Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 282: Vết Tích Ba Vạn Năm: Lưới Trời Cổ Xưa Siết Chặt
Gió lạnh vẫn rít lên bên ngoài Thôn Linh Gia, sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn, nhưng trong đại sảnh, ngọn lửa của ý chí tự do đã được thắp sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Các thành viên Liên Minh Tự Do vẫn còn đó, ánh mắt họ bừng lên một ngọn lửa mới, một quyết tâm kiên cường hơn, vững chắc hơn. Họ đã hiểu rằng cuộc chiến này không chỉ là một trận chiến quyền năng mà còn là một cuộc chiến của ý chí, trí tuệ và niềm tin. Tống Vấn Thiên đã gánh trên vai gánh nặng của một người tiên phong, một kẻ mở đường, và giờ đây, mỗi thành viên Liên Minh đều tự nguyện bước vào con đường chông gai đó, biến mỗi bước đi, mỗi sự thử thách thành viên gạch xây nên một tương lai mà Thiên Đạo chưa từng tưởng tượng. Cái giá phải trả sẽ rất lớn, nhưng sự tự do mới là vô giá.
Sau buổi họp căng thẳng nhưng đầy ý nghĩa ấy, Tống Vấn Thiên không hề nghỉ ngơi. Hắn lui vào mật thất của mình, nơi linh khí dồi dào nhưng vẫn phảng phất sự dao động khó tả, như thể chính không gian cũng đang cảm nhận được sự căng thẳng ngầm giữa các thế lực vô hình. Một ngọn đèn linh thạch tỏa ra ánh sáng mờ ảo, hắt những bóng đổ nhập nhoạng lên những công cụ tu luyện và các bản đồ cổ xưa treo trên tường. Mùi hương trầm nhẹ nhàng phảng phất, hòa cùng một chút mùi đá lạnh và ozone còn sót lại từ những trận pháp vừa được kích hoạt, tạo nên một bầu không khí vừa tĩnh mịch vừa u hoài. Tống Vấn Thiên ngồi xếp bằng giữa căn phòng, dáng người thanh mảnh nhưng ẩn chứa một sự kiên cường lạ thường. Khuôn mặt hắn thư sinh, ngũ quan hài hòa, nhưng ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh tú, giờ đây lại mang một vẻ sắc lạnh, tập trung cao độ. Chúng không còn vẻ hoài nghi thường thấy, mà thay vào đó là sự nghiêm túc tuyệt đối của một nhà nghiên cứu đang đứng trước một vấn đề tối quan trọng.
Tin tức vừa được Thiên Cơ Lầu gửi đến, kèm theo những phân tích sơ bộ từ Trần Lão, đã đặt Tống Vấn Thiên vào một tình thế không chỉ khó khăn mà còn đầy rẫy những ám ảnh lịch sử. Hắn đã nhận ra rằng sự kiện vừa qua, cái gọi là "Quy Luật Thanh Lọc Vạn Cổ" mà Thiên Đạo giáng xuống Thôn Linh Gia, không phải là một sự kiện đơn lẻ hay một tai họa ngẫu nhiên. Nó là một mô thức. Một khuôn mẫu hành động lặp đi lặp lại của Thiên Đạo qua hàng vạn năm, một "lưới trời" thực sự, không phải là phép ẩn dụ. Hắn nhắm mắt, dồn toàn bộ tinh thần vào Linh Hồn Phán Thư đang tỏa sáng yếu ớt trên bàn đá trước mặt, đồng thời kích hoạt Thiên Địa Quy Tắc Kính lơ lửng bên trên. Hai bảo vật này, một ghi lại những dấu vết của ý chí chúng sinh, một soi chiếu bản chất của quy tắc vũ trụ, giờ đây như hai cánh tay nối dài của tâm trí hắn, cùng nhau lật giở những trang sử bị che giấu của Thiên Nguyên Giới.
'Lưới trời... Không phải là phép ẩn dụ,' Tống Vấn Thiên thầm nghĩ, giọng độc thoại nội tâm trầm mặc như tiếng suối chảy dưới lòng đất. 'Đây là một mô thức. Thiên Đạo không thay đổi, chỉ có con người lầm tưởng nó bất biến, lầm tưởng nó là chân lý duy nhất. Nhưng sự thật là, nó đã và đang lặp lại những vở kịch cũ rích, những chiêu trò cũ kỹ, chỉ khác ở diễn viên và bối cảnh.' Hắn cảm thấy một nỗi cô độc bao trùm. Hắn không chỉ đối mặt với một thực thể quyền năng, mà còn đối mặt với một dòng chảy lịch sử đã bị bóp méo, một vòng lặp không ngừng của sự áp đặt và phản kháng. Thông tin từ Thiên Cơ Lầu chỉ ra rằng những "dấu vết" về một phong trào phản kháng tương tự, một "Thiên Nghịch Giả" cổ đại đã từng tồn tại cách đây ba vạn năm, những dấu vết bị Thiên Đạo xóa sạch khỏi sử sách chính thống, nhưng vẫn còn sót lại trong những khe hở của dòng chảy thời gian, chờ đợi kẻ có đủ trí tuệ để giải mã.
Tống Vấn Thiên mở mắt, đôi mắt hắn giờ đây lóe lên ánh sáng xanh nhạt của Thiên Địa Quy Tắc Kính và ánh đỏ rực của Linh Hồn Phán Thư. Hắn đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt Linh Hồn Phán Thư, cảm nhận những dòng chảy linh hồn đã bị chôn vùi trong lãng quên. Hắn không tìm kiếm sức mạnh, không tìm kiếm bí mật công pháp. Hắn tìm kiếm sự thật. Sự thật về cách Thiên Đạo đã thao túng, cách nó đã trấn áp những ý chí tự do khác. Hắn muốn biết, liệu có ai đã từng đến gần sự thật như hắn, và họ đã thất bại ra sao. Cái giá phải trả là gì? Và liệu có con đường nào khác, một con đường mà Thiên Đạo chưa từng lường trước?
Cảm giác áp bức vô hình từ Thiên Đạo, thứ mà hắn đã quen thuộc, giờ đây trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như một con mắt khổng lồ đang dõi theo hắn từ sâu thẳm vũ trụ. Nhưng hắn không sợ hãi. Sự sợ hãi chỉ là một công cụ của Thiên Đạo để duy trì quyền lực. Hắn chỉ cảm thấy một gánh nặng của trách nhiệm, và một nỗi cô độc sâu sắc. Hắn là người duy nhất nhìn thấy bức tranh toàn cảnh này, người duy nhất dám đặt câu hỏi 'Tại sao lại như vậy?' về những quy tắc bất di bất dịch. Và vì vậy, hắn phải là người tìm ra câu trả lời, không chỉ cho bản thân mà còn cho tất cả những ai đã tin tưởng vào hắn. Hắn hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ linh lực vào hai bảo vật. Thời gian và không gian trong mật thất dường như ngừng lại, chỉ còn lại ánh sáng lập lòe của Linh Hồn Phán Thư và Thiên Địa Quy Tắc Kính, và ý chí kiên định của Tống Vấn Thiên đang xuyên phá bức màn của thời gian. Một dòng chảy dữ liệu khổng lồ đổ vào tâm trí hắn, những mảnh ghép rời rạc của ký ức lịch sử, của những sự kiện đã bị chôn vùi ba vạn năm trước, bắt đầu hiện rõ ràng, sắc nét. Hắn thấy một thế giới khác, một thời đại khác, nhưng lại quen thuộc đến rợn người.
***
Ba vạn năm trước, Thiên Nguyên Giới vẫn còn chìm trong một luồng linh khí nguyên thủy hơn, hùng vĩ hơn. Tại Thiên Đạo Tông, nơi được coi là trung tâm của mọi quyền năng và trật tự, một đại điện uy nghiêm tọa lạc trên đỉnh Vân Sơn, quanh năm mây mù bao phủ. Linh khí nơi đây dồi dào đến mức hóa thành sương mù nhẹ bay lượn, phản chiếu ánh sáng vàng kim từ những công trình kiến trúc được xây dựng từ ngọc thạch và vàng ròng. Tiếng chuông Thiên Đạo Tông ngân vang, trầm hùng và đầy uy lực, vang vọng khắp các đỉnh núi cao, hòa cùng tiếng gió rít qua những khe đá, tạo nên một bản giao hưởng vừa trang nghiêm vừa lạnh lẽo, mang theo một cảm giác áp bức vô hình.
Trong đại điện, Tần Long đứng giữa hàng ngũ các tu sĩ cao cấp từ khắp các tông môn lớn nhỏ trong Thiên Nguyên Giới. Hắn là một Thiên Mệnh Chi Tử, nhưng không phải là Tần Phong của thời đại Tống Vấn Thiên. Đây là Tần Long của ba vạn năm về trước, mang một vẻ cổ điển, khí chất phi phàm của kẻ được Thiên Đạo ưu ái. Ánh mắt hắn sắc như chim ưng, mang theo sự tự phụ của kẻ tin mình là trung tâm của ý chí trời. Dáng người cao lớn, khoác trên mình đạo bào màu trắng thêu kim tuyến, Tần Long toát ra một vẻ kiêu ngạo tự nhiên, một sự tự tin thái quá của kẻ chưa từng nếm trải thất bại. Hôm nay là ngày triều hội, và hắn đang trình bày kế hoạch truy quét một "Thiên Nghịch Giả" đã gây ra không ít sóng gió trong giới tu tiên.
"Bản thể của 'Thiên Nghịch Giả' đó có thể ẩn mình, nhưng tư tưởng và 'dấu vết' của hắn đã bắt đầu lan truyền!" Giọng Tần Long vang vọng khắp đại điện, đầy kiên quyết. "Bất kỳ ai dám nghi ngờ 'thiên lý', bất kỳ ai dám đặt câu hỏi về trật tự mà Thiên Đạo đã ban phước, đều phải bị tận diệt! Chúng ta không thể cho phép những hạt mầm phản nghịch đó nảy mầm, không thể để chúng làm lung lay nền tảng của Thiên Nguyên Giới!" Hắn đưa mắt quét qua các tu sĩ, ánh nhìn đầy uy hiếp. Các Thiên Mệnh Chi Tử khác, những kẻ cũng được Thiên Đạo ưu ái trong thời đại đó, lắng nghe với vẻ mặt nghiêm trọng, đồng tình. Họ là những công cụ hoàn hảo, những kẻ được chọn để duy trì "trật tự" do Thiên Đạo đặt ra.
Lơ lửng trên cao, Zǐ Wēi Xiān Jūn hiện thân dưới một hình thái uy nghi. Vẻ ngoài của hắn thanh khiết, không vướng bụi trần, như một khối băng vĩnh cửu không cảm xúc. Ánh mắt hắn chứa đựng sự thờ ơ với sinh mệnh, chỉ nhìn thấy những quy tắc, những con số, những dòng chảy năng lượng. Hắn không có cảm xúc cá nhân, chỉ là một công cụ hoàn hảo, một ý chí tối thượng của Thiên Đạo. Giọng nói của hắn vang vọng khắp đại điện, không mang theo một chút ấm áp nào, chỉ có sự lạnh lùng và vô cảm tuyệt đối, như một lời phán xét từ trời cao. "Ý chí Thiên Đạo là trật tự. Kẻ nào làm loạn, phải bị thanh trừng. Kẻ nào gieo rắc sự ngờ vực, phải bị cô lập. Hãy cắt đứt mọi nguồn sống, mọi liên kết của hắn. Từ linh mạch đến nhân quả, từ thông tin đến tín ngưỡng, không chừa một thứ gì."
Lời nói của Zǐ Wēi Xiān Jūn như những mũi kim băng, đâm thẳng vào tâm trí các tu sĩ. Họ hiểu rằng đây không chỉ là một mệnh lệnh, mà là một đạo chỉ không thể chống cự. Trong số đó, Tông Chủ Thanh Huyền Tông thời khai sơn, một vị lão nhân tóc bạc phơ, vẻ ngoài uy nghiêm nhưng ánh mắt ẩn chứa sự mệt mỏi và lo lắng, khẽ rùng mình. Ông ta mặc đạo bào màu xanh lam đặc trưng của Thanh Huyền Tông, từng đường kim mũi chỉ đều toát lên vẻ cổ kính và tinh xảo. Ông đã nghe nhiều về "Thiên Nghịch Giả" này, một kẻ dám hỏi "Tại sao" về những điều mà mọi người coi là hiển nhiên. Dù có đôi chút đồng cảm với tư tưởng phản kháng đó, nhưng ông ta biết rõ sức mạnh của Thiên Đạo là không thể lay chuyển.
"Chúng ta sẽ tuân theo ý chỉ Thiên Đạo," Tông Chủ Thanh Huyền Tông lên tiếng, giọng ông ta trầm thấp, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. "Nhưng liệu việc này có ảnh hưởng đến sự phát triển của các tông môn? Việc phong tỏa các tuyến đường giao thương, kiểm soát linh thạch và thông tin có thể gây ra bất ổn lớn." Ông ta muốn thăm dò, muốn tìm kiếm một khe hở để bảo vệ lợi ích của tông môn mình, nhưng ánh mắt thờ ơ của Zǐ Wēi Xiān Jūn và sự kiêu ngạo của Tần Long đã dập tắt mọi hy vọng.
Tần Long nhếch môi, một nụ cười khinh miệt thoáng qua. "Sự ổn định của trật tự Thiên Đạo quan trọng hơn vạn lần sự phát triển tầm thường của bất kỳ tông môn nào. Kẻ nghịch thiên tồn tại, chính là mối họa cho toàn bộ giới tu tiên. Các ngươi chỉ cần thực thi, Thiên Đạo sẽ tự có phúc báo." Hắn quay sang Zǐ Wēi Xiān Jūn, cúi đầu một cách cung kính. "Thần sẽ đích thân giám sát cuộc truy quét này, đảm bảo không một tấc đất nào của Thiên Nguyên Giới còn dung chứa tà niệm nghịch thiên."
Zǐ Wēi Xiān Jūn không nói thêm lời nào, chỉ có một luồng áp lực vô hình lan tỏa khắp đại điện, như một lời khẳng định cho ý chí của Thiên Đạo. Tông Chủ Thanh Huyền Tông chỉ có thể thở dài trong lòng, sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt. Ông ta biết rằng, từ giờ phút này, Thanh Huyền Tông, và có lẽ là toàn bộ Thiên Nguyên Giới, sẽ trở thành một phần của cái "lưới trời" mà Thiên Đạo giăng ra để bắt giữ một cá thể duy nhất, một cá thể dám đặt câu hỏi. Hắn nhận ra rằng, đây không chỉ là cuộc săn lùng một kẻ phản nghịch, mà là một cuộc thanh tẩy tư tưởng, một màn trình diễn quyền uy để củng cố sự thống trị tuyệt đối của Thiên Đạo.
***
Chiều tà buông xuống Thanh Huyền Tông, nhuộm một màu vàng cam ấm áp lên những mái ngói xanh ngọc bích. Nơi đây, linh khí trong lành, yên bình, mang lại cảm giác thoải mái và thanh tịnh, trái ngược hoàn toàn với sự lạnh lẽo, áp bức của Thiên Đạo Tông. Tiếng chuông chùa ngân nga từ các điện thờ, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, và tiếng suối chảy róc rách từ những con thác nhỏ tạo nên một bức tranh thanh bình, dường như tách biệt hoàn toàn khỏi những sóng gió của thế giới bên ngoài.
Tuy nhiên, sự thanh bình ấy không thể xua đi nỗi lo lắng sâu sắc trong lòng Tông Chủ Thanh Huyền Tông. Ông ta trở về tông môn, bước đi nặng nề trên con đường lát đá cổ kính. Mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt vốn đã khắc khổ, và ánh mắt ông ta vẫn còn vương vấn sự hoài nghi từ buổi triều hội ở Thiên Đạo Tông. Ngay lập tức, ông triệu tập các trưởng lão cốt cán của tông môn vào đại điện chính, nơi linh khí dồi dào tụ hội, nhưng bầu không khí lại vô cùng ảm đạm.
"Các vị trưởng lão," Tông Chủ bắt đầu, giọng ông ta khàn đi vì mệt mỏi và áp lực. "Ý chỉ của Zǐ Wēi Xiān Jūn đã được truyền đạt, và Tần Long đã ra lệnh. Chúng ta không có lựa chọn. Ý chí Thiên Đạo không thể chống lại." Ông ta dừng lại, nhìn từng trưởng lão một, ánh mắt đầy sự bất lực. "Thiên Đạo đang giăng lưới, một cái lưới trời thực sự. Chúng ta phải phong tỏa các tuyến đường giao thương, kiểm soát chặt chẽ nguồn linh thạch, và tìm kiếm bất kỳ 'dấu vết' nào của tư tưởng phản kháng, của kẻ được gọi là 'Thiên Nghịch Giả'."
Trưởng lão thứ nhất, một người có vẻ ngoài hiền từ nhưng ánh mắt sắc bén, lên tiếng với vẻ lo lắng. "Nhưng Tông Chủ, việc này sẽ ảnh hưởng rất lớn đến nguồn cung linh thạch của chúng ta! Thanh Huyền Tông dựa vào việc trao đổi linh thạch với các tông môn ở biên giới để duy trì sự phát triển. Nếu chúng ta cắt đứt, e rằng sẽ gây ra sự bất mãn lớn, và có thể làm suy yếu tông môn."
Trưởng lão thứ hai, một người trẻ hơn, có vẻ bốc đồng hơn, đập bàn. "Tông Chủ, chúng ta không thể cúi đầu như vậy! 'Thiên Nghịch Giả' đó chỉ là một cá nhân, tại sao Thiên Đạo lại phải dùng đến cả một hệ thống để trấn áp? Chắc chắn có điều gì đó không minh bạch ở đây!"
"Không minh bạch?" Tông Chủ cười một tiếng khẽ, đầy chua chát. "Thiên Đạo không cần minh bạch. Nó chỉ cần trật tự. Và để duy trì trật tự đó, nó sẽ không ngần ngại nghiền nát bất kỳ ai, bất kỳ thứ gì cản đường." Ông ta xua tay, ra hiệu cho các trưởng lão giữ im lặng. "Chúng ta không có quyền chất vấn. Chúng ta chỉ có thể tuân theo. Hãy làm theo lệnh, nhưng phải cẩn trọng, không để gây ra những xáo trộn không đáng có, những xáo trộn mà Thiên Đạo có thể lợi dụng để giáng tai họa xuống tông môn chúng ta." Ông ta hiểu rằng, sự tồn tại của Thanh Huyền Tông phụ thuộc vào việc họ có thể giữ được một sự cân bằng mong manh giữa việc tuân thủ Thiên Đạo và bảo vệ lợi ích của chính mình. Sự kiện này đánh dấu việc Thanh Huyền Tông bắt đầu bị Thiên Đạo thao túng để phục vụ mục đích của nó, trở thành một quân cờ trong trò chơi quyền lực vĩ đại.
Các trưởng lão Thanh Huyền Tông miễn cưỡng chấp nhận mệnh lệnh, nét mặt ai cũng lộ rõ sự bất mãn và lo lắng. Họ bắt đầu triển khai các biện pháp phong tỏa và kiểm soát trong phạm vi ảnh hưởng của tông môn. Các đệ tử được phái đi canh gác các con đường huyết mạch, các điểm giao dịch linh thạch bị giám sát chặt chẽ, và thậm chí cả những cuộc trò chuyện riêng tư cũng bị theo dõi một cách tinh vi. Không khí trong Thanh Huyền Tông dần trở nên nặng nề, sự trong lành và thanh tịnh ban đầu bị thay thế bởi một cảm giác nghi ngờ và sợ hãi. Họ không biết rằng, bằng việc tuân lệnh Thiên Đạo, họ đang góp phần vào việc siết chặt cái "lưới trời" lên một người đã dám đặt câu hỏi, một người mà có lẽ, tư tưởng của hắn còn tự do hơn cả chính họ. Việc Thiên Đạo sử dụng các tông môn, thậm chí là những tông môn được coi là chính đạo như Thanh Huyền Tông, để thực hiện ý chí của nó, chỉ càng chứng tỏ sự tinh vi và tàn nhẫn của nó.
***
Trong mật thất của Thôn Linh Gia, Tống Vấn Thiên thở dài một hơi thật sâu. Dòng chảy ký ức ba vạn năm trước dừng lại, trả hắn về thực tại. Mùi hương trầm vẫn thoang thoảng, ánh sáng linh thạch vẫn mờ ảo, nhưng thế giới trong mắt hắn đã thay đổi. Hắn đã nhìn thấy. Hắn đã hiểu. Cái "lưới trời" đó, cái "Quy Luật Thanh Lọc Vạn Cổ" đó, không phải là một sự kiện mới. Nó là một vòng lặp không ngừng.
'Thiên Đạo không thay đổi, chỉ có con người lầm tưởng nó bất biến,' hắn lặp lại lời độc thoại nội tâm của mình, nhưng lần này, giọng điệu trầm lắng hơn, mang theo một nỗi cô độc sâu sắc hơn. Hắn cảm thấy gánh nặng của kẻ đứng mũi chịu sào cho một cuộc chiến đã lặp lại nhiều lần trong lịch sử mà hắn không hề hay biết. Tần Long ba vạn năm trước, Zǐ Wēi Xiān Jūn vô cảm, Tông Chủ Thanh Huyền Tông (thời khai sơn) bị thao túng... Tất cả đều là những quân cờ trong trò chơi của Thiên Đạo. Và giờ đây, hắn, Tống Vấn Thiên, cùng Liên Minh Tự Do của hắn, đang đứng ở vị trí của "Thiên Nghịch Giả" cổ đại đó.
Cái cảm giác áp bức vô hình từ Thiên Đạo dường như siết chặt hơn. Hắn nhận ra sự lặp lại của 'Quy Luật Thanh Lọc Vạn Cổ' và chiến lược cô lập của Thiên Đạo, báo hiệu rằng hắn sẽ phải đối mặt với những thử thách tương tự hoặc thậm chí khắc nghiệt hơn so với 'Thiên Nghịch Giả' cổ đại. Sự vô cảm và tàn nhẫn của Zǐ Wēi Xiān Jūn, kẻ đã đưa ra những mệnh lệnh thanh trừng, cho thấy hắn là một đối thủ đáng gờm không chỉ về sức mạnh mà còn về sự kiên định mù quáng với 'trật tự Thiên Đạo'. Việc Thanh Huyền Tông bị Thiên Đạo thao túng từ thời khai sơn, gợi ý về một bí mật đen tối hoặc một sự ràng buộc sâu sắc hơn của tông môn này với Thiên Đạo, thứ có thể ảnh hưởng đến hiện tại. Và quan trọng hơn cả, khả năng Thiên Đạo có thể 'tạo ra' hoặc 'thao túng' các 'Thiên Mệnh Chi Tử' qua nhiều thời đại để thực thi ý chí của nó, chính là điều đáng sợ nhất. Tần Phong hiện tại, chỉ là một phiên bản khác của Tần Long cổ đại.
Tống Vấn Thiên nhắm mắt lại, nỗi cô độc khi nhìn thấy sự lặp lại của lịch sử, gánh nặng của kẻ đứng mũi chịu sào cho một cuộc chiến đã lặp lại nhiều lần đè nặng lên vai hắn. Sự giằng xé giữa việc hành động trực diện hay tiếp tục lách luật một cách tinh vi lại trỗi dậy trong tâm trí. Hắn có nên lộ diện và đối đầu trực tiếp, phá vỡ vòng lặp này? Hay nên tiếp tục ẩn mình, lách luật, và xây dựng nền tảng vững chắc hơn nữa?
'Không, trực diện đối đầu chỉ là tự sát,' Tống Vấn Thiên tự nhủ, giọng hắn kiên định hơn. 'Thiên Đạo không muốn ta thành tiên, nhưng cũng không thể dễ dàng để ta chết. Nó muốn một sự kiểm soát hoàn toàn, một sự khuất phục tuyệt đối.' Hắn nhận ra rằng, chiến lược của hắn vẫn là đúng đắn. Thiên Đạo đã dùng những phương pháp tương tự để cô lập "Thiên Nghịch Giả" cổ đại, cắt đứt nguồn lực, thông tin, và mối liên kết. Nó đã thành công trong việc biến "Thiên Nghịch Giả" thành một hòn đảo giữa đại dương, rồi nuốt chửng.
Nhưng Tống Vấn Thiên không phải là "Thiên Nghịch Giả" cổ đại. Hắn đã nhìn thấy bức tranh toàn cảnh này. Hắn không chỉ phản kháng bằng sức mạnh hay tư tưởng, hắn phản kháng bằng trí tuệ. Hắn sẽ không trở thành một hòn đảo. Hắn sẽ xây dựng một mạng lưới ngầm, một 'Thiên Địa Quy Tắc' của riêng mình, không phụ thuộc vào Thiên Đạo. Hắn sẽ biến những kẻ bị Thiên Đạo bỏ rơi thành đồng minh, biến những câu hỏi 'Tại sao lại như vậy?' thành ngọn đuốc soi đường.
Tống Vấn Thiên mở mắt, ánh mắt hắn sắc bén, không còn sự mệt mỏi hay cô độc, mà thay vào đó là một ý chí kiên định đến mức đáng sợ. Cái "lưới trời" cổ xưa đang siết chặt, nhưng hắn đã nhìn thấy những sợi chỉ. Và khi đã nhìn thấy, hắn có thể tìm cách gỡ bỏ, hoặc ít nhất là bẻ cong chúng. Cuộc chiến này, nó không chỉ là của riêng hắn, mà là của tất cả những ai khao khát tự do. Và hắn, Tống Vấn Thiên, sẽ không để lịch sử lặp lại một cách bi thảm. Hắn sẽ viết nên một cái kết khác.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.