Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 138: Gieo Mầm Thiên Đoạn: Hồi Ức Thượng Cổ
Bình minh dần vén màn sương mỏng, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, rọi chiếu vào sâu trong Động Phủ Vô Danh. Không khí không còn sự tĩnh mịch căng thẳng của đêm qua, mà thay vào đó là một sự thanh thoát, mang theo sinh khí của một ngày mới. Tống Vấn Thiên đã tìm ra nó, một điểm yếu cốt tử trong sự "hoàn mỹ" giả tạo của Thiên Đạo. Cái gọi là "Thiên Mệnh Chi Lệnh" và "Thiên Mệnh Chi Tử" không phải là hoàn toàn bất khả chiến bại, mà chúng bị giới hạn bởi chính "quy tắc" mà Thiên Đạo đặt ra.
"Thiên Đạo, ngươi tưởng rằng ta sẽ chỉ tìm cách trốn tránh?" Tống Vấn Thiên lẩm bẩm, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự trào phúng nhẹ nhàng. Hắn nhìn chằm chằm vào những ký hiệu phức tạp trên cuộn da thú, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh tú. "Ngươi đã ban cho ta một 'kỳ ngộ' khi để ta hấp thụ Thượng Cổ Linh Nguyên, một linh nguyên không nằm hoàn toàn dưới sự kiểm soát của ngươi. Vậy thì ta sẽ dùng chính 'kỳ ngộ' đó để bẻ cong quy tắc của ngươi."
Hắn bắt đầu sắp xếp những viên linh thạch theo một trận pháp nhỏ trên bàn đá. Những viên linh thạch này không phải để tấn công hay phòng thủ thông thường, mà là để tạo ra một trường năng lượng, một dạng nhiễu loạn trong dòng chảy khí vận, nhằm che giấu và chuyển hướng những phán đoán của Thiên Đạo. Đây không phải là một cuộc chiến sức mạnh, mà là một cuộc chiến trí tuệ, một trò chơi cờ vây siêu việt giữa hắn và ý chí của vũ trụ. Hắn không thể tiêu diệt Thiên Đạo, nhưng hắn có thể làm cho nó mắc kẹt trong chính những quy tắc của mình.
"Được phép thắng không có nghĩa là thắng thật sự." Câu nói này lại vang vọng trong tâm trí hắn, nhưng lần này, nó không còn là một lời nhắc nhở, mà là một lời tuyên bố. Tống Vấn Thiên đã sẵn sàng cho cuộc đối đầu này. Hắn biết rằng, chiến lược của hắn sẽ không chỉ là phòng thủ, mà là chủ động "bẻ cong" hoặc "lợi dụng" quy tắc của Thiên Đạo. Đây là một con đường "phản Thiên Đạo" mới mẻ, không phải bằng sức mạnh đối đầu, mà bằng trí tuệ và sự tinh xảo. Bản chất thực sự của "Thiên Mệnh Chi Tử" và mối liên hệ của hắn với những "Thiên Mệnh Chi Tử" trong Kỷ Nguyên Thượng Cổ sẽ sớm được hé lộ, và Tống Vấn Thiên sẽ là người đầu tiên khám phá ra những bí mật đó. Hắn sẽ biến "Thiên Mệnh Chi Tử" từ một quân cờ của Thiên Đạo thành một biến số không lường trước được, một nhân tố gây hỗn loạn trong sự sắp đặt hoàn hảo của nó. Tống Vấn Thiên mỉm cười nhạt, một nụ cười ẩn chứa sự cô độc nhưng cũng đầy kiêu hãnh. "Con đường này, ta tự mình mở ra." Hắn đã sẵn sàng cho bước đi tiếp theo. Cuộc chiến này không chỉ dừng lại ở việc bảo vệ bản thân, mà còn là một cơ hội để lật ngược tình thế, để chứng minh rằng ý chí tự do của một cá nhân có thể vượt qua sự áp đặt của quyền năng tối thượng, và rằng "Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất." Hắn sẽ dùng chính cái gông cùm của Thiên Đạo để phá vỡ xiềng xích của vận mệnh.
Tống Vấn Thiên cẩn thận đặt cuộn da thú cổ xưa xuống bàn đá cẩm thạch, bề mặt của nó nhẵn nhụi và lạnh lẽo dưới xúc giác. Ánh sáng mờ ảo từ cửa hang hắt vào, chỉ đủ để soi rõ những đường vân đá và những ký hiệu phức tạp mà hắn vừa vẽ lên. Mùi đất ẩm và rêu phong thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi đá cổ xưa tạo nên một bầu không khí trầm mặc, tĩnh mịch. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một khe đá nào đó vang vọng, tạo thành một nhịp điệu đều đặn, như tiếng tích tắc của thời gian, nhắc nhở hắn về sự cấp bách của kế hoạch.
Hắn ngồi xếp bằng trên bồ đoàn đặt giữa động phủ, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh tú, khẽ khép lại. Dáng người thanh mảnh của hắn, mặc dù không đồ sộ, lại toát lên một sự dẻo dai, bền bỉ đến kinh ngạc, như một cây tùng vững chãi giữa phong ba. Hắn không nói, chỉ lặng lẽ điều hòa hơi thở, để tâm trí mình lắng đọng. Trong khoảnh khắc yên tĩnh đó, mọi tạp niệm đều tan biến, chỉ còn lại sự tập trung cao độ vào mục tiêu trước mắt. Hắn cảm nhận được luồng khí tức quanh thân đang luân chuyển không ngừng, mỗi vòng xoay đều mang theo sức mạnh và trí tuệ của Cổ Đại Phản Thiên Công, một công pháp không thuộc về bất kỳ hệ thống tu luyện chính thống nào của Thiên Nguyên Giới.
Thiên Đạo Phù Văn trên mu bàn tay phải của hắn bắt đầu phát ra ánh sáng tím nhạt, mờ ảo nhưng đầy sức mạnh. Ánh sáng đó không rực rỡ chói mắt, mà như một ngọn lửa leo lét trong đêm tối, ẩn chứa một bí mật cổ xưa. Năng lượng từ Thượng Cổ Linh Nguyên mà hắn đã hấp thu từ chương trước, giờ đây như một dòng sông cuồn cuộn chảy trong kinh mạch, được Thiên Đạo Phù Văn dẫn dắt, hội tụ về đan điền. Linh nguyên này, không nằm hoàn toàn dưới sự kiểm soát của Thiên Đạo, chính là chìa khóa để hắn thực hiện bước đi táo bạo này. Nó là một tài nguyên "ngoài quy tắc", một món quà bất ngờ mà Thiên Đạo vô tình ban tặng, và Tống Vấn Thiên sẽ dùng nó để chống lại chính người đã ban tặng.
Trong sâu thẳm tâm thức, giọng nói quen thuộc của Hỗn Độn Đồng Tử vang lên, vẫn tự nhiên và có phần tinh nghịch, nhưng ẩn chứa sự uyên bác của một thực thể siêu việt.
"Thiên Mệnh Chi Tử... Ngươi là 'cơ hội' mà Thiên Đạo ban cho ta. Vậy thì, ta sẽ dùng nó để bẻ cong trò chơi của ngươi." Tống Vấn Thiên thầm nhủ trong tâm trí, ý chí kiên định như sắt đá. Hắn hiểu rõ, mỗi bước đi của hắn đều là một canh bạc lớn, nhưng hắn chưa bao giờ là kẻ sợ hãi trước những rủi ro.
"Linh nguyên cổ xưa đã mở ra một cánh cửa," Hỗn Độn Đồng Tử nói, giọng nói như tiếng suối chảy, "Ngươi có thể cảm nhận được âm hưởng của Kỷ Nguyên Thượng Cổ, nơi những quy tắc đã bị bóp méo từ gốc rễ. Một thế giới mà ngay cả Thiên Đạo cũng không thể che giấu hoàn toàn những vết sẹo của nó."
Tống Vấn Thiên gật đầu nhẹ trong tâm trí. Hắn đã chuẩn bị kỹ càng cho khoảnh khắc này. Hắn hít một hơi sâu, luồng khí tức cổ xưa trong người cuộn trào mạnh mẽ. Cổ Đại Phản Thiên Công được kích hoạt, không phải để tăng cường sức mạnh chiến đấu, mà để tinh luyện ý thức, để phá vỡ những giới hạn mà Thiên Đạo đã đặt ra cho linh hồn của phàm nhân. Thiên Đạo Phù Văn trên tay hắn bỗng bùng sáng rực rỡ hơn, một màu tím sâu thẳm lan tỏa, như một cánh cổng vô hình đang được mở ra. Ý thức của hắn dần thoát ly khỏi cơ thể vật chất, không phải một sự xuất hồn đơn thuần, mà là một sự dự phóng tinh thần, tập trung vào luồng năng lượng cổ xưa đang chảy trong kinh mạch, chuẩn bị cho một chuyến hành trình xuyên không gian và thời gian, chạm đến những bí ẩn đã bị chôn vùi từ lâu.
***
Ý thức của Tống Vấn Thiên chìm sâu, xuyên qua những tầng không gian và thời gian hỗn loạn, như một hạt bụi nhỏ bé trôi dạt trong vũ trụ vô tận. Xung quanh hắn, mọi thứ dần trở nên mờ ảo, những hình ảnh chớp nhoáng của hiện tại nhanh chóng bị thay thế bởi một cảm giác vĩnh cửu, không có điểm khởi đầu cũng như không có kết thúc. Khi 'dự phóng' hoàn toàn, hắn 'tồn tại' trong một không gian đổ nát, hùng vĩ nhưng cũng đầy bi tráng, một nơi mà hắn nhận ra chính là một 'echo' của Thiên Đạo Chi Mộ.
Nơi đây không có ánh sáng mặt trời hay ánh trăng, chỉ có một thứ ánh sáng mờ ảo, thường có màu xám hoặc tím than, hắt ra từ những khối đá khổng lồ lơ lửng trong hư không, hay từ những vết nứt vô định trên bầu trời vô tận. Bầu không khí nặng nề, tĩnh lặng đến đáng sợ, mang theo cảm giác áp lực của thời gian và không gian. Linh khí và các loại năng lượng khác ở đây hoàn toàn hỗn loạn, khó kiểm soát, như thể những quy tắc vật lý thông thường đã bị bóp méo, phá vỡ. Thính giác của hắn không còn nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt hay tiếng gió thoảng, mà thay vào đó là một sự im lặng chết chóc, đôi khi bị phá vỡ bởi những tiếng động siêu nhiên không thể giải thích: tiếng thì thầm vô hình, như hàng ngàn linh hồn đang than khóc trong câm lặng, hay tiếng nứt vỡ của không gian, như thể một tấm gương vô hình đang vỡ vụn từng chút một.
Mùi hương ở đây cũng hoàn toàn khác lạ. Đó là mùi không khí loãng, thiếu sinh khí, xen lẫn mùi kim loại gỉ sét từ những công trình đổ nát trôi nổi, mùi đá cổ và một mùi hương khó tả của sự vĩnh cửu và mục nát, của những gì đã từng vĩ đại nhưng giờ đây chỉ còn là tàn tích. Xúc giác của Tống Vấn Thiên cảm nhận rõ sự lạnh lẽo của không gian, áp lực vô hình đè nặng lên 'thể ý thức' của hắn, như thể mỗi hạt bụi trong không gian này đều mang trọng lượng của một ngọn núi.
Hắn 'nhìn thấy' những mảnh vỡ của 'Chư Tiên Trụy Lạc', không phải bằng mắt thường, mà bằng sự cảm nhận sâu sắc của linh hồn. Đó là những tàn dư của ý chí phản kháng và sự tuyệt vọng của các Tiên nhân bị xóa sổ trong Kỷ Nguyên Thượng Cổ. Những hình ảnh chớp nhoáng, không rõ ràng nhưng đầy bi tráng: những trận chiến kinh thiên động địa, những vị Tiên nhân với khí thế ngất trời phút chốc hóa thành tro bụi, những lời nguyền rủa Thiên Đạo trong khoảnh khắc cuối cùng của sinh mệnh. Chúng không phải là ký ức của hắn, mà là những 'echo' năng lượng, những dấu ấn không thể xóa nhòa của một lịch sử bi thương được lưu giữ trong chính cấu trúc của không gian này.
"Đây là... sự lặp lại. Thiên Đạo vẫn dùng cùng một kịch bản, chỉ thay đổi diễn viên." Tống Vấn Thiên thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự cay đắng. Hắn nhận ra, cái gọi là 'Thiên Mệnh Chi Tử' không phải là một hiện tượng mới, mà là một thủ đoạn cũ rích của Thiên Đạo để duy trì sự kiểm soát, để 'hiệu chỉnh' những biến số không mong muốn.
"Cái gọi là 'Thiên Mệnh', chỉ là một vòng tuần hoàn được viết sẵn," Hỗn Độn Đồng Tử vang vọng trong tâm thức hắn, "Ngươi phải tìm ra điểm phá vỡ vòng tròn đó. Không phải là hủy diệt, mà là bẻ cong, là thay đổi quỹ đạo."
Tống Vấn Thiên 'di chuyển' trong không gian 'echo' này, không phải bằng đôi chân, mà bằng ý chí. Hắn tập trung phân tích các luồng năng lượng và quy tắc hỗn loạn đang chi phối nơi đây. Hắn nhận ra, mặc dù đổ nát và hỗn loạn, nhưng vẫn có một trật tự ngầm, một khuôn khổ đã được Thiên Đạo thiết lập từ rất lâu. Và trong chính cái khuôn khổ đó, hắn tìm thấy một 'khuyết điểm' tinh vi, một vết nứt nhỏ trong bức tường tưởng chừng như hoàn hảo của Thiên Đạo.
Đây không phải là một lỗi sai do Thiên Đạo sơ suất, mà là một sự hạn chế cố hữu trong bản chất của 'Thiên Mệnh' đã được định hình t�� rất lâu. Thiên Đạo, trong nỗ lực kiểm soát mọi thứ, đã tạo ra những quy tắc quá cứng nhắc, quá hoàn hảo, đến mức chúng trở thành gông cùm cho chính nó. Mỗi 'Thiên Mệnh Chi Tử' đều được ban cho một 'thiên mệnh' cụ thể, một quỹ đạo định sẵn để thực hiện nhiệm vụ của mình. Đó có thể là lôi kéo hắn vào một cuộc chiến không cân sức, hoặc tạo ra một sự kiện nào đó để "hiệu chỉnh" vận mệnh của hắn. Nhưng chính cái "thiên mệnh" đó lại là một sợi dây vô hình, trói buộc "Thiên Mệnh Chi Tử" vào một khuôn khổ nhất định, khiến hắn ta không thể hành động hoàn toàn tự do. Điểm yếu nằm ở chính sự 'định sẵn' đó, sự thiếu linh hoạt.
Tống Vấn Thiên khẽ mỉm cười trong tâm trí. Hắn đã tìm thấy nó. Hắn vận dụng Cổ Đại Phản Thiên Công đến cực hạn, đồng thời điều động một phần Thượng Cổ Linh Nguyên đang chảy trong cơ thể vật chất của mình. Linh nguyên này, không bị Thiên Đạo kiểm soát hoàn toàn, chính là công cụ hoàn hảo. Hắn biến một phần Thượng Cổ Linh Nguyên thành một 'hạt giống' năng lượng tinh vi, không mang bất kỳ thuộc tính mạnh mẽ hay hủy diệt nào, mà chỉ là một sự nhiễu loạn nhỏ, một điểm bất thường không đáng kể trong mắt Thiên Đạo.
Hắn cẩn thận 'gieo' hạt giống này vào một trong những 'kẽ hở' của quy tắc cổ xưa đó, nơi mà các 'echo' của 'Thiên Mệnh' từ Kỷ Nguyên Thượng Cổ vẫn còn vương vấn. Hạt giống này sẽ âm thầm lớn lên, không gây ra bất kỳ biến động lớn nào ngay lập tức. Nó sẽ nằm yên, chờ đợi. Chờ đợi 'Thiên Mệnh Chi Tử' hiện tại chạm vào ngưỡng cửa định mệnh của hắn, chờ đợi thời điểm mà Thiên Đạo sẽ sử dụng chính 'Thiên Mệnh' của hắn ta để tạo ra một sự kiện nào đó. Khi đó, hạt giống này sẽ kích hoạt, bẻ cong quỹ đạo, tạo ra một biến số không lường trước được, một sự kiện 'chấn động' mà ngay cả Thiên Đạo cũng không thể đoán trước hoàn toàn.
Việc này đòi hỏi sự tập trung và tiêu hao tinh thần cực lớn. Tống Vấn Thiên cảm thấy ý thức mình như bị xé toạc, như hàng ngàn lưỡi dao vô hình đang cắt vào linh hồn. Cái giá phải trả cho việc thao túng quy tắc của Thiên Đạo, dù chỉ là một kẽ hở nhỏ, là không hề nhỏ. Hắn phải giữ vững tâm trí để không bị lạc lối trong những tàn dư của 'Chư Tiên Trụy Lạc' và tránh sự phát hiện của Thiên Đạo, một thực thể có thể cảm nhận mọi biến động dù là nhỏ nhất trong vũ trụ này. Sự kiệt sức dần xâm chiếm hắn, nhưng hắn không ngừng lại. Hắn biết, đây chỉ là bước đầu tiên trong một cuộc chiến lâu dài và đầy cam go.
***
Vài giờ sau, khi mặt trời đã lên cao, mang theo ánh nắng vàng ruộm của buổi trưa, Tống Vấn Thiên đột ngột mở mắt. Cơ thể hắn run rẩy nhẹ vì kiệt sức, như một ngọn nến vừa trải qua cơn gió lớn. Mồ hôi lấm tấm trên trán, chảy xuống hai bên thái dương, nhưng ánh mắt hắn lại rực sáng sự thỏa mãn, một tia sáng kiêu hãnh ẩn chứa trong đôi mắt sâu thẳm. Thiên Đạo Phù Văn trên mu bàn tay hắn đã mờ dần, trở lại trạng thái bình thường, như thể chưa từng bùng sáng rực rỡ đến thế.
Hắn hít một hơi thật sâu, luồng không khí mát mẻ, hơi ẩm ướt trong động phủ tràn vào phổi, mang theo mùi đất và rêu phong quen thuộc. Hắn cảm nhận được sự thay đổi tinh vi trong luồng khí vận của thế giới, một thay đổi mà chỉ có hắn mới có thể nhận ra. Đó không phải là một biến động dữ dội, mà là một sự chệch hướng nhỏ, một sợi tơ vô hình đã được kéo lệch khỏi quỹ đạo vốn có. Hạt giống đã được gieo.
"Cái giá phải trả... xứng đáng." Tống Vấn Thiên thều thào, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức. Một nụ cười nhạt nở trên môi hắn, ẩn chứa sự cô độc nhưng cũng đầy kiêu hãnh. "Thiên Đạo, trò chơi của ngươi sẽ không còn đơn giản nữa." Hắn chậm rãi đứng dậy, từng thớ thịt trên cơ thể đều đau nhức, nhưng trong lòng hắn lại dâng trào một sự tự tin mãnh liệt. Hắn biết rằng, hành động này, dù âm thầm và bí mật, đã gieo mầm cho một sự kiện 'chấn động' không thể đoán trước, làm lung lay vận mệnh của 'Thiên Mệnh Chi Tử' và có thể cả hệ thống Thiên Đạo.
Tống Vấn Thiên bước đến cửa động, ánh nắng trưa rọi vào, làm hắn nheo mắt. Hắn đưa tầm mắt nhìn ra xa, về phía chân trời, nơi 'Thiên Mệnh Chi Tử' đang dần lộ diện, được Thiên Đạo ưu ái và ban phước. Hắn hiểu rằng, sự tồn tại của 'Thiên Mệnh Chi Tử' và những tổ chức lớn phục tùng Thiên Đạo sẽ sớm trở thành mối đe dọa trực diện. Nhưng giờ đây, hắn không còn cảm thấy bị động. Hắn đã biến mối đe dọa thành cơ hội, biến quân cờ của Thiên Đạo thành một biến số.
Bản chất thực sự của 'Thiên Đạo Chi Mộ' và những bí mật được chôn vùi trong Kỷ Nguyên Thượng Cổ sẽ dần được hé lộ, cung cấp thêm manh mối cho Tống Vấn Thiên trong cuộc chiến lâu dài của hắn. Hắn đã đặt cược một phần sức lực và trí tuệ của mình vào canh bạc này, và giờ đây, hắn sẽ chờ đợi 'hạt giống' của mình nảy mầm. Cuộc chiến này không chỉ dừng lại ở việc bảo vệ bản thân, mà còn là một cơ hội để lật ngược tình thế, để chứng minh rằng ý chí tự do của một cá nhân có thể vượt qua sự áp đặt của quyền năng tối thượng. Hắn sẽ dùng chính cái gông cùm của Thiên Đạo để phá vỡ xiềng xích của vận mệnh, và rằng "Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất."
Tống Vấn Thiên nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mát nhẹ lướt qua. Sự kiệt sức sau hành động này cho thấy việc thao túng quy tắc Thiên Đạo đòi hỏi cái giá không hề nhỏ, báo hiệu những thử thách khó khăn hơn trong tương lai. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ tiếp tục con đường này, con đường mà hắn tự mình mở ra.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.