Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 119: Tâm Ngục Thiên Đạo: Phân Tích Cực Hạn và Lộ Trình Vô Hình

Sau khi rời khỏi Vạn Thú Sơn Mạch, Tống Vấn Thiên và Liễu Thanh Y không vội vã quay về thế giới phồn hoa của nhân loại. Thay vào đó, họ tìm kiếm một nơi ẩn mình kín đáo, sâu trong một khu vực hẻo lánh, nơi linh khí mờ nhạt và dấu chân người vắng bóng. Một hang động tự nhiên nhỏ bé, nằm sâu dưới một vách đá rêu phong, trở thành nơi trú ẩn tạm thời lý tưởng. Bên trong hang, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những khe đá, vọng lại trong không gian yên tĩnh, hòa cùng tiếng gió nhẹ lùa qua cửa hang và âm thanh côn trùng rỉ rả từ bên ngoài. Mùi đất ẩm và rêu phong ngai ngái phảng phất trong không khí, mang theo chút hơi lạnh và sự ẩm ướt đặc trưng của lòng đất. Tống Vấn Thiên không phí thời gian, hắn nhanh chóng bày ra một vài pháp khí đơn giản, dùng linh lực bố trí một kết giới mờ nhạt, đủ để che giấu khí tức của hai người khỏi sự dò xét của các tu sĩ cấp thấp và tránh né những ánh mắt vô hình mà Thiên Đạo có thể đặt lên.

Ánh sáng mờ ảo từ cửa hang hắt vào, lờ mờ chiếu rọi lên vách đá. Tống Vấn Thiên ngồi xếp bằng trên nền đất bằng phẳng, đôi mắt sâu thẳm tựa như chứa đựng cả tinh tú vũ trụ, đang chuyên chú nhìn vào những ký hiệu phức tạp mà hắn vừa khắc trên nền đất bằng đầu ngón tay. Đó không phải là những phù văn thông thường, mà là những đồ hình mô phỏng cấu trúc của các "mẫu hình" can thiệp mà hắn đã quan sát được từ Thiên Đạo, cả từ thị kiến Thượng Cổ lẫn sự kiện vừa rồi với Long Ngạo Thiên. Hư Vô Đồng Tử lơ lửng bên cạnh hắn, ánh sáng mờ ảo của nó lúc ẩn lúc hiện, như thể vẫn còn đang chìm đắm trong quá trình "tiêu hóa" những dấu vết năng lượng Thượng Cổ mà nó đã hấp thụ. Mỗi khi nó khẽ rung động, một làn sóng năng lượng tinh vi lại lan tỏa, chỉ Tống Vấn Thiên mới có thể cảm nhận được.

Liễu Thanh Y ngồi đối diện, dáng vẻ thanh cao thoát tục trong bộ bạch y tinh khôi, mái tóc đen dài mượt mà như suối được búi cao đơn giản. Đôi mắt phượng của nàng vẫn còn vương vấn sự kinh ngạc lẫn sự kiên định sau những gì đã chứng kiến. Nàng nhìn Tống Vấn Thiên, gương mặt thư sinh của hắn dù thanh tú nhưng lại toát lên vẻ suy tư sâu sắc, khiến nàng cảm thấy vừa ngưỡng mộ vừa lo lắng. Nàng biết, gánh nặng trên vai hắn là không thể tả xiết.

"Thiên Đạo... nó không hoàn toàn toàn năng, Thanh Y. Nó cũng có 'thói quen', có 'phản xạ' và thậm chí là 'giới hạn' của riêng nó." Tống Vấn Thiên phá vỡ sự im lặng, giọng điệu trầm ổn, khẽ khàng nhưng đầy sức nặng. Hắn chỉ vào một đồ hình trên nền đất, phác họa lại cảnh tượng Cổ Thiên Mệnh Chi Tử được "cứu giá" trong bí cảnh Thượng Cổ. "Ngươi thấy không? Cái cách nó can thiệp vào nhân quả, cái cách nó 'bù đắp' cho sự thất bại của Thiên Mệnh Chi Tử. Nó không phải là một sức mạnh vô hạn, mà là một cỗ máy khổng lồ, vận hành theo những quy tắc nhất định, những quy tắc mà nó tự đặt ra."

Hắn tiếp tục vẽ thêm một đồ hình khác, lần này mô phỏng sự kiện Long Ngạo Thiên vừa trải qua. "Và đây, sự can thiệp đối với Long Ngạo Thiên. Cổ ngọc thần bí xuất hiện đúng lúc, không sai một ly, để hóa giải nguy hiểm và ban cho hắn phúc duyên. Cả hai sự kiện, dù cách nhau cả một kỷ nguyên, nhưng lại có một 'mẫu hình' tương đồng đến kinh ngạc. Nó cho thấy, Thiên Đạo không linh hoạt như chúng ta tưởng. Nó có một 'kịch bản' định sẵn, và khi kịch bản đó bị lệch khỏi quỹ đạo, nó sẽ phản ứng theo những cách gần như là... máy móc."

Liễu Thanh Y khẽ nhíu mày, đôi mắt phượng đẹp đẽ lấp lánh suy tư. "Ngươi nhìn thấy gì từ những sự kiện Thượng Cổ đó, Vấn Thiên? Sự can thiệp của nó... thật sự quá trắng trợn. Từ khi sinh ra, ta đã được giáo huấn về Thiên Đạo chí công vô tư, về quy luật tự nhiên bất biến. Nhưng những gì chúng ta chứng kiến, lại hoàn toàn trái ngược." Nàng ngừng lại, giọng nói khẽ trầm xuống. "Nó không phải là một quy luật, mà là một ý chí... một ý chí độc đoán."

Tống Vấn Thiên gật đầu. "Đúng vậy. Nó không chỉ là ý chí, mà còn là một ý chí có 'tính cách'. Nó kiêu ngạo, độc đoán, và quan trọng nhất, nó sợ hãi sự thay đổi. Mọi sự lệch lạc so với 'kịch bản' của nó đều bị nó coi là một mối đe dọa, và nó sẽ tìm cách 'sửa chữa' ngay lập tức. Nhưng chính cái sự 'sửa chữa' đó, chính cái sự 'bù đắp' đó, lại là điểm yếu của nó."

Hắn đưa tay vuốt nhẹ lên Thiên Đạo Phù Văn đang ẩn hiện trên ngực, cảm nhận luồng năng lượng quen thuộc. "Thiên Đạo luôn muốn duy trì sự ổn định giả tạo. Nó cho phép các tu sĩ thăng cấp, nhưng trong giới hạn của nó. Nó ban phát kỳ ngộ, nhưng kỳ ngộ đó phải phục vụ cho mục đích của nó. Và những 'Thiên Mệnh Chi Tử' chính là những công cụ quan trọng nhất để nó duy trì trật tự đó. Chúng là những 'quân cờ' được nó ưu ái, được ban cho 'vận may' để đảm bảo 'kịch bản' diễn ra suôn sẻ."

"Nhưng..." Liễu Thanh Y trầm ngâm. "Nếu chúng là những 'quân cờ' được ưu ái, vậy thì việc can thiệp để cứu chúng không phải là điều hiển nhiên sao? Sao ngươi lại nói đó là điểm yếu?"

Tống Vấn Thiên khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự trào phúng nhẹ nhàng với sự ngạo mạn của Thiên Đạo. "Bởi vì sự ưu ái đó phải trả giá. Mỗi lần nó can thiệp, nó không chỉ tiêu hao một phần 'quyền năng' vô hình nào đó của nó, mà quan trọng hơn, nó lại càng làm lộ rõ bản chất thao túng của mình. Nó càng cố gắng che đậy, càng cố gắng ngụy trang sự can thiệp của mình thành 'kỳ ngộ' hay 'vận may', thì những 'vết nứt' trong vỏ bọc của nó lại càng lớn. Và ta, chính là người sẽ khuếch đại những vết nứt đó."

Hắn nhìn Hư Vô Đồng Tử, ánh mắt chợt trở nên sắc bén. "Hơn nữa, Hư Vô Đồng Tử, với khả năng hấp thụ và phân tích những dấu vết năng lượng cổ xưa, đã giúp ta nhận ra một điều. Thiên Đạo, khi bị buộc phải can thiệp, thường sử dụng những phương pháp 'rập khuôn', những 'công thức' đã được định sẵn. Như cổ ngọc mà Long Ngạo Thiên hấp thụ, nó không phải là một sự sáng tạo mới, mà là một 'bảo vật' đã từng được dùng để 'cứu' những Thiên Mệnh Chi Tử khác trong quá khứ. Nó cho thấy, Thiên Đạo không phải là một thực thể có trí tuệ vô hạn, mà nó cũng có những 'hạn chế' trong khả năng sáng tạo và phản ứng của mình."

"Và đó chính là cơ hội của chúng ta." Tống Vấn Thiên kết luận, giọng điệu kiên định. Hắn nhìn Liễu Thanh Y, trong ánh mắt chứa đựng một tia hy vọng mong manh nhưng rực cháy. "Nếu chúng ta có thể liên tục 'bẻ cong' nhân quả, liên tục 'gieo độc' vào những 'kỳ ngộ' của các Thiên Mệnh Chi Tử, buộc Thiên Đạo phải 'bù đắp' một cách ngày càng lộ liễu và rập khuôn, thì sớm muộn gì, bản chất thao túng của nó cũng sẽ bị phơi bày hoàn toàn. Và khi đó, chân lý về một Thiên Đạo không phải là duy nhất, sẽ được mọi người thừa nhận."

Nàng lắng nghe từng lời, từng chữ, cảm nhận được sự sâu sắc trong suy nghĩ của hắn. Nỗi cô độc mà Tống Vấn Thiên phải gánh vác, gánh nặng của kẻ nhìn thấu sự thật lại càng hiện rõ trong ánh mắt hắn. Nhưng cùng với đó, nàng cũng thấy được ngọn lửa kiên định, không bao giờ tắt. Liễu Thanh Y biết, con đường này đầy chông gai, thậm chí là bi tráng, nhưng nàng đã chọn, và sẽ không bao giờ hối hận.

***

Đêm khuya dần trôi qua, nhường chỗ cho rạng đông. Sương sớm bao phủ khắp khu rừng bên ngoài hang động, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, mờ mịt. Ánh sáng đầu tiên của ngày mới xuyên qua kẽ lá, chiếu xiên vào cửa hang, vẽ nên những vệt sáng mờ nhạt trên nền đất ẩm. Tống Vấn Thiên vẫn ngồi đó, bên cạnh hắn, những đồ hình trên nền đất đã trở nên phức tạp hơn, như một mạng nhện chằng chịt các mối liên hệ và suy luận. Hắn đã phân tích gần như toàn bộ dữ liệu mà Hư Vô Đồng Tử thu thập được, kết hợp với những gì hắn đã chứng kiến và suy luận từ trước.

"Thiên Đạo có một điểm yếu chết người," Tống Vấn Thiên nói, giọng nói khẽ khàng, như đang nói với chính mình hơn là với Liễu Thanh Y. "Nó không thể bỏ qua những 'biến số' quá lớn trong 'kịch bản' của nó. Và đó là lý do vì sao 'Vô Tướng Độc Chủng' lại hiệu quả đến vậy. Nó không trực tiếp phá hoại 'kỳ ngộ', mà chỉ âm thầm 'làm biến chất' chúng, khiến Thiên Đạo phải 'phản ứng'. Và khi Thiên Đạo phản ứng, nó buộc phải 'bù đắp' cho Thiên Mệnh Chi Tử để duy trì 'kịch bản' của mình. Nhưng chính sự 'bù đắp' đó, lại là một sự thừa nhận rằng 'kịch bản' đã bị phá vỡ."

Hắn chỉ vào một đồ hình mới, vẽ một mũi tên xoắn ốc hướng ra ngoài. "Càng thiên vị, càng dễ bị thao túng. Thiên Đạo muốn Long Ngạo Thiên mạnh lên, nhưng nếu sự 'mạnh lên' đó phải trả giá bằng việc nó liên tục phơi bày bản chất và phải 'bù đắp' một cách lộ liễu, đó chính là con đường của chúng ta. Mỗi lần nó 'cứu giá', nó lại càng lún sâu vào cái bẫy mà ta giăng ra. Nó không thể để Thiên Mệnh Chi Tử chết, vì đó là sự thất bại của chính nó. Nhưng nó cũng không thể 'bù đắp' mãi mãi mà không để lộ dấu vết."

Liễu Thanh Y gật đầu, nàng đã hoàn toàn thấu hiểu. "Vậy thì, chúng ta không cần đối đầu trực diện. Chỉ cần liên tục 'bẻ cong' nhân quả, tạo ra những 'kế hoạch nhỏ' mà Thiên Đạo không thể bỏ qua, nhưng cũng không thể phản ứng một cách 'hợp lý' mà không tự lật tẩy bản thân?" Giọng nàng chậm rãi, nhưng mỗi chữ đều chứa đựng sự kiên định. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự bất công, quá nhiều sự thao túng dưới danh nghĩa 'Thiên Đạo chí công'. Giờ đây, khi bức màn che phủ đã được vén lên, nàng không còn là Liễu Thanh Y của Thiên Đạo Tông nữa, mà là đồng minh kiên cường của Tống Vấn Thiên.

"Chính xác." Tống Vấn Thiên nhìn nàng, trong đôi mắt hắn hiện lên một tia tán thưởng. "Thiên Đạo giống như một người chơi cờ. Nó có những quân cờ mạnh nhất, có những chiến thuật đã được định sẵn. Nhưng nếu chúng ta liên tục tạo ra những 'biến số' nhỏ, những nước cờ bất ngờ mà nó không thể dự đoán, buộc nó phải thay đổi chiến thuật một cách vội vàng và lộ liễu, thì nó sẽ tự mắc sai lầm. Và chúng ta sẽ bắt đầu với... những thử nghiệm nhỏ. Hư Vô Đồng Tử sẽ là 'tai mắt' của chúng ta."

Hắn khẽ vẫy tay, Hư Vô Đồng Tử bay lơ lửng trước mặt hắn, ánh sáng mờ ảo của nó trở nên rõ ràng hơn, như thể nó đã hấp thụ đủ năng lượng và đang sẵn sàng cho nhiệm vụ mới. "Nó có thể cảm nhận những dao động vi tế nhất của Thiên Đạo, những 'dấu vết' của sự can thiệp. Nó sẽ gi��p chúng ta xác định khi nào và ở đâu Thiên Đạo đang cố gắng 'sửa chữa' nhân quả, và từ đó, chúng ta có thể 'gieo độc' một cách chính xác hơn, hiệu quả hơn."

Liễu Thanh Y trầm ngâm, ánh mắt lướt qua những đồ hình phức tạp trên nền đất. "Nhưng nếu Thiên Đạo phát hiện ra ý đồ của chúng ta thì sao? Nó sẽ không ngồi yên nhìn chúng ta phá hoại 'kịch bản' của nó."

"Nó sẽ không." Tống Vấn Thiên khẳng định, giọng điệu lạnh lùng. "Đó là lý do vì sao chúng ta cần 'Thiên Đạo Phù Văn' và 'Cổ Đại Phản Thiên Công'. 'Thiên Đạo Phù Văn' sẽ giúp chúng ta che giấu dấu vết, ẩn mình khỏi sự dò xét của nó. Còn 'Cổ Đại Phản Thiên Công' sẽ là nền tảng để chúng ta tu luyện theo một con đường không được Thiên Đạo công nhận, một con đường 'lệch chuẩn', để chúng ta có thể tồn tại mà không cần sự ban phước hay công nhận của bất kỳ ai."

Hắn đứng dậy, đi lại quanh hang động, đôi mắt lấp lánh như đang nhìn xuyên thấu qua những vách đá, nhìn xa xăm về phía chân trời. "Mỗi lần Thiên Đạo can thiệp, nó lại càng khẳng định sự yếu kém của mình. Nó càng cố gắng thể hiện sự toàn năng, lại càng bộc lộ sự kiểm soát cứng nhắc. Sự tồn tại của 'Thiên Mệnh Chi Tử' được Thiên Đạo ưu ái là có thật, nhưng sự ưu ái đó cũng có giới hạn. Và ta, sẽ là người phá vỡ giới hạn đó, không phải bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ."

Liễu Thanh Y đứng dậy theo hắn, ánh mắt nàng tràn đầy quyết tâm. Nàng đưa tay khẽ chạm vào cánh tay Tống Vấn Thiên, một cử chỉ an ủi và ủng hộ thầm lặng. "Ta sẽ luôn ở bên ngươi, Vấn Thiên. Con đường này, chúng ta sẽ cùng nhau đi."

Tống Vấn Thiên quay lại nhìn nàng, một tia ấm áp hiếm hoi lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm của hắn. "Cảm ơn nàng, Thanh Y." Giữa sự cô độc và gánh nặng khủng khiếp, sự hiện diện và tin tưởng của Liễu Thanh Y chính là nguồn động lực lớn lao nhất đối với hắn. Hư Vô Đồng Tử khẽ rung động, như thể cũng cảm nhận được sự gắn kết giữa hai người, và như thể nó đã sẵn sàng cho những thử thách sắp tới.

***

Ánh hoàng hôn tím đỏ bắt đầu nhuộm màu bầu trời ngoài cửa hang, hắt những vệt sáng vàng cam xuống nền đất ẩm. Không khí trong hang động vẫn mát mẻ và yên tĩnh, nhưng giờ đây, một luồng năng lượng mới, một sự quyết tâm mạnh mẽ đã lấp đầy không gian. Tống Vấn Thiên đã thu gọn những pháp khí đơn giản đã bố trí, những đồ hình trên nền đất cũng đã biến mất, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Hắn đứng thẳng, dáng người thanh mảnh nhưng ẩn chứa một sức mạnh ý chí phi thường.

"Không chỉ Long Ngạo Thiên." Tống Vấn Thiên phá vỡ sự im lặng, giọng điệu hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. "Chúng ta cần tìm thêm những 'Thiên Mệnh Chi Tử' khác. Càng nhiều 'biến số', Thiên Đạo càng khó kiểm soát. Mục tiêu của chúng ta không chỉ là làm lung lay 'kịch bản' của Long Ngạo Thiên, mà là tạo ra một mạng lưới các 'biến số' đủ lớn, đủ phức tạp để làm rối loạn toàn bộ hệ thống của Thiên Đạo, buộc nó phải phản ứng theo những cách không mong muốn, từ đó bộc lộ thêm nhiều điểm yếu hơn nữa."

Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua không gian như đang tìm kiếm những mục tiêu vô hình. "Thiên Đạo Phù Văn sẽ giúp chúng ta che giấu dấu vết một cách hoàn hảo, ngay cả khi chúng ta liên tục can thiệp vào nhân quả. Và Hư Vô Đồng Tử sẽ là công cụ dò tìm quý giá, giúp chúng ta xác định vị trí của những 'Thiên Mệnh Chi Tử' khác, những nơi mà Thiên Đạo có thể đang chuẩn bị ban phát 'kỳ ngộ'."

Liễu Thanh Y gật đầu, nàng đã suy nghĩ rất nhiều trong suốt thời gian Tống Vấn Thiên phân tích. "Ta từng nghe về một 'Thiên Chi Kiêu Tử' ở Cực Bắc Băng Nguyên, hắn được cho là đã đạt được một kỳ ngộ băng thuộc tính hiếm có. Tin đồn nói rằng hắn đã thức tỉnh huyết mạch cổ xưa, được Thiên Đạo ban phước để trở thành người dẫn dắt băng tộc. Và một người khác, nghe nói là ở Ma Cung Phế Tích, một kẻ tu ma nhưng lại có vận may nghịch thiên, liên tục tìm được bảo vật trong những khu vực cấm địa, dường như cũng có Thiên Đạo phù hộ."

Mỗi lời nàng nói ra, Tống Vấn Thiên đều lắng nghe kỹ lưỡng, đôi mắt hắn lóe lên những tia sáng tính toán. Cực Bắc Băng Nguyên... Ma Cung Phế Tích... Những nơi đó đều là những vùng đất hiểm trở, ẩn chứa vô số cơ duyên và nguy hiểm. Cũng chính là những điểm nóng mà Thiên Đạo có thể can thiệp mạnh mẽ nhất để bảo hộ "con cưng" của nó.

"Cực Bắc Băng Nguyên... Ma Cung Phế Tích..." Tống Vấn Thiên lặp lại, giọng điệu trầm ngâm nhưng đầy hứng thú. "Những nơi đó đều có thể là điểm nóng để Thiên Đạo can thiệp. Tin đồn về 'Thiên Chi Kiêu Tử' và 'kẻ tu ma có vận may nghịch thiên' đều là những dấu hiệu rõ ràng của 'Thiên Mệnh Chi Tử'. Tốt, chúng ta sẽ bắt đầu từ đó. Càng sớm càng tốt."

Hắn quay sang Liễu Thanh Y, ánh mắt hắn chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. "Nàng, Thanh Y, sẽ là người hỗ trợ đắc lực nhất của ta. Với sự hiểu biết của nàng về các tông môn lớn, các địa điểm linh khí thịnh vượng, và cả những dấu hiệu 'thiên cơ' mơ hồ mà nàng có thể cảm nhận, chúng ta sẽ có lợi thế lớn trong việc xác định mục tiêu và lên kế hoạch."

Liễu Thanh Y khẽ gật đầu. Nàng biết, vai trò của mình không chỉ là một đồng hành đơn thuần, mà còn là một bộ não phụ, một người có thể nhìn thấy những điều mà Tống Vấn Thiên có thể bỏ qua do quá tập trung vào bức tranh lớn. Nàng đã sẵn sàng để trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc chiến này.

Hư Vô Đồng Tử khẽ bay lượn quanh Tống Vấn Thiên, rồi nhẹ nhàng đậu trên vai hắn, ánh sáng mờ ảo của nó như một ngọn đèn dẫn lối trong bóng tối của sự thao túng. Tống Vấn Thiên nhìn về phía cửa hang, nơi ánh hoàng hôn dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Trong bóng đêm tĩnh mịch, một chân trời mới đang mở ra, một con đường gập ghềnh nhưng đầy hứa hẹn. Con đường đó không phải là một sự hủy diệt Thiên Đạo, mà là một sự khẳng định sâu sắc hơn: Thiên Đạo không phải là chân lý duy nhất. Hắn không đánh bại nó, nhưng đã mở ra một con đường tu luyện mới, một chân lý tồn tại độc lập, không cần sự chấp thuận của bất kỳ ai, ngay cả Thiên Đạo.

Cuộc chiến của ý chí, trí tuệ và sự kiên định, giờ đây đã bước sang một chương mới. Những hạt giống phản nghịch đã được gieo mầm, không chỉ trong hiện tại, mà còn được tưới tắm bằng những chân lý từ quá khứ xa xăm. Và giờ đây, chúng đang âm thầm biến chất vận mệnh của những kẻ được Thiên Đạo sủng ái nhất, buộc Thiên Đạo phải liên tục 'bù đắp' và 'sửa chữa' một cách ngày càng trắng trợn hơn, cho đến khi bản chất thao túng của nó bị phơi bày hoàn toàn.

Tống Vấn Thiên khẽ nhếch môi, ánh mắt hắn sắc lạnh như một lưỡi kiếm. "Thiên Đạo, trò chơi của ngươi, ta sẽ chơi theo luật của ta." Hắn thì thầm, rồi cùng Liễu Thanh Y bước ra khỏi hang động, hòa mình vào màn đêm, bóng dáng họ dần biến mất vào màn sương mờ ảo của khu rừng. Cuộc hành trình mới của họ, đầy rẫy những thử thách và hiểm nguy, chính thức bắt đầu.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free