Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 34: Bụi Thời Gian: Bí Mật Ngủ Yên
Sự yên ắng trong Dược Các sau màn kinh ngạc vừa rồi, đối với Trình Vãn Sinh, lại mang theo một cảm giác nặng nề hơn cả tiếng ồn ào. Hắn thành công, đúng vậy, nhưng cái giá phải trả cho sự thành công trong thế giới này thường không hề nhỏ. Sự chú ý. Đó là thứ Trình Vãn Sinh luôn cố gắng tránh né, như cách hắn tránh một vực sâu không đáy. Nụ cười nhạt trên môi hắn chỉ thoáng qua, tựa như một làn khói mỏng trước gió, nhanh chóng tan biến vào vẻ điềm tĩnh thường ngày. Hắn biết, Giám Sát Trưởng Lão không nói gì, nhưng ánh mắt suy tư kia đã ghi khắc điều gì đó vào tâm trí ông ta. Còn Hỏa Vũ Tiên Tử, ánh nhìn đầy tò mò và nghi hoặc của nàng vẫn như một mũi kim sắc bén, xuyên thẳng vào lớp vỏ bọc bình thường của hắn. Một tạp dịch không nên làm được điều này.
Trình Vãn Sinh cúi đầu, tiếp tục kiểm tra những chậu linh dược đã hồi sinh, giả vờ như không để ý đến những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Hắn cẩn thận vuốt ve một chiếc lá Bích Hà Thảo xanh non, cảm nhận luồng linh khí dồi dào chảy trong nó, như thể đó là một công việc bình thường của một tạp dịch tận tụy. Bích Lạc Linh Giáp ẩn mình dưới lớp y phục, lặng lẽ mang đến cho hắn một cảm giác an toàn, một lớp đệm vững chắc trước những ánh mắt dò xét. Sống sót là một nghệ thuật, và ẩn mình là một phần không thể thiếu của nghệ thuật đó. Hắn đã thể hiện một chút tài năng, giờ là lúc phải thu mình lại, biến tài năng đó thành một bí mật được chôn giấu cẩn thận.
“Dược Lão,” Giám Sát Trưởng Lão cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm thấp, ánh mắt vẫn không rời khỏi Trình Vãn Sinh. “Việc bảo quản linh dược ở đây, từ nay giao cho Trình Vãn Sinh phụ trách.”
Dược Lão giật mình, vội vàng khom người đáp: “Tuân lệnh Trưởng Lão!” Ông ta liếc nhìn Trình Vãn Sinh, trong ánh mắt có một chút nể trọng, nhưng cũng xen lẫn sự phức tạp. Một tạp dịch bình thường lại được Giám Sát Trưởng Lão đích thân giao phó trọng trách, điều này chưa từng có tiền lệ.
Hỏa Vũ Tiên Tử nghe vậy, khẽ nhíu mày. Nàng không nói gì, chỉ liếc nhìn Trình Vãn Sinh thêm một lần nữa, ánh mắt sắc bén như muốn nhìn thấu tâm can hắn, rồi mới quay người, nhanh chóng rời khỏi Dược Các, để lại một làn hương thơm thanh khiết thoang thoảng.
Lý Cẩu Đản và Trương Đại Bàn vẫn còn ngây ngẩn. Lý Cẩu Đản lẩm bẩm: “Trời ơi, Trình Vãn Sinh thăng chức rồi sao? Thằng đó… nó cứ lầm lì vậy mà…” Trương Đại Bàn thì gãi đầu cười hềnh hệch: “Vãn Sinh giỏi quá! Linh dược lại tươi tốt rồi, lần này không bị phạt nữa!”
Trình Vãn Sinh không bận tâm đến những lời xì xào đó. Hắn biết, đây không phải là thăng chức, mà là một sự thử thách, một gánh nặng mới. Sự chú ý của Giám Sát Trưởng Lão không phải là điều tốt lành, đặc biệt là khi ông ta là một người nghiêm khắc đến vậy. Hắn phải càng cẩn trọng hơn, để không bị cuốn vào những rắc rối không đáng có.
Chẳng bao lâu sau, một nhiệm vụ mới được ban xuống. Lần này không phải là Dược Các, mà là một kho chứa đồ cũ kỹ của tông môn, ít ai lui tới. Lý Cẩu Đản vừa nghe xong đã oán thán: “Ôi chao! Lại là mấy cái kho cũ nát! Toàn bụi bặm, tối tăm như mồ mả. Đời tạp dịch khổ như chó! Nhiệm vụ gì mà khó khăn thế này? Mấy cái kho này có gì ngoài bụi chứ!” Hắn rụt cổ, lười biếng đến mức không muốn nhấc chân.
Trương Đại Bàn thì thật thà hơn, chỉ gãi đầu, vẻ mặt lo lắng: “Kho đó… hình như đã lâu lắm rồi không ai dọn dẹp. Lần trước có lão Hồ vào đó, bị một con chuột tinh cắn cho một phát suýt mất mạng đó.”
Trình Vãn Sinh không nói gì, chỉ khẽ nhíu mày. Hắn không sợ bụi bặm hay chuột tinh, điều hắn lo lắng là những gì có thể ẩn chứa bên trong một nơi bị lãng quên như vậy. Nơi ít ai lui tới, lại thường là nơi chứa đựng những bí mật. Hắn nhìn Liễu Thanh Hoài, nàng cũng đang khẽ cắn môi, ánh mắt có chút lo lắng. “Vãn Sinh, chúng ta… có cần cẩn thận không?” Nàng nhỏ giọng hỏi, bàn tay khẽ nắm lấy góc áo của hắn.
Hắn khẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua những khuôn mặt tạp dịch khác đang rầm rì than vãn. "Cẩn thận không bao giờ thừa." Hắn thầm nhủ.
***
Kho Cổ Vật, hay đúng hơn là một kho chứa đồ cũ kỹ của tông môn, nằm ở một góc khuất phía Tây của khu tạp dịch, gần như bị cây cối rậm rạp che phủ. Kiến trúc của nó thô kệch, những bức tường đá xám xịt phủ đầy rêu phong, mái ngói đã vỡ nát nhiều chỗ. Cánh cửa gỗ lim mục nát, bản lề kêu cọt kẹt như tiếng rên rỉ của một sinh linh già yếu khi Trình Vãn Sinh đẩy nó ra.
Một làn gió lạnh lẽo, ẩm thấp ùa ra từ bên trong, mang theo mùi ẩm mốc nồng nặc, mùi bụi bặm và mùi gỗ cũ mục. Ánh sáng ban ngày khó khăn lắm mới len lỏi được vào bên trong qua những khe hở trên mái nhà và những lỗ thủng trên tường, tạo nên những vệt sáng lờ mờ như những ngón tay gầy guộc đang vươn ra trong bóng tối. Không khí bên trong nặng nề và tĩnh mịch, tạo cảm giác bị lãng quên hoàn toàn, như thể thời gian đã ngừng chảy ở nơi đây.
Lý Cẩu Đản vừa bước vào đã khạc nhổ liên tục, bị sặc bởi lớp bụi dày đặc. "Khụ khụ... trời ơi, cái nơi quỷ quái gì thế này? Mấy cái đồ này có khi còn cũ hơn cả ông nội ta ấy chứ! Phải dọn đến bao giờ mới xong đây?" Hắn vừa nói vừa dùng tay áo che mũi, ánh mắt lộ rõ vẻ ghê tởm.
Trương Đại Bàn thì thận trọng hơn, hắn bước đi nhẹ nhàng, đôi mắt to tròn đảo quanh một lượt. "Thật là nhiều bụi quá... không biết có đồ vật gì có thể dùng được không nhỉ?" Hắn ngây thơ hỏi, có vẻ hơi lạc quan một cách vô vọng.
Liễu Thanh Hoài khẽ nhíu mày, nàng dùng tay áo che miệng, ánh mắt nhìn Trình Vãn Sinh như muốn tìm kiếm sự trấn an. "Vãn Sinh, nhiều bụi quá... chúng ta có nên làm một cái khăn che mặt không?"
Trình Vãn Sinh không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu. Hắn đã chuẩn bị trước. Hắn lấy ra hai chiếc khăn vải mỏng đã được tẩm dược liệu chống bụi và mùi hôi, đưa cho Liễu Thanh Hoài và chính mình. "Cứ dùng tạm cái này." Hắn nói, giọng điềm tĩnh. Hắn đeo chiếc khăn lên mặt, chỉ để lộ đôi mắt sắc bén đang không ngừng quét qua mọi ngóc ngách của căn kho rộng lớn.
Trong khi Lý Cẩu Đản và Trương Đại Bàn chỉ qua loa quét dọn những lối đi chính, cố gắng hoàn thành nhiệm vụ nhanh nhất có thể, Trình Vãn Sinh lại hành động hoàn toàn khác. Hắn không vội vàng, mà tỉ mỉ quan sát từng chi tiết nhỏ nhất. Từng chiếc kệ gỗ đã mục ruỗng, từng đống vật phẩm cũ kỹ chồng chất lên nhau, từng vết nứt trên tường. Hắn không chỉ nhìn, mà còn cảm nhận, lắng nghe. Tiếng gió lùa qua kẽ hở tạo nên những âm thanh vù vù như tiếng thở dài. Tiếng cọt kẹt của gỗ mục khi hắn khẽ chạm vào. Mùi ẩm mốc, mùi bụi bặm, mùi gỗ cũ càng lúc càng rõ ràng hơn khi hắn tiến sâu vào bên trong.
Hắn đi qua những chồng sách cũ đã ngả vàng, những chiếc áo choàng tông môn đã bạc màu, những thanh kiếm gỉ sét, những chiếc bình ngọc đã sứt mẻ. Hắn không bỏ qua bất cứ thứ gì, ánh mắt hắn như một chiếc máy quét tinh vi, ghi nhớ và phân tích mọi thứ.
Và rồi, hắn dừng lại ở một góc khuất sâu nhất của căn kho. Đó là một khu vực bị lãng quên hoàn toàn, khác hẳn với những nơi khác. Lớp bụi ở đây dày đặc hơn rất nhiều, phủ kín mọi thứ như một tấm chăn xám xịt. Thậm chí, một mạng nhện khổng lồ đã giăng kín cả một khoảng tường, như thể đã tồn tại ở đây hàng trăm năm mà không hề bị động chạm. Không có bất kỳ dấu vết nào của sự dọn dẹp hay di chuyển vật phẩm.
*Góc này... có vẻ như chưa từng có ai động vào trong hàng trăm năm qua.* Trình Vãn Sinh thầm nghĩ, trong lòng dấy lên một sự tò mò mạnh mẽ. Sự tò mò này không phải là sự liều lĩnh, mà là sự thôi thúc của một bộ óc luôn tìm kiếm những điều bất thường, những bí mật ẩn giấu.
Hắn khẽ bước đến gần, bàn tay được bao bọc bởi lớp khăn vải mỏng nhẹ nhàng quét qua lớp bụi dày đặc trên một chiếc kệ gỗ. Bụi bay mù mịt, khiến hắn phải khẽ ho khan. Liễu Thanh Hoài thấy vậy, vội vàng chạy đến. "Anh Vãn Sinh, anh không sao chứ? Chỗ này... trông thật đáng sợ." Nàng lo lắng nhìn hắn, ánh mắt long lanh.
"Không sao." Trình Vãn Sinh khẽ đáp, ánh mắt vẫn tập trung vào khu vực đó. Hắn dùng khăn lau sạch lớp bụi dày, kiên nhẫn và tỉ mỉ. Từng lớp bụi được gạt đi, để lộ ra những đường nét mờ nhạt của một chiếc rương gỗ. Nó không lớn lắm, chỉ bằng một cái bàn nhỏ, nhưng toàn thân đã mục nát, màu sắc phai nhạt, dường như chỉ cần một lực nhỏ cũng có thể khiến nó tan rã thành tro bụi.
"Một chiếc rương sao?" Lý Cẩu Đản ở phía xa thấy động tĩnh, tò mò ghé lại. "Có khi nào là kho báu không?" Hắn nói, giọng điệu có chút mơ mộng, nhưng rồi lại nhanh chóng rụt rè khi nhìn thấy vẻ ngoài cũ nát của chiếc rương. "Chắc toàn đồ phế thải thôi."
Trương Đại Bàn cũng đến gần, khuôn mặt tròn xoe hiện rõ sự tò mò.
Trình Vãn Sinh không bận tâm đến những lời nói đó. Hắn cẩn thận ngồi xuống, dùng những ngón tay khéo léo gỡ những mảnh gỗ mục nát ra. Chiếc rương đã quá cũ kỹ, không cần dùng sức, chỉ cần nhẹ nhàng chạm vào, những mảnh gỗ đã bung ra, rơi xuống sàn nhà tạo nên những tiếng cọt kẹt yếu ớt.
Bên trong chiếc rương, một lớp bụi dày khác lại hiện ra. Hắn lại kiên nhẫn phủi sạch. Dưới lớp bụi, lộ ra một vài món đồ cũ kỹ: một con dao găm cùn mòn, một chiếc vòng tay bằng đồng đã hoen gỉ, một vài tờ giấy da đã ố vàng không rõ chữ viết. Và, nằm gọn gàng giữa những vật phẩm vô giá trị đó, là một vật nhỏ, hình dáng như một chiếc ngọc giản.
Nó có màu xám tro, không có bất kỳ ký hiệu hay hoa văn nào, bề mặt trơn nhẵn và lạnh lẽo. Kích thước chỉ bằng hai ngón tay cái ghép lại, nhưng khi Trình Vãn Sinh chạm vào, hắn cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa mơ hồ, không phải là linh khí dồi dào, mà là một cảm giác tĩnh mịch, trầm lắng, như thể nó đã ngủ yên hàng ngàn năm, mang theo hơi thở của thời gian và những bí mật đã bị lãng quên. Chiếc ngọc giản này rốt cuộc là thứ gì? Nó có vẻ cũ kỹ hơn bất cứ thứ gì trong kho, như đến từ một thời đại đã bị lịch sử lãng quên.
Liễu Thanh Hoài cũng tò mò nhìn vào bên trong rương. "Ngọc giản sao? Nhưng sao không có khắc chữ gì cả?" Nàng khẽ hỏi.
Trình Vãn Sinh khẽ nhíu mày. Hắn cầm chiếc ngọc giản lên, cảm nhận sự lạnh lẽo và cứng rắn của nó. *Không có linh khí rõ ràng, không có ký hiệu... nhưng cảm giác này... rất cổ xưa, như từ thời Thượng Cổ Đại Chiến.* Hắn thầm nghĩ, trong lòng dấy lên một sự tò mò xen lẫn cảnh giác. Một vật phẩm lạ lùng như vậy, lại nằm trong một góc khuất bị lãng quên của tông môn, chắc chắn không phải là thứ tầm thường.
Hắn có nên giữ nó lại không? Một sự vật không có giá trị bề ngoài, lại có thể ẩn chứa những bí mật không ngờ. Nhưng nếu bị phát hiện, nó có thể mang lại rắc rối. Trình Vãn Sinh đấu tranh nội tâm. Sống sót là ưu tiên hàng đầu, nhưng đôi khi, một cơ duyên nhỏ cũng có thể thay đổi vận mệnh. Hắn quyết định. Hắn sẽ giấu nó.
***
Đúng lúc Trình Vãn Sinh đang cẩn thận xem xét chiếc ngọc giản màu xám tro trong lòng bàn tay, một luồng khí tức lạnh lẽo đột ngột ập đến, kèm theo tiếng bước chân đều đặn, mạnh mẽ vang vọng từ phía cửa kho. Tiếng bước chân đó không vội vã, nhưng lại mang theo một áp lực vô hình, khiến không khí tĩnh mịch trong kho chứa đồ cũ kỹ trở nên căng thẳng đến nghẹt thở.
Trình Vãn Sinh lập tức cảnh giác. Hắn không cần nhìn, cũng biết là ai. Giám Khảo.
Hắn phản ứng nhanh như chớp. Chiếc ngọc giản nhỏ gọn được hắn nhanh chóng giấu vào trong tay áo, áp sát vào cánh tay, cảm giác lạnh lẽo của nó xuyên qua lớp vải mỏng, truyền đến da thịt. Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong tích tắc, gần như không tạo ra bất kỳ động tác thừa nào. Hắn giả vờ đang cẩn thận lau chùi một chiếc bình gốm cũ kỹ, đôi mắt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, chỉ có nhịp tim là hơi tăng lên một chút.
Lý Cẩu Đản và Trương Đại Bàn, những kẻ vốn đang lười biếng dựa vào tường than vãn, cũng giật mình thon thót khi nghe thấy tiếng bước chân. Chúng lập tức đứng thẳng dậy, vội vàng cầm chổi quét lia lịa, tạo ra những tiếng xào xạc trong không khí đầy bụi bặm. Khuôn mặt Lý Cẩu Đản tái mét, đôi mắt ti hí đảo lia lịa, như muốn tìm một chỗ để trốn. Trương Đại Bàn thì lắp bắp: "Giám... Giám Khảo!"
Giám Khảo xuất hiện ở cửa kho, thân hình cao gầy, khoác lên mình bộ đạo bào màu đen tuyền. Khuôn mặt ông ta nghiêm nghị như tạc tượng, đôi mắt sắc lạnh quét một lượt qua tất cả mọi người, không bỏ sót một tạp dịch nào. Một làn hương trầm thoang thoảng toát ra từ người ông ta, át đi mùi ẩm mốc và bụi bặm trong kho, mang theo một cảm giác áp bức vô hình. Ông ta không nói gì ngay, chỉ lẳng lặng quan sát, ánh mắt sắc bén như hai lưỡi dao đang dò xét mọi thứ.
Liễu Thanh Hoài, vốn dĩ đang đứng gần Trình Vãn Sinh, lập tức rụt rè lại. Nàng khẽ kéo góc áo của hắn, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy lo lắng: "Vãn Sinh, cẩn thận..." Nàng biết, Giám Khảo là người cực kỳ nghiêm khắc, không dung thứ cho bất kỳ sai sót nào.
Trình Vãn Sinh khẽ gật đầu, trấn an nàng bằng một ánh mắt. Hắn biết, lúc này không thể để lộ bất kỳ sự bất thường nào.
"Các ngươi đang làm gì?" Giám Khảo cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói trầm thấp, không chứa đựng bất kỳ cảm xúc nào, nhưng lại mang theo một áp lực nặng nề. "Nhiệm vụ dọn dẹp kho đã được giao, sao vẫn còn bụi bặm như thế này?"
Lý Cẩu Đản vội vàng khom lưng, lắp bắp giải thích: "Thưa... thưa Giám Khảo đại nhân, chúng con... chúng con đang cố gắng hết sức ạ. Kho này... kho này quá lớn, lại... lại quá nhiều đồ cũ ạ." Hắn nói, giọng run rẩy, đôi mắt không dám nhìn thẳng vào Giám Khảo.
"Cố gắng hết sức?" Giám Khảo nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh dừng lại trên người Lý Cẩu Đản. "Quy tắc là quy tắc! Các ngươi dọn dẹp phải thật sạch sẽ, không được bỏ sót bất kỳ bụi bẩn nào. Tông môn không nuôi những kẻ lười biếng và làm việc qua loa." Giọng ông ta không hề to, nhưng lại vang vọng khắp căn kho, khiến Lý Cẩu Đản run rẩy như cầy sấy.
Trương Đại Bàn cũng cúi gằm mặt, không dám hó hé lời nào.
Giám Khảo lại quét mắt qua Trình Vãn Sinh. "Trình Vãn Sinh, ngươi thì sao? Có vẻ như ngươi đang làm việc khá chăm chỉ ở góc này." Giọng ông ta vẫn bình thản, nhưng ánh mắt lại sắc như dao, như muốn xuyên thủng lớp phòng bị của Trình Vãn Sinh. Hắn cảm nhận được một luồng áp lực vô hình, một sự dò xét tinh tế mà những người khác không thể nhận ra.
Trình Vãn Sinh ngẩng đầu, ánh mắt tĩnh lặng, không chút dao động. Hắn biết, đây là một bài kiểm tra. "Thưa Giám Khảo đại nhân," hắn đáp, giọng điệu điềm tĩnh, không nhanh không chậm. "Tạp dịch chúng con, nhiệm vụ là làm sạch. Nhưng một cái kho cũ kỹ như thế này, không chỉ là quét dọn bề mặt. Con nghĩ, việc quan trọng là phải kiểm tra kỹ lưỡng từng ngóc ngách, đảm bảo không có bất kỳ thứ gì có thể gây nguy hiểm hoặc làm ô uế linh khí của tông môn." Hắn khéo léo biến việc tò mò của mình thành sự tận tụy và cẩn trọng vì tông môn.
Giám Khảo hơi nheo mắt lại, dường như có chút bất ngờ trước câu trả lời của Trình Vãn Sinh. "Gây nguy hiểm? Ô uế linh khí?" Ông ta lặp lại, giọng điệu có chút suy tư.
"Vâng." Trình Vãn Sinh tiếp lời, không chút do dự. "Một số vật phẩm cũ kỹ có thể tích tụ oán khí, hoặc trở thành nơi ẩn nấp của yêu vật nhỏ. Đặc biệt là những góc khuất bị lãng quên hoàn toàn, nơi mà linh khí bị ứ đọng và ẩm mốc. Con đang kiểm tra kỹ lưỡng khu vực này, để đảm bảo không có bất kỳ điều gì bất thường." Hắn nói, đồng thời đưa tay chỉ vào một mảng rêu phong bám trên tường, và một vài mảnh gỗ mục đã bị côn trùng đục khoét. Hắn dùng trí tuệ để đánh lạc hướng, biến cái có vẻ là 'lén lút' thành 'tận tâm'.
Giám Khảo lẳng lặng nhìn Trình Vãn Sinh, ánh mắt ông ta dường như suy xét kỹ lưỡng từng lời nói, từng cử chỉ nhỏ nhất của hắn. Trình Vãn Sinh cảm thấy như toàn bộ nội tâm của mình đang bị phơi bày dưới ánh mắt sắc bén đó. Hắn vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng lại căng thẳng tột độ. Chiếc ngọc giản trong tay áo vẫn lạnh lẽo, nhắc nhở hắn về sự hiện diện của nó.
Sau một khoảnh khắc im lặng kéo dài, Giám Khảo khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ đến mức gần như không thể nhận ra. "Ngươi nói không sai. Sự cẩn trọng là điều cần thiết. Tiếp tục công việc đi." Ông ta nói, giọng điệu hơi dịu xuống một chút, nhưng vẫn giữ vẻ nghiêm nghị. "Nhớ kỹ, tông môn không cho phép bất kỳ sơ suất nào. Quy tắc là quy tắc!"
Nói rồi, Giám Khảo quay người, tiếng bước chân đều đặn của ông ta dần xa, rồi hoàn toàn biến mất sau cánh cửa kho.
Trình Vãn Sinh thở phào nhẹ nhõm, một hơi thở rất khẽ, gần như không nghe thấy. Hắn cảm thấy sống lưng mình ướt đẫm mồ hôi lạnh. Sự xuất hiện bất ngờ của Giám Khảo, cùng với sự dò xét tinh tế của ông ta, đã khiến hắn phải căng thẳng đến tột độ. *Nguy hiểm thật.* Hắn thầm nhủ. *May mà mình đã kịp thời ứng biến.* Bích Lạc Linh Giáp dưới lớp áo không chỉ bảo vệ thân thể hắn, mà còn mang lại cho hắn một sự tự tin ngầm khi đối diện với áp lực. Hắn đã tránh được một tai họa nhỏ, nhưng sự kiện này cũng là một lời nhắc nhở rằng, trong tông môn này, không có nơi nào là thực sự an toàn tuyệt đối, và mọi hành động đều có thể bị giám sát.
Liễu Thanh Hoài thấy Giám Khảo đã đi khỏi, mới dám lại gần Trình Vãn Sinh, vẻ mặt vẫn còn xanh xao. "Anh Vãn Sinh, anh làm em sợ quá. May mà anh đã trả lời tốt." Nàng khẽ vuốt ngực, khuôn mặt nhỏ nhắn hiện rõ sự lo lắng.
Trình Vãn Sinh khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm hiếm hoi. "Không sao rồi." Hắn nói, ánh mắt lại liếc nhìn chiếc ngọc giản trong tay áo. Nó vẫn ở đó, lạnh lẽo, như một bí mật đang ngủ yên, và hắn biết, mình phải càng cẩn trọng hơn với phát hiện này.
***
Sau buổi dọn dẹp căng thẳng ở Kho Cổ Vật, Trình Vãn Sinh và Liễu Thanh Hoài lại nhận được một nhiệm vụ mới: đến Thị Trấn Linh Thạch để mua một số vật tư cần thiết cho Dược Các. Nhiệm vụ này, đối với Trình Vãn Sinh, không chỉ là một cơ hội để thoát khỏi bầu không khí ngột ngạt của tông môn, mà còn là dịp để hắn tìm kiếm thông tin và cơ hội quan sát thế giới bên ngoài.
Thị Trấn Linh Thạch nằm cách Thanh Huyền Tông không xa, là một trung tâm giao thương sầm uất, nơi các tu sĩ và thương nhân từ khắp nơi tụ hội. Kiến trúc của thị trấn chủ yếu làm từ đá và gỗ, mang vẻ thực dụng hơn là hoa mỹ. Các cửa hàng san sát nhau, tập trung vào việc buôn bán nguyên liệu tu luyện, linh dược, pháp khí thô sơ và các vật phẩm sinh hoạt. Một quảng trường trung tâm rộng lớn là nơi các tu sĩ thường tụ tập, trao đổi thông tin và mua bán.
Trên đường đi, ánh nắng chiều dịu nhẹ phủ lên con đường đất đỏ, làm dịu đi phần nào sự căng thẳng trong lòng Trình Vãn Sinh. Tuy nhiên, hắn vẫn cảm thấy một sự nóng ran mơ hồ nơi tay áo, nơi chiếc ngọc giản màu xám tro đang nằm. Nó không tỏa ra linh khí, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, một sự hiện diện tĩnh lặng nhưng không thể bỏ qua. Trình Vãn Sinh thỉnh thoảng lại khẽ chạm vào nó qua lớp vải, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó, như thể nó là một phần cơ thể hắn, một bí mật chỉ riêng hắn biết.
Liễu Thanh Hoài bước đi bên cạnh, khuôn mặt nàng rạng rỡ hơn hẳn khi rời khỏi tông môn. "Anh Vãn Sinh, nhiệm vụ này có vẻ dễ chịu hơn dọn kho nhiều. Không khí ở đây cũng trong lành hơn nữa." Nàng nói, đôi mắt to tròn long lanh nhìn ngắm cảnh vật xung quanh.
Trình Vãn Sinh khẽ mỉm cười. "Đúng vậy." Hắn đáp, nhưng trong tâm trí, hắn vẫn không ngừng suy nghĩ về chiếc ngọc giản. *Chiếc ngọc giản này rốt cuộc là thứ gì? Nó có vẻ cũ kỹ hơn bất cứ thứ gì trong kho... không có linh lực dao động, nhưng lại mang đến một cảm giác cổ xưa đến lạ. Liệu nó có liên quan đến những di tích từ Thượng Cổ Đại Chiến mà mình từng nghe kể không?* Hắn nhớ lại những lời đồn đại vụn vặt về các bảo vật cổ xưa thường được tìm thấy ở những nơi hẻo lánh, bị lãng quên.
Khi họ bước vào Thị Trấn Linh Thạch, một luồng âm thanh ồn ào vừa phải ập đến. Tiếng gõ búa từ các tiệm rèn vang vọng, tiếng rao bán lanh lảnh của các tiểu thương, tiếng đếm linh thạch lách cách, và tiếng trò chuyện râm ran của các tu sĩ và dân thường. Mùi khoáng thạch, mùi kim loại nồng nặc, mùi thảo dược thoang thoảng từ các dược điếm, và mùi thức ăn đơn giản từ các quán ăn ven đường hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống. Bầu không khí thực dụng, tập trung vào giao dịch, nhưng không quá khốc liệt, mang đến một cảm giác sống động và gần gũi. Linh khí ở đây không quá nồng đậm như trong tông môn, nhưng đủ để các tu sĩ cảm thấy thoải mái.
Trình Vãn Sinh không vội vàng mua sắm. Hắn để Liễu Thanh Hoài đi trước, còn mình thì chậm rãi đi phía sau, đôi mắt không ngừng quan sát. Hắn chú ý đến từng chi tiết nhỏ: ánh mắt của những tu sĩ khi họ trao đổi hàng hóa, cách họ mặc cả, những lời nói chuyện vụn vặt mà họ buột miệng. Đây là cách hắn thu thập thông tin, những mảnh ghép nhỏ có thể tạo nên một bức tranh lớn.
Hắn nghe loáng thoáng tiếng xì xào của một nhóm tu sĩ đang ngồi ở quán trà ven đường. "Nghe nói dạo này ở vùng biên giới Linh Mạch Sơn có nhiều dị động lắm, chắc là có bảo vật cổ xưa xuất thế." Một người nói, giọng điệu đầy phấn khích.
"Phải đó, mấy hôm trước có mấy đệ tử ngoại môn liều lĩnh vào đó, không thấy quay về." Một người khác tiếp lời, giọng điệu có chút sợ hãi. "Chắc là gặp phải yêu thú hung hãn, hoặc là bị cuốn vào trận pháp nào đó rồi."
Trình Vãn Sinh khẽ nhíu mày. *Linh Mạch Sơn... dị động... bảo vật cổ xưa.* Hắn ghi nhớ những thông tin này vào tâm trí. Đây có thể là những dấu hiệu cho một cơ duyên, hoặc một mối nguy hiểm tiềm tàng. Đối với Trình Vãn Sinh, mọi thông tin đều có giá trị, dù nhỏ bé đến đâu.
Liễu Thanh Hoài đã tìm thấy dược liệu cần mua. Nàng quay lại, khuôn mặt tươi tắn. "Anh Vãn Sinh, em đã mua đủ rồi. Chúng ta có nên quay về không?"
Trình Vãn Sinh lắc đầu. "Chưa vội. Ta muốn tìm một chỗ nghỉ chân, ăn uống chút gì đó. Dù sao cũng đã đến đây rồi." Hắn nói, mục đích thực sự là tìm một nơi yên tĩnh để xem xét kỹ hơn chiếc ngọc giản. Và Khách Điếm Vạn Phúc, với vị trí thuận lợi và tiếng tăm là nơi tập trung nhiều tu sĩ, sẽ là lựa chọn không tồi.
***
Khách Điếm Vạn Phúc là một tòa nhà ba tầng bằng gỗ, kiến trúc vững chãi, mang hơi hướng cổ kính nhưng vẫn sạch sẽ và tươm tất. Sảnh chung ở tầng trệt rộng rãi, với những bộ bàn ghế gỗ lim được sắp xếp gọn gàng. Tiếng nói chuyện râm ran, tiếng bước chân qua lại, tiếng chuông cửa lanh lảnh mỗi khi có khách ra vào, cùng với mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng nàn và mùi gỗ ấm áp, tạo nên một bầu không khí thoải mái, ồn ào vừa phải. Đây là nơi giao lưu của nhiều loại người: từ các tu sĩ hành tẩu giang hồ, các thương nhân buôn bán linh dược, cho đến những phàm nhân giàu có.
Trình Vãn Sinh cùng Liễu Thanh Hoài chọn một bàn ở góc khuất, khuất tầm nhìn của hầu hết mọi người. Hắn gọi một phần ăn đ��n giản: một bát mì linh gạo và một đĩa rau xào linh thảo, không quá phô trương, vừa đủ để no bụng và phục hồi chút linh khí tiêu hao. Liễu Thanh Hoài cũng gọi một phần tương tự.
Khi đồ ăn được mang ra, Trình Vãn Sinh vừa ăn vừa lắng nghe những câu chuyện vặt vãnh của các tu sĩ và thương nhân xung quanh. Hắn không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng gật đầu với Liễu Thanh Hoài. Đôi mắt hắn vẫn sắc bén, ghi nhận mọi thông tin, từ những lời than vãn về giá cả linh dược tăng cao, đến những lời đồn đại về các tông môn lớn.
Tiếng xì xào của một nhóm tu sĩ bàn bên cạnh lại lọt vào tai hắn. "Nghe nói dạo này ở vùng biên giới Linh Mạch Sơn có nhiều dị động lắm, chắc là có bảo vật cổ xưa xuất thế." Đây là những lời hắn đã nghe loáng thoáng trên đường đi. Nhưng lần này, họ nói rõ hơn. "Mấy hôm trước, có người còn thấy một luồng ánh sáng xanh rực rỡ bốc lên từ sâu trong núi. Chắc chắn là có đồ tốt rồi!"
Một tu sĩ khác, có vẻ là người từng trải, lắc đầu thở dài. "Đồ tốt thì có, nhưng cũng là họa. Những bảo vật cổ xưa thường ẩn chứa những nguy hiểm khôn lường. Huống chi, Linh Mạch Sơn là nơi từng là chiến trường của Thượng Cổ Đại Chiến, có vô số cấm chế và tàn niệm của cường giả."
*Thượng Cổ Đại Chiến...* Trình Vãn Sinh thầm nhủ. Hắn lại nghĩ đến chiếc ngọc giản trong tay áo. Cảm giác cổ xưa của nó dường như trùng khớp với những lời đồn đại này.
Khi Liễu Thanh Hoài đang mải mê ăn uống và trò chuyện với một vị khách nữ bên cạnh về các loại linh dược mới, Trình Vãn Sinh khẽ cẩn thận rút chiếc ngọc giản màu xám tro ra khỏi tay áo. Hắn đặt nó lên lòng bàn tay, dưới ánh nến lờ mờ của khách điếm.
Chiếc ngọc giản vẫn giữ vẻ ngoài bình thường, không có chút linh khí nào dao động. Không có ký hiệu, không có hoa văn, bề mặt trơn nhẵn, lạnh lẽo. Trình Vãn Sinh khẽ vuốt ve nó, cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa mơ hồ, không phải là sức mạnh, mà là sự tĩnh mịch của thời gian. Nó như một mảnh vỡ của một thế giới đã bị lãng quên, mang theo những bí mật mà không ai biết đến.
*Không có ký hiệu, không có linh khí rõ ràng... nhưng cảm giác này... rất cổ xưa, như từ thời Thượng Cổ Đại Chiến. Một thứ bị lãng quên trong một góc kho bụi bặm, không ai thèm để ý. Liệu đây có phải là Ngọc Giản Vô Danh mà mình từng nghe nhắc đến trong một vài cuốn sách cũ kỹ ở Thư Viện Ảnh Nguyệt không? Một loại ngọc giản mà chỉ có những linh hồn đặc biệt mới có thể kích hoạt, chứa đựng những tri thức cổ xưa vượt xa hiểu biết hiện tại?* Hắn tự hỏi, trong lòng dấy lên một sự tò mò mạnh mẽ.
Sự tò mò này là một con dao hai lưỡi. Một mặt, nó có thể mở ra cánh cửa đến những kiến thức vô giá, những bí mật của tu tiên giới. Mặt khác, nó có thể kéo hắn vào những rắc rối không lường trước. Trong thế giới tu tiên khắc nghiệt này, một bảo vật vô danh, không rõ nguồn gốc có thể mang lại tai họa nhiều hơn là phúc lành.
Trình Vãn Sinh cẩn thận quan sát chiếc ngọc giản thêm một lúc, cố gắng cảm nhận thêm bất cứ điều gì. Nhưng nó vẫn im lìm, như một hòn đá bình thường. Hắn biết, mình không thể nghiên cứu nó ở đây. Sự cẩn trọng nhắc nhở hắn rằng mọi ánh mắt đều có thể là một mối nguy.
Hắn khẽ thở dài, cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn khám phá bí ẩn của nó, nhưng đồng thời cũng là nỗi sợ hãi về những hậu quả tiềm tàng. Liễu Thanh Hoài quay lại, ánh mắt nàng vẫn trong trẻo, không chút ưu tư. Trình Vãn Sinh nhanh chóng cất chiếc ngọc giản vào trong tay áo, động tác mượt mà đến mức không ai có thể nhận ra.
"Anh Vãn Sinh, anh đang nghĩ gì vậy?" Liễu Thanh Hoài hỏi, thấy hắn có vẻ trầm tư.
Trình Vãn Sinh khẽ lắc đầu, cười nhạt. "Không có gì. Chỉ là nghĩ về những nhiệm vụ sắp tới thôi." Hắn đáp, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, nhìn về phía màn đêm đang buông xuống Thị Trấn Linh Thạch.
Trong lòng hắn, một ý nghĩ đã được định hình. Hắn quyết định sẽ tìm cách nghiên cứu kỹ hơn chiếc ngọc giản này khi có cơ hội, ở một nơi an toàn tuyệt đối. Hắn phải càng cẩn trọng hơn với phát hiện này, bởi vì nó có thể là chìa khóa mở ra một con đường mới, hoặc là một cánh cửa dẫn đến vực sâu. Sống sót là một nghệ thuật, và việc giữ gìn một bí mật cũng là một nghệ thuật. Hắn đã sống sót đến bây giờ bằng cách biết khi nào nên ẩn mình, khi nào nên hành động. Và giờ đây, bí mật của chiếc ngọc giản này, cũng cần được bảo vệ như chính sinh mạng của hắn. Hắn sẽ không liều lĩnh, nhưng cũng không bỏ qua một cơ duyên có thể thay đổi số phận.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.