Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 7: Quyết Định Sinh Tử: Kẻ Hèn Nhát Thoát Nạn
Màn đêm buông xuống Vực Sâu Im Lặng cùng với nỗi kinh hoàng vừa trải qua dường như vẫn còn đọng lại trong từng thớ thịt, từng mạch máu của Trình Vãn Sinh. Hắn và Trương Đại Bàn trở về khu tạp dịch trong im lặng, chỉ có tiếng gió lùa qua tán cây và tiếng côn trùng đêm là bầu bạn. Sự lạnh lẽo của Rừng Mê Vụ không tan biến khi họ bước chân vào những con đường quen thuộc của tông môn, mà dường như còn bám riết lấy, len lỏi vào từng góc khuất trong tâm hồn. Hắn biết, dù đã thoát khỏi hiểm nguy, nhưng những bí mật sâu thẳm dưới đáy vực sẽ còn ám ảnh, và những lời cảnh báo từ Ngọc Giản Vô Danh sẽ mãi là kim chỉ nam cho hành trình sinh tồn của hắn.
Sáng hôm sau, một lớp sương mù dày đặc bao phủ Thanh Huyền Tông, khiến cả ngọn núi hùng vĩ chìm trong vẻ âm u, huyền ảo. Không khí se lạnh như cắt da cắt thịt, khiến những tạp dịch dậy sớm phải co ro trong manh áo cũ kỹ. Tại sân tập trung quen thuộc của khu tạp dịch, hơn ba mươi tạp dịch đã tề tựu đông đủ, tiếng ho khù khụ, tiếng xì xào bàn tán vang vọng trong màn sương giăng lối. Trình Vãn Sinh đứng lẫn trong đám đông, dáng người hơi gầy, đôi mắt màu nâu sẫm cụp xuống như thường lệ, nhưng ẩn sâu bên trong là sự quan sát sắc bén, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Hắn cảm nhận rõ sự căng thẳng, xen lẫn chút hào hứng len lỏi trong không khí.
Trần Lão Quản Sự chậm rãi bước ra từ căn nhà gỗ cũ kỹ của mình. Ông lão lưng còng, tóc bạc trắng như sương, khuôn mặt tuy hiền lành phúc hậu nhưng đôi mắt lại lộ vẻ từng trải và chứa đựng vô vàn tâm sự. Ông mặc bộ đồ quản sự cũ kỹ, màu xám bạc đã phai mờ theo năm tháng, nhưng từng bước đi vẫn toát lên vẻ uy nghiêm nhất định.
"Tất cả im lặng!" Giọng Trần Lão Quản Sự tuy không quá lớn nhưng đủ sức dập tắt mọi tiếng xì xào. "Hôm nay, tông môn có một nhiệm vụ đặc biệt. Một đàn Hỏa Thử đã xuất hiện ở Xích Thạch Sơn, phía đông Rừng Mê Vụ. Chúng tuy không phải yêu thú lớn, nhưng sống theo đàn, hành động nhanh nhẹn và có chút hỏa độc." Ông dừng lại, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt tạp dịch, dừng lại lâu hơn một chút ở Trình Vãn Sinh. "Nhiệm vụ này là săn bắt Hỏa Thử, thu thập hạch tâm hỏa độc của chúng. Phần thưởng sẽ không nhỏ. Đủ để các ngươi đổi lấy mấy viên Bổ Khí Đan, giúp tăng cường tu vi."
Vừa dứt lời, một làn sóng xôn xao lan nhanh trong đám đông. "Bổ Khí Đan ư?" "Trời ơi, đó là thứ chỉ có đệ tử nội môn mới được hưởng!" "Nếu có Bổ Khí Đan, tu vi của ta chắc chắn sẽ đột phá!"
Lý Cẩu Đản, với thân hình gầy gò và khuôn mặt có chút ti tiện, lập tức hăng hái bước lên. Hắn ta liếc nhìn Trình Vãn Sinh với vẻ khinh thường, đoạn cao giọng nói: "Hỏa Thử thôi mà! Với số lượng người như vầy, còn không dễ như trở bàn tay? Trần lão cứ yên tâm, tiểu đệ nguyện đi đầu!"
Một gã đệ tử khác, với khuôn mặt nịnh bợ quen thuộc mà Trình Vãn Sinh từng gặp vài lần, cũng vội vàng phụ họa: "Đúng vậy, Trần lão! Bọn tiểu nhân sẽ mang về số lượng lớn để tông môn hài lòng! Đảm bảo không để một con Hỏa Thử nào chạy thoát!" Vẻ mặt hắn tràn đầy tự tin, như thể đã nhìn thấy những viên Bổ Khí Đan nằm gọn trong túi.
Trần Lão Quản Sự gật gù, ánh mắt vẫn dừng lại ở Trình Vãn Sinh. Ông lão dường như có chút mong chờ, có lẽ vì sự thể hiện xuất sắc của hắn trong nhiệm vụ thu thập Bích Nguyệt Thảo lần trước.
Trong khi đó, Trình Vãn Sinh lặng lẽ lắng nghe, đầu óc hắn đã nhanh chóng vận hành. Ngọc Giản Vô Danh, cẩm nang sinh tồn vô giá, đã khắc sâu vào tâm trí hắn không chỉ kiến thức về linh thảo, độc dược mà còn cả đặc tính của các loại yêu thú, địa hình nguy hiểm. Hắn nhớ rõ từng chi tiết về Hỏa Thử: *Hỏa Thử sống ở khu vực Xích Thạch, địa hình hiểm trở, hang ổ phức tạp, thường ẩn nấp trong các khe đá nóng chảy do địa nhiệt. Hơn nữa, Ngọc Giản nói rõ, vào mùa đông, chúng đặc biệt hung hãn và độc tính tăng cao để chống chọi với cái lạnh. Chúng không chỉ phun ra hỏa độc mà còn có khả năng tự bùng cháy khi bị dồn vào đường cùng, tạo ra một vụ nổ nhỏ nhưng đủ sức gây thương tích nặng nề cho những kẻ tiếp cận gần. Hơn nữa, khu vực Xích Thạch còn là nơi có nhiều bẫy đá tự nhiên, dễ sụp lở.*
"Đi mười người, chắc còn ba bốn..." Trình Vãn Sinh thầm nhủ. Phần thưởng hấp dẫn nhưng cái giá phải trả có thể là mạng sống. Hắn không phải kẻ tham lam, cũng không phải kẻ hèn nhát không dám đối mặt với nguy hiểm, nhưng hắn là người biết cân đo đong đếm. Sự sống còn là ưu tiên hàng đầu, mọi cơ duyên đều phải đặt sau sự an toàn.
Trương Đại Bàn, thân hình béo tròn, khuôn mặt bầu bĩnh, đứng cạnh Trình Vãn Sinh, vẻ mặt do dự. Hắn nhìn Trình Vãn Sinh, như thể đang tìm kiếm lời khuyên.
Trình Vãn Sinh hít sâu một hơi. Quyết định đã được đưa ra. Hắn bước lên một bước nhỏ, đủ để Trần Lão Quản Sự chú ý, nhưng không quá lộ liễu. Hắn khẽ nói, giọng điệu khiêm tốn, gần như hèn nhát: "Trần lão, tiểu đệ sức yếu, tu vi thấp kém, chỉ sợ không gánh vác nổi nhiệm vụ này, e rằng sẽ làm vướng chân đồng môn. Xin được ở lại làm nhiệm vụ dọn dẹp thường ngày ở khu tạp dịch."
Cả đám đông im lặng trong giây lát, rồi một tiếng cười khẩy vang lên. Đó là Lý Cẩu Đản. "Ha! Ngươi xem, cái đồ hèn nhát! Mới nghe nói nguy hiểm đã sợ co rúm lại rồi! Chẳng trách mãi là tạp dịch thấp kém!" Các tạp dịch khác cũng xì xào, tiếng cười chê, ánh mắt khinh bỉ đổ dồn về phía Trình Vãn Sinh. Họ không hiểu được sự cân nhắc sâu xa của hắn, chỉ thấy sự từ chối của hắn là biểu hiện của sự yếu kém, của nỗi sợ hãi.
Trần Lão Quản Sự nhìn Trình Vãn Sinh, ánh mắt thoáng qua một tia thất vọng, nhưng rồi ông lão chỉ thở dài. "Được rồi, nếu ngươi đã không muốn đi, vậy thì ở lại làm việc trong tông môn. Nhưng đừng hối hận đó!" Giọng ông chất chứa một sự cảnh báo nhẹ nhàng.
Trình Vãn Sinh cúi đầu, không nói gì thêm. Hắn chấp nhận những ánh mắt miệt thị, những lời chế giễu. Hắn biết, trong thế giới này, sự an toàn đôi khi phải đánh đổi bằng sự cô lập và hiểu lầm. Trương Đại Bàn nhìn hắn với vẻ khó hiểu, nhưng không nói gì, cuối cùng cũng quyết định theo Trình Vãn Sinh ở lại, có lẽ vì hắn đã quá tin tưởng vào sự khôn ngoan của Trình Vãn Sinh sau lần thoát chết ở Vực Sâu Im Lặng. Lý Cẩu Đản và nhóm tạp dịch hăng hái kia nhanh chóng tập hợp, mang theo liềm hái, bao tải, hùng hổ tiến về phía Rừng Mê Vụ, nơi màn sương vẫn còn giăng lối, che khuất những hiểm nguy rình rập. Trình Vãn Sinh nhìn theo bóng lưng họ, trong lòng không khỏi cảm thấy một sự lạnh lẽo. *Sống sót là một nghệ thuật, và ta là một nghệ sĩ.* Hắn thầm nhủ, quay lưng về phía màn sương, bước đi trong sự cô độc.
***
Trời đã về trưa, nắng nhẹ xuyên qua những đám mây còn sót lại, rải rác trên con đường đất dẫn xuống Trấn Phù Vân. Sau khi hoàn thành xong công việc dọn dẹp thường ngày, Trình Vãn Sinh quyết định xuống trấn. Hắn cần bán số Bích Nguyệt Thảo thu được từ nhiệm vụ lần trước và mua một ít nhu yếu phẩm. Bước chân hắn chậm rãi, cảnh vật xung quanh trở nên sống động hơn so với sự tĩnh mịch của tông môn. Tiếng người cười nói, tiếng rao hàng, mùi hương của đồ ăn vặt và đủ loại dược liệu hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sinh hoạt đời thường mà đã lâu hắn không được tận hưởng.
Hắn tìm đến Tiệm Linh Thảo Phương, một cửa tiệm nhỏ nằm sâu trong một con hẻm yên tĩnh của trấn. Đây là lần đầu tiên hắn đặt chân đến đây, theo lời giới thiệu của một tạp dịch lớn tuổi. Cửa tiệm được xây bằng gỗ thông cũ kỹ, mái lợp ngói xanh rêu phong, toát lên vẻ cổ kính và ấm cúng. Mùi hương nồng nàn của các loại thảo mộc khô, linh chi và dược liệu quý tỏa ra từ bên trong, quyện lẫn với mùi trầm hương thoang thoảng, tạo nên một không gian dễ chịu, khác hẳn với sự lạnh lẽo của tông môn hay sự hỗn tạp của chợ búa.
Bên trong, một ông lão trung niên, thân hình hơi mập mạp, khuôn mặt phúc hậu, đang ngồi sau quầy tính toán sổ sách. Ông ta mặc một chiếc áo dài bằng vải thô màu nâu sẫm, trông rất mực tề chỉnh. Đôi mắt ông ta tinh ranh, linh hoạt, lướt qua Trình Vãn Sinh từ đầu đến chân khi hắn bước vào. Đó chính là Dược Điếm Lão Bản.
"Tiểu huynh đệ đây là lần đầu đến tiệm lão phu à?" Dược Điếm Lão Bản cất tiếng hỏi, giọng nói trầm ấm nhưng vẫn ẩn chứa sự sắc sảo của một người buôn bán lão luyện.
Trình Vãn Sinh khẽ gật đầu, vẻ mặt bình tĩnh. Hắn đưa túi Bích Nguyệt Thảo cho lão bản. "Lão bản, đây là Bích Nguyệt Thảo vừa hái được. Xin hỏi giá cả thế nào?"
Dược Điếm Lão Bản cầm túi linh thảo, cẩn thận đổ ra khay gỗ để xem xét. Ông ta đưa tay vuốt nhẹ những cánh lá xanh biếc, đôi mắt tinh tường đánh giá chất lượng. "Ài chà, Bích Nguyệt Thảo này được thu hái đúng cách, lá nguyên vẹn, không dập nát, linh khí dồi dào. Tiểu huynh đệ đây mắt tinh tay lẹ, hái toàn linh thảo chất lượng." Ông ta cười mỉm, đoạn ngẩng đầu nhìn Trình Vãn Sinh. "Giá này là hữu nghị lắm rồi đó tiểu huynh đệ! Một lượng bạc cho mười cân, thế nào?"
Trình Vãn Sinh gật đầu. Đây là mức giá khá tốt, đúng như lời tạp dịch kia nói. "Đa tạ lão bản. Tiểu đệ xin nhận." Hắn biết, lão bản này không chỉ là một thương nhân đơn thuần, mà còn là một tay buôn tin tức giỏi. Cần phải cẩn thận trong từng lời nói. "Tiểu đệ chỉ là tạp dịch hèn mọn, kiếm chút tiền trà nước thôi. Mong lão bản giữ kín, kẻo rắc rối." Hắn giả vờ ngây thơ nói.
Dược Điếm Lão Bản cười khà khà, đưa cho Trình Vãn Sinh một túi tiền nhỏ. "Tiểu huynh đệ cứ yên tâm, lão phu buôn bán mấy chục năm nay, chữ tín là hàng đầu. Mà này, lão phu thấy tiểu huynh đệ có vẻ lạ mặt. Chắc không phải người của Thanh Huyền Tông đó chứ?" Ông ta nhấp một ngụm trà nóng, đôi mắt tinh ranh dò xét.
Trình Vãn Sinh không phủ nhận, cũng không khẳng định, chỉ khẽ gật đầu. Hắn biết, Dược Điếm Lão Bản đã đoán ra rồi.
"Ài, người trẻ tuổi bây giờ, ai cũng muốn tu tiên, ai cũng muốn công thành danh toại." Dược Điếm Lão Bản thở dài, vẻ mặt có chút tiếc nuối giả tạo. "Mà này, tiểu huynh đệ có nghe gì chưa? Sáng nay có nhóm tạp dịch của Thanh Huyền Tông đi săn Hỏa Thử ở Xích Thạch Sơn..." Ông ta dừng lại, hạ giọng, như thể đang kể một chuyện bí mật. "Vừa rồi có người khiêng về mấy cái xác, nghe nói là bị Hỏa Thử vây công, tổn thất nặng nề lắm. Ai da, người tu tiên cũng đâu phải bất tử đâu." Ông ta lắc đầu quầy quậy, vẻ mặt tiếc nuối tột độ, nh��ng trong ánh mắt vẫn lộ rõ vẻ tò mò muốn xem phản ứng của Trình Vãn Sinh.
Tin tức này như một tiếng sét đánh ngang tai Trình Vãn Sinh, dù hắn đã chuẩn bị tâm lý. Nội tâm hắn chấn động mạnh. *Quả nhiên là vậy! Ngọc Giản Vô Danh không bao giờ sai!* Một làn sóng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng hắn, không phải vì sợ hãi, mà là sự xác nhận rợn người về quyết định của mình. Nếu hắn không nghe theo lời cảnh báo của Ngọc Giản, nếu hắn không từ chối nhiệm vụ đó, có lẽ giờ này hắn cũng nằm trong số những "cái xác" đang được khiêng về.
Trình Vãn Sinh cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, không để lộ cảm xúc thật. Hắn chỉ khẽ nhíu mày, trầm giọng nói: "Thật đáng tiếc. Mong họ được an nghỉ."
Dược Điếm Lão Bản nhìn Trình Vãn Sinh, đôi mắt tinh ranh như muốn nhìn thấu tâm can hắn. Nhưng Trình Vãn Sinh đã quá quen với việc che giấu cảm xúc. Hắn chỉ cúi đầu chọn mua vài món nhu yếu phẩm đơn giản: một ít muối, một gói trà thảo mộc rẻ tiền, và vài cây nến.
Khi Trình Vãn Sinh rời khỏi Tiệm Linh Thảo Phương, ánh nắng vẫn còn nhẹ nhàng, nhưng trong lòng hắn, một tảng băng lớn đã hình thành. Sự chết chóc không bao giờ là điều xa lạ trong thế giới tu tiên, nhưng khi nó đến gần như vậy, khi nó là một tai họa mà mình đã suýt vướng phải, cảm giác lại hoàn toàn khác. Hắn chợt hiểu rõ hơn về giá trị của Ngọc Giản Vô Danh, nó không chỉ là một cuốn sách, mà là một tấm bùa hộ mệnh, một cẩm nang sinh tồn vô giá. Và Dược Điếm Lão Bản này, có vẻ như sẽ là một nguồn thông tin đáng tin cậy, hoặc ít nhất là một nơi để hắn nắm bắt những tin tức quan trọng trong tương lai.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía tây Thanh Huyền Tông. Những đám mây màu cam đỏ trôi lững lờ, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng bi tráng đến lạ. Khi Trình Vãn Sinh trở về khu tạp dịch, một không khí nặng nề, u ám bao trùm. Tiếng khóc thút thít, tiếng rên rỉ đau đớn, và những lời xì xào bàn tán vang vọng khắp nơi, khiến hắn rùng mình. Mùi máu tanh nồng nặc quyện lẫn với mùi thảo dược từ các băng bó thô sơ, tạo nên một hỗn hợp khó chịu, báo hiệu một thảm kịch vừa xảy ra.
Một đám đông tạp dịch đang tụ tập ở sân lớn, khuôn mặt ai nấy đều tái mét vì sợ hãi và đau buồn. Giữa đám đông, Trình Vãn Sinh nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn: vài người bị thương nặng đang được các tạp dịch khác cõng về, máu me be bét nhuộm đỏ cả y phục. Tiếng rên đau đớn của họ vang vọng, như xé nát không khí.
Ánh mắt Trình Vãn Sinh quét qua, và trái tim hắn chợt thắt lại. Kia là Lý Cẩu Đản, nằm bệt dưới đất, một chân bị thương nặng, máu vẫn đang rỉ ra từ vết cắn sâu hoắm. Khuôn mặt hắn ta trắng bệch, đôi mắt ti hí giờ đầy rẫy sự sợ hãi và tuyệt vọng. Bên cạnh, một nhóm tạp dịch đang cố gắng băng bó vết thương cho hắn, nhưng tình hình có vẻ không khả quan.
Cách đó không xa, một thi thể được phủ bằng một tấm vải trắng đã được đặt ngay ngắn trên một cái cáng. Một tạp dịch khác đang khóc nức nở bên cạnh. Trình Vãn Sinh tiến lại gần hơn, và khi tấm vải trắng hơi xô lệch, hắn nhận ra khuôn mặt thân quen của Đệ Tử Nịnh Hót, kẻ từng hăng hái nhất khi nhận nhiệm vụ săn Hỏa Thử sáng nay. Giờ đây, khuôn mặt hắn ta trắng bệch, không còn một chút sinh khí, đôi mắt mở trừng trừng, vẫn giữ nguyên vẻ hoảng loạn tột độ trước khi chết. Hắn ta đã chết.
Trương Đại Bàn, bạn đồng hành của Trình Vãn Sinh, may mắn hơn. Hắn chỉ bị vài vết cào xước nhẹ trên tay và mặt, nhưng tinh thần thì đã suy sụp hoàn toàn. Hắn ngồi thụp xuống đất, ôm đầu run rẩy, miệng lẩm bẩm không ngừng. "Nó... nó... nó cắn... Hỏa Thử quá nhiều... Chúng nó đến từ khắp nơi... Như lũ quỷ đói khát..." Giọng hắn đứt quãng, đầy vẻ hoảng loạn tột độ.
Một Nữ Đệ Tử Đa Miệng, với khuôn mặt xinh xắn nhưng ánh mắt lanh lợi hay liếc ngang liếc dọc, đang thì thầm với một đệ tử khác, đôi mắt mở to vì sợ hãi nhưng cũng đầy vẻ tò mò. "Ngươi có nghe nói chuyện đó chưa? Nhóm của Lý Cẩu Đản gặp nạn thật rồi! Hỏa Thử dữ tợn quá, chết mất mấy người! Nghe nói chúng còn phun độc, khiến mấy người kia không kịp phản ứng!"
Đệ Tử Nịnh Hót kia thở dài thườn thượt, vẻ mặt vẫn còn bàng hoàng. "Thật đáng sợ. May mà cái tên Trình Vãn Sinh hèn nhát không đi, không thì chết oan. Đúng là số phận..." Giọng hắn chứa đầy sự mỉa mai, nhưng trong hoàn cảnh này, lại nghe như một lời vô tình khẳng định.
Trình Vãn Sinh đứng lặng, cảm nhận rõ sự lạnh lẽo của cái chết bao trùm, và sự may mắn đến rợn người của bản thân. Hắn không khỏi cảm thấy một sự cô độc sâu sắc. Hắn bị coi thường, bị chế giễu, bị gọi là hèn nhát, nhưng chính cái "hèn nhát" đó đã cứu mạng hắn. Cái giá của sự sống sót đôi khi là sự hiểu lầm và cô lập. Hắn không hối hận.
*Sợ chết không phải là hèn nhát, mà là sự lựa chọn khôn ngoan. Ngọc Giản Vô Danh đã cứu ta một mạng.* Hắn thầm nghĩ, ánh mắt nhìn về phía Rừng Mê Vụ, nơi hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời như máu, như một lời nhắc nhở về sự tàn khốc của thế giới này.
Trần Lão Quản Sự xuất hiện, vẻ mặt ông lão giờ đây không còn sự nghiêm nghị thường ngày, mà thay vào đó là nỗi buồn và sự mệt mỏi hằn sâu. "Thu dọn đi! Đưa những người bị thương về nhà chữa trị, và lo hậu sự cho những người đã khuất!" Giọng ông khàn khàn, nặng trĩu.
Trình Vãn Sinh vẫn đứng đó, như một cái bóng giữa cảnh hỗn loạn. Hắn không tham gia vào việc thu dọn, cũng không ai yêu cầu hắn làm vậy. Có lẽ họ vẫn còn khinh bỉ hắn, hoặc có lẽ họ đã quá mệt mỏi để bận tâm. Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không, nơi Rừng Mê Vụ ẩn hiện trong bóng tối dần buông. Ngọc Giản Vô Danh đã chứng minh giá trị của mình một cách đau đớn và chân thực nhất. Thế giới tu tiên khắc nghiệt này sẽ còn rất nhiều hiểm nguy, và hắn sẽ cần phải tiếp tục sống sót, không phải bằng cách chiến đấu đến chết, mà bằng trí tuệ, sự cẩn trọng và những lựa chọn khôn ngoan. Sự cô lập, sự hiểu lầm, hắn sẵn sàng chấp nhận tất cả, miễn là được tiếp tục sống. Con đường phía trước còn dài, và hắn biết, hắn sẽ phải đi một mình.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.