Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 108: Hạt Giống Chân Lý: Gieo Mầm Đạo Lệch
Trong nỗi hỗn loạn tột độ, một ngọn lửa bùng lên trong đáy mắt nàng. Ngọn lửa của ý chí, của sự quật cường. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má, nhưng lần này không phải là nước mắt của sự đau khổ thuần túy, mà là của sự giác ngộ, của sự giải thoát khỏi một ảo ảnh. Nàng nhìn Tống Vấn Thiên, không còn sự nghi ngờ hay xa cách, mà là một sự phức tạp của tuyệt vọng, của sự tôn trọng, và một sự hiểu biết sâu sắc về chiến trường thực sự. Con đường phía trước có thể đáng sợ, nhưng nàng đã không còn cô độc. Những gông cùm mà nàng từng nghĩ là phước lành, giờ đây đã hiện rõ. Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất. Và nàng, Liễu Thanh Y, sẽ tìm kiếm con đường của riêng mình, cho dù nó có phải đi ngược lại với tất cả những gì nàng từng tin. Nàng sẽ bẻ cong những quy tắc mà Thiên Đạo đã đặt ra cho chính mình.
Sự bùng cháy của ý chí đó, dù chỉ thoáng qua, cũng đủ để Tống Vấn Thiên cảm nhận được. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước không đáy phản chiếu ánh trăng, chứa đựng một sự tán thưởng thầm lặng. Hắn biết, hạt giống đã được gieo. Điều còn lại là thời gian và sự kiên định của chính nàng. Liễu Thanh Y không ở lại lâu. Nàng đứng dậy, bạch y khẽ lay động trong gió đêm, mang theo một khí chất hoàn toàn khác biệt so với lúc nàng đến. Bước chân nàng vẫn thanh thoát, nhưng ẩn chứa một sự vững chãi, một quyết tâm không gì lay chuyển nổi. Nàng cần thời gian để sắp xếp lại mọi thứ, để tiêu hóa chân lý tàn khốc vừa được phơi bày. Tống Vấn Thiên nhìn theo bóng nàng khuất dần, rồi khẽ thở dài. Con đường này, quả thực, chỉ mới bắt đầu.
Hoàng hôn buông xuống trên Thương Lan Học Cung, nhuộm cả không gian trong một sắc vàng cam huyền ảo. Những tòa giảng đường làm bằng gỗ linh mộc, mái ngói xanh lam, giờ đây như được dát vàng, toát lên vẻ thanh nhã, hài hòa với thiên nhiên một cách lạ thường. Tiếng giảng bài đã ngớt, nhưng vẫn còn văng vẳng đâu đó tiếng học viên đọc sách, tiếng thảo luận sôi nổi từ các đình đài bên hồ nước, xen lẫn tiếng chim hót líu lo và tiếng nước chảy róc rách từ những suối nhỏ ẩn mình giữa vườn cây cảnh. Một mùi hương tổng hòa của mực mới, giấy sách cũ, gỗ linh mộc, và hương hoa dạ lan hương đang hé nở trong vườn lan tỏa, vấn vít trong không khí thanh đạm. Bầu không khí bình yên, tri thức, và tràn đầy sức sống của tuổi trẻ bao trùm, tạo nên một cảm giác an toàn và được bảo vệ. Linh khí dồi dào nơi đây khiến tâm hồn con người trở nên thoải mái, thúc đẩy mọi tư duy.
Liễu Thanh Y, với bạch y tinh khôi, dáng người thanh thoát tựa tiên tử giáng trần, đứng lặng lẽ bên một gốc cổ thụ già cỗi trong vườn. Dung nhan tuyệt sắc của nàng, vốn luôn giữ vẻ băng giá, giờ đây mang theo một nét ưu tư khó tả, đôi mắt phượng sâu thẳm không còn lạnh lùng mà ẩn chứa một sự kiên định đến sắt đá. Nàng đã trải qua một đêm dài giằng xé, đấu tranh với những gì Tống Vấn Thiên đã nói. Niềm tin hàng ngàn năm, nền tảng của con đường tu luyện mà nàng đã kiên trì theo đuổi, đã sụp đổ hoàn toàn. Cảm giác bị lừa dối, bị thao túng bởi một ‘Thiên Đạo’ mà nàng từng sùng bái, khiến trái tim nàng đau nhói, nhưng cũng chính nỗi đau đó đã hun đúc nên một ngọn lửa quật cường. Nàng không thể chấp nhận việc cuộc đời mình chỉ là một vở kịch được sắp đặt.
Nàng đưa mắt nhìn về phía xa, nơi ánh nắng chiều vẫn còn vương vấn trên những ngọn tháp cao của thư viện, nơi nàng đã dành vô số thời gian để học hỏi, để tìm kiếm ‘chân lý’. Giờ đây, mọi thứ nàng từng học, từng tin tưởng, đều trở nên trống rỗng. Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất. Lời nói đó của Tống Vấn Thiên cứ văng vẳng bên tai, như một lời nguyền rủa, nhưng cũng như một lời giải thoát. Nàng cần một con đường khác, một con đường do chính nàng khai mở, không bị ràng buộc bởi bất kỳ gông cùm vô hình nào. Và người duy nhất có thể chỉ cho nàng con đường đó, chính là Tống Vấn Thiên. Hắn, kẻ dám nhìn thẳng vào sự thật, kẻ dám chống lại ý chí của Thiên Đạo, chắc chắn không phải một kẻ điên. Hắn là một người dẫn đường.
Liễu Thanh Y khẽ thở dài, làn hơi mỏng manh tan vào không khí buổi chiều se lạnh. Nàng đã chờ đợi ở đây, tại góc vườn yên tĩnh này, nơi nàng biết Tống Vấn Thiên thường lui tới để suy ngẫm, để tránh xa sự ồn ào của thế gian. Trực giác của một tu sĩ đạt đến cảnh giới cao thâm đã mách bảo nàng rằng hắn sẽ xuất hiện. Sự kiên nhẫn của nàng được đền đáp khi một bóng người thanh mảnh, vận trường bào màu xanh sẫm, chậm rãi bước ra từ sau một bụi trúc rậm. Dáng người Tống Vấn Thiên không hề vạm vỡ, nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai, bền bỉ đến lạ thường. Khuôn mặt hắn thư sinh, ngũ quan hài hòa, nhưng đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh tú, thường mang một vẻ hoài nghi khó nhận thấy, giờ đây dường như đã nhìn thấu mọi sự đời. Hắn không ngạc nhiên khi thấy nàng, dường như đã lường trước được sự xuất hiện của Liễu Thanh Y. Ánh mắt hắn lướt qua nàng, không biểu lộ cảm xúc rõ ràng, nhưng Liễu Thanh Y cảm thấy một sự dò xét tinh tế, như thể hắn đang cân nhắc điều gì đó vô cùng quan trọng.
Giữa họ là một khoảng lặng, chỉ có tiếng gió xào xạc luồn qua tán lá và tiếng nước chảy róc rách làm nền. Sự căng thẳng vô hình lan tỏa, không phải sự đối đầu, mà là sự chờ đợi một quyết định, một lời giải đáp. Liễu Thanh Y là người phá vỡ sự im lặng. Giọng nói nàng vẫn nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng chứa đựng một sức nặng không thể chối cãi, một khao khát cháy bỏng.
“Ngươi đã nói... về một con đường khác. Ta muốn biết.” Nàng cất lời, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Tống Vấn Thiên, không chút e dè.
Tống Vấn Thiên khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi hắn, tựa như một làn sương sớm tan biến trong ánh nắng. Hắn không vội trả lời, mà đưa mắt nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đã lặn hẳn, chỉ còn lại vệt sáng cuối cùng. “Con đường đó không dành cho kẻ yếu tim, Băng Tâm Tiên Tử,” giọng hắn trầm ổn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, “và cái giá phải trả... có thể là tất cả những gì nàng tin tưởng, tất cả những gì nàng từng có. Thậm chí, cả sinh mệnh.”
Liễu Thanh Y không nao núng. “Ta đã không còn gì để mất nữa. Niềm tin của ta đã bị phá vỡ, chân lý của ta đã bị bóp méo. Ta không sợ hãi cái giá phải trả, chỉ sợ hãi phải sống mãi trong sự lừa dối.”
Tống Vấn Thiên quay lại nhìn nàng, ánh mắt hắn dường như xuyên thấu tâm can. Hắn thấy được ngọn lửa ý chí trong mắt nàng, thấy được sự quật cường không thể dập tắt. Hắn biết, Liễu Thanh Y không chỉ là một thiên tài tu luyện, nàng còn là một linh hồn khao khát tự do. Một đồng minh tiềm năng, một lá cờ có thể vẫy lên trong cuộc chiến vô vọng này. Nhưng hắn cũng biết, con đường mà hắn đang đi, là con đường đầy rẫy hiểm nguy, và mỗi bước đi đều có thể dẫn đến vực sâu không đáy. Chia sẻ nó với người khác, là đặt họ vào hiểm cảnh. Tuy nhiên, sự cô độc của hắn đã kéo dài quá lâu. Hắn cần những người đồng hành, những người dám nhìn thẳng vào sự thật, dù sự thật có tàn khốc đến đâu.
“Nếu đã vậy,” Tống Vấn Thiên cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng, “nàng hãy theo ta.” Hắn không giải thích thêm, chỉ đơn giản quay người, bước đi về phía khu rừng thẳm phía sau Thương Lan Học Cung, nơi bóng đêm đã bao trùm, nuốt chửng mọi ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn. Liễu Thanh Y không chút do dự, nàng khẽ gật đầu, theo sát bóng lưng hắn. Mỗi bước chân của nàng đều vững chãi, quyết tâm, như thể nàng đang bước vào một thế giới hoàn toàn mới, một thế giới của những chân lý chưa được khám phá.
Dưới màn đêm buông xuống, khu rừng phía sau Thương Lan Học Cung trở nên âm u, tĩnh mịch. Tống Vấn Thiên dẫn Liễu Thanh Y len lỏi qua những lối đi hiểm trở, những bụi cây rậm rạp, sâu vào trong lòng núi. Mùi ẩm mốc của đất, đá, và rêu phong bám đầy trên những thân cây cổ thụ vấn vít trong không khí. Tiếng lá cây xào xạc trong gió đêm, tiếng côn trùng rỉ rả, và tiếng nước nhỏ giọt từ đâu đó vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã, bí ẩn. Bầu không khí nơi đây hoàn toàn đối lập với sự bình yên của Học Cung, thay vào đó là một sự căng thẳng, bí mật và nguy hiểm tiềm tàng. Liễu Thanh Y vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng nội tâm nàng dậy sóng. Nàng biết, mỗi bước chân này đều đang đưa nàng rời xa những gì nàng từng biết, và tiến gần hơn đến một vực sâu chân lý mà nàng chưa từng dám hình dung.
Cuối cùng, Tống Vấn Thiên dừng lại trước một vách đá rêu phong, ẩn mình sau một thác nước nhỏ. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào vách đá, một chuỗi Thiên Đạo Phù Văn màu bạc lập tức hiện ra, lấp lánh trong bóng tối, rồi nhanh chóng ẩn mình vào trong. Một cánh cửa vô hình hé mở, để lộ ra một hang động sâu hun hút. “Đây là một động phủ vô danh, bị ta cải tạo sơ sài để làm nơi ẩn mình,” Tống Vấn Thiên giải thích, giọng nói trầm ổn, “Thiên Đạo Phù Văn này đủ để che giấu mọi khí tức, mọi dao động linh lực, ngay cả Thiên Đạo cũng khó lòng phát hiện.”
Liễu Thanh Y khẽ gật đầu, ánh mắt nàng lướt qua những phù văn vừa biến mất, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Nàng biết Thiên Đạo Phù Văn là gì, đó là những ký hiệu mang ý nghĩa sâu sắc, đại diện cho quy tắc vận hành của Thiên Đạo. Nhưng việc Tống Vấn Thiên có thể sử dụng chúng để che giấu khỏi chính Thiên Đạo, điều đó cho thấy sự am hiểu của hắn về quy tắc này đã vượt xa mọi thứ nàng từng biết. Nàng bước vào trong động, Tống Vấn Thiên theo sau, cánh cửa vô hình khép lại. Bên trong động phủ, ánh sáng mờ ảo từ một vài viên dạ minh châu gắn trên vách đá le lói, đủ để soi rõ không gian xung quanh. Một nền đất bằng phẳng, một bàn đá thô sơ, và vài tảng đá lớn làm ghế ngồi, tất cả đều mang vẻ tự nhiên, mộc mạc. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một khe đá nào đó, và mùi đất ẩm, đá lạnh càng trở nên rõ rệt.
Tống Vấn Thiên ngồi xuống một tảng đá, ra hiệu cho Liễu Thanh Y làm điều tương tự. Hắn không vội vàng, mà hít thở sâu, như thể đang sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu. “Nàng hỏi về một con đường khác,” hắn bắt đầu, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch, “nhưng trước khi ta nói về con đường đó, nàng phải hiểu rõ bản chất của con đường mà nàng đang đi, và bản chất thực sự của thứ mà nàng gọi là Thiên Đạo.”
Liễu Thanh Y im lặng lắng nghe, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào Tống Vấn Thiên, không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào trên khuôn mặt hắn. Nàng đã sẵn sàng để đối mặt với bất kỳ chân lý nào, dù nó có tàn khốc đến đâu.
“Thiên Đạo,” Tống Vấn Thiên tiếp tục, “không phải là một chân lý vĩnh cửu, không phải là một ý chí thiện lương hay một đấng toàn năng mang lại phước lành. Nó chỉ là một bộ quy tắc. Một hệ thống vận hành thế giới này. Và bất kỳ bộ quy tắc nào, dù hoàn hảo đến đâu, cũng đều có lỗ hổng.”
Liễu Thanh Y khẽ nhíu mày. “Nhưng... nó điều khiển vạn vật, chi phối sinh tử. Chẳng phải đó là chân lý sao?”
Tống Vấn Thiên lắc đầu. “Điều khiển không có nghĩa là chân lý. Một người thợ săn có thể điều khiển một con thú rừng, nhưng con thú đó không phải là chân lý của hắn. Thiên Đạo, nó đặt ra những giới hạn, những khuôn khổ. Nó muốn tất cả mọi thứ vận hành theo một trật tự nhất định, một trật tự mà nó có thể kiểm soát. Những kẻ tu luyện, những kẻ khao khát sức mạnh, khao khát trường sinh, đều là những quân cờ trong hệ thống đó. Chúng ta được phép thắng, nhưng chỉ trong giới hạn cho phép của nó. Chúng ta được phép mạnh, nhưng không được phép vượt qua ngưỡng nó đã định.”
Hắn ngừng lại, đưa ánh mắt dò xét Liễu Thanh Y. “Nàng đã trải nghiệm điều đó rồi. Những ‘kỳ ngộ’ hoàn hảo, những lần thoát hiểm trong gang tấc. Nàng nghĩ đó là may mắn, là ‘thiên ân’. Nhưng thực chất, đó là những sợi xích vô hình, dẫn dắt nàng, giữ nàng trên con đường ‘chính đạo’ mà Thiên Đạo muốn. Nó không muốn nàng tạo ra một thứ gì đó mới mẻ, một thứ gì đó nằm ngoài sự kiểm soát của nó. Nó sợ hãi biến số.”
Liễu Thanh Y siết chặt tay. Những lời này một lần nữa chạm vào vết thương lòng của nàng, nhưng lần này, nó không còn gây đau đớn dữ dội như trước, mà chỉ còn sự khẳng định. Nàng đã chấp nhận sự thật đó. “Vậy thì,” nàng hỏi, giọng nói khẽ run rẩy, “làm sao có thể... tu luyện mà không cần Thiên Đạo ban phước? Không có ‘thiên ân’, làm sao chúng ta có thể hấp thụ linh khí, thăng cấp cảnh giới?”
Tống Vấn Thiên khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thâm sâu. “Nàng hãy quên đi khái niệm ‘ban phước’. Hãy nghĩ về ‘tự thân’.” Hắn đưa tay lên, lòng bàn tay ngửa ra. “Chúng ta hấp thụ linh khí, chúng ta thăng cấp cảnh giới, không phải vì Thiên Đạo ‘ban phước’ cho chúng ta năng lực đó. Mà vì chúng ta vốn dĩ có năng lực đó. Thiên Đạo chỉ là một bộ lọc, một hệ thống định hướng. Nó định hướng cách chúng ta cảm nhận linh khí, cách chúng ta chuyển hóa nó, cách chúng ta sử dụng nó. Nó tạo ra những ‘công pháp chính thống’, những ‘lôi kiếp thử thách’, để ép buộc chúng ta đi theo con đường mà nó đã vạch ra.”
“Thế nhưng,” Tống Vấn Thiên nói tiếp, ánh mắt hắn trở nên sắc bén, “linh khí, bản chất của nó là thuần túy, là năng lượng của thế giới. Nó không thuộc về Thiên Đạo. Nó tồn tại trước cả khi Thiên Đạo hình thành hệ thống quy tắc này. Chúng ta có thể cảm nhận nó, điều hòa nó, và sử dụng nó theo cách của riêng mình, không cần qua bất kỳ ‘thiên dẫn’ nào, không cần tuân theo bất kỳ ‘công pháp chính thống’ nào. Đó là ‘đạo lệch’.”
Hắn chậm rãi đưa tay ra, một luồng linh khí vô hình, không mang bất kỳ thuộc tính rõ ràng nào, không có màu sắc, không có hình dạng cụ thể, lướt qua trước mặt Liễu Thanh Y. Luồng linh khí đó thuần túy đến mức khó tin, nó không mang theo bất kỳ dấu vết nào của ngũ hành, âm dương, hay bất kỳ quy tắc nào mà nàng từng biết. Nó chỉ đơn thuần là... năng lượng.
Liễu Thanh Y đưa tay ra, cố gắng cảm nhận luồng linh khí đó. Ban đầu, nàng cảm thấy một sự bối rối sâu sắc. Kiến thức nàng học được đã khiến nàng luôn tìm kiếm thuộc tính trong linh khí, sự tương tác của nó với các nguyên tố. Nhưng luồng linh khí này lại trần trụi, nguyên thủy đến mức nàng không thể phân loại. Nó không ‘hút’ vào cơ thể nàng theo cách thông thường, không ‘vận hành’ theo bất kỳ kinh mạch nào nàng biết. Tuy nhiên, khi nàng tập trung hơn, một tia kinh ngạc dần hiện lên trong mắt nàng. Nàng cảm nhận được một sự ‘thuần khiết’ tuyệt đối, một sự ‘độc lập’ hoàn toàn. Nó không bị ràng buộc bởi bất kỳ định luật nào. Nó chỉ đơn giản là tồn tại.
“Đây chính là linh khí nguyên thủy nhất,” Tống Vấn Thiên giải thích, giọng nói chứa đựng một chút tự hào thầm kín, “trước khi bị Thiên Đạo ‘dán nhãn’ và ‘định hình’. Nàng có thể điều hòa nó bằng ý chí của mình, không phải bằng ‘công pháp’ do Thiên Đạo ban cho. Đó là ‘tự thân khai đạo’.”
Liễu Thanh Y rút tay lại, ánh mắt nàng lấp lánh một thứ ánh sáng chưa từng có. Nàng hiểu rồi. Thiên Đạo không phải là người tạo ra linh khí, nó chỉ là một người kiểm soát, người định nghĩa. Và Tống Vấn Thiên đang chỉ cho nàng một con đường để thoát khỏi sự định nghĩa đó, để trở về với bản chất nguyên thủy nhất của sự tu luyện. Sự thật này vừa đáng sợ, vừa giải thoát. Nó đáng sợ vì nó đi ngược lại tất cả, nhưng nó giải thoát vì nó mở ra một chân trời vô tận. Nàng cảm nhận được một luồng nhiệt chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự hứng khởi mạnh mẽ, một khao khát được tự do, được tự mình khám phá.
Đêm dần tàn, ánh sáng mờ ảo của dạ minh châu trong động phủ bắt đầu nhạt nhòa, nhường chỗ cho tia sáng yếu ớt của rạng đông len lỏi qua khe cửa hang. Mùi đất ẩm và đá lạnh vẫn vấn vít, nhưng không gian giờ đây không còn sự bí ẩn căng thẳng như lúc ban đầu, mà thay vào đó là một sự tĩnh lặng, trầm mặc. Sương mù nhẹ giăng mắc bên ngoài cửa hang, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, như thể thế giới đang ngủ yên, chờ đợi một ngày mới bắt đầu.
Tống Vấn Thiên nhìn Liễu Thanh Y, đôi mắt sâu thẳm của hắn phản chiếu vẻ mặt đầy suy tư của nàng. Hắn biết, Liễu Thanh Y đã hiểu được phần nào về ‘đạo lệch’ của hắn, về cách thức tu luyện không phụ thuộc vào Thiên Đạo. Nhưng hiểu biết chỉ là bước đầu. Để thực sự đi trên con đường này, nàng cần một thứ gì đó hơn, một ‘hạt giống’ sẽ nảy mầm và phát triển trong tâm trí nàng, dẫn lối cho ý chí tự do của nàng.
“Những gì ta vừa nói, chỉ là lý thuyết, là khái niệm,” Tống Vấn Thiên cất lời, giọng nói trầm ổn, “để nàng thực sự bước vào con đường này, nàng cần một sự dẫn dắt ban đầu. Nó không phải là một công pháp cụ thể, mà là một ‘chân lý’ khác, một bản chất của sự tồn tại độc lập mà nàng sẽ phải tự mình nuôi dưỡng.”
Hắn đưa tay phải lên, ngón trỏ khẽ chạm vào trán của Liễu Thanh Y. Liễu Thanh Y không chút kháng cự, nàng nhắm mắt lại, tin tưởng hoàn toàn vào Tống Vấn Thiên. Một luồng khí tức ấm áp, thuần khiết và không mang bất kỳ thuộc tính nào, chậm rãi truyền vào thức hải của nàng. Nó không phải là linh khí, cũng không phải là thần thức, mà là một dạng năng lượng tinh thần vô cùng đặc biệt, mang theo một khái niệm, một ý niệm.
Liễu Thanh Y cảm thấy một cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc. Trong thức hải của nàng, một hạt sáng nhỏ bé bắt đầu hình thành, không màu, không hình dạng, nhưng tỏa ra một thứ ánh sáng dịu nhẹ. Hạt sáng đó không tìm cách đồng hóa với thức hải của nàng, cũng không tìm cách chi phối nó. Nó chỉ đơn thuần là tồn tại, như một điểm neo, một trung tâm mới. Xung quanh hạt sáng đó, những dòng suy nghĩ của nàng dần dần thay đổi. Nàng thấy một con đường tu luyện khác, một con đường mà trước đây nàng chưa từng dám nghĩ tới. Một con đường không còn bị ràng buộc bởi những định nghĩa cũ về cảnh giới, về công pháp, về lôi kiếp. Một con đường mà ‘ý chí cá nhân’ không chỉ là một phần, mà là hạt nhân, là cội nguồn của mọi sức mạnh. Nàng thấy mình đang đứng giữa một không gian vô tận, không có Thiên Đạo, không có quy tắc, chỉ có ý chí của nàng, tự do khai phá, tự do sáng tạo.
Cảm giác này vừa sảng khoái, vừa choáng ngợp. Nó như một cơn mưa rào tưới mát sa mạc khô cằn, nhưng cũng như một cơn sóng thần đánh đổ mọi thành trì cũ kỹ. Mồ hôi lấm tấm trên trán Liễu Thanh Y, nhưng đó không phải là mồ hôi của sự sợ hãi, mà là của sự bùng nổ năng lượng tinh thần. Cơ thể nàng khẽ run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì sự giải phóng, sự giác ngộ.
Tống Vấn Thiên chậm rãi rút tay về. “Đây là ‘hạt giống’,” hắn lặp lại, giọng nói trầm lắng, “nó không phải là công pháp, mà là một ‘chân lý’ khác. Ngươi sẽ phải tự mình nuôi dưỡng nó, tự mình tìm ra con đường của riêng mình. Ta chỉ có thể mở ra cánh cửa, còn việc đi qua hay không, đi như thế nào, hoàn toàn phụ thuộc vào nàng.”
Liễu Thanh Y từ từ mở mắt. Đôi mắt phượng của nàng, vốn luôn chứa đựng vẻ băng giá, giờ đây lại bùng cháy một ngọn lửa mãnh liệt, ngọn lửa của khao khát tự do, của ý chí quật cường. Vẻ mặt nàng không còn sự ưu tư, mà thay vào đó là sự kiên định, sự quyết tâm không thể lay chuyển. Nàng nhìn Tống Vấn Thiên, ánh mắt nàng tràn đầy sự thấu hiểu sâu sắc, một lòng tin tưởng không điều kiện, và cả một sự biết ơn vô hạn. Nàng hiểu rằng, hắn không chỉ khai sáng cho nàng, mà còn trao cho nàng một cơ hội để thực sự sống, để thực sự là chính mình.
“Một chân lý... không phụ thuộc vào Thiên Đạo...” Liễu Thanh Y lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy sức nặng, như thể nàng đang khắc ghi từng chữ vào sâu trong tâm khảm. Những lời đó không chỉ là sự chấp nhận, mà còn là một lời thề. Con đường này, con đường của ‘đạo lệch’, sẽ đầy rẫy chông gai, sẽ là mục tiêu của sự trấn áp từ Thiên Đạo. Nhưng nàng không còn sợ hãi. Cái giá phải trả có thể là tất cả, nhưng tự do, là vô giá.
Tống Vấn Thiên khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt hiện trên môi hắn. Hắn biết, Liễu Thanh Y đã thực sự bước vào con đường này. Nàng không chỉ là một đồng minh có tiềm năng, mà còn là một tia hy vọng mới trong cuộc chiến chống lại sự áp đặt của Thiên Đạo. Tuy nhiên, sự kiện ‘Chư Tiên Trụy Lạc’ trong Kỷ Nguyên Thượng Cổ vẫn đang đến gần, và việc Liễu Thanh Y chấp nhận ‘hạt giống chân lý’ này chắc chắn sẽ khiến nàng trở thành mục tiêu của Thiên Đạo, có thể dẫn đến những ‘kiếp nạn’ bất ngờ hoặc ‘kỳ ngộ’ bị thao túng tinh vi hơn. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.
Ánh sáng rạng đông dần mạnh hơn, xua tan màn sương mù và bóng tối trong động phủ. Tống Vấn Thiên đứng dậy, bóng lưng hắn in trên vách đá, vững chãi như một ngọn núi. “Thời gian không còn nhiều,” hắn nói, giọng nói đầy ẩn ý, “nàng hãy chuẩn bị tâm lý. Con đường này, một khi đã bước vào, sẽ không thể quay đầu.” Liễu Thanh Y cũng đứng dậy, nhìn hắn bằng ánh mắt kiên định. Nàng đã sẵn sàng. Con đường mà nàng sẽ bẻ cong những quy tắc của Thiên Đạo, con đường mà nàng sẽ tự mình mở ra, đang chờ đợi. Đó không chỉ là con đường tu luyện của riêng nàng, mà còn là một lời thách thức gửi đến quyền năng tối thượng, một tuyên bố về ý chí tự do của một linh hồn không chịu khuất phục.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.