Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 24: Tia Sáng Giữa Phế Tích: Khởi Đầu Của Một Triết Lý
Trình Vãn Sinh đứng sững, lùi nhẹ một bước, duy trì khoảng cách an toàn. Hắn không ngờ sự xuất hiện của nàng lại nhanh đến thế, cứ như thể nàng vừa nghe thấy tiếng động long trời lở đất kia mà tìm đến. Nhưng nàng lại xuất hiện một cách bình thản, không chút hoảng loạn hay sợ hãi nào, điều này lại càng khiến Trình Vãn Sinh thêm phần cảnh giác. Khuôn mặt nàng thanh tú, đôi mắt to tròn long lanh ánh nước, giờ đây đang nhìn về phía hắn với vẻ ngạc nhiên và một chút lo lắng, nhưng không hề có sự ngờ vực hay toan tính. Dáng người nhỏ nhắn, thanh mảnh, toát lên vẻ yếu đuối nhưng lại ẩn chứa một khí chất thuần khiết đến lạ thường, hoàn toàn đối lập với khung cảnh đổ nát xung quanh.
Nàng đứng đó, ánh mắt dáo dác nhìn quanh, rồi dừng lại trên người Trình Vãn Sinh đang ẩn mình sau khối đá. Giọng nói của nàng vang lên, nhỏ nhẹ, trong trẻo, như một tiếng chuông gió giữa nơi hoang phế, cắt ngang sự im lặng đầy căng thẳng.
“Ngươi… không sao chứ?”
Câu hỏi ấy, tuy đơn giản, lại khiến Trình Vãn Sinh giật mình. Hắn đã quá quen với sự thờ ơ, lạnh nhạt của thế giới tu tiên, nơi mỗi người chỉ lo cho bản thân mình. Một câu hỏi quan tâm, dù chỉ là xã giao, cũng đủ để khiến hắn cảm thấy xa lạ, thậm chí là nghi hoặc. Hắn vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, bản năng sinh tồn luôn nhắc nhở hắn phải đề phòng mọi thứ. Đôi mắt hắn lướt qua nàng, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, bất kỳ điều gì có thể giải thích cho sự xuất hiện khó hiểu này. Nàng chỉ đứng đó, thuần khiết như một đóa hoa ly ly nở trong tuyết, đôi mắt trong veo nhìn hắn, không chút toan tính. Không hề có linh khí dao động, không có dấu hiệu của tu sĩ, chỉ là một thiếu nữ phàm tục, hay một tu sĩ ẩn mình dưới lớp vỏ bọc tinh xảo?
Trình Vãn Sinh hít một hơi thật sâu, ép mình phải bình tĩnh. Hắn đã quan sát nàng ở Trấn Phù Vân, và giờ đây, ở Cấm Địa Phế Tích này, vẻ thuần khiết của nàng càng được tô đậm bởi sự đối lập với môi trường xung quanh. Hắn không muốn rước rắc rối vào thân, nhưng việc phớt lờ câu hỏi của nàng có vẻ quá thô lỗ, và có thể thu hút sự chú ý không mong muốn. Hắn quyết định trả lời một cách thận trọng, vừa là để thăm dò, vừa là để che giấu thân phận thật sự của mình nếu cần.
“Ta… không sao. Chỉ là một bức tường cũ kỹ đột nhiên đổ sập.” Hắn dùng giọng điệu bình thản nhất có thể, cố gắng che đi sự kinh hãi vừa rồi. “Cô nương, nơi này là Cấm Địa của Thanh Huyền Tông, không phải chỗ người thường nên đến. Nàng… sao lại có mặt ở đây?”
Liễu Thanh Hoài nghe vậy, đôi mắt to tròn chớp chớp, vẻ mặt hiện lên một chút bối rối. Nàng khẽ ôm chặt chú mèo đen nhỏ đang nép mình trong tay áo, bộ lông đen mượt mà của nó khẽ cọ vào bàn tay nàng. Chú mèo, với đôi mắt lanh lợi, cũng tò mò nhìn về phía Trình Vãn Sinh, dường như đang đánh giá hắn.
“Ta… ta xin lỗi. Ta không biết đây là Cấm Địa.” Giọng nàng nhỏ nhẹ, mang theo một chút ngượng ngùng. “Ta chỉ là… đang tìm Tiểu Hắc nhà ta. Nó nghịch ngợm, chạy lung tung, rồi đột nhiên chạy vào đây mất. Ta đã gọi mãi nhưng không thấy nó đâu, nên đành phải liều mình đi tìm.” Nàng khẽ cúi đầu, lộ ra vẻ hối lỗi. “Ta… ta không ngờ nó lại nguy hiểm đến vậy.”
Trình Vãn Sinh nheo mắt. Tìm mèo? Ở Cấm Địa Phế Tích của một tông môn tu tiên? Nghe thật khó tin. Hắn đã từng nghĩ rằng nàng có thể là một tu sĩ che giấu tu vi, nhưng sự ngây thơ trong lời nói và ánh mắt của nàng lại quá chân thật. Hắn quan sát chú mèo đen trong tay nàng. Tiểu Hắc. Một cái tên đơn giản, dễ thương. Chú mèo không có vẻ gì là linh thú, chỉ là một con mèo nhà bình thường. Nhưng một con mèo nhà lại có thể chạy sâu vào Cấm Địa? Hay là nàng đã đi theo nó vào đây?
“Tiểu Hắc?” Trình Vãn Sinh lặp lại, ánh mắt vẫn không rời khỏi con mèo. Hắn không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào. “Nó có vẻ không phải linh thú. Một con mèo bình thường làm sao có thể vào được nơi này?”
Liễu Thanh Hoài ngẩng đầu lên, vẻ mặt có chút ngạc nhiên trước sự nghi ngờ của hắn. “Tiểu Hắc rất đặc biệt. Nó luôn có thể tìm thấy những nơi mà người khác không thể. Ta đã nuôi nó từ khi còn nhỏ, nó rất nghe lời ta, nhưng thỉnh thoảng lại nghịch ngợm như vậy.” Nàng mỉm cười nhẹ, một nụ cười thuần khiết như sương sớm, khiến khung cảnh u ám xung quanh như bừng sáng lên một chút. “Ta là Liễu Thanh Hoài. Ngươi… ngươi là ai?”
“Trình Vãn Sinh.” Hắn đáp cụt lủn, không muốn tiết lộ thêm thông tin. “Ta là tạp dịch ngoại môn của tông môn, được phái đến đây để… thu dọn vật liệu cũ.” Hắn đã nói dối, nhưng đó là một lời nói dối mà ngay cả bản thân hắn cũng thấy hợp lý. Ai sẽ nghi ngờ một tạp dịch được phái đi thu dọn rác ở một khu phế tích? Thực tế, chẳng ai muốn đến đây cả. “Nơi này rất nguy hiểm, không chỉ có tường đổ, mà còn có linh khí hỗn loạn, đôi khi còn có những cạm bẫy cổ xưa. Nàng không nên nán lại.”
Trình Vãn Sinh đã nói ra những điều này với ý muốn xua đuổi nàng đi, để nàng tránh xa rắc rối và cũng để hắn không phải dính líu. Triết lý sống của hắn là tránh xa mọi rắc rối, và một thiếu nữ ngây thơ lạc vào Cấm Địa này chính là một rắc rối lớn. Hắn đã tự nhủ hàng trăm lần rằng không nên quan tâm đến người khác, không nên phá vỡ sự cân bằng mong manh mà hắn đã tạo dựng để sống sót.
Tuy nhiên, Liễu Thanh Hoài lại không có vẻ gì là sợ hãi. Nàng nhìn quanh khu phế tích, đôi mắt to tròn ánh lên một vẻ tò mò và trầm tư. “Ta thấy nó không đáng sợ như ngươi nói.” Nàng khẽ nói, giọng vẫn nhỏ nhẹ nhưng đầy kiên định. “Những bức tường đổ nát này, những tàn tích của một thời huy hoàng, không phải chúng đang kể lại những câu chuyện của ngàn vạn năm trước sao? Ta thấy chúng có một vẻ đẹp riêng, một vẻ đẹp bi tráng và cổ kính.”
Trình Vãn Sinh ngạc nhiên. Vẻ đẹp ư? Hắn chỉ thấy nguy hiểm và tử vong. Hắn đã từng chứng kiến nhiều cảnh tượng đổ nát, chứng kiến cái chết cận kề, nên trong mắt hắn, những thứ này chỉ là dấu hiệu của sự hủy diệt, của sự kết thúc. Triết lý của hắn là sống sót, là tránh xa mọi thứ có thể gây nguy hiểm.
“Vẻ đẹp ư?” Hắn gần như bật cười, nhưng kịp thời kiềm chế. “Ta chỉ thấy nguy hiểm và tử vong. Những thứ này đã chôn vùi biết bao người trong quá khứ, và có thể sẽ chôn vùi thêm nhiều người nữa trong tương lai.” Hắn nhìn nàng, vẻ mặt đầy khó hiểu. “Nếu chỉ nhìn thấy vẻ đẹp mà bỏ qua nguy hiểm, đó là sự ngây thơ chết người.”
Liễu Thanh Hoài khẽ lắc đầu, mái tóc đen dài mượt mà tết đơn giản khẽ đung đưa. “Nhưng nếu chỉ nhìn thấy nguy hiểm, chẳng phải đã bỏ lỡ nhiều điều sao?” Nàng nhìn thẳng vào mắt Trình Vãn Sinh, ánh mắt trong veo nhưng sâu thẳm, như thể muốn nhìn thấu tâm can hắn. “Cuộc sống không chỉ có nguy hiểm. Nguy hiểm là một phần, nhưng còn có những điều khác nữa. Chẳng hạn như… sự tồn tại của những thứ đã từng rất vĩ đại, những ký ức mà chúng để lại.”
Lời nói của nàng như một gáo nước lạnh tạt vào tâm trí Trình Vãn Sinh. Hắn đã sống trong sợ hãi quá lâu, đã quen với việc nhìn mọi thứ qua lăng kính của sự nguy hiểm và sinh tồn. Hắn đã cố gắng tránh xa mọi thứ có thể đe dọa mạng sống của mình, đến mức hắn đã quên mất rằng thế giới này còn có những thứ khác ngoài sự khắc nghiệt và tàn khốc. Ngay cả khi hắn tự nhủ "sợ chết nhưng không hèn hạ", thì "không hèn hạ" ấy vẫn xoay quanh việc bảo vệ mạng sống của chính mình. Nhưng nàng lại nói về vẻ đẹp, về ký ức, về những điều mà hắn đã gạt bỏ khỏi tâm trí từ rất lâu.
“Cô nương, những điều nàng nói… có lẽ là đúng.” Trình Vãn Sinh khẽ nói, giọng điệu trầm hơn. “Nhưng đối với ta, sống sót là ưu tiên hàng đầu. Một khi đã chết, thì còn gì để cảm nhận vẻ đẹp hay ký ức nữa?” Hắn nhìn nàng, trong lòng vừa cảnh giác vừa có chút bối rối. Sự thuần khiết của nàng không chỉ khiến hắn nghi ngờ, mà còn khiến hắn phải suy nghĩ lại về những triết lý mà hắn đã xây dựng cho cuộc đời mình. Liệu có phải hắn đã bỏ lỡ quá nhiều thứ trên con đường sinh tồn đầy khắc nghiệt này?
Trong khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi, Tiểu Hắc, chú mèo đen nép mình trong tay Liễu Thanh Hoài, đột nhiên nhảy xuống. Nó không kêu meo meo, chỉ nhẹ nhàng nhảy xuống đất, rồi dùng cái mũi nhỏ xinh đánh hơi xung quanh. Sau đó, nó tò mò đi vòng quanh Trình Vãn Sinh, bộ lông mượt mà của nó khẽ cọ vào ống quần hắn.
Trình Vãn Sinh bất ngờ trước sự thân thiện của Tiểu Hắc. Hắn đã quen với việc các linh thú hay động vật hoang dã đều cảnh giác, thậm chí là hung hăng với con người. Nhưng chú mèo này lại không hề sợ hãi, thậm chí còn tỏ ra thân mật. Hắn khẽ cúi xuống, đưa tay ra, nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu Hắc. Bộ lông mềm mại, ấm áp dưới đầu ngón tay hắn. Chú mèo khẽ rên lên một tiếng “meo” nhỏ, như thể hưởng thụ.
Liễu Thanh Hoài mỉm cười. “Tiểu Hắc rất nhạy cảm. Nó không bao giờ thân thiết với người lạ nếu người đó không tốt bụng.”
Lời nói ấy lại một lần nữa khiến Trình Vãn Sinh bối rối. Tốt bụng ư? Hắn đã sống một cuộc đời đầy những lựa chọn khó khăn, những quyết định mà người khác có thể cho là ích kỷ hay hèn nhát để bảo toàn mạng sống. Hắn chưa bao giờ nghĩ mình là người tốt bụng. Nhưng chú mèo này, và cả ánh mắt thuần khiết của nàng, lại khiến hắn cảm thấy một điều gì đó khác lạ, một sự ấm áp nho nhỏ len lỏi vào trái tim vốn đã chai sạn vì sợ hãi và cảnh giác. Hắn vẫn cảnh giác, nhưng ánh mắt nhìn Liễu Thanh Hoài đã dịu đi rất nhiều. Nàng không phải là một mối đe dọa, ít nhất là vào lúc này. Nàng chỉ là một thiếu nữ ngây thơ, lạc lối trong thế giới khắc nghiệt này, với một tâm hồn trong sáng đến mức khiến Trình Vãn Sinh cảm thấy có lỗi khi đã từng nghi ngờ nàng.
Trong không gian u ám của Cấm Địa Phế Tích, dưới ánh trăng non yếu ớt và làn sương mù bắt đầu dày đặc, cuộc nói chuyện giữa Trình Vãn Sinh và Liễu Thanh Hoài tiếp tục. Hắn vẫn giữ vẻ ngoài trầm ổn, nhưng trong lòng, một hạt giống tò mò đã bắt đầu nảy mầm. Hắn tò mò về cô gái này, về cách nàng có thể nhìn thấy vẻ đẹp trong sự đổ nát, về cách nàng có thể giữ được sự thuần khiết trong một thế giới đầy toan tính. Và hắn cũng tò mò về chính mình, về những cảm xúc mới lạ đang len lỏi trong trái tim hắn.
“Nàng ở đây đã bao lâu rồi?” Trình Vãn Sinh hỏi, giọng điệu đã mềm mại hơn một chút. Hắn vẫn cần phải biết thêm thông tin.
Liễu Thanh Hoài nhìn lên bầu trời đêm đã hoàn toàn bao phủ bởi sương mù, khẽ thở dài. “Ta cũng không rõ. Chỉ là sau khi Tiểu Hắc chạy vào, ta cứ đi theo nó mãi. Ban đầu ta còn nghĩ nó chỉ là một khu rừng bình thường, nhưng sau đó mới nhận ra không phải.” Nàng chỉ tay về phía một vách đá cao ngất, nơi có một khe nứt sâu hoắm. “Tiểu Hắc đã chạy vào từ đó. Ta đã cố gắng tìm kiếm một lúc, rồi tiếng đổ sập kia vang lên, khiến ta hơi sợ hãi.”
Trình Vãn Sinh nhìn theo hướng nàng chỉ. Khe nứt đó dẫn sâu vào lòng núi, nơi linh khí càng thêm hỗn loạn và nguy hiểm. Nếu nàng đã đi sâu vào đó, thì đúng là nàng may mắn khi chưa gặp phải chuyện gì. Hắn nghĩ đến lời dặn của Trần Lão Quản Sự về việc không được lại gần Cấm Địa, và những tin đồn về các đệ tử tông môn vô tình lạc vào đây rồi mất tích. Ngay cả bản thân hắn, với sự cẩn trọng và những kiến thức tích lũy từ Ngọc Giản Vô Danh, cũng phải dè chừng. Một thiếu nữ phàm tục như nàng, lạc vào đây, quả thật là quá liều lĩnh.
“Nơi này không thể ở lại lâu.” Trình Vãn Sinh đứng dậy, phủi nhẹ bụi bám trên y phục tạp dịch của mình. “Sương mù càng lúc càng dày đặc, linh khí hỗn loạn sẽ ảnh hưởng đến người phàm. Hơn nữa, những tàn tích này cũng không ổn định. Ta biết một con đường ra khỏi đây, an toàn hơn một chút.”
Liễu Thanh Hoài ngạc nhiên nhìn hắn, đôi mắt mở to. “Ngươi… biết đường ra sao?”
Trình Vãn Sinh gật đầu. “Ta làm tạp dịch ở đây đã lâu, có chút kinh nghiệm đi lại trong tông môn. Con đường này tuy không phải chính ngạch, nhưng sẽ ít nguy hiểm hơn việc nàng tự mò mẫm trong sương đêm.” Hắn không nói rõ rằng con đường này hắn "vô tình" biết được nhờ những ký ức rời rạc và bản đồ địa hình tinh vi của Ngọc Giản Vô Danh, thứ mà hắn vẫn chưa thể giải mã hoàn toàn nhưng đã âm thầm cung cấp cho hắn những thông tin sinh tồn vô giá.
“Thật sao? Vậy… vậy làm phiền ngươi rồi.” Liễu Thanh Hoài đứng dậy, khẽ cúi đầu tỏ vẻ biết ơn. Chú mèo Tiểu Hắc cũng nhảy lên vai nàng, cuộn tròn lại, dụi dụi đầu vào má chủ nhân.
Trình Vãn Sinh không nói gì thêm, chỉ quay người, bắt đầu dẫn đường. Hắn di chuyển cẩn trọng, từng bước một, ánh mắt sắc bén quét qua mọi ngóc ngách, lắng nghe mọi âm thanh nhỏ nhất. Hắn không tin tưởng hoàn toàn vào bất cứ điều gì ở nơi này, ngay cả con đường mà hắn cho là an toàn nhất. Sương mù đã bao phủ dày đặc, khiến tầm nhìn bị hạn chế rất nhiều. Không khí lạnh giá bao trùm, mang theo mùi đất ẩm và rêu phong đặc trưng của Cấm Địa. Thỉnh thoảng, tiếng gió rít qua các khe hở của các tòa tháp đổ nát lại vang lên, nghe như tiếng ai đó đang than khóc.
Liễu Thanh Hoài bước theo sau hắn, đôi khi nàng lại khẽ thốt lên một tiếng ngạc nhiên khi Trình Vãn Sinh tránh được một phiến đá lỏng lẻo hay một vũng lầy ẩn trong sương. Nàng không nói nhiều, chỉ im lặng bước theo, tin tưởng tuyệt đối vào người đàn ông đang dẫn đường phía trước.
Đi được một đoạn, con đường trở nên gập ghềnh hơn. Một tảng đá lởm chởm nhô lên giữa lối đi, ẩn mình trong làn sương. Liễu Thanh Hoài không chú ý, chân khẽ vấp phải. Nàng mất thăng bằng, cả người đổ về phía trước.
“Cẩn thận!”
Trình Vãn Sinh phản ứng nhanh như chớp. Hắn quay người lại, đưa tay ra, đỡ lấy nàng. Bàn tay hắn chạm vào cánh tay mảnh khảnh của nàng, cảm nhận được sự mềm mại và yếu ớt. Một thoáng bất ngờ, một dòng điện nhẹ chạy qua người Trình Vãn Sinh. Hắn đã không còn nhớ lần cuối cùng hắn tiếp xúc thân mật với một người phụ nữ là khi nào. Cảm giác này, vừa xa lạ vừa… ấm áp.
Liễu Thanh Hoài ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng ánh lên vẻ ngượng ngùng và biết ơn. “Cảm ơn ngươi… Trình Vãn Sinh.”
Hắn khẽ gật đầu, vội vàng buông tay ra, lùi lại một bước, duy trì khoảng cách. “Nàng nên cẩn thận hơn. Nơi này không phải nơi để lơ là.” Giọng hắn có chút cứng nhắc, như thể đang cố gắng xua đi sự bối rối vừa rồi. Hắn không muốn có bất kỳ sự tiếp xúc thân mật nào, vì điều đó có thể dẫn đến sự gắn kết, và gắn kết thì sẽ dẫn đến rắc rối.
Họ tiếp tục đi, không khí trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng bước chân khẽ khàng và tiếng gió rít. Trình Vãn Sinh thỉnh thoảng lại liếc nhìn Liễu Thanh Hoài, để đảm bảo nàng không bị thương hay gặp nguy hiểm. Hắn không thể giải thích được lý do tại sao hắn lại cảm thấy có trách nhiệm với nàng. Hắn đã luôn tránh xa mọi rắc rối, tránh xa mọi người để bảo toàn mạng sống. Nhưng với nàng, hắn lại không thể làm ngơ. Có lẽ, đó là bản năng của một con người, hay có lẽ, đó là sự lay động trước vẻ thuần khiết hiếm hoi của nàng. Hoặc có thể, trong sâu thẳm, hắn đang tự hỏi, liệu việc bảo vệ một người yếu ớt như nàng có phải là một cách để hắn thực hiện triết lý "sợ chết nhưng không hèn hạ" của mình hay không. Hèn nhát là chỉ biết lo cho bản thân, vậy nếu hắn hành động vì người khác, dù chỉ là một hành động nhỏ, liệu đó có phải là một bước tiến trên con trình định hình triết lý sống của hắn?
Cuối cùng, sau một hồi đi bộ cẩn trọng, họ cũng đến được ranh giới của Cấm Địa Phế Tích. Phía trước là một con đường nhỏ ẩn mình trong rừng cây, dẫn ra khu vực ngoại vi của Thanh Huyền Tông, nơi không còn linh khí hỗn loạn và nguy hiểm rình rập. Sương mù vẫn dày đặc, nhưng không khí đã bớt lạnh lẽo hơn một chút.
“Đến đây là an toàn rồi.” Trình Vãn Sinh dừng lại, chỉ tay về phía con đường mòn. “Nàng có thể đi theo con đường này, nó sẽ dẫn nàng ra khỏi tông môn. Ta… ta phải quay lại làm nhiệm vụ.” Hắn đã nghĩ ra một cái cớ hợp lý.
Liễu Thanh Hoài quay lại nhìn hắn, đôi mắt trong veo ẩn chứa một sự phức tạp khó tả. “Cảm ơn ngươi, Trình Vãn Sinh.” Nàng khẽ nói, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy chân thành. “Ngươi đã cứu ta. Ta sẽ không quên ơn này.” Nàng khẽ cúi đầu, rồi đột nhiên ngẩng lên, một tia sáng lấp lánh trong đôi mắt nàng. “Hẹn gặp lại, Trình Vãn Sinh.”
Trình Vãn Sinh sững người. Hẹn gặp lại? Hắn không nghĩ là sẽ có lần thứ hai. Đối với hắn, việc tránh xa rắc rối là ưu tiên hàng đầu, và Liễu Thanh Hoài, dù thuần khiết đến đâu, cũng có thể là một rắc rối tiềm tàng. “Tốt nhất là không…” Hắn thầm nghĩ trong lòng, nhưng rồi lại nuốt những lời ấy vào trong. Hắn chỉ khẽ gật đầu, không nói gì thêm.
Liễu Thanh Hoài mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như ánh trăng xuyên qua màn sương. Nàng ôm chú mèo Tiểu Hắc, rồi quay người, bước đi trên con đường mòn, dần biến mất vào màn sương đêm. Chú mèo Tiểu Hắc trên vai nàng, trước khi biến mất hoàn toàn, còn quay đầu lại, khẽ “meo” một tiếng như lời chào.
Trình Vãn Sinh đứng đó một lúc lâu, nhìn về phía nàng vừa đi khuất. Cảm giác bất an vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó lại xen lẫn với một chút ấm áp khó hiểu. Hắn đã cứu nàng, đã giúp nàng thoát khỏi nguy hiểm. Đây là một điều mà hắn chưa từng nghĩ mình sẽ làm. Hắn đã luôn sống vì bản thân, vì sự sống sót của mình. Nhưng khoảnh khắc nàng nói “cảm ơn”, và ánh mắt biết ơn thuần khiết ấy, đã khiến hắn cảm thấy một điều gì đó khác biệt.
Ngọc Giản Vô Danh trong thức hải của hắn khẽ rung động, như thể đang mỉm cười. Trình Vãn Sinh không hiểu tại sao, nhưng hắn cảm thấy một sự thay đổi nhỏ trong tâm hồn mình. Liệu đây có phải là khởi đầu cho một điều gì đó mới mẻ, hay chỉ là một khoảnh khắc yếu lòng trong cuộc đời đầy khắc nghiệt của hắn? Hắn không biết, nhưng hắn biết rằng, kể từ giây phút này, cuộc sống của hắn sẽ không còn đơn giản như trước nữa. Hắn sẽ phải đối mặt với những câu hỏi mới, những lựa chọn mới, và có lẽ, cả những cảm xúc mới. Triết lý "sợ chết nhưng không hèn hạ" của hắn, có vẻ như, vừa được mở rộng ra một chân trời mới, vượt xa khỏi giới hạn của bản thân hắn.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.