Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 3: Ẩn Mình Giữa Sóng Gió: Triết Lý Sinh Tồn Của Kẻ Tạp Dịch
Trình Vãn Sinh bước qua ngưỡng cửa khu tạp dịch, cảm giác lạnh lẽo của màn đêm vẫn còn vương vấn trên da thịt, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa nhỏ của sự tự tin vừa được nhen nhóm. Căn phòng số 37 vẫn tĩnh mịch như mọi khi, mùi ẩm mốc và gỗ mục quen thuộc quẩn quanh, nhưng giờ đây nó không còn mang theo sự nặng nề của một nơi xa lạ mà đã trở thành một chốn trú ẩn quen thuộc, dù tạm bợ. Hắn đặt túi vật phẩm đã kiểm tra kỹ lưỡng xuống góc phòng, cởi chiếc áo khoác thô cũ đã thấm sương đêm, treo lên vách.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia sáng yếu ớt đầu tiên cố gắng xuyên qua lớp sương mù dày đặc bao phủ Thanh Huyền Tông, Trình Vãn Sinh đã thức dậy. Tiếng gió lùa qua khe cửa kêu rít lên từng hồi, lạnh buốt. Ở phía xa, tiếng ho khan của Lão Khổ Sai vang vọng đều đặn, như một nhịp điệu buồn bã của cuộc sống tạp dịch. Đâu đó trong dãy phòng, hắn nghe thấy tiếng cãi vã nhỏ, những lời lẽ bực dọc, than vãn về công việc, về số phận – những âm thanh quen thuộc của sự ngột ngạt và căng thẳng ngầm mà hắn đã dần cảm nhận được.
Hắn vươn vai, cảm nhận sự mỏi mệt của một đêm ngủ không đủ giấc trên chiếc giường gỗ cứng. Tuy vậy, tinh thần hắn lại vô cùng tỉnh táo. Hắn biết, một khi đã đặt chân vào tông môn này, mỗi ngày đều là một cuộc chiến nhỏ bé để sinh tồn. Hắn không thể lơ là bất kỳ khoảnh khắc nào.
Khi Trình Vãn Sinh bước ra hành lang, không khí buổi sáng sớm đặc quánh mùi ẩm ướt và mồ hôi của những thân thể mệt mỏi. Vài tạp dịch khác đã thức dậy, đang lúi húi chuẩn bị cho công việc. Ánh mắt họ đổ dồn về phía hắn, không còn là sự thờ ơ của những ngày đầu, mà xen lẫn tò mò, thậm chí có chút ganh tị. Hắn đã hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên một cách suôn sẻ, không bị phạt vạ, thậm chí còn nhận được lời khen hiếm hoi từ Trần Lão Quản Sự. Điều đó đủ để khiến những kẻ yếu thế khác cảm thấy khó chịu.
Hắn cúi đầu, cố gắng hòa mình vào đám đông, không muốn gây chú ý. Nhưng dường như số phận không muốn hắn bình yên.
“Chà, tiểu tử Trình Vãn Sinh đây, tưởng chết ở xó nào rồi chứ!” Một giọng nói chua ngoa vang lên, kéo theo một tiếng cười khẩy.
Trình Vãn Sinh ngẩng đầu. Lý Cẩu Đản, với thân hình gầy gò và khuôn mặt ti tiện, đôi mắt ti hí, đang đứng tựa vào cột nhà, ánh mắt lấp lánh sự châm chọc. Hắn vẫn mặc bộ quần áo tạp dịch cũ nát, trông có vẻ còn bẩn thỉu hơn cả của hắn. Lý Cẩu Đản là một trong số những tạp dịch đã ở đây lâu năm, nhưng chẳng bao giờ làm nên trò trống gì, chỉ giỏi gây chuyện và than vãn. Hắn ta luôn canh cánh trong lòng sự ganh tị với bất kỳ ai có vẻ khá hơn mình một chút.
Trình Vãn Sinh chỉ khẽ nhíu mày, không đáp lời. Hắn biết, đáp lại chỉ càng khiến Lý Cẩu Đản hả hê và kéo dài cuộc cãi vã vô nghĩa. *Tránh xa rắc rối, tránh xa khẩu nghiệp. Sống sót mới là mục tiêu,* hắn tự nhủ trong đầu. Hắn tiếp tục bước đi, lướt qua Lý Cẩu Đản như không nghe thấy.
“Lại còn về nguyên vẹn, xem ra số ngươi chó má thật!” Lý Cẩu Đản tiếp tục buông lời, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt. “Mấy kẻ mới đến mà được lão Quản Sự ưu ái thế này, thật là… ha ha.” Hắn ta cười khẩy một tiếng nữa, kéo theo vài cái nhìn đồng tình từ những tạp dịch khác.
Trình Vãn Sinh vẫn im lặng. Hắn đi đến chỗ vại nước, múc một gáo nước lạnh buốt rửa mặt. Hắn cảm nhận được ánh mắt của Lý Cẩu Đản vẫn dán chặt vào mình, như muốn đốt cháy một lỗ trên lưng hắn. Hắn thở ra một hơi, hơi nước trắng xóa bốc lên trong không khí lạnh.
Lý Cẩu Đản thấy Trình Vãn Sinh không phản ứng, có vẻ càng thêm bực bội. Hắn ta bước thẳng đến, cố ý đi ngang qua Trình Vãn Sinh, vai va nhẹ vào hắn. Một cú va chạm nhỏ, nhưng mang theo sự khiêu khích rõ ràng.
Tuy nhiên, Trình Vãn Sinh đã lường trước điều này. Hắn khẽ nghiêng người một cách gần như vô thức, đủ để cú va chạm chỉ là một cái chạm nhẹ lướt qua. Hắn không để lộ chút bực tức hay khó chịu nào trên khuôn mặt, chỉ tiếp tục lau khô mặt bằng tay áo.
Lý Cẩu Đản sững lại một chút, ánh mắt lóe lên vẻ ngạc nhiên xen lẫn bực bội khi thấy Trình Vãn Sinh né tránh quá khéo léo. Hắn ta lầm bầm vài tiếng chửi rủa nhỏ, rồi quay lưng đi, nhưng sự khó chịu vẫn hiện rõ trên khuôn mặt.
Trình Vãn Sinh quay lại nhìn theo bóng lưng gầy gò của Lý Cẩu Đản, đôi mắt nâu sẫm hơi cụp xuống, ẩn chứa nhiều suy tư. Hắn không hề tức giận, chỉ cảm thấy một sự mệt mỏi nhẹ. Trong thế giới tạp dịch này, những cuộc đấu đá nhỏ nhặt, tranh giành lợi ích vụn vặt, hay chỉ là sự ganh tị mù quáng, diễn ra như cơm bữa. Hắn biết, nếu hắn sa vào những trò đó, hắn sẽ không bao giờ có thể sống sót và tiến xa hơn. Những kẻ như Lý Cẩu Đản, dù đáng ghét, cũng chỉ là nạn nhân của một hệ thống khắc nghiệt, nơi mỗi người đều phải tự giẫm đạp lên nhau để giành lấy một chút hơi tàn. Hắn sẽ không trở thành một trong số đó.
Tiếng bước chân nặng nề của Trần Lão Quản Sự vọng đến từ cuối hành lang. Ông lão lưng còng, tóc bạc trắng, nhưng bước đi vẫn dứt khoát. Khuôn mặt hiền lành phúc hậu của ông ta giờ đây mang vẻ nghiêm nghị khi nhìn bao quát đám tạp dịch.
“Tập trung!” Trần Lão Quản Sự cất tiếng, giọng ông ta trầm ổn nhưng đủ vang vọng để át đi mọi tiếng xì xào.
Đám tạp dịch vội vàng chỉnh đốn đội hình, đứng thành hàng. Trình Vãn Sinh cũng nhanh chóng hòa vào vị trí của mình, đứng ở giữa, không quá nổi bật cũng không quá ẩn mình.
Trần Lão Quản Sự đảo mắt qua từng người, ánh mắt dừng lại một chút trên Trình Vãn Sinh. Một cái gật đầu nhẹ, gần như không thể nhận ra, nhưng Trình Vãn Sinh đã nắm bắt được.
“Vãn Sinh, vật phẩm đã đủ. Ngươi làm tốt lắm.” Trần Lão Quản Sự cất tiếng, giọng ông ta công khai khen ngợi. “Ngày mai có nhiệm vụ mới.”
Lời khen này không chỉ khiến Lý Cẩu Đản mà cả những tạp dịch khác đều trừng mắt nhìn Trình Vãn Sinh. Một tạp dịch mới đến lại được đích thân Quản Sự khen ngợi giữa thanh thiên bạch nhật như vậy, quả là hiếm có. Trình Vãn Sinh chỉ khẽ cúi đầu, không nói gì, ánh mắt vẫn bình thản. Hắn biết, lời khen này cũng sẽ là con dao hai lưỡi, đẩy hắn vào tầm ngắm của những kẻ ganh ghét. Nhưng hắn không thể làm gì khác. Hắn không thể giả vờ ngu dốt để tránh rắc rối. Sự thông minh của hắn, dù có che giấu đến đâu, cũng sẽ có lúc bộc lộ.
***
Sáng hôm sau, sương mù vẫn giăng mắc khắp nơi, khiến Thanh Huyền Tông chìm trong một màu xám bạc. Tiếng lạch cạch của các dụng cụ làm vườn va vào nhau, tiếng gió rít qua các nóc nhà, tạo nên một bản giao hưởng ảm đạm của cuộc sống tạp dịch. Không khí ẩm ướt, mùi đất và kim loại hòa quyện, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm nhưng chất chứa áp lực.
Trần Lão Quản Sự lại tập hợp các tạp dịch, lần này là ở sân sau, nơi có một kho chứa đầy dụng cụ và nguyên liệu. Ông ta đứng giữa, tay cầm một cuộn da dê cũ kỹ.
“Hôm nay có một nhiệm vụ quan trọng.” Trần Lão Quản Sự nói, giọng ông ta trở nên nghiêm trọng hơn bình thường. “Sắp đến kỳ đan dược của các đệ tử nội môn, cần một lượng lớn Lục Diệp Đằng. Loại thảo dược này mọc ở rìa Rừng Mê Vụ.”
Cả đám tạp dịch xì xào. Rừng Mê Vụ là một cái tên không xa lạ, nhưng cũng đủ để gieo rắc nỗi sợ hãi. Đó là ranh giới giữa sự bình yên giả tạo của tông môn và thế giới hoang dã, nơi yêu thú và cạm bẫy tự nhiên ẩn chứa khắp nơi.
Trần Lão Quản Sự tiếp tục: “Nhiệm vụ lần này cần sự cẩn trọng. Lục Diệp Đằng không hiếm, nhưng Rừng Mê Vụ thì đầy rẫy hiểm nguy. Ai muốn đi?” Ông ta nhìn bao quát đám tạp dịch, ánh mắt dừng lại ở Trình Vãn Sinh lâu hơn một chút.
Một vài tạp dịch nhìn nhau, do dự. Dù có nguy hiểm, nhưng nhiệm vụ thu thập thảo dược thường đi kèm với chút bổng lộc, hoặc ít nhất là được Trần Lão Quản Sự ghi nhớ. Nhưng cái giá phải trả có thể là cả mạng sống.
“Lão Quản Sự, tiểu tử Vãn Sinh đây gan to lắm, để hắn đi là được!” Lý Cẩu Đản đột nhiên lên tiếng, giọng hắn ta đầy vẻ châm chọc và mỉa mai. Hắn ta liếc nhìn Trình Vãn Sinh, ánh mắt như muốn nói: *Mày giỏi giang thế thì đi mà làm cái việc nguy hiểm này đi!*
Một vài tạp dịch cười khúc khích, nhưng cũng có người nhìn Lý Cẩu Đản với vẻ khinh thường. Trình Vãn Sinh vẫn đứng im, ánh mắt bình thản, nhưng trong lòng hắn lại có một dòng suy nghĩ cuộn trào. *Rừng Mê Vụ… hiểm nguy thật sự.* Hắn đã nghe nói về nó từ những câu chuyện phiếm của tạp dịch cũ, về những yêu thú cấp thấp hay những loại độc thảo chết người. Nhưng hắn cũng biết, đây là cơ hội để hắn tiếp xúc với thế giới bên ngoài tông môn, để tích lũy kinh nghiệm sinh tồn. Hắn không thể mãi loanh quanh trong khu tạp dịch này. Hắn cần phải học cách đối mặt với nguy hiểm, thay vì chỉ tránh né nó.
Nếu hắn từ chối, hắn sẽ bị coi là hèn nhát một cách lộ liễu, bị Lý Cẩu Đản và những kẻ khác chế giễu không ngừng, thậm chí có thể bị Trần Lão Quản Sự đánh giá thấp. Hắn không sợ bị ghét bỏ, nhưng hắn cần một vỏ bọc. Vỏ bọc của một kẻ tuy hèn nhát nhưng vẫn đủ thông minh để biết lựa chọn những gì cần làm.
Trần Lão Quản Sự không mắng Lý Cẩu Đản, chỉ khẽ hắng giọng. Ánh mắt ông ta vẫn dán vào Trình Vãn Sinh. Ông ta dường như đang chờ đợi một phản ứng từ hắn.
Trình Vãn Sinh bước lên một bước, cúi đầu cung kính. “Bẩm Quản Sự, tiểu nhân xin nhận nhiệm vụ.” Giọng hắn trầm ổn, không một chút run rẩy hay do dự, khiến Lý Cẩu Đản và những tạp dịch khác không khỏi ngạc nhiên.
Trần Lão Quản Sự gật đầu, môi ông ta khẽ cong lên một nụ cười khó nhận ra. “Tốt. Ngươi đi cùng hai người nữa. Nhớ kỹ, Lục Diệp Đằng có phiến lá hình lục giác, mọc thành cụm. Đừng hái nhầm độc thảo.” Ông ta đưa cho hắn một bản đồ vẽ tay đơn giản, chỉ rõ vị trí rìa Rừng Mê Vụ và những dấu hiệu nhận biết Lục Diệp Đằng. “Đi đi, cẩn thận.”
Trình Vãn Sinh nhận lấy bản đồ, cúi đầu lần nữa rồi quay gót. Hắn biết, hai người còn lại mà Trần Lão Quản Sự nhắc đến sẽ là những tạp dịch già dặn hơn, có kinh nghiệm đi rừng. Nhưng hắn vẫn phải tự mình đối mặt với phần lớn hiểm nguy. Hắn thầm cảm ơn Lý Cẩu Đản. Nếu không có những lời lẽ cay nghiệt đó, hắn có lẽ đã phải do dự nhiều hơn. Giờ thì hắn đã có lý do chính đáng để chấp nhận nhiệm vụ, và cũng có thể quan sát cách những người khác hành xử trong môi trường nguy hiểm.
***
Buổi chiều, khi sương mù bắt đầu tan bớt, Trình Vãn Sinh cùng hai tạp dịch già hơn bước vào Rừng Mê Vụ. Vừa đặt chân vào, một cảm giác u ám và ẩm ướt bao trùm lấy hắn. Những cây cổ thụ cao vút, thân cây phủ đầy rêu phong và dây leo chằng chịt, cành lá đan xen nhau tạo thành một tán cây dày đặc, gần như che khuất ánh sáng mặt trời. Dưới chân, thảm lá mục nát dày cộp, ẩm ướt và trơn trượt. Mùi đất ẩm, mùi lá mục, mùi rêu và hương nồng của các loại thảo mộc dại xộc vào mũi, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của rừng sâu.
Tiếng gió rít qua kẽ lá nghe như tiếng thì thầm của những linh hồn cổ xưa. Đâu đó, tiếng côn trùng kêu rả rích, tiếng chim chóc hót líu lo, nhưng tất cả đều bị nuốt chửng bởi sự tĩnh mịch đáng sợ của khu rừng. Thỉnh thoảng, một tiếng gầm gừ yếu ớt vọng lại từ xa, đủ để nhắc nhở về sự hiện diện của những yêu thú. Sương mù lại bắt đầu giăng lối, khiến tầm nhìn hạn chế, tạo cảm giác lạc lối và rợn người.
Hai tạp dịch già hơn đi trước, họ dường như đã quen với môi trường này, bước đi khá nhanh. Trình Vãn Sinh đi phía sau, không vội vàng. Hắn biết, vội vàng trong rừng sâu chỉ tổ rước họa vào thân. Hắn chậm rãi, cẩn trọng từng bước, đôi mắt nâu sẫm không ngừng quan sát xung quanh.
“Các vị huynh đệ, chúng ta nên cẩn thận. Rừng Mê Vụ không phải là nơi để đùa giỡn.” Trình Vãn Sinh cất tiếng, giọng hắn điềm tĩnh, không quá lớn nhưng đủ để hai người phía trước nghe thấy.
Một trong hai người, một ông lão gầy gò với vẻ mặt khắc khổ, quay đầu lại nhìn hắn, khẽ gật đầu. “Tiểu huynh đệ nói phải. Ngươi là người mới đi rừng sao?”
“Dạ, tiểu nhân mới đến tông môn, đây là lần đầu tiên vào Rừng Mê Vụ.” Trình Vãn Sinh đáp, thành thật nhưng không quên giữ vẻ khiêm tốn.
“Thảo nào.” Ông lão kia nói, giọng ông ta có vẻ thông cảm. “Cứ theo chúng ta, đừng lạc là được.”
Trình Vãn Sinh gật đầu, nhưng hắn không hề phó mặc số phận cho hai người kia. Hắn cúi người, đôi mắt sắc bén như chim ưng lướt qua từng phiến lá, từng tảng đá. Hắn để ý những cành cây gãy, những vệt xước trên thân cây, những dấu chân nhỏ in hằn trên nền đất ẩm. Trí nhớ siêu phàm của hắn bắt đầu hoạt động, ghi lại từng chi tiết nhỏ nhất. Hình dạng của một loại nấm độc, mùi hương đặc trưng của một bụi cây có gai, thậm chí là hướng gió thổi, tất cả đều được thu thập và phân tích.
*Sương mù dày đặc… tầm nhìn hạn chế. Phải cẩn thận từng li từng tí.* Hắn thầm nhủ. *Ngọc Giản Vô Danh, nếu có ngươi thì tốt biết mấy.* Hắn thoáng nghĩ đến vật phẩm bí ẩn mà hắn đã từng nghe phong thanh về nó, một vật phẩm có khả năng ghi nhớ và phân tích mọi thứ, nhưng hắn nhanh chóng gạt đi. Hiện tại, hắn chỉ có trí tuệ và giác quan của mình.
Hắn chạm tay vào thân cây sần sùi, cảm nhận lớp rêu ẩm ướt. Hắn ngửi mùi không khí, cố gắng phân biệt những mùi hương lạ. Đột nhiên, hắn dừng lại. Ở phía trước, trên một phiến đá phủ đầy rêu, có vài vết cào xước còn khá mới, và một vài sợi lông màu xám bạc vương vãi.
“Khoan đã!” Trình Vãn Sinh khẽ gọi. “Huynh đệ, nhìn xem.” Hắn chỉ vào những dấu vết.
Hai tạp dịch già hơn đến gần, nhìn theo ngón tay hắn. “Đây là… dấu vết của một con Hồ Lang cấp thấp.” Ông lão gầy gò nói, sắc mặt trở nên nghiêm trọng. “Mới để lại không lâu. Chúng ta nên đi đường vòng.”
Trình Vãn Sinh gật đầu. Hắn đã phát hiện ra điều đó, nhưng việc để người có kinh nghiệm xác nhận sẽ giúp hắn không bị coi là quá kiêu ngạo. *Không vội vàng, không tham lam. Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ và sống sót trở về.* Hắn tự nhủ. Hắn theo chân hai người kia, cẩn thận tránh xa khu vực có dấu vết Hồ Lang.
Cứ thế, Trình Vãn Sinh di chuyển chậm rãi, cúi người quan sát mặt đất, chạm vào thân cây, ngửi mùi không khí. Hắn phát hiện ra những dấu vết nhỏ của yêu thú, quyết định đi vòng. Hắn không hề tham lam tìm kiếm những loại thảo dược quý hiếm khác, chỉ tập trung vào Lục Diệp Đằng. Hắn biết, sự tham lam có thể dẫn đến cái chết.
***
Khi ánh chiều tà yếu ớt bắt đầu xuyên qua tán lá cây, đẩy lùi dần lớp sương mù dày đặc, một âm thanh trong trẻo đột nhiên vọng đến tai Trình Vãn Sinh. Tiếng nước chảy róc rách, như một bản nhạc giữa sự tĩnh mịch của rừng sâu. Hắn đi theo tiếng nước, và rồi, một khung cảnh tươi đẹp hiện ra trước mắt.
Đó là một con suối nhỏ, nước trong vắt đến mức có thể nhìn thấy tận đáy, nơi những viên sỏi tròn lấp lánh dưới ánh nắng yếu ớt. Xung quanh suối, thảm thực vật xanh tươi mơn mởn, những bông hoa dại đủ màu sắc đua nhau khoe sắc. Không khí ở đây trong lành, mát mẻ, mang theo mùi nước suối và rêu phong. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng kêu rả rích, tạo nên một không gian yên bình, một ốc đảo an toàn tạm thời giữa Rừng Mê Vụ hiểm nguy.
Và đúng như Trần Lão Quản Sự đã nói, Lục Diệp Đằng mọc thành từng cụm lớn dọc theo bờ suối, phiến lá hình lục giác xanh mướt, tươi tốt.
“A, tìm thấy rồi!” Một trong hai tạp dịch già hơn reo lên, khuôn mặt lộ rõ vẻ nhẹ nhõm.
Trình Vãn Sinh không vội vã. Hắn đến gần bờ suối, ngồi xuống, quan sát một lượt. Nơi này, tuy đẹp đẽ và yên bình, nhưng cũng không thể hoàn toàn thoát khỏi những nguy hiểm của rừng sâu. Hắn vẫn giữ sự cảnh giác cao độ.
*Một nơi lý tưởng để ẩn mình nếu gặp nguy hiểm. Nước suối trong lành, có thể bổ sung. Mình cần ghi nhớ thật kỹ.* Hắn thầm nghĩ. Trí nhớ siêu phàm của hắn bắt đầu ghi lại từng chi tiết: vị trí của những tảng đá lớn có thể che chắn, hướng chảy của dòng suối, những loại cây cối xung quanh, và đặc biệt là cách để đến và đi khỏi nơi này một cách an toàn nhất.
Hắn cẩn thận hái Lục Diệp Đằng, không giật mạnh, không làm tổn hại đến rễ cây, để chúng có thể tiếp tục sinh trưởng. Hắn kiểm tra kỹ lưỡng từng phiến lá, đảm bảo không lẫn với bất kỳ loại độc thảo nào. Trong khi hai tạp dịch kia hái một cách vội vã hơn, Trình Vãn Sinh vẫn giữ nhịp độ của mình, vừa hái vừa quan sát, đôi mắt không ngừng lướt qua những bụi cây, những khe đá.
Sau khi đã thu thập đủ lượng Lục Diệp Đằng cần thiết, Trình Vãn Sinh đưa tay xuống dòng suối, múc một ngụm nước mát lạnh uống cạn. Vị nước trong lành, ngọt ngào xoa dịu cổ họng khô khốc của hắn, mang lại một cảm giác sảng khoái hiếm có. Hắn ngồi xuống một phiến đá lớn, lưng tựa vào thân cây cổ thụ, nhắm mắt lại một lát.
Không phải để nghỉ ngơi, mà là để tái hiện lại toàn bộ hành trình từ lúc bước vào Rừng Mê Vụ đến khi tìm thấy Suối Thanh Tâm này. Từng gốc cây, từng tảng đá, từng âm thanh, từng mùi hương, tất cả đều được khắc sâu vào tâm trí hắn, sắp xếp một cách có hệ thống. Hắn hình dung lại những dấu vết yêu thú, những đoạn đường khó đi, những vị trí có thể ẩn nấp.
*Sống sót không chỉ là tránh né, mà còn là tích lũy kiến thức và chuẩn bị cho tương lai.* Hắn tự nhủ. Nơi này, Suối Thanh Tâm, sẽ là một điểm an toàn tiềm năng, một bí mật nhỏ mà hắn đã khám phá được. Nó không chỉ là nơi để thu thập thảo dược, mà còn là một pháo đài nhỏ trong trí óc của hắn, một nơi hắn có thể quay về khi gặp hiểm nguy.
Khi mặt trời bắt đầu lặn hẳn, nhuộm đỏ cả một góc trời phía xa, Trình Vãn Sinh đứng dậy, mang theo túi thảo dược đầy ắp và một lượng lớn thông tin quý giá trong đầu. Hắn biết, hành trình trở về cũng nguy hiểm không kém. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn đã học được một điều quý giá hôm nay: Trong thế giới tu tiên khắc nghiệt này, sự cẩn trọng và tri thức là vũ khí sắc bén nhất của một kẻ phàm nhân. Và hắn, Trình Vãn Sinh, sẽ tiếp tục mài giũa những vũ khí đó.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.