Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 334: Mạng Lưới Ẩn: Thăm Dò Và Khai Thác

Trình Vãn Sinh khẽ gật đầu, nụ cười ẩn ý trên môi vẫn không hề phai nhạt. Hắn biết, lời đề nghị "giao dịch nhỏ" của Mị Lan không chỉ đơn thuần là kiểm tra "thành ý", mà còn là một bước thăm dò sâu hơn, một cái bẫy ngọt ngào mà nàng giăng ra để tìm hiểu về hắn. Cuộc chơi lớn đã thực sự bắt đầu, và hắn không thể lùi bước. Hắn cần thông tin, cần sự hỗ trợ, và quan trọng hơn cả, hắn cần sống sót. Để sống sót, đôi khi phải chấp nhận rủi ro, nhưng rủi ro đó phải nằm trong tầm kiểm soát.

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng đầu tiên còn chưa kịp len lỏi sâu vào từng ngõ ngách của Thiên Nguyên Đế Đô, Trình Vãn Sinh đã ngồi đối diện Lâm Uyên trong căn phòng bí mật của mình. Căn phòng nhỏ, nằm khuất trong một góc yên tĩnh, được bố trí đơn giản nhưng đầy đủ tiện nghi cho việc ẩn mình. Không khí nơi đây mang một mùi hương thoang thoảng của gỗ cũ, pha lẫn chút mùi linh dược dịu nhẹ còn sót lại từ túi trữ vật của Trình Vãn Sinh, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, nhưng ẩn chứa sự tập trung cao độ. Bên ngoài, gió khẽ lùa qua khe cửa sổ, mang theo hơi sương sớm và chút se lạnh của buổi bình minh.

Trên bàn, vài tấm bản đồ cổ và những cuộn ngọc giản được trải ra. Trình Vãn Sinh, với dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, đang chăm chú lắng nghe Lâm Uyên báo cáo. Đôi mắt nâu sẫm của hắn, thường ngày cụp xuống như đang suy tư, giờ đây lại lóe lên vẻ sắc bén, linh hoạt, lướt qua từng chi tiết trên bản đồ như một con diều hâu săn mồi. Hắn đang hình dung lại cuộc gặp gỡ đêm qua, và chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo.

Lâm Uyên, vẫn giữ vẻ nho nhã và chuyên nghiệp, tay áo dài nhẹ nhàng phe phẩy khi y chỉ vào một điểm trên bản đồ. "Mạng lưới của Mị Lan tiểu thư quả thực rộng khắp, đặc biệt là trong giới tinh anh Trung Châu, thâm nhập đến cả những gia tộc cổ xưa nhất. Cô ta chắc chắn muốn thăm dò ngài về sự kiện Hầm Mộ Cổ Tộc và năng lực thật sự của ngài. Những tin đồn về 'Thiên Lang công tử' đã lan truyền với tốc độ chóng mặt, và Mị Lan không phải là người sẽ bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để nắm bắt thông tin."

Trình Vãn Sinh nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. "Mị Lan... một con cáo già biết cách đánh hơi lợi ích. Chúng ta không thể hoàn toàn tin tưởng, nhưng có thể lợi dụng." Hắn trầm giọng, giọng nói điềm tĩnh nhưng ẩn chứa sự sắc bén. "Nàng ta không chỉ tìm kiếm lợi nhuận, mà còn tìm kiếm những yếu tố có thể phá vỡ cục diện hiện tại. 'Linh Khí Khô Kiệt' đang là mối đe dọa chung, nhưng mỗi thế lực lại có toan tính riêng. Mị Lan muốn một phần trong cuộc chơi đó, và nàng ta nghĩ ta là quân cờ tiềm năng."

"Chính xác," Lâm Uyên gật đầu. "Có vẻ như cô ta đã có những thông tin nhất định về 'Tiên Thiên Âm Dương Đan' và những bí ẩn liên quan. Bản đồ cổ mà cô ta nhắc đến có thể là manh mối quan trọng. Nhưng sự thận trọng vẫn là trên hết, thưa công tử."

Trình Vãn Sinh đặt tách trà xuống, tiếng gốm sứ va chạm khẽ khàng trong không gian tĩnh lặng. "Hãy chuẩn bị Huyễn Ảnh Phù tốt nhất. Ta cần một thân phận hoàn hảo để đối phó với cô ta. Một thân phận đủ bí ẩn để Mị Lan phải tò mò, nhưng cũng đủ tầm thường để nàng ta không cảm thấy bị đe dọa quá mức. Và đừng quên, mục tiêu chính của ta là thông tin về 'Linh Khí Khô Kiệt' và bất cứ thứ gì liên quan đến 'Tiên Thiên Âm Dương Đan' hay những địa điểm cổ xưa." Hắn nhấn mạnh từng từ, ánh mắt không rời khỏi Lâm Uyên, như muốn khắc sâu mệnh lệnh vào tâm trí đối phương.

"Vâng, công tử. Huyễn Ảnh Phù đã được chuẩn bị sẵn sàng, khả năng che giấu thân phận là bậc nhất, ngay cả những cường giả Nguyên Anh kỳ cũng khó lòng xuyên thủng." Lâm Uyên đáp, giọng nói chuyên nghiệp, không chút do dự. "Ta cũng đã bố trí thêm một vài tai mắt gần Minh Nguyệt Lâu, phòng trường hợp cần thiết."

Trình Vãn Sinh khẽ gật đầu, lòng thầm tán thưởng sự chu đáo của Lâm Uyên. Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn sương mờ ảo vẫn còn bao phủ Thiên Nguyên Đế Đô. "Mỗi bước đi đều là một canh bạc, Lâm Uyên. Ta chưa từng muốn sống lâu hơn ai, chỉ là không muốn chết trước khi hiểu mình là ai. Và để hiểu được điều đó, ta phải tìm ra sự thật đằng sau những bí mật cổ xưa này." Hắn thầm nghĩ, "Sống sót là một nghệ thuật, và ta là một nghệ sĩ. Một nghệ sĩ không bao giờ để lộ con át chủ bài của mình quá sớm."

Hắn quay lại, cầm lấy tấm Huyễn Ảnh Phù mà Lâm Uyên vừa đưa. Phù chú này được chế tác từ những vật liệu quý hiếm, ẩn chứa sức mạnh biến hóa tinh vi, không chỉ thay đổi dung mạo mà còn che giấu cả khí tức, tu vi, thậm chí là những dấu vết nhỏ nhất của thân phận thật. Trình Vãn Sinh kiểm tra kỹ lưỡng, từng đường nét phù văn, từng luồng linh lực ẩn chứa bên trong. Hắn nhắm mắt, hình dung ra hình dáng và khí chất của "Thiên Lang công tử" mà hắn sẽ hóa thân thành. Một người trẻ tuổi, có vẻ ngoài nho nhã nhưng ẩn chứa sự sắc sảo, tự tin nhưng không quá phô trương, đủ để khiến Mị Lan hứng thú mà không cảnh giác quá mức.

"Còn về Mộ Dung Tĩnh và Hàn Thiên Vũ?" Trình Vãn Sinh hỏi, giọng điệu chuyển sang lạnh lùng hơn. "Họ đã có động thái gì mới không?"

"Mộ Dung Tĩnh vẫn đang truy lùng ngài gắt gao. Nàng ta đã phái người đến khắp các chợ đen, các hội giao dịch ngầm, thậm chí là những khu vực hẻo lánh của Trung Châu để tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào của người đã lấy đi Tiên Thiên Âm Dương Đan. Nàng ta dường như đã phát hiện ra một vài điểm bất thường tại Hầm Mộ Cổ Tộc, những dấu vết mà chỉ những người có kiến thức sâu rộng về trận pháp và thuật dịch dung mới có thể nhận ra." Lâm Uyên cung cấp thông tin, giọng nói đầy nghiêm trọng. "Hàn Thiên Vũ thì vẫn ôm hận, nhưng không dám manh động công khai. Y đang ngấm ngầm tập hợp lực lượng, có vẻ như muốn tìm cơ hội để phục thù. Còn Bách Lý Hồng, lão ta lại có vẻ kín tiếng hơn. Có tin đồn lão ta đang hợp tác với một thế lực bí ẩn từ phương bắc, nhưng chi tiết cụ thể thì vẫn còn mơ hồ."

Trình Vãn Sinh khẽ nhíu mày. "Mộ Dung Tĩnh không hổ là người đứng đầu Tổng Quản Phủ, khả năng điều tra của nàng ta quả thực đáng sợ. Ta phải cẩn trọng hơn nữa." Hắn thầm nghĩ, những kẻ truy lùng hắn đều là những nhân vật tầm cỡ, nếu không có Lâm Uyên hỗ trợ, hắn khó lòng có thể an toàn đến vậy. "Dù sao, sự chú ý của họ vào ta cũng có thể là một lợi thế. Khi tất cả đều tập trung vào một con mồi, những con mồi khác sẽ ít bị để ý."

Hắn quay lại bàn, ánh mắt sắc bén lướt qua các bản đồ, ghi nhớ từng chi tiết về địa hình, các điểm giao dịch ngầm, và những nơi có thể ẩn chứa dấu vết của các di tích cổ xưa. Cuộc gặp gỡ với Mị Lan tối nay sẽ là một bước đi quan trọng. Hắn cần phải khai thác được càng nhiều thông tin càng tốt, mà không để lộ bất kỳ điểm yếu nào của bản thân. Tâm trí hắn vận hành như một cỗ máy tinh vi, tính toán mọi khả năng, mọi phản ứng có thể xảy ra. Sự sống sót của hắn, và có thể là cả tương lai của Trung Châu, đều phụ thuộc vào những quyết định của hắn ngay lúc này.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ một góc trời Thiên Nguyên Đế Đô. Những ánh đèn bắt đầu leo lét thắp sáng, biến thành phố thành một bức tranh lộng lẫy, huyền ảo. Minh Nguyệt Lâu, với kiến trúc tinh xảo làm từ gỗ đàn hương và đá cẩm thạch trắng, sừng sững vươn cao, nổi bật giữa lòng đế đô. Từ ban công của một căn phòng riêng tư trên tầng cao nhất, Trình Vãn Sinh, dưới thân phận "Thiên Lang công tử" lịch lãm và bí ẩn, có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố, những mái nhà lấp lánh và dòng người tấp nập phía dưới. Gió từ ban công khẽ thổi, mang theo chút hương hoa thoang thoảng và tiếng nhạc du dương từ bên trong, tạo nên một bầu không khí sang trọng, tinh tế nhưng cũng tràn ngập những thông tin ngầm và những cuộc giao dịch bí mật.

Mùi trầm hương dịu nhẹ quyện cùng hương trà quý từ ấm trà thanh nhã trên bàn, tạo nên một sự hòa quyện tinh tế, khiến không gian thêm phần trang trọng. Trình Vãn Sinh ngồi đối diện Mị Lan, y phục của hắn đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ thanh nhã, không quá phô trương nhưng đủ để che giấu thân phận thật sự. Khuôn mặt hắn, nhờ Huyễn Ảnh Phù, giờ đây trở nên góc cạnh hơn, đôi mắt vẫn giữ vẻ sâu thẳm nhưng ẩn chứa sự tự tin, sắc sảo vừa đủ để thu hút mà không gây nghi ngờ.

Mị Lan, với thân hình bốc lửa và đường cong quyến rũ, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ gợi cảm khó cưỡng. Nàng mặc một bộ y phục lụa mỏng màu tím than, càng tôn lên làn da trắng ngần và đôi vai trần quyến rũ. Mái tóc đen dài gợn sóng được búi hờ hững, để lộ chiếc cổ ngọc ngà. Đôi mắt phượng dài cuốn hút của nàng, môi đỏ mọng, luôn nở nụ cười bí ẩn, tựa như một đóa hoa đêm đang hé nở, vừa đẹp đẽ vừa ẩn chứa độc tố.

"Vị khách quý đây có vẻ rất cẩn trọng." Mị Lan cất giọng, tiếng nói ngọt ngào, có chút khàn khàn như tiếng suối chảy. Nàng nhấp một ngụm trà, đôi mắt phượng hẹp dài lấp lánh ý cười, tựa như một con hồ ly tinh xảo đang thăm dò con mồi. "E rằng không phải là người dễ dàng bị lợi dụng."

Trình Vãn Sinh mỉm cười nhẹ, ánh mắt bình thản nhưng tâm trí đang vận chuyển nhanh chóng, phân tích từng câu chữ và biểu cảm nhỏ nhất của nàng. "Người làm ăn lớn, ai mà không cẩn trọng? Nàng Lan đây, không phải cũng vậy sao? Ta nghe nói nàng có khả năng đánh hơi được những bí mật ẩn sâu nhất của Trung Châu, thậm chí là những bí mật mà các tông môn lớn cũng khó lòng nắm bắt." Hắn cố gắng giữ giọng điệu trầm ổn, che giấu mọi cảm xúc thật sự, chỉ để lại một vẻ ngoài tự tin, có chút trào phúng. Hắn biết, lúc này, mỗi lời nói đều là một bước đi trên lưỡi dao. "Sống sót trong thế giới này, không chỉ cần thực lực, mà còn cần sự tinh tường, không phải sao?"

Mị Lan bật cười khúc khích, tiếng cười như chuông bạc vang vọng nhẹ trong không gian sang trọng. "Ồ? Ngài muốn biết bí mật nào? Chẳng hạn như chuyện về Hầm Mộ Cổ Tộc, nơi đã tạo ra một cơn chấn động khắp Trung Châu... hay những lời đồn về 'Linh Khí Khô Kiệt' đang lan truyền trong giới tu sĩ, khiến không ít người hoang mang?" Nàng khẽ nghiêng đầu, đôi mắt phượng nheo lại, như đang cố gắng nhìn thấu tâm can Trình Vãn Sinh. Rõ ràng, nàng đang cố gắng thăm dò về vai trò của hắn trong sự kiện Hầm Mộ Cổ Tộc.

Trình Vãn Sinh nhấp một ngụm trà, vị trà thơm nồng lan tỏa. Hắn không vội vàng đáp lời, cho Mị Lan thời gian để cảm thấy sự chờ đợi, sự bí ẩn từ hắn. "Chuyện Hầm Mộ Cổ Tộc đã qua, bụi đã lắng xuống, dù rằng dư âm của nó vẫn còn mạnh mẽ." Hắn khéo léo lảng tránh trực diện, hướng câu chuyện sang mục tiêu chính. "Ta chỉ tò mò về những di tích cổ xưa, những thứ đã bị lãng quên bởi thời gian, có thể liên quan đến sự 'suy yếu' của linh khí hiện nay. Nghe nói có những 'chìa khóa' có thể mở ra những cánh cửa đã phong ấn, những bí mật mà nếu được khai quật, có thể thay đổi vận mệnh của cả Trung Châu, thậm chí là giải quyết vấn đề 'Linh Khí Khô Kiệt' đang đe dọa chúng ta."

Mị Lan im lặng một lát, ánh mắt nàng vẫn không rời khỏi Trình Vãn Sinh, như một con diều hâu đang quan sát con mồi. Nàng đang đánh giá phản ứng của hắn, xem liệu hắn có đang nói thật hay chỉ đang giăng bẫy. "Ngài nói đến 'chìa khóa' và 'cánh cửa phong ấn'?" Nàng lặp lại, giọng nói trầm hơn một chút, sự ngọt ngào giảm bớt, thay vào đó là sự nghiêm túc hiếm thấy. "Quả thực, có những truyền thuyết như vậy. Những truyền thuyết về các Tiên Cung cổ xưa, những trận pháp phong ấn Thượng Cổ, và những viên đan dược có thể mang đến cả sinh cơ lẫn tử vong." Nàng dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Trình Vãn Sinh. "Chẳng hạn như, Tiên Thiên Âm Dương Đan. Ngài có biết gì về nó không?"

Một tia cảnh giác lóe lên trong mắt Trình Vãn Sinh, nhưng hắn nhanh chóng che giấu. Mị Lan quả nhiên không đơn giản. Nàng không chỉ đánh hơi được bí mật, mà còn nắm giữ những thông tin cốt lõi. "Ta chỉ là một người tò mò, nàng Lan à. Nghe đồn về Tiên Thiên Âm Dương Đan có khả năng nghịch chuyển sinh tử, cân bằng âm dương, nên cũng có chút hứng thú." Hắn nói dối một cách tự nhiên, không chút ngập ngừng. "Nhưng những thứ đó thường đi kèm với hiểm nguy chết người, không phải sao? Ta vốn chỉ là một kẻ tầm thường, chỉ muốn sống sót qua ngày mà thôi." Hắn cố tình hạ thấp mình, để giảm bớt sự cảnh giác của Mị Lan.

Mị Lan cười khẽ, ánh mắt nàng lộ rõ vẻ không tin tưởng. "Một kẻ tầm thường có thể khiến Mộ Dung Tĩnh của Tổng Quản Phủ và Hàn Thiên Vũ của Thái Huyền Thánh Địa phải truy lùng gắt gao sao? Thiên Lang công tử, ngài thật khéo đùa." Nàng đặt tay lên cằm, ngón tay thon dài gõ nhẹ. "Nhưng ngài nói đúng, Tiên Thiên Âm Dương Đan không chỉ giới hạn ở khả năng chữa trị hay cân bằng âm dương. Nó là 'chìa khóa' cho một điều gì đó lớn lao hơn, có thể liên quan đến các cánh cửa phong ấn hoặc các bí ẩn cổ xưa, thứ có thể giải quyết được 'Linh Khí Khô Kiệt'." Nàng nhìn Trình Vãn Sinh, ánh mắt lấp lánh như tinh tú, như muốn nói "ta biết ngài đang tìm kiếm gì".

"Ta có một bản đồ cổ," Mị Lan tiếp tục, giọng điệu hạ thấp hơn, mang theo sự bí ẩn. "Được truyền lại từ một gia tộc đã tuyệt diệt, ám chỉ một địa điểm bí ẩn, nơi cất giữ một phần của chìa khóa đó. Nhưng bản đồ này đã bị phong ấn bởi những cấm chế cổ xưa, cần một người có khả năng đặc biệt để giải mã. Liệu Thiên Lang công tử có hứng thú?"

Trình Vãn Sinh nín thở, hắn cảm thấy như một con cá đã cắn câu. Thông tin này trùng khớp đến kinh ngạc với những gì hắn tìm thấy trong Ngọc Giản Vô Danh. Mị Lan không chỉ là người buôn bán thông tin, nàng ta còn là người tham gia cuộc chơi. Hắn phải thừa nhận, Mị Lan đã đưa ra một lời đề nghị không thể chối từ, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn hiểm nguy. Liên minh với nàng, hắn có thể tiếp cận được những bí mật mà trước đây chỉ dám mơ ước. Nhưng liên minh với một người như Mị Lan, cũng giống như đi trên dây thép gai.

Hắn đứng dậy, bước đến ban công, nhìn ra khung cảnh Thiên Nguyên Đế Đô về đêm. Những ánh đèn lấp lánh như sao trời, nhưng ẩn sâu bên trong là vô vàn âm mưu, toan tính. Hắn biết, quyết định của hắn lúc này không chỉ ảnh hưởng đến bản thân, mà còn đến vận mệnh của cả Trung Châu, nếu lời Mị Lan là thật.

"Một bản đồ cổ bị phong ấn?" Trình Vãn Sinh quay lại, ánh mắt dò xét. "Nghe có vẻ thú vị. Nhưng để giải mã những cấm chế cổ xưa, cần phải có năng lực và sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Chuyện này không thể vội vàng." Hắn im lặng một lát, rồi khẽ nói, "Ta không phủ nhận hứng thú của mình, Mị Lan tiểu thư. Nhưng trước khi bàn đến chuyện hợp tác, ta muốn tiểu thư chứng minh, bản đồ đó thực sự có tồn tại, và nó không phải là một cái bẫy."

Mị Lan mỉm cười mãn nguyện. Nàng biết, Trình Vãn Sinh đã cắn câu. Hắn có thể tỏ ra thận trọng, nhưng sự tò mò và khao khát tìm kiếm sự thật của hắn đã bị nàng kích thích. "Tất nhiên rồi, Thiên Lang công tử. Minh Nguyệt Lâu luôn làm ăn uy tín. Nhưng điều đó sẽ không miễn phí." Nàng nhấp một ngụm trà, đôi mắt phượng hẹp dài lấp lánh ý cười. "Vậy thì, chúng ta có thể bắt đầu một 'giao dịch' nhỏ trước, để củng cố lòng tin giữa đôi bên, không phải sao? Ngài có thể nói cho ta nghe, ngài thực sự biết những gì về Tiên Thiên Âm Dương Đan? Và ta sẽ đưa cho ngài một phần thông tin về bản đồ cổ, như một lời giới thiệu. Ngài thấy thế nào?"

Trình Vãn Sinh cũng mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng mà khó đoán. Hắn biết, cuộc chơi lớn đã bắt đầu. Một cuộc chơi mà hắn không thể né tránh, một cuộc chơi mà hắn phải tham gia để tìm kiếm câu trả lời cho những bí mật của Tiên Thiên Âm Dương Đan, và cả ý nghĩa của sự sống sót trong một thế giới đang đứng bên bờ vực. Hắn sẽ phải đối mặt với Mị Lan, với những toan tính của nàng, và với những hiểm nguy tiềm ẩn từ bản đồ cổ xưa.

"Được thôi, Mị Lan tiểu thư," hắn nói, giọng điệu vang vọng trong căn phòng sang trọng. "Vậy thì, xin tiểu thư hãy cho ta xem thành ý của mình."

***

Trình Vãn Sinh trở về căn phòng bí mật của mình khi màn đêm đã buông xuống. Hắn tháo bỏ Huyễn Ảnh Phù, cảm giác thân thể nhẹ nhõm hơn hẳn khi lớp ngụy trang nặng nề được gỡ bỏ. Khuôn mặt thật của hắn, hơi gầy và bình thường, hiện rõ trong ánh nến leo lét trên bàn. Không khí trong phòng giờ đây nặng nề hơn, đầy suy tư. Mùi hương gỗ cũ và linh dược đã phai nhạt, chỉ còn lại sự tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng hít thở đều đều của Trình Vãn Sinh và tiếng lật trang ngọc giản sẽ vang vọng trong không gian này.

Hắn ngồi xuống ghế, nhắm mắt lại, hồi tưởng lại toàn bộ cuộc gặp gỡ với Mị Lan. Từng lời nói, từng ánh mắt, từng cử chỉ nhỏ của nàng đều được hắn tua lại trong tâm trí, sắp xếp từng mẩu thông tin và đánh giá từng chi tiết. Mị Lan không chỉ là một nữ nhân xinh đẹp và quyến rũ, nàng còn là một kẻ cực kỳ thông minh, sắc sảo, và đầy toan tính. Nàng không hề che giấu ý định thăm dò hắn, thậm chí còn chủ động khơi gợi những bí mật mà hắn đang theo đuổi.

"Mị Lan... không đơn giản." Trình Vãn Sinh lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn trong bóng tối. "Cô ta không chỉ muốn lợi dụng, mà còn muốn hiểu rõ ta. Sự tò mò trong mắt nàng ta, không chỉ là vì lợi ích, mà còn là một loại hứng thú cá nhân." Hắn nhớ lại ánh mắt lấp lánh như tinh tú của Mị Lan khi nàng nói về "chìa khóa" và "cánh cửa phong ấn". Có lẽ, nàng ta cũng đang tìm kiếm một thứ gì đó, một điều lớn lao hơn cả tiền bạc hay quyền lực.

Thông tin mà Mị Lan đưa ra, tuy không trực tiếp giải đáp mọi thắc mắc của hắn, nhưng lại mở ra nhiều hướng đi mới. "Địa điểm phong ấn", "chìa khóa", "gia tộc đã tuyệt diệt" – tất cả đều trùng khớp đến kinh ngạc với những gì hắn đã đọc được trong Ngọc Giản Vô Danh. Hắn mở mắt, ánh nến leo lét làm nổi bật khuôn mặt trầm tư của hắn. Hắn vươn tay, lấy ra Ngọc Giản Vô Danh từ trong túi trữ vật. Ngọc giản tỏa ra một thứ ánh sáng mờ nhạt, mang theo vẻ cổ kính và bí ẩn.

Hắn lật giở từng trang, đối chiếu những thông tin vừa nghe được từ Mị Lan với những ghi chép trong đó. Một đoạn văn cổ mơ hồ trong ngọc giản mô tả một nghi thức 'cân bằng âm dương' và một địa điểm bí ẩn, cùng với hình ảnh một viên đan dược có đặc điểm giống Tiên Thiên Âm Dương Đan, nhưng được gọi là 'chìa khóa cho một cánh cửa đã phong ấn'. Giờ đây, những mảnh ghép rời rạc đã bắt đầu khớp vào nhau.

Một tia sáng lóe lên trong mắt Trình Vãn Sinh khi anh nhận ra một sự liên kết quan trọng. "Bản đồ cổ của một gia tộc đã tuyệt diệt... những cấm chế cổ xưa... Tiên Thiên Âm Dương Đan là chìa khóa..." Hắn thầm nghĩ, "Nếu Mị Lan có bản đồ đó, và nó thực sự liên quan đến những gì Ngọc Giản Vô Danh ghi chép, vậy thì đây chính là cơ hội để ta tiến gần hơn đến sự thật. Sự thật về 'Linh Khí Khô Kiệt', về nguồn gốc của Tiên Thiên Âm Dương Đan, và có thể là cả bí mật về sự suy tàn của Trung Châu."

Hắn nhắm mắt lại lần nữa, hít một hơi thật sâu. Mối quan hệ với Mị Lan sẽ rất phức tạp. Nàng ta là một con dao hai lưỡi, có thể giúp hắn nhưng cũng có thể đâm hắn bất cứ lúc nào. Nhưng trong thế giới tu tiên khắc nghiệt này, ai mà không như vậy? Kẻ mạnh không phải là kẻ không bao giờ gục ngã, mà là kẻ gục ngã rồi vẫn đứng dậy. Và Trình Vãn Sinh, hắn là một người sống sót. Để sống sót, hắn phải biết cách lợi dụng mọi thứ, mọi mối quan hệ, mọi cơ hội, dù cho nó có nguy hiểm đến đâu.

Tâm trí hắn bắt đầu lên kế hoạch. Hắn sẽ phải tìm cách xác minh thông tin của Mị Lan, đồng thời giữ bí mật về những gì hắn thực sự biết. Hắn sẽ phải cẩn trọng hơn nữa, vì giờ đây, không chỉ có Mộ Dung Tĩnh, Hàn Thiên Vũ hay Bách Lý Hồng đang truy lùng hắn, mà còn có Mị Lan, một người phụ nữ thông minh và khó lường, đang tò mò về hắn. Cuộc chơi lớn này, hắn không thể thua.

Trình Vãn Sinh mở mắt, ánh mắt kiên định. Hắn biết, Mị Lan sẽ trở thành một đồng minh (hoặc đối tác) phức tạp, có thể đóng vai trò quan trọng trong việc khám phá các bí mật của Trung Châu và Tiên Thiên Âm Dương Đan. Những thông tin mà hắn thu thập được từ nàng chắc chắn sẽ dẫn hắn đến một địa điểm hoặc một sự kiện cổ xưa liên quan trực tiếp đến Tiên Thiên Âm Dương Đan và bí mật 'Linh Khí Khô Kiệt'. Sự chú ý của Mị Lan dành cho Trình Vãn Sinh không chỉ dừng lại ở lợi ích, có thể phát triển thành một mối quan hệ cá nhân sâu sắc hơn, đúng với định hướng phát triển nhân vật của cô.

Hắn đặt Ngọc Giản Vô Danh trở lại túi trữ vật, đứng dậy, bước đến bên cửa sổ một lần nữa. Ngoài kia, màn đêm đã bao trùm hoàn toàn Thiên Nguyên Đế Đô, chỉ còn những ánh sao lấp lánh trên nền trời đen thẳm. Trình Vãn Sinh nhìn lên, hắn cảm thấy một sự thôi thúc, một khao khát được giải mã những bí ẩn đang ẩn chứa trong thế giới này. Dù cho cái giá phải trả có là gì đi nữa.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free