Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 414: Phong Ấn Nứt Vỡ: Lựa Chọn Sinh Tử
Trình Vãn Sinh siết chặt tay Thượng Quan Lăng, cảm nhận sự lạnh lẽo và run rẩy từ nàng. Những lời nàng vừa thốt ra, dù thều thào và đứt quãng, vẫn đủ sức xé nát bức màn nhận thức mà y vẫn luôn tự dựng lên. Âm Dương Tôn Giả và Hắc Diện Thần Tướng, những kẻ mà y coi là hiện thân của tà ác, của sự hủy diệt, lại từng là những người bảo vệ, những anh hùng đã hy sinh thân mình cho thế giới này. Sự thật ấy như một lưỡi dao sắc bén, không ngừng xoáy sâu vào tâm can y, cắt xé đi những định nghĩa đơn giản về thiện và ác, về đúng và sai mà y vẫn luôn bám víu.
Luồng khí tức lạnh lẽo của sự thật bao trùm lấy y, khiến y cảm thấy một sự bi ai vô hạn. Phong Ấn Thiên Ngoại vẫn tiếp tục rung chuyển dữ dội, như một con thú khổng lồ đang hấp hối, phát ra những tiếng rên rỉ nghèn nghẹn. Áp lực năng lượng nghẹt thở bao trùm khắp nơi, khiến không gian xung quanh y như đặc quánh lại. Trình Vãn Sinh biết, thời gian không còn nhiều. Trận chiến cao trào đầu tiên đang đến gần, và y sẽ phải mạo hiểm nhiều hơn nữa, không chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng cả lương tâm của mình. Y đã từng nói, "Ta chưa từng muốn sống lâu hơn ai, chỉ là không muốn chết trước khi hiểu mình là ai." Và giờ đây, để hiểu rõ mình là ai, y phải đối mặt với sự thật tàn khốc này, và đưa ra một quyết định.
“Vãn Sinh…” Thượng Quan Lăng khẽ gọi, giọng nói của nàng vẫn còn vương vấn sự kinh hoàng. Nàng ngước đôi mắt xanh thẳm lên nhìn y, trong đó không chỉ có nỗi sợ hãi mà còn có một sự kiên định lạ thường. “Phong Ấn đã đạt đến giới hạn… Chúng ta không còn nhiều thời gian.”
Trình Vãn Sinh ôm nhẹ lấy nàng, đôi mắt nâu sẫm của y sâu thẳm như vực thẳm, phản chiếu hình ảnh Phong Ấn đang ngày càng rạn nứt. Y khẽ siết chặt tay, như thể muốn nắm giữ chút bình yên cuối cùng. “Vậy ra, đây chính là ‘tái tạo trật tự’ mà chúng muốn… phá hủy để xây dựng lại sự điên rồ của chúng.” Giọng y trầm thấp, mang theo một sự lạnh lẽo khó tả, nhưng sâu bên trong là cả một biển lửa đang cuộn trào. Y không còn cảm thấy giận dữ, mà thay vào đó là một nỗi bi phẫn khôn tả. Nỗi bi phẫn ấy không chỉ dành cho những kẻ đã từng là anh hùng mà nay bị tha hóa, mà còn dành cho chính cái thế giới tu tiên khắc nghiệt này, nơi mà ngay cả những người bảo vệ cũng có thể bị nuốt chửng bởi chính thứ họ bảo vệ. Nó khiến y đặt ra câu hỏi về ý nghĩa của sự sống sót, về cái giá của việc tồn tại trong một thế giới đầy rẫy sự mục nát và biến chất.
Từ vị trí ẩn nấp trong một góc khuất của Cấm Địa Tổ Sư, Trình Vãn Sinh và Thượng Quan Lăng chứng kiến một quang cảnh thật sự là cơn ác mộng. Cấm Địa Tổ Sư, nơi vốn được bao bọc bởi những pháp trận cấm chế mạnh mẽ, ẩn chứa các lăng mộ cổ xưa và di tích của những cường giả vang danh, giờ đây không còn giữ được vẻ trang nghiêm, linh thiêng vốn có. Thay vào đó, bầu không khí bị bao trùm bởi một áp lực khủng khiếp, bí ẩn và chết chóc, khiến từng tấc đất như đang run rẩy. Linh khí tối cao nồng đậm xen lẫn mùi hương trầm cổ xưa, nhưng tất cả đều bị lu mờ bởi sự hỗn loạn của năng lượng Thiên Ngoại đang tràn ra.
Phong Ấn, giờ đây không còn là một màn chắn vững chắc như y từng tưởng tượng, mà là một tấm gương khổng lồ đang vỡ vụn. Những vết nứt loằng ngoằng như mạng nhện, mỗi vết nứt đều tuôn ra những luồng năng lượng hỗn loạn, nuốt chửng không gian và tạo ra những tiếng rít ghê rợn, như hàng vạn linh hồn đang gào thét trong đau đớn. Tiếng “RẮC” khô khốc, chói tai vang lên liên hồi, như tiếng xương cốt của một sinh vật khổng lồ đang bị bẻ gãy, khiến cả Cấm Địa Tổ Sư rung chuyển dữ dội. Bên ngoài, Âm Dương Tôn Giả và Hắc Diện Thần Tướng đang điên cuồng công kích. Mỗi đòn đánh của chúng mang theo sức mạnh hủy diệt kinh hoàng, không chỉ làm Phong Ấn rung chuyển mà còn khiến không gian xung quanh vặn vẹo, méo mó.
Âm Dương Tôn Giả, với khuôn mặt nửa sáng nửa tối, ánh mắt âm u độc ác, gào thét những lời lẽ điên loạn, mỗi câu chữ như muốn xé toang màng nhĩ. Y vung vẩy đạo bào Âm Dương, triệu hồi những luồng năng lượng hắc bạch đan xen, lao thẳng vào những vết nứt, như muốn xé toạc chúng ra rộng hơn. Hắc Diện Thần Tướng, thân hình cao lớn vạm vỡ, khuôn mặt đen sạm dữ tợn, đôi mắt đỏ ngầu như máu, gầm gừ những tiếng động vật hoang dã. Cây đại phủ trong tay y vung lên, bổ xuống Phong Ấn với sức mạnh ngàn cân, tạo ra những tiếng va đập long trời lở đất, khiến những vết nứt càng thêm sâu và rộng.
Trình Vãn Sinh quan sát kỹ lưỡng từng vết nứt, từng luồng năng lượng hỗn loạn tuôn ra, cố gắng phân tích điểm yếu và cơ hội. Đôi mắt nâu sẫm của y, vốn thường hơi cụp xuống như đang suy tư, giờ đây sắc bén và linh hoạt đến lạ thường, nắm bắt mọi chi tiết nhỏ nhất. Y biết, trong sự hỗn loạn này, luôn ẩn chứa một trật tự, một quy luật nào đó, và nếu y có thể nắm bắt được nó, y sẽ có cơ hội. Thượng Quan Lăng, tay nắm chặt Minh Trí Hồ Điệp, ánh sáng tím than từ Hồ Điệp càng lúc càng mạnh, như đang cố gắng thấu thị những bí ẩn cuối cùng của Phong Ấn. Nàng thì thào những lời chú, đôi mắt xanh thẳm của nàng phản chiếu những luồng năng lượng hỗn loạn, nhưng vẫn giữ được sự trong trẻo, kiên định.
“Vãn Sinh, điểm này…” Nàng khẽ chỉ vào một vị trí trên Phong Ấn, nơi một luồng năng lượng hỗn loạn đang xoáy tròn mạnh hơn hẳn những nơi khác. “Nó là điểm yếu nhất, nhưng cũng là nơi năng lượng Thiên Ngoại tập trung mạnh nhất. Nếu chúng ta có thể… lợi dụng nó.” Giọng nàng vẫn còn run rẩy, nhưng ý chí của nàng thì không hề suy suyển. Nàng tin tưởng tuyệt đối vào Trình Vãn Sinh, tin tưởng vào khả năng của y trong việc biến nguy thành an, biến kẻ yếu thành kẻ mạnh.
Trình Vãn Sinh gật đầu, khuôn mặt bình thường của y giờ đây hiện lên vẻ căng thẳng tột độ, nhưng cũng đầy quyết đoán. Y không phải là thiên tài võ đạo, cũng chẳng có huyết mạch đặc biệt, nhưng y có trí tuệ, khả năng quan sát nhạy bén và ý chí sống sót mãnh liệt. "Sống sót là một nghệ thuật, và ta là một nghệ sĩ," y đã từng tự nhủ như vậy. Nhưng giờ đây, nghệ thuật ấy phải được nâng lên một tầm cao mới, không chỉ để bảo toàn tính mạng của mình, mà còn để bảo vệ một thứ gì đó lớn lao hơn. Y biết, y không thể chiến đấu bằng sức mạnh thuần túy với hai kẻ đã bị tha hóa và sở hữu sức mạnh kinh hoàng như Âm Dương Tôn Giả và Hắc Diện Thần Tướng. Y phải dùng trí tuệ, dùng mưu kế, dùng những thủ đoạn tinh vi nhất mà y đã tích lũy trong suốt hành trình tu tiên đầy gian khổ của mình. Y phải biến Phong Ấn này, biến cả sự sụp đổ của nó, thành một vũ khí, một cái bẫy chết người cho kẻ địch.
Mùi hư vô và mùi năng lượng nguyên thủy bắt đầu len lỏi vào không gian Cấm Địa Tổ Sư, mang theo một cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương. Đó là mùi của sự hủy diệt, của sự kết thúc, nhưng cũng là mùi của một khởi đầu mới, một trật tự mới mà Âm Dương Tôn Giả và Hắc Diện Thần Tướng đang khao khát kiến tạo. Trình Vãn Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự ẩm ướt và áp lực trong không khí. Y biết, y phải hành động ngay lập tức. Mỗi giây phút trôi qua, Phong Ấn lại thêm một phần suy yếu, và cơ hội của y lại càng nhỏ đi. Y nhìn Thượng Quan Lăng, thấy sự lo lắng hiện rõ trong đôi mắt nàng, nhưng cũng thấy sự kiên định không hề lay chuyển. Nàng là người đồng hành, là chỗ dựa tinh thần, và cũng là nguồn cung cấp thông tin quý giá cho y. Trong khoảnh khắc này, giữa sự hỗn loạn và tuyệt vọng, mối quan hệ giữa họ lại càng trở nên sâu sắc và gắn bó hơn bao giờ hết.
Y không nói thêm lời nào, chỉ nắm chặt tay nàng thêm một lần nữa, như một lời hứa, một lời cam kết. Sau đó, y kéo nàng sâu hơn vào một căn phòng bí mật được kích hoạt gần Phong Ấn, nơi các pháp trận cổ xưa đang ngủ yên, chờ đợi được thức tỉnh. Căn phòng này vốn là một kho tàng của những bí mật và sức mạnh cổ xưa, một phần của Cấm Địa Tổ Sư được thiết kế để bảo vệ Phong Ấn từ bên trong.
***
Căn phòng bí mật, khác hẳn với sự hỗn loạn bên ngoài, lại yên tĩnh đến lạ thường. Chỉ có tiếng năng lượng trận pháp vận chuyển nhẹ nhàng, như tiếng thở đều của một sinh vật khổng lồ đang ngủ say. Mùi đá cổ xưa và mùi linh khí phong ấn nồng đậm trong không khí, tạo nên một bầu không khí bí ẩn, căng thẳng, nhưng cũng mang một chút áp lực từ chính các trận pháp bảo vệ. Thời tiết bên ngoài, dù đang chịu đựng sự hỗn loạn của năng lượng Thiên Ngoại, nhưng bên trong căn phòng này vẫn ổn định một cách kỳ lạ, như được bảo vệ bởi một tấm màn vô hình.
Trình Vãn Sinh không lãng phí một giây phút nào. Y trải ra một tấm bản đồ da thú cổ xưa trên mặt đất, tấm bản đồ này không chỉ ghi lại địa hình Cấm Địa Tổ Sư mà còn chi chít những ký hiệu phức tạp, biểu thị các linh mạch, các điểm yếu và mạnh của Phong Ấn, cùng những pháp trận phụ trợ đã bị lãng quên từ lâu. Ánh mắt y xoáy sâu vào từng chi tiết, suy tính từng đường đi nước bước. Những nét bút chì màu đỏ, đen, xanh lá mờ nhạt trên bản đồ không đơn thuần là ký hiệu, mà là cả một hệ thống thông tin khổng lồ mà y đã dành nhiều năm để thu thập và giải mã.
Bên cạnh tấm bản đồ là hàng loạt vật phẩm phòng thân: những lá Huyễn Ảnh Phù được chế tác tinh xảo, ẩn chứa sức mạnh tạo ảo ảnh chân thực đến mức khó tin; những lọ độc dược với đủ màu sắc và công dụng, từ loại gây tê liệt thần kinh đến loại ăn mòn linh hồn; những món pháp bảo nhỏ bé nhưng ẩn chứa sát khí kinh người, sẵn sàng bùng nổ khi cần thiết. Y sắp xếp chúng một cách cẩn thận, mỗi vật phẩm đều được đặt vào đúng vị trí, đúng thứ tự, như một người nghệ sĩ đang chuẩn bị cho màn trình diễn cuối cùng của mình.
Thượng Quan Lăng đứng cạnh y, tay vẫn nắm chặt Minh Trí Hồ Điệp. Ánh sáng xanh lam nhạt từ chiếc trâm cài tóc hình con bướm nhỏ màu tím than bao phủ nhẹ nhàng quanh đầu nàng, chiếu rọi những điểm mờ trong bản đồ năng lượng, như một ngọn đèn soi sáng con đường giữa đêm tối.
“Điểm này,” Thượng Quan Lăng chỉ vào một vị trí trên bản đồ, nơi một luồng linh mạch cổ xưa chạy qua, giao cắt với một pháp trận phong ấn phụ. “Đây là điểm hội tụ của các linh mạch cổ xưa. Nếu nó bị phá hủy, sự hỗn loạn sẽ lan rộng không thể kiểm soát. Nhưng cũng chính là nơi có thể… gài bẫy.” Giọng nàng trầm tĩnh, dù vẫn còn chút mệt mỏi, nhưng sự sắc bén trong phân tích thì không hề suy giảm. Nàng thấu hiểu quy luật Thiên Đạo, thấu hiểu sự vận hành của linh khí, và những kiến thức cổ xưa mà Minh Trí Hồ Điệp giải mã được đã giúp nàng nhìn thấu bản chất của Phong Ấn.
Trình Vãn Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt không rời khỏi bản đồ. “Chúng ta không thể đối đầu trực diện. Sức mạnh của chúng đã vượt quá giới hạn Đại lục. Nhưng Phong Ấn… vẫn còn là một lá chắn. Chúng ta phải biến nó thành vũ khí của mình.” Giọng y trầm thấp, từng câu chữ đều mang theo sự cẩn trọng và quyết đoán. Y biết, đây không chỉ là một cuộc chiến sức mạnh mà còn là một ván cờ sinh tử, nơi sự cẩn trọng và mưu trí sẽ quyết định tất cả. Một sai lầm nhỏ cũng có thể dẫn đến sự diệt vong không chỉ của bản thân y, mà còn của cả thế giới.
Y bắt đầu sắp xếp các Huyễn Ảnh Phù theo một bố cục phức tạp, mỗi lá phù được đặt ở một vị trí chiến lược, tạo thành một mạng lưới ảo ảnh có khả năng đánh lạc hướng đối thủ một cách hoàn hảo. Bên cạnh đó, y chuẩn bị một số độc dược mạnh nhất mà y từng điều chế, những thứ có thể gây tổn thương sâu sắc đến nguyên thần của những cường giả cấp độ như Âm Dương Tôn Giả và Hắc Diện Thần Tướng. Y tin rằng, dù chúng có bị tha hóa đến đâu, bản chất sinh mệnh của chúng vẫn còn, và độc dược vẫn có thể phát huy tác dụng.
Sau cùng, Trình Vãn Sinh lấy ra một viên Tiên Thiên Ấm Dương Đan, viên đan dược quý hiếm mà y đã luyện chế được sau bao nhiêu gian khổ. Viên đan dược tỏa ra một luồng khí tức âm dương cân bằng, huyền ảo, chứa đựng một sức mạnh tiềm ẩn kinh người. Y nhìn chằm chằm vào nó với vẻ phức tạp. Sử dụng viên đan này đồng nghĩa với việc y sẽ phải mạo hiểm tất cả, thậm chí là tính mạng của mình, để bộc lộ một sức mạnh mà y chưa từng dám nghĩ tới. Đó là một lá bài tẩy, một con át chủ bài mà y chỉ định dùng trong trường hợp vạn bất đắc dĩ. Nhưng giờ đây, có lẽ thời điểm vạn bất đắc dĩ đã đến.
Trình Vãn Sinh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Y suy nghĩ về việc kích hoạt một số trận pháp cổ xưa đang ngủ yên trong Cấm Địa Tổ Sư. Những trận pháp này vốn được thiết kế để bảo vệ Phong Ấn, nhưng giờ đây, y có thể lợi dụng chúng, biến chúng thành những cái bẫy, những đòn phản công bất ngờ. Y đã nghiên cứu rất kỹ về các trận pháp này, dù việc kích hoạt chúng sẽ đòi hỏi một lượng linh khí khổng lồ và sự chính xác tuyệt đối.
“Minh Trí Hồ Điệp cho biết, luồng năng lượng từ Thiên Ngoại đang tràn vào theo một chu kỳ nhất định,” Thượng Quan Lăng tiếp tục, giọng nàng vẫn đều đặn, cung cấp những thông tin quan trọng. “Chúng ta có thể lợi dụng khoảng trống giữa các chu kỳ để… điều chỉnh Phong Ấn.” Nàng chỉ vào một điểm khác trên bản đồ, nơi các dòng năng lượng có vẻ ít hỗn loạn hơn.
Trình Vãn Sinh gật đầu. Điều chỉnh Phong Ấn, không phải để sửa chữa, mà để "định hình" lại sự sụp đổ của nó theo ý đồ của mình. Một cái bẫy khổng lồ, được ngụy trang dưới vẻ ngoài của sự tan vỡ. Đó chính là phong cách của y, không đối đầu trực diện, mà lợi dụng mọi yếu tố, mọi chi tiết nhỏ nhất để lật ngược tình thế.
Gánh nặng trên vai y giờ đây không chỉ là sinh tồn, mà còn là đối mặt với một sự thật đau lòng: kẻ thù có thể từng là những người vĩ đại, và giờ đây, y phải ngăn chặn họ, dù điều đó có nghĩa là 'giết chết' những gì còn sót lại của họ. Luồng khí tức lạnh lẽo của sự thật bao trùm lấy y, khiến y cảm thấy một sự bi ai vô hạn. Tuy nhiên, sự bi ai ấy nhanh chóng biến thành một quyết tâm sắt đá. Y không muốn chết trước khi hiểu mình là ai. Và giờ đây, y hiểu, y là người bảo vệ cuối cùng, dù y không ôm mộng làm bá chủ, không khao khát quyền lực. Y chỉ muốn sống sót, và để sống sót, đôi khi y phải chiến đấu, phải hy sinh, phải làm những điều mà lương tâm y không muốn.
Trình Vãn Sinh đứng dậy, vóc dáng hơi gầy của y giờ đây như ẩn chứa một sức mạnh vô hình. Đôi mắt y lóe lên một tia sáng sắc lạnh. "Kẻ mạnh không phải là kẻ không bao giờ gục ngã, mà là kẻ gục ngã rồi vẫn đứng dậy," y thầm nhủ. Y đã gục ngã nhiều lần, đã bị người đời gán cho danh hiệu 'kẻ hèn nhát', nhưng y chưa bao giờ từ bỏ. Và giờ đây, y sẽ đứng dậy một lần nữa, đối mặt với thử thách lớn nhất trong cuộc đời mình. Y quay sang nhìn Thượng Quan Lăng, thấy sự tin tưởng không hề suy suyển trong đôi mắt nàng. Đó chính là nguồn động lực lớn nhất của y.
***
Tiếng “RẮC” kinh hoàng một lần nữa vang lên, dữ dội hơn, chói tai hơn bất kỳ âm thanh nào trước đó. Lần này, nó không chỉ là một vết nứt nhỏ, mà là một vết nứt xuyên thấu toàn bộ, như thể một tấm kính khổng lồ vừa vỡ tan thành ngàn mảnh. Cả không gian Cấm Địa Tổ Sư như bị xé rách, rung chuyển dữ dội, kéo theo cả một vùng rộng lớn của Đại lục Huyền Hoang. Năng lượng từ Thiên Ngoại, vốn đã hỗn loạn, giờ đây ồ ạt tràn vào, tạo thành một cơn bão xoáy hủy diệt, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó. Mùi hư vô, mùi năng lượng nguyên thủy nồng nặc đến nghẹt thở, cảm giác không trọng lượng bao trùm khắp nơi, khiến cả vạn vật như mất đi điểm tựa.
Âm Dương Tôn Giả và Hắc Diện Thần Tướng, đứng giữa cơn bão năng lượng, như những vị thần của sự hủy diệt, chúng gầm lên những tiếng điên dại, tập trung toàn bộ sức mạnh vào một đòn đánh cuối cùng. Khuôn mặt nửa sáng nửa tối của Âm Dương Tôn Giả vặn vẹo trong một nụ cười quỷ dị, ánh mắt âm u độc ác lóe lên sự thỏa mãn bệnh hoạn.
“Cuối cùng thì cũng vỡ! Thiên Ngoại, chào đón trật tự mới của ta!” Y gào thét, giọng nói vang vọng khắp không gian, xuyên qua những tiếng rít của năng lượng hỗn loạn. Y vung tay, một luồng khí tức hắc bạch khổng lồ lao thẳng vào vết nứt cuối cùng, như muốn xé toạc tấm màn ngăn cách giữa hai thế giới.
Hắc Diện Thần Tướng, thân hình vạm vỡ như một ngọn núi, gầm gừ những tiếng động vật hoang dã. Đôi mắt đỏ ngầu như máu của y tràn ngập sự tàn bạo. Cây đại phủ trong tay y vung lên, tạo ra một cơn lốc xoáy năng lượng khổng lồ, bổ thẳng xuống Phong Ấn với sức mạnh hủy diệt. “Kẻ quấy rối, ngươi dám cản đường? Chết đi!” Y không nhìn thấy Trình Vãn Sinh, nhưng cảm nhận được sự tồn tại của một kẻ nào đó đang cố gắng chống lại chúng, và sự tồn tại ấy khiến y điên tiết.
Năng lượng Thiên Ngoại tràn vào không ngừng, hình thành những luồng xoáy màu sắc kỳ dị, biến không gian thành một bức tranh của sự hỗn loạn và cái chết. Tiếng gió rít qua các khe nứt, tiếng năng lượng va đập, và tiếng gầm thét của hai kẻ cường giả tạo nên một bản giao hưởng của sự tận thế.
Giữa cơn hỗn loạn đó, một bóng người gầy gò xuất hiện. Không phải để chạy trốn, mà để đối mặt. Trình Vãn Sinh, với vóc dáng không quá cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai kinh người, bước ra từ một góc khuất. Khuôn mặt bình thường của y giờ đây hiện lên vẻ kiên định đến lạ thường, không còn chút do dự hay sợ hãi nào. Đôi mắt nâu sẫm của y, vốn luôn ẩn chứa sự suy tư, giờ đây sắc bén và lạnh lùng, nhìn thẳng vào hai kẻ thù đang điên cuồng tấn công. Ánh sáng tím than từ Minh Trí Hồ Điệp vẫn bao phủ nhẹ nhàng quanh đầu Thượng Quan Lăng, người đang đứng phía sau y, ánh mắt chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng đầy tin tưởng.
Trình Vãn Sinh không còn là ‘kẻ sống sót hèn nhát’ mà người đời vẫn gán cho y nữa, mà là một bức tường cuối cùng ngăn cách sự hủy diệt. Y đã kích hoạt những pháp trận cuối cùng mà y đã chuẩn bị, biến chúng thành một hệ thống phòng thủ và phản công tinh vi. Hàng loạt Huyễn Ảnh Phù được phóng ra từ tay y, tạo ra vô số ảo ảnh chân thực đến mức khó tin. Những bóng hình của Trình Vãn Sinh xuất hiện khắp nơi, mỗi bóng hình đều mang theo một luồng linh khí nhỏ, khiến Âm Dương Tôn Giả và Hắc Diện Thần Tướng khó lòng phân biệt thật giả.
Đồng thời, y kích hoạt một pháp trận ẩn sâu bên trong Cấm Địa Tổ Sư, một pháp trận cổ xưa được thiết kế để điều khiển dòng chảy linh khí của Phong Ấn. Luồng năng lượng mạnh mẽ từ pháp trận phóng thích về phía Phong Ấn, không phải để sửa chữa những vết nứt, mà để 'định hình' lại sự sụp đổ của nó theo ý đồ của mình, tạo ra một 'cái bẫy' khổng lồ cho kẻ địch. Năng lượng hỗn loạn từ Thiên Ngoại, thay vì tràn ra tự do, lại bị điều hướng, cuốn lấy chính Âm Dương Tôn Giả và Hắc Diện Thần Tướng, tạo thành một vòng xoáy khổng lồ.
Trình Vãn Sinh đứng đó, giữa tâm điểm của sự hỗn loạn, nhưng thân hình y lại vững vàng như núi đá. Y đã nắm chặt trong tay những lá bài tẩy của mình, không còn chút sợ hãi nào. Y biết, đây là trận chiến sinh tử, trận chiến sẽ quyết định số phận của cả Đại lục Huyền Hoang. Y đã từng nói, "Ta chưa từng muốn sống lâu hơn ai, chỉ là không muốn chết trước khi hiểu mình là ai." Giờ đây, y hiểu rằng, để sống sót, để hiểu rõ mình là ai, y phải đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất, phải hy sinh bản năng tồn tại để bảo vệ những giá trị mà y tin tưởng. Trận chiến cao trào đầu tiên đã chính thức bắt đầu, và Trình Vãn Sinh đã sẵn sàng mạo hiểm tất cả, không chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng cả lương tâm của mình.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.