Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 249: Rắc Rối Giữa Phố Thị: Mưu Kế Thâm Sâu

Trình Vãn Sinh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Mị Lan. Lần này, ánh mắt hắn không còn vẻ thăm dò, mà là sự quyết đoán, ẩn chứa một lời mời gọi ngầm. "Vậy Mị Lan cô nương có muốn cùng ta vẽ nên bức tranh đó không?" Hắn hỏi, giọng nói trầm ổn, nhưng lại mang theo một sức hấp dẫn khó cưỡng. Ánh đèn lồng lay động nhẹ, bóng đêm bao trùm cả quán trà, chỉ còn lại hai ánh mắt giao nhau, chứa đựng vô vàn toan tính và những khả năng chưa được định hình.

Mị Lan không lập tức trả lời. Khóe môi nàng khẽ nhếch lên, tạo thành một đường cong đầy ẩn ý, như một đóa hoa đêm đang hé nở dưới ánh trăng. Ánh mắt phượng dài của nàng lướt qua gương mặt điềm tĩnh của Trình Vãn Sinh, như muốn xuyên thấu tận cùng tâm can hắn. Nàng nhìn thấy sự cẩn trọng, sự tính toán, nhưng cũng ẩn sâu bên trong là một ý chí kiên định, một khao khát sống sót mạnh mẽ đến mức gần như cố chấp. Nàng chưa từng gặp một nam nhân nào lại có thể giữ được vẻ bình thản đến thế khi nói ra những lời lẽ đầy rẫy hiểm nguy và toan tính. Hắn không hề cố gắng che giấu bản chất thực dụng của mình, nhưng lại làm điều đó một cách tinh tế, khiến người khác dù nhìn thấu cũng không thể không bị cuốn hút.

"Một bức tranh... do ta và ngươi cùng vẽ?" Mị Lan lặp lại, giọng nói ngọt ngào quyến rũ, như tiếng suối chảy róc rách giữa đêm khuya, nhưng lại mang theo một chút khàn khàn đặc trưng. Nàng đưa tay lên vuốt nhẹ lọn tóc mai, ánh mắt vẫn không rời khỏi Trình Vãn Sinh. "Thú vị. Rất thú vị." Nàng chậm rãi nói, mỗi từ như được cân nhắc kỹ lưỡng. "Nhưng bức tranh đó sẽ là gì? Màu sắc ra sao? Và cái giá để hoàn thành nó... liệu có đáng?" Nàng không trả lời trực tiếp, mà lại đặt ra một loạt câu hỏi khác, như một con cáo già đang thăm dò miếng mồi ngon. Nàng muốn biết rõ giới hạn của Trình Vãn Sinh, cũng như những gì hắn có thể mang lại.

Trình Vãn Sinh cười nhẹ, một nụ cười gần như vô hình, chỉ khiến khóe mắt hắn hơi híp lại. "Màu sắc, Mị Lan cô nương có thể tự chọn. Còn cái giá... thì tùy thuộc vào việc chúng ta muốn bức tranh đó vĩ đại đến mức nào." Hắn không né tránh, cũng không hứa hẹn. Hắn để ngỏ mọi khả năng, nhưng lại ngầm khẳng định rằng, nếu Mị Lan đủ dũng cảm và đủ thông minh, nàng có thể đạt được điều mình muốn thông qua hắn. "Ở Trung Châu này, không có gì là miễn phí. Nhưng một bức tranh có giá trị, thường sẽ cần những nét bút táo bạo nhất." Hắn nhấn mạnh, ánh mắt sắc bén lướt qua khuôn mặt xinh đẹp của Mị Lan, như thể đang phác họa hình bóng nàng vào bức tranh vô hình mà hắn vừa nhắc đến.

Mị Lan trầm ngâm. Nàng hiểu ý Trình Vãn Sinh. Hắn không muốn một mối quan hệ đơn thuần, cũng không muốn một sự hợp tác hời hợt. Hắn muốn một sự đồng hành, nơi cả hai cùng đầu tư, cùng mạo hiểm, và cùng gặt hái. Hắn nhìn thấy giá trị ở nàng, và nàng cũng bắt đầu nhìn thấy giá trị ở hắn – không phải giá trị sức mạnh hay địa vị, mà là giá trị của một trí tuệ sắc bén, một kẻ sống sót kiệt xuất. "Được thôi." Cuối cùng, nàng khẽ gật đầu, nụ cười trên môi nàng càng thêm bí ẩn. "Ta muốn xem, tiểu ca có thể vẽ nên bức tranh nào. Và ta... sẽ là một trong những nét bút táo bạo đó." Lời nói của nàng như một lời hứa hẹn, nhưng cũng là một lời thách thức. Nàng đã chấp nhận, nhưng đồng thời cũng ngầm cảnh báo rằng nàng không phải là một quân cờ dễ dàng điều khiển. Mối quan hệ giữa họ, ngay từ những khoảnh khắc đầu tiên, đã được định hình bằng sự toan tính, sự tôn trọng ngầm, và một tia hứng thú không thể phủ nhận.

Đèn lồng lay động, bóng tối càng thêm sâu. Trình Vãn Sinh gật đầu, không nói thêm lời nào. Hắn biết, lời nói đã đủ. Kẻ thông minh không cần phải nói quá nhiều. Hắn nhấp cạn chén trà, đứng dậy. "Thiên sắc đã muộn, Mị Lan cô nương nên về nghỉ ngơi." Hắn nói, giọng điệu trở lại vẻ bình thản thường ngày, như thể cuộc nói chuyện vừa rồi chỉ là một cuộc trao đổi tầm phào giữa những người xa lạ. Mị Lan cũng đứng dậy, thân hình bốc lửa của nàng khẽ lướt qua, mang theo một làn hương thơm quyến rũ. "Tiểu ca cũng vậy. Cẩn trọng nhé." Nàng mỉm cười, rồi quay bước, bóng dáng yêu kiều dần khuất vào màn đêm.

Trình Vãn Sinh không vội vã. Hắn đứng đó một lúc, nhìn theo hướng Mị Lan vừa rời đi, rồi quay người, lặng lẽ hòa mình vào dòng người thưa thớt trên phố. Dưới ánh trăng mờ nhạt, hắn khẽ thở dài. "Một 'quân cờ' đầy sắc sảo. Nhưng cũng có thể là một 'ngọn dao hai lưỡi'." Hắn tự nhủ. Trung Châu này, quả nhiên là một sân khấu lớn, và mỗi người đều là một diễn viên tài ba, mang theo những bí mật và toan tính riêng. Hắn cần phải cẩn trọng hơn bao giờ hết. Hắn đã đưa ra quyết định, và giờ là lúc phải hành động.

Sáng hôm sau, Thiên Nguyên Đế Đô lại thức giấc trong sự ồn ào, tấp nập thường lệ. Ánh nắng chiều tà vàng ươm đổ xuống những mái ngói rêu phong, len lỏi qua từng con hẻm nhỏ, mang theo hơi ấm còn vương vấn của một ngày mới. Trình Vãn Sinh, trong lớp cải trang thư sinh giản dị, mái tóc đen búi gọn, đôi mắt nâu sẫm ẩn chứa vẻ suy tư, lặng lẽ hòa mình vào dòng người trên một con phố buôn bán nhỏ. Hắn đã dùng Huyễn Ảnh Phù để thay đổi một chút diện mạo, khiến mình trở nên bình thường, dễ bị bỏ qua, như một hạt cát giữa sa mạc rộng lớn.

Con phố này, khác với những khu vực sang trọng mà Trình Vãn Sinh đã từng ghé qua, mang một vẻ dân dã, chân thực hơn. Tiếng rao hàng trộn lẫn tiếng mặc cả, tiếng cười nói ồn ào của đám trẻ con chạy nhảy, cùng tiếng leng keng của những chiếc chuông gió treo trước các cửa hàng. Mùi hương ngào ngạt của các loại gia vị, mùi bánh nướng thơm lừng, mùi thảo dược thoang thoảng từ một tiệm y quán, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng độc đáo của cuộc sống. Các gian hàng san sát nhau, bày bán đủ thứ từ quần áo, đồ gốm, trang sức thô sơ cho đến các loại linh thảo giá rẻ, pháp khí cấp thấp. Những tiểu thương nhiệt tình mời chào khách, đôi khi còn tranh cãi gay gắt với nhau vì một vài đồng linh thạch.

Trình Vãn Sinh không vội vã. Hắn bước đi chậm rãi, ánh mắt sắc bén không ngừng quét qua từng ngóc ngách, từng gương mặt, từng biểu cảm. Hắn lắng nghe. Những lời xì xào, những câu chuyện phiếm, những tin tức vặt vãnh từ các tiểu thương, khách bộ hành, tất cả đều được thu vào tai hắn, phân tích và sắp xếp một cách có hệ thống. "Trung Châu này, dù là góc phố nhỏ cũng ẩn chứa nhiều điều... Những tin đồn vặt vãnh đôi khi lại là chìa khóa," hắn tự nhủ trong lòng. Hắn biết, thông tin chân thực nhất thường không đến từ những nơi trang trọng, mà từ chính những tầng lớp bình dân, những kẻ phải vật lộn để sống sót qua ngày. Họ có thể không biết những bí mật động trời, nhưng những gì họ thấy, họ nghe, họ cảm nhận, lại là tấm gương phản chiếu chân thực nhất về những quy tắc ngầm, những áp lực vô hình mà các thế lực lớn đang tạo ra.

Từ một góc khuất của một quán trà nhỏ trên tầng hai, cửa sổ mở hờ, Mị Lan cũng đang lặng lẽ quan sát. Nàng khoác trên mình một bộ y phục lụa đen tuyền, đơn giản nhưng vẫn tôn lên vóc dáng yêu kiều, khiến nàng hòa vào bóng tối như một cái bóng mờ ảo. Ánh mắt sắc sảo của nàng lướt qua đám đông bên dưới, rồi tình cờ dừng lại trên bóng lưng quen thuộc của Trình Vãn Sinh. Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt phượng dài. "Kẻ này... vẫn là cái khí tức đặc biệt đó. Lần trước hắn giả vờ vô hại, lần này lại muốn làm gì?" Nàng khẽ thì thầm, ngón tay thon dài khẽ gõ nhẹ lên thành chén trà sứ trắng. Nàng cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong khí chất của Trình Vãn Sinh. Hắn không còn vẻ ngây ngô, bỡ ngỡ của một kẻ mới đến, mà thay vào đó là sự trầm ổn, tự tin, như một con sói đang săn mồi trong bóng tối. Nàng tự hỏi, sau cuộc đối thoại đêm qua, hắn sẽ bắt đầu "vẽ bức tranh" của mình như thế nào? Và liệu, cô có phải là một phần trong kế hoạch tiếp theo của hắn không?

Trình Vãn Sinh dừng lại trước một sạp bán bánh bao nóng hổi, hít hà mùi thơm quyến rũ. Hắn không mua, chỉ đứng đó một lúc, lắng nghe cuộc trò chuyện giữa người bán bánh và một vài khách hàng. Từ những câu chuyện vặt vãnh về giá cả, về những vụ trộm cướp vặt vãnh gần đây, hắn có thể hình dung ra một phần bức tranh về cuộc sống thường nhật, về những lo toan cơm áo gạo tiền của người dân nơi đây. Hắn biết, những chi tiết nhỏ nhặt này sẽ giúp hắn xây dựng một vỏ bọc hoàn hảo hơn, để hắn có thể dễ dàng trà trộn vào bất cứ đâu mà không bị nghi ngờ.

Đột nhiên, một tiếng quát lớn vang lên, phá tan bầu không khí ồn ào nhưng bình yên của con phố, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, kể cả Trình Vãn Sinh và Mị Lan. "Cái đồ tiện dân! Dám cản đường bổn thiếu gia? Mau bồi thường, bằng không hôm nay ngươi đừng hòng sống yên ở Thiên Nguyên Đế Đô này!"

Trình Vãn Sinh quay đầu lại. Không xa chỗ hắn, một cảnh tượng quen thuộc đang diễn ra. Một Mạnh Thiếu Gia béo tốt, khuôn mặt trắng bệch vì ăn chơi trác táng, đôi mắt nhỏ híp lại đầy vẻ gian xảo và hống hách. Hắn ta mặc bộ lụa là màu xanh ngọc bích thêu chỉ vàng, trông thật phô trương và kệch cỡm giữa phố phường dân dã. Xung quanh hắn là bốn tên vệ sĩ Mạnh Gia, thân hình cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, mặc đồng phục màu xanh sẫm, ánh mắt lạnh lùng, tay luôn đặt trên chuôi đao, tỏa ra một khí thế hung hãn. Chúng đang vây quanh một Bán Hàng Rong gầy gò, khuôn mặt khắc khổ, đang quỳ rạp trên mặt đất, những món hàng thô sơ của cô bị đổ vung vãi khắp nơi. Đó là một gánh hàng nhỏ, gồm vài củ linh thảo dại, mấy món đồ thủ công mỹ nghệ làm từ gỗ mục, và một ít linh quả rừng. Mùi linh thảo trộn lẫn mùi đất ẩm ướt bốc lên, khiến không khí càng thêm căng thẳng.

"Thiếu gia tha mạng... Tiểu nữ không cố ý..." Bán Hàng Rong run rẩy van xin, giọng nói nghẹn ngào vì sợ hãi. Đôi tay gầy gò của cô cố gắng thu gom những món hàng bị vỡ nát, nước mắt lăn dài trên gò má. Cô chỉ là một người phụ nữ yếu đuối, sống bằng nghề bán hàng rong, kiếm từng đồng linh thạch ít ỏi để duy trì cuộc sống. Đối với cô, Mạnh Thiếu Gia này không khác gì một vị hung thần.

Đám đông xung quanh xì xào bàn tán, nhưng không ai dám tiến lên can thiệp. Họ biết rõ Mạnh Thiếu Gia là ai – con trai độc nhất của Mạnh Gia, một gia tộc nhỏ nhưng lại có quan hệ phức tạp với một thế lực trung đẳng trong Thiên Nguyên Đế Đô. Dù chỉ là một tên công tử bột ăn chơi trác táng, hắn vẫn có đủ sức mạnh để nghiền nát bất cứ ai dám đứng lên chống đối. Nỗi sợ hãi và sự bất lực bao trùm lấy con phố.

Trình Vãn Sinh đang đi ngang qua, cố gắng tránh xa khỏi rắc rối. Hắn không muốn bị cuốn vào những chuyện thị phi vô nghĩa. Nhưng đúng lúc đó, Mạnh Thiếu Gia, với bản tính kiêu ngạo và thô lỗ, đột nhiên quay người lại, cánh tay vung mạnh trong cơn giận dữ. Cú xoay người bất ngờ đó khiến hắn ta va phải Trình Vãn Sinh. "Rầm!" Trình Vãn Sinh loạng choạng vài bước, suýt ngã. Hắn ổn định lại thân hình, ánh mắt thoáng qua một tia khó chịu, nhưng nhanh chóng bị che giấu bởi vẻ mặt bình thản thường ngày.

"Còn ngươi! Kẻ ngoài cuộc dám đứng ngáng đường?" Mạnh Thiếu Gia gầm lên, đôi mắt nhỏ híp lại, trừng trừng nhìn Trình Vãn Sinh. Hắn không hề có ý định xin lỗi, ngược lại còn đổ thêm dầu vào lửa. "Hay ngươi muốn bao che cho tiện dân này? Ngươi có muốn nếm thử sự tức giận của ta không?" Hắn ta chỉ vào Trình Vãn Sinh, rồi lại chỉ vào Bán Hàng Rong, khuôn mặt trắng bệch càng thêm dữ tợn. Bốn tên vệ sĩ lập tức tiến lên một bước, tạo thành một vòng vây quanh Trình Vãn Sinh và người phụ nữ bán hàng rong, tay đã đặt sẵn lên chuôi đao, sẵn sàng ra tay nếu có lệnh.

Trình Vãn Sinh đứng thẳng, phủi nhẹ lớp bụi bám trên áo. Ánh mắt hắn lướt qua Mạnh Thiếu Gia, rồi đến những tên vệ sĩ đang vây quanh, cuối cùng dừng lại trên vẻ mặt sợ hãi của Bán Hàng Rong. Hắn không hoảng sợ, không chút dao động. Trong đầu hắn, hàng trăm phương án đối phó đã được tính toán trong tích tắc. Thực lực của Mạnh Thiếu Gia chỉ ở cảnh giới Luyện Khí tầng ba, còn đám vệ sĩ cũng chỉ quanh quẩn ở Luyện Khí tầng năm, tầng sáu. Đối với Trình Vãn Sinh hiện tại, chúng không khác gì lũ kiến hôi. Nhưng hắn không thể ra tay. Nếu ra tay, Huyễn Ảnh Phù sẽ bị phá vỡ, thân phận sẽ bị bại lộ, và mọi kế hoạch thâm nhập Mộ Dung Thế Gia sẽ đổ bể. Hắn cần một cách khác, một cách thông minh hơn, để thoát khỏi rắc rối này mà không để lộ thực lực thật sự.

"Ngươi... ngươi đang nhìn cái gì?" Mạnh Thiếu Gia thấy Trình Vãn Sinh không nói lời nào, chỉ lạnh lùng quan sát, trong lòng dâng lên một cỗ khó chịu. Hắn vốn quen thói được người khác sợ hãi, nịnh nọt. Vẻ bình thản của Trình Vãn Sinh khiến hắn cảm thấy bị coi thường. "Câm miệng hả? Hay là muốn ăn đòn?" Hắn giơ tay định tát.

Trình Vãn Sinh không né tránh, chỉ khẽ nhếch môi, nở một nụ cười gần như vô hình, nhưng lại khiến Mạnh Thiếu Gia cảm thấy rợn người. Đó không phải là nụ cười chế giễu, mà là một nụ cười đầy ẩn ý, như thể hắn đang nhìn thấu một bí mật nào đó. Hắn khẽ thở dài một tiếng, đầy vẻ tiếc nuối. "Ồ, thiếu gia đây quả là có 'khí phách'." Trình Vãn Sinh chậm rãi nói, giọng điệu trầm ổn, không nhanh không chậm, nhưng mỗi từ lại được nhấn nhá một cách đặc biệt. "Chỉ là, một việc nhỏ như thế này, nếu để 'người trên' biết được, e là sẽ... ảnh hưởng đến 'kế hoạch lớn' của quý gia tộc đó, phải không?"

Mạnh Thiếu Gia sững sờ, cánh tay đang giơ lên giữa không trung khựng lại. Hắn ta không hiểu Trình Vãn Sinh đang nói gì. "Ngươi... ngươi đang nói cái gì? Kế hoạch nào? Ngươi là ai?" Hắn ta lắp bắp hỏi, sự hống hách ban đầu đã vơi đi vài phần, thay vào đó là sự nghi ngờ và một chút hoảng sợ. Bản năng mách bảo hắn rằng người trước mặt không hề đơn giản. "Kế hoạch lớn" và "người trên" là những từ ngữ nhạy cảm, dễ khiến hắn liên tưởng đến những thỏa thuận ngầm, những âm mưu mà gia tộc hắn đang tham gia. Mạnh Thiếu Gia tuy ngu dốt nhưng không phải là kẻ hoàn toàn không biết gì về quy tắc ngầm của Trung Châu, nơi mà một lời nói sai có thể mang lại tai họa diệt môn.

Trình Vãn Sinh không trả lời trực tiếp câu hỏi hắn là ai. Hắn chỉ khẽ lắc đầu, vẻ mặt càng thêm thâm thúy. "Ta là ai không quan trọng." Hắn nói, ánh mắt lướt qua một tên vệ sĩ đang siết chặt chuôi đao, rồi quay lại nhìn thẳng vào Mạnh Thiếu Gia. "Quan trọng là thiếu gia có muốn 'kế hoạch' của mình bị gián đoạn vì một chuyện nhỏ nhặt này không? Hay là... thiếu gia muốn 'thế lực' kia biết được sự 'nhiệt tình' của ngươi?" Hắn nhấn mạnh hai từ "thế lực" và "nhiệt tình" với một vẻ mỉa mai khó tả, hàm ý rằng sự "nhiệt tình" của Mạnh Thiếu Gia trong việc gây rối sẽ chỉ làm hỏng việc của "thế lực" đứng sau hắn, và có thể khiến hắn phải trả giá đắt. Hắn giả vờ như mình là một 'người của một bên thứ ba' đang điều tra, đang giám sát một nhiệm vụ nào đó mà Mạnh Gia đang thực hiện.

Mạnh Thiếu Gia tái mặt. Cái tên "thế lực kia" không ngừng vang vọng trong đầu hắn. Hắn biết gia tộc mình đang cố gắng lấy lòng một thế lực lớn hơn để có được một vị trí trong cuộc cạnh tranh sắp tới, và bất kỳ sai sót nhỏ nào cũng có thể khiến mọi nỗ lực đổ sông đổ bể. Lời lẽ của Trình Vãn Sinh, tuy mơ hồ nhưng lại đánh trúng vào điểm yếu của hắn – sự sợ hãi trước những thế lực mạnh hơn và nỗi lo sợ làm hỏng việc của gia tộc. Hắn ta không đủ thông minh để phân tích sâu xa những lời ẩn ý đó, nhưng lại đủ ngu dốt để tự dọa mình. Hắn nhìn chằm chằm vào Trình Vãn Sinh, cố gắng tìm ra một dấu vết nào đó để chứng minh người này đang nói dối, nhưng chỉ thấy một vẻ bình thản đến đáng sợ. "Ngươi... ngươi dám đe dọa ta?" Hắn cố gắng lấy lại khí thế, nhưng giọng nói đã run rẩy.

Trình Vãn Sinh nhún vai, thản nhiên đáp: "Đe dọa? Ta chỉ là đang nhắc nhở thiếu gia về những 'quy tắc ngầm' mà thôi. Ở Thiên Nguyên Đế Đô này, kẻ mạnh không phải là kẻ không bao giờ gục ngã, mà là kẻ gục ngã rồi vẫn đứng dậy. Nhưng kẻ thông minh là kẻ biết cách không gục ngã, hoặc nếu gục ngã, thì cũng có kẻ khác đỡ hộ. Và hơn hết, kẻ thông minh sẽ không bao giờ để những chuyện nhỏ nhặt làm ảnh hưởng đến 'đại cuộc'." Hắn lặp lại triết lý mà Mị Lan đã từng nói, nhưng lại biến tấu nó để phù hợp với tình huống hiện tại, biến nó thành một lời cảnh báo sắc bén. "Thiếu gia Mạnh có muốn 'đại cuộc' của mình bị ảnh hưởng chỉ vì một gánh hàng rong, hay vì một người qua đường vô tội không?" Trình Vãn Sinh nói, giọng điệu chợt trở nên lạnh lùng hơn, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao, khiến Mạnh Thiếu Gia cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Mạnh Thiếu Gia nuốt khan. Hắn ta nhìn Trình Vãn Sinh, rồi nhìn sang đám vệ sĩ của mình. Chúng cũng tỏ ra hoang mang, không biết nên làm gì. Chúng là những kẻ chỉ biết dùng sức mạnh, không hề am hiểu những mưu kế, lời lẽ ẩn ý như Trình Vãn Sinh. "Hừ! Ngươi đợi đó! Đi!" Cuối cùng, hắn ta chỉ có thể cáu gắt quát lên, rồi quay người bỏ đi cùng đám vệ sĩ, khuôn mặt trắng bệch vì tức giận và hoảng sợ. Hắn không dám mạo hiểm chọc giận một 'thế lực ngầm' nào đó mà Trình Vãn Sinh đã ám chỉ, dù trong lòng vẫn tràn đầy uất ức.

Đám đông thở phào nhẹ nhõm, một vài người nhìn Trình Vãn Sinh với ánh mắt đầy thán phục, nhưng cũng có chút e dè. Trình Vãn Sinh không để ý đến những ánh mắt đó. Hắn khẽ cúi xuống, giúp Bán Hàng Rong thu gom những món hàng còn sót lại, đôi tay gầy gò của cô vẫn run rẩy. "Cô nương không sao chứ?" Hắn hỏi khẽ, giọng nói trở nên ấm áp hơn. Người phụ nữ ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn lệ nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy biết ơn. "Đa tạ... đa tạ công tử đã ra tay tương trợ..." Cô lắp bắp. Trình Vãn Sinh chỉ lắc đầu, mỉm cười nhẹ. "Cẩn trọng hơn chút nhé, cô nương. Trung Châu này vốn không yên bình." Hắn nói, rồi quay người, lặng lẽ rời đi, hòa vào dòng người như chưa từng xuất hiện.

Từ góc khuất của quán trà, Mị Lan đã chứng kiến toàn bộ màn kịch. Khóe môi nàng cong lên, tạo thành một nụ cười khó đoán, ánh mắt ánh lên sự hứng thú sâu sắc hơn đối với 'thư sinh' bí ẩn kia. "Quả nhiên là hắn." Nàng khẽ thì thầm, giọng nói ngọt ngào quyến rũ, nhưng lại chứa đựng một sự đánh giá sắc bén. "Hắn không hề yếu, nhưng lại giả vờ yếu. Kẻ này... thú vị hơn ta tưởng." Nàng đã nhìn thấu Trình Vãn Sinh. Hắn không dựa vào sức mạnh tuyệt đối, mà dựa vào trí tuệ, khả năng quan sát nhạy bén và nghệ thuật thao túng tâm lý. Hắn đã biến một tình huống nguy hiểm thành một cơ hội để khẳng định bản thân mà không cần lộ thực lực, đồng thời cũng gián tiếp cho nàng thấy được năng lực của hắn.

Tối đó, Trình Vãn Sinh trở về nơi trú ẩn của mình, một khách điếm bình dân nằm sâu trong một con hẻm nhỏ của Thiên Nguyên Đế Đô. Hắn nhẹ nhàng tháo bỏ Huyễn Ảnh Phù, khuôn mặt bình thường quen thuộc dần hiện ra. Hắn đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài thành phố lung linh ánh đèn. Thiên Nguyên Đế Đô về đêm vẫn ồn ào nhưng mang một vẻ đẹp huyền ảo, như một bức tranh khổng lồ được thắp sáng bởi hàng triệu đốm lửa nhỏ. Tiếng chuông từ các ngôi chùa xa vọng lại, trầm bổng và yên bình, đối lập hoàn toàn với sự khắc nghiệt của cuộc sống nơi đây. Gió đêm mát lạnh khẽ lướt qua khung cửa sổ, mang theo mùi thức ăn đường phố còn vương vấn và mùi hương liệu thoang thoảng từ những tửu quán.

Hắn suy ngẫm về cuộc chạm trán vừa rồi. "Kẻ mạnh có thể dùng sức, nhưng kẻ yếu muốn sống thì phải dùng trí." Hắn thầm nhắc lại triết lý sống của mình. Trung Châu này, quả nhiên không thể dùng lẽ thường mà suy đoán. Các thế lực lớn nhỏ đan xen, lợi ích chồng chéo, tạo nên một mạng lưới phức tạp mà chỉ kẻ thông minh nhất mới có thể tồn tại và phát triển. Mạnh Thiếu Gia chỉ là một quân cờ nhỏ trong ván cờ lớn của Thiên Nguyên Đế Đô, nhưng hành động của hắn lại phản ánh một phần nào đó sự bá đạo và sự lộng quyền của các thế lực đứng sau. Trình Vãn Sinh biết, những rắc rối như hôm nay sẽ không ngừng xảy ra, và hắn cần phải luôn giữ sự cảnh giác cao độ.

"Mị Lan... liệu nàng có nhìn ra được bao nhiêu?" Hắn khẽ lẩm bẩm. Hắn tin rằng Mị Lan đã chứng kiến mọi chuyện. Và nàng, với trí tuệ sắc bén của mình, chắc chắn đã hiểu được cách hắn vận hành. Sự kiện hôm nay không chỉ giúp hắn giải quyết một rắc rối nhỏ, mà còn là một màn trình diễn gián tiếp năng lực của hắn trước mắt Mị Lan. Hắn muốn nàng thấy rằng, hắn không chỉ là một kẻ hèn nhát chỉ biết trốn tránh, mà là một kẻ có khả năng biến nguy hiểm thành cơ hội, một kẻ sống sót bằng trí tuệ. "Nàng chính là 'bình phong' mà mình cần để thâm nhập Mộ Dung Thế Gia," Trình Vãn Sinh nghĩ, trong lòng càng thêm khẳng định quyết định của mình. Mối quan hệ với Mị Lan, dù khởi đầu bằng sự toan tính, nhưng lại có tiềm năng mở ra cánh cửa dẫn hắn đến những tầng lớp quyền lực cao hơn của Trung Châu.

Cùng lúc đó, trong một quán trà khác, sang trọng hơn, nằm ở một khu phố yên tĩnh hơn, Mị Lan cũng đang ngồi bên cửa sổ, thưởng thức ly trà thơm lừng. Nàng không nhìn ra ngoài, mà ánh mắt nàng lại nhìn xa xăm, như đang đắm chìm trong những suy nghĩ sâu xa. Nụ cười trên môi nàng càng thêm rạng rỡ. "Hắn đang tìm kiếm điều gì? Hay là, ta đã tìm thấy 'quân cờ' phù hợp cho mình?" Nàng thầm nhủ. Khả năng dùng trí tuệ để hóa giải nguy hiểm mà không cần lộ thực lực của Trình Vãn Sinh đã khiến nàng hoàn toàn bị thuyết phục. Hắn không phải là một chiến binh mạnh mẽ, nhưng hắn là một chiến lược gia tài ba, một bậc thầy về tâm lý.

Mị Lan nhớ lại những lời đồn đại về 'Đại Hội Tuyển Chọn' của Mộ Dung Thế Gia, về những bảo vật cổ xưa sắp lộ diện. Nàng biết, để có thể chen chân vào đó, nàng cần một đồng minh thông minh, một kẻ có thể nhìn thấu bản chất vấn đề và ra tay đúng lúc. Trình Vãn Sinh, với vẻ ngoài bình thường nhưng ẩn chứa nội tâm sâu sắc, chính là một ứng cử viên hoàn hảo. Hắn sẽ là một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh mà nàng đang muốn vẽ, một bức tranh không chỉ về quyền lực, mà còn về sự sinh tồn và sự kiểm soát vận mệnh của chính mình. "Mối quan hệ giữa chúng ta sẽ không đơn giản chỉ là lợi dụng." Mị Lan nghĩ, đôi mắt phượng dài lóe lên một tia sáng kỳ dị, như thể nàng đã nhìn thấy một tương lai đầy rẫy bất ngờ, nơi hai con người xa lạ này sẽ cùng nhau dệt nên một câu chuyện phức tạp, đan xen giữa toan tính và cảm xúc, giữa sự sống còn và những lựa chọn đạo đức trong một thế giới vô đạo đức. Nàng đã sẵn sàng, cho bất cứ điều gì mà Trình Vãn Sinh mang lại.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free