Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 491: Ghẻ Lạnh Thiên Hạ: Con Đường Ngoài Vòng Pháp Luật

Không gian mật thất cô tịch, nơi linh khí nồng đậm và sự im lặng ngự trị, đã nhường chỗ cho sự xáo động của một thế giới đang quay lưng. Trình Vãn Sinh nhìn những khuôn mặt kiên cường ấy, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp, pha trộn giữa sự biết ơn sâu sắc và nỗi day dứt khôn nguôi. Hắn đã chọn cách sống sót, và cái giá phải trả không chỉ là danh tiếng của bản thân, mà còn là sự bình yên của những người hắn yêu thương. Lời nguyền của thế gian đã bắt đầu bám theo họ như một cái bóng, và không còn nơi nào để ẩn náu trong cõi trần này.

***

Thị Trấn Linh Thạch, giữa trưa, nắng nhẹ và gió nhẹ thổi qua những mái nhà lợp ngói xám xịt. Kiến trúc nơi đây chủ yếu làm từ đá và gỗ, mang vẻ thực dụng hơn là hoa mỹ, phản ánh rõ bản chất của một thị trấn chuyên buôn bán vật tư và nguyên liệu tu luyện. Các cửa hàng san sát nhau, tiếng gõ búa đinh tai từ các tiệm rèn vang vọng cùng tiếng rao bán lanh lảnh, tiếng đếm linh thạch lách cách và những câu chuyện phiếm của tu sĩ tụ tập tại quảng trường trung tâm. Không khí ở đây đặc quánh mùi khoáng thạch, mùi kim loại, mùi thảo dược nồng nàn quyện lẫn với hương vị của thức ăn bình dân. Linh khí không quá dồi dào, nhưng đủ để các tu sĩ cấp thấp cảm thấy thoải mái, tạo nên một bầu không khí cạnh tranh ngấm ngầm nhưng không quá khốc liệt.

Trình Vãn Sinh, trong bộ y phục vải thô giản dị, đội một chiếc mũ rộng vành che gần hết khuôn mặt, bước đi chậm rãi giữa dòng người. Bên cạnh hắn, Liễu Thanh Hoài cũng cải trang thành một thiếu nữ thôn quê hiền lành, đôi mắt nàng vẫn giữ vẻ trong trẻo nhưng ánh lên sự cảnh giác. Bạch Lạc Tuyết và U Lam đi phía sau một chút, vẻ lạnh lùng và sát khí ẩn giấu dưới lớp áo choàng rộng thùng thình vẫn khó lòng che giấu hoàn toàn. Mộ Dung Tĩnh và Tần Diệu Nhi, với đôi mắt tinh anh, liên tục quan sát xung quanh, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất. Dược Lão Quái lẩm bẩm chửi rủa trong hơi thở, dáng vẻ bất cần đời thu hút vài ánh nhìn tò mò, trong khi Vân Tiêu Tử giữ vẻ trầm tư, cố gắng hòa mình vào đám đông. Mị Lan, với vẻ ngoài quyến rũ chết người, đã khéo léo dùng một tấm mạng che mặt mỏng, chỉ để lộ đôi mắt phượng đầy mê hoặc, vừa che giấu bản thân vừa dùng khí chất của mình để xoa dịu những ánh mắt dò xét. Thượng Quan Lăng, với khí chất thoát tục, lại là người khó cải trang nhất, nàng chỉ có thể dùng một loại pháp thuật đơn giản để làm mờ đi vẻ đẹp siêu thực của mình, khiến người khác chỉ thấy một bóng hình mơ hồ, khó ghi nhớ.

Họ đang cố gắng tìm mua một số loại thảo dược quý hiếm và vật liệu cần thiết cho việc tu luyện và chế tạo pháp khí ẩn thân, những thứ mà các tông môn lớn đã bắt đầu hạn chế giao dịch với bất kỳ ai có liên quan đến Trình Vãn Sinh. Từ sau sự kiện Phong Ấn Thiên Ngoại, thế giới tu tiên đã thay đổi, và họ, những người từng là một phần của nó, giờ đây lại bị đẩy ra ngoài lề.

Ban đầu, mọi thứ diễn ra khá suôn sẻ. Trình Vãn Sinh dùng một giọng nói khàn khàn, trầm thấp để mặc cả với một vị dược sư già. Hắn cẩn trọng trong từng lời nói, không để lộ bất kỳ sơ hở nào. Tuy nhiên, khi họ vừa rời khỏi tiệm dược, một gã đệ tử ngoại môn của một tông môn nhỏ, dáng người cường tráng, gương mặt bướng bỉnh và ánh mắt bất mãn, chợt đi ngang qua. Hắn ta nhìn Trình Vãn Sinh một cách nghi ngờ, rồi bất chợt dừng lại, ánh mắt nheo lại, dường như có điều gì đó chợt lóe lên trong tâm trí.

“Ê! Ngươi… hình như ta đã thấy ngươi ở đâu đó rồi!” gã đệ tử kia lẩm bẩm, giọng nói mang theo sự ngờ vực. Hắn ta không hề là một cường giả, chỉ là một tu sĩ cấp thấp, nhưng có lẽ đã từng nhìn thấy bức họa truy nã hoặc nghe được những lời đồn đại về “kẻ đồ tể Hư Vô”.

Trình Vãn Sinh vẫn giữ vẻ bình tĩnh, định quay mặt đi, nhưng đã quá muộn. Gã đệ tử kia đột nhiên vỗ đùi một cái, mắt trợn trừng.

“Là hắn! Kẻ đồ tể Hư Vô! Kẻ phản bội thế giới! Trình Vãn Sinh!”

Tiếng la thất thanh của gã đệ tử như một gáo nước lạnh tạt vào sự bình yên giả tạo của thị trấn. Ngay lập tức, những ánh mắt tò mò, dò xét đổ dồn về phía Trình Vãn Sinh và nhóm của hắn. Một làn sóng xì xào bắt đầu lan rộng, nhanh chóng biến thành những tiếng la ó, chửi rủa.

“Là hắn sao? Kẻ đã phong ấn Thiên Ngoại, nhưng lại đứng trên xương máu đồng đội?”

“Kẻ hèn nhát đó à? Ta nghe nói hắn đã lợi dụng mọi người để đạt được mục đích ích kỷ của mình!”

“Cút khỏi đây! Linh Thạch Trấn không chào đón kẻ mang điềm xấu!”

“Đồ tể Hư Vô! Ngươi không xứng được tồn tại!”

Đám đông bắt đầu tụ tập, những khuôn mặt vốn dĩ chỉ mang vẻ thực dụng giờ đây biến dạng vì sự căm ghét và sợ hãi. Họ không biết rõ sự thật, chỉ nghe những lời đồn đại đã bị bóp méo, những bản tuyên bố đầy ác ý từ các tông môn lớn, và nỗi sợ hãi về một tai ương mới đã biến Trình Vãn Sinh thành một con quỷ trong mắt họ. Một vài người bắt đầu ném những vật nhỏ nhặt: một củ khoai tây, một hòn đá nhỏ, rồi là một quả thị đã hỏng. Chúng không gây sát thương, nhưng là biểu tượng của sự khinh miệt.

Trình Vãn Sinh vẫn đứng yên, đôi mắt nâu sẫm của hắn lướt qua từng gương mặt trong đám đông. Hắn không ngạc nhiên, cũng không tức giận. Đây là cái giá mà hắn đã chấp nhận. Hắn cảm nhận được mùi bụi bặm, mồ hôi và sự tức giận sực nức từ đám đông.

“Ngậm miệng! Các ngươi biết gì mà nói!” Bạch Lạc Tuyết không kìm được sự phẫn nộ. Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy uy lực, mang theo một luồng hàn khí lạnh lẽo, khiến một vài kẻ yếu bóng vía phải rụt rè. Nàng bước lên một bước, khí chất lạnh lùng như băng tỏa ra, sẵn sàng đối đầu với bất cứ ai.

U Lam cũng đã đặt tay lên chuôi kiếm, đôi mắt tím sâu thẳm lóe lên sát khí. Nàng không cần lời nói, chỉ cần một ánh mắt cũng đủ khiến đám đông phải chùn bước. Dược Lão Quái lẩm bẩm một câu tục tĩu, nắm chặt bầu rượu trong tay, sẵn sàng biến nó thành một món vũ khí bất cứ lúc nào.

Liễu Thanh Hoài siết chặt lấy cánh tay Trình Vãn Sinh, cơ thể nàng run rẩy nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì đau lòng trước sự bất công mà hắn phải gánh chịu. Nàng nhìn hắn, ánh mắt như muốn nói, “Em ở đây.”

Trình Vãn Sinh khẽ lắc đầu, bàn tay hắn nhẹ nhàng đặt lên tay nàng. “Đừng gây chuyện, rút lui.” Giọng hắn trầm thấp, bình tĩnh đến đáng sợ, như một tảng đá giữa dòng nước lũ đang cuồn cuộn. Hắn không muốn đổ máu vô ích, càng không muốn kéo những người này vào một cuộc chiến mà họ không hiểu.

Mộ Dung Tĩnh, với ánh mắt sắc sảo, đã nhanh chóng quan sát địa hình xung quanh. “Hẻm này. Chúng ta có thể dùng nó để thoát ra khỏi quảng trường. Tần Diệu Nhi, ngươi đi trước, tránh né những nơi có đông người và tìm một con đường đến cổng thành phía tây.” Nàng thì thầm, giọng điềm đạm nhưng đầy quyền uy. Tần Diệu Nhi khẽ gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ tập trung, nàng lập tức bắt đầu tính toán lộ trình trong đầu, đôi mắt lướt nhanh qua các con hẻm nhỏ và mái nhà.

Cả nhóm bắt đầu di chuyển, cố gắng len lỏi qua đám đông đang xua đuổi. Những lời chửi rủa vẫn không ngừng vang lên, kèm theo những tiếng ném đồ vật. Trình Vãn Sinh che chắn cho Liễu Thanh Hoài, còn Bạch Lạc Tuyết và U Lam, dù bị Trình Vãn Sinh ngăn cản, vẫn không ngừng tỏa ra khí thế uy hiếp, khiến những kẻ quá khích không dám đến gần. Mị Lan, với sự khéo léo vốn có, đã dùng vài thủ đoạn nhỏ để đánh lạc hướng một số ánh mắt, tạo ra những khoảng trống nhỏ để nhóm có thể di chuyển. Thượng Quan Lăng, dù không trực tiếp ra tay, nhưng khí chất thanh tịnh của nàng dường như cũng tạo ra một vùng không gian yên tĩnh xung quanh, khiến những kẻ muốn lại gần đều cảm thấy một áp lực vô hình.

Vân Tiêu Tử thở dài, ánh mắt u buồn. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Thế giới đã không còn chỗ cho Trình Vãn Sinh nữa.

***

Chiều tà, gió lớn thổi ào ạt qua Cổng Thành Tây của Lạc Nhật Thành, mang theo những đám mây xám xịt, khiến bầu trời trở nên âm u, nặng nề. Cổng thành hùng vĩ, được xây bằng những khối đá xám khổng lồ, cao ngất trời, sừng sững như một người khổng lồ canh gác. Hai bên tường thành, những ngọn đuốc đã được thắp sáng, ánh lửa bập bùng nhảy múa trong gió, tạo nên những cái bóng ma quái. Không khí nơi đây mang theo một sự lạnh lẽo khó tả, có lẽ vì cơn gió mạnh đang rít qua những khe tường đá, tạo nên những âm thanh ghê rợn, hoặc có lẽ vì sự căng thẳng đang bao trùm.

Nhóm Trình Vãn Sinh vừa thoát ra khỏi Thị Trấn Linh Thạch một cách khó khăn, Tần Diệu Nhi đã dẫn họ đến đây theo con đường mà nàng đã tính toán. Mặc dù đã dùng hết sức để che giấu thân phận và tốc độ di chuyển nhanh nhất có thể, nhưng dường như tin tức về sự xuất hiện của Trình Vãn Sinh đã lan truyền nhanh hơn cả tốc độ ánh sáng. Ngay khi họ vừa tiếp cận cổng thành, một toán Thủ Vệ Trấn Thành, mặc giáp sắt nặng nề, thân hình vạm vỡ, đã chặn đường. Dẫn đầu toán thủ vệ là một lão già gân guốc, mặc đạo bào của một tông môn nhỏ, khuôn mặt nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén như chim ưng. Bên cạnh lão là vài gã đệ tử nổi loạn đã từng xuất hiện ở Linh Thạch Trấn, giờ đây chúng vểnh mặt lên, vẻ hống hách.

“Dừng lại! Kẻ nào dám vượt cổng thành mà không kiểm tra!” Một Thủ Vệ Trấn Thành cao lớn, tay cầm trường thương, quát lớn, giọng nói vang vọng như tiếng chuông đồng.

Trình Vãn Sinh biết, đây là một cái bẫy. Hắn nhìn lão trưởng lão kia, ánh mắt không hề dao động. Hắn có thể cảm nhận được luồng linh lực yếu ớt nhưng đầy ác ý từ lão ta và các đệ tử xung quanh.

“Trình Vãn Sinh! Ngươi đã bị truy nã! Mau thúc thủ chịu trói!” Lão trưởng lão tông môn nhỏ hắng giọng, lời nói như chứa đựng sự phẫn nộ và căm ghét sâu sắc. Hắn ta rút ra một cuộn da dê cũ kỹ, trên đó vẽ một bức họa xấu xí về Trình Vãn Sinh, cùng với những dòng chữ chi chít về tội ác của hắn, được niêm phong bởi dấu ấn của vài tông môn lớn. “Đây là lệnh truy nã từ Liên Minh Tu Tiên! Ngươi, kẻ đồ tể Hư Vô, kẻ phản bội thế giới, không còn đường thoát đâu!”

“Ồ, ta đã bị truy nã từ lâu rồi mà.” Trình Vãn Sinh khẽ nhếch mép, giọng nói mang chút mỉa mai, nhưng ánh mắt hắn vẫn bình tĩnh đến đáng sợ. “Liên Minh Tu Tiên rảnh rỗi đến vậy sao, lại phái những kẻ như các ngươi ra chặn đường?”

“Ngươi… dám khinh thường chúng ta!” Một gã đệ tử nổi loạn gào lên, vẻ mặt đỏ gay vì tức giận. “Hôm nay, chính tay ta sẽ bắt ngươi về lĩnh thưởng, rửa sạch nỗi nhục cho thế gian!”

“Kẻ nào dám động đến hắn, đừng trách ta vô tình!” U Lam gằn giọng, sát khí bùng phát. Nàng bước lên phía trước, nắm chặt chuôi kiếm. Đôi mắt tím của nàng lạnh lẽo như băng, nhìn chằm chằm vào lão trưởng lão và đám thủ vệ, khiến chúng không khỏi rùng mình. U Lam không phải là người nói nhiều, nhưng khi nàng lên tiếng, đó luôn là một lời cảnh báo chết chóc.

Bạch Lạc Tuyết cũng bước lên, sánh vai cùng U Lam. Khí chất lạnh lùng của nàng hòa quyện với sát khí của U Lam, tạo thành một áp lực vô hình đè nặng lên đám thủ vệ. “Các ngươi có biết mình đang đối mặt với ai không? Dám cả gan chặn đường!” Giọng nàng băng giá, dứt khoát, mang theo một sự kiêu ngạo vốn có của thiên tài tông môn. Nàng đã sẵn sàng rút kiếm, dù biết rõ việc này có thể gây ra rắc rối lớn hơn.

Liễu Thanh Hoài, dù lo lắng, nhưng vẫn đứng sát cạnh Trình Vãn Sinh, không lùi bước. Mộ Dung Tĩnh đã tính toán các phương án giao chiến và rút lui trong đầu, chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Tần Diệu Nhi tập trung cao độ, quan sát mọi động thái của đối phương, sẵn sàng cung cấp thông tin. Mị Lan mỉm cười ẩn ý, bàn tay nàng đã chuẩn bị sẵn một vài lá bùa độc. Thượng Quan Lăng đứng phía sau, khí tức bình lặng nhưng uy nghiêm, như một ngọn núi không thể lay chuyển. Dược Lão Quái thì đã lấy ra một lọ thuốc lạ, sẵn sàng ném vào đám đông.

Trình Vãn Sinh nhìn những người đang đứng chắn đường, rồi quay sang nhìn những người đồng hành của mình. Hắn biết, nếu bọn họ giao chiến ở đây, dù có thắng lợi, cũng sẽ để lại dấu vết và càng khó khăn hơn cho việc ẩn mình. Hắn không muốn gây thù chuốc oán vô ích, càng không muốn kéo những người này vào một cuộc chiến mà hắn có thể tránh được.

“Ta không muốn gây thù chuốc oán. Tránh ra.” Giọng Trình Vãn Sinh vang lên, lạnh lùng và dứt khoát, không một chút biểu cảm. Cùng lúc đó, một luồng linh lực vô hình, mạnh mẽ nhưng không mang theo sát khí, đột nhiên bùng nổ từ cơ thể hắn. Đó là một áp lực thuần túy, không phải để tấn công, mà là để đẩy lùi.

Lão trưởng lão và đám thủ vệ chỉ cảm thấy một sức mạnh khổng lồ vô hình ập đến, như một ngọn sóng thủy triều. Chúng không kịp phản ứng, cơ thể bị hất văng ra sau, lăn lóc trên mặt đất. Không ai bị thương nặng, nhưng tất cả đều cảm thấy toàn thân đau nhức, linh khí trong cơ thể hỗn loạn, và một sự sợ hãi tột độ len lỏi vào tâm trí. Chúng nhìn Trình Vãn Sinh bằng ánh mắt kinh hoàng, như thể vừa đối mặt với một vị thần.

“Hắn… hắn mạnh đến vậy sao?” Lão trưởng lão lắp bắp, khuôn mặt tái mét.

Trình Vãn Sinh không nói thêm lời nào. Hắn nắm tay Liễu Thanh Hoài, ra hiệu cho cả nhóm. Tức thì, họ tăng tốc, lướt qua đám thủ vệ đang hoảng loạn, xuyên qua cánh cổng thành rộng lớn và biến mất vào màn đêm đang buông xuống. Tiếng gió rít, tiếng lá cây xào xạc và tiếng la hét yếu ớt của đám thủ vệ bị bỏ lại phía sau, hòa vào nhau, tạo thành một khúc ca bi tráng cho cuộc đào thoát.

Bầu trời vẫn âm u, gió vẫn thổi mạnh, nhưng giờ đây, họ đã thoát ra khỏi sự kìm kẹp của thành thị, bước vào một thế giới rộng lớn hơn, nơi mà ít nhất, họ có thể tự do hít thở.

***

Đêm tối buông xuống, Rừng Mê Vụ hiện ra với vẻ bí ẩn và nguy hiểm của nó. Nơi đây không có bất kỳ kiến trúc nhân tạo nào, chỉ có những cây cổ thụ cao vút, thân cây to lớn đến mức vài người ôm không xuể, tán lá rậm rạp che kín cả bầu trời, khiến ánh trăng khó lòng lọt qua. Dây leo chằng chịt như những con rắn khổng lồ quấn quanh thân cây, những tảng đá phủ đầy rêu phong xanh mướt và những hang động tự nhiên ẩn mình giữa những bụi cây rậm rạp.

Không khí trong rừng ẩm ướt và lạnh lẽo, sương mù dày đặc giăng lối, che khuất tầm nhìn, tạo cảm giác lạc lối và rợn người. Tiếng gió rít qua kẽ lá, nghe như tiếng thì thầm của những linh hồn cổ xưa. Tiếng côn trùng kêu rả rích, tiếng chim chóc thi thoảng vang lên rồi vụt tắt, và từ xa, thỉnh thoảng lại có tiếng gầm gừ của yêu thú, báo hiệu về những mối nguy hiểm tiềm tàng. Mùi đất ẩm, mùi lá mục, mùi rêu phong và hương nồng của các loại thảo mộc dại trộn lẫn vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của rừng già.

Cả nhóm dừng chân tại một khoảng đất trống nhỏ, được bao quanh bởi những cây cổ thụ khổng lồ. Mộ Dung Tĩnh đã dùng la bàn và kinh nghiệm của mình để tìm một nơi tương đối an toàn, khuất khỏi những con đường mòn và ít có dấu vết của yêu thú mạnh. Trình Vãn Sinh dùng linh lực của mình để nhóm một đống lửa trại nhỏ. Ngọn lửa bập bùng nhảy múa, ánh sáng đỏ cam hắt lên những gương mặt mệt mỏi nhưng kiên định, tạo nên những cái bóng dài đổ xuống nền đất ẩm ướt. Sương mù dày đặc dường như không thể xuyên qua được vầng hào quang ấm áp của ngọn lửa, tạo ra một không gian riêng biệt, tách rời khỏi thế giới bên ngoài.

Không khí nặng trĩu. Sau cuộc đối đầu tại Thị Trấn Linh Thạch và cổng thành, sự thật về việc họ bị cả thế giới ruồng bỏ đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng việc trực tiếp đối mặt với sự căm ghét, khinh miệt và truy đuổi vẫn để lại một vết hằn trong lòng mỗi người.

Trình Vãn Sinh ngồi đối diện ngọn lửa, đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào những đốm lửa nhảy múa. Hắn không nói gì, nhưng những người xung quanh hắn đều cảm nhận được nỗi phức tạp trong tâm hồn hắn. Hắn thở ra một hơi thật dài, khẽ khàng, như muốn trút bỏ gánh nặng đang đè lên vai.

“Thế giới này không chấp nhận chúng ta.” Trình Vãn Sinh cất tiếng, giọng hắn trầm thấp, khàn khàn, như tiếng gió thoảng qua khe đá. Hắn vẫn nhìn vào ngọn lửa, không nhìn ai. “Vậy thì, ta sẽ tự tạo ra thế giới của riêng mình.”

Đó là một lời tuyên bố, một sự chấp nhận số phận, nhưng cũng là một lời thề. Hắn đã lựa chọn, và giờ đây, hắn phải sống với lựa chọn đó, không chỉ cho riêng mình mà còn cho những người đã đặt trọn niềm tin vào hắn. Nội tâm hắn vẫn có nỗi day dứt, khi biết rằng những người hắn yêu thương đang phải chịu đựng sự ghẻ lạnh và hiểm nguy chỉ vì đi cùng hắn. Nhưng hắn cũng hiểu, lùi bước bây giờ không phải là giải pháp, mà là sự phản bội niềm tin của họ.

Thượng Quan Lăng khẽ đặt tay lên vai Trình Vãn Sinh, cái chạm nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một sức mạnh trấn an phi thường. “Ngươi không đơn độc. Chúng ta đã chọn con đường này cùng ngươi từ lâu rồi.” Giọng nàng trong trẻo, êm ái, nhưng mang theo sự uy nghiêm và trí tuệ cổ xưa, như tiếng chuông chùa giữa rừng sâu, xoa dịu những nỗi lo âu. Nàng nhìn hắn, đôi mắt xanh thẳm sâu như biển cả, phản chiếu ánh lửa bập bùng, như đang thấu hiểu mọi suy nghĩ trong tâm hồn hắn.

Liễu Thanh Hoài, với đôi mắt to tròn long lanh, không kìm được nước mắt. Nàng nắm chặt tay Trình Vãn Sinh, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay hắn. “Đi đâu, chúng ta cũng sẽ đi cùng nhau.” Giọng nàng nhỏ nhẹ, nghẹn ngào, nhưng đầy kiên định. Tình yêu của nàng dành cho hắn là thứ ánh sáng thuần khiết nhất, xuyên qua mọi bóng tối và hiểu lầm.

Mộ Dung Tĩnh, với vẻ mặt bình tĩnh thường lệ, khẽ vuốt mái tóc đen dài được búi cao. “Sống ngoài vòng pháp luật, cũng có quy tắc riêng của nó. Chúng ta sẽ tìm thấy cách.” Nàng nhìn Trình Vãn Sinh, ánh mắt sắc sảo của nàng không hề nao núng. Đối với nàng, đây chỉ là một thử thách mới, một bài toán khó cần được giải quyết bằng trí tuệ và sự kiên nhẫn. Nàng đã bắt đầu phác thảo sơ đồ đường đi trên mặt đất bằng một cành cây nhỏ, tính toán những nơi có thể ẩn náu, những tuyến đường an toàn, và những cách thức để duy trì sự sống trong thế giới mới.

Dược Lão Quái nhấp một ngụm rượu cuối cùng từ bầu rượu, rồi lẩm bẩm: “Haizz, lại phải đào hang rồi. Nhưng miễn là còn sống, còn hơn tất cả.” Lão nhếch mép cười, vẻ bất cần đời hiện rõ. Đối với lão, sống sót là mục tiêu tối thượng, và lão sẽ làm bất cứ điều gì để đạt được điều đó.

Bạch Lạc Tuyết nhìn vào ngọn lửa, đôi mắt phượng sắc bén của nàng lóe lên vẻ quyết tâm. Nàng không nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu, nàng sẽ dùng chính thanh kiếm của mình để bảo vệ những người nàng yêu thương. U Lam siết chặt vũ khí, ánh mắt tím lạnh lẽo nhìn vào bóng tối bao trùm, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ mối nguy hiểm nào.

Mị Lan khẽ tựa vào vai Trình Vãn Sinh, bàn tay nàng nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay hắn, mang đến một sự an ủi thầm lặng. “Chàng đừng lo lắng. Dù thế gian có nguyền rủa, thì ta vẫn chọn đứng về phía chàng.” Giọng nàng ngọt ngào, quyến rũ, nhưng giờ đây lại chứa đựng một sự chân thành sâu sắc, khiến trái tim Trình Vãn Sinh cảm thấy ấm áp hơn một chút.

Vân Tiêu Tử thở dài, ánh mắt hắn đã bớt đi phần nào nỗi u sầu, thay vào đó là sự thấu hiểu và quyết tâm. “Con đường này không dễ dàng, nhưng ta tin vào lựa chọn của ngươi. Ta sẽ dùng trí tuệ của mình để giúp các ngươi.”

Tần Diệu Nhi, đôi mắt to tròn vẫn long lanh, không nói một lời, nhưng nàng đã ghi nhớ mọi thứ. Vai trò của nàng trong việc duy trì mạng lưới thông tin bí mật và tìm kiếm con đường phía trước sẽ là vô cùng quan trọng. Nàng tin tưởng tuyệt đối vào Trình Vãn Sinh và sẽ cống hiến hết mình.

Trình Vãn Sinh nhìn từng người một. Hắn đã mất đi danh tiếng, mất đi sự công nhận của thế giới, nhưng hắn không mất đi những người quan trọng nhất. Trong ánh lửa bập bùng, hắn ôm lấy Liễu Thanh Hoài, cảm nhận hơi ấm và sự kiên định của nàng. Hắn nhận được sự động viên thầm lặng từ Thượng Quan Lăng, sự ủng hộ kiên cường từ Bạch Lạc Tuyết và U Lam, sự phân tích sắc sảo từ Mộ Dung Tĩnh, sự khéo léo từ Mị Lan, sự tin tưởng của Tần Diệu Nhi, sự thực dụng của Dược Lão Quái và sự thấu hiểu của Vân Tiêu Tử.

Họ là một nhóm, bị thế giới ghẻ lạnh, bị đẩy ra ngoài vòng pháp luật, nhưng họ vẫn có nhau. Sự cô độc đã biến thành sự đoàn kết. Áp lực của thế gian đã củng cố mối liên kết giữa họ.

Trình Vãn Sinh khẽ nhắm mắt, rồi mở ra. Ánh mắt hắn giờ đây không còn sự day dứt, mà là một sự kiên định sắt đá. Hắn biết, sự sống sót là một nghệ thuật, và hắn là một nghệ sĩ. Và hắn, Trình Vãn Sinh, sẽ tiếp tục vẽ nên kiệt tác của đời mình, dù bằng những nét cọ tàn khốc nhất, dù phải gánh vác lời nguyền của cả thế gian.

Đêm tối vẫn bao trùm Rừng Mê Vụ, sương mù vẫn giăng lối, nhưng xung quanh ngọn lửa trại, một tương lai bất định đang chờ đón họ, một tương lai mà họ sẽ cùng nhau đối mặt, cùng nhau sống sót, và cùng nhau định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free