Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 43: Ám Lưu Dưới Bề Mặt: Ngọc Giản Khải Thị

Sáng sớm, mây mù vẫn còn vương vấn trên đỉnh núi Thanh Huyền Tông, phủ một lớp màn bạc lên những mái ngói xanh lam và những con đường đá rêu phong. Không khí ẩm ướt, mang theo hơi lạnh se sắt của buổi bình minh, hòa lẫn với mùi trầm hương thoang thoảng từ các điện thờ xa xăm. Dù là giờ tạp dịch phải tấp nập, Trình Vãn Sinh lại cảm thấy một sự tĩnh lặng bất thường. Hắn di chuyển qua khu vực tạp dịch quen thuộc, đôi mắt nâu sẫm lướt qua từng góc cạnh, từng khuôn mặt.

Hôm nay, số lượng tạp dịch ở các khu vực quan trọng dường như ít hơn hẳn. Những người còn lại thì vội vã, cúi đầu, tránh ánh mắt nhau. Ngay cả các đệ tử ngoại môn, thường ngày vẫn ồn ào khoa trương, giờ đây cũng có vẻ căng thẳng hơn, những tiếng cười đùa đã nhường chỗ cho những cuộc thì thầm lo lắng. Trình Vãn Sinh có thể nghe loáng thoáng những từ như "dị tượng", "linh khí bất ổn", hay "sơn môn phong tỏa" trôi nổi trong gió. Tâm trí hắn, vốn đã cảnh giác sau sự kiện Hồ Ngưng Linh, càng thêm bất an. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thay đổi tinh tế trong linh khí xung quanh – một sự dao động nhẹ, như dòng chảy ngầm ẩn chứa sức mạnh khôn lường sắp trỗi dậy.

"Tiểu Trình, ngươi tới rồi đó hả?"

Tiếng gọi khàn khàn của Trần Lão Quản Sự vang lên, kéo Trình Vãn Sinh trở về thực tại. Ông lão lưng còng, tóc bạc phơ, đang ngồi sau chiếc bàn gỗ đã cũ kỹ, vẻ mặt mệt mỏi hằn sâu những nếp nhăn. Đôi mắt ông chùng xuống, quầng thâm hiện rõ, như thể đã thức trắng nhiều đêm. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng từ chén trà bốc khói trên bàn cũng không thể xua đi vẻ uể oải nơi ông.

Trình Vãn Sinh tiến lại gần, cung kính cúi đầu: "Trần Lão Quản Sự."

Trần Lão Quản Sự khẽ gật đầu, đưa tay day day thái dương. "Hôm nay, nhiệm vụ của ngươi có chút đặc biệt. Thanh Huyền Tông đang cần một loại linh thảo quý hiếm để luyện chế đan dược, Huyết Linh Chi. Thường thì đệ tử nội môn mới được phái đi, nhưng dạo này... nhân lực có hạn." Ông dừng lại, ánh mắt thoáng chút lo lắng. "Lần này ngươi đi sâu hơn một chút, đến phía Tây Bắc Rừng Mê Vụ, tìm Huyết Linh Chi. Cẩn thận Phong Lang... Dạo này chúng hung hãn lắm, không biết vì lý do gì mà lại đổ về khu vực đó."

Trình Vãn Sinh khẽ nhíu mày. Tây Bắc Rừng Mê Vụ? Đó là một khu vực hiểm trở, ít người dám đặt chân tới, dù là đệ tử ngoại môn cũng phải có chuẩn bị kỹ càng. Và Phong Lang... sự hung hãn bất thường của chúng, cộng với những tin đồn "dị tượng" trong tông môn, không thể nào chỉ là ngẫu nhiên. Ngọc Giản Vô Danh trong tay áo hắn bỗng hơi ấm lên, một dấu hiệu cho thấy có điều gì đó quan trọng mà hắn cần chú ý.

"Phong Lang? Lại đúng lúc này... không ổn. Linh khí tông môn cũng có vẻ bất ổn hơn trước," Trình Vãn Sinh thầm nghĩ, nội tâm hắn dấy lên một dự cảm chẳng lành. Hắn ngước nhìn Trần Lão Quản Sự, thấy ông thở dài một tiếng, đôi mắt đục ngầu lướt qua hắn, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mây mù vẫn còn giăng mắc.

"Sống được ngày nào hay ngày đó, đừng ham hố những thứ không thuộc về mình," Trần Lão Quản Sự lầm bầm, như tự nói với chính mình hơn là với Trình Vãn Sinh. "Ngươi đi đi, nhớ cẩn thận."

Trình Vãn Sinh khẽ gật đầu, cẩn thận tiếp nhận lệnh bài nhiệm vụ. Hắn biết, Trần Lão Quản Sự đang thực sự lo lắng cho hắn, một điều hiếm thấy ở những người quản lý tạp dịch.

Khi hắn xoay người rời đi, tiếng thì thầm đầy châm chọc của Lý Cẩu Đản vọng tới. Hắn ta đang đứng túm tụm với Trương Đại Bàn và vài tạp dịch khác, ánh mắt đầy ghen tị và khinh miệt nhìn về phía Trình Vãn Sinh.

"Ha, xem kìa, lại là tên hèn nhát Trình Vãn Sinh này được đi nhiệm vụ 'nguy hiểm'," Lý Cẩu Đản nói, giọng điệu cố tình to đủ để Trình Vãn Sinh nghe thấy. "Chắc lại kiếm cớ chuồn đi đâu đây mà. Nhiệm vụ thu thập Huyết Linh Chi chứ gì, kiểu gì chả kiếm cớ không tìm thấy, rồi về tay trắng, hoặc kiếm đại mấy thứ cỏ dại về nộp cho xong."

Trương Đại Bàn, với vẻ mặt ngây ngô, chỉ biết gãi đầu, không dám phụ họa. Hắn đã thấy Trình Vãn Sinh không bị thương sau vụ Phong Lang ở Hồ Ngưng Linh, dù bị Lý Cẩu Đản lôi kéo vào rắc rối.

Trình Vãn Sinh không quay đầu lại. Hắn biết, bất cứ lời giải thích nào cũng chỉ là vô ích. Đối với Lý Cẩu Đản, hắn mãi mãi là "tên hèn nhát". Hắn bình thản bước đi, những lời lẽ độc địa kia chỉ như gió thoảng qua tai. Ngay cả khi hắn đi qua, Viên Trưởng Lão, vị quản sự cấp cao hơn với vóc dáng béo tốt và nụ cười giả tạo, cũng liếc nhìn hắn bằng ánh mắt đầy khinh thường. "Kẻ tạp dịch thì mãi mãi là tạp dịch thôi!" Trình Vãn Sinh gần như nghe thấy câu nói đặc trưng đó vang vọng trong đầu mình, dù Viên Trưởng Lão không hề cất lời.

"Kẻ mạnh không phải là kẻ không bao giờ gục ngã, mà là kẻ gục ngã rồi vẫn đứng dậy. Nhưng tốt hơn là không gục ngã chút nào." Lời của Thư Sinh Yếu Đuối chợt hiện lên trong tâm trí Trình Vãn Sinh. Hắn khẽ thở dài. Đúng vậy, triết lý sống sót của hắn không cần sự công nhận từ bất kỳ ai. Nó là sự lựa chọn duy nhất mà hắn có thể đưa ra trong cái thế giới khắc nghiệt này. Hắn mang theo Hỏa Linh Nhi cuộn tròn trong tay áo, bước nhanh về phía cổng tông môn, nơi dẫn vào Rừng Mê Vụ. Trong tâm trí hắn, những dấu hiệu bất thường này không thể bị bỏ qua. Một tai họa lớn hơn có lẽ đang rình rập, và hắn, một lần nữa, phải tự tìm cách sống sót giữa dòng chảy hỗn loạn đó. Hắn cần phải cảnh giác gấp bội.

***

Càng tiến sâu vào Rừng Mê Vụ, sương mù càng trở nên dày đặc hơn, như một bức màn trắng xóa nuốt chửng mọi cảnh vật. Từng bước chân của Trình Vãn Sinh đều cẩn trọng, đôi mắt hắn quét liên tục qua những thân cây cổ thụ rêu phong và những bụi cây rậm rạp. Linh khí trong rừng ẩm ướt và nặng nề, khác hẳn với sự trong lành thường thấy. Hỏa Linh Nhi trên vai hắn đã không còn vui vẻ kêu chiêm chiếp, thay vào đó, nó bồn chồn, đôi mắt lanh lợi đảo liên tục, thỉnh thoảng lại gầm gừ nhẹ, lông đỏ rực dựng đứng lên, báo hiệu sự nguy hiểm đang cận kề.

Ngọc Giản Vô Danh trong tay áo Trình Vãn Sinh phát ra một ánh sáng mờ nhạt, một luồng ấm áp nhẹ nhàng truyền vào da thịt hắn, đồng thời những dòng chữ cổ xưa và những hình ảnh mơ hồ về sự bất ổn linh khí, những dấu vết của các trận chiến cổ xưa, chợt lướt qua tâm trí hắn. Hắn tin tưởng vào Ngọc Giản, nó chưa từng sai. Mấy ngày nay, Ngọc Giản liên tục cảnh báo về sự bất ổn linh khí ở khu vực này, cho thấy Phong Lang hung hãn bất thường không phải là ngẫu nhiên.

Trình Vãn Sinh cố gắng đi men theo những con đường mòn ít dấu chân, tránh những khu vực mà Ngọc Giản chỉ ra là có linh khí hỗn loạn mạnh nhất. Hắn biết, đó là những nơi nguy hiểm nhất, nơi mà những sinh vật hung dữ nhất thường ẩn nấp, hoặc những cạm bẫy cổ xưa còn sót lại. Mùi đất ẩm và lá mục mục nồng nặc trong không khí, xen lẫn một mùi tanh nhàn nhạt, mùi của máu tươi mới.

Đột nhiên, một tiếng hú ghê rợn vang vọng khắp khu rừng, xé tan sự tĩnh lặng đáng sợ. Tiếng hú dồn dập, kéo theo nhiều tiếng hú khác, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Hỏa Linh Nhi kêu lên một tiếng cảnh báo chói tai, đôi cánh nhỏ xòe ra, sẵn sàng phun lửa.

"Ngọc Giản đã cảnh báo về sự bất ổn linh khí ở khu vực này... Phong Lang không nên xuất hiện đông và hung hãn đến vậy. Chắc chắn có gì đó đang thúc đẩy chúng," Trình Vãn Sinh thầm nghĩ, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Hắn không hề hoảng sợ, mà ngược lại, toàn bộ giác quan đều tập trung cao độ.

Từ trong màn sương mù dày đặc, từng bóng xám bạc lao ra. Đó là một bầy Phong Lang, ước chừng hơn mười con. Chúng có bộ lông màu xám bạc, thân hình mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh bùng nổ, chạy nhanh như gió. Đôi mắt chúng xanh biếc, lạnh lẽo và đầy sát khí, phản chiếu ánh sáng mờ ảo trong sương. Tiếng gầm gừ trầm đục vang lên từ cổ họng chúng, tạo thành một vòng vây chặt chẽ quanh Trình Vãn Sinh.

Chúng không tấn công ngay lập tức, mà di chuyển xung quanh hắn, như những bóng ma trong sương, phối hợp với nhau một cách thông minh, tìm kiếm sơ hở. Một con đầu đàn, lớn hơn và có bộ lông xám đậm hơn, tiến lên phía trước một bước, đôi mắt xanh biếc nhìn thẳng vào Trình Vãn Sinh, như đang đánh giá con mồi.

Trình Vãn Sinh lập tức phân tích tình hình. Với số lượng này, cộng thêm sự thông minh và tốc độ của Phong Lang, hắn không có cửa để chiến đấu trực diện. Hắn không phải là kẻ mạnh, và triết lý của hắn là tránh đối đầu khi có thể. Hắn quét mắt nhìn xung quanh, tìm kiếm một con đường thoát thân, một điểm yếu trong vòng vây của chúng.

Hắn nhớ lại những kiến thức từ Ngọc Giản về Phong Lang. Chúng mạnh về tốc độ và khả năng phối hợp, có thể tạo ra những luồng gió sắc bén để tấn công, nhưng thị giác trong sương mù của chúng cũng bị hạn chế phần nào, và chúng có một điểm yếu nhỏ về khả năng leo trèo trên địa hình quá dốc.

"Hỏa Linh Nhi, chuẩn bị!" Trình Vãn Sinh ra lệnh khẽ.

Bất chợt, hắn phát hiện một vách đá cheo leo ở phía sau lưng, bị che khuất bởi một cây cổ thụ lớn. Ngay bên dưới vách đá là một dòng suối chảy xiết, tiếng nước réo ầm ầm hòa lẫn trong tiếng hú của sói. Đó chính là cơ hội!

Trình Vãn Sinh giả vờ lùi lại một bước, khiến con Phong Lang đầu đàn tưởng rằng hắn đang hoảng sợ. Nó gầm gừ, ra hiệu cho bầy đàn tấn công. Cùng lúc đó, hắn bất ngờ phóng ra một lá bùa nhỏ mang theo khí tức của Hỏa Linh Nhi về phía ngược lại, ngay lập tức thu hút sự chú ý của một vài con sói. Hỏa Linh Nhi cũng phun ra một luồng lửa nhỏ, không gây sát thương lớn nhưng đủ để làm bầy Phong Lang chùn bước.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Trình Vãn Sinh vọt tới vách đá, dùng hết sức bình sinh bám vào những mấu đá nhô ra. Hắn không leo lên mà trượt xuống, nương theo độ dốc của vách đá, nhanh chóng nhảy xuống dòng suối đang chảy xiết bên dưới. Làn nước lạnh buốt ập vào người, nhưng hắn không hề nao núng. Huyễn Ảnh Quy Tức Quyết phát huy tác dụng, giúp hắn ẩn mình trong dòng nước đục ngầu và luồn lách qua những tảng đá.

Bầy Phong Lang lao đến vách đá, gầm gừ giận dữ. Chúng ngửi thấy mùi của hắn, nhưng không thể nhìn thấy trong dòng nước đang chảy xiết. Một vài con cố gắng nhảy xuống, nhưng dòng nước quá mạnh, và vách đá quá trơn trượt khiến chúng không thể bám víu. Con đầu đàn hú lên một tiếng đầy tức giận, nhưng cuối cùng cũng phải chịu thua. Chúng không thể mạo hiểm lao vào dòng suối mà không biết con mồi đang ở đâu.

Trình Vãn Sinh bơi ngược dòng một đoạn, sau đó tìm cách ẩn mình vào một hốc đá lớn dưới chân vách đá. Hắn nín thở, chờ đợi. Tiếng hú của Phong Lang dần xa, nhưng hắn vẫn không dám khinh suất. Hắn đợi thêm một khắc hương, đảm bảo bầy sói đã rời đi, rồi mới cẩn thận trồi lên khỏi mặt nước.

Toàn thân ướt sũng, lạnh cóng, nhưng Trình Vãn Sinh lại thở phào nhẹ nhõm. Hắn đã sống sót. Lần nữa. "Sống sót là một nghệ thuật, và ta là một nghệ sĩ," hắn thầm nhủ. Hắn phải tìm cách quay lại, nhưng không phải theo con đường cũ. Hắn tiếp tục đi sâu hơn vào rừng, theo hướng Tây Bắc, tìm kiếm Huyết Linh Chi, nhưng cũng là để tránh xa bầy Phong Lang đang giận dữ. Cả người hắn vẫn còn căng thẳng, nhưng cảm giác nguy hiểm còn chưa dứt. Hắn biết, có điều gì đó lớn hơn đang diễn ra.

***

Trình Vãn Sinh đã đi bộ thêm một quãng đường dài, tránh xa khu vực của Phong Lang. Dù đã thoát khỏi hiểm nguy, nhưng linh cảm bất an trong lòng hắn vẫn không hề giảm bớt. Hỏa Linh Nhi, dù đã thôi gầm gừ, nhưng vẫn đậu trên vai hắn với vẻ cảnh giác cao độ, đôi mắt nhỏ lanh lợi không ngừng đảo quanh.

Ánh mặt trời đã nghiêng về Tây, chiều tà buông xuống, nhuộm vàng những tán cây cổ thụ. Không khí trở nên mát mẻ và ẩm ướt hơn, mang theo mùi hương của đất rừng và nhựa cây. Trong lúc đang cố gắng tìm kiếm một con đường an toàn để trở về, Trình Vãn Sinh vô tình phát hiện một lối đi bí mật, gần như bị che khuất hoàn toàn bởi những bụi cây dại và dây leo chằng chịt. Lối đi này không hề có dấu vết của con người, nhưng linh khí xung quanh nó lại có vẻ khác lạ, như một luồng gió mát lành thổi qua giữa sự nặng nề của rừng già.

Sự tò mò của Trình Vãn Sinh trỗi dậy. Ngọc Giản Vô Danh trong tay áo hắn lại phát sáng mạnh hơn, như đang thúc giục hắn khám phá. Hắn cẩn trọng vén những dây leo, bước vào lối đi. Càng đi sâu, mùi hương của linh thảo càng nồng nặc, xua tan đi mùi ẩm mốc của đất rừng.

Trước mắt hắn, một cảnh tượng đẹp đến nao lòng hiện ra. Đó là một Vườn Thảo Dược Bí Mật, ẩn mình giữa những cây cổ thụ khổng lồ và các tảng đá phủ đầy rêu phong. Các loại linh thảo quý hiếm mọc um tùm, đan xen vào nhau, tỏa ra những luồng sáng mờ ảo đủ màu sắc, tạo nên một bức tranh huyền ảo. Mùi hương phong phú của chúng hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng khứu giác dễ chịu, tràn ngập sinh cơ. Tiếng côn trùng vo ve, tiếng lá cây xào xạc trong gió nhẹ, tất cả tạo nên một bầu không khí yên tĩnh và thanh bình, gần như tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Tuy nhiên, Trình Vãn Sinh không phải là một kẻ dễ bị lừa bởi vẻ ngoài. Đôi mắt sắc bén của hắn nhanh chóng nhận ra sự bất thường. Giữa những linh thảo tươi tốt, rực rỡ sắc màu, có một vài loại linh thảo quý giá đang héo úa một cách kỳ lạ. Chúng không phải héo do thiếu nước hay ánh sáng, cũng không phải do bệnh tật hay đã đến kỳ tàn lụi. Lá của chúng úa vàng một cách bất thường, thân cây khô quắt lại, như thể sinh lực bị rút cạn. Mùi hương tươi mát của linh thảo nơi đây cũng xen lẫn một mùi mục ruỗng nhàn nhạt, khó nhận ra nếu không tinh ý.

Hỏa Linh Nhi kêu lên một tiếng nhỏ, chỉ vào một cây Huyết Linh Chi đang héo rũ, chỉ còn trơ lại vài chiếc lá khô quắt. Đôi mắt nó nhìn chằm chằm vào rễ cây, nơi có một vết nứt nhỏ trên mặt đất.

Trình Vãn Sinh cau mày. Hắn quỳ xuống, cẩn thận chạm tay vào mặt đất. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng âm hàn, hỗn loạn đang rò rỉ từ dưới lòng đất lên, nhẹ nhàng nhưng dai dẳng, như một vết thương đang âm ỉ chảy máu. Luồng năng lượng này đang dần nhiễm bẩn linh khí của khu vườn, khiến các linh thảo bị suy kiệt.

"Vườn thảo dược này... linh khí dồi dào, nhưng sao lại có mùi mục ruỗng đâu đây? Những dấu vết này... không phải do tự nhiên," Trình Vãn Sinh thầm nhủ, đầu óc hắn nhanh chóng xâu chuỗi các mảnh ghép. Hắn dùng Huyễn Ảnh Quy Tức Quyết, che giấu khí tức của mình hoàn toàn, rồi cẩn thận quan sát kỹ hơn.

Hắn đi vòng quanh khu vực linh thảo bị ảnh hưởng, và cuối cùng, hắn phát hiện ra một điều đáng kinh ngạc. Dưới lớp đất và rêu phong, có những đường vân mờ nhạt, gần như không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Đó là tàn tích của một trận pháp cổ xưa, một trận pháp mạnh mẽ dùng để bảo vệ và nuôi dưỡng khu vườn này. Nhưng trận pháp đó đang bị phá hoại. Không phải do thời gian bào mòn, mà là do tác động từ bên ngoài. Có những dấu vết nhỏ, tinh vi, như những vết cào, vết đục khoét rất khéo léo, cho thấy có kẻ nào đó đã từng đến đây, không phải để thu hoạch linh thảo, mà là để... phá hoại trận pháp, hoặc lợi dụng sự bất ổn của nó.

Ngọc Giản Vô Danh trong tay áo Trình Vãn Sinh bỗng phát sáng rực rỡ chưa từng thấy, ánh sáng trắng ngà xuyên qua lớp vải, chiếu rọi lên khuôn mặt hắn. Một luồng thông tin khổng lồ ập vào tâm trí hắn, không phải qua lời nói hay hình ảnh cụ thể, mà là một cảm giác trực quan sâu sắc. Hắn thấy những hình ảnh mơ hồ về những trận chiến tàn khốc của thời Thượng Cổ Đại Chiến, những ngọn lửa bùng cháy, những sinh linh gào thét. Và rồi, hắn thấy những phong ấn cổ xưa, những kết giới mạnh mẽ được tạo ra để trấn áp những thứ tà ác, những di vật của một nền văn minh đã sụp đổ. Hắn cảm nhận được sự suy yếu của những phong ấn đó, sự rục rịch của một thứ gì đó bị giam cầm từ rất lâu.

"Đây là... dấu hiệu của một trận pháp cổ xưa đang suy yếu! Ngọc Giản đã đúng... tai họa không chỉ là Phong Lang. Có kẻ nào đó đang thao túng, hoặc một thứ gì đó đã bị phong ấn từ thời Thượng Cổ đang rục rịch tỉnh giấc," Trình Vãn Sinh thầm thì, giọng nói trầm khàn. Toàn thân hắn như bị đóng băng, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Hắn đã tìm thấy Huyết Linh Chi, nhưng không phải theo cách hắn nghĩ. Huyết Linh Chi trong khu vườn này, dù có những cây đã héo úa, nhưng vẫn còn nhiều cây tươi tốt khác, thậm chí còn quý hiếm hơn loại mà Trần Lão Quản Sự yêu cầu. Tuy nhiên, Trình Vãn Sinh không hề có ý định thu hoạch. Hắn hiểu rằng, nơi đây không phải là một cơ duyên, mà là một cảnh báo.

Hắn cẩn trọng thu thập một vài mẫu đất bị nhiễm bẩn, vài chiếc lá của linh thảo bị héo úa, và ghi nhớ kỹ vị trí của trận pháp đang suy yếu. Hắn không động vào bất cứ thứ gì khác, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Lòng hắn nặng trĩu. Sự bất ổn của Thanh Huyền Tông, sự hung hãn bất thường của Phong Lang, và giờ là khu vườn bí mật với trận pháp cổ xưa bị phá hoại này. Tất cả đều liên kết lại, chỉ về một tai họa lớn hơn, một âm mưu hoặc một sự kiện kinh hoàng đang dần thành hình.

Trình Vãn Sinh rời đi một cách kín đáo như khi hắn đến, mang theo sự lo lắng và suy tư sâu sắc. Con đường trở về tông môn đột nhiên trở nên dài hơn, nặng nề hơn. Hắn không biết tai họa đó là gì, hay ai đứng đằng sau nó, nhưng hắn biết rằng hắn không thể thờ ơ. Triết lý sống sót của hắn không cho phép hắn nhắm mắt làm ngơ trước một nguy hiểm lớn đến vậy, dù nó có vẻ xa vời. Hắn phải cảnh giác, phải chuẩn bị. Trong bóng tối lờ mờ của chiều tà, bóng dáng Trình Vãn Sinh, cùng với Hỏa Linh Nhi im lặng trên vai, khuất dần vào rừng sâu, mang theo một bí mật kinh hoàng vừa được hé lộ.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free