Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 4: Cơ Duyên Độc Dược: Lựa Chọn Của Kẻ Sợ Chết
Khi ánh chiều tà yếu ớt đã nhường chỗ cho bóng tối bao trùm Rừng Mê Vụ, và ánh trăng non yếu ớt bắt đầu xuyên qua tán lá cây, Trình Vãn Sinh cùng hai tạp dịch già hơn đã an toàn trở ra khỏi khu rừng. Hắn mang theo một túi vải nặng trĩu Huyết Phù Thảo, nhưng quan trọng hơn là một bản đồ chi tiết trong tâm trí về Suối Thanh Tâm và khu vực xung quanh. Hắn không hề vội vã hay liều lĩnh, mỗi bước chân đều cẩn trọng, đôi mắt liên tục quét qua những bụi cây và lùm cỏ, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất. Sự an toàn của bản thân luôn được đặt lên hàng đầu, và hắn đã không lãng phí bất kỳ cơ hội nào để củng cố thêm kho tàng tri thức sinh tồn của mình.
Hắn trở về Thanh Huyền Tông khi những ngọn đuốc thắp sáng các lối đi đã bắt đầu leo lét trong gió. Mùi khói bếp thoảng nhẹ trong không khí, hòa lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của khu tạp dịch. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi bao trùm, nhưng trong lòng lại có một sự mãn nguyện nhỏ, vì đã hoàn thành nhiệm vụ một cách an toàn và thu hoạch được nhiều hơn những gì Trần Lão Quản Sự mong đợi. Trong thế giới khắc nghiệt này, mỗi ngày sống sót là một chiến thắng, và mỗi chiến thắng nhỏ đều cần được trân trọng. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, và những thử thách mới sẽ không ngừng xuất hiện. Nhưng hắn đã sẵn sàng.
***
Sáng sớm hôm sau, một lớp sương mù dày đặc bao phủ Thanh Huyền Tông, khiến cả ngọn núi chìm trong một màu trắng đục. Tiếng chuông tông môn từ xa vọng lại, trầm đục và uy nghiêm, đánh thức những tạp dịch đang còn say ngủ trong khu nhà lụp xụp. Không khí se lạnh, ẩm ướt, mang theo một chút mùi trầm hương từ các điện thờ phía trên, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của đất đá và rêu phong. Tiếng hô của các đệ tử luyện công, tuy còn xa xôi, nhưng vẫn vọng đến khu tạp dịch, tạo nên một sự tương phản rõ rệt giữa sự khắc khổ của kẻ dưới và sự sôi động của người trên. Bầu không khí nơi đây luôn mang một vẻ trang nghiêm, có chút áp lực vô hình, nhưng cũng ẩn chứa một sức sống mãnh liệt của những kẻ đang cố gắng vươn lên.
Trình Vãn Sinh tỉnh dậy từ sớm, hắn đã quen với nhịp sống này. Sau khi vệ sinh cá nhân qua loa, hắn cùng đám tạp dịch khác tập trung trước sân nhỏ, nơi Trần Lão Quản Sự đã đứng đợi. Ông lão lưng còng, mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, khuôn mặt hiền lành phúc hậu thường ngày giờ đây lại mang một vẻ nghiêm nghị hiếm thấy. Đôi mắt từng trải của ông lướt qua từng người, như đang đánh giá và lựa chọn.
"Hôm nay, có một nhiệm vụ hơi khó khăn," Trần Lão Quản Sự cất giọng trầm trầm, âm thanh khàn đặc hòa vào không khí lạnh buốt. "Huyết Phù Thảo, một loại linh thảo cần thiết cho Dược Các, chỉ mọc ở gần Cây Cổ Thụ Ngàn Năm trong Rừng Mê Vụ."
Nghe đến "Rừng Mê Vụ" và "Cây Cổ Thụ Ngàn Năm", một vài tạp dịch bắt đầu xì xào. Rừng Mê Vụ đã đủ nguy hiểm, còn Cây Cổ Thụ Ngàn Năm lại là một địa danh ít người dám bén mảng đến. Tương truyền, nơi đó ẩn chứa những yêu thú cổ xưa và vô số cạm bẫy do tàn dư của Thượng Cổ Đại Chiến để lại.
"Trưởng lão, sao lại là chúng ta?" Lý Cẩu Đản, với khuôn mặt ti tiện và đôi mắt ti hí, lập tức lên tiếng than vãn, giọng điệu đầy vẻ bất mãn. Hắn gầy gò, thân hình như một cây sậy trước gió, nhưng cái miệng thì không ngừng lải nhải. "Rừng Mê Vụ đã nguy hiểm như vậy, lại còn phải vào sâu đến Cây Cổ Thụ Ngàn Năm? Chẳng khác nào đẩy chúng ta vào chỗ chết!"
Một vài tạp dịch khác gật gù phụ họa, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi và bất bình. Trình Vãn Sinh đứng lặng lẽ trong đám đông, đôi mắt nâu sẫm của hắn hơi cụp xuống, nhưng lại không ngừng quan sát. Hắn nhận thấy sự lo lắng của Lý Cẩu Đản là có cơ sở, nhưng thái độ than vãn sẽ không giải quyết được vấn đề gì. Thay vào đó, hắn đang phân tích. Nhiệm vụ này khó, đồng nghĩa với phần thưởng sẽ không nhỏ. Quan trọng hơn, nó là cơ hội để khám phá sâu hơn Rừng Mê Vụ, củng cố thêm bản đồ trong tâm trí hắn.
"Ai dám đi?" Trần Lão Quản Sự bỏ qua lời than vãn của Lý Cẩu Đản, ông ta hỏi một cách dứt khoát, ánh mắt sắc bén lướt qua đám đông.
Lúc này, một bóng người béo tròn, khuôn mặt bầu bĩnh, có chút ngây thơ bước ra khỏi đám đông. Đó là Trương Đại Bàn, một tạp dịch trẻ tuổi hơn Trình Vãn Sinh một chút, mới gia nhập tông môn không lâu. Hắn mặc một bộ đồ tạp dịch rộng thùng thình, có vẻ hơi cũ kỹ. Đôi mắt to tròn của hắn ánh lên vẻ háo hức và tò mò.
"Huyết Phù Thảo! Nghe nói rất quý! Chúng ta đi thôi, Trình huynh!" Trương Đại Bàn quay sang Trình Vãn Sinh, giọng nói hồn nhiên đầy vẻ phấn khởi, dường như không hề nhận ra sự nguy hiểm tiềm tàng của nhiệm vụ. Hắn là một người thật thà, có chút tham lam nhất thời, nhưng lại không có sự xảo quyệt hay ti tiện như Lý Cẩu Đản. Đối với Trương Đại Bàn, mỗi cơ hội đều là một thử thách thú vị, một cách để thoát khỏi cuộc sống tạp dịch tẻ nhạt.
Trình Vãn Sinh nhìn Trương Đại Bàn, khẽ nhíu mày. Hắn hiểu sự ngây thơ và khao khát cơ duyên của người bạn đồng môn này. Trong thâm tâm, hắn cũng có chút tò mò về Cây Cổ Thụ Ngàn Năm. Hắn không sợ hãi một cách mù quáng, mà là cẩn trọng. Nếu có thể khám phá thêm về thế giới này, về những bí mật ẩn giấu trong Rừng Mê Vụ, đó sẽ là một lợi thế lớn cho sự sinh tồn của hắn sau này. Huống hồ, đã có kinh nghiệm từ nhiệm vụ trước, hắn tự tin hơn vào khả năng của mình.
"Được, Đại Bàn. Ta sẽ đi cùng ngươi," Trình Vãn Sinh nói, giọng điệu trầm ổn, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Hắn tình nguyện không phải vì tham lam Huyết Phù Thảo, mà vì khao khát được nhìn thấy, được ghi nhớ. *Sống sót là một nghệ thuật, và ta là một nghệ sĩ. Để sống sót, ta cần hiểu rõ bức tranh ta đang vẽ.* Hắn thầm nghĩ. Hắn biết, Trương Đại Bàn sẽ là một gánh nặng, nhưng cũng là một cái cớ hợp lý để hắn không quá nổi bật khi đưa ra những quyết định cẩn trọng của mình.
Trần Lão Quản Sự gật đầu hài lòng khi thấy hai người tình nguyện. Ông ta đưa cho họ một tấm bản đồ đơn giản, chỉ rõ vị trí Cây Cổ Thụ Ngàn Năm và dặn dò vài lời cảnh báo về yêu thú. Ánh mắt ông ta dừng lại lâu hơn một chút trên Trình Vãn Sinh, như thể ông đã nhìn thấy điều gì đó khác biệt ở người tạp dịch trẻ tuổi này.
"Cẩn thận. Sống được ngày nào hay ngày đó, đừng ham hố những thứ không thuộc về mình," Trần Lão Quản Sự nói, giọng điệu của ông ta tuy nghiêm khắc nhưng lại ẩn chứa một chút quan tâm tiềm ẩn. Đó là lời khuyên mà ông đã nói với biết bao tạp dịch, nhưng không phải ai cũng ghi nhớ.
Trình Vãn Sinh gật đầu, ánh mắt kiên định. Hắn biết rõ điều đó hơn ai hết.
***
Khi Trình Vãn Sinh và Trương Đại Bàn tiến sâu vào Rừng Mê Vụ, không khí trở nên u ám và ẩm ướt hơn. Sương mù dày đặc giăng lối, khiến tầm nhìn bị hạn chế chỉ còn vài trượng, tạo cảm giác lạc lối và rợn người. Tiếng gió rít qua kẽ lá cây cổ thụ cao vút, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng gầm gừ của quái vật. Dây leo chằng chịt quấn quanh những thân cây phủ rêu phong, tạo thành những bức tường xanh um tùm, che khuất ánh sáng mặt trời yếu ớt. Chỉ có tiếng côn trùng kêu rả rích và tiếng chim chóc lạ lùng từ xa vọng lại, đôi khi bị phá vỡ bởi tiếng gầm gừ trầm đục của yêu thú, khiến không gian vốn tĩnh mịch lại càng thêm phần nguy hiểm. Mùi đất ẩm, mùi lá mục, mùi rêu và mùi hương nồng của các loại thảo mộc dại trộn lẫn vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của rừng sâu.
Trình Vãn Sinh cảnh giác cao độ. Mỗi bước chân của hắn đều nhẹ nhàng và tính toán. Đôi mắt hắn không ngừng quét qua môi trường xung quanh, ghi nhớ từng lối đi an toàn, từng dấu vết khả nghi. Hắn nhận diện các loại thực vật, phân biệt giữa cây lành và cây độc, ghi nhớ hình thái của những tảng đá lớn có thể che chắn hoặc ẩn nấp. Hắn chú ý đến từng vết xước trên thân cây, từng đám lá bị dẫm nát, từng mùi hương lạ lẫm phảng phất trong không khí.
"Oa, rừng thật đẹp quá! Anh Vãn Sinh, nhìn kìa, con chim kia có lông màu xanh biếc!" Trương Đại Bàn reo lên, giọng điệu đầy vẻ thích thú. Hắn chỉ vào một con chim nhỏ đậu trên cành cây, bộ lông xanh biếc lấp lánh như ngọc, đang hót líu lo một cách vô tư. Trương Đại Bàn dường như bị cuốn hút bởi mọi thứ mới lạ trong rừng, từ những bông hoa dại đủ màu sắc đến những con côn trùng kỳ lạ. Hắn đi lại có vẻ mơ màng, dễ bị phân tâm, thỉnh thoảng còn suýt vấp phải rễ cây.
Trình Vãn Sinh chỉ khẽ cau mày. "Đẹp thì đẹp, nhưng nguy hiểm càng tiềm ẩn, Đại Bàn," hắn khẽ nhắc nhở, giọng trầm xuống. Hắn không nhìn con chim mà nhìn xuống mặt đất. "Ngươi nhìn những vết xước này xem. Chúng không phải do thời gian hay tự nhiên tạo thành, mà là dấu vết của một trận chiến cũ. Có thể là yêu thú đánh nhau, hoặc thậm chí là dấu vết của con người."
Hắn dừng lại, cúi xuống kiểm tra một vết cào lớn trên thân cây cổ thụ. Vết cào sâu hoắm, để lộ phần gỗ bên trong trắng bệch, nhưng đã bị phủ một lớp rêu non. "Đây là dấu vết của một yêu thú cấp thấp, nhưng đã lâu rồi," hắn thì thầm, không phải với Trương Đại Bàn mà với chính mình. Trí nhớ siêu phàm của hắn đã ghi lại những chi tiết này, so sánh chúng với những kiến thức về yêu thú mà hắn đã vô tình nghe được từ các đệ tử ngoại môn.
Trình Vãn Sinh tiếp tục dẫn đường, cẩn trọng tránh xa những khu vực có vẻ bất thường. Hắn luôn đi theo những con đường mòn mờ nhạt, nơi có ít dấu vết yêu thú hung dữ hơn. Hắn biết rằng, trong Rừng Mê Vụ này, những con đường ít người đi không phải lúc nào cũng an toàn hơn. Đôi khi, sự vắng vẻ lại là dấu hiệu của một mối nguy hiểm lớn hơn đang ẩn nấp. Hắn dựa vào trực giác nhạy bén và khả năng phân tích của mình, không ngừng tìm kiếm những con đường an toàn nhất.
"Anh Vãn Sinh, sao chúng ta cứ đi vòng vèo thế? Cây Cổ Thụ Ngàn Năm ở hướng đó mà?" Trương Đại Bàn hỏi, có vẻ hơi sốt ruột. Hắn chỉ tay về phía một đám sương mù dày đặc hơn.
"Đường thẳng chưa chắc đã là đường gần nhất, Đại Bàn," Trình Vãn Sinh đáp, không quay đầu lại. "Đường tắt đôi khi lại dẫn đến cái chết. Những nơi có linh khí dồi dào, thường cũng là nơi yêu thú mạnh mẽ trú ngụ. Chúng ta là tạp dịch, không phải đệ tử nội môn. Không có công pháp hộ thân, không có pháp bảo phòng ngự. Cẩn thận một chút không thừa."
Trương Đại Bàn gãi đầu, vẻ mặt mơ hồ nhưng cũng không dám cãi lại. Hắn đã quen với sự cẩn trọng thái quá của Trình Vãn Sinh, dù đôi khi hắn vẫn không thể hiểu nổi. Trong khi Trương Đại Bàn chỉ nhìn thấy vẻ đẹp bề ngoài của khu rừng, Trình Vãn Sinh lại nhìn thấy lớp vỏ bọc nguy hiểm bên dưới. Hắn như một cái máy quét tinh vi, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, từ sự thay đổi nhỏ nhất của linh khí trong không khí, đến mùi hương lạ lẫm của một loại thực vật độc.
Trình Vãn Sinh dẫn Trương Đại Bàn đi qua một con suối nhỏ khác, nước trong vắt chảy róc rách qua những tảng đá phủ rêu. Hắn dừng lại một lát, quan sát dòng nước. "Nước này không có độc, có thể uống được." Hắn đưa tay hứng một ngụm, sau đó đưa cho Trương Đại Bàn. "Đừng bao giờ uống nước ở những nơi không rõ nguồn gốc trong rừng."
Hắn đã tạo ra một bản đồ chi tiết trong tâm trí, không chỉ là những con đường, mà còn là những điểm an toàn, những nơi có thể ẩn nấp, những khu vực cần tránh xa. Mỗi lần đi sâu vào Rừng Mê Vụ, hắn lại bổ sung thêm những thông tin mới, những mảnh ghép nhỏ tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh hơn về sự sống và cái chết nơi đây. *Kiến thức là sức mạnh, và trong thế giới này, kiến thức là sự sống.* Hắn thầm nhắc nhở bản thân.
Sau khoảng gần nửa ngày di chuyển cẩn trọng, sương mù bắt đầu loãng dần. Ánh nắng mặt trời yếu ớt cuối cùng cũng xuyên qua tán lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt. Trình Vãn Sinh biết, họ đã đến gần Cây Cổ Thụ Ngàn Năm. Hắn cảm nhận được một luồng linh khí cổ xưa, mạnh mẽ hơn hẳn những nơi khác, đang tỏa ra từ phía trước. Đó là dấu hiệu của một nơi đặc biệt, có thể là một cơ duyên, nhưng cũng có thể là một hiểm họa khôn lường.
***
Khi sương mù dần tan, để lộ những tia nắng yếu ớt xuyên qua kẽ lá, một khung cảnh hùng vĩ hiện ra trước mắt họ. Đó là Cây Cổ Thụ Ngàn Năm. Thân cây khổng lồ, sừng sững vươn lên tận trời xanh, tán lá rộng lớn che phủ cả một khu vực rộng lớn, tạo thành một vòm cây tự nhiên. Vỏ cây sần sùi, thô ráp, hằn lên dấu vết của hàng ngàn năm phong sương, nơi rêu phong và dây leo cổ thụ quấn quýt, tạo nên một vẻ đẹp trang nghiêm và cổ kính. Không khí dưới gốc cây tràn đầy sinh khí, nhưng cũng mang theo một sự tĩnh lặng đáng sợ. Tiếng gió xào xạc qua lá như tiếng thở dài của một sinh vật cổ xưa, và tiếng chim chóc hót líu lo nghe có vẻ xa xăm, như đang e ngại không dám đến gần. Mùi gỗ, mùi lá cây và mùi đất ẩm hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm đặc trưng của sự sống trường tồn.
"Oa... Đây chính là Cây Cổ Thụ Ngàn Năm sao? Hùng vĩ quá!" Trương Đại Bàn kinh ngạc thốt lên, đôi mắt mở to nhìn ngắm cái cây khổng lồ. Hắn đã từng nghe kể về nó, nhưng không ngờ lại hùng vĩ đến vậy.
Trình Vãn Sinh không nói gì, ánh mắt hắn lướt qua từng chi tiết. Hắn cảm nhận được một nguồn linh khí mạnh mẽ, tinh thuần hơn hẳn không khí bên ngoài. Huyết Phù Thảo mọc thành từng khóm nhỏ dưới gốc cây, phiến lá màu đỏ thẫm như được nhuộm bằng máu, tỏa ra một mùi hương hơi tanh nhẹ, nhưng lại đầy sức sống.
"Đại Bàn, thu thập Huyết Phù Thảo đi. Cẩn thận, đừng làm tổn hại đến rễ cây," Trình Vãn Sinh dặn dò. Hắn không vội vàng hái. Thay vào đó, hắn đi vòng quanh gốc cây, quan sát kỹ lưỡng.
Trong khi Trương Đại Bàn đang hăm hở cúi xuống hái thảo dược, Trình Vãn Sinh phát hiện ra một khe nứt nhỏ dưới gốc cây, ẩn mình sau một đám rễ cây cổ thụ. Từ khe nứt đó, tỏa ra một ánh sáng yếu ớt màu vàng kim, lập lòe như ánh nến. Kèm theo ánh sáng đó là một luồng linh khí cực kỳ tinh thuần, mạnh mẽ hơn nhiều so với Huyết Phù Thảo, nhưng lại xen lẫn một mùi hương ngọt lạ, thoang thoảng như mùi trái cây chín, nhưng lại có chút gì đó nồng nặc và khó chịu.
"Trình huynh, nhìn kìa! Linh quả! Chúng ta phát tài rồi!" Trương Đại Bàn, với sự nhạy cảm của người bình thường đối với tài vật, cũng nhận ra luồng linh khí đó. Hắn reo lên một tiếng, khuôn mặt béo tròn bừng sáng, đôi mắt lóe lên vẻ tham lam và phấn khích. Hắn định lao tới, không chút do dự.
"Khoan đã, Đại Bàn!" Trình Vãn Sinh vội vàng kéo tay Trương Đại Bàn lại, giọng nói của hắn đầy vẻ nghiêm trọng. Hắn khẽ cau mày, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào khe nứt. "Ngươi có ngửi thấy mùi gì không? Mùi ngọt lạ này... và nhìn những vết cào này..."
Trình Vãn Sinh chỉ vào những vết cào mới tinh trên mặt đất xung quanh khe nứt, và cả trên thân cây cổ thụ. Những vết cào này sâu hơn, sắc nét hơn nhiều so với những vết cào cũ mà hắn đã thấy trên đường đi. Chúng vẫn còn mới, như thể vừa được tạo ra cách đây không lâu. Hắn còn nhận ra một mùi tanh nhẹ, rất khó nhận biết, ẩn dưới mùi hương ngọt lạ kia.
Trí nhớ siêu phàm của Trình Vãn Sinh ngay lập tức lục lại những thông tin hắn đã từng nghe được. *Mùi ngọt lạ kèm mùi tanh, vết cào mới... Đây là dấu hiệu của một loại độc vật nào đó, hoặc một yêu thú hung mãnh vừa mới rời đi, có thể là đang ẩn nấp gần đây.* Hắn suy nghĩ nhanh như chớp. Hắn còn cảm nhận được một sự bất ổn trong linh khí xung quanh khe nứt, một luồng năng lượng hỗn loạn ẩn dưới vẻ tinh thuần bề ngoài. Điều này không giống với một linh quả tự nhiên bình thường.
"Cơ duyên lớn thường đi kèm với nguy hiểm lớn, Đại Bàn," Trình Vãn Sinh nói, giọng điệu trầm ổn, nhưng lại mang một sự kiên quyết. "Mùi độc này, dấu chân yêu thú hung mãnh kia, và sự bất ổn của linh khí... Tất cả đều cho thấy đây không phải là một cơ duyên đơn thuần, mà là một cái bẫy. Một cái bẫy được giăng ra để chờ đợi những kẻ tham lam."
Trương Đại Bàn vẫn còn vẻ tiếc nuối, đôi mắt hắn không rời khỏi khe nứt. "Nhưng... lỡ đó là một viên linh thạch cực phẩm thì sao? Hay một viên đan dược thượng cổ?" Hắn thì thầm, khao khát vẫn còn hiện rõ trên khuôn mặt.
Trình Vãn Sinh lắc đầu. "Linh thạch hay đan dược quý đến mấy cũng không quý bằng mạng sống, Đại Bàn. Trong thế giới tu tiên này, người chết vì tham lam nhiều hơn người chết vì bệnh tật. Những dấu hiệu này quá rõ ràng. Nếu chúng ta tiến vào, khả năng cao là sẽ gặp phải yêu thú đang ẩn nấp, hoặc dẫm phải một cấm chế cổ xưa. Ngươi có nghĩ rằng một thứ quý giá như vậy lại có thể dễ dàng nằm ở đây, chờ đợi chúng ta nhặt lên mà không có bất kỳ sự bảo vệ nào sao? Đặc biệt là sau Thượng Cổ Đại Chiến, rất nhiều nơi ẩn chứa những cấm chế và tàn dư ma khí cực kỳ nguy hiểm, đôi khi còn nguy hiểm hơn cả yêu thú."
Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Trương Đại Bàn. "Ta chưa từng muốn sống lâu hơn ai, chỉ là không muốn chết trước khi hiểu mình là ai. Và ta hiểu rằng, sống sót mới có cơ hội. Nếu hôm nay chúng ta mạo hiểm vì một thứ chưa chắc đã thuộc về mình, ngày mai chúng ta sẽ không còn cơ hội để tìm kiếm những thứ khác. Kẻ mạnh không phải là kẻ không bao giờ gục ngã, mà là kẻ gục ngã rồi vẫn đứng dậy. Nhưng trước hết, phải sống sót để có thể đứng dậy."
Trương Đại Bàn vẫn còn nuối tiếc, nhưng ánh mắt của Trình Vãn Sinh và những lập luận logic của hắn đã khiến hắn dần tỉnh táo hơn. Hắn nhìn lại những dấu vết cào, rồi hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận mùi lạ mà Trình Vãn Sinh nói. Quả thực, có một mùi gì đó không đúng, một mùi hương ngọt ngào đến mức khó chịu, xen lẫn một chút tanh nồng.
"Vậy... chúng ta bỏ qua thật sao?" Trương Đại Bàn hỏi, giọng điệu đầy vẻ thất vọng.
"Chúng ta đã thu thập đủ Huyết Phù Thảo. Nhiệm vụ của chúng ta là hoàn thành nhiệm vụ, không phải tìm kiếm cơ duyên," Trình Vãn Sinh nói một cách dứt khoát. "Trần Lão Quản Sự đã dặn rồi, đừng ham hố những thứ không thuộc về mình. Mạng sống của chúng ta là quý giá nhất. Hãy rút lui."
Trình Vãn Sinh không chần chừ thêm nữa. Hắn thu thập nốt những cây Huyết Phù Thảo còn lại một cách cẩn thận, sau đó kéo Trương Đại Bàn ra khỏi khu vực nguy hiểm. Hắn biết, quyết định này có thể khiến Trương Đại Bàn thất vọng, và có thể hắn sẽ bị coi là hèn nhát. Nhưng hắn không hối hận. *Sống sót là một nghệ thuật, và ta thà bị coi là hèn nhát còn hơn là một xác chết tham lam.* Hắn tự nhủ. Hắn đã từ bỏ một cơ hội tiềm năng, nhưng hắn đã bảo toàn được mạng sống của mình và của Trương Đại Bàn. Đó là một sự đánh đổi xứng đáng.
***
Khi Trình Vãn Sinh và Trương Đại Bàn trở về khu tạp dịch của Thanh Huyền Tông, mặt trời đã lặn hẳn, và đêm tối đã bao trùm ngọn núi. Không khí trở nên se lạnh hơn, mang theo mùi khói bếp nồng nặc và mùi thức ăn đơn giản từ các căn bếp tạm bợ. Tiếng chuông tông môn báo hiệu chạng vạng đã ngừng rung, nhường chỗ cho tiếng trò chuyện nhỏ của các tạp dịch đang dùng bữa tối hoặc chuẩn bị đi ngủ. Bầu không khí yên bình hơn sau một ngày làm việc mệt mỏi, nhưng vẫn phảng phất sự mệt nhọc và lo toan thường nhật.
Họ đến gặp Trần Lão Quản Sự, giao nộp túi Huyết Phù Thảo đầy ắp. Ông lão kiểm tra số lượng và chất lượng thảo dược, gật gù hài lòng.
"Tốt lắm, các ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ," Trần Lão Quản Sự nói, ánh mắt ông ta lướt qua hai người. "Không bị thương chứ?"
"Không có, Trần Lão Quản Sự," Trình Vãn Sinh đáp, giọng điệu bình thản.
"Hức, nhưng chúng ta đã bỏ lỡ một cơ duyên lớn..." Trương Đại Bàn không kìm được tiếng thở dài, khuôn mặt vẫn còn vẻ tiếc nuối và thất vọng. Hắn liếc nhìn Trình Vãn Sinh, như muốn ám chỉ người bạn đồng hành là nguyên nhân.
Trần Lão Quản Sự nhíu mày, đôi mắt sắc bén nhìn Trương Đại Bàn. "Cơ duyên gì?"
Trương Đại Bàn kể lại vắn tắt về khe nứt dưới Cây Cổ Thụ Ngàn Năm và ánh sáng vàng kim mà hắn cho là linh quả hay linh thạch. Hắn không quên nhấn mạnh rằng Trình Vãn Sinh đã ngăn cản hắn.
Trần Lão Quản Sự im lặng lắng nghe, rồi ông ta nhìn Trình Vãn Sinh bằng một ánh mắt phức tạp, có vẻ như đang đánh giá. Sau một lúc, ông ta thở dài. "Ta đã nói rồi, đừng ham hố những thứ không thuộc về mình. Rừng Mê Vụ, đặc biệt là khu vực Cây Cổ Thụ Ngàn Năm, ẩn chứa vô vàn nguy hiểm từ thời Thượng Cổ Đại Chiến. Không phải cơ duyên nào cũng dễ dàng có được. Có những cơ duyên, cái giá phải trả là mạng sống. Các ngươi còn sống trở về, đó đã là cơ duyên lớn nhất rồi."
Lời nói của Trần Lão Quản Sự không hoàn toàn xoa dịu được Trương Đại Bàn, nhưng cũng khiến hắn không dám than vãn thêm. Trình Vãn Sinh chỉ đứng im lặng, không nói thêm lời nào. Hắn nhận phần thưởng nhỏ của mình – một vài viên linh thạch cấp thấp và một ít điểm cống hiến, đủ để đổi lấy một bữa ăn ngon hơn hoặc một vài ngày không phải làm tạp dịch nặng nhọc.
Sau khi rời khỏi Trần Lão Quản Sự, Trương Đại Bàn vẫn còn bực bội. "Anh Vãn Sinh, anh thật sự quá cẩn thận rồi. Lỡ đó là bảo vật thật thì sao? Chắc chắn Lý Cẩu Đản sẽ chế giễu chúng ta hèn nhát cho mà xem." Hắn làu bàu, không quên nhắc đến kẻ luôn tìm cách châm chọc người khác.
"Cứ để hắn chế giễu," Trình Vãn Sinh đáp, giọng điệu bình thản. "Miễn là chúng ta còn sống. Hắn có thể chế giễu người sống, chứ không thể chế giễu người chết. Hơn nữa, nếu đó thực sự là một cái bẫy, thì việc hắn chế giễu chúng ta lại là một điều tốt. Nó sẽ khiến những kẻ tham lam khác không dám để ý đến chúng ta."
Hắn quay về căn phòng tạp dịch nhỏ hẹp của mình. Căn phòng lạnh lẽo và ẩm thấp, chỉ có một cái giường gỗ đơn sơ và một chiếc bàn nhỏ. Hắn ngồi xuống mép giường, không thắp đèn, để bóng tối bao trùm. Hắn nhắm mắt lại, tái hiện lại toàn bộ hành trình trong Rừng Mê Vụ, đặc biệt là khu vực Cây Cổ Thụ Ngàn Năm.
*Cơ duyên có thể mất, nhưng mạng sống thì chỉ có một. Sống sót mới có cơ hội khác. Sợ chết, nhưng không hèn hạ... đó là con đường của ta.* Hắn tự nhủ. Những dấu vết cào mới tinh, mùi hương ngọt lạ hòa lẫn mùi tanh nồng, sự bất ổn của linh khí... Tất cả đều là những dấu hiệu cảnh báo rõ ràng. Hắn không thể mạo hiểm mạng sống của mình và của Trương Đại Bàn chỉ vì một khao khát nhất thời.
Hắn biết rằng, hành động của mình có thể khiến hắn bị coi là hèn nhát trong mắt Trương Đại Bàn và những tạp dịch khác. Sự hiểu lầm đó sẽ là một phần không thể tránh khỏi trong cuộc đời hắn. Nhưng hắn chấp nhận. Hắn thà bị người khác ghét bỏ, bị coi thường, còn hơn là trở thành một xác chết lạnh lẽo không ai nhớ đến. Trong thế giới tu tiên khắc nghiệt này, nơi mạnh là đúng, nơi cơ duyên thường đi kèm với cái giá đắt, sự cẩn trọng và tri thức mới là vũ khí tối thượng của một phàm nhân.
Trình Vãn Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm mốc của căn phòng, tiếng gió rít qua khe cửa. Hắn mở mắt. Ánh trăng yếu ớt xuyên qua cửa sổ nhỏ, chiếu sáng m���t phần căn phòng. Cây Cổ Thụ Ngàn Năm và khu vực xung quanh nó chắc chắn ẩn chứa những bí mật lớn hơn nhiều so với cái gọi là "linh quả" mà Trương Đại Bàn nhìn thấy. Những dấu vết của Thượng Cổ Đại Chiến, những tàn dư ma khí, những cấm chế cổ xưa... tất cả đều là những thứ mà hắn cần phải hiểu rõ hơn. Có thể, hắn đã bỏ lỡ một cơ duyên nhỏ, nhưng hắn đã giữ lại được mạng sống, và quan trọng hơn, hắn đã thu thập được thêm những thông tin quý giá.
*Sự khắc nghiệt của thế giới sau Thượng Cổ Đại Chiến sẽ còn mang đến nhiều thách thức và cơ hội nguy hiểm hơn.* Hắn tin rằng, mối quan hệ với Trương Đại Bàn, dù có chút hiểu lầm ban đầu, cũng sẽ dần phát triển. Có lẽ, một ngày nào đó, Trương Đại Bàn sẽ hiểu được sự cẩn trọng của hắn không phải là hèn nhát, mà là một triết lý sinh tồn.
Hắn nằm xuống giường, gác tay lên trán. Hắn không ngủ ngay, mà tiếp tục sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin trong đầu. Con đường phía trước còn rất dài, và hắn, Trình Vãn Sinh, sẽ tiếp tục sống sót, tiếp tục mài giũa những vũ khí của riêng mình, trong một thế giới mà chỉ kẻ sống mới có quyền lên tiếng.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.