Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 106: Băng Tâm Tan Chảy: Lời Giảng Từ Kẻ Nghịch Thiên
Sương đêm dần tan, nhường chỗ cho những tia nắng bình minh đầu tiên, nhuộm hồng chân trời phía Đông. Trên đỉnh Vọng Tiên Đài, một đài tế bằng đá nguyên khối sừng sững giữa không trung, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, Liễu Thanh Y vẫn đứng bất động, như một pho tượng tạc từ băng ngọc. Mái tóc đen dài của nàng khẽ lay động trong làn gió sớm, tà bạch y tinh khôi phần phật bay, tạo nên một vẻ đẹp thanh cao, thoát tục. Nhưng sâu thẳm trong đôi mắt phượng vốn dĩ lạnh lùng, giờ đây lại ẩn chứa một nỗi hoang mang, một sự giằng xé nội tâm chưa từng có.
Nàng đã ở đây từ lúc đêm khuya, sau khi Tống Vấn Thiên rời đi. Vọng Tiên Đài, nơi linh khí tinh khiết nhất của tông môn hội tụ, là chốn nàng thường lui tới để tĩnh tâm, minh ngộ đạo lý. Nơi đây, các phù văn cổ xưa được chạm khắc tinh xảo trên từng phiến đá, miêu tả hình ảnh các vị tiên nhân uy nghi, những cảnh giới thần thánh xa vời, như một lời nhắc nhở về sự vĩ đại và công bằng của Thiên Đạo. Trung tâm đài, một viên ngọc phát sáng khổng lồ không ngừng tỏa ra linh quang, vừa là pháp nhãn của đài, vừa là tụ linh trận cường đại nhất, giúp tu sĩ dễ dàng cảm ngộ thiên địa. Tiếng gió lùa vi vút qua những khe đá, mang theo hơi sương lạnh lẽo, nhưng không thể xua đi ngọn lửa chất vấn đang bùng cháy trong lòng nàng.
Liễu Thanh Y cố gắng nhập định, vận chuyển công pháp Thanh Tâm Quyết, hy vọng dòng linh khí thuần khiết có thể gột rửa những tạp niệm, những tà thuyết mà Tống Vấn Thiên đã gieo vào tâm trí nàng. Nàng muốn tin rằng Thiên Đạo là chân lý duy nhất, là quy luật bất di bất dịch, là Đấng tối cao ban phước cho vạn vật, chỉ cần tuân theo, ắt sẽ đạt được sự bất tử. Nhưng mỗi khi linh khí luân chuyển, những lời nói của Tống Vấn Thiên lại hiện rõ mồn một, như những vết khắc không thể xóa nhòa trong tiềm thức.
“Cái lồng vô hình... tẩu hỏa nhập ma không lý do...”
Nàng cảm thấy một áp lực vô hình đè nén, không phải từ linh khí dồi dào, cũng không phải từ sự uy nghiêm của Vọng Tiên Đài, mà từ chính những suy nghĩ của mình. Nó nặng trĩu hơn cả vạn cân, bóp nghẹt từng hơi thở. Nàng nhớ lại vị sư huynh tài năng nhất, một kỳ tài hiếm có của tông môn, người đã dành cả đời nghiên cứu một bộ công pháp cổ xưa, được đồn đại là có thể chạm đến cảnh giới Tiên Nhân. Sư huynh đã cẩn trọng đến mức cực điểm, mỗi bước tu luyện đều được kiểm tra kỹ lưỡng, mỗi tầng công pháp đều được luận chứng tỉ mỉ bởi hàng trăm trưởng lão. Nhưng rồi, trong thời khắc đột phá quan trọng nhất, ngay trước ngưỡng cửa của lôi kiếp Thiên Đạo, hắn lại tẩu hỏa nhập ma, thân tử đạo tiêu, để lại một bí ẩn không lời giải, một bi kịch mà tông môn vẫn luôn dùng để cảnh tỉnh các đệ tử không nên quá tham vọng. Giờ đây, mọi thứ bỗng chốc trở nên rõ ràng một cách đáng sợ. Cái chết của sư huynh, cái chết của biết bao thiên tài khác trong lịch sử, không phải vì họ kém cỏi, không phải vì họ sơ suất, mà vì họ đã chạm đến một giới hạn vô hình.
"Không thể nào... Thiên Đạo là chân lý. Những điều hắn nói chỉ là tà thuyết... Nhưng tại sao... tại sao ta lại không thể bác bỏ chúng?" Liễu Thanh Y khẽ lẩm bẩm, giọng nói lạc đi trong tiếng gió. Nàng nhắm chặt mắt, cố gắng loại bỏ hình bóng Tống Vấn Thiên ra khỏi tâm trí, nhưng vô ích. Khuôn mặt thư sinh, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh tú của hắn, cùng nụ cười đầy ẩn ý, cứ luẩn quẩn trong suy nghĩ nàng. Từng lời hắn nói, dù không trực tiếp công kích Thiên Đạo, nhưng lại như những nhát dao sắc bén, cắt đứt từng sợi dây niềm tin mà nàng đã xây dựng bấy lâu.
Trong khi đó, ở một nơi khuất nẻo cách Vọng Tiên Đài không xa, Tống Vấn Thiên ẩn mình trong một tảng đá cổ thụ khổng lồ, toàn thân được bao phủ bởi Hỗn Độn Nguyên Ấn, khiến hắn như hòa vào không khí, không một chút khí tức nào lộ ra. Hắn nhìn Liễu Thanh Y từ xa, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước cổ, không một gợn sóng. Trong tay hắn, một tấm Thiên Đạo Phù Văn cổ xưa khẽ rung động, phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo mà chỉ hắn mới có thể cảm nhận. Phù văn này không ngừng truyền về cho hắn những luồng tín tức hỗn loạn, phản ánh sự giằng xé nội tâm dữ dội của Liễu Thanh Y. Hắn biết, nàng đang đấu tranh. Nàng đang đứng giữa vực thẳm của niềm tin và sự thật.
"Hạt giống đã nảy mầm. Giờ là lúc tưới nước." Tống Vấn Thiên khẽ thì thầm, giọng nói trầm ổn, chỉ đủ để chính hắn nghe thấy. Hắn không vội vàng. Con đường này, hắn biết, cần sự tinh tế, kiên nhẫn. Sự thức tỉnh không thể đến từ ép buộc, mà phải đến từ chính nội tâm. Liễu Thanh Y là một nữ tu sĩ tài năng, có trí tuệ, và quan trọng hơn, nàng có đủ sự nhạy cảm để nhận ra những điều bất thường. Đó là lý do hắn chọn nàng. Hắn tin rằng, một khi nàng thật sự nhìn thấy chân tướng, nàng sẽ trở thành một đồng minh mạnh mẽ, một ánh sáng hiếm hoi trong thế giới tràn ngập sự mù quáng này.
Gió vẫn không ngừng thổi, và tiếng sấm từ những lôi kiếp xa xôi thỉnh thoảng lại vang dội, như lời cảnh báo từ một Đấng tối cao không vui. Nhưng Liễu Thanh Y không còn cảm thấy sự uy nghiêm như trước. Thay vào đó, mỗi tiếng sấm, mỗi tia chớp giờ đây đều như một câu hỏi nhức nhối, một lời gợi nhắc về những cái chết "không lý do". Nàng đứng đó, toàn thân lạnh giá, nhưng trong lòng lại như có một ngọn lửa đang thiêu đốt, thiêu rụi từng chút một lớp băng giá mà nàng đã dùng để che đậy những nghi ngờ bấy lâu nay. Hạt giống hoài nghi đã không chỉ nảy mầm, mà còn bắt đầu đâm rễ sâu vào tâm hồn nàng.
***
Không thể tìm thấy sự bình yên hay câu trả lời trên Vọng Tiên Đài, Liễu Thanh Y quyết định rời đi, nàng cảm thấy tâm trạng mình càng thêm hỗn loạn. Linh khí dồi dào trên đài cao giờ đây không còn là sự an ủi, mà như một lời nhắc nhở trào phúng về sự bất lực của nàng. Nàng hướng thẳng đến Tàng Kinh Các của tông môn. Nơi đó, hàng vạn điển tịch cổ xưa, từ các công pháp tu luyện, sử ký, đến các ghi chép về thiên địa dị tượng, đều được cất giữ cẩn mật. Nàng hy vọng, trong những trang sách đã ngả vàng theo thời gian, nàng có thể tìm thấy điều gì đó để bác bỏ những lời của Tống Vấn Thiên, hoặc ít nhất là lý giải những bất thường mà hắn đã chỉ ra.
Tàng Kinh Các sừng sững như một tòa tháp cao nhiều tầng, được làm hoàn toàn từ gỗ linh mộc quý hiếm, có khả năng chống mối mọt và hỏa hoạn vĩnh cửu. Các trận pháp bảo vệ phức tạp được khắc khắp nơi trên tường, trên cột trụ, và cả trên từng kệ sách, không chỉ để ngăn chặn trộm cắp mà còn để bảo quản những tri thức cổ xưa khỏi sự bào mòn của thời gian. Bên trong, ánh sáng dịu nhẹ từ các pháp trận chiếu rọi, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, yên tĩnh. Mùi giấy cũ, mùi mực, mùi gỗ linh mộc, và một chút mùi hương liệu chống ẩm mốc hòa quyện vào nhau, mang đến cảm giác cổ kính và tri thức. Tiếng lật sách xào xạc, tiếng bước chân nhẹ nhàng của vài tu sĩ khác, và tiếng gió lùa qua các khe cửa sổ cao vút là những âm thanh hiếm hoi phá vỡ sự im lặng tuyệt đối.
Liễu Thanh Y bước vào, cảm giác như đang lạc vào một dòng chảy lịch sử vô tận. Nàng đi thẳng đến khu vực lưu trữ các sử ký và ghi chép về các sự kiện tu luyện trong Kỷ Nguyên Thượng Cổ. Nàng tìm kiếm những từ khóa như 'phạt thiên lôi kiếp', 'yêu nghiệt nghịch thiên', 'thiên tài yểu mệnh', 'tẩu hỏa nhập ma bất thường'. Mỗi cuốn sách được mở ra, mỗi trang giấy được lật qua, nàng đều đọc kỹ lưỡng, soi xét từng câu chữ, tìm kiếm bất kỳ manh mối nào.
Thời gian trôi qua nhanh chóng. Mặt trời đã lên đỉnh đầu, ánh sáng dịu nhẹ của Tàng Kinh Các vẫn không thay đổi, nhưng tâm trạng Liễu Thanh Y ngày càng nặng nề. Nàng đã đọc qua hàng chục cuốn sách, nhưng tất cả đều tuân theo một khuôn mẫu nhất định: những thiên tài yểu mệnh đều được quy kết là do tâm cảnh bất ổn, do tham lam, hoặc do nghịch thiên mà chịu quả báo. Lôi kiếp luôn được miêu tả là công bằng, giáng xuống những kẻ tu luyện có ý đồ bất chính hoặc vượt quá giới hạn cho phép. Không một dòng nào đề cập đến sự thao túng tinh vi, không một từ nào gợi ý về một "cái lồng vô hình".
Đột nhiên, một giọng nói trầm ổn vang lên bên cạnh nàng, nhẹ nhàng như gió thoảng, khiến nàng giật mình. "Băng Tâm Tiên Tử cũng có hứng thú với những điển tịch cổ xưa này sao?"
Liễu Thanh Y quay phắt lại. Đứng bên cạnh nàng, cách một kệ sách, chính là Tống Vấn Thiên. Hắn đang cầm trong tay một cuốn sách cổ dày cộp, gương mặt thư sinh vẫn toát lên vẻ suy tư sâu sắc. Trang phục trường bào màu xanh sẫm đơn giản càng làm nổi bật khí chất bất phàm của hắn. Nàng không biết hắn đã đứng đó từ bao giờ, và cũng không cảm nhận được chút khí tức nào của hắn. Sự xuất hiện của hắn quá mức 'tình cờ', quá mức bất ngờ.
"Ngươi... tại sao lại ở đây?" Liễu Thanh Y hỏi, giọng nói vẫn mang chút cảnh giác.
Tống Vấn Thiên khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa nhiều tầng ý nghĩa. "Ta chỉ tìm kiếm chút tri thức cổ xưa. Ngươi cũng vậy sao, Băng Tâm Tiên Tử? Xem ra chúng ta có cùng hứng thú." Hắn không đợi nàng trả lời, mà khẽ nhấc tay chỉ vào một đoạn ghi chép trên cuốn sách cổ mà nàng vừa đặt xuống. "Tiên Tử xem, đoạn này kể về Đạo Quân Vô Trần, một vị tiền bối tài năng ngút trời, tu vi đạt đến đỉnh cao Hóa Thần cảnh, được cho là có thể đột phá lên cảnh giới Tiên Nhân bất cứ lúc nào. Nhưng rồi, trước lôi kiếp Thiên Đạo, hắn lại đột ngột tẩu hỏa nhập ma, thân tử đạo tiêu, để lại một bí ẩn không lời giải. Chẳng phải rất kỳ lạ sao?"
Liễu Thanh Y nhìn theo ngón tay hắn, đoạn ghi chép đó chính xác là những gì nàng vừa đọc. Nàng đã bác bỏ nó bằng cách tự nhủ rằng Đạo Quân Vô Trần có lẽ đã quá tự mãn, tâm cảnh bất ổn. "Đó là do tâm cảnh bất ổn, không thể trách Thiên Đạo." Nàng đáp lại, giọng điệu vẫn kiên định, nhưng trong lòng đã bắt đầu dao động.
Tống Vấn Thiên lắc đầu nhẹ, ánh mắt sâu thẳm nhìn nàng, như muốn nhìn thấu tâm can. "Tâm cảnh bất ổn? Một vị Đạo Quân đã tu luyện hàng vạn năm, tâm cảnh vững như bàn thạch, lại có thể bất ổn vào đúng thời khắc quan trọng nhất sao? Hơn nữa, ghi chép này nói, hắn tẩu hỏa nhập ma trước khi lôi kiếp giáng xuống. Vậy lôi kiếp đó là để trừng phạt hắn, hay để 'thanh tẩy' một người đã vượt quá giới hạn?" Hắn ngừng lại một chút, để cho những lời đó thấm vào tâm trí nàng. "Thiên Đạo luôn công bằng, nhưng đôi khi... sự công bằng ấy lại quá tàn nhẫn với những kẻ tài năng nhất. Họ được phép thắng, nhưng không có nghĩa là thắng thật sự."
Liễu Thanh Y cảm thấy tim mình đập mạnh. Lời nói của Tống Vấn Thiên như một lưỡi dao sắc bén, chọc thẳng vào những điểm yếu trong lý luận của nàng. Nàng đã từng nghĩ đến điều đó, nhưng luôn tự trấn an bản thân bằng những lời giải thích hợp lý.
Tống Vấn Thiên tiếp tục, hắn lật vài trang sách, chỉ vào một đoạn khác. "Vậy còn vị này? Cả gia tộc họ Trần bị diệt vong chỉ vì một lời nói 'đắc tội' với Thiên Đạo. Một lời nói bâng quơ, không có ý mạo phạm, chỉ đơn thuần là một sự nghi vấn về một quy tắc tu luyện. Thiên Đạo, Đấng tối cao, lại nhỏ nhen đến mức vì một câu nói mà hủy diệt hàng trăm sinh linh vô tội, cả trẻ nhỏ chưa hiểu sự đời, chỉ vì họ mang cùng huyết mạch sao? Ngươi thực sự tin rằng Thiên Đạo lại nhỏ nhen đến vậy sao, Băng Tâm Tiên Tử?"
Cổ họng Liễu Thanh Y khô khốc. Nàng đã đọc qua đoạn đó. Nó được giải thích là do gia tộc họ Trần đã tích lũy quá nhiều nghiệp chướng, và lời nói của vị tộc trưởng chỉ là giọt nước tràn ly. Nhưng giờ đây, dưới góc nhìn của Tống Vấn Thiên, mọi thứ trở nên vô cùng tàn nhẫn và vô lý. Một lời nói, dù có sai lầm đến đâu, cũng không đáng để cả một gia tộc phải diệt vong. Trừ phi, lời nói đó đã chạm đến một bí mật không thể dung thứ.
"Những điều này... đều có thể giải thích được bằng sự biến đổi của nhân quả luân hồi, hoặc sự bất ổn của tâm cảnh." Liễu Thanh Y cố gắng giữ vững lập trường, nhưng giọng nói của nàng đã run rẩy.
Tống Vấn Thiên khẽ lắc đầu. "Luân hồi nhân quả? Tâm cảnh bất ổn? Những lý do vĩ mô và mơ hồ đó được dùng để giải thích mọi thứ, để che đậy những điều phi lý. Tại sao lại như vậy? Tại sao luôn là những kẻ tài năng nhất, những người dám đặt câu hỏi, những người có tư duy độc lập lại dễ dàng 'tẩu hỏa nhập ma', 'chịu phạt Thiên Đạo' hơn những kẻ tầm thường, chỉ biết tuân theo quy củ? Ngươi có bao giờ tự hỏi, liệu có phải Thiên Đạo không chấp nhận những kẻ quá thông minh, những linh hồn có tư duy độc lập, hay những ai dám chống đối ý chí của nó không?"
Lời nói của Tống Vấn Thiên như những mũi tên xuyên thẳng vào tâm trí Liễu Thanh Y. Nàng không thể phản bác. Những điều hắn nói, không phải là vô căn cứ. Chính nàng cũng đã từng mơ hồ cảm nhận được sự bất hợp lý đó, nhưng luôn gạt bỏ nó sang một bên vì niềm tin đã được hun đúc từ nhỏ. Niềm tin vào Thiên Đạo, vào sự công bằng tuyệt đối của nó, đã trở thành một thứ giáo điều không thể lay chuyển. Nhưng giờ đây, giáo điều đó đang bị lung lay dữ dội.
Hắn ngừng lại, nhìn nàng với ánh mắt thấu hiểu. "Kẻ bị giam cầm, đôi khi lại là người tin tưởng nhất vào tự do. Họ tin rằng bầu trời bên ngoài chiếc lồng chính là tất cả những gì họ có thể nhìn thấy, mà không hề biết rằng, có một bầu trời khác rộng lớn hơn, không bị giới hạn bởi bất kỳ lồng giam nào. Chỉ là, chúng ta có dám nhìn thấy nó hay không mà thôi." Tống Vấn Thiên khẽ khép cuốn sách cổ lại, đặt nó trở về vị trí cũ. "Tri thức, đôi khi không phải là để tìm kiếm câu trả lời, mà là để đặt câu hỏi. Và những câu hỏi đó, mới thật sự định nghĩa con đường của chúng ta." Hắn gật đầu chào nàng một cách lịch sự, rồi xoay người, lặng lẽ bước đi, hòa vào giữa những kệ sách cao ngút, biến mất như một ảo ảnh. Lần này, hắn không để lại lời thì thầm nào, chỉ có sự im lặng đầy ám ảnh.
Liễu Thanh Y đứng đó, giữa Tàng Kinh Các cổ kính và uy nghiêm, nhưng tâm hồn nàng lại như đang ở giữa một cơn bão dữ dội. Những lời nói của Tống Vấn Thiên không ngừng vang vọng trong tâm trí nàng, như một lời nguyền, một sự thật trần trụi không thể chối bỏ.
***
Đêm buông xuống, bao trùm vạn vật trong màn đen tĩnh mịch. Liễu Thanh Y trở về phòng tu luyện riêng của mình. Căn phòng vốn dĩ luôn là nơi nàng tìm thấy sự thanh tịnh, nơi linh khí dồi dào chảy khắp, giúp nàng gột rửa tạp niệm và tập trung vào tu luyện. Nhưng đêm nay, mọi thứ dường như đã thay đổi. Tiếng gió lùa nhẹ qua khe cửa sổ, tạo nên một âm thanh rít khẽ, nghe như tiếng ai đó đang thì thầm những bí mật cấm kỵ. Bầu không khí trong phòng trở nên nặng nề, ngột ngạt, không phải vì linh khí tiêu tán, mà vì sự hỗn loạn đang cuộn trào trong tâm trí nàng. Ánh sáng dịu nhẹ từ pháp trận chiếu sáng căn phòng, nhưng không thể xua đi cái bóng tối đang bao trùm lấy tâm hồn nàng.
Liễu Thanh Y ngồi bất động trên bồ đoàn, ánh mắt vô định, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt. Nàng không còn có thể nhập định, không còn có thể vận chuyển công pháp. Mọi thứ đã sụp đổ. Những bằng chứng gián tiếp mà Tống Vấn Thiên đã chỉ ra từ các điển tịch cổ xưa, những lập luận sắc bén của hắn về sự phi lý trong cái chết của các thiên tài, tất cả đều hợp lại, cùng với những hoài nghi tiềm ẩn bấy lâu nay của nàng, tạo thành một cơn bão táp dữ dội, cuốn phăng đi mọi niềm tin đã được xây dựng.
Nàng cảm thấy như có một bức màn che mắt đã bị vén lên, để lộ ra một sự thật trần trụi và tàn nhẫn. Cái gọi là 'công bằng' của Thiên Đạo, cái gọi là 'ban phước' cho những kẻ tuân theo, thực chất chỉ là một sự kiểm soát tinh vi, một cái lồng vô hình giam hãm mọi sinh linh. Những 'thiên tài yểu mệnh', những 'kẻ nghịch thiên' mà Thiên Đạo đã 'trừng phạt', không phải vì họ làm sai, mà vì họ đã tiến quá xa, đã chạm đến ngưỡng mà Thiên Đạo không cho phép. Họ là những quân cờ bị loại bỏ, bị 'thanh tẩy' khi vượt quá giới hạn, khi dám đặt câu hỏi, khi dám tìm kiếm một con đường khác.
Niềm tin của nàng vào Thiên Đạo, vào chân lý duy nhất mà nàng đã được giáo dục bấy lâu nay, giờ đây như một tấm gương bị nứt vỡ, những mảnh vỡ sắc nhọn cứa vào tâm can nàng. Cảm giác bị phản bội dâng lên mạnh mẽ. Không phải là sự phản bội từ con người, mà là từ chính cái Đấng tối cao mà nàng đã đặt trọn niềm tin. Cái cảm giác hoang mang, lạc lối về con đường tu luyện của mình giờ đây lớn hơn bao giờ hết. Nếu Thiên Đạo thực sự thao túng mọi thứ, thì con đường nàng đang đi, những nỗ lực mà nàng đã bỏ ra để đạt đến đỉnh cao tu vi, có ý nghĩa gì? Liệu nàng có đang đi trên một con đường đã được định sẵn, và rồi cũng sẽ trở thành một quân cờ bị loại bỏ khi nàng đạt đến một giới hạn nào đó?
Liễu Thanh Y khẽ đưa tay lên, chạm vào chiếc ngọc bội hình hoa sen trắng mà nàng luôn đeo bên mình. Chiếc ngọc bội này là biểu tượng của tông môn, của sự thuần khiết, của con đường tu luyện chính đạo mà nàng đã theo đuổi từ khi còn bé. Nó vốn là nguồn an ủi, là lời nhắc nhở về niềm tin của nàng. Nhưng giờ đây, khi chạm vào nó, nàng chỉ cảm thấy một sự lạnh lẽo đáng sợ, một cảm giác trống rỗng. Chiếc ngọc bội dường như đang chế giễu nàng, chế giễu niềm tin mù quáng của nàng.
"Tất cả... tất cả đều là giả dối sao? Những lời hắn nói... quá khớp với những điều ta từng mơ hồ cảm nhận... Thiên Đạo... rốt cuộc là gì?" Nàng lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng, chứa đầy nỗi cay đắng. Nàng cảm thấy một nỗi cô độc bao trùm, một nỗi cô độc của một người nhìn thấy sự thật, nhưng không biết phải làm gì với nó.
“Nếu Thiên Đạo thực sự thao túng như vậy... vậy con đường ta đang đi... có ý nghĩa gì?” Nàng thì thầm, đôi mắt phượng nhắm nghiền, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má lạnh lẽo. Đó không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là nước mắt của sự thức tỉnh, của sự đau đớn khi nhận ra một chân lý tàn khốc. Nàng đã từng tin rằng, chỉ cần cố gắng, chỉ cần tuân theo quy tắc, nàng sẽ đạt được tự do, đạt được sự bất tử. Nhưng giờ đây, tự do đó chỉ là một ảo ảnh, bất tử đó chỉ là một chiếc lồng được mạ vàng.
Liễu Thanh Y ngồi bất động trong bóng đêm, tâm trí nàng chìm trong một mớ hỗn độn. Nhưng sâu thẳm trong sự hỗn loạn đó, một ngọn lửa mới đang âm ỉ cháy. Ngọn lửa của sự chất vấn, ngọn lửa của khao khát tìm kiếm chân lý đích thực. Dù con đường phía trước có chông gai đến mấy, dù nó có phải đi ngược lại với tất cả những gì nàng từng tin tưởng, nàng cũng sẽ không lùi bước. Hạt giống hoài nghi đã được gieo, và nó đã nảy mầm mạnh mẽ. Băng Tâm Tiên Tử, Liễu Thanh Y, sẽ không còn là người cũ nữa. Nàng sẽ tìm kiếm câu trả lời cho riêng mình, và con đường này, có lẽ nàng sẽ không còn cô độc. Bởi vì, có một kẻ đã dám đặt câu hỏi, đã dám chỉ ra sự thật, một kẻ nghịch thiên với trí tuệ và ý chí kiên định, đang thầm lặng mở ra một con đường mới. Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.