Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 42: Hồ Ngưng Linh: Lùi Bước An Toàn và Triết Lý Thượng Cổ

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xuyên qua lớp sương mù dày đặc bao phủ Thanh Huyền Tông, Trình Vãn Sinh đã thức dậy. Không khí se lạnh mang theo mùi linh khí ẩm ướt, khiến tâm trí tỉnh táo hơn hẳn. Hỏa Linh Nhi, sau một đêm cuộn tròn ấm áp trong tay áo hắn, giờ đây đã nhẹ nhàng thoát ra, đậu trên vai hắn, đôi mắt tinh anh lướt nhìn xung quanh. Hắn đứng bên cửa sổ phòng tạp dịch nhỏ hẹp, nhìn ra xa, nơi những dãy núi trùng điệp vẫn còn chìm trong màn sương trắng xóa. Hình ảnh Liễu Thanh Hoài với nụ cười trong sáng và ánh mắt thuần khiết vẫn còn đọng lại trong tâm trí, một gam màu dịu dàng hiếm hoi trong bức tranh cuộc sống khắc nghiệt của hắn. Nhưng rồi, âm thanh của tiếng chuông tông môn vang vọng, kéo hắn trở về thực tại. Đó là hiệu lệnh tập trung tạp dịch, báo hiệu một ngày làm việc mới, có lẽ là một nhiệm vụ mới.

Hắn nhanh chóng chỉnh trang y phục tạp dịch đơn giản, màu xám tro, đảm bảo không có chi tiết thừa thãi nào có thể gây chú ý. Hỏa Linh Nhi khéo léo chui trở lại tay áo hắn, chỉ để lộ đôi mắt lanh lợi, sẵn sàng đồng hành. Khi Trình Vãn Sinh bước ra khỏi phòng, khu tạp dịch đã bắt đầu nhộn nhịp. Mùi thức ăn sáng thoang thoảng từ nhà bếp, mùi linh thảo khô từ các phòng dược, và tiếng bước chân lạo xạo trên nền đá.

Trần Lão Quản Sự đã đứng sẵn ở trung tâm quảng trường nhỏ, bên cạnh bức tượng một vị Tiên nhân lưng còng, tay cầm chổi, biểu tượng cho sự cần mẫn của tầng lớp tạp dịch. Ông lão lưng còng, tóc bạc trắng, khuôn mặt hiền lành phúc hậu nhưng đôi mắt lại lộ vẻ từng trải, đang cầm một cuộn da dê, chờ đợi mọi người tề tựu. Dáng người ông toát lên vẻ cần mẫn và một nỗi lo lắng thầm kín cho những người dưới quyền.

"Tất cả tập hợp! Tập hợp!" Giọng Trần Lão Quản Sự không lớn, nhưng đủ rõ ràng để xuyên qua những tiếng rì rầm trò chuyện.

Các tạp dịch nhanh chóng xếp thành hàng. Trình Vãn Sinh đứng ở một vị trí không quá nổi bật, dễ dàng quan sát mọi người. Hắn thấy Lý Cẩu Đản và Trương Đại Bàn đứng cách đó không xa, Lý Cẩu Đản đang thì thầm gì đó vào tai Trương Đại Bàn, vẻ mặt gian xảo, còn Trương Đại Bàn thì gật gù ngốc nghếch. Hai bóng người gầy gò, xanh xao khác cũng xuất hiện, đó là Thư Sinh Yếu Đuối và Giang Hồ Thư Sinh. Cả hai đều đeo kính, ôm chặt cuốn sách cổ trong tay, vẻ mặt vừa run rẩy vừa cố gắng tỏ ra uyên bác. Họ là những tạp dịch có thiên phú về lý luận nhưng lại yếu đuối trong thực chiến, thường xuyên bị Lý Cẩu Đản lợi dụng hoặc Viên Trưởng Lão chèn ép.

"Hôm nay, tông môn có một nhiệm vụ khẩn cấp!" Trần Lão Quản Sự cất giọng, ánh mắt lướt qua từng gương mặt tạp dịch. "Nhiệm vụ lần này là thu thập Ngưng Linh Thảo ở Hồ Ngưng Linh. Nơi đó linh khí dồi dào, Ngưng Linh Thảo mọc rất nhiều, nhưng cũng có nguy hiểm rình rập. Yêu thú thường lui tới, và có những tàn tích cổ xưa mà chúng ta chưa thăm dò hết. Ai có thể đi?"

Ngay khi Trần Lão Quản Sự vừa dứt lời, một tiếng hừ lạnh vang lên, kèm theo bước chân nặng nề. Viên Trưởng Lão, với vóc dáng trung bình nhưng vẻ mặt béo tốt, thường mang nụ cười giả tạo, chậm rãi bước ra từ một bên sảnh. Hắn mặc đạo bào màu xám tro, trông có vẻ oai vệ nhưng đôi mắt ti hí lại ẩn chứa sự tính toán và khinh miệt. "Hừm, Ngưng Linh Thảo là tài nguyên quý giá, không kẻ tạp dịch nào được phép lười biếng! Kẻ nào không hoàn thành sẽ bị phạt nặng! Hồ Ngưng Linh cũng không phải là nơi để các ngươi du ngoạn. Phải thể hiện sự cống hiến cho tông môn, hiểu chưa?"

Viên Trưởng Lão liếc nhìn đám tạp dịch bằng ánh mắt khinh bỉ, như thể họ là những con kiến hôi. Hắn ta luôn thích ra oai, đặc biệt là với những người yếu thế hơn mình. "Lão Trần, cứ chỉ định những kẻ lười biếng nhất, yếu ớt nhất mà đi! Để chúng nó biết thế nào là khó khăn!" Hắn vung tay, ra lệnh.

Lý Cẩu Đản, mắt ti hí sáng rực lên khi nghe đến Ngưng Linh Thảo và linh thạch, lập tức thì thầm vào tai Trương Đại Bàn, vẻ mặt đầy tham lam: "Nghe nói Ngưng Linh Thảo có thể bán được nhiều linh thạch lắm đó Đại Bàn! Lần này phải cố gắng tranh giành! Cứ theo ta, ta sẽ chỉ cho ngươi chỗ ngon!"

Trương Đại Bàn, thân hình béo tròn, khuôn mặt bầu bĩnh, chỉ gãi đầu cười ngây ngô: "Ăn no là vui rồi! Nhưng mà... có nguy hiểm sao?"

Lý Cẩu Đản gõ nhẹ vào đầu Trương Đại Bàn: "Nguy hiểm thì sao? Có linh thạch là được! Ngươi theo ta, ta sẽ bảo vệ ngươi!" Hắn ta nói vậy, nhưng ánh mắt lại liên tục liếc nhìn xung quanh, đánh giá xem ai có thể cạnh tranh với mình.

Thư Sinh Yếu Đuối và Giang Hồ Thư Sinh, nghe đến "nguy hiểm", mặt mày tái mét. Thư Sinh Yếu Đuối ôm chặt cuốn sách cũ nát trong tay, thân hình gầy gò run rẩy. "Theo sách ghi chép thì, Hồ Ngưng Linh quả thực là nơi linh khí tụ tập, nhưng cũng là nơi yêu thú cường đại thường lui tới. Hơn nữa, những tàn tích cổ xưa... có thể chứa những cạm bẫy cổ xưa từ thời Thượng Cổ Đại Chiến chưa được hóa giải..." Hắn lí nhí, giọng nói nhỏ như muỗi kêu.

Giang Hồ Thư Sinh cũng gật đầu lia lịa, mặt cắt không còn giọt máu: "Sách còn nói, có những loại yêu thú đặc thù ẩn nấp trong linh mạch, chúng vô cùng xảo quyệt và hung dữ. Chúng ta... chúng ta làm sao đối phó nổi?"

Viên Trưởng Lão nghe thấy tiếng họ lẩm bẩm, liền quát: "Câm miệng! Hai cái tên thư sinh yếu đuối các ngươi, chỉ biết đọc sách mà không biết làm việc! Cứ đi đi, có chết cũng là cống hiến cho tông môn!" Hắn hất hàm, ý muốn Trần Lão Quản Sự đưa hai người này vào danh sách.

Trần Lão Quản Sự thở dài một tiếng, ánh mắt thương hại lướt qua hai thư sinh. Ông nhìn Trình Vãn Sinh, như muốn hỏi ý kiến. Trình Vãn Sinh lắc đầu nhẹ, ánh mắt trầm ổn, nhưng không nói gì. Hắn hiểu ý Trần Lão Quản Sự, nhưng hắn không muốn mình trở thành kẻ nổi bật, hay kẻ bao đồng. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát, ghi nhớ từng chi tiết: vẻ tham lam của Lý Cẩu Đản, sự ngốc nghếch của Trương Đại Bàn, sự sợ hãi của hai thư sinh, và sự kiêu ngạo của Viên Trưởng Lão. Những chi tiết này, đôi khi, lại là chìa khóa để sống sót.

Cuối cùng, Trần Lão Quản Sự miễn cưỡng đọc danh sách những người được chọn. Đúng như dự đoán, Lý Cẩu Đản, Trương Đại Bàn, Thư Sinh Yếu Đuối, Giang Hồ Thư Sinh đều có tên, và cả Trình Vãn Sinh. Danh sách gồm khoảng mười tạp dịch, đa số là những người không có hậu thuẫn, dễ sai bảo. Trình Vãn Sinh không tỏ ra bất ngờ. Hắn biết, với thân phận tạp dịch, nhiệm vụ nguy hiểm là điều khó tránh khỏi. Vấn đề không phải là có đi hay không, mà là đi như thế nào để sống sót trở về. Hắn cảm nhận Hỏa Linh Nhi trong tay áo khẽ cựa quậy, ánh mắt nhỏ bé của nó cũng đang quan sát mọi thứ, như thể nó cũng đang học cách sinh tồn cùng chủ nhân. Hắn khẽ vuốt ve nó, một sự an ủi thầm lặng trong lòng.

Hồ Ngưng Linh nằm ở rìa phía Đông của Thanh Huyền Tông, một nơi ít người lui tới, được bao bọc bởi những dãy núi đá vôi sừng sững và khu rừng linh khí dày đặc. Khi nhóm tạp dịch đặt chân đến, mặt trời đã lên cao, nhưng không khí vẫn mát mẻ, ẩm ướt, đôi lúc có sương mù nhẹ lãng đãng vương trên mặt hồ.

Trước mắt Trình Vãn Sinh là một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng đầy vẻ u ám. Một hồ nước trong xanh biếc, rộng lớn, phẳng lặng như gương, phản chiếu những đám mây trắng trôi lững lờ trên bầu trời. Xung quanh hồ là những tảng đá lớn, phủ đầy rêu phong, và những cây cổ thụ với tán lá xanh mướt, rễ cây đâm sâu vào lòng đất, tạo nên một bức tường tự nhiên. Tiếng nước hồ gợn sóng nhẹ, hòa lẫn với tiếng gió lùa qua tán lá, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của thiên nhiên. Mùi linh khí tinh khiết, mát lành tràn ngập không khí, thanh lọc tâm hồn, nhưng cũng ẩn chứa sự hoang dã.

Ngưng Linh Thảo, loại linh dược quý giá mà họ phải thu thập, mọc rải rác ở những khu vực linh khí nồng đậm nhất, chủ yếu là gần một tàn tích đá cổ kính. Tàn tích này trông giống như phần còn lại của một công trình kiến trúc cổ đại nào đó, những phiến đá khổng lồ đổ nát, phủ đầy rêu xanh và dây leo, nằm nghiêng ngả một cách hỗn độn. Trên những phiến đá, vẫn còn lờ mờ những dấu vết của các trận pháp đã suy yếu, những đường nét khắc họa cổ xưa mà Trình Vãn Sinh, với kiến thức từ Ngọc Giản Vô Danh, mơ hồ nhận ra là có liên quan đến Thượng Cổ Đại Chiến.

"Theo sách ghi chép thì," Thư Sinh Yếu Đuối lại lí nhí, ôm chặt cuốn sách đến nỗi các đốt ngón tay trắng bệch. Hắn ta chỉ vào tàn tích, giọng run run, "Ngưng Linh Thảo thường mọc ở nơi linh khí hội tụ, nhưng cũng là nơi yêu thú ưa thích... và tàn tích cổ xưa này... có thể có những cạm bẫy từ thời Thượng Cổ Đại Chiến chưa được hóa giải! Những pháp trận phong ấn, dù đã suy yếu, vẫn có thể gây nguy hiểm chết người!"

Giang Hồ Thư Sinh cũng xanh mặt gật đầu, môi mấp máy: "Sách còn nói, Phong Lang, đặc biệt là những con ở gần linh mạch, rất xảo quyệt và hung dữ, không nên đối đầu trực diện! Chúng ta... chúng ta phải cẩn thận!"

Lý Cẩu Đản, mắt đã sáng rực lên khi thấy những cụm Ngưng Linh Thảo xanh mướt lấp lánh linh quang, hoàn toàn phớt lờ lời cảnh báo của hai thư sinh. "Đừng có hù dọa! Ngưng Linh Thảo kìa! Nhanh lên, kẻo người khác cướp mất!" Hắn ta gào lên, như thể đó là một cuộc đua. Lý Cẩu Đản không quan tâm đến nguy hiểm, chỉ nhìn thấy lợi ích trước mắt. Hắn ta luôn là người đầu tiên lao vào những nơi có thể kiếm chác, nhưng cũng là người đầu tiên chạy trốn khi gặp nguy hiểm thực sự.

"Đi! Trương Đại Bàn, theo ta!" Lý Cẩu Đản không đợi thêm, liền vọt thẳng về phía khu vực có nhiều Ngưng Linh Thảo nhất, kéo theo Trương Đại Bàn ngốc nghếch. Trương Đại Bàn, dù có vẻ sợ hãi, nhưng vẫn trung thành đi theo Lý Cẩu Đản, có lẽ là do bản tính thật thà và dễ tin người của hắn.

Các tạp dịch khác cũng bắt đầu tản ra, lao vào thu thập Ngưng Linh Thảo. Một số người thận trọng hơn, nhưng đa số đều bị sự hấp dẫn của linh dược làm lu mờ lý trí.

Thư Sinh Yếu Đuối và Giang Hồ Thư Sinh do dự, nhìn nhau. "Chúng ta... có nên đi không?" Thư Sinh Yếu Đuối hỏi.

"Nhưng... Viên Trưởng Lão đã ra lệnh..." Giang Hồ Thư Sinh cắn môi, vẻ mặt đầy sợ hãi. Họ biết nguy hiểm, nhưng lại không có đủ dũng khí để chống lại quyền uy của trưởng lão.

Trình Vãn Sinh, cùng Hỏa Linh Nhi trong tay áo, vẫn đứng yên tại chỗ, ánh mắt sắc bén lướt qua mọi ngóc ngách của Hồ Ngưng Linh. Hắn không vội vã. Triết lý của hắn là "sống sót là một nghệ thuật, và ta là một nghệ sĩ." Nghệ sĩ thì không thể cẩu thả. Hắn dùng Ngọc Giản Vô Danh, vốn đã dung hợp vào ý thức, để quét qua tàn tích cổ kính và khu rừng xung quanh. Những dòng chảy linh khí, những dấu vết năng lượng ẩn giấu, những điểm yếu của trận pháp cổ đại... tất cả đều hiện rõ trong tâm trí hắn. Hắn nhận ra những dấu hiệu nguy hiểm tiềm ẩn mà người khác không thấy. Ngay cả một con Phong Lang, thân hình mỏng manh như gió, đang ẩn mình trong một bụi cây rậm rạp gần tàn tích, cũng không thể thoát khỏi tầm mắt của hắn. Đôi mắt sắc lạnh của nó lóe lên vẻ khát máu, và hơi thở nó mang theo mùi tanh nồng của yêu thú.

Hỏa Linh Nhi trong tay áo Trình Vãn Sinh khẽ gầm gừ một tiếng rất nhỏ, chỉ đủ để hắn cảm nhận được. Ánh mắt nhỏ bé của nó nhìn về phía con Phong Lang, đầy vẻ cảnh giác. Nó là linh thú, cảm nhận nguy hiểm nhạy bén hơn con người rất nhiều.

"Không cần vội." Trình Vãn Sinh thì thầm với Hỏa Linh Nhi, rồi đưa mắt nhìn về phía Lý Cẩu Đản và Trương Đại Bàn. Họ đã đi sâu vào khu vực tàn tích, đang cắm cúi hái Ngưng Linh Thảo, hoàn toàn mất cảnh giác. Hắn lắc đầu. Sự tham lam và thiếu cẩn trọng, trong thế giới tu tiên này, thường phải trả giá bằng tính mạng. Hắn sẽ không mắc phải sai lầm đó.

Trình Vãn Sinh chậm rãi di chuyển, không theo bước chân của bất kỳ ai. Hắn không đi vào khu vực linh khí nồng đậm nhất, nơi những cụm Ngưng Linh Thảo mọc dày đặc. Thay vào đó, hắn đi vòng quanh rìa hồ, hướng về một góc khuất, nơi có những bụi cây rậm rạp và những tảng đá lớn che khuất tầm nhìn, linh khí tuy không nồng đậm bằng nhưng vẫn đủ để nuôi dưỡng một số loại linh thảo thông thường. Hắn không cần những loại linh dược quý hiếm để hoàn thành nhiệm vụ, hắn chỉ cần đủ số lượng để không bị phạt.

Đột nhiên, một tiếng gào thét vang lên, xé tan sự yên tĩnh của Hồ Ngưng Linh. "Aaaa! Cứu ta! Con sói này mạnh quá!" Đó là tiếng của Lý Cẩu Đản.

Trình Vãn Sinh không cần quay đầu lại cũng biết chuyện gì đang xảy ra. Con Phong Lang đã tấn công. Hắn cảm nhận được dao động linh lực mạnh mẽ từ khu vực tàn tích, xen lẫn với tiếng gầm gừ hung tợn của yêu thú và tiếng la hét sợ hãi của con người.

"Ta đã nói rồi! Sách ghi chép rõ ràng, không nên liều mạng!" Tiếng Thư Sinh Yếu Đuối khóc thét vang lên, đầy vẻ tuyệt vọng và hối hận. Có lẽ hắn và Giang Hồ Thư Sinh cũng đã đi vào khu vực nguy hiểm đó, hoặc đang chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng.

Trình Vãn Sinh không mảy may dừng lại. Hắn tiếp tục bước đi, nhưng động tác trở nên nhẹ nhàng và bí ẩn hơn. Hắn vận dụng Huyễn Ảnh Quy Tức Quyết một cách kín đáo, khiến cơ thể trở nên mơ hồ hơn, hòa lẫn vào cảnh vật xung quanh. Từng bước chân của hắn không hề tạo ra âm thanh, như một bóng ma lướt qua. Hắn không muốn thu hút sự chú ý của con Phong Lang hay bất kỳ yêu thú nào khác đang ẩn nấp. Một cây Ngưng Linh Thảo không đáng để đánh đổi bằng tính mạng. Hơn nữa, tàn tích này ẩn chứa nhiều hơn một con Phong Lang... có lẽ là một pháp trận phong ấn đã suy yếu, và con Phong Lang chỉ là kẻ gác cổng. Nếu hắn lao vào, không chừng sẽ đánh thức những nguy hiểm lớn hơn.

Trong lúc Trình Vãn Sinh đang khéo léo di chuyển, một bóng người thanh mảnh xuất hiện ở phía bên kia hồ, gần khu vực linh thảo thông thường hơn. Đó là Liễu Thanh Hoài. Nàng cũng đang làm nhiệm vụ thu thập linh thảo, nhưng là những loại ít quý giá hơn, thường được dùng để luyện chế thuốc bổ hoặc chữa bệnh thông thường. Nàng vẫn mặc y phục vải thô màu xanh nhạt, giản dị nhưng sạch sẽ, mái tóc đen dài được tết đơn giản, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt to tròn long lanh ánh nước.

Nàng có vẻ đã nghe thấy tiếng la hét của Lý Cẩu Đản và tiếng Thư Sinh Yếu Đuối. Ánh mắt nàng ngước lên, nhìn về phía khu vực tàn tích, lộ rõ vẻ lo lắng. Nhưng rồi, ánh mắt nàng dừng lại trên Trình Vãn Sinh. Nàng thấy hắn đang lầm lũi đi về phía góc khuất của hồ, không hề có ý định quay lại giúp đỡ.

Trình Vãn Sinh không biết Liễu Thanh Hoài đang quan sát mình. Hắn chỉ tập trung vào việc ẩn mình và tìm kiếm một khu vực an toàn. Hắn sử dụng Huyễn Ảnh Quy Tức Quyết không phải để chiến đấu, mà để tạo ra một ảo ảnh mơ hồ quanh bản thân, khiến con Phong Lang (nếu nó có liếc nhìn về phía hắn) sẽ không chú ý đến hắn, hoặc chỉ xem hắn như một tảng đá, một cái cây. Hắn biết rõ giới hạn của bản thân. Hắn không phải là thiên tài võ đạo, hắn không có huyết mạch đặc biệt. Điều duy nhất hắn có là trí tuệ, khả năng quan sát nhạy bén, và ý chí sống sót mãnh liệt.

Hắn tìm thấy một góc khuất lý tưởng, nơi có nhiều bụi cây rậm rạp và những tảng đá lớn, che chắn hoàn hảo khỏi tầm nhìn của những người khác và yêu thú. Linh khí ở đây không quá nồng đậm, nhưng vẫn đủ để nuôi dưỡng những loại linh thảo như Thanh Phong Thảo, Địa Tâm Liên. Những loại này tuy không quý hiếm bằng Ngưng Linh Thảo, nhưng vẫn có giá trị và đủ để hoàn thành nhiệm vụ của tạp dịch. Trình Vãn Sinh bắt đầu cẩn thận thu thập, động tác chậm rãi, chính xác. Hắn không vội vã, không tham lam. Hắn chỉ hái vừa đủ số lượng yêu cầu, đảm bảo không thiếu, không thừa.

Liễu Thanh Hoài vẫn dõi theo bóng lưng của Trình Vãn Sinh. Nàng thấy hắn hoàn toàn phớt lờ tiếng la hét cầu cứu từ phía đồng môn, lặng lẽ đi về phía an toàn. Một cảm giác phức tạp dâng lên trong lòng nàng. Nàng không hiểu. Hắn rõ ràng là một người tốt bụng, đã giúp nàng tránh khỏi Hỏa Hồ và Hỏa Thử mà không cầu lợi. Vậy tại sao giờ đây hắn lại có vẻ thờ ơ đến vậy? Hắn ta... không phải là hèn nhát, mà là quá cẩn trọng sao? Ánh mắt của hắn... không giống những người khác. Nó không có sự sợ hãi, cũng không có sự tham lam. Nó chỉ có sự bình tĩnh đến đáng sợ, như thể hắn đã nhìn thấu mọi nguy hiểm và đã đưa ra lựa chọn của riêng mình. Liễu Thanh Hoài cảm thấy một sự tò mò mạnh mẽ trỗi dậy trong lòng. Hắn là một ẩn số, một người bí ẩn giữa những tạp dịch tầm thường. Sự bình tĩnh của hắn, trong bối cảnh hỗn loạn và nguy hiểm, lại khiến nàng có một cảm giác an toàn lạ lùng.

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, mang theo màn sương mù dày đặc hơn bao phủ Hồ Ngưng Linh, các tạp dịch bắt đầu quay trở lại điểm tập kết. Lý Cẩu Đản và Trương Đại Bàn là những người cuối cùng. Lý Cẩu Đản ôm cánh tay bị cắn một vết sâu, mặt mũi xanh xao, quần áo rách rưới. Trương Đại Bàn cũng bị thương nhẹ ở chân, nhưng vẻ mặt hắn vẫn ngốc nghếch, chỉ là có thêm chút sợ hãi. Họ có vẻ đã thu thập được một ít Ngưng Linh Thảo, nhưng cái giá phải trả là những vết thương và nỗi sợ hãi tột độ.

Lý Cẩu Đản, dù bị thương, nhưng bản tính tham lam và thích ra oai vẫn không thay đổi. Vừa nhìn thấy Trình Vãn Sinh đang đứng chờ ở điểm tập kết, tay cầm một bó linh thảo thông thường, hắn ta liền lớn tiếng chế giễu: "Ha, xem kìa, Trình Vãn Sinh lại 'sống sót' trở về với mấy thứ cỏ dại này! Đúng là kẻ hèn nhát, không dám tranh giành Ngưng Linh Thảo! Cả bọn ta chiến đấu với Phong Lang suýt chết, còn ngươi thì núp lùm hái cỏ! Hèn nhát!"

Trương Đại Bàn, nghe Lý Cẩu Đản nói vậy, ngây thơ nhìn Trình Vãn Sinh, rồi lại nhìn cánh tay bị thương của Lý Cẩu Đản. "Nhưng Trình sư huynh không bị thương gì cả..." Hắn lầm bầm, có vẻ hơi bối rối trước sự đối lập này.

Thư Sinh Yếu Đuối và Giang Hồ Thư Sinh, dù cũng bị dọa sợ hãi đến mức mặt mày tái mét, nhưng may mắn không bị thương nghiêm trọng nhờ lời cảnh báo sớm của chính họ. Nghe Lý Cẩu Đản chế giễu, Thư Sinh Yếu Đuối lại ôm chặt cuốn sách, gật đầu lia lịa: "Đúng vậy! Trình sư huynh đã tránh được nguy hiểm mà sách ta đã tiên đoán! Sống sót là quan trọng nhất! Kẻ mạnh không phải là kẻ không bao giờ gục ngã, mà là kẻ gục ngã rồi vẫn đứng dậy. Nhưng tốt hơn là không gục ngã chút nào!" Hắn ta nói vậy, giọng vẫn còn run run, nhưng ánh mắt nhìn Trình Vãn Sinh lại có vẻ ngưỡng mộ. Giang Hồ Thư Sinh cũng gật đầu đồng tình, dù không nói gì.

Trình Vãn Sinh chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt trầm ổn như mặt hồ lúc không gió. Hắn không tranh cãi, cũng không giải thích. Trong tâm trí hắn, những lời chế giễu của Lý Cẩu Đản chẳng khác nào tiếng ong vo ve. "Kẻ hèn nhát? Ừ, thì sao. Ít nhất ta vẫn còn sống và lành lặn. Sống sót đã rồi hẵng nói chuyện khác." Hắn thầm nghĩ. Triết lý của hắn không cần bất kỳ sự công nhận nào từ người khác. Nó được xây dựng trên những bài học xương máu của chính hắn, trên những nỗi sợ hãi và những lựa chọn khó khăn.

Trần Lão Quản Sự nhìn Lý Cẩu Đản bị thương, rồi lại nhìn Trình Vãn Sinh bình an vô sự, chỉ thở dài. Ông hiểu rõ bản tính của từng tạp dịch. Ông không nói gì, chỉ ra hiệu cho mọi người nộp linh thảo.

Trình Vãn Sinh bình thản bước tới, đặt bó linh thảo đã thu thập đủ số lượng lên bàn. Chúng tuy không quý hiếm, nhưng tươi tốt, không hề có dấu hiệu bị ép buộc hái hay bị phá hoại. Hắn nhận được điểm cống hiến vừa đủ, không hơn không kém.

Khi hắn quay lưng rời đi, một bóng người lướt qua. Đó là Liễu Thanh Hoài. Nàng cũng đã hoàn thành nhiệm vụ của mình. Nàng không nói gì, chỉ lướt qua những lời chế giễu của Lý Cẩu Đản. Nhưng ánh mắt nàng, khi nhìn Trình Vãn Sinh, lại mang một vẻ phức tạp. Vừa tò mò, vừa có chút ngưỡng mộ khó tả. "Hắn ta... không biện hộ. Chẳng lẽ hắn có lý do riêng?" Nàng thầm nghĩ. Nụ cười trong sáng hôm qua giờ đây được thay thế bằng một vẻ suy tư. Nàng bắt đầu nhìn Trình Vãn Sinh không chỉ là một tạp dịch bình thường, mà là một người có những bí mật và suy nghĩ riêng, khác biệt hoàn toàn so với những người xung quanh.

Trình Vãn Sinh, mang theo Hỏa Linh Nhi cuộn tròn trong tay áo, lướt qua những ánh mắt khinh miệt và ánh mắt tò mò của Liễu Thanh Hoài, trở về phòng tu luyện của mình. Con đường sống sót của hắn, một nghệ sĩ sinh tồn, có lẽ sẽ luôn đi kèm với sự hiểu lầm và cô lập. Nhưng hắn không hối hận. Việc Trình Vãn Sinh nhận ra cạm bẫy từ tàn tích cổ xưa ở Hồ Ngưng Linh, và sự lựa chọn tránh né của hắn, đã củng cố thêm niềm tin vào Ngọc Giản Vô Danh, thứ đã trang bị cho hắn kiến thức về Thượng Cổ Đại Chiến. Hắn biết, những bí mật của thế giới này còn sâu sắc hơn nhiều so với vẻ bề ngoài. Ánh mắt khác biệt của Liễu Thanh Hoài cũng là một điều đáng suy ngẫm. Có lẽ, trong tương lai, nàng sẽ là người đầu tiên nhìn thấu bản chất thật sự của hắn, không chỉ là sự "hèn nhát" bên ngoài. Triết lý "sợ chết nhưng không hèn hạ" của Trình Vãn Sinh được củng cố. Hắn sẽ tiếp tục đưa ra những lựa chọn tương tự trong tương lai, dù có phải đối mặt với sự ghét bỏ của thiên hạ. Quan trọng nhất, hắn vẫn còn sống. Và đó là tất cả những gì hắn cần.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free