Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 208: Thiên Cơ Phản Phệ: Tiếng Rên Của Kẻ Phá Vỡ Cấm Kỵ
Thiên Đạo Phù Văn trên tay Tống Vấn Thiên vẫn không ngừng rung động, giờ đây không còn là những ánh sáng trắng bạc nhấp nháy mà là một ngọn lửa đỏ như máu, bập bùng dữ dội, như một trái tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực của một kẻ cuồng nộ. Nó đang cảm nhận được sự thật trần trụi đang bị phơi bày, và nó đang phản ứng, không phải bằng sự phòng thủ yếu ớt mà bằng một tiếng gầm gừ trầm đục, không phải từ vật chất hữu hình mà từ ý thức, vang vọng sâu thẳm trong tâm trí cả hai, đầy đe dọa. Một luồng áp lực vô hình nhưng cực kỳ nặng nề bao trùm lấy họ, khiến không khí trong đại điện đổ nát trở nên đặc quánh, như thể có hàng ngàn ngọn núi đang đè nén xuống. Những ký tự cổ trên thạch bích, vốn dĩ đã phai mờ theo thời gian, giờ đây như đang sống lại, run rẩy và phát ra ánh sáng u ám, ma mị, biến đổi không ngừng, như những linh hồn bị giam cầm đang cố gắng thoát ra. Mùi kim loại gỉ sét cùng với mùi đất khô cằn, ẩm mốc của di tích bỗng chốc trở nên nồng nặc hơn, hòa quyện với một thứ mùi khét nhẹ như ma khí đang bốc lên, khiến lồng ngực Tống Vấn Thiên và Bạch Lạc Tuyết như bị bóp nghẹt.
Tống Vấn Thiên siết chặt Thiên Đạo Phù Văn, cảm nhận sự phản ứng dữ dội của nó. Hắn biết, đây không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Thiên Đạo đã nhận ra. Nó đã nhận ra sự can thiệp của họ, sự xâm phạm vào bí mật cấm kỵ nhất của nó. Hắn cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng cùng lúc đó, một ngọn lửa giận dữ âm ỉ cháy trong tâm can. "Hừ, nó đã nhận ra. Nhanh đến vậy sao?" Hắn thầm nghĩ, giọng điệu nội tâm mang chút trào phúng nhẹ nhàng với sự ngạo mạn của Thiên Đạo. Hắn đã lường trước được điều này, nhưng không ngờ sự phản ứng lại kịch liệt đến vậy, như thể họ vừa chạm vào mạch máu chủ yếu của một con quái vật đang ngủ say. Áp lực không ngừng gia tăng, tạo ra những tiếng nứt rạn nhỏ trong không gian xung quanh, nghe như tiếng xương cốt đang bị nghiền nát. Hắn cố gắng kiềm chế sự rung động của Thiên Đạo Phù Văn, dồn sức mạnh vào lòng bàn tay, như đang cố gắng thuần phục một con thú hoang đang vùng vẫy.
Bạch Lạc Tuyết, với mái tóc trắng như tuyết rơi và đôi mắt tím nhạt sâu hút, nhắm chặt mi, thân thể nàng run rẩy nhẹ. Nàng có thể cảm nhận được luồng ý chí thù địch mãnh liệt, một luồng sức mạnh vô hình đang cố gắng xé toạc linh hồn nàng ra khỏi thể xác. "Thiên Đạo... nó đang nhìn chúng ta... một cảm giác thù địch mãnh liệt... Nó không muốn chúng ta biết..." nàng thì thầm, giọng nói thanh thoát thường ngày giờ đây lại căng thẳng đến lạ, như sợi dây đàn sắp đứt. Nàng không nói dối, nàng thật sự cảm nhận được một ánh mắt vô hình, lạnh lẽo và tàn nhẫn đang xuyên thấu qua mọi lớp phòng hộ, soi rọi vào tận cùng tâm hồn nàng. Cái nhìn đó không mang theo phán xét, mà chỉ có sự tức giận thuần túy của một kẻ bị xúc phạm, bị thách thức. Mái tóc trắng của nàng khẽ bay lên như chịu ảnh hưởng của luồng khí vô hình, tạo nên một cảnh tượng vừa mong manh, vừa huyền bí. Nàng biết, việc chạm vào những bí mật này là một hành động tự sát, nhưng ánh mắt của Tống Vấn Thiên, sự kiên định trong tâm hồn hắn đã truyền cho nàng một sức mạnh không thể chối từ.
Áp lực tiếp tục đè nặng, khiến Tống Vấn Thiên cảm thấy ngũ tạng lục phủ như đang bị chèn ép. Hắn hít thở khó khăn, nhưng đôi mắt hắn vẫn kiên định nhìn vào bức thạch bích, nơi những ký tự cổ đang nhảy múa điên cuồng. "Chân lý không thể bị phá hủy," hắn lẩm bẩm, không phải với Bạch Lạc Tuyết mà là với chính Thiên Đạo đang chực chờ trấn áp họ. Lời lẽ của hắn mang theo sự thách thức ngầm, một tuyên bố về ý chí tự do. Hắn biết, mỗi hơi thở, mỗi nhịp đập của trái tim hắn trong khoảnh khắc này đều là một sự phản kháng. Hắn không chỉ muốn tìm hiểu, hắn muốn lật đổ sự ngụy biện, lật đổ những gì Thiên Đạo đã xây dựng trên nền tảng của sự dối trá và thao túng.
Bạch Lạc Tuyết mở mắt, đồng tử tím nhạt của nàng phát ra những tia sáng kỳ lạ, như có vô số hình ảnh cổ xưa đang lướt qua trong đó. Nàng biết mình phải hành động nhanh chóng, trước khi áp lực từ Thiên Đạo trở nên không thể chịu đựng được. Nàng đưa tay chạm nhẹ vào bức thạch bích lạnh lẽo, những ngón tay thon dài run rẩy. Nàng bắt đầu "đọc", không phải bằng lời nói thông thường mà bằng ý niệm, một phương thức truyền tải trực tiếp thông tin từ thạch bích vào tâm trí Tống Vấn Thiên, xuyên qua mọi rào cản vật chất và tinh thần. Từng mảnh ghép lịch sử, từng dòng ký ức bị lãng quên từ hàng vạn năm trước, từ Kỷ Nguyên Hoàng Kim Tu Chân, hiện lên rõ nét trong đầu Tống Vấn Thiên như một cuộn tranh cuồn cuộn mở ra.
Tống Vấn Thiên đứng bên cạnh, lắng nghe và phân tích, thỉnh thoảng chạm nhẹ vào Thiên Đạo Phù Văn, cảm nhận sự biến động mạnh mẽ của nó. Dòng thông tin liên tục tuôn chảy, hình thành một bức tranh kinh hoàng về sự thật của Thiên Đạo. Bạch Lạc Tuyết thì thầm, giọng nói của nàng đứt quãng, đầy đau đớn, như đang gồng mình chịu đựng một gánh nặng vô hình. "…Kỷ Nguyên Hoàng Kim… Tiên nhân… không phải suy tàn… mà là… bị nuốt chửng…" Nàng dừng lại, thở dốc, hai tay ôm lấy đầu như muốn xua đi những tiếng vọng của quá khứ đang gào thét trong tâm trí. "Một Thiên Đạo… đã thay thế Thiên Đạo cũ… Nó… đã tự định nghĩa lại chân lý…"
Tống Vấn Thiên cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì sự phẫn nộ bùng cháy. "Nuốt chửng? Thay thế? Vậy Thiên Đạo mà chúng ta biết… chỉ là kẻ tiếm quyền?" Hắn thầm nghĩ, nắm chặt Thiên Đạo Phù Văn trong tay. Suy đoán bấy lâu nay của hắn, về việc Thiên Đạo không phải là một quy luật tự nhiên bất biến mà là một ý chí sống động, tàn nhẫn, giờ đây đã được xác nhận một cách kinh hoàng. Nó không chỉ là ý chí, nó là một kẻ đoạt ngôi, một kẻ cướp đoạt chân lý. Những gì hắn từng nghi ngờ về sự bất công của lôi kiếp, về cái chết của những tu sĩ tài năng, tất cả giờ đây đều có một lời giải thích tàn nhẫn.
Bạch Lạc Tuyết tiếp tục, giọng nàng ngày càng yếu ớt, như hơi thở sắp tắt, nhưng ý chí vẫn kiên cường. "…Những kẻ mạnh nhất… trong Kỷ Nguyên Hoàng Kim… bị gọi là 'Chư Tiên'… nhưng chúng không 'trụy lạc'… Chúng bị 'thanh trừng'… vì không phục tùng… ý chí mới… Thiên Đạo mới đã dùng 'lôi kiếp'… để xóa sổ…" Từng lời nàng nói ra đều như một nhát dao đâm thẳng vào sự hiểu biết bấy lâu nay của Tống Vấn Thiên về tu tiên. Lôi kiếp, không phải là thử thách, mà là công cụ thanh trừng. "Chư Tiên Trụy Lạc", không phải là sự yếu kém của tiền nhân, mà là một cuộc diệt chủng có chủ đích, một cuộc thảm sát những ý chí tự do, những kẻ dám đứng lên chống lại "ý chí mới" của Thiên Đạo.
Trong tâm trí Tống Vấn Thiên, những hình ảnh chớp nhoáng hiện lên: những tiên nhân hùng mạnh với ánh sáng chói lòa, đứng trên đỉnh cao của tu luyện, không cam chịu cúi đầu trước một "Thiên Đạo" xa lạ. Rồi những tia sét không ngừng giáng xuống, không phải để tôi luyện, mà để hủy diệt, để xóa sổ mọi dấu vết của sự tồn tại độc lập. Hắn thấy những nền văn minh rực rỡ bị chôn vùi, những công pháp bí truyền bị bóp méo, những ký ức về một kỷ nguyên vàng son bị xóa sạch khỏi dòng chảy thời gian. Thiên Đạo hiện tại, giống như một con quái vật tham lam, đã nuốt chửng di sản của quá khứ, biến nó thành một phần của bản thân để củng cố quyền lực.
Bạch Lạc Tuyết liên tục truyền tải những hình ảnh và ý niệm về sự hình thành của Thiên Đạo hiện tại, cách nó thao túng và xóa sổ Thiên Đạo cũ, và biến Kỷ Nguyên Hoàng Kim Tu Chân thành 'Chư Tiên Trụy Lạc' để củng cố quyền lực. Nàng mô tả về những tu sĩ "vượt giới hạn" bị Thiên Đạo cũ "ưu ái" nhưng lại bị Thiên Đạo hiện tại "trừng phạt". Họ là những kẻ đã đạt đến cảnh giới mà Thiên Đạo cũ cho phép, thậm chí khuyến khích, những kẻ đã phát triển trí tuệ và sức mạnh đến mức có thể tự do tự tại giữa trời đất. Nhưng với Thiên Đạo mới, những cá thể đó là mối đe dọa, là những kẻ không thể kiểm soát.
Tống Vấn Thiên cố gắng duy trì bình tĩnh, liên tục ghi nhớ và phân tích, đồng thời cảm nhận áp lực từ Thiên Đạo ngày càng tăng. Thiên Đạo Phù Văn trong tay hắn nóng rực đến bỏng rát, ánh sáng đỏ như máu của nó dường như đang hòa quyện với những tia sáng u ám từ thạch bích. Hắn biết, những thông tin này là vô giá, nhưng cái giá phải trả có lẽ sẽ rất đắt. Hắn nhìn Bạch Lạc Tuyết, thấy nàng ngày càng suy yếu, đôi mắt tím nhạt đã bắt đầu mờ đi, những sợi tóc trắng bồng bềnh giờ đây dường như đang mất đi vẻ sống động. Nàng đang hi sinh chính mình để hé lộ sự thật, và điều đó khiến Tống Vấn Thiên cảm thấy một nỗi đau đớn xen lẫn sự khâm phục. "Đây chính là cái giá của việc truy cầu chân lý sao?" Hắn tự hỏi, giọng nội tâm trầm mặc. "Một cuộc chiến của ý chí, trí tuệ và sự kiên định. Thiên Đạo không muốn chúng ta thành tiên, bởi vì nó muốn chúng ta mãi mãi là những con cờ trong trò chơi của nó." Hắn đã từng nghĩ mình cô độc, nhưng giờ đây, bên cạnh Bạch Lạc Tuyết đang liều mình vì hắn, hắn biết mình không đơn độc.
Khi Bạch Lạc Tuyết chạm đến thông tin cốt lõi nhất, một luồng áp lực vô hình nhưng có sức mạnh hủy diệt đột ngột bùng nổ, không phải từ bên ngoài mà từ chính bên trong không gian di tích, ập thẳng vào nàng. Đó là một sự phản phệ kinh hoàng từ thiên cơ, một lời nguyền rủa từ Thiên Đạo vì nàng đã dám nhìn trộm vào bí mật của nó. Nàng hét lên một tiếng đau đớn xé lòng, tiếng hét vang vọng trong đại điện đổ nát, như tiếng chim non bị bẻ gãy cánh, thê lương và tuyệt vọng. Thân thể nàng run rẩy dữ dội, không thể kiểm soát, mái tóc trắng như tuyết bỗng chốc trở nên xơ xác, mất đi vẻ óng mượt, như bị một luồng năng lượng tà ác hút cạn sinh khí. Đôi mắt tím nhạt co rút lại vì đau đớn tột cùng, những mạch máu li ti nổi lên đỏ ngầu. Máu tươi trào ra từ khóe miệng và mũi nàng, nhuộm đỏ y phục lam nhạt, tạo thành những vệt đỏ thẫm trên nền vải trắng, trông thật thê lương. Cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đâm vào thần hồn nàng, đồng thời một lực lượng khổng lồ muốn xé toạc linh hồn nàng ra khỏi thể xác, kéo nàng vào một vực sâu không đáy. Đây chính là 'phản phệ thiên cơ' từ Thiên Đạo, một hình phạt tàn khốc dành cho kẻ dám vượt quá giới hạn, dám bẻ cong quy tắc.
"Không... quá mạnh... nó... đang phá hủy ta... Thiên Đạo Chi Mộ... là cơ thể của Thiên Đạo cũ... nó đang hấp thụ..." Bạch Lạc Tuyết thều thào, giọng nói khản đặc, đứt quãng, nhưng vẫn cố gắng truyền tải những từ cuối cùng, những thông tin quan trọng nhất. Ánh mắt nàng nhìn Tống Vấn Thiên, chứa đựng sự tuyệt vọng, nhưng cũng là một lời nhắn nhủ khẩn thiết. Nàng biết mình sắp không chịu đựng nổi, nhưng nàng không thể để những gì mình đã khám phá bị chôn vùi một lần nữa.
"Lạc Tuyết! Cẩn thận! Đồ chó chết!" Tống Vấn Thiên không chút do dự, hắn không hề nghĩ ngợi về bản thân, về những hiểm nguy đang rình rập. Tất cả những gì hắn cảm thấy lúc này là sự tức giận bùng nổ, một cơn thịnh nộ không thể kiềm chế đối với Thiên Đạo tàn nhẫn và một nỗi lo lắng tột cùng cho Bạch Lạc Tuyết. Hắn lao đến ôm lấy nàng, một vòng tay mạnh mẽ nhưng cũng đầy dịu dàng, che chắn thân thể mong manh của nàng khỏi luồng phản phệ đang hủy diệt.
Hắn kích hoạt Thiên Đạo Phù Văn đến cực hạn, khiến nó bùng phát ánh sáng vàng rực rỡ, không còn là màu đỏ máu hay trắng bạc nữa, mà là một màu vàng kim óng ánh, như một mặt trời nhỏ. Ánh sáng đó tạo thành một lớp màn chắn mỏng manh nhưng kiên cố bao bọc lấy cả hai, cố gắng hấp thụ hoặc chuyển hướng luồng phản phệ đang cuồng bạo. Đồng thời, hắn vận chuyển 'Cổ Đại Phản Thiên Công', một công pháp "lệch chuẩn" mà hắn đã tự mình khai phá, tạo ra một vòng xoáy năng lượng bên trong cơ thể để tiêu hóa phần phản phệ mà phù văn không thể cản.
Tống Vấn Thiên cảm thấy cơ thể mình như bị hàng ngàn con dao xé nát, ngũ tạng lục phủ như đang bị thiêu đốt, một cơn đau rát buốt thấu xương lan tỏa khắp toàn thân. Hắn hít sâu một hơi, mùi máu tanh nồng nặc trong không khí trộn lẫn với mùi cháy khét nhẹ từ năng lượng hỗn loạn, càng làm tăng thêm sự khó chịu. Nhưng hắn vẫn kiên cường giữ chặt Bạch Lạc Tuyết, đôi mắt kiên định nhìn vào hư không, như muốn xuyên thủng ý chí của Thiên Đạo, thách thức nó. Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm nhận được một luồng thông tin cuối cùng từ Bạch Lạc Tuyết trước khi nàng ngất lịm trong vòng tay hắn: "Thiên Đạo Chi Mộ không phải là nơi chôn giấu... mà là nơi hấp thụ... linh hồn của Thiên Đạo cũ... và những kẻ phản kháng... Thiên Đạo hiện tại đang dùng nó để nuôi dưỡng chính mình..."
Bạch Lạc Tuyết hoàn toàn ngất đi, thân thể mềm nhũn trong vòng tay hắn. Lớp màn chắn vàng kim từ Thiên Đạo Phù Văn bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ, rồi lan rộng nhanh chóng. Năng lượng hỗn loạn từ phản phệ vẫn không ngừng tấn công, dù đã bị suy yếu phần nào bởi Thiên Đạo Phù Văn và Cổ Đại Phản Thiên Công của Tống Vấn Thiên. Đại điện rung chuyển dữ dội, những cột đá khổng lồ bắt đầu nứt toác, những viên gạch trên nền nhà bắn tung tóe. Tiếng nứt vỡ của không gian, của di tích cổ xưa hòa cùng tiếng gầm gừ vô hình của Thiên Đạo, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt.
Tống Vấn Thiên đứng vững, đôi chân hắn như cắm rễ vào nền đất, mặc cho cơn đau đớn xé nát cơ thể. Hắn không thể để Bạch Lạc Tuyết chết, không thể để sự hy sinh của nàng trở nên vô nghĩa. Cái giá của chân lý quá đắt, nhưng hắn sẵn sàng trả. Hắn nhìn chằm chằm vào những vết nứt trên Thiên Đạo Phù Văn, rồi lại nhìn ra ngoài, nơi ánh sáng tím mờ ảo vẫn đang chiếu rọi qua những lỗ hổng trên trần đại điện. Hắn đã hiểu rõ hơn về trò chơi của Thiên Đạo, và hắn biết, hắn sẽ tìm ra cách để thay đổi luật chơi. Hắn không đánh bại nó, nhưng hắn sẽ mở ra một con đường tu luyện mới, một chân lý tồn tại độc lập, không cần sự chấp thuận của bất kỳ ai, ngay cả Thiên Đạo. Đây là chiến thắng của ý chí tự do, của trí tuệ con người trước sự áp đặt của quyền năng tối thượng, một chiến thắng bi tráng nhưng đầy vinh quang.
Thiên Đạo Phù Văn trên tay Tống Vấn Thiên bỗng nhiên bùng lên một tia sáng chói lòa lần cuối, sau đó dần dần dịu xuống, nhưng sự rung động vẫn tiếp diễn, như một lời cảnh báo, một lời thách thức từ Thiên Đạo. Những vết nứt trên phù văn hằn sâu, nhưng nó không vỡ, chỉ là một sự tổn hại đáng kể. Hắn đã bảo vệ được Bạch Lạc Tuyết, và quan trọng hơn, hắn đã nhận được tất cả những gì nàng muốn truyền tải.
Lời giải đã có, nhưng con đường để thực hiện lại là một hành trình đầy chông gai, có lẽ còn dẫn họ tới những nơi bí ẩn hơn cả Cổ Thần Di Tích này, những nơi mà Thiên Đạo cố gắng che giấu đến cùng, nơi chôn giấu bí mật cuối cùng của nó: Thiên Đạo Chi Mộ. Tống Vấn Thiên ôm chặt Bạch Lạc Tuyết, nhìn ra ngoài, nơi màn đêm bao trùm lấy di tích cổ xưa, và một quyết tâm sắt đá hiện rõ trong đôi mắt sâu thẳm của hắn.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.