Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 107: Bẻ Gãy Gông Cùm Vô Hình: Tiết Lộ Kỳ Ngộ Thao Túng
Ánh sáng dịu nhẹ từ pháp trận chiếu sáng căn phòng, nhưng không thể xua đi cái bóng tối đang bao trùm lấy tâm hồn nàng. Liễu Thanh Y ngồi bất động trên bồ đoàn, ánh mắt vô định, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt. Nàng không còn có thể nhập định, không còn có thể vận chuyển công pháp. Mọi thứ đã sụp đổ. Những bằng chứng gián tiếp mà Tống Vấn Thiên đã chỉ ra từ các điển tịch cổ xưa, những lập luận sắc bén của hắn về sự phi lý trong cái chết của các thiên tài, tất cả đều hợp lại, cùng với những hoài nghi tiềm ẩn bấy lâu nay của nàng, tạo thành một cơn bão táp dữ dội, cuốn phăng đi mọi niềm tin đã được xây dựng.
Nàng cảm thấy như có một bức màn che mắt đã bị vén lên, để lộ ra một sự thật trần trụi và tàn nhẫn. Cái gọi là 'công bằng' của Thiên Đạo, cái gọi là 'ban phước' cho những kẻ tuân theo, thực chất chỉ là một sự kiểm soát tinh vi, một cái lồng vô hình giam hãm mọi sinh linh. Những 'thiên tài yểu mệnh', những 'kẻ nghịch thiên' mà Thiên Đạo đã 'trừng phạt', không phải vì họ làm sai, mà vì họ đã tiến quá xa, đã chạm đến ngưỡng mà Thiên Đạo không cho phép. Họ là những quân cờ bị loại bỏ, bị 'thanh tẩy' khi vượt quá giới hạn, khi dám đặt câu hỏi, khi dám tìm kiếm một con đường khác.
Niềm tin của nàng vào Thiên Đạo, vào chân lý duy nhất mà nàng đã được giáo dục bấy lâu nay, giờ đây như một tấm gương bị nứt vỡ, những mảnh vỡ sắc nhọn cứa vào tâm can nàng. Cảm giác bị phản bội dâng lên mạnh mẽ. Không phải là sự phản bội từ con người, mà là từ chính cái Đấng tối cao mà nàng đã đặt trọn niềm tin. Cái cảm giác hoang mang, lạc lối về con đường tu luyện của luyện của mình giờ đây lớn hơn bao giờ hết. Nếu Thiên Đạo thực sự thao túng mọi thứ, thì con đường nàng đang đi, những nỗ lực mà nàng đã bỏ ra để đạt đến đỉnh cao tu vi, có ý nghĩa gì? Liệu nàng có đang đi trên một con đường đã được định sẵn, và rồi cũng sẽ trở thành một quân cờ bị loại bỏ khi nàng đạt đến một giới hạn nào đó?
Liễu Thanh Y khẽ đưa tay lên, chạm vào chiếc ngọc bội hình hoa sen trắng mà nàng luôn đeo bên mình. Chiếc ngọc bội này là biểu tượng của tông môn, của sự thuần khiết, của con đường tu luyện chính đạo mà nàng đã theo đuổi từ khi còn bé. Nó vốn là nguồn an ủi, là lời nhắc nhở về niềm tin của nàng. Nhưng giờ đây, khi chạm vào nó, nàng chỉ cảm thấy một sự lạnh lẽo đáng sợ, một cảm giác trống rỗng. Chiếc ngọc bội dường như đang chế giễu nàng, chế giễu niềm tin mù quáng của nàng.
"Tất cả... tất cả đều là giả dối sao? Những lời hắn nói... quá khớp với những điều ta từng mơ hồ cảm nhận... Thiên Đạo... rốt cuộc là gì?" Nàng lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng, chứa đầy nỗi cay đắng. Nàng cảm thấy một nỗi cô độc bao trùm, một nỗi cô độc của một người nhìn thấy sự thật, nhưng không biết phải làm gì với nó.
“Nếu Thiên Đạo thực sự thao túng như vậy... vậy con đường ta đang đi... có ý nghĩa gì?” Nàng thì thầm, đôi mắt phượng nhắm nghiền, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má lạnh lẽo. Đó không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là nước mắt của sự thức tỉnh, của sự đau đớn khi nhận ra một chân lý tàn khốc. Nàng đã từng tin rằng, chỉ cần cố gắng, chỉ cần tuân theo quy tắc, nàng sẽ đạt được tự do, đạt được sự bất tử. Nhưng giờ đây, tự do đó chỉ là một ảo ảnh, bất tử đó chỉ là một chiếc lồng được mạ vàng.
Liễu Thanh Y ngồi bất động trong bóng đêm, tâm trí nàng chìm trong một mớ hỗn độn. Nhưng sâu thẳm trong sự hỗn loạn đó, một ngọn lửa mới đang âm ỉ cháy. Ngọn lửa của sự chất vấn, ngọn lửa của khao khát tìm kiếm chân lý đích thực. Dù con đường phía trước có chông gai đến mấy, dù nó có phải đi ngược lại với tất cả những gì nàng từng tin tưởng, nàng cũng sẽ không lùi bước. Hạt giống hoài nghi đã được gieo, và nó đã nảy mầm mạnh mẽ. Băng Tâm Tiên Tử, Liễu Thanh Y, sẽ không còn là người cũ nữa. Nàng sẽ tìm kiếm câu trả lời cho riêng mình, và con đường này, có lẽ nàng sẽ không còn cô độc. Bởi vì, có một kẻ đã dám đặt câu hỏi, đã dám chỉ ra sự thật, một kẻ nghịch thiên với trí tuệ và ý chí kiên định, đang thầm lặng mở ra một con đường mới. Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất.
***
Trong Tàng Kinh Các uy nghiêm của tông môn Băng Tâm Cung, ánh sáng từ các pháp trận cổ xưa lan tỏa khắp không gian, vẽ nên những vệt vàng dịu trên những kệ sách cao ngút ngàn, chất chứa vô vàn tri thức của hàng triệu năm. Mùi giấy cũ, mùi mực và hương gỗ linh mộc đặc trưng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm và cổ kính. Tiếng lật sách xào xạc thỉnh thoảng vang lên, phá vỡ sự im lặng gần như tuyệt đối, sau đó lại chìm vào không gian đầy bí ẩn. Liễu Thanh Y, vẫn trong bộ bạch y tinh khôi, ngồi giữa những chồng sách chất cao như núi, ánh nến lung lay từ một ngọn đèn dầu cổ trước mặt soi rõ nét mặt nàng đầy ưu tư và mệt mỏi. Đôi mắt phượng sâu thẳm của nàng, vốn luôn tĩnh lặng như băng hồ, giờ đây lại ẩn chứa một dòng xoáy hỗn loạn.
Nàng đã dành trọn ba ngày ba đêm ở đây, miệt mài lật giở từng trang, tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào, bất kỳ ghi chép nào có thể bác bỏ hoặc xác nhận những lời Tống Vấn Thiên đã nói. Những điển tịch cổ xưa, những ghi chép về các tông môn đã biến mất, những câu chuyện về các thiên tài yểu mệnh – tất cả đều được nàng đọc đi đọc lại với một sự tập trung cao độ chưa từng có. Nàng cố gắng kết nối những lời của Tống Vấn Thiên với các ghi chép cổ xưa, nhưng mọi thứ dường như đều được sắp đặt một cách hoàn hảo, không có kẽ hở. Mỗi khi nàng tìm thấy một chi tiết dường như ủng hộ quan điểm của mình về Thiên Đạo, thì lại có một câu chuyện khác, một mảnh vỡ thông tin khác, lại khiến nàng quay trở lại với sự hoài nghi ban đầu.
“Chẳng lẽ, mọi thứ ta tin tưởng đều là giả dối?” Nàng khẽ thì thầm, giọng nói khô khốc vì quá lâu không cất lời. Một ngón tay thon dài lướt nhẹ trên dòng chữ khắc họa về một vị Đại Năng ở Kỷ Nguyên Thượng Cổ, người đã đột phá đến cảnh giới Tiên Đế nhưng rồi lại đột ngột biến mất không dấu vết, chỉ để lại một câu nói dở dang trong nhật ký: "Con đường này... không phải của ta...". Nàng nhíu mày, những ký ức về lời Tống Vấn Thiên nói lại ùa về. Hắn đã nói về những kẻ vượt quá giới hạn, những kẻ bị "thanh tẩy" một cách tinh vi. Phải chăng vị Tiên Đế kia cũng là một trong số đó?
Nàng lật sang một trang khác, đọc về một vị nữ tu sĩ danh tiếng, người đã lĩnh ngộ một loại Huyễn Ảnh Đạo Pháp cực kỳ phức tạp, nhưng cuối cùng lại tẩu hỏa nhập ma trong khoảnh khắc sắp thành công. Ghi chép nói rằng nàng ấy đã quá tham lam, muốn dung hợp nhiều loại đạo pháp trái ngược nhau. Nhưng liệu có phải chỉ đơn giản là tham lam? Hay có một lý do sâu xa hơn, một sự can thiệp vô hình đã bóp méo con đường của nàng?
Liễu Thanh Y chợt nhớ lại một lần nàng suýt tẩu hỏa nhập ma khi cố gắng dung hợp Băng Tâm Kiếm Ý với Huyễn Ảnh Đạo Pháp. Đó là một con đường cực kỳ nguy hiểm, nhưng nàng tin rằng nếu thành công, sức mạnh của nàng sẽ tăng gấp bội, đạt đến một cảnh giới chưa từng có. Ngay lúc ấy, nàng đã "tình cờ" tìm thấy một loại linh thảo hiếm có tên là Băng Nguyệt Thảo trong một góc bí ẩn của tông môn, nơi nàng chưa từng đặt chân tới. Sau đó, một đạo sĩ già bí ẩn đã xuất hiện trong giấc mơ của nàng, chỉ dẫn nàng một phương pháp dung hợp "an toàn" hơn, nhưng lại có phần hạn chế, không cho phép nàng phát huy hết tiềm năng của cả hai loại đạo pháp. Nàng đã luôn cho rằng đó là thiên ý, là sự may mắn, là điềm lành của Thiên Đạo. Nhưng giờ đây, những lời của Tống Vấn Thiên đã gieo vào nàng một hạt giống hoài nghi khủng khiếp.
“Kỳ ngộ của ta... liệu có phải cũng là một phần của sự sắp đặt đó?” Nàng lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, những ngón tay siết chặt lấy trang sách cổ đến nhăn nheo. Mùi hương liệu chống ẩm mốc trong không khí dường như cũng không thể xua đi cái mùi ngai ngái của sự thật đang dần hé lộ. Nàng tự hỏi, liệu những "may mắn" mà nàng từng gặp, những "cơ duyên" đã giúp nàng vượt qua hiểm cảnh, có phải thực chất là những sợi dây vô hình mà Thiên Đạo dùng để dẫn dắt nàng, để giữ nàng trong "giới hạn cho phép" của nó? Sự im lặng bao trùm Tàng Kinh Các dường như càng làm nổi bật lên tiếng vọng của những câu hỏi không lời trong tâm trí nàng. Nàng cảm thấy một sự cô đơn sâu sắc, như thể mình là người duy nhất trên thế giới này đang nhìn thấy những vết nứt trên tấm màn dối trá của vũ trụ.
***
Đêm dần buông xuống, trăng đã lên cao, vắt vẻo trên đỉnh đầu, tỏa ra ánh sáng bạc huyền ảo, xuyên qua kẽ lá trúc, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất ẩm ướt. Rừng Trúc U Tĩnh chìm trong một sự tĩnh lặng đặc trưng, chỉ có tiếng gió xào xạc nhẹ nhàng lướt qua những tán trúc xanh mướt, tạo thành một bản giao hưởng êm tai. Thỉnh thoảng, tiếng chim đêm réo rắt từ xa vọng lại, hay tiếng nước chảy róc rách từ một con suối nhỏ gần đó, càng làm nổi bật lên vẻ thanh bình, thoát tục của nơi này. Mùi tre trúc tươi, mùi đất ẩm và cỏ cây hoang dã hòa quyện vào nhau, mang đến một cảm giác mát mẻ, dễ chịu. Linh khí trong rừng trúc cũng dồi dào hơn những nơi khác, nhưng không quá mạnh mẽ, đủ để thư thái tinh thần mà không gây xao nhãng.
Tại một tiểu đình nhỏ nằm ẩn mình giữa rừng trúc, Tống Vấn Thiên, trong bộ trường bào màu xanh sẫm giản dị, đã xuất hiện tự lúc nào. Dáng người hắn thanh mảnh, nhưng lại toát lên một vẻ trầm ổn, sâu sắc. Hắn không nói gì, chỉ bình thản đặt một bộ ấm trà bằng ngọc bích lên bàn đá, rồi nhẹ nhàng pha trà. Động tác của hắn chậm rãi, tao nhã, như một nghệ nhân đang dồn hết tâm huyết vào tác phẩm của mình. Hơi nước ấm áp bốc lên từ chén trà, mang theo hương thơm thanh khiết của linh trà thượng hạng.
Liễu Thanh Y, với bước chân nhẹ như gió, cũng xuất hiện sau đó không lâu. Nàng dường như đã biết trước hắn sẽ ở đây, hoặc cảm nhận được sự hiện diện của hắn bằng một giác quan đặc biệt nào đó. Ánh mắt nàng vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi và hoài nghi từ Tàng Kinh Các, nhưng khi nhìn thấy Tống Vấn Thiên, một tia phức tạp lóe lên trong đáy mắt. Nàng không còn vẻ lạnh lùng, xa cách như trước, mà thay vào đó là một sự dò xét, xen lẫn một chút mong chờ.
Nàng khẽ khàng ngồi xuống đối diện hắn, trên chiếc bồ đoàn bằng rơm được trải sẵn. Hắn không mời, nàng cũng không hỏi, mọi thứ diễn ra tự nhiên như thể họ đã quen thuộc với những cuộc gặp gỡ như thế này từ lâu. Tống Vấn Thiên dùng Thiên Đạo Phù Văn, một loại phù văn cổ xưa mà hắn đã lĩnh ngộ được từ Cổ Đại Phản Thiên Công, khéo léo bao bọc tiểu đình, che giấu khí tức của cả hai khỏi sự dò xét vô hình của Thiên Đạo. Đây là một động tác đã quá quen thuộc với hắn, một thói quen được hình thành từ nhiều năm ẩn mình và lách luật.
Hắn nhẹ nhàng rót một chén trà nóng hổi, đẩy về phía nàng. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa, xua đi chút lạnh lẽo trong đêm. Ánh mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả tinh tú, khẽ nhìn nàng, không một chút thúc giục hay ép buộc.
“Băng Tâm Tiên Tử, đêm nay trăng sáng, trà này có thể giúp nàng định thần.” Giọng hắn trầm ổn, mang theo một sự an ủi kỳ lạ. Hắn đặt ấm trà xuống, ánh mắt thâm thúy vẫn không rời nàng. “Liệu nàng đã tìm thấy câu trả lời cho những ‘kỳ ngộ’ của mình chưa?”
Câu hỏi của Tống Vấn Thiên như một lưỡi kiếm sắc bén, đâm thẳng vào tâm khảm Liễu Thanh Y. Nàng giật mình, không ngờ hắn lại có thể nhìn thấu những gì đang giằng xé trong lòng nàng. Nàng nâng chén trà lên, hớp một ngụm nhỏ, hương vị thanh đạm của trà lan tỏa trong khoang miệng, giúp tâm trí nàng tỉnh táo hơn đôi chút. Nàng không trả lời ngay, mà nhìn thẳng vào đôi mắt hắn, tìm kiếm một điều gì đó. Sự bình tĩnh đến kỳ lạ của hắn, sự thấu hiểu dường như không giới hạn của hắn, khiến nàng vừa sợ hãi vừa bị cuốn hút.
“Ngươi... làm sao ngươi biết?” Nàng hỏi, giọng nói khẽ khàng, chất chứa sự kinh ngạc. “Ta đã tìm kiếm trong Tàng Kinh Các... càng đọc, ta lại càng hoang mang. Những điều ngươi nói... không có trong bất kỳ điển tịch nào một cách rõ ràng, nhưng những dấu vết thì lại hiện hữu khắp nơi. Giống như... một bức màn mỏng, chỉ cần một làn gió thổi qua là có thể nhìn thấy, nhưng không ai dám thổi nó đi.”
Tống Vấn Thiên khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu. “Những chân lý lớn lao nhất thường được che giấu trong những điều hiển nhiên nhất, Băng Tâm Tiên Tử. Người ta thường chỉ nhìn thấy những gì họ muốn thấy, hoặc những gì được phép thấy. Ngươi có biết, ngay cả những ‘kỳ ngộ’ mà tu sĩ cho là may mắn, đôi khi cũng không phải là món quà từ vận mệnh, mà là một sự sắp đặt tinh vi?”
Liễu Thanh Y đặt chén trà xuống, lòng nàng chợt thắt lại. “Ý ngươi là... ngay cả những cơ duyên của ta cũng là giả dối?” Nàng hỏi, giọng nói chứa đầy sự run rẩy, sự lo sợ về một sự thật khủng khiếp đang dần được hé lộ. Nàng nghĩ đến những lần nàng thoát chết trong gang tấc, những bảo vật 'trời ban' mà nàng vô tình nhặt được, những lời chỉ dẫn bí ẩn trong mơ đã giúp nàng vượt qua nút thắt tu luyện. Tất cả những điều đó, nàng từng coi là minh chứng cho sự ưu ái của Thiên Đạo đối với người tuân theo chính đạo.
Tống Vấn Thiên không trực tiếp trả lời. Hắn chỉ rót thêm trà cho nàng, và cho cả mình. Ánh trăng vẫn đổ xuống, khiến bóng dáng hai người in dài trên nền đất. Gió khẽ thổi, những lá trúc lại xào xạc như đang thì thầm một bí mật nào đó. Hắn biết, lúc này, lời nói trực diện sẽ chỉ gây phản tác dụng. Hắn cần gieo vào tâm trí nàng một hạt giống khác, một hạt giống của sự nhận thức sâu sắc hơn.
***
Trong không gian tĩnh lặng của rừng trúc, dưới ánh trăng bạc huyền ảo, Tống Vấn Thiên lại bắt đầu câu chuyện của mình, không phải là một lời buộc tội, mà là một sự phân tích, một loạt những câu hỏi khéo léo được đặt ra. Mùi hương trầm nhẹ từ ấm trà vẫn thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi tre trúc tươi mát, tạo nên một bầu không khí có phần thanh bình, nhưng lại ẩn chứa sự căng thẳng đến nghẹt thở trong nội tâm Liễu Thanh Y.
“Nàng nhớ lần nàng suýt tẩu hỏa nhập ma khi cố gắng dung hợp Băng Tâm Kiếm Ý với Huyễn Ảnh Đạo Pháp không?” Giọng Tống Vấn Thiên trầm ổn, chậm rãi, như đang kể một câu chuyện đã quá đỗi quen thuộc. Đôi mắt hắn nhìn thẳng vào Liễu Thanh Y, như thể có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách ký ức của nàng. “Ngay lúc đó, nàng đã ‘tình cờ’ tìm thấy ‘Băng Nguyệt Thảo’, và sau đó nhận được ‘thiên cơ’ chỉ dẫn cách dung hợp theo một phương pháp ‘an toàn’ hơn... Liệu có bao giờ nàng tự hỏi, nếu không có Băng Nguyệt Thảo, không có ‘thiên cơ’ kia, liệu nàng có thể tự mình tìm ra một con đường khác, có thể gian nan hơn, nhưng lại là của riêng nàng không?”
Liễu Thanh Y sững sờ. Máu trong huyết quản nàng dường như đông cứng lại. Sự kiện đó, đã xảy ra từ rất lâu rồi, là một trong những cột mốc quan trọng nhất trong hành trình tu luyện của nàng. Nàng đã luôn tin rằng đó là một sự can thiệp của Thiên Đạo, ban cho nàng một cơ hội thứ hai, một con đường chính đạo để tránh khỏi sự nguy hiểm của việc dung hợp những đạo pháp đối nghịch. Nàng muốn phản bác, muốn gào lên rằng đó là sự may mắn, là thiên ân. Nhưng những lời của Tống Vấn Thiên lại khơi gợi những ký ức và cảm giác bị bỏ lỡ mà nàng chưa từng để ý.
Nàng nhớ rõ cảm giác khi đó, một khao khát mãnh liệt muốn bứt phá khỏi những giới hạn, muốn tạo ra một đạo pháp của riêng mình, dung hợp sự thanh khiết của Băng Tâm với sự biến ảo của Huyễn Ảnh. Nàng cảm thấy mình đã rất gần với chân lý, một chân lý độc đáo, đầy tiềm năng. Nhưng rồi, sự xuất hiện của Băng Nguyệt Thảo, và sau đó là ‘thiên cơ’ trong mơ, đã dẫn nàng đi theo một hướng khác, một hướng ‘an toàn’ hơn, ‘chuẩn mực’ hơn. Nó đã giúp nàng đột phá, nhưng cũng đã bóp nghẹt một phần nào đó trong tâm hồn nàng, một phần khao khát sự sáng tạo và độc lập.
“Ngươi... ngươi đang nói cái gì?” Liễu Thanh Y khẽ run rẩy, đôi mắt từ lạnh lùng chuyển sang bàng hoàng, rồi đau đớn. Nàng cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì khí lạnh của đêm, mà vì sự thật tàn khốc đang dần hiển hiện. “Băng Nguyệt Thảo... ‘thiên cơ’... đó là... Thiên Đạo ban cho...”
Tống Vấn Thiên khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn chất chứa một sự thấu hiểu sâu sắc, nhưng cũng không kém phần bi tráng. “Thiên Đạo không ban cho, Băng Tâm Tiên Tử. Thiên Đạo chỉ ‘điều chỉnh’. Nó không muốn ai thoát ly khỏi những khuôn khổ mà nó đã đặt ra. Nó sợ hãi những kẻ dám tự mình mở ra con đường, những kẻ có thể tạo ra một chân lý mới nằm ngoài sự kiểm soát của nó. Nếu nàng thực sự thành công trong việc dung hợp Băng Tâm Kiếm Ý và Huyễn Ảnh Đạo Pháp theo cách của riêng nàng, nàng sẽ trở thành một biến số. Một biến số không thể kiểm soát. Và Thiên Đạo, nó ghét biến số.”
Hắn ngừng lại, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí Liễu Thanh Y. Ánh trăng lạnh lẽo xuyên qua tán lá trúc, chiếu lên gương mặt nàng, khiến nó càng thêm tái nhợt. Nàng cảm thấy Băng Tâm Kiếm Thể của mình đang rung lên, không phải vì tức giận, mà vì một sự giác ngộ đau đớn. Cái lạnh lẽo từ cơ thể nàng giờ đây không còn là sự thanh khiết của băng tuyết, mà là cái lạnh lẽo của sự phản bội, của sự giam hãm.
“Vậy thì... những lần ta thoát hiểm trong gang tấc, những bảo vật tự nhiên xuất hiện khi ta cần nhất... đó cũng là sự sắp đặt sao?” Nàng thì thầm, giọng nói như sắp vỡ òa. “Là nó... nó dẫn ta đi trên con đường mà nó muốn? Nó không cho phép ta tạo ra con đường của riêng mình? Nó sợ hãi... một con đường khác?”
“Chính xác.” Tống Vấn Thiên gật đầu. “Mỗi ‘kỳ ngộ’ đều là một sợi xích vô hình, dẫn dắt nàng, giữ nàng trong giới hạn của Thiên Đạo. Nó không cần phải ra tay trực tiếp, chỉ cần khéo léo sắp đặt, gieo vào tâm trí nàng những ý niệm về ‘chân lý duy nhất’, về ‘con đường chính đạo’, và ban cho nàng những ‘may mắn’ để củng cố niềm tin đó. Nàng được phép thắng, nhưng chỉ trong giới hạn cho phép của Thiên Đạo. Nàng được phép mạnh, nhưng không được phép vượt qua ngưỡng nó đã định.”
Hắn đưa tay lên, chạm nhẹ vào chén trà đã nguội lạnh. “Con đường mà nàng suýt tạo ra, một con đường dung hợp Băng Tâm và Huyễn Ảnh một cách độc đáo, có lẽ sẽ là một con đường cực kỳ khó khăn, đầy rẫy hiểm nguy. Nhưng đó sẽ là con đường của nàng, một con đường không bị Thiên Đạo định nghĩa. Và đó là điều mà nó không thể chấp nhận.”
Liễu Thanh Y nhắm nghiền mắt lại. Nàng cảm thấy cả thế giới quan của mình đang sụp đổ một lần nữa, nhưng lần này, sự sụp đổ đó không chỉ là sự hoài nghi, mà là sự xác nhận của một chân lý tàn khốc. Nàng nhìn thấy những sợi dây vô hình, những gông cùm tinh vi mà Thiên Đạo đã giăng mắc xung quanh mình, xung quanh tất cả các tu sĩ. Những gì nàng từng cho là phúc lành, giờ đây lại hiện nguyên hình là những chiếc lồng mạ vàng. Cảm giác bị lừa dối, bị thao túng dâng lên mạnh mẽ, hòa lẫn với một nỗi tức giận bùng cháy. Tức giận không phải với Tống Vấn Thiên, mà với cái ‘Đấng tối cao’ đã biến cuộc đời nàng thành một vở kịch được định sẵn.
Trong nỗi hỗn loạn tột độ, một ngọn lửa bùng lên trong đáy mắt nàng. Ngọn lửa của ý chí, của sự quật cường. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má, nhưng lần này không phải là nước mắt của sự đau khổ thuần túy, mà là của sự giác ngộ, của sự giải thoát khỏi một ảo ảnh. Nàng nhìn Tống Vấn Thiên, không còn sự nghi ngờ hay xa cách, mà là một sự phức tạp của tuyệt vọng, của sự tôn trọng, và một sự hiểu biết sâu sắc về chiến trường thực sự. Con đường phía trước có thể đáng sợ, nhưng nàng đã không còn cô độc. Những gông cùm mà nàng từng nghĩ là phước lành, giờ đây đã hiện rõ. Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất. Và nàng, Liễu Thanh Y, sẽ tìm kiếm con đường của riêng mình, cho dù nó có phải đi ngược lại với tất cả những gì nàng từng tin. Nàng sẽ bẻ cong những quy tắc mà Thiên Đạo đã đặt ra cho chính mình.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.