Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 5: Tia Sáng Giữa Mê Vụ: Gặp Gỡ Đầu Tiên và Cẩm Nang Sinh Tồn

Đêm đó, Trình Vãn Sinh trằn trọc trên chiếc giường gỗ cứng nhắc, không phải vì sự khó chịu của tấm ván lạnh lẽo hay tiếng côn trùng rỉ rả đâu đó trong vách tường, mà bởi những suy nghĩ chồng chéo trong tâm trí hắn. Lời nói của Trần Lão Quản Sự vẫn văng vẳng bên tai, nhắc nhở về sự hiểm nguy của Rừng Mê Vụ, về những cơ duyên không phải lúc nào cũng mang lại điều tốt lành. Hắn nhớ lại ánh mắt phức tạp của ông lão, sự pha trộn giữa lo lắng và một chút gì đó thấu hiểu. Rồi lại nghĩ đến Trương Đại Bàn, gương mặt béo tròn vẫn còn hằn vẻ tiếc nuối và bất mãn. Trình Vãn Sinh biết, sự hiểu lầm ấy sẽ còn đeo bám hắn dài dài, nhưng hắn chấp nhận. Sống sót mới là điều quan trọng nhất.

Hắn nhắm mắt lại, tái hiện từng chi tiết nhỏ nhặt mà hắn đã quan sát được ở khu vực Cây Cổ Thụ Ngàn Năm: mùi hương ngọt ngào nhưng ẩn chứa độc tố, dấu chân yêu thú mới toanh, luồng linh khí hỗn loạn khó hiểu. Hắn không hối hận. Bản năng sinh tồn mách bảo hắn rằng đó là một cái bẫy chết người, và hắn đã nghe theo bản năng của mình. Trong thế giới này, sự thận trọng không bao giờ là thừa. Mỗi khi hắn chọn lùi bước, hắn không chỉ giữ lại mạng sống của mình, mà còn thu thập được thêm những thông tin, những kinh nghiệm quý giá. Đó là cách một tạp dịch nhỏ bé như hắn tồn tại và dần trưởng thành.

Sáng hôm sau, sương mù giăng mắc dày đặc, phủ trắng cả Thanh Huyền Tông, biến những mái ngói xanh xám thành một bức tranh thủy mặc huyền ảo. Trình Vãn Sinh đã thức dậy từ rất sớm, hoàn thành xong công việc tạp dịch thường ngày trong khu vực của mình. Chân hắn thoăn thoắt quét dọn, tay hắn cẩn thận lau chùi, nhưng đôi mắt hắn thì không ngừng quan sát, ghi nhớ. Từng khe nứt trên tường, từng viên ngói lệch, từng dấu chân lướt qua sân đều không thoát khỏi tầm mắt hắn.

Khi đến chỗ Trần Lão Quản Sự nhận nhiệm vụ mới, lão ông vẫn ngồi sau chiếc bàn gỗ cũ kỹ, mái tóc bạc trắng rũ xuống khuôn mặt phúc hậu. Ông ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng chút mệt mỏi nhưng vẫn hiền từ nhìn Trình Vãn Sinh.

"Vãn Sinh, con đến rồi," giọng ông khẽ khàng, như sợ làm tan đi sự yên tĩnh của buổi sáng sớm. "Hôm nay có một nhiệm vụ hơi khó hơn một chút, nhưng rất cần. Trong Rừng Mê Vụ, gần con đường mòn ít người qua lại, có mọc một loại linh thảo tên là 'Dạ Minh Châu'. Nó chỉ phát sáng vào ban đêm và rất dễ nhầm lẫn với các loại cỏ dại khác. Con có thể đi thu thập một ít không? Tông môn đang rất cần để luyện đan."

Trình Vãn Sinh gật đầu, "Con hiểu rồi, Trần Lão Quản Sự. Con sẽ đi ngay."

Ông lão đưa cho hắn một chiếc túi vải thô, bên trong có một con dao nhỏ và vài lọ ngọc rỗng. "Cẩn thận nhé, Dạ Minh Châu tuy không có yêu thú canh giữ, nhưng khu vực đó vẫn là Rừng Mê Vụ. Sống được ngày nào hay ngày đó, đừng ham hố những thứ không thuộc về mình," ông lặp lại câu nói quen thuộc, nhưng lần này, trong đó có thêm một chút ẩn ý, như thể ông đang nhắc nhở về sự kiện hôm qua.

Trình Vãn Sinh không nói gì, chỉ cúi người chào rồi rời đi. Hắn biết, Trần Lão Quản Sự là một trong số ít người trong tông môn còn giữ được sự lương thiện và quan tâm đến những tạp dịch bé mọn.

Khi hắn đi ngang qua khu vực tạp dịch, Lý Cẩu Đản, người đang ngồi phơi nắng và gãi ngứa, thấy hắn liền nhếch mép cười khẩy. "Ai da, Trình Vãn Sinh, lại đi làm nhiệm vụ à? Đúng là kẻ ham công tiếc việc! Hay là ngươi đang tìm cách trốn tránh công việc nặng nhọc đây? Vội vã thế không sợ vấp ngã chết à?"

Vài tạp dịch khác cũng ngẩng đầu lên nhìn, ánh mắt có kẻ mỉa mai, có kẻ thờ ơ, nhưng không ai nói gì. Trình Vãn Sinh không dừng lại, cũng không đáp lời. Hắn chỉ liếc qua Lý Cẩu Đản một cái, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt không rõ ý nghĩa, rồi tiếp tục bước đi. Hắn đã quá quen với những lời đàm tiếu như vậy. Những lời đó, đối với hắn, chẳng qua chỉ là tiếng gió thoảng qua tai.

Rừng Mê Vụ vào buổi sáng sớm, dưới lớp sương mù dày đặc, càng trở nên u ám và bí ẩn. Những cây cổ thụ cao vút, thân cây phủ đầy rêu phong và dây leo chằng chịt, ẩn hiện trong làn sương như những bóng ma khổng lồ. Mặt đất ẩm ướt, phủ đầy lá mục và cành khô, mỗi bước chân đều tạo ra tiếng sột soạt mơ hồ. Tiếng gió rít qua kẽ lá nghe như những lời thì thầm ma quái, xen lẫn tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng chim chóc gọi nhau thưa thớt. Đôi lúc, từ sâu trong rừng, còn vọng lại tiếng gầm gừ trầm đục của yêu thú, khiến không khí càng thêm căng thẳng. Mùi đất ẩm, mùi lá mục, mùi rêu, và mùi hương nồng của các loại thảo mộc dại trộn lẫn vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của rừng già, vừa tươi mát lại vừa có chút tanh nồng khó tả.

Trình Vãn Sinh bước đi cẩn trọng, đôi mắt sắc bén không ngừng quét qua mọi ngóc ngách. Hắn không vội vàng, mỗi bước chân đều được tính toán kỹ lưỡng, tránh xa những vũng lầy lội, những gốc cây mục nát có thể ẩn chứa hiểm nguy. Hắn nhớ rõ từng con đường mòn, từng dấu hiệu nhỏ mà hắn đã ghi nhớ trong những lần trước. Hắn biết, trong làn sương mù thế này, chỉ cần lơ là một chút, rất có thể sẽ lạc lối hoặc giẫm phải cạm bẫy. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh ẩm của không khí thấm vào phổi. Cái chết có thể đến bất cứ lúc nào trong khu rừng này, nhưng hắn không sợ hãi. Hắn chỉ cẩn trọng.

Hắn đi sâu hơn vào rìa rừng, nơi sương mù càng lúc càng dày đặc, tầm nhìn bị hạn chế chỉ còn vài trượng. Hắn bắt đầu tìm kiếm Dạ Minh Châu, thứ linh thảo chỉ phát sáng mờ ảo trong bóng tối. Đột nhiên, giữa làn sương trắng xóa, một bóng người nhỏ bé xuất hiện, rồi một bóng người khác. Hắn khựng lại, đôi mắt nheo lại, cảnh giác cao độ. Là yêu thú? Hay là kẻ địch?

"Anh Vãn Sinh! Anh Vãn Sinh ơi!"

Một giọng nói trong trẻo, quen thuộc vang lên, phá tan sự yên tĩnh của khu rừng. Trình Vãn Sinh đứng sững sờ. Tim hắn đập mạnh một nhịp. Hắn không thể tin vào tai mình.

Từ trong màn sương, hai bóng người dần hiện rõ. Một thiếu niên với thân hình nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, đôi mắt sáng lanh lợi, và một cô bé với khuôn mặt thanh tú, đôi mắt trong sáng.

"Kiều Vũ? Tiểu Hoa?" Trình Vãn Sinh thốt lên, giọng hắn khẽ run. Hắn không khỏi ngạc nhiên và có chút hoảng loạn. Tại sao hai đứa lại ở đây? Nơi này nguy hiểm như vậy!

Kiều Vũ chạy đến trước mặt hắn, thân hình nhỏ bé gần như va vào hắn. Cậu ta nắm lấy cánh tay hắn, ánh mắt đầy lo lắng và mừng rỡ. "Anh Vãn Sinh! Anh thật sự ở đây! Em đã đi tìm anh mãi! Anh làm gì ở đây? Nơi này đầy yêu thú, nguy hiểm lắm!"

Tiểu Hoa cũng chạy tới, đôi mắt to tròn long lanh nước. "Anh Vãn Sinh, anh có khỏe không? Làng mình ai cũng nhớ anh lắm... Anh đi lâu quá, bọn em lo cho anh lắm!" Cô bé nũng nịu nói, giọng nghẹn ngào, như thể sắp khóc đến nơi.

Trình Vãn Sinh nhìn hai gương mặt quen thuộc ấy, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ lùng, nhưng xen lẫn là nỗi lo lắng tột độ. Hắn đã cố gắng cắt đứt mọi liên hệ với cuộc sống cũ, để không ai phải chịu liên lụy vì hắn, để hắn có thể tập trung vào việc sống sót. Vậy mà giờ đây, họ lại xuất hiện ngay trước mắt hắn, trong một nơi nguy hiểm như Rừng Mê Vụ.

"Hai đứa... tại sao lại đến đây? Đây không phải chỗ các người nên đến!" Trình Vãn Sinh cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng trong lòng hắn là một biển sóng dữ dội. Hắn không muốn họ gặp nguy hiểm vì mình. "Nơi này không an toàn chút nào. Mau quay về đi!"

Kiều Vũ lắc đầu lia lịa. "Không! Bọn em đi theo dấu vết của anh. Từ ngày anh đi, làng mình cứ như thiếu đi cái gì đó. Bọn em nhớ anh lắm! Anh Vãn Sinh, anh là người thông minh nhất mà em từng biết! Em tin là anh sẽ không gặp nguy hiểm đâu, nhưng... bọn em vẫn muốn nhìn thấy anh."

Tiểu Hoa nắm lấy vạt áo hắn, đôi mắt ầng ậng nước. "Anh Vãn Sinh, anh đừng giận bọn em. Bọn em chỉ muốn biết anh có sống tốt không thôi. Khi nào anh về thăm làng nữa?"

Trình Vãn Sinh nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của Tiểu Hoa, nhìn vẻ lo lắng chân thành của Kiều Vũ. Hắn hiểu rằng, tình cảm của họ là thật. Nhưng sự thật nghiệt ngã của thế giới tu tiên này không cho phép hắn duy trì những mối liên hệ yếu ớt như vậy. Một tạp dịch ngoại môn như hắn, có thể chết bất cứ lúc nào, có thể bị cuốn vào bất kỳ tranh chấp nào. Hắn không muốn họ phải chịu liên lụy.

"Hai đứa nghe anh nói này," Trình Vãn Sinh hạ giọng, cố gắng xoa dịu họ. "Anh biết các đứa nhớ anh, anh cũng nhớ các đứa. Nhưng nơi này thực sự rất nguy hiểm. Các đứa không biết đâu, chỉ một con yêu thú nhỏ cũng đủ để kết liễu mạng sống người phàm. Anh đang thực hiện nhiệm vụ, không thể ở lại lâu. Các đứa mau quay về đi. Hãy hứa với anh, sau khi trở về, đừng bao giờ đến gần khu rừng này nữa."

Kiều Vũ cúi đầu, vẻ mặt thất vọng. "Nhưng..."

"Không nhưng nhị gì cả!" Trình Vãn Sinh cắt ngang, giọng hắn trở nên kiên quyết hơn. "Nghe lời anh. Anh không muốn các đứa gặp chuyện gì đâu. Hãy nhớ, chỉ có sống sót, chúng ta mới có cơ hội gặp lại." Hắn nhìn xung quanh, sương mù vẫn dày đặc, nhưng hắn có thể cảm nhận được những luồng khí tức khác lạ đang ẩn hiện đâu đó. Hắn không có thời gian để giải thích nhiều hơn. "Mau đi đi! Anh sẽ tìm cách về thăm làng khi có cơ hội."

Kiều Vũ và Tiểu Hoa nhìn nhau, rồi lại nhìn Trình Vãn Sinh. Họ hiểu rằng, hắn không nói đùa. Sự kiên quyết trong ánh mắt hắn khiến họ không dám cãi lại.

"Vâng... Anh Vãn Sinh, anh phải giữ gìn sức khỏe nhé!" Kiều Vũ nói, giọng buồn bã.

Tiểu Hoa cố nén tiếng nức nở, buông vạt áo hắn ra. "Anh Vãn Sinh, anh nhất định phải về thăm làng đấy nhé!"

Trình Vãn Sinh gật đầu, cố gắng nở một nụ cười trấn an. "Anh hứa."

Rồi hắn quay người, tiếp tục đi sâu vào trong rừng, cố ý để lưng lại với họ, để họ không thấy được sự phức tạp trong ánh mắt hắn. Hắn nghe tiếng bước chân của Kiều Vũ và Tiểu Hoa dần xa, rồi biến mất trong màn sương. Một cảm giác cô độc lại ập đến, nhưng lần này, nó kèm theo một nỗi day dứt khôn nguôi. Hắn biết, mình đang bảo vệ họ, nhưng cũng là đang đẩy họ ra xa. Đó là cái giá của sự sống sót trong thế giới này. Mối liên hệ với Kiều Vũ và Tiểu Hoa, những người bạn từ Phàm Vực, nhắc nhở hắn về phần nhân tính mà hắn đang cố gắng giữ gìn, nhưng đồng thời cũng là gánh nặng mà hắn không thể để nó đe dọa sự sống của họ.

Hắn tiếp tục nhiệm vụ, nhưng tâm trí hắn không còn hoàn toàn tập trung vào việc tìm Dạ Minh Châu. Hắn cố gắng xua đi hình ảnh của Kiều Vũ và Tiểu Hoa, để bản thân không bị phân tâm. Hắn nhanh chóng tìm thấy những bụi Dạ Minh Châu phát sáng yếu ớt dưới tán cây, cẩn thận dùng dao gọt, hái chúng vào lọ ngọc.

Khi đã thu thập đủ số lượng, Trình Vãn Sinh quyết định không quay lại con đường cũ. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức yêu thú mạnh mẽ hơn đang di chuyển gần đó. Hắn cần tìm một con đường vòng, an toàn hơn, dù có phải đi xa hơn một chút. Hắn rẽ vào một con đường mòn nhỏ hơn, ít dấu chân người, xuyên qua một cụm cây cổ thụ dày đặc. Sương mù vẫn giăng mắc, nhưng đã dần tan bớt khi mặt trời lên cao hơn, dù ánh sáng vẫn yếu ớt và âm u.

Hắn đi được một đoạn, bỗng nhiên khựng lại. Trước mắt hắn, ẩn mình trong một cụm cây cổ thụ rậm rạp mà hắn chưa từng chú ý đến trước đây, là một hang động nhỏ. Cửa hang bị dây leo và rêu phong che khuất gần hết, nếu không để ý kỹ sẽ khó mà phát hiện ra. Bên ngoài hang, trên những vách đá lởm chởm, có những dấu vết mờ nhạt của một trận pháp cổ xưa đã suy yếu, gần như không còn năng lượng. Một mùi hương lạ lẫm phảng phất trong không khí, vừa có chút ngọt ngào, vừa có chút tanh nồng, lại xen lẫn mùi ẩm mốc đặc trưng của đất đá và rêu phong.

Trình Vãn Sinh nheo mắt quan sát. Trí nhớ siêu phàm của hắn ngay lập tức liên kết mùi hương này với một loại độc tố cực hiếm mà hắn từng đọc trong một quyển sách cổ cũ nát của Trần Lão Quản Sự. Hắn không vội vàng xông vào. Bản năng sinh tồn mách bảo hắn rằng nơi này không đơn giản. Hắn dành thời gian quan sát, phân tích từng chi tiết nhỏ nhất. Dấu chân yêu thú đã cũ, in hằn trên nền đất ẩm, cho thấy đã có một con yêu thú từng trú ngụ ở đây, nhưng đã rời đi từ lâu. Một loại rêu độc màu tím sẫm mọc xung quanh cửa hang, phát ra thứ ánh sáng yếu ớt, như những con mắt quỷ dị. Và quan trọng nhất, hắn cảm nhận được một luồng linh khí hỗn loạn, bất ổn từ bên trong hang động, không giống với linh khí thanh tịnh của Thanh Huyền Tông, cũng không giống với linh khí hoang dã của Rừng Mê Vụ. Nó giống như tàn dư của một thứ năng lượng khổng lồ, bị phá vỡ và phân tán.

*Nơi này... có vẻ không tầm thường. Mùi độc này, rất giống loại trong Ngọc Giản đã ghi chép... Nhưng tại sao lại có linh khí hỗn loạn như vậy?* Hắn tự nhủ trong lòng, thận trọng từng chút một. Hắn nhớ lại những gì Trần Lão Quản Sự đã nói về Thượng Cổ Đại Chiến, về những tàn dư của trận chiến kinh hoàng đó. Liệu đây có phải là một trong số đó?

Trình Vãn Sinh không mù quáng vì tò mò. Hắn cẩn thận nhặt một viên đá nhỏ, ném vào cửa hang. Viên đá chạm vào một cấm chế vô hình, phát ra một tiếng "cốp" nhỏ, rồi rơi xuống đất, không có bất kỳ phản ứng nào khác. Trận pháp đã suy yếu đến mức không còn nguy hiểm. Hắn chờ đợi thêm một lúc, lắng nghe tiếng gió rít qua kẽ đá, tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ sâu bên trong. Không có tiếng gầm gừ, không có dấu hiệu của sự sống.

Sau khi chắc chắn không có nguy hiểm trực tiếp, Trình Vãn Sinh mới từ từ bước vào. Hang động tối tăm, ẩm ướt, vách đá lởm chởm. Mùi tanh của yêu thú đã cũ, mùi máu khô và mùi đất ẩm hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí âm u, lạnh lẽo. Hắn cẩn thận bước từng bước, đôi mắt quét qua mọi ngóc ngách. Hắn dùng ánh sáng yếu ớt của Dạ Minh Châu trong lọ để soi đường.

Sâu bên trong hang, hắn tìm thấy tàn tích của một cuộc chiến cổ xưa. Những vết cào xé sâu hoắm trên vách đá, những mảnh xương vỡ vụn của một sinh vật khổng lồ, và cả những dấu vết của bùa chú đã phai mờ. Rõ ràng, nơi đây đã từng là chiến trường của một trận chiến khốc liệt nào đó.

Và rồi, dưới một tảng đá lớn, nằm khuất trong một góc tối, hắn nhìn thấy một vật phát ra ánh sáng mờ ảo. Hắn tiến lại gần hơn, ánh mắt cảnh giác. Đó là một chiếc ngọc giản. Nó không có bất kỳ ký hiệu hay hoa văn nào, chỉ là một khối ngọc màu xanh ngọc bích đơn giản, nhưng lại tỏa ra một luồng linh khí cổ xưa, thanh tịnh nhưng lại vô cùng mạnh mẽ.

*Một chiếc ngọc giản... không có ký hiệu... liệu có phải là...*

Trình Vãn Sinh dùng dao gọt cẩn thận gạt đi lớp bụi bẩn và mạng nhện phủ trên ngọc giản. Hắn không vội vàng chạm vào. Hắn quan sát kỹ lưỡng, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu của cấm chế hay độc tố. Khi không thấy gì bất thường, hắn mới từ từ đưa tay chạm vào. Một luồng năng lượng lạnh lẽo nhưng đầy sức sống truyền vào lòng bàn tay hắn, khiến hắn rùng mình. Đây không phải là một vật phẩm bình thường. Nó mang theo hơi thở của thời gian, của những bí mật đã bị chôn vùi. Hắn cẩn thận cất Ngọc Giản Vô Danh vào trong túi vải, giấu kỹ dưới lớp Dạ Minh Châu. Hắn biết, thứ này có thể là một cơ duyên lớn, nhưng cũng có thể là một tai họa khủng khiếp. Trong thế giới tu tiên này, những thứ không rõ nguồn gốc luôn ẩn chứa hiểm nguy.

Sau khi rời khỏi hang động, Trình Vãn Sinh quay trở lại Thanh Huyền Tông. Hắn hoàn thành nhiệm vụ thu thập Dạ Minh Châu, giao nộp cho Trần Lão Quản Sự. Lão ông gật đầu hài lòng, không quên nhắc hắn nghỉ ngơi sau chuyến đi nguy hiểm. Trình Vãn Sinh nhận phần thưởng của mình, nhưng tâm trí hắn vẫn còn vương vấn về chiếc ngọc giản trong túi. Hắn biết mình không thể tùy tiện nghiên cứu nó ở đây.

Buổi chiều tà, mây mù vẫn bao phủ Thanh Huyền Tông, khiến ánh sáng trở nên yếu ớt. Trình Vãn Sinh được giao thêm một công việc tạp dịch khác: tưới nước và chăm sóc linh thảo trong một vườn nhỏ nằm gần khu vực nội môn. Khu vườn này yên tĩnh, trang trọng, tràn ngập mùi hương thảo dược dịu nhẹ. Tiếng chuông tông môn vang vọng từ xa, tiếng gió thổi nhẹ qua các hành lang, tiếng lá cây xào xạc trong vườn, tất cả tạo nên một bầu không khí thanh bình hiếm có.

Trình Vãn Sinh cần mẫn làm việc. Hắn dùng cái gáo gỗ múc nước từ giếng đá, cẩn thận tưới từng gốc linh thảo. Hắn tỉ mỉ gạt đi những chiếc lá úa, bắt những con sâu nhỏ xíu. Hắn luôn làm việc một cách chăm chỉ và tập trung, dù chỉ là những công việc tạp dịch nhỏ nhặt nhất. Đối với hắn, mỗi công việc đều là một cơ hội để quan sát, để học hỏi, để sống sót.

Trong khi đang cúi người chăm sóc một bụi Linh Chi Đỏ, hắn vô tình ngước lên. Và rồi, hắn nhìn thấy cô.

Liễu Thanh Hoài.

Cô đứng cách hắn không xa, bên cạnh một luống hoa Linh Lan đang nở rộ. Khuôn mặt cô thanh tú, đôi mắt to tròn long lanh ánh nước, mái tóc đen dài mượt mà được tết đơn giản, rũ xuống bờ vai gầy. Dáng người cô nhỏ nhắn, thanh mảnh, toát lên một vẻ yếu đuối nhưng lại thuần khiết đến lạ. Cô mặc một bộ y phục vải thô màu xanh nhạt, giản dị nhưng sạch sẽ, không hề có chút phô trương nào, khác hẳn với những đệ tử nội môn mà hắn thường thấy, những người luôn khoác lên mình những bộ y phục lụa là, sang trọng.

Liễu Thanh Hoài không tu luyện, cũng không trò chuyện với ai. Cô đang nhẹ nhàng vuốt ve một đóa Linh Lan sắp tàn, những cánh hoa đã héo úa và rủ xuống. Ánh mắt cô chứa đựng một sự dịu dàng và lòng trắc ẩn hiếm có, khác biệt hoàn toàn với sự lạnh lùng, xa cách của đa số tu sĩ trong tông môn. Cô khẽ cúi xuống, thì thầm điều gì đó với đóa hoa, giọng nói nhỏ nhẹ, trong trẻo như tiếng suối reo.

"Đừng sợ, ngươi sẽ không đơn độc đâu."

Trình Vãn Sinh nghe rõ từng lời cô nói, dù giọng cô rất khẽ. Hắn bất giác nín thở, lặng lẽ quan sát. Rồi, một luồng linh khí thuần khiết, trong lành đến lạ lùng, từ lòng bàn tay cô truyền vào đóa hoa. Đóa Linh Lan héo úa như bừng tỉnh, những cánh hoa dần căng mọng trở lại, sắc xanh biếc tươi tắn hơn bao giờ hết, như thể nó vừa được ban tặng một sinh mệnh mới.

Khoảnh khắc đó, giữa Thanh Huyền Tông khắc nghiệt và lạnh lẽo, nơi mà mỗi người đều tranh giành, tính toán, nơi mà sức mạnh là thước đo duy nhất, hình ảnh Liễu Thanh Hoài hiện lên như một tia sáng thuần khiết, một điểm sáng hiếm hoi. Trình Vãn Sinh cảm thấy một sự bình yên lạ lùng lan tỏa trong lòng, xoa dịu đi những căng thẳng, những lo toan mà hắn đã phải chịu đựng suốt cả ngày.

*Thật thuần khiết... Khác biệt hoàn toàn với tất cả những gì mình từng thấy ở đây.* Hắn thầm nghĩ. Sự dịu dàng, lòng trắc ẩn của cô, không vì lợi ích, không vì tranh đoạt, mà chỉ đơn giản là sự tử tế. Điều đó khiến hắn nhớ về những giá trị mà hắn đã từng biết trong Phàm Vực, những điều mà hắn tưởng chừng đã bị bỏ lại phía sau.

Trình Vãn Sinh lặng lẽ quan sát cô thêm một lát, rồi hắn từ từ cúi xuống, tiếp tục công việc của mình, không để cô phát hiện ra sự hiện diện của hắn. Hắn không muốn làm phiền khoảnh khắc yên bình đó. Trong lòng hắn, một hạt giống tò mò đã được gieo, về cô gái đệ tử nội môn đặc biệt này. Hắn biết, mình là một tạp dịch bé nhỏ, không thể nào tiếp cận được với những người như cô. Nhưng hình ảnh của Liễu Thanh Hoài, của sự thuần khiết mà cô mang lại, đã để lại một dấu ấn sâu sắc trong tâm trí hắn. Nó không chỉ là một hình ảnh đẹp, mà còn là một lời nhắc nhở, rằng trong thế giới tu tiên tàn khốc này, vẫn còn tồn tại những giá trị nhân văn, những điều đáng để gìn giữ.

Trời dần tối hẳn, mây mù vẫn bao phủ dày đặc, khiến Thanh Huyền Tông chìm trong bóng đêm. Trình Vãn Sinh trở về căn phòng tạp dịch của mình. Hắn cẩn thận lấy chiếc Ngọc Giản Vô Danh ra, đặt nó lên bàn. Ánh sáng yếu ớt của ngọc giản chiếu sáng một phần căn phòng nhỏ hẹp. Hắn không dám chạm vào nó ngay. Hắn biết, mình cần phải tìm một nơi an toàn hơn để nghiên cứu nó. Ngọc Giản này, với những kiến thức cổ xưa mà nó có thể chứa đựng, rất có thể sẽ trở thành "cẩm nang sinh tồn" vô giá, giúp hắn vượt qua nhiều hiểm nguy và khám phá những bí mật của thế giới tu tiên. Nhưng trước hết, hắn cần phải hiểu rõ nó là gì, và nó đến từ đâu.

Hình ảnh của Liễu Thanh Hoài, của Kiều Vũ và Tiểu Hoa, của Ngọc Giản Vô Danh, tất cả đan xen trong tâm trí hắn. Sự cô độc của hắn, áp lực của cuộc sống tạp dịch, đã được xoa dịu một phần bởi tia sáng thuần khiết của Liễu Thanh Hoài, bởi sự ấm áp của tình bạn cũ. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều thử thách. Nhưng hắn, Trình Vãn Sinh, sẽ tiếp tục sống sót. Hắn sẽ tiếp tục mài giũa những vũ khí của riêng mình, và tìm kiếm ý nghĩa của sự sống, không phải trong quyền lực, mà trong chính bản thân và những người mà hắn quan tâm.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free