Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 480: Khải Hoàn Môn Hủy Diệt: Điểm Giao Của Định Mệnh
Ngay khi Trình Vãn Sinh bước qua ngưỡng cửa, hắn cảm nhận được một luồng ý chí hủy diệt cực kỳ mạnh mẽ đang lan tỏa từ sâu bên trong Thiên Ngoại. Đông Phương Hạo đã thực sự bị khiêu khích. Hắn không còn là kẻ lạnh lùng tính toán, mà là một con thú bị thương đang tức giận tột độ. Điều này vừa là nguy hiểm, vừa là cơ hội. Trình Vãn Sinh siết chặt tay, ánh mắt hắn lướt qua những vết nứt không gian khổng lồ, những con đường mới đã mở ra. Hắn sẽ tận dụng từng lỗ hổng, từng điểm yếu, từng khoảnh khắc do sự giận dữ của Đông Phương Hạo tạo ra.
Ván cược sinh tử đã bắt đầu. Lưỡi kiếm của liên minh đã hướng thẳng vào Thiên Ngoại.
***
Trong một khoảnh khắc tưởng chừng như vô tận nhưng lại cực kỳ ngắn ngủi, toàn bộ liên minh đã vượt qua ngưỡng Cổng Không Gian Hư Vô, bị cuốn vào một không gian hoàn toàn xa lạ, một vực xoáy hỗn loạn không ngừng mang tên Vực Sâu Vô Tận. Không có đất, không có trời, chỉ có một khe nứt khổng lồ kéo dài đến vô cùng, không thể nhìn thấy đáy. Ánh sáng bị bóp méo thành những dải màu kỳ dị, xoắn ốc như những lưỡi dao cạo sắc bén, sẵn sàng xé toạc bất cứ thứ gì chạm vào. Tiếng không gian bị xé rách nghe chói tai như hàng vạn tấm lụa bị xé vụn cùng lúc, hòa cùng tiếng năng lượng va đập dữ dội như sấm rền không ngừng, tạo thành một bản giao hưởng của sự hủy diệt. Một mùi hư vô lạnh lẽo đến tận xương tủy, cùng mùi năng lượng nguyên thủy nồng nặc, bao trùm lấy tất cả, khiến phổi mỗi người như bị co thắt lại. Bầu không khí nơi đây đầy rẫy nguy hiểm chết người, cảm giác không trọng lượng kỳ lạ cùng sự hỗn loạn của quy tắc không gian khiến ngay cả những tu sĩ có tu vi cao thâm nhất cũng phải chật vật để giữ vững thân hình.
Chưa kịp định thần, một luồng ánh sáng đỏ rực mang theo uy áp kinh khủng bùng nổ từ sâu trong vực thẳm, nuốt chửng mọi thứ. Đó không còn là hình bóng Đông Phương Hạo mà liên minh từng đối mặt, mà là một thực thể năng lượng hủy diệt khổng lồ, giận dữ tột độ, mỗi phân tử năng lượng đều gào thét sự khinh miệt và tàn bạo. Hắn ta, hay đúng hơn là *nó*, giờ đây là hiện thân của sự cuồng nộ. Đòn tấn công phủ đầu của hắn là một luồng năng lượng thuần túy, đặc quánh sự phẫn nộ, quét ngang qua không gian như một cơn sóng thần vũ trụ.
"Lũ kiến hôi! Dám chọc giận ta, các ngươi sẽ phải trả giá bằng sự hủy diệt vĩnh viễn!" Giọng nói của Đông Phương Hạo, giờ đây không còn là tiếng người mà là tiếng gầm vang vọng từ sâu thẳm hư vô, mang theo sự khinh miệt và ý chí nghiền nát tất cả. Âm thanh đó không chỉ tấn công thính giác mà còn trực tiếp đánh vào linh hồn, khiến nhiều chiến sĩ liên minh yếu hơn phải ôm đầu quằn quại, máu tươi trào ra từ khóe miệng.
Trình Vãn Sinh, dù cũng cảm nhận được áp lực kinh hoàng đè nặng lên từng tế bào, vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Minh Trí Hồ Điệp trên trán hắn lóe sáng, giúp tâm trí hắn vững vàng trước sự công kích từ ý chí của Đông Phương Hạo. Hắn ngay lập tức nhận ra mục đích của đòn đánh này không chỉ là hủy diệt thể xác mà còn là nghiền nát ý chí chiến đấu.
"Phòng ngự! Liễu Thanh Hoài, bảo vệ! Lạc Tuyết, U Lam, phá vỡ thế công!" Giọng hắn khẩn cấp nhưng vẫn giữ được sự rõ ràng, xuyên qua tiếng gầm rú của Đông Phương Hạo.
Phản ứng của liên minh nhanh như chớp. Bạch Lạc Tuyết là người đầu tiên hành động. Nàng là hiện thân của sự kiên cường và ý chí không khuất phục. Kiếm khí băng hàn từ Đoạn Thiên Kiếm của nàng bùng nổ, hóa thành một luồng sáng bạc chói lòa, chém thẳng vào giữa luồng năng lượng đỏ rực của Đông Phương Hạo. Tiếng va chạm pháp khí chói tai như ngàn tiếng chuông đồng cùng lúc rung động, xé rách không gian. Dù chỉ chặn được một phần nhỏ của đòn công kích khổng lồ, nhưng nó đã đủ để làm chệch hướng và phân tán sức mạnh hủy diệt, tạo ra một khe hở mong manh.
U Lam, như một bóng ma trong màn đêm, thoắt ẩn thoắt hiện trong không gian hỗn loạn. Đôi mắt tím sâu thẳm của nàng lóe lên sát khí lạnh lẽo. Nàng không đối đầu trực diện, mà tận dụng tốc độ và sự linh hoạt để tìm kiếm kẽ hở, những điểm yếu dù là nhỏ nhất trong luồng năng lượng của Đông Phương Hạo, tung ra những mũi ám khí tẩm độc cực mạnh. Mặc dù chúng chưa thể gây tổn thương cho thực thể năng lượng khổng lồ kia, nhưng ít nhất cũng gây ra một sự nhiễu loạn nhỏ, đủ để thu hút một phần sự chú ý của hắn.
Liễu Thanh Hoài, với vẻ mặt tái nhợt vì căng thẳng, nhưng đôi mắt lại kiên định đến lạ, khẽ cắn môi. Nàng giơ hai tay lên, linh lực thuần khiết từ cơ thể nàng bùng nổ, hóa thành một lá chắn ánh sáng màu xanh ngọc bích khổng lồ, bao bọc lấy hàng trăm chiến sĩ liên minh đang chật vật. Lá chắn rung chuyển dữ dội dưới áp lực hủy diệt, nhưng vẫn kiên cường đứng vững, bảo vệ những người yếu hơn khỏi bị nghiền nát ngay lập tức. Cô biết mình phải làm gì để giữ vững trận tuyến, để bảo vệ những người tin tưởng vào Trình Vãn Sinh.
Trình Vãn Sinh cảm nhận áp lực kinh hoàng đè nén lên hắn, như muốn nghiền nát hắn thành từng mảnh vụn. Hắn kích hoạt Bích Lạc Linh Giáp, lớp giáp ánh sáng màu xanh biếc bao phủ toàn thân, hấp thụ một phần lớn năng lượng công kích. Hắn không phải là kẻ mạnh nhất về sức mạnh tuyệt đối, nhưng hắn có khả năng thích nghi và sinh tồn đáng kinh ngạc. Hắn né tránh những luồng năng lượng trực diện, đồng thời quan sát tỉ mỉ từng biến động nhỏ nhất của Vực Sâu Vô Tận, từng vết nứt không gian xuất hiện và biến mất.
"Kẻ mạnh không phải là kẻ không bao giờ gục ngã, mà là kẻ gục ngã rồi vẫn đứng dậy," hắn thầm nhủ, đôi mắt sắc bén như chim ưng lướt qua chiến trường hỗn loạn. Hắn biết trận chiến này sẽ là một cuộc thử thách sống còn, nhưng hắn không bao giờ chấp nhận thất bại. Mùi máu tươi tanh bắt đầu lan tỏa trong không gian, lẫn với mùi cháy khét của những vật chất bị hủy diệt, khiến cảnh tượng càng thêm thảm khốc. Một vài chiến sĩ liên minh, không kịp né tránh, đã bị luồng năng lượng đỏ rực nuốt chửng, thân thể tan rã thành tro bụi ngay trước mắt đồng đội. Nỗi sợ hãi len lỏi, nhưng quyết tâm chiến đấu vẫn không hề suy giảm. Liên minh, dù chật vật và tổn thất, vẫn kiên cường đứng vững, bởi vì họ có Trình Vãn Sinh, một người không bao giờ từ bỏ.
***
Giữa sự hỗn loạn và tàn phá của Vực Sâu Vô Tận, Trình Vãn Sinh, với Minh Trí Hồ Điệp vẫn tỏa ánh sáng xanh nhạt trên trán, đột nhiên cảm nhận được một luồng năng lượng khác biệt. Luồng năng lượng đó, tuy vẫn mạnh mẽ đến kinh người, nhưng lại mang một sự ổn định kỳ lạ, dường như là 'trung tâm' của mọi sự hỗn loạn này. Hắn chợt nhận ra, Đông Phương Hạo không chỉ đơn thuần bộc phát sức mạnh, mà hắn đang tập trung năng lượng tại một điểm nhất định, nơi có vẻ như là nguồn gốc của toàn bộ Thiên Ngoại. Đó là một khu vực mà dù bị bóp méo bởi năng lượng xung quanh, vẫn có những khối đá khổng lồ lơ lửng, những pho tượng thần linh cổ xưa đã bị phong hóa đến mức không còn nhận ra hình dạng, và một cấu trúc khổng lồ mơ hồ giống như một quan tài hoặc một đài tế tự cổ xưa.
Một sự im lặng tuyệt đối kỳ lạ bao trùm khu vực này, tương phản hoàn toàn với tiếng gầm rú bên ngoài. Tiếng vọng của vũ trụ, những âm thanh vô hình của sự hình thành và hủy diệt, dường như chỉ có thể cảm nhận được bằng linh hồn. Mùi nguyên tố nguyên thủy, kết hợp với mùi hư vô, tạo nên một không khí uy nghiêm và thần bí, nhưng cũng đầy áp lực khủng khiếp, nơi quy tắc không gian bị bóp méo đến mức đáng sợ.
"Hắn đang ở đó, ở trung tâm. Đó là nguồn gốc của sức mạnh này," Trình Vãn Sinh truyền âm cho Mộ Dung Tĩnh và Thượng Quan Lăng, những người đang giữ vững trận tuyến ở phía sau. Hắn hít một hơi thật sâu. Đây là thời khắc quyết định. Hắn không thể mãi phòng ngự. Hắn phải đối đầu trực diện.
Minh Trí Hồ Điệp bỗng phát ra ánh sáng mạnh hơn, như một ngọn hải đăng trong bão tố, giúp Trình Vãn Sinh giữ vững tâm trí và điều hướng qua những luồng năng lượng hỗn loạn nhất. Hắn dấn thân vào vùng nguy hiểm nhất, hướng thẳng tới điểm trung tâm, nơi Đông Phương Hạo đang hiện diện.
Khi Trình Vãn Sinh tiếp cận, luồng ánh sáng đỏ rực của Đông Phương Hạo thu hẹp lại, ngưng tụ thành một hình dạng con người khổng lồ, cao vút như một ngọn núi, nhưng vẫn tỏa ra uy áp khủng khiếp. Đôi mắt rực lửa của Đông Phương Hạo nhìn xuống Trình Vãn Sinh, một phàm nhân nhỏ bé đang đứng vững vàng giữa không gian hỗn loạn. Trong ánh mắt đó là sự khinh miệt sâu sắc, như nhìn vào một con côn trùng đang cố gắng chống lại bánh xe của định mệnh.
"Ngươi, một kẻ chỉ biết trốn chạy, hèn nhát sống sót, có tư cách gì đối diện với sức mạnh tối thượng? Sức mạnh mới là chân lý!" Giọng Đông Phương Hạo vang vọng như sấm động, không còn là tiếng gầm thú tính mà là một tuyên ngôn, một lời phán quyết từ một vị thần. "Ngươi sống sót bằng cách chà đạp lên người khác, bằng cách lùi bước và hy sinh. Ngươi không xứng đáng có mặt ở đây."
Trình Vãn Sinh không hề nao núng. Ánh mắt hắn kiên định, không một chút sợ hãi. Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc chiến sức mạnh, mà còn là một cuộc đối đầu về triết lý sống. Hắn đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ rất lâu. Hắn đã sống với danh tiếng 'kẻ hèn nhát', 'kẻ mang điềm xấu' đủ lâu rồi.
"Sống sót không phải hèn nhát, mà là sự lựa chọn," Trình Vãn Sinh đáp lại, giọng hắn trầm ổn, dù phải dùng toàn bộ linh lực để chống lại áp lực kinh khủng. "Và chính vì lựa chọn đó, ta mới có thể đứng đây bảo vệ những gì ngươi muốn hủy diệt!" Hắn ngừng một chút, ánh mắt lướt qua những bóng dáng đồng đội đang chiến đấu phía sau. "Ta chưa từng muốn sống lâu hơn ai, chỉ là không muốn chết trước khi hiểu mình là ai. Và giờ ta đã hiểu. Sống sót là một nghệ thuật, và ta là một nghệ sĩ. Nghệ thuật để bảo vệ những người ta yêu thương, nghệ thuật để giữ vững giá trị mà ngươi khinh miệt."
Đông Phương Hạo cười khẩy, tiếng cười vang động cả không gian. "Ngây thơ! Giá trị? Trong vũ trụ này, chỉ có kẻ mạnh mới có quyền định nghĩa giá trị! Ngươi yếu ớt, ngươi sẽ bị nghiền nát!"
Hắn tung ra một đòn tấn công trực diện, không hề có chiêu thức phức tạp, chỉ là một luồng năng lượng thuần túy, mang theo sức mạnh nghiền nát mọi thứ. Trình Vãn Sinh không đối đầu trực diện. Hắn di chuyển nhanh như chớp, né tránh luồng năng lượng khổng lồ đó, đồng thời kích hoạt Hư Vô Ảnh Bộ, biến mất khỏi tầm mắt Đông Phương Hạo trong một thoáng. Hắn không mạnh về sức mạnh đối đầu, nhưng hắn thông minh. Hắn sử dụng Minh Trí Hồ Điệp để cảm nhận những 'vết nứt' nhỏ trong luồng năng lượng của Đông Phương Hạo, những điểm yếu cục bộ mà sự tức giận và kiêu ngạo của hắn đã tạo ra. Hắn tung ra những đòn quấy phá, dù không gây ra tổn thương đáng kể, nhưng đủ để khiến Đông Phương Hạo phân tâm.
Từ hai phía khác nhau, Bạch Lạc Tuyết và U Lam đồng loạt tấn công. Bạch Lạc Tuyết, với kiếm chiêu nhanh như điện, tạo ra hàng ngàn kiếm ảnh, mỗi ảnh đều mang theo sát khí kinh người, nhắm vào những điểm yếu mà Trình Vãn Sinh đã chỉ ra. U Lam thì như một bóng ma, xuất hiện bất ngờ từ phía sau Đông Phương Hạo, tung ra những mũi độc châm tẩm kịch độc, kèm theo là một bùa chú phong ấn năng lượng tức thời, hy vọng có thể làm chậm lại sự hồi phục của hắn.
Cùng lúc đó, Thượng Quan Lăng và Mộ Dung Tĩnh, hai trí tuệ sắc bén nhất liên minh, đang phối hợp từ xa. Thượng Quan Lăng với đôi mắt xanh thẳm như biển cả, điều khiển dòng chảy năng lượng hỗn loạn xung quanh, tạo ra các bẫy năng lượng, những vòng xoáy hư vô nhằm làm chậm tốc độ của Đông Phương Hạo, hoặc tạo ra những lá chắn tạm thời để bảo vệ Trình Vãn Sinh khi hắn bị vây hãm. Mộ Dung Tĩnh, trong Thánh Điện Hư Không, liên tục truyền âm, phân tích từng động thái của Đông Phương Hạo, tìm kiếm những sơ hở nhỏ nhất và điều chỉnh chiến thuật theo thời gian thực, đảm bảo sự phối hợp hoàn hảo.
Liễu Thanh Hoài, dù không trực tiếp tham gia tấn công, nhưng vai trò của nàng vô cùng quan trọng. Nàng liên tục truyền linh lực thuần khiết đến Trình Vãn Sinh và các chiến sĩ khác, hồi phục năng lượng và chữa trị những vết thương dù là nhỏ nhất. Linh lực của nàng như một dòng suối mát lành, xoa dịu sự mệt mỏi và duy trì ý chí chiến đấu cho toàn bộ liên minh. Nàng biết, nếu không có nàng, không một ai có thể cầm cự được lâu dưới áp lực khủng khiếp này. Trình Vãn Sinh, với ánh mắt kiên định, vẫn tiếp tục né tránh và tìm kiếm cơ hội, chờ đợi khoảnh khắc quyết định, khoảnh khắc mà sự giận dữ của Đông Phương Hạo sẽ tạo ra một sơ hở chí mạng.
***
Cuộc đối đầu diễn ra trong sự căng thẳng tột độ. Mỗi đòn đánh của Đông Phương Hạo đều mang theo sức mạnh hủy diệt, đủ để san bằng một ngọn núi, nhưng Trình Vãn Sinh và liên minh, với sự phối hợp ăn ý và ý chí kiên cường, vẫn kiên trì chống đỡ. Trình Vãn Sinh, sau khi né tránh một luồng năng lượng khổng lồ khác, bất ngờ tung ra một đòn phản công táo bạo. Hắn dồn toàn bộ linh lực vào một điểm, mượn sức mạnh từ Minh Trí Hồ Điệp và các vết nứt không gian gần đó, tạo ra một luồng xung kích năng lượng tập trung, nhắm thẳng vào trung tâm năng lượng của Đông Phương Hạo, nơi hắn cảm nhận được sự dao động dù là nhỏ nhất.
Cú va chạm kinh thiên động địa xảy ra. Năng lượng hỗn loạn bùng nổ, tạo ra một cơn chấn động vũ trụ, xé toạc mọi thứ xung quanh. Vực Sâu Vô Tận, vốn đã là một khe nứt khổng lồ, giờ đây như bị một bàn tay vô hình xé rộng hơn nữa. Tiếng không gian xé rách vang lên với cường độ gấp trăm lần, như tiếng gào thét của chính vũ trụ đang tan rã. Các vết nứt không gian khổng lồ xuất hiện liên tục, không còn biến mất mà bắt đầu mở rộng một cách khủng khiếp, nuốt chửng những khối đá lơ lửng và các mảnh vỡ năng lượng.
Áp lực không trọng lượng trở nên điên cuồng, cơ thể mỗi người như bị kéo căng ra, rồi lại bị nén ép. Mùi hư vô lạnh lẽo đến tận xương tủy càng thêm nồng nặc, xen lẫn với mùi nguyên tố nguyên thủy bùng nổ.
Không còn là một kẽ nứt đơn thuần, Vực Sâu Vô Tận giờ đây đã biến thành một lỗ hổng không gian khổng lồ, một vết thương rách toác trên tấm màn vũ trụ. Và qua lỗ hổng đó, một cảnh tượng kinh hoàng dần hiện ra.
Một không gian đen kịt sâu thẳm hơn, vô định và vô tận, lộ diện phía sau vết nứt. Trong không gian đó, những luồng năng lượng nguyên thủy cổ xưa, mang một màu sắc tối tăm và uy lực hoàn toàn khác biệt so với năng lượng của Đông Phương Hạo, đang cuộn xoáy. Và rồi, một bóng hình mơ hồ, khổng lồ, không thể xác định được hình dạng cụ thể, bắt đầu từ từ thức tỉnh. Nó không phải là một thực thể sống, mà là một sự hiện diện, một ý chí cổ xưa hơn, sâu thẳm hơn, dường như đã ngủ vùi qua hàng triệu năm. Tiếng "thở dài" trầm đục, nặng nề, như thể chính không gian đang thức tỉnh, vang vọng từ vực sâu đó, khiến mọi sinh linh phải run rẩy.
Sự kiện này dường như nằm ngoài dự liệu của cả hai phe. Đông Phương Hạo, vốn đang cuồng nộ và khinh miệt, bỗng chốc ngưng bặt mọi hành động. Luồng ánh sáng đỏ rực bao quanh hắn chập chờn, yếu đi đôi chút. Đôi mắt rực lửa của hắn mở to, nhìn chằm chằm vào lỗ hổng không gian đang mở rộng, một vẻ kinh ngạc tột độ, xen lẫn tức giận và cả một chút sợ hãi hiếm thấy, hiện rõ trên khuôn mặt khổng lồ làm từ năng lượng.
"Không thể nào! Cái gì... cái này là gì?!" Giọng Đông Phương Hạo vang lên, không còn sự tự phụ tuyệt đối mà thay vào đó là một sự hoang mang, một sự bất ngờ đến kinh hoàng. Hắn ta, kẻ tự nhận là tối thượng, dường như cũng không hề kiểm soát được thứ này, thậm chí còn không biết về sự tồn tại của nó. Một sơ hở chí mạng, một khoảnh khắc mất tập trung hoàn toàn.
Trình Vãn Sinh, dù cũng bị sốc bởi cảnh tượng kinh hoàng trước mắt, nhưng bản năng sinh tồn và khả năng quan sát nhạy bén đã giúp hắn nắm bắt được khoảnh khắc này. Hắn thở dốc, cảm nhận linh lực trong cơ thể cạn kiệt, nhưng ánh mắt hắn lại lóe lên một tia sáng rực rỡ của sự quyết đoán.
"Hắn... hắn không hoàn toàn kiểm soát được nơi này. Đây là cơ hội!" Trình Vãn Sinh truyền âm đến toàn bộ liên minh, giọng nói hắn tràn đầy sự gấp gáp nhưng cũng không kém phần mạnh mẽ. "Tập trung hỏa lực! Toàn bộ! Vào hắn! Giờ!"
Không cần giải thích thêm, liên minh lập tức hành động. Bạch Lạc Tuyết, U Lam, Vân Tiêu Tử, và tất cả các chiến sĩ khác, với tinh thần quyết tử, dồn toàn bộ sức mạnh còn lại vào những đòn tấn công mạnh nhất. Pháp khí bùng nổ, kiếm khí rít gào, độc dược tỏa khói, bùa chú bay lượn, tất cả đều nhắm thẳng vào Đông Phương Hạo đang lộ ra sơ hở.
Liên minh chiến đấu như những con thiêu thân lao vào lửa, cố gắng giữ vững vị trí trong khi Vực Sâu Vô Tận tiếp tục mở rộng, nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Cảnh tượng tan rã của môi trường ngày càng dữ dội, những khối đá và mảnh vỡ năng lượng bị hút vào lỗ hổng đen kịt như những hạt cát. Mỗi bước chân, mỗi đòn đánh đều có thể là cuối cùng. Mùi máu tươi tanh trộn lẫn với mùi hư vô nồng nặc, và tiếng thét của các chiến sĩ liên minh bị nuốt chửng bởi sự hỗn loạn không gian, tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng và hy vọng. Nhưng ai cũng hiểu, đây là lúc phải đánh cược tất cả. Họ không chỉ chiến đấu với Đông Phương Hạo, mà còn với một thế lực cổ xưa, bí ẩn vừa thức tỉnh, thứ mà ngay cả kẻ địch mạnh nhất của họ cũng phải kinh sợ. Trình Vãn Sinh biết, ván cược đã lên đến đỉnh điểm.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.