Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 299: Vạn Cổ Thức Tỉnh: Thiên Mệnh Chi Tử Từ Kỷ Nguyên Cũ
Trong hang sâu vạn trượng, bóng đêm dường như đặc quánh hơn, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt hiếm hoi có thể lọt vào từ kẽ nứt trên vách đá. Tiếng gió hú rít qua những khe đá hẹp, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi ẩm mốc của đất đá ngàn năm, tạo thành một bản giao hưởng u ám, bi tráng của sự cô độc và nguy hiểm. Đôi khi, một tiếng đá nhỏ rơi xuống vực sâu không đáy, vang vọng mãi rồi tan vào hư vô, như tiếng vọng của những linh hồn lạc lối. Không khí nơi đây ngột ngạt, nặng nề bởi thứ âm khí quẩn quanh, phảng phất cả ma khí cổ xưa, khiến cho người ta có cảm giác như đang đứng trên bờ vực của sự tồn vong.
Tống Vấn Thiên ngồi thiền trên một phiến đá nhẵn lì, dáng người thanh mảnh nhưng ẩn chứa sự dẻo dai đến khó tin. Hắn mặc một trường bào màu xám nhạt, hòa lẫn vào bóng tối xung quanh, chỉ có đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh tú là vẫn mở to, phản chiếu một ánh sáng nội tại kỳ dị. Khuôn mặt thư sinh của hắn giờ đây không còn vẻ thanh tĩnh thường thấy, mà đọng lại sự căng thẳng tột độ, từng đường nét như được khắc sâu thêm bởi những suy tư và giằng xé nội tâm. Hắn đang cố gắng lĩnh ngộ "Dao" mới mà mình đã khai sáng, một con đường tu luyện "lệch chuẩn" được sinh ra từ chính huyết dịch phản nghịch của Thiên Phạt. Đồng thời, hắn cũng phải kiểm soát "Huyết Ấn" bí ẩn trên trán, thứ đã biến đổi từ Thiên Phạt Ấn, giờ đây như một cánh cửa nối liền hắn với những bí mật cổ xưa nhất của Thiên Đạo.
Huyết Ấn trên trán hắn chợt nóng ran, như một cục than hồng bỗng chốc bùng cháy, luồng nhiệt lan tỏa khắp các mạch máu, khiến toàn thân Tống Vấn Thiên run rẩy kịch liệt. Hắn cảm giác như có một dòng lũ ký ức xa lạ, mờ ảo nhưng đầy uy áp, đang ồ ạt tràn vào tâm trí mình, không thể kháng cự. Đó không phải là những hình ảnh rõ ràng, mà là những mảnh vỡ của thời gian, những khái niệm cổ xưa, những tiếng vọng của một kỷ nguyên đã bị lãng quên từ "ba vạn năm trước". Hắn thấy những tia sáng hủy diệt xé toạc bầu trời, những vị thần linh cao ngạo đứng trên đỉnh mây, và một nghi thức cổ xưa, thâm u, được tiến hành bởi những kẻ mang khí tức thần thánh nhưng đôi mắt lại vô cảm đến ghê người.
"Đây là... ký ức của ai? Hay là... sự thức tỉnh của một thứ gì đó đã bị chôn vùi?" – Tống Vấn Thiên gằn từng chữ trong tiềm thức, lý trí hắn gồng mình chống chọi với luồng thông tin khổng lồ. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bé bị cuốn vào dòng xoáy lịch sử, cố gắng bám víu vào sự tỉnh táo mong manh. Huyết Ấn không chỉ truyền tải hình ảnh, mà còn là cảm giác, là ý chí. Một tiếng vọng cổ xưa, xa xăm nhưng lại chấn động tâm can, vang vọng trong đầu hắn, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng một thứ rung động nguyên thủy, trực tiếp chạm đến bản nguyên: *Thiên Đạo... ý chí... trật tự... thức tỉnh...*
Những cảm giác đó dội vào Tống Vấn Thiên, khiến hắn phải ôm lấy đầu mình, các ngón tay bấu chặt vào mái tóc đen nhánh. Hắn cảm thấy một cơn đau xé toạc, như có hàng ngàn mũi kim đang đâm xuyên qua đại não, cố gắng sắp đặt lại trật tự suy nghĩ của hắn theo một khuôn mẫu nào đó. Huyết Ấn trên trán hắn phát sáng rực rỡ, ánh đỏ nhuộm cả khuôn mặt thư sinh, khiến hắn trông như một vị ma thần từ cổ đại. Ánh sáng đó không chỉ là biểu hiện của sức mạnh, mà còn là cánh cổng kết nối hắn với một sự thật kinh hoàng: Thiên Đạo không chỉ là một ý chí sống động, mà còn là một kiến trúc sư vĩ đại của thời gian, đã gieo trồng những hạt giống của nó từ rất lâu, rất lâu về trước. Những hạt giống đó, giờ đây, đang bắt đầu nảy mầm, thức tỉnh.
Hắn nhận ra rằng những mảnh ký ức này không chỉ là của một cá nhân, mà là một phần của sự sắp đặt vĩ đại hơn, một ý chí tập thể của Thiên Đạo, được ghi dấu vào chính bản nguyên của những kẻ được chọn. Và cái "thức tỉnh" này, nó không chỉ là một hiện tượng tự nhiên, mà là một sự kiện được Thiên Đạo kích hoạt, như một cơ chế phòng vệ cuối cùng khi trật tự của nó bị đe dọa. Cái cảm giác bị thao túng, bị ép buộc phải tiếp nhận thông tin này, khiến Tống Vấn Thiên cảm thấy căm phẫn. Hắn đã luôn đặt câu hỏi "Tại sao lại như vậy?", nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng câu trả lời lại nằm sâu đến thế trong mạch nguồn của thời gian, trong chính bản chất của Thiên Đạo. Hắn đã từng nghĩ mình hiểu được sự tinh vi của nó, nhưng có vẻ như, Thiên Đạo vẫn luôn giữ lại những con bài tẩy mà hắn chưa từng biết đến.
Hắn cố gắng phân tích, tách rời những mảnh ghép rời rạc đó. Một nghi thức cổ, một thực thể được "phong ấn" hay "kiến tạo". Điều đó có nghĩa là Thiên Đạo không chỉ trấn áp những kẻ phản nghịch, mà còn tạo ra những "công cụ" riêng của nó, được chuẩn bị từ hàng vạn năm trước. Sự tinh vi này khiến Tống Vấn Thiên phải rùng mình. "Được phép thắng không có nghĩa là thắng thật sự." – câu nói quen thuộc của hắn chợt hiện lên trong tâm trí. Thiên Đạo không đơn thuần là một cuộc chiến sức mạnh, nó là một ván cờ vĩ đại, nơi nó đã sắp đặt sẵn mọi quân cờ, mọi biến số, ngay cả những kẻ tưởng chừng như đã thoát khỏi tầm kiểm soát của nó. Nhưng hắn sẽ không đầu hàng. Con đường này, ta tự mình mở ra. Huyết Ấn rung động trong đầu hắn, vừa là lời cảnh báo, vừa là một chìa khóa, hé mở một góc tối của lịch sử mà Thiên Đạo đã cố công che giấu. Tống Vấn Thiên không biết mình đã ngồi đó bao lâu, vật lộn với dòng lũ ký ức và cảm giác đó, nhưng khi hắn mở mắt ra lần nữa, trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, không còn là sự bối rối, mà là một tia nhìn sắc bén, ánh lên sự quyết tâm chưa từng có.
***
Cách Hang Sâu Vạn Trượng không xa, tại Đồng Bằng Hoang Vu rộng lớn, bầu trời xanh biếc vốn trong lành bỗng chốc bị xé toạc bởi một vết nứt khổng lồ. Không gian như một tấm lụa bị kéo căng đến cực hạn rồi vỡ vụn, để lộ ra một luồng sáng chói lòa từ trên cao. Ánh sáng đó không phải ánh sáng mặt trời, mà là một thứ quang mang thuần khiết, mang theo uy áp vô hình, khiến cho vạn vật trong phạm vi hàng trăm dặm đều run rẩy. Gió lớn đột ngột nổi lên, cuốn theo bụi đất khô cằn và những cọng cỏ dại xào xạc, tạo thành những cơn lốc xoáy nhỏ, báo hiệu một sự kiện phi thường sắp sửa diễn ra.
Liên Minh Tự Do đang tập hợp lực lượng sau những biến cố gần đây. Dương Vô Song, với thân hình cao lớn, vạm vỡ và ánh mắt kiên nghị như kiếm, đang chỉ huy các thành viên di chuyển. Lưng hắn đeo một thanh cổ kiếm không vỏ bọc, thứ vũ khí luôn sẵn sàng tuốt ra khỏi vỏ khi nguy hiểm cận kề. Liễu Thanh Y, dung nhan tuyệt sắc tựa băng cơ ngọc cốt, mái tóc đen dài mượt mà buông xõa trên bạch y tinh khôi, ánh mắt phượng lạnh lùng nhưng đầy cảnh giác, đứng bên cạnh Mộ Dung Tĩnh. Mộ Dung Tĩnh, với vẻ ngoài hoạt bát, đáng yêu và đôi mắt to tròn long lanh, lại đang tỏ ra vô cùng cảnh giác, nét tươi tắn thường thấy trên khuôn mặt nhỏ nhắn đã bị thay thế bằng sự nghiêm trọng. Lạc Băng Nữ Đế, khí chất cao ngạo lạnh lùng như băng tuyết, hoàng bào màu xanh lam toát lên vẻ uy nghi, ánh mắt phảng phất nỗi buồn sâu thẳm, đang quan sát bầu trời một cách đầy lo lắng.
Khi luồng sáng từ vết nứt trên không trung giáng xuống, cả đồng bằng như rung chuyển. Một trận pháp khổng lồ, phức tạp đến mức không thể hình dung, bỗng nhiên hiện ra trên mặt đất, các đường nét được khắc họa bằng thứ ánh sáng tinh khiết đó, trấn áp cả vùng không gian rộng lớn. Thứ ánh sáng này không chỉ chói mắt, mà còn mang theo một cảm giác áp lực vô hình, đè nặng lên tất cả mọi người, khiến cho những tu sĩ cấp thấp hơn phải quỳ gối, nôn ra máu.
Từ trong luồng sáng chói lòa đó, một nhân vật chậm rãi bước ra. Hắn sở hữu một vẻ ngoài hoàn hảo, thoát tục, như một tác phẩm điêu khắc của tạo hóa, nhưng đôi mắt lại vô hồn, ẩn chứa sự khinh miệt sâu sắc đối với vạn vật. Khí tức của hắn mạnh mẽ, tinh khiết đến mức gần như vô tận, nhưng lại mang theo một sự áp đặt tuyệt đối, không thể kháng cự. Hắn đứng đó, như một vị thần linh từ cổ đại, từng bước chân đều vang vọng trong tâm trí của mỗi người, không phải bằng âm thanh, mà bằng một cảm giác rung động của quyền uy.
"Kẻ nghịch thiên, số mệnh đã định. Ta là ý chí của vạn cổ, nay thức tỉnh để chấp hành phán quyết." – Giọng nói của hắn vang vọng khắp đồng bằng, không cần dùng đến linh lực khuếch đại, mà là trực tiếp in sâu vào linh hồn mỗi sinh linh. Mỗi từ ngữ đều mang theo sự lạnh lùng, kiêu ngạo, và một sự chắc chắn tuyệt đối vào quyền năng của mình. Hắn như hiện thân của một quy luật không thể lay chuyển, một mệnh lệnh không thể chối cãi.
Dương Vô Song là người đầu tiên phản ứng. Ánh mắt hắn lóe lên sự phẫn nộ, khí thế dũng mãnh bùng nổ, "Kẻ nào? Dám ngông cuồng!" Hắn lập tức rút thanh cổ kiếm của mình ra khỏi vỏ, kiếm khí bùng lên, hướng thẳng về phía kẻ vừa xuất hiện. Nhưng trước khi hắn kịp hành động, một làn sóng năng lượng cổ xưa, hùng vĩ mà khó hiểu, đã quét qua. Làn sóng này không phải là một chiêu thức thông thường, mà là một sự áp chế bản nguyên, một loại sức mạnh đã được Thiên Đạo tích lũy và tinh luyện qua hàng vạn năm.
Tất cả các tu sĩ của Liên Minh Tự Do, kể cả những người ở cấp bậc cao, đều cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên linh hồn, như thể toàn bộ Thiên Đạo đang muốn nghiền nát họ. Dương Vô Song bị đánh bay ngược ra sau, kiếm khí tan rã. Hắn chỉ kịp gầm lên một tiếng, máu tươi trào ra từ khóe miệng, thân thể nặng nề đổ rạp xuống đất. Mộ Dung Tĩnh thốt lên một tiếng kinh hãi, "Cái gì thế này?!" Nàng vội vàng kích hoạt trận pháp phòng ngự, nhưng trận pháp đó cũng chỉ là một giọt nước giữa đại dương sóng cả, nhanh chóng bị áp lực vô hình bóp méo, rồi vỡ tan tành. Liễu Thanh Y nhanh chóng thi triển thần thông, dựng lên một kết giới băng tinh, cố gắng bảo vệ những tu sĩ yếu hơn đang hoảng loạn, nhưng đôi mắt nàng lại lộ rõ sự lo lắng tột độ. Ngay cả Lạc Băng Nữ Đế, người vốn đã trải qua bao nhiêu phong ba bão táp, cũng không khỏi rùng mình. "Khí tức này... không thể nào..." – nàng thì thầm, ánh mắt hiện lên một vẻ hoài nghi và kinh hãi, như vừa nhận ra một bí mật kinh hoàng nào đó. Nàng dường như đã từng biết đến loại khí tức này, hoặc ít nhất là nguồn gốc của nó, từ một thời đại đã bị lãng quên.
Thiên Mệnh Chi Tử Cổ Xưa không hề nhúc nhích. Hắn chỉ đứng đó, sự hiện diện của hắn đã đủ để gây ra sự hoảng loạn và thương vong ban đầu. Những tiếng la hét, tiếng rên rỉ vang lên khắp đồng bằng. Mùi đất khô và bụi từ trận pháp vỡ vụn hòa lẫn với mùi máu tươi, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn và tuyệt vọng. Ánh sáng chói lòa từ trên trời không ngừng giáng xuống, duy trì trận pháp khổng lồ, tạo ra một bão pháp thuật cục bộ, biến Đồng Bằng Hoang Vu thành một địa ngục trần gian. Áp lực vô hình đè nặng lên tất cả, như một ngọn núi thiêng đang muốn nghiền nát mọi sự sống, mọi ý chí phản kháng. Liên Minh Tự Do, trong giây phút này, cảm thấy mình quá nhỏ bé, quá yếu ớt trước một kẻ thù mà họ chưa từng nghĩ tới.
***
Trong khoảnh khắc Liên Minh Tự Do đang đứng trước bờ vực sụp đổ, một bóng người thanh mảnh bỗng nhiên xuất hiện, tốc độ nhanh đến mức không thể nhận thấy bằng mắt thường. Tống Vấn Thiên đứng chắn trước đội hình đang hỗn loạn, ánh mắt trầm tĩnh như hồ sâu, nhưng ẩn chứa sự sắc bén và một tia lạnh lùng khó tả. Huyết Ấn trên trán hắn vẫn còn vương vấn ánh đỏ, như một con mắt thứ ba đang quan sát thế giới với một góc nhìn khác. Hắn vừa thoát ra khỏi những ký ức kinh hoàng từ Huyết Ấn, và giờ đây, hắn phải đối mặt với chính hiện thân của những ký ức đó.
"Ngừng lại! Đừng đối đầu trực diện! Hắn ta không phải là một tu sĩ bình thường!" – Giọng nói của Tống Vấn Thiên không hề cao, nhưng mang theo một uy lực trấn định tâm hồn, khiến những kẻ đang hoảng loạn phải dừng lại một nhịp. Hắn không cần phải giải thích nhiều, chỉ cần lời nói đó đã đủ để truyền tải một sự thật nghiệt ngã: kẻ địch này vượt xa mọi hiểu biết và kinh nghiệm của họ.
Liễu Thanh Y, dù đang cố gắng hết sức để duy trì kết giới băng, vẫn cảm nhận được sự xuất hiện của hắn. Nàng nhìn Tống Vấn Thiên, ánh mắt lộ rõ sự tin tưởng tuyệt đối, "Vấn Thiên, chúng ta phải làm gì?" Nàng biết rằng chỉ có hắn mới có thể nhìn thấu bản chất của mối đe dọa này. Dương Vô Song cố gắng gượng dậy, ánh mắt căm phẫn nhìn chằm chằm vào Thiên Mệnh Chi Tử Cổ Xưa, nhưng hắn cũng hiểu rằng kẻ thù này không thể dùng sức mạnh thông thường để đối phó. Mộ Dung Tĩnh, dù vẫn còn sốc, cũng đã quay sang nhìn Tống Vấn Thiên, chờ đợi chỉ dẫn.
Tống Vấn Thiên không trả lời Liễu Thanh Y ngay lập tức. Hắn nhắm mắt lại, Huyết Ấn trên trán rung động kịch liệt, như một thiết bị dò tìm đang phân tích từng tia năng lượng phát ra từ Thiên Mệnh Chi Tử. Hắn cảm nhận được khí tức cổ xưa, sự lạnh lẽo thấu xương không phải từ nhiệt độ, mà từ bản chất của sinh mệnh đó. Đó là một sự tinh khiết đến mức vô cảm, một thứ ý chí được tôi luyện qua hàng vạn năm, không còn chút nhân tính hay cảm xúc nào. Hắn nhận ra rằng đây không chỉ là một đối thủ thông thường, một tu sĩ mạnh mẽ. Đây là một "công cụ" được Thiên Đạo chuẩn bị từ rất lâu, với những quy tắc vận hành khác biệt hoàn toàn so với mọi thứ hắn từng biết.
Trong tâm trí Tống Vấn Thiên, những mảnh ký ức vừa tiếp nhận từ Huyết Ấn bỗng trở nên rõ ràng hơn, như những tấm bia cổ khắc đầy chữ. *Bản nguyên của hắn ta... được kiến tạo từ ba vạn năm trước. Huyết Ấn đã cho ta thấy... nhưng cách phá giải nằm ở đâu?* Hắn hiểu rằng, để đối phó với một kẻ như vậy, không thể dùng đến những phương pháp tu luyện hay chiến đấu thông thường. Những luật lệ mà họ tuân theo, những công pháp mà họ lĩnh ngộ, đều là những thứ nằm trong khuôn khổ của Thiên Đạo. Nhưng Thiên Mệnh Chi Tử này lại chính là hiện thân của ý chí Thiên Đạo, được tạo ra để duy trì trật tự đó. Đối đầu trực diện với hắn, chẳng khác nào đối đầu với chính Thiên Đạo, và đó là con đường tự sát.
Hắn mở mắt, ánh nhìn sắc bén như xuyên thấu cả không gian. "Hắn ta không phải là một sinh linh theo nghĩa chúng ta hiểu. Hắn là một phần ý chí của Thiên Đạo, được tinh chế và phong ấn, chờ đợi thời khắc này. Sức mạnh của hắn không đến từ linh lực, mà từ sự đồng điệu tuyệt đối với trật tự vũ trụ. Mọi công pháp của chúng ta, ngay cả 'Dao' của ta, nếu đối đầu trực diện, cũng sẽ bị hắn hấp thu hoặc hóa giải, vì chúng ta vẫn đang ở trong 'luật' của hắn."
Tống Vấn Thiên nhanh chóng đưa ra chỉ dẫn, giọng nói trầm ổn nhưng đầy kiên quyết: "Liễu Thanh Y, Mộ Dung Tĩnh, tập trung toàn bộ lực lượng còn lại, tạo ra kết giới phòng ngự tầng sâu, không phải để chống đỡ, mà để trì hoãn. Dương Vô Song, dẫn đầu các chiến sĩ, tìm cách phân tán, không tập trung vào một điểm. Lạc Băng Nữ Đế, ngươi có kinh nghiệm về những thực thể cổ xưa, hãy cố gắng cảm nhận điểm yếu, dù nhỏ nhất của hắn."
Hắn nhấc tay lên, Cổ Đại Phản Thiên Công vận chuyển, một luồng khí tức cổ xưa nhưng lại mang theo sự phản nghịch bùng lên từ cơ thể hắn. Huyết Ấn trên trán hắn càng rực sáng, ánh đỏ lan ra thành những đường vân phức tạp trên khuôn mặt. Hắn không chọn tấn công, mà dùng một phương pháp khác. Hắn vươn tay ra, một làn sóng năng lượng vô hình, nhưng lại mang theo sự nhiễu loạn và "sai lệch" với trật tự, lan tỏa về phía Thiên Mệnh Chi Tử. Đây không phải là một chiêu thức tấn công, mà là một nỗ lực để "làm cong" các quy tắc xung quanh hắn, để tạo ra một lỗ hổng trong sự "đồng điệu" của Thiên Mệnh Chi Tử với Thiên Đạo.
"Mục tiêu của chúng ta không phải là đánh bại hắn ngay lập tức. Đó là điều không thể. Chúng ta phải tìm ra cách để phá vỡ sự 'hoàn hảo' của hắn, để chứng minh rằng Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất, và rằng có những con đường tồn tại bên ngoài sự kiểm soát của nó. Liên Minh Tự Do, rút lui có trật tự! Ta sẽ làm chậm bước tiến của hắn! Chúng ta phải tìm kiếm một con đường mới để hóa giải mối đe dọa này!" – Lời nói của Tống Vấn Thiên vang vọng, không chỉ là mệnh lệnh, mà còn là một lời tuyên thệ, một lời khẳng định đầy bi tráng về ý chí tự do.
Hắn dùng Cổ Đại Phản Thiên Công để tạo ra một trường lực nhiễu loạn, một loại "vùng cấm" nơi các quy luật của Thiên Đạo bị bẻ cong, khiến Thiên Mệnh Chi Tử phải tạm thời dừng lại, như một cỗ máy hoàn hảo bỗng gặp phải một lỗi hệ thống không thể dự đoán. Ánh sáng chói lòa từ Thiên Mệnh Chi Tử va chạm với trường lực của Tống Vấn Thiên, tạo ra những tiếng va đập vô hình, những tia lửa không gian nổ tung, biến bầu trời Đồng Bằng Hoang Vu thành một bức tranh siêu thực của sự xung đột giữa hai ý chí.
Tống Vấn Thiên biết rằng sự trì hoãn này sẽ không kéo dài. Hắn đã lộ diện quá nhiều, đã dùng đến Huyết Ấn và Cổ Đại Phản Thiên Công một cách công khai. Thiên Đạo sẽ chú ý đến hắn hơn bao giờ hết. Nhưng hắn không hối hận. Mối liên hệ giữa Huyết Ấn của hắn và sự thức tỉnh của Thiên Mệnh Chi Tử đã cho hắn thấy một sự thật khủng khiếp: Thiên Đạo đã gieo những hạt giống của sự kiểm soát từ rất lâu, và Huyết Ấn, bằng cách nào đó, lại là chìa khóa để giải mã chúng. "Tại sao lại như vậy?" – câu hỏi đó một lần nữa vang vọng trong tâm trí hắn. Con đường phía trước không phải là một trận chiến quyền năng, mà là một cuộc chiến trí tuệ, một cuộc giải mã những bí ẩn đã bị chôn vùi hàng vạn năm. Hắn phải tìm ra những con đường mới, không phải để hủy diệt Thiên Đạo, mà để chứng minh rằng sự tồn tại của hắn, của ý chí tự do, là có thật, và rằng Thiên Đạo không phải là tất cả.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.