Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 137: Thiên Mệnh Khuyết Điểm: Lợi Dụng Kẽ Hở
Tống Vấn Thiên vẫn ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, mặc dù nhãn thần đã mở ra, nhưng ánh mắt sâu thẳm của hắn dường như xuyên thấu hư vô, không ngừng phân tích những luồng khí vận và áp lực vô hình đang cuộn trào khắp thiên địa, mà đỉnh điểm là tại động phủ của chính hắn. Đêm đã khuya, vạn vật chìm vào tĩnh mịch, chỉ có ánh trăng bạc xuyên qua khe cửa sổ chạm nhẹ vào mặt sàn đá cẩm thạch, cùng với ánh sáng dịu nhẹ từ những ngọn đèn linh thạch được đặt ở bốn góc phòng, xua đi phần nào bóng tối u ám. Một làn hương trầm thoang thoảng, thanh khiết, bay lượn trong không gian, mang lại cảm giác tĩnh mịch và thanh tịnh đến lạ lùng, nhưng lại không thể xua tan được sự căng thẳng ngầm ẩn trong bầu không khí.
Hắn khẽ hít một hơi thật sâu, từng luồng linh khí trong cơ thể vận chuyển theo Cổ Đại Phản Thiên Công, nhẹ nhàng và liên tục thanh tẩy mọi tạp niệm, mọi tạp khí có ý đồ xâm nhập. Thiên Đạo Phù Văn trên cổ tay hắn lúc này không còn chỉ là một dấu ấn tĩnh lặng, mà nó đang nhấp nháy ánh sáng xanh biếc mờ ảo, như một con mắt thứ ba thầm lặng, giúp hắn cảm nhận rõ ràng hơn bản chất của "Thiên Mệnh Chi Lệnh" vừa được Thiên Đạo kích hoạt. Áp lực đó không phải là một sức mạnh hung hãn ập tới, mà là một sự "hiệu chỉnh" tinh vi, một tấm lưới vô hình đang được dệt lại xung quanh hắn, cố gắng kéo hắn trở về quỹ đạo mà Thiên Đạo mong muốn.
"Thiên Mệnh Chi Lệnh... Không phải ngẫu nhiên, mà là một sự 'hiệu chỉnh'," Tống Vấn Thiên thầm nghĩ, giọng nội tâm trầm ổn, không chút hoảng loạn, mà ngược lại, còn ẩn chứa một sự tò mò đến lạnh lùng. "Ngươi đã thất bại trong việc 'uốn nắn' ta thông qua Thượng Cổ Linh Nguyên, và giờ ngươi quyết định ra tay trực tiếp hơn. 'Thiên Mệnh Chi Tử'... Một con cờ mới mạnh mẽ hơn, được ngươi ban cho 'thiên mệnh' để trấn áp ta. Nhưng Thiên Đạo, ngươi có thực sự hiểu bản chất của chính mình không?"
Hắn nhớ lại những lời Trần Lão đã nói về "Chư Tiên Trụy Lạc", về sự tinh vi của Thiên Đạo trong việc loại bỏ những kẻ "vượt quá giới hạn". Những Tiên nhân Thượng Cổ đã từng sở hữu sức mạnh vô biên, từng được Thiên Đạo ban phước, nhưng cuối cùng vẫn không thoát khỏi số phận bị tru diệt. Họ đã quá tin vào sức mạnh của mình, quá tin vào "thiên mệnh" mà Thiên Đạo ban cho, để rồi khi nhận ra sự thật, đã quá muộn. Một bức tranh mờ ảo thoáng qua tâm trí hắn, về những vị tiên nhân với ánh mắt tuyệt vọng trước khi bị nhấn chìm vào hư vô, trước khi những tia sét từ trên trời giáng xuống không phải là lôi kiếp để thành công, mà là một bản án tử hình được ngụy trang.
Hắn bắt đầu vận chuyển Cổ Đại Phản Thiên Công mạnh mẽ hơn, từng luồng linh khí trong cơ thể hắn vận hành theo một quỹ đạo độc đáo, không hề tương đồng với bất kỳ công pháp nào trong Thiên Nguyên Giới. Nó không chỉ là một phương pháp tu luyện, mà là một triết lý sống, một bản đồ chỉ dẫn cách tồn tại độc lập khỏi sự khống chế của Thiên Đạo. Công pháp này dạy hắn cách ẩn mình, cách chuyển hóa những cạm bẫy thành cơ hội, cách biến đổi năng lượng "chính thống" thành nguồn lực cho con đường "lệch chuẩn" của riêng mình. Khi hắn vận công, Thiên Đạo Phù Văn càng phát ra ánh sáng mạnh hơn, như một tấm gương phản chiếu, cố gắng phân tích và sao chép lại những dao động của "Thiên Mệnh Chi Lệnh" đang bao trùm lấy hắn. Tống Vấn Thiên không đối đầu trực diện, hắn thâm nhập, hắn thấu hiểu.
Áp lực từ Thiên Đạo không ngừng siết chặt, nhưng Tống Vấn Thiên vẫn trầm tĩnh như một tảng đá ngàn năm. Hắn cảm nhận được sự "thiếu hoàn mỹ" trong cơ chế điều khiển của Thiên Đạo, một sự lặp lại của thủ đoạn cũ, nhưng lại có những vết nứt mới. "Thiên Đạo đang lặp lại những gì nó đã làm trong Kỷ Nguyên Thượng Cổ, nhưng lại thiếu đi sự 'hoàn mỹ' của lúc đó," hắn tự nhủ, ánh mắt khép hờ vẫn ẩn chứa một sự sắc bén đến đáng sợ. "Ngươi càng cố gắng vá víu, càng cố gắng 'hiệu chỉnh', thì những kẽ hở sẽ càng lớn. Mọi quy tắc đều có ngoại lệ, và mọi sự sắp đặt đều có điểm yếu. Vấn đề chỉ là tìm ra nó."
Tống Vấn Thiên nhắm mắt lại, hoàn toàn chìm đắm vào trạng thái cảm ngộ sâu sắc. Tiếng gió nhẹ bên ngoài động phủ, tiếng lá cây xào xạc trong đêm, mọi âm thanh đều tan biến. Chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn lại tiếng vọng của tư duy, của những dòng suy nghĩ cuồn cuộn chảy trong tâm trí hắn. Hắn không hề sợ hãi trước sức mạnh của Thiên Đạo, mà ngược lại, hắn xem đó như một bài toán, một thử thách trí tuệ lớn nhất trong cuộc đời mình. Hắn biết rằng, cuộc chiến này không chỉ là về sức mạnh cá nhân, mà là một cuộc chiến của ý chí, của trí tuệ, và của quyền được tồn tại độc lập khỏi bất kỳ sự áp đặt nào.
Hắn đã sẵn sàng, không phải cho một cuộc đối đầu trực diện, mà cho một trận cờ vây đầy mưu mẹo, nơi mỗi nước đi đều phải tính toán đến hàng vạn bước sau. Cái gọi là "Thiên Mệnh Chi Tử" chỉ là một con tốt thí trên bàn cờ lớn của Thiên Đạo, và Tống Vấn Thiên, kẻ dám bẻ cong quy tắc, sẽ biến con tốt thí đó thành quân cờ phản chủ, lật đổ chính bàn cờ của Thiên Đạo. Mùi hương trầm vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây, nó như một chất xúc tác, giúp tâm trí Tống Vấn Thiên càng thêm minh mẫn, càng thêm sắc bén, sẵn sàng cho những khám phá sâu xa nhất về bản chất của Thiên Đạo.
***
Trong một khoảnh khắc tưởng như vô tận, Tống Vấn Thiên đã "bước" vào một không gian hoàn toàn khác, một nơi không thuộc về bất kỳ chiều không gian hay thời gian vật lý nào, mà là một miền thuần túy của ý thức: Không Gian Cảm Ngộ. Nơi đây huyền ảo, tĩnh lặng đến đáng sợ, không có tiếng gió, không có ánh sáng mặt trời, chỉ có một thứ ánh sáng mờ ảo, hòa trộn giữa vô vàn màu sắc hỗn độn, như những tinh vân xa xôi trong vũ trụ thuở sơ khai. Cảm giác như thời gian bị bóp méo, quá khứ và hiện tại hòa lẫn vào nhau, tạo thành một dòng chảy tri thức vô tận.
Trong không gian siêu việt đó, những mảnh tri thức về Kỷ Nguyên Thượng Cổ, những ký ức từ Linh Hồn Phán Thư mà hắn đã đọc, và những tinh hoa từ Thượng Cổ Linh Nguyên mà hắn vừa hấp thụ, hiện lên rõ ràng như những tinh thể pha lê lấp lánh. Chúng không phải là hình ảnh hay âm thanh cụ thể, mà là những khái niệm, những quy luật, những dòng chảy thông tin thuần túy, lấp đầy tâm trí hắn. Tống Vấn Thiên cảm thấy như mình đang bơi lội trong một đại dương tri thức, nơi mỗi giọt nước đều chứa đựng một chân lý cổ xưa.
Bên cạnh hắn, Hỗn Độn Đồng Tử hiện hữu. Cậu bé nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt sáng lấp lánh như chứa đựng cả tinh tú của vũ trụ, mặc y phục màu trắng tinh khôi, tỏa ra một khí tức hỗn độn khó tả. Không phải là sự hỗn loạn của hủy diệt, mà là sự hỗn loạn của khởi nguyên, của tiềm năng vô hạn. Hỗn Độn Đồng Tử không nói thành lời, nhưng ý thức của nó kết nối trực tiếp với Tống Vấn Thiên, truyền tải những thông điệp, những gợi mở đầy tinh tế.
"Thiên Đạo luôn cố gắng vá víu những 'lỗ hổng' mà nó tạo ra. Càng cố gắng, kẽ hở càng lớn... Ngươi thấy không? Cái 'Thiên Mệnh' này, nó bị ràng buộc bởi chính 'Đạo' của nó," giọng nói của Hỗn Độn Đồng Tử vang vọng trong tâm thức Tống Vấn Thiên, không phải là âm thanh mà là một luồng ý niệm trực tiếp, trong trẻo và sâu sắc. Cậu bé chỉ ra những điểm tương đồng giữa "Thiên Mệnh Chi Tử" hiện tại và các "Thiên Mệnh Chi Tử" trong quá khứ, những con cờ mà Thiên Đạo đã tạo ra để "hiệu chỉnh" những kẻ dám đi chệch khỏi quỹ đạo.
Tống Vấn Thiên tập trung cao độ, kết nối các khái niệm tưởng chừng không liên quan. Hắn so sánh các dấu vết thao túng của Thiên Đạo qua các thời đại, từ Kỷ Nguyên Thượng Cổ cho đến hiện tại. Hắn nhận ra rằng, Thiên Đạo không phải là một thực thể toàn năng, hoàn mỹ. Nó có những quy tắc riêng, những "thiên điều" mà chính nó cũng phải tuân theo. Và chính những "thiên điều" đó, dù được tạo ra để duy trì trật tự và quyền năng của Thiên Đạo, lại trở thành gông cùm, thành điểm yếu cốt tử của nó.
"Tại sao lại như vậy?" Tống Vấn Thiên tự hỏi trong tâm thức, không phải là một câu hỏi nghi ngờ bản thân, mà là một sự truy vấn sâu sắc về bản chất của quy luật. Hắn nhận ra rằng, Thượng Cổ Linh Nguyên mà hắn đã hấp thụ không chỉ đơn thuần là tăng cường sức mạnh, mà nó còn mang theo những mảnh vỡ của một chân lý cổ xưa, một loại năng lượng không nằm trong phạm vi kiểm soát hoàn toàn của Thiên Đạo. Đây chính là "kỳ ngộ" mà hắn đã vô tình hay hữu ý biến thành lợi thế cho mình. Nó đã "làm sạch" cơ thể hắn khỏi những ràng buộc ngầm, đồng thời mở ra một kênh tiếp nhận tri thức mà Thiên Đạo không thể phong tỏa.
Hỗn Độn Đồng Tử khẽ gật đầu, đôi mắt tròn xoe chợt lóe lên những tia sáng phức tạp, như đang xử lý vô vàn dữ liệu. "Hỗn độn của ta, có thể tạo ra mọi thứ!" Cậu bé nói, giọng điệu tự nhiên nhưng đầy uy quyền, như khẳng định một chân lý vĩnh cửu. "Cũng như hỗn độn có thể tìm ra mọi kẽ hở, mọi điểm yếu trong những gì đã được định hình."
Đó là một sự thật kinh hoàng nhưng cũng đầy hy vọng: cái gọi là "Thiên Mệnh Chi Lệnh" và "Thiên Mệnh Chi Tử" không phải là hoàn toàn bất khả chiến bại. Chúng bị giới hạn bởi chính "quy tắc" mà Thiên Đạo đặt ra. Chúng được "ban phước" sức mạnh, nhưng cũng bị "giam cầm" bởi chính những định luật đó. Một "Thiên Mệnh Chi Tử" có thể mạnh mẽ, có thể được Thiên Đạo ưu ái, nhưng hắn sẽ phải tuân theo một "thiên mệnh" đã định sẵn, một quỹ đạo đã được vạch ra. Và đó chính là điểm yếu.
Ánh mắt Tống Vấn Thiên dần bừng sáng trong không gian hỗn độn đó. Hắn đã tìm ra nó, một kẽ hở tinh vi trong sự "hoàn mỹ" giả tạo của Thiên Đạo. Kẽ hở này không phải là một lỗ hổng dễ thấy, mà là một sự mâu thuẫn nội tại trong chính cách vận hành của Thiên Đạo. Nó ban phước cho một người để trấn áp một người khác, nhưng đồng thời, nó cũng tạo ra một cơ chế tự kiểm duyệt, một sự ràng buộc mà chính nó cũng không thể hoàn toàn thoát ly.
"Con đường này, ta tự mình mở ra," Tống Vấn Thiên thầm nghĩ, một cảm giác tự tin và quyết đoán trỗi dậy mạnh mẽ. Hắn không chỉ muốn phòng thủ, không chỉ muốn trốn tránh, mà hắn muốn biến mối đe dọa này thành một đòn bẩy, một cơ hội để gây ra biến động lớn hơn trong Thiên Nguyên Giới, để chứng minh rằng "Thiên ��ạo không phải chân lý duy nhất". Những bài học từ "Chư Tiên Trụy Lạc" không chỉ là lời cảnh báo, mà còn là bản đồ chỉ đường, cho hắn thấy cách mà những Tiên nhân Thượng Cổ đã thất bại, và cách mà hắn có thể thành công.
***
Khi Tống Vấn Thiên mở mắt, ánh bình minh đã len lỏi qua khe cửa sổ, xua tan hoàn toàn bóng đêm trong động phủ. Những tia nắng vàng nhạt đầu tiên mang theo hơi sương sớm, tràn vào không gian, khiến linh khí trong phòng càng thêm trong lành và tinh khiết. Không khí không còn sự tĩnh mịch căng thẳng của đêm qua, mà thay vào đó là một sự thanh thoát, mang theo sinh khí của một ngày mới.
Hắn đứng dậy, dáng người thanh mảnh nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai, bền bỉ đến kinh ngạc. Khuôn mặt thư sinh, ngũ quan hài hòa của hắn giờ đây không còn vẻ suy tư trầm mặc, mà thay vào đó là ánh nhìn sắc bén và kiên định, như một kiếm sĩ vừa mài sắc thanh kiếm của mình. Hắn đã tìm ra nó, một điểm yếu cốt tử trong sự "hoàn mỹ" giả tạo của Thiên Đạo. Cái gọi là "Thiên Mệnh Chi Lệnh" và "Thiên Mệnh Chi Tử" không phải là hoàn toàn bất khả chiến bại, mà chúng bị giới hạn bởi chính "quy tắc" mà Thiên Đạo đặt ra.
Tống Vấn Thiên bước đến bàn đá cẩm thạch đặt giữa phòng. Hắn không vội vàng, mỗi bước đi đều chắc chắn, vững vàng, như thể hắn đã nhìn thấy trước cả ngàn bước tiếp theo. Hắn lấy ra một cuộn da thú đã ngả màu thời gian, chất liệu mịn màng nhưng bền bỉ, từng là một phần của Linh Hồn Phán Thư cổ xưa. Trên đó, hắn bắt đầu phác thảo những ký hiệu phức tạp, mỗi nét vẽ đều ẩn chứa một phần kế hoạch táo bạo, một sự tổng hợp của tri thức cổ xưa và những suy luận sắc bén của chính hắn.
Bằng cách tận dụng tri thức từ Kỷ Nguyên Thượng Cổ và Cổ Đại Phản Thiên Công, Tống Vấn Thiên nhận ra rằng, mỗi "Thiên Mệnh Chi Tử" đều được Thiên Đạo ban cho một "thiên mệnh" cụ thể, một quỹ đạo định sẵn để thực hiện nhiệm vụ của mình. Đó có thể là lôi kéo hắn vào một cuộc chiến không cân sức, hoặc tạo ra một sự kiện nào đó để "hiệu chỉnh" vận mệnh của hắn. Nhưng chính cái "thiên mệnh" đó lại là một sợi dây vô hình, trói buộc "Thiên Mệnh Chi Tử" vào một khuôn khổ nhất định, khiến hắn ta không thể hành động hoàn toàn tự do.
"Thiên Đạo, ngươi tưởng rằng ta sẽ chỉ tìm cách trốn tránh?" Tống Vấn Thiên lẩm bẩm, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự trào phúng nhẹ nhàng. Hắn nhìn chằm chằm vào những ký hiệu phức tạp trên cuộn da thú, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh tú. "Ngươi đã ban cho ta một 'kỳ ngộ' khi để ta hấp thụ Thượng Cổ Linh Nguyên, một linh nguyên không nằm hoàn toàn dưới sự kiểm soát của ngươi. Vậy thì ta sẽ dùng chính 'kỳ ngộ' đó để bẻ cong quy tắc của ngươi."
Hắn bắt đầu sắp xếp những viên linh thạch theo một trận pháp nhỏ trên bàn đá. Những viên linh thạch này không phải để tấn công hay phòng thủ thông thường, mà là để tạo ra một trường năng lượng, một dạng nhiễu loạn trong dòng chảy khí vận, nhằm che giấu và chuyển hướng những phán đoán của Thiên Đạo. Đây không phải là một cuộc chiến sức mạnh, mà là một cuộc chiến trí tuệ, một trò chơi cờ vây siêu việt giữa hắn và ý chí của vũ trụ. Hắn không thể tiêu diệt Thiên Đạo, nhưng hắn có thể làm cho nó mắc kẹt trong chính những quy tắc của mình.
"Được phép thắng không có nghĩa là thắng thật sự." Câu nói này lại vang vọng trong tâm trí hắn, nhưng lần này, nó không còn là một lời nhắc nhở, mà là một lời tuyên bố. Tống Vấn Thiên đã sẵn sàng cho cuộc đối đầu này. Hắn biết rằng, chiến lược của hắn sẽ không chỉ là phòng thủ, mà là chủ động "bẻ cong" hoặc "lợi dụng" quy tắc của Thiên Đạo. Đây là một con đường "phản Thiên Đạo" mới mẻ, không phải bằng sức mạnh đối đầu, mà bằng trí tuệ và sự tinh xảo.
Bản chất thực sự của "Thiên Mệnh Chi Tử" và mối liên hệ của hắn với những "Thiên Mệnh Chi Tử" trong Kỷ Nguyên Thượng Cổ sẽ sớm được hé lộ, và Tống Vấn Thiên sẽ là người đầu tiên khám phá ra những bí mật đó. Hắn sẽ biến "Thiên Mệnh Chi Tử" từ một quân cờ của Thiên Đạo thành một biến số không lường trước được, một nhân tố gây hỗn loạn trong sự sắp đặt hoàn hảo của nó.
Tống Vấn Thiên mỉm cười nhạt, một nụ cười ẩn chứa sự cô độc nhưng cũng đầy kiêu hãnh. "Con đường này, ta tự mình mở ra." Hắn đã sẵn sàng cho bước đi tiếp theo. Cuộc chiến này không chỉ dừng lại ở việc bảo vệ bản thân, mà còn là một cơ hội để lật ngược tình thế, để chứng minh rằng ý chí tự do của một cá nhân có thể vượt qua sự áp đặt của quyền năng tối thượng, và rằng "Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất." Hắn sẽ dùng chính cái gông cùm của Thiên Đạo để phá vỡ xiềng xích của vận mệnh.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.