Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 251: Bóng Đêm Giao Dịch: Lộ Diện Bản Chất
Tiếng sóng biển gầm thét vẫn dữ dội như muốn nuốt chửng vạn vật, từng đợt cuồn cuộn vỗ vào vách đá, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Gió rít gào, mang theo hơi muối mặn chát và cái lạnh thấu xương, cuốn lấy vạt áo của Trình Vãn Sinh, phả vào da thịt hắn cảm giác tê buốt. Bầu trời vẫn âm u, những đám mây đen kịt không ngừng cuộn xoáy, thỉnh thoảng lại có một tia chớp xé toạc màn đêm, soi rõ khung cảnh hoang tàn của Tử Vong Chi Hải. Dưới chân hắn, mỏm đá chênh vênh run rẩy trước sức mạnh của đại dương, nhưng Trình Vãn Sinh vẫn đứng vững, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra xa xăm, nơi bóng hình Tử Vi Tiên Tử vừa tan biến vào hư vô.
Lời nói của nàng vẫn văng vẳng bên tai hắn, như một lời nguyền, cũng như một lời tiên tri: "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, và ngươi phải tự mình gánh chịu." Câu nói ấy không chỉ là một triết lý khô khan, mà còn là một bản án, một thực tại mà hắn đã, đang và sẽ phải đối mặt trong suốt cuộc đời mình. Hắn đã quá quen với việc trả giá. Từ khi còn là một tạp dịch ngoại môn nhỏ bé, đến khi dấn thân vào con đường tu tiên đầy chông gai, mỗi bước đi, mỗi quyết định đều đi kèm với những đánh đổi tàn khốc. Hắn lùi bước để sống, hắn ẩn mình để tồn tại, hắn chấp nhận bị hiểu lầm, bị khinh miệt để bảo toàn mạng sống. Nhưng cái giá của những lựa chọn ấy, có khi nào lại là sự cô độc, là sự dày vò lương tâm khi chứng kiến người khác phải hy sinh vì sự an toàn của mình?
Trình Vãn Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi tanh nồng của biển cả tràn vào lồng ngực. Hắn không sợ cái chết, hay nói đúng hơn, hắn sợ cái chết một cách lý trí, sợ nó sẽ cướp đi cơ hội để hắn hiểu rõ bản thân, để hắn tìm thấy ý nghĩa của sự sống. Nhưng hắn không hèn nhát đến mức trốn tránh mọi thử thách. Sự xuất hiện của Mị Lan, và cả lời gợi ý đầy ẩn ý về "linh vật quý hiếm" tại Tử Vong Chi Hải, đã khơi gợi trong hắn một sự tò mò không hề nhỏ. Hắn biết, Mị Lan không phải là kẻ tốt bụng đến mức "ban phát" cơ duyên. Nàng ta có mưu đồ riêng, và hắn, một cách nào đó, đang trở thành một phần trong mưu đồ ấy. Nhưng đồng thời, hắn cũng có thể lợi dụng Mị Lan để đạt được mục đích của mình: tìm hiểu sâu hơn về Trung Châu, về những bí mật ẩn giấu, và quan trọng nhất là Tiên Thiên Ấm Dương Đan.
"Cái giá của mỗi lựa chọn... Vậy thì, ta sẽ tự mình đi tìm câu trả lời." Hắn lẩm bẩm, giọng nói chìm trong tiếng gió hú. Hắn không thể cứ mãi thụ động. Để sống sót trong một thế giới mà "mạnh là đúng", hắn phải chủ động nắm lấy thông tin, chủ động tạo ra cơ hội, và chủ động đối mặt với nguy hiểm, nhưng theo cách của riêng mình. Hắn không phải là kẻ mù quáng lao vào chỗ chết, nhưng cũng không phải là kẻ hèn nhát mãi mãi trốn tránh sau lưng người khác.
Ánh mắt Trình Vãn Sinh lấp lánh một tia sáng kiên định. Hắn quay lưng lại với biển cả Tử Vong Chi Hải đang gào thét, không một chút do dự. Mặc dù trong lòng vẫn còn vương vấn chút ưu tư về những gì sắp phải đối mặt, nhưng bước chân hắn lại vô cùng vững vàng. Hắn không có thời gian để chần chừ hay sợ hãi. Hắn nhanh chóng rời khỏi mỏm đá, thân ảnh chìm vào màn đêm u ám đang dần buông xuống. Từng bước chân của hắn dứt khoát, hướng thẳng về phía Thiên Nguyên Đế Đô, nơi những âm mưu và quyền lực đang chờ đợi. Hắn biết, Mị Lan sẽ không ở lại Tử Vong Chi Hải quá lâu. Nàng ta đã đến đây, đã gợi mở cho hắn, và chắc chắn nàng ta đã có kế hoạch tiếp theo. Nhiệm vụ của hắn bây giờ là phải tìm hiểu xem kế hoạch đó là gì, và hắn có thể tận dụng nó như thế nào.
***
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Thiên Nguyên Đế Đô, nhưng ánh sáng yếu ớt ấy chẳng thể len lỏi vào những con hẻm chật hẹp, tối tăm. Nơi đây, bóng tối đã ngự trị từ rất sớm, nuốt chửng mọi âm thanh và hình ảnh, chỉ để lại những mảng màu xám xịt và mùi ẩm mốc đặc trưng. Trình Vãn Sinh, trong một bộ y phục tầm thường của một thường dân, đầu đội nón rộng vành che khuất nửa khuôn mặt, khéo léo luồn lách qua những con phố đông đúc. Hắn đã kích hoạt Huyễn Ảnh Phù, khiến khí tức của hắn trở nên mờ ảo, khó nắm bắt, và hình dáng cũng có vẻ như không rõ ràng, dễ bị lầm tưởng là một cái bóng thoáng qua.
Hắn đã rời Tử Vong Chi Hải ngay trong đêm, sử dụng tốc độ nhanh nhất có thể để trở về Thiên Nguyên Đế Đô. Quả nhiên, như hắn dự đoán, Mị Lan cũng đã quay lại. Nàng ta không trực tiếp đối mặt với Tử Vi Tiên Tử, mà chỉ đứng đó, như một khán giả của một vở kịch được sắp đặt sẵn. Điều đó càng khiến Trình Vãn Sinh tin rằng, Mị Lan không chỉ đơn thuần muốn "tìm linh vật", mà còn ẩn chứa những mưu đồ sâu xa hơn.
Trình Vãn Sinh duy trì một khoảng cách vừa đủ, không quá gần để bị phát hiện, cũng không quá xa để mất dấu. Mị Lan hôm nay không còn mặc những bộ y phục lụa là quyến rũ, mà thay vào đó là một bộ trang phục màu đen tuyền, bó sát cơ thể, tôn lên những đường cong chết người nhưng lại vô cùng kín đáo, giúp nàng hòa mình vào màn đêm. Mái tóc đen dài thường ngày vẫn được thả tự nhiên, nhưng giờ đây lại được búi cao gọn gàng, để lộ chiếc cổ trắng ngần và những đường nét sắc sảo trên khuôn mặt. Từng bước chân của nàng nhẹ nhàng, uyển chuyển, gần như không tạo ra tiếng động. Nàng đi qua những con đường chính đông đúc, nơi ánh đèn lồng còn rực rỡ, nhưng ánh mắt lại không hề dừng lại ở bất kỳ quầy hàng hay cửa tiệm nào. Nàng giống như một con báo săn mồi trong đêm tối, lặng lẽ tiến về mục tiêu đã định.
"Nàng ta quả nhiên không đơn giản. Từng bước đi đều mang theo mục đích rõ ràng, không chút sơ hở." Trình Vãn Sinh thầm nghĩ. Hắn đã từng chứng kiến nhiều nữ tu sĩ xinh đẹp, nhưng Mị Lan lại mang một khí chất hoàn toàn khác. Nàng không dựa vào vẻ ngoài yêu kiều để thu hút sự chú ý, mà là sự tự tin, sự quyết đoán ẩn sâu bên trong. Mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt của nàng đều như được tính toán kỹ lưỡng, không hề thừa thãi. Điều này càng làm tăng sự cảnh giác trong lòng Trình Vãn Sinh. Một người phụ nữ càng ẩn giấu nhiều, thì càng nguy hiểm.
Khi Mị Lan rẽ vào một con hẻm nhỏ, tối tăm hơn, Trình Vãn Sinh cũng nhẹ nhàng theo sau. Không khí ở đây lập tức thay đổi. Tiếng ồn ào của phố xá dần tan biến, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đến rợn người. Chỉ còn tiếng gió luồn qua các ngõ ngách, và tiếng bước chân nhẹ nhàng của Mị Lan. Trình Vãn Sinh phải vận dụng tối đa thính giác và thị giác của mình, không chỉ để bám theo nàng, mà còn để đề phòng những nguy hiểm tiềm ẩn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào trong những con hẻm này. Hắn cảm nhận được những ánh mắt dò xét từ sâu trong bóng tối, những khí tức ẩn hiện của những kẻ không muốn lộ mặt. Thiên Nguyên Đế Đô không chỉ có sự phồn hoa, mà còn có cả một thế giới ngầm đầy rẫy hiểm nguy.
Càng đi sâu vào, những con hẻm càng trở nên ngoằn ngoèo, như một mê cung. Ánh sáng từ bên ngoài hoàn toàn bị chặn lại, chỉ còn vài chiếc đèn lồng treo leo lét trên cao, hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt, lập lòe, khiến mọi thứ càng trở nên ma mị. Mùi ẩm mốc, mùi cống rãnh, và cả một thứ mùi hương liệu kỳ lạ, khó tả, bắt đầu xộc vào khứu giác. Trình Vãn Sinh biết, đây chính là lối vào Chợ Đen U Ảnh, nơi mọi luật lệ đều bị xóa bỏ, và chỉ có kẻ mạnh mới có thể tồn tại.
Hắn khéo léo né tránh một kẻ say rượu đang lảo đảo bước ra từ một quán rượu tồi tàn, rồi lại lướt qua một nhóm người đang thì thầm to nhỏ trong góc tối. Với Huyễn Ảnh Phù, hắn gần như trở thành một bóng ma, một phần của bóng đêm, khiến không ai thực sự chú ý đến sự hiện diện của hắn. Hắn duy trì khoảng cách, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi bóng lưng Mị Lan. Nàng ta không hề quay đầu lại, nhưng Trình Vãn Sinh có cảm giác như nàng ta biết có người đang theo dõi mình. Có lẽ, nàng ta cũng không quan tâm. Hoặc có lẽ, nàng ta đang cố tình dẫn hắn đến đây.
Ý nghĩ đó khiến Trình Vãn Sinh rùng mình. Nếu Mị Lan đã lường trước được hành động của hắn, vậy thì nàng ta đã tính toán đến mức nào? Hắn tự nhủ phải cẩn trọng hơn gấp bội. Mối quan hệ giữa hắn và Mị Lan không đơn thuần là đồng minh, mà là một cuộc đấu trí ngầm, nơi mỗi người đều cố gắng lợi dụng đối phương để đạt được mục đích của mình. Và giờ đây, hắn đang dấn thân sâu hơn vào cái mạng lưới phức tạp mà nàng ta đã giăng ra.
Cuối cùng, Mị Lan dừng lại trước một bức tường cũ kỹ, rêu phong. Nàng khẽ chạm tay vào một phiến đá, và cánh cửa bí mật mở ra không một tiếng động, để lộ một lối đi hun hút dẫn xuống lòng đất. Trình Vãn Sinh nín thở, chờ đợi cho đến khi Mị Lan hoàn toàn khuất dạng, rồi hắn mới nhẹ nhàng tiến đến. Hắn không vội vàng đi theo nàng, mà dừng lại một chút, quan sát xung quanh. Hắn cần đảm bảo rằng không có bất kỳ cái bẫy nào được giăng ra, hay bất kỳ cặp mắt nào đang theo dõi hắn. Sau khi xác nhận mọi thứ an toàn, hắn cũng lướt vào cánh cửa bí mật, để lại phía sau con hẻm tối tăm và những bí mật đang chờ được khám phá.
***
Bên trong Chợ Đen U Ảnh, không khí càng trở nên đặc quánh bởi sự căng thẳng và nguy hiểm. Ánh sáng yếu ớt từ những chiếc đèn lồng lụa đỏ treo lơ lửng trên trần, hoặc từ những ngọn nến le lói trên các quầy hàng tạm bợ, chỉ đủ để soi rõ những hình dáng mờ ảo, những khuôn mặt che khuất trong bóng tối. Tiếng thì thầm, tiếng giao dịch nhỏ nhẹ, tiếng bước chân vội vã, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng kỳ dị, đầy rẫy sự toan tính và tham lam. Mùi ẩm mốc, mùi thuốc phiện thoang thoảng, mùi máu tanh thoang thoảng từ một góc khuất nào đó, và cả mùi hương liệu kỳ lạ mà Trình Vãn Sinh không thể gọi tên, tất cả xộc vào khứu giác, khiến hắn cảm thấy khó chịu nhưng cũng đồng thời kích thích sự cảnh giác của hắn lên mức cao nhất.
Trình Vãn Sinh tìm một góc khuất, phía sau một chồng hàng hóa cũ kỹ, nơi hắn có thể quan sát mọi thứ mà không bị phát hiện. Huyễn Ảnh Phù vẫn hoạt động hiệu quả, khiến hắn gần như vô hình trong đám đông hỗn tạp. Ánh mắt hắn nhanh chóng tìm thấy Mị Lan. Nàng đang đứng đối diện với một người đàn ông che kín mặt, chỉ để lộ đôi mắt sắc bén và cặp môi mỏng. Hắn đoán, đây chính là Thương Nhân Giấu Mặt. Kẻ này ăn mặc giản dị, không có gì nổi bật, nhưng lại toát ra một khí chất tinh quái, xảo quyệt. Có lẽ, đây là một kẻ lão luyện trong việc làm ăn mờ ám tại nơi này.
Mị Lan không còn vẻ quyến rũ thường ngày. Nàng đứng thẳng, đôi mắt phượng dài cuốn hút giờ đây lại sắc lạnh như băng, không chút dao động. Giọng nói của nàng vẫn ngọt ngào, quyến rũ, nhưng từng lời nói lại ẩn chứa một sự uy hiếp đáng sợ, như một con dao sắc bén được bọc trong lụa.
"Ngươi biết rõ, giá trị của món đồ này không nằm ở bản thân nó, mà ở thời điểm nó xuất hiện. Và ngươi cũng biết, ta có thể khiến nó biến mất mãi mãi," Mị Lan chậm rãi nói, từng chữ như găm vào tâm trí đối phương. Nàng không cần phải nâng cao giọng, cũng không cần phải phô trương sức mạnh. Chỉ riêng cái cách nàng ta nói, cái ánh mắt nàng ta nhìn, đã đủ khiến kẻ đối diện cảm thấy áp lực.
Thương Nhân Giấu Mặt rõ ràng là một kẻ có kinh nghiệm, nhưng trước mặt Mị Lan, hắn lại lộ rõ vẻ căng thẳng. Hắn nuốt khan, giọng nói có chút run rẩy khi đáp lời: "Được... được, như ý cô nương. Nhưng... mối làm ăn này... mong cô nương giữ kín." Hắn cúi đầu, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào Mị Lan, như thể sợ hãi sức mạnh và sự tàn nhẫn tiềm ẩn của nàng.
Trình Vãn Sinh nín thở, tập trung quan sát từng chi tiết nhỏ nhất. Hắn nhận thấy, Thương Nhân Giấu Mặt đang cố gắng che giấu một vật gì đó trong tay áo, nhưng Mị Lan đã nhìn thấu. Nàng khẽ nhếch môi, nở một nụ cười nửa miệng đầy bí hiểm.
"Giữ kín?" Mị Lan lặp lại, giọng nói mang theo chút trào phúng. "Chỉ cần ngươi không làm ta thất vọng. Còn không, Chợ Đen U Ảnh này có rất nhiều cách để 'giữ kín' một bí mật." Nàng nhấn mạnh hai chữ "giữ kín", khiến Thương Nhân Giấu Mặt rùng mình. Ánh mắt nàng lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, hoàn toàn khác với vẻ ngoài mềm mại, quyến rũ thường ngày. Đó là ánh mắt của một kẻ thao túng, một kẻ sẵn sàng làm bất cứ điều gì để đạt được mục đích của mình, không chút do dự.
Trình Vãn Sinh cảm nhận được một luồng sát khí ngầm chảy trong cuộc giao dịch này. Không phải là sát khí của một trận chiến khốc liệt, mà là sát khí của những âm mưu, của những toan tính lạnh lùng. Hắn hiểu rằng, Mị Lan không chỉ đơn thuần là một nữ tu sĩ xinh đẹp, mà là một con rắn độc, ẩn mình trong vẻ ngoài mỹ miều, sẵn sàng cắn trả bất cứ kẻ nào dám cản đường nàng.
Cuộc giao dịch nhanh chóng kết thúc. Mị Lan nhận lấy thứ mà Thương Nhân Giấu Mặt đưa cho, một chiếc hộp nhỏ bằng ngọc bích, và trao lại cho hắn một túi trữ vật. Nàng không hề kiểm tra kỹ món đồ, như thể nàng đã hoàn toàn tin tưởng vào khả năng của mình trong việc ép buộc đối phương phải tuân thủ. Sau đó, nàng quay lưng bỏ đi, không một lời tạm biệt, không một cái liếc mắt. Thương Nhân Giấu Mặt đứng đó, khuôn mặt tái mét, thở phào nhẹ nhõm như vừa thoát khỏi một lưỡi hái tử thần. Hắn vội vàng biến mất vào đám đông, như thể sợ hãi rằng Mị Lan sẽ đổi ý.
Trình Vãn Sinh vẫn ẩn mình trong bóng tối, tâm trí hắn quay cuồng. Hắn đã chứng kiến bản chất thực dụng và khả năng thao túng đáng sợ của Mị Lan. Nàng không chỉ giỏi dùng nhan sắc, mà còn dùng trí tuệ và sự tàn nhẫn để đạt được điều mình muốn. Nàng là một quân cờ đầy hữu dụng, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi cực kỳ nguy hiểm. Bản năng tự vệ cực độ của Trình Vãn Sinh lập tức dâng cao. Hắn biết, hắn phải cảnh giác cao độ khi đối phó với Mị Lan, nếu không muốn trở thành con rối trong tay nàng, hoặc tệ hơn, bị nàng lợi dụng đến mức mất mạng.
Lời nói của Tử Vi Tiên Tử lại vang vọng trong tâm trí hắn: "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, và ngươi phải tự mình gánh chịu." Giờ đây, hắn hiểu rõ hơn ý nghĩa của câu nói đó. Lựa chọn tin tưởng Mị Lan, hay lợi dụng Mị Lan, đều sẽ có một cái giá. Và cái giá đó, có thể là sự đánh đổi bằng chính mạng sống của hắn.
Trình Vãn Sinh lùi sâu hơn vào bóng tối, hòa mình vào không khí ẩm ướt và lạnh lẽo của Chợ Đen U Ảnh. Hắn không vội vàng rời đi, mà tiếp tục quan sát, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất. Nơi đây sẽ là một địa điểm quan trọng để hắn thu thập thông tin, để hắn tìm hiểu về những bí mật của Thiên Nguyên Đế Đô, và cũng là nơi hắn có thể tìm thấy những đồng minh hoặc những quân cờ khác cho trò chơi sinh tồn của mình.
Hắn khẽ thở dài, trong lòng đầy rẫy những toan tính. Cuộc chơi ở Trung Châu đã thực sự bắt đầu, và Mị Lan, với bản chất xảo quyệt và tàn nhẫn của nàng, chắc chắn sẽ là một nhân tố không thể bỏ qua. Mối quan hệ 'lợi dụng lẫn nhau' giữa hắn và nàng sẽ ngày càng sâu sắc và phức tạp hơn, đòi hỏi hắn phải luôn giữ vững sự tỉnh táo và cảnh giác. Trình Vãn Sinh biết, để sống sót trong cái thế giới tu tiên khắc nghiệt này, hắn không thể chỉ dựa vào sức mạnh. Hắn phải dùng trí tuệ, dùng sự cẩn trọng, và đôi khi, hắn phải chấp nhận trở thành một kẻ tàn nhẫn hơn, một kẻ thực dụng hơn, để bảo vệ bản thân và những người mà hắn quan tâm. Và đó, có lẽ, chính là cái giá mà Tử Vi Tiên Tử đã nhắc đến.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.