Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 132: Hành Lang Quan Ngại: Bàn Cờ Mới Của Thiên Đạo
Ánh tà dương cuối cùng của ngày lướt qua kẽ đá, vẽ nên những vệt sáng cam đỏ lên vách hang ẩm ướt. Trong động phủ vô danh hẻo lánh, nơi tiếng nước nhỏ giọt đều đặn như nhịp thời gian, Tống Vấn Thiên từ từ mở mắt. Vẻ mặt hắn vẫn còn đôi chút tái nhợt, nhưng đôi mắt sâu thẳm ấy đã lấy lại toàn bộ sự sắc bén cố hữu, không còn chút dấu vết của sự hoảng loạn hay suy yếu mà hắn đã trưng ra trước Thiên Cơ Lưới. Mùi đất ẩm và rêu phong quyện lẫn với một chút hương thảo mộc nhàn nhạt, gợi lên cảm giác nguyên sơ, cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Liễu Thanh Y, dung nhan tuyệt sắc tựa băng cơ ngọc cốt, vẫn ngồi tĩnh lặng bên cạnh hắn. Mái tóc đen dài mượt mà của nàng buông xõa trên vai, đôi mắt phượng lạnh lùng nhưng đầy ưu tư khẽ cụp xuống khi nàng rút tay về. Nàng vừa truyền một luồng linh khí tinh thuần vào cơ thể Tống Vấn Thiên, giúp hắn điều hòa khí tức. Sự yên tĩnh trong hang động chỉ bị phá vỡ bởi tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, thì thầm những câu chuyện không ai nghe thấy.
"Cảm ơn nàng, Thanh Y." Tống Vấn Thiên khẽ nói, giọng vẫn còn hơi khàn, nhưng ánh mắt hắn đã rạng rỡ một thứ ánh sáng của sự giác ngộ. Hắn chậm rãi vận chuyển Cổ Đại Phản Thiên Công trong cơ thể, cảm nhận từng dòng năng lượng kỳ dị chảy qua kinh mạch, nhẹ nhàng chữa lành những tổn thương giả tạo và đồng thời biến hóa những năng lượng mà Thiên Đạo Phù Văn đã hấp thụ từ Thiên Cơ Lưới thành của riêng hắn.
Liễu Thanh Y khẽ lắc đầu, "Ngươi không cần đa tạ. Chỉ là, cảnh tượng lúc đó... thật đáng sợ. Nếu không phải ngươi đã tính toán kỹ lưỡng, e rằng đã khó thoát."
Tống Vấn Thiên khẽ nhếch môi, nụ cười ẩn chứa một chút trào phúng. "Thiên Đạo hiện tại, cũng không khác Thiên Đạo Thượng Cổ là bao... chỉ là thủ đoạn tinh vi hơn. Nó đã học được cách không chỉ dùng sấm sét hay tai ương để trấn áp, mà còn dùng sự 'quan tâm' và 'ân huệ' để giam cầm."
"Vậy, ngươi định làm gì tiếp theo?" Liễu Thanh Y hỏi, ánh mắt nàng dán chặt vào hắn, như muốn nhìn thấu mọi suy nghĩ ẩn sâu trong tâm trí Tống Vấn Thiên. "Cứ tiếp tục giả vờ yếu ớt, giả vờ 'hối cải' sao?"
"Không chỉ yếu ớt." Tống Vấn Thiên đáp, giọng hắn trở nên trầm ổn và đầy tính toán. "Mà còn phải để chúng thấy ta 'hối cải', 'quy phục' cái 'chính đạo' mà chúng muốn. Phải để chúng tin rằng ta đã bị 'thuần hóa', rằng con đường 'lệch chuẩn' của ta đã đến hồi kết. Nhưng đồng thời, ta cũng phải gieo vào lòng chúng một hạt mầm nghi ngờ, một cảm giác rằng ta vẫn còn điều gì đó bí ẩn, khó nắm bắt."
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự rung động vi tế của Thiên Đạo Phù Văn đang hấp thụ và phân tích những thông tin mới từ Thiên Cơ Lưới. "Lần này, chúng sẽ không dùng bẫy sát phạt trực tiếp, như Thiên Kiếp hay Tâm Ma Thiên Trận Thượng Cổ đã cố gắng làm với Cổ Hư Lão Nhân. Chúng sẽ dùng bẫy 'ân huệ' và 'quan tâm'. Đó mới là thứ khó đối phó nhất, vì nó ẩn chứa sự thao túng tinh vi dưới lớp vỏ bọc của 'thiện ý'."
Liễu Thanh Y trầm ngâm, nàng hiểu ý Tống Vấn Thiên. Thiên Đạo không muốn kẻ dị biến bị hủy diệt một cách đơn giản, mà muốn kẻ đó phải tự nguyện từ bỏ con đường của mình, trở thành một quân cờ phục tùng. Sự 'quan tâm' của nó chính là một loại dây xích vô hình, trói buộc ý chí tự do.
"Chúng sẽ cử người đến 'hỗ trợ' ta tu luyện, đến 'chỉ điểm' cho ta con đường chính đạo," Tống Vấn Thiên tiếp tục, như đang tự nói với chính mình. "Và ta, sẽ phải 'ngoan ngoãn' chấp nhận. Ta sẽ học những công pháp của chúng, ta sẽ tiếp xúc với những quy tắc của chúng. Và từ đó, ta sẽ tìm ra những 'lỗ hổng' khác, những điểm yếu mà chúng không ngờ tới. Con đường Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất. Và ta sẽ chứng minh điều đó, từ bên trong chính cái hệ thống mà chúng đã tạo ra."
Hắn mở mắt, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía cửa hang, nơi ánh sáng hoàng hôn đang dần tắt. "Cuộc chiến này, không phải là một trận chiến quyền năng, mà là một cuộc chiến của trí tuệ và ý chí. Chúng càng muốn ta 'trở về', ta càng phải lợi dụng sự 'trở về' đó để tiến xa hơn trên con đường của riêng mình."
Liễu Thanh Y gật đầu, nàng hoàn toàn tin tưởng vào sự tính toán của hắn. Từ khi đi theo Tống Vấn Thiên, nàng đã chứng kiến quá nhiều điều kỳ diệu, quá nhiều kế sách xuất quỷ nhập thần. "Vậy thì, chúng ta sẽ quay về Thanh Huyền Tông sao?"
"Tất nhiên." Tống Vấn Thiên đứng dậy, động tác vẫn còn hơi chậm rãi nhưng đã vững vàng hơn nhiều. "Đã đến lúc trở lại 'chính đạo' rồi." Một nụ cười bí hiểm nở trên môi hắn. Hắn biết rằng sự 'quan tâm' của Thanh Huyền Tông, dưới sự ảnh hưởng của Thiên Đạo Tông và Tử Vi Tiên Quân, sẽ là một bước đi đầy rủi ro, nhưng cũng là một cơ hội vàng để hắn thâm nhập sâu hơn vào hệ thống mà Thiên Đạo đã xây dựng, tìm hiểu cách nó thao túng và kiểm soát mọi thứ. Những 'người hỗ trợ' được cử đến sẽ là những 'con mắt' của Thiên Đạo, nhưng cũng có thể là những quân cờ bị Tống Vấn Thiên lợi dụng, những người mang đến cho hắn cơ hội để bẻ cong quy tắc từ bên trong. Việc Thiên Đạo không trực tiếp ra tay mà dùng các thế lực truyền thống để 'uốn nắn' cho thấy một chiến lược mới, tinh vi hơn, tương tự như cách nó 'thanh tẩy' các Tiên nhân trong Kỷ Nguyên Thượng Cổ, khiến họ tự nguyện đi vào quỹ đạo đã định. Con đường này, ta tự mình mở ra, và ta sẽ đi đến cùng, bất chấp mọi sự cản trở của Thiên Đạo.
***
Vài ngày sau, Tống Vấn Thiên và Liễu Thanh Y trở lại Thanh Huyền Tông. Buổi chiều hôm ấy, ánh nắng vàng óng ả trải dài trên các đỉnh núi, làm rạng rỡ những tòa điện, tháp và nhà ở được xây dựng hài hòa trên sườn núi. Kiến trúc bằng gỗ và đá xanh của tông môn mang phong cách thanh thoát, trang nhã, với nhiều cầu đá bắc qua các khe núi và thác nước, tạo nên một bức tranh sơn thủy hữu tình. Tiếng chuông ngân từ các điện thờ vang vọng khắp không gian, hòa cùng tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách và tiếng gió xào xạc qua tán lá. Mùi cỏ cây tươi mát quyện lẫn hương trầm dịu nhẹ, tạo nên một bầu không khí trong lành, yên bình, linh khí dồi dào, khiến bất kỳ ai cũng cảm thấy thoải mái và thanh tịnh.
Ngay khi họ vừa đặt chân đến động phủ của Tống Vấn Thiên, Trưởng Lão Thanh Vân đã dẫn theo một vài đệ tử khác đến thăm. Trưởng Lão Thanh Vân, thân hình gầy gò, râu bạc trắng, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng giờ đây lại mang một vẻ "quan tâm" hiếm thấy. Hắn mặc đạo bào màu xanh lam đặc trưng của tông môn, đứng trước cửa động phủ, nhìn Tống Vấn Thiên với ánh mắt đầy dò xét.
"Vấn Thiên à, con đã trở về rồi." Trưởng Lão Thanh Vân cất tiếng, giọng điệu có phần dịu đi so với mọi khi, nhưng vẫn giữ sự uy nghiêm vốn có. "Sự việc lần này, tông môn đã nghe nói. Con đã trải qua một kiếp nạn lớn. Thiên Đạo đã cho con một cơ hội để nhìn lại, để suy ngẫm về con đường mình đã chọn."
Tống Vấn Thiên, với vẻ mặt tái nhợt và khí tức có vẻ vẫn còn yếu ớt, cúi đầu, tỏ ra thành khẩn. Hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho màn kịch này. "Đệ tử... đã nhận ra sai lầm của mình, Trưởng Lão." Hắn nói, giọng điệu yếu ớt, đầy sự hối lỗi, nhưng trong thâm tâm, hắn lại đang cười nhạt. 'Sai lầm'? Sai lầm lớn nhất của các ngươi là dám nghĩ ta đã bị khuất phục. "Đa tạ Trưởng Lão chỉ điểm, cũng như sự quan tâm của tông môn."
Trưởng Lão Thanh Vân gật gù, vẻ mặt lộ rõ sự hài lòng. Hắn liếc nhìn Liễu Thanh Y đứng cạnh Tống Vấn Thiên, ánh mắt có chút phức tạp, nhưng nhanh chóng quay lại nhìn Tống Vấn Thiên. "Tốt. Con đã giác ngộ được điều này thì không uổng công tông môn ta bấy lâu nay. Con đường tà dị ấy, vốn dĩ không thể đi lâu dài, sớm muộn cũng dẫn đến tẩu hỏa nhập ma, thậm chí là hủy diệt. Đây chính là quả báo nhãn tiền cho những kẻ nghịch thiên." Hắn nói, giọng điệu mang theo chút hả hê và sự tự mãn của kẻ tuân thủ chính đạo, như thể muốn dùng lời lẽ này để củng cố thêm niềm tin vào "chính đạo" của mình.
Tống Vấn Thiên chỉ khẽ gật đầu, không phản bác, không tranh luận. Hắn biết, càng im lặng và tỏ ra tiếp thu, thì kẻ đối diện càng dễ tin tưởng vào sự "hối cải" của hắn. "Đệ tử sẽ cẩn trọng hơn trong tu luyện, sẽ không bao giờ để những ý nghĩ lệch lạc dẫn lối nữa." Hắn nói, nhấn mạnh vào từ "lệch lạc" với một sự khinh miệt ẩn sâu mà không ai có thể nhận ra.
Trưởng Lão Thanh Vân mỉm cười, nụ cười giả dối. "Tốt lắm. Tông môn sẽ không bỏ rơi bất kỳ đệ tử nào lầm đường lạc lối. Để hỗ trợ con trong quá trình 'hồi phục' và 'trở về chính đạo', tông môn đã quyết định cử ba đệ tử tinh anh, những người có kinh nghiệm tu luyện công pháp chính thống, đến đây để hỗ trợ con. Họ sẽ giúp con điều hòa linh khí, hướng dẫn con tu luyện những công pháp căn bản của tông môn, đảm bảo con đi đúng hướng, tránh xa những nguy hiểm tiềm ẩn."
Hắn vẫy tay, ba đệ tử trẻ tuổi từ phía sau bước tới. Họ đều là những thanh niên tuấn tú, khí chất bất phàm, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự dò xét và cảnh giác. Liễu Thanh Y, đứng cạnh Tống Vấn Thiên, đôi mắt phượng nàng chợt lóe lên một tia lạnh lùng. Nàng hiểu rõ ý đồ của Trưởng Lão Thanh Vân. "Giúp đỡ" chỉ là vỏ bọc, giám sát mới là mục đích chính.
"Sư huynh đang cần tĩnh dưỡng. Có lẽ chưa thích hợp để có quá nhiều người quấy rầy." Liễu Thanh Y nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nàng thanh thoát nhưng có một sức nặng vô hình, như muốn đẩy lùi sự "quan tâm" quá mức này.
Trưởng Lão Thanh Vân khẽ nhíu mày, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ mặt hòa nhã. "Thanh Y à, đây là sự sắp xếp của tông môn, vì lợi ích của Vấn Thiên. Ba vị sư đệ này sẽ luân phiên túc trực, không làm ảnh hưởng đến việc tĩnh dưỡng của Vấn Thiên. Hơn nữa, có họ ở đây, Vấn Thiên cũng sẽ cảm thấy yên tâm hơn khi có người đồng hành trên con đường tu luyện chính đạo." Hắn nói, cố ý nhấn mạnh vào hai chữ "chính đạo".
Tống Vấn Thiên khẽ đặt tay lên cánh tay Liễu Thanh Y, ra hiệu cho nàng đừng nói nữa. Hắn biết, càng phản kháng, Thiên Đạo và Thiên Đạo Tông càng nghi ngờ. Hắn phải chấp nhận, phải biến nguy thành cơ. "Thanh Y đừng lo. Trưởng Lão và tông môn đã có lòng, đệ tử xin ghi nhận. Có các vị sư đệ hỗ trợ, ta tin mình sẽ nhanh chóng khôi phục và trở lại con đường chính đạo." Hắn cúi đầu, vẻ mặt thành kính không một chút tì vết, nhưng bên trong, bộ não hắn đang hoạt động hết công suất.
Trưởng Lão Thanh Vân cuối cùng cũng nở một nụ cười thật sự, vẻ mặt giãn ra. "Tốt lắm, tốt lắm! Vấn Thiên con đúng là đệ tử xuất sắc của Thanh Huyền Tông ta. Vậy thì, các con ở lại đây hỗ trợ Vấn Thiên, cố gắng hết sức." Hắn dặn dò ba đệ tử, sau đó quay sang Tống Vấn Thiên, ánh mắt vẫn còn một chút nghi ngờ khó nhận thấy, nhưng đã bị che giấu kỹ lưỡng dưới lớp vỏ bọc của sự hài lòng. "Con cứ yên tâm tu luyện. Tông môn sẽ luôn là chỗ dựa vững chắc của con."
Nói rồi, Trưởng Lão Thanh Vân xoay người rời đi, cùng với đoàn tùy tùng của mình. Tiếng bước chân của họ nhẹ nhàng dần, hòa vào tiếng chuông và gió núi.
Khi bóng lưng Trưởng Lão khuất hẳn, Liễu Thanh Y quay sang Tống Vấn Thiên, ánh mắt nàng đầy lo lắng. "Ngươi thực sự định để họ giám sát sao? Sẽ rất khó để ngươi tiếp tục con đường của mình."
Tống Vấn Thiên khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự tự tin tuyệt đối. "Giám sát? Hay là một cơ hội để ta giám sát họ? Thiên Đạo muốn ta 'trở về chính đạo', vậy ta sẽ 'học' chính đạo. Ta sẽ học tất cả những công pháp căn bản của Thanh Huyền Tông, ta sẽ tìm hiểu sâu hơn về những nguyên lý mà chúng tôn thờ. Và từ đó, ta sẽ tìm ra những 'lỗ hổng', những 'điểm mù' mà Thiên Đạo không thể nhìn thấy."
Hắn liếc nhìn ba đệ tử đang đứng cách đó không xa, tỏ vẻ cung kính nhưng vẫn không ngừng dò xét. "Những con mắt này, sẽ là những cửa sổ mới để ta nhìn vào thế giới mà Thiên Đạo đã định sẵn. Sự 'quan tâm' này của Thanh Huyền Tông sẽ dẫn đến việc ta phải tiếp xúc sâu hơn với các quy tắc và công pháp chính thống, từ đó tìm ra thêm nhiều 'lỗ hổng' để bẻ cong. Những 'người hỗ trợ' được cử đến sẽ là những 'con mắt' của Thiên Đạo, nhưng cũng có thể là những quân cờ bị ta lợi dụng. Thiên Đạo nghĩ rằng nó đang uốn nắn ta, nhưng không biết rằng nó đang tự dâng hiến cho ta những công cụ để lật đổ nó."
Tống Vấn Thiên lại nhắm mắt, cảm nhận sự rung động của Thiên Đạo Phù Văn trong đan điền. Hắn biết, cuộc chiến này sẽ không kết thúc bằng một trận chiến long trời lở đất, mà bằng từng bước đi nhỏ, từng sự bẻ cong quy tắc tinh vi, từng sự thách thức trí tuệ trước sự áp đặt của quyền năng tối thượng. Con đường này, hắn tự mình mở ra, và hắn sẽ đi đến cùng, bất chấp mọi sự cản trở của Thiên Đạo. Một chiến thắng bi tráng nhưng đầy vinh quang đang chờ đợi ở phía cuối con đường, nơi Thiên Đạo không phải là chân lý duy nhất. Hắn không đánh bại nó, nhưng đã mở ra một con đường tu luyện mới, một chân lý tồn tại độc lập, không cần sự chấp thuận của bất kỳ ai, ngay cả Thiên Đạo.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.