Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 305: Huyết Ước Thập Tự: Quyết Định Nơi Ranh Giới Hắc Bạch
Đêm đã buông xuống trên Đồng Bằng Hoang Vu, nhưng không khí vẫn còn vương vấn sự khắc nghiệt của một ngày dài bị mặt trời thiêu đốt. Giờ đây, thay vì ánh nắng chói chang, là ánh hoàng hôn đỏ rực như máu, nhuộm lên những gò đất nứt nẻ và đám cỏ dại khô cằn một màu tang thương, bi tráng. Trong một hang động tạm bợ, tàn dư của Liên Minh Tự Do tề tựu, không khí nặng trĩu sự im lặng đến nghẹt thở. Mùi đất khô và bụi bặm vương vấn trong làn gió mạnh, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của đá và mồ hôi của những con người đang chật vật tìm kiếm hy vọng giữa tuyệt vọng. Tống Vấn Thiên đứng ở trung tâm, dáng người thanh mảnh nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, bền bỉ, đối diện với những đồng minh trung thành của hắn. Khuôn mặt thư sinh của hắn giờ đây hằn lên vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh tú vẫn kiên định đến tàn khốc, không chút dao động. Huyết Ấn trên trán hắn, dù mờ nhạt, vẫn thỉnh thoảng nhấp nháy một cách quỷ dị, như một lời nhắc nhở về quyết định mang tính sống còn mà hắn sắp công bố.
"Không còn cách nào khác." Giọng Tống Vấn Thiên trầm ổn, vang vọng trong không gian chật hẹp, xé tan màn im lặng nặng nề. "Sau đòn giáng chí mạng của Thiên Đạo, chúng ta đã mất quá nhiều. Sức mạnh của Liên Minh Tự Do đã bị suy yếu nghiêm trọng. Chúng ta không đủ khả năng để đối đầu trực diện với nó trong tình cảnh này. Thiên Đạo sẽ không ngừng nghỉ, sẽ không cho chúng ta bất kỳ cơ hội nào để thở. Liên minh với Huyết Ma Lão Tổ, dù đầy rủi ro và phi chính đạo, là con đường duy nhất để chúng ta có cơ hội sống sót và phản kích."
Liễu Thanh Y, dung nhan tuyệt sắc tựa băng cơ ngọc cốt, khí chất thanh cao, thoát tục, ánh mắt phượng lạnh lùng nhưng sâu thẳm, ẩn chứa sự ưu tư và kiên định. Nàng mặc bạch y tinh khôi, giờ đây có vẻ hơi xám xịt vì bụi bặm, nhưng không làm lu mờ vẻ thanh khiết của nàng. Nàng bước lên một bước, giọng nói nhẹ nhàng, chậm rãi nhưng đầy sức nặng. "Vấn Thiên, huynh đã suy nghĩ kỹ chưa? Con đường này... sẽ không dễ dàng. Huyết Ma Lão Tổ không phải kẻ dễ tin tưởng. Huynh biết rõ bản chất của hắn, sự xảo quyệt và dã tâm của ma đạo. Liệu chúng ta có đang 'rước hổ vào nhà' không? Liệu cái giá phải trả có quá đắt?" Nàng nhìn Huyết Ấn trên trán hắn, nỗi lo lắng hiện rõ trong đôi mắt. "Huynh đã hứa với ta, sẽ không để bóng tối nuốt chửng huynh."
Tống Vấn Thiên thở dài, đôi mắt hắn lướt qua gương mặt lo lắng của nàng, rồi đến những ánh mắt đầy nghi ngại, giằng xé của những người khác. Hắn hiểu nỗi sợ hãi của họ, bởi vì hắn cũng cảm nhận được điều đó. "Ta đã suy nghĩ rất kỹ, Thanh Y. Huyết Ma Lão Tổ là một con dao hai lưỡi, một vực sâu không đáy. Nhưng chúng ta đang ở trong tình thế 'cùng đường mạt lộ'. Thiên Đạo không cho chúng ta lựa chọn nào khác. Nó đã giáng những đòn tàn khốc nhất, không phải để tiêu diệt chúng ta ngay lập tức, mà để nghiền nát ý chí, để chúng ta phải tuyệt vọng và tự động quay về quy phục nó. Nhưng ta sẽ không. Ta sẽ không để Thiên Đạo đạt được mục đích đó."
Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua những gương mặt quen thuộc. "Ta đã đặt ra những điều kiện. Huyết Ma Lão Tổ được phép sử dụng Liên Minh Tự Do như một lá chắn, một công cụ để suy yếu phong ấn của Thiên Đạo, để hắn có thể đạt được mục đích của mình. Đổi lại, hắn phải cung cấp nguồn lực, thông tin, và quan trọng nhất, không được phép can thiệp vào các thành viên Liên Minh Tự Do. Hắn không được phép thao túng tâm trí bất kỳ ai, không được truyền bá ma đạo, và phải tuân thủ một số giới hạn nhất định trong phạm vi ảnh hưởng của chúng ta. Hắn sẽ là một đồng minh tạm thời, một con cờ mà ta cũng có thể sử dụng. Một khi Thiên Đạo sụp đổ, hoặc khi mục tiêu của hắn đạt được, liên minh này sẽ tự động chấm dứt. Và lúc đó, nếu hắn dám vượt quá giới hạn, chúng ta sẽ sẵn sàng đối đầu với hắn." Tống Vấn Thiên nói, giọng điệu kiên quyết, ánh mắt không chút dao động. "Đây không phải là một hiệp ước của sự tin tưởng, mà là một thỏa thuận của sự cân bằng lợi ích, của sự thực dụng tàn nhẫn."
Lạc Băng Nữ Đế, dung mạo tuyệt sắc, khí chất cao ngạo lạnh lùng như băng tuyết, trang phục hoàng bào màu xanh lam toát lên vẻ uy nghi, dù giờ đây có chút nhàu nhĩ. Nàng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, thực dụng quen thuộc. "Kẻ thù của kẻ thù là bạn. Dù là tạm thời, chúng ta cần mọi sức mạnh có thể. Ta tin vào phán đoán của ngươi, Tống Vấn Thiên. Nhưng ta muốn biết, điều kiện của ngươi đặt ra cho Huyết Ma Lão Tổ là gì? Hắn có chấp nhận không? Hắn sẽ làm gì để đảm bảo những điều đó?" Nàng nói, giọng trầm ổn, không có chút cảm xúc thừa thãi, nhưng ánh mắt đầy dò xét.
"Hắn đã chấp nhận." Tống Vấn Thiên đáp, không né tránh. "Huyết Ma Lão Tổ muốn phá vỡ phong ấn, muốn giải thoát hoàn toàn khỏi sự trói buộc của Thiên Đạo. Hắn hiểu rằng, để làm được điều đó, hắn cần một thế lực có thể đối đầu với Thiên Đạo ở cấp độ rộng lớn hơn, không chỉ là những đòn tấn công lẻ tẻ. Liên Minh Tự Do của chúng ta, với sự đa dạng về công pháp và ý chí phản kháng, là thứ hắn cần. Hắn không tin tưởng Thiên Đạo, cũng như chúng ta. Hắn sẽ dùng tất cả nguồn lực của mình để hỗ trợ chúng ta, đổi lấy sự tự do của hắn. Về việc đảm bảo, ta sẽ là người giám sát. Huyết Ấn này," hắn khẽ chạm vào trán, "là minh chứng cho một phần của thỏa thuận. Hắn sẽ không thể dễ dàng phản bội ta, cũng như ta sẽ không thể dễ dàng loại bỏ hắn."
Mộ Dung Tĩnh, vẻ ngoài hoạt bát, đáng yêu với đôi mắt to tròn long lanh, giờ đây đỏ hoe vì những mất mát. Nàng lau nước mắt, ánh mắt đã trở nên kiên cường hơn. Mái tóc màu nâu hạt dẻ được tết lệch có phần rối bời. Nàng nhìn Tống Vấn Thiên, rồi lại nhìn những đồng minh khác, nuốt khan một tiếng. "Ta... ta không thích lão già ma quỷ đó chút nào! Hắn tà ác, hắn tàn nhẫn! Nhưng... nếu không còn cách nào khác... nếu đây là con đường duy nhất để chúng ta sống sót, để không ai phải chết thêm nữa... thì ta... ta sẽ chấp nhận!" Giọng nàng nhanh nhảu, nhưng chất chứa sự kiên quyết đến lạ. "Ta sẽ chiến đấu cùng ngươi, Tống Vấn Thiên, cho dù phải đạp lên đống xương khô của ma đạo! Miễn là ngươi không biến thành kẻ giống như hắn!"
Dương Vô Song, thân hình cao lớn, vạm vỡ, khuôn mặt góc cạnh toát lên vẻ kiên nghị và bất khuất, ánh mắt sắc bén như kiếm. Hắn đứng thẳng, lưng đeo thanh cổ kiếm không vỏ bọc. Hắn không nói gì nhiều, chỉ gật đầu mạnh mẽ. "Ta tin vào quyết định của thủ lĩnh. Ma đạo hay chính đạo, chỉ có sống sót mới có thể nói chuyện. Cứ việc hạ lệnh đi, Tống Vấn Thiên, Dương Vô Song này sẽ không lùi bước!" Giọng hắn trực tiếp, mạnh mẽ, vang dội đầy khí chất.
Tống Vấn Thiên nhìn từng người, cảm nhận được sự giằng xé nội tâm trong mỗi người, và cả sự tin tưởng mà họ dành cho hắn. Hắn biết, đây là một gánh nặng khổng lồ. Hắn không thể để những người tin tưởng hắn phải chịu thêm bất kỳ tổn thất nào nữa. Con đường này là một con đường tối tăm, là sự đánh đổi đạo lý để giành lấy sự sống. Nhưng hắn không hối hận. Bởi vì, hắn đã nhận ra, cái gọi là 'chính đạo' trong Thiên Nguyên Giới này, ngay từ đầu, đã là một sự giả dối, một công cụ của Thiên Đạo để duy trì quyền lực của nó. "Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất," hắn thầm nhủ. "Con đường này, ta tự mình mở ra." Hắn sẽ không để ma khí của Huyết Ma Lão Tổ xâm nhập vào tâm trí, cũng không để ý chí của hắn thao túng mình. Huyết Ấn này, hắn sẽ biến nó thành một nguồn sức mạnh mà hắn có thể kiểm soát, chứ không phải một lời nguyền. Hắn sẽ dùng 'Đạo' của mình để thanh lọc, để biến đổi ma khí, để tạo ra một con đường mới, một con đường không bị Thiên Đạo hay bất kỳ ai khác kiểm soát.
"Vậy thì, chúng ta đi." Tống Vấn Thiên nói, giọng hắn vang vọng trong hang động, mang theo một sự bi tráng và quyết liệt. "Chúng ta sẽ đối mặt với vực sâu của ma đạo, để tìm kiếm ánh sáng của tự do. Thiên Đạo muốn chúng ta chết, nhưng chúng ta sẽ sống. Nó muốn chúng ta quỳ gối, nhưng chúng ta sẽ đứng lên. Ta sẽ phản Thiên Đạo, bằng mọi giá, bằng mọi cách. Dù cái giá đó có là chính linh hồn của hắn." Hắn không đánh mất bản thân, hắn chỉ đang chấp nhận một thực tế phũ phàng hơn. Hắn sẽ đi trên con đường này, con đường mà hắn tự mình mở ra, cho đến cùng. Một chân lý tồn tại độc lập, không cần sự chấp thuận của bất kỳ ai, ngay cả Thiên Đạo, sẽ được hắn chứng minh. Và để làm được điều đó, hắn sẵn sàng chấp nhận mọi thứ, kể cả việc dấn thân vào vực sâu của ma đạo.
***
Sâu thẳm trong Hang Sâu Vạn Trượng, nơi ánh sáng không thể chiếu tới, không khí lạnh lẽo thấu xương, ẩm ướt và nặng nề bởi âm khí, ma khí nồng nặc. Tiếng gió hú từ vực sâu vọng lên nghe như tiếng quỷ khóc, tiếng đá rơi thỉnh thoảng vang vọng tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Hắc Phong, với thân hình cao lớn, vạm vỡ, luôn ẩn mình trong chiếc áo choàng đen rộng thùng thình và mặt nạ kim loại, đứng cảnh giác phía sau Tống Vấn Thiên. Ánh mắt sắc lạnh của hắn lướt qua mọi ngóc ngách, như một bức tường vững chắc che chắn cho chủ nhân. Mùi máu tanh và ẩm mốc quyện vào nhau, tạo nên một không gian ngột ngạt, khiến ngay cả những tu sĩ có tu vi cao cũng cảm thấy khó chịu.
Huyết Ma Lão Tổ ngồi trên một tảng đá đen trơn bóng, đôi mắt đỏ ngầu sáng quắc trong bóng tối như hai đốm lửa ma quái. Thân hình hắn cao lớn, da thịt tái nhợt, mái tóc dài xõa xuống, mặc hắc bào rách nát, toát ra khí tức tà ác và mạnh mẽ. Hắn nhìn Tống Vấn Thiên, một nụ cười khẩy hiện rõ trên đôi môi mỏng. "Quyết định rồi sao, tiểu tử? Ngươi đã sẵn sàng dấn thân vào con đường này, làm một kẻ phản đồ trong mắt Thiên Đạo?" Giọng hắn khàn khàn, mang theo sự chế giễu và một chút hài lòng khó tả. "Ngươi dám từ bỏ cái gọi là 'chính đạo' của mình, để ôm lấy bóng tối? Ngươi biết không, cái bóng tối này, một khi đã chạm vào, rất khó để thoát ra."
Tống Vấn Thiên đứng thẳng, không hề nao núng trước khí tức áp bức của Huyết Ma Lão Tổ. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của đối phương, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát. "Ta không quan tâm danh xưng. Ta không quan tâm kẻ khác gọi ta là chính hay tà. Ta chỉ quan tâm đến kết quả. Thiên Đạo đã ép ta đ��n bước đường này, nó không cho ta lựa chọn. Vậy thì ta sẽ tự tạo ra lựa chọn của mình. Huyết ước, ta chấp nhận. Nhưng ngươi cũng phải hiểu rõ." Hắn đưa tay ra, lòng bàn tay ngửa lên. "Ta sẽ không để ngươi phá hoại 'đạo lý' của ta. Liên minh này là để chống lại Thiên Đạo, không phải để ngươi lợi dụng Liên Minh Tự Do để thỏa mãn dã tâm cá nhân. Một khi Thiên Đạo sụp đổ, hoặc khi mục đích chính của liên minh đã đạt được, ngươi cũng phải tuân thủ giới hạn của mình. Ngươi không được phép can thiệp vào các thành viên của ta, và phải giữ đúng lời hứa. Nếu ngươi dám vượt quá giới hạn đó, ta thề sẽ tự tay kết liễu ngươi."
Huyết Ma Lão Tổ cười khẩy, một tiếng cười khô khốc, ghê rợn vang vọng trong hang sâu. "Tốt! Tốt lắm! Một ý chí mạnh mẽ, một cái 'Đạo' kiên cường. Ngươi không giống những kẻ phàm phu tục tử khác. Ngươi có cái dũng khí để nhìn thẳng vào sự thật, cái trí tuệ để không bị nó che mắt. Ngươi cũng không hề đơn giản, tiểu tử. Ngươi muốn dùng ta, ta cũng muốn dùng ngươi. Đó là sự công bằng. Ta thích sự công bằng đó." Hắn vươn một ngón tay gầy guộc, móng tay dài nhọn hoắt, rạch một đường trên lòng bàn tay mình, một giọt máu đen kịt, đậm đặc ma khí, rơi xuống. Giọt máu không tan vào không khí mà lơ lửng, phát ra một thứ ánh sáng đỏ quỷ dị. "Ngươi đã sẵn sàng chưa, kẻ phản Thiên Đạo?"
Tống Vấn Thiên không nói thêm lời nào. Hắn cũng rạch một đường trên lòng bàn tay, một giọt máu đỏ tươi, mang theo khí tức tinh thuần của nhân loại và sự kiên định của 'Đạo', nhỏ xuống. Hai giọt máu, một đen, một đỏ, lơ lửng giữa không trung. Chúng từ từ tiến lại gần nhau, rồi chạm vào, hòa quyện. Một luồng khí tức cổ xưa, hỗn độn, vừa mang sự tinh thuần của sinh mệnh, vừa mang sự tà ác của ma đạo, bùng nổ. Cùng lúc đó, Huyết Ấn trên trán Tống Vấn Thiên bỗng nhiên bùng sáng rực rỡ, không còn là ánh đỏ mờ nhạt mà là một màu đỏ thẫm, như máu tươi vừa rỉ ra, nhưng lại phát ra một lực hút kỳ lạ.
Luồng năng lượng cổ xưa, đen tối nhưng cũng chứa đựng sự thấu hiểu, tuôn trào vào tâm trí Tống Vấn Thiên. Hắn cảm thấy như hàng vạn luồng thông tin ập đến cùng lúc, những bí mật bị che giấu từ thuở khai thiên lập địa, những lời nguyền và phong ấn, những âm mưu và toan tính của Thiên Đạo. Cái Huyết Ấn không còn là một dấu ấn bên ngoài, mà nó dường như đã trở thành một phần của hắn, một con mắt thứ ba, một cánh cửa mở ra thế giới của ma đạo, nhưng lại dưới sự kiểm soát của 'Đạo' của hắn. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ giữa ma khí cổ xưa của Huyết Ma Lão Tổ và năng lượng của chính mình, một sự hòa quyện đầy nguy hiểm nhưng cũng đầy tiềm năng.
"Đây không phải là một lời nguyền, mà là một nguồn sức mạnh." Tống Vấn Thiên tự nhủ trong tâm trí, cố gắng giữ vững bản ngã. Hắn cảm thấy ma khí cuộn trào trong kinh mạch, nhưng không phải sự xâm chiếm, mà là sự tiếp nhận, sự đồng hóa. Hắn đang cố gắng bẻ cong quy tắc của ma đạo, biến nó thành một phần của 'Đạo' mà hắn đang tự mình xây dựng. Sự giằng xé nội tâm mãnh liệt, giữa bản chất tinh thuần của hắn và sự tà ác của ma khí. "Ta sẽ không để mất chính mình. Ta sẽ không đánh mất 'Đạo' của ta." Hắn biết, đây là một điểm không thể quay đầu. Hắn đã chính thức bước chân vào con đường mà Thiên Đạo ghét bỏ nhất, con đường của sự phản kháng tuyệt đối, con đường của 'ma đạo' theo cách gọi của kẻ thù. Nhưng trong tâm trí hắn, đây là con đường của tự do.
Huyết Ma Lão Tổ nhìn Tống Vấn Thiên, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên một tia kinh ngạc. Hắn cảm nhận được sự kiểm soát mạnh mẽ của Tống Vấn Thiên đối với Huyết Ấn, một điều mà hắn chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác. Huyết ước đã thành, một sợi dây vô hình nhưng vững chắc đã liên kết hai kẻ hoàn toàn đối lập này. Tiếng cười của Huyết Ma Lão Tổ vang lên lần nữa, lần này không còn chế giễu, mà là một sự hài lòng sâu sắc. "Tốt lắm, tiểu tử. Ngươi đã chấp nhận cái giá. Bây giờ, chúng ta hãy xem, Thiên Đạo sẽ phản ứng thế nào khi 'đứa con' mà nó muốn kiểm soát, lại bắt tay với 'kẻ thù' mà nó muốn tiêu diệt."
***
Bỗng nhiên, một dòng chảy ký ức, một khải thị cổ xưa ập đến, mạnh mẽ và chân thực đến mức Tống Vấn Thiên cảm thấy mình như bị kéo ra khỏi thân xác, xuyên qua dòng thời gian. Hắn thấy mình đứng giữa một không gian rực rỡ, tràn ngập linh khí, dưới ánh bình minh vàng óng của một ngày đẹp trời. Đó là ngày khai sơn lập phái của Thanh Huyền Tông, khoảng ba vạn năm trước. Khí trời quang đãng, mây trắng bồng bềnh, núi non hùng vĩ được bao phủ bởi những rừng cây xanh tươi tốt. Kiến trúc của Thanh Huyền Tông, tuy còn sơ khai, nhưng đã toát lên vẻ trang nghiêm, hùng vĩ, với những điện đài ngói lưu ly lấp lánh dưới nắng.
Hàng ngàn tu sĩ, cả nam lẫn nữ, trẻ tuổi và già dặn, tề tựu đông đúc trên quảng trường rộng lớn. Họ đều mang trong mình khí chất tiên phong, ánh mắt rạng rỡ niềm tin và hy vọng vào một tương lai tươi sáng, nơi chính đạo sẽ ngự trị. Các vị tổ sư của Thanh Huyền Tông, những nhân vật có tu vi thông thiên, khí chất siêu phàm thoát tục, đứng trên đài cao. Họ mặc những bộ đạo bào màu xanh biếc, đại diện cho sự thanh khiết và sức sống. Một vị tổ sư cả, râu tóc bạc phơ, ánh mắt từ bi nhưng đầy uy nghiêm, bước lên phía trước.
"Hôm nay, Thanh Huyền Tông chính thức khai sơn lập phái!" Giọng nói của ông vang vọng, mang theo sức mạnh của Thiên Địa. "Chúng ta, những đệ tử của Thanh Huyền Tông, xin thề trước Thiên Đạo, sẽ mãi mãi trung thành với chính nghĩa, duy trì trật tự của Thiên Nguyên Giới, bảo vệ vạn vật khỏi tà ma ngoại đạo! Chúng ta sẽ theo ý chí của Thiên Đạo, tu luyện chính pháp, thăng hoa cảnh giới, để đạt được sự bất tử, trường sinh!"
Tống Vấn Thiên lắng nghe lời thề trang trọng ấy, cảm nhận được sự chân thành, niềm tin sắt đá của những người tu sĩ kia. Họ tin rằng họ đang làm điều đúng đắn, đang đi trên con đường mà Thiên Đạo đã chỉ dẫn, con đường của chính nghĩa, của sự cứu rỗi. Nhưng, qua đôi mắt của Tống Vấn Thiên, đôi mắt đã được "khai sáng" bởi Huyết Ấn và sự thấu hiểu sâu sắc hơn về Thiên Đạo, hắn nhìn thấy một sự thật kinh hoàng.
Những sợi tơ vô hình, mỏng manh như sương, nhưng cứng rắn như thép, đang len lỏi từ hư không, quấn quanh từng vị tổ sư, từng tu sĩ đang quỳ gối tuyên thệ. Chúng không phải là xiềng xích vật chất, mà là những sợi dây của ý chí, của sự thao túng tinh vi. Tống Vấn Thiên thấy rõ, mỗi khi một vị tổ sư nói ra lời thề trung thành, một sợi tơ lại siết chặt hơn, ăn sâu hơn vào linh hồn và 'Đạo' của họ. Ánh mắt họ vẫn rạng rỡ, nhưng ẩn sâu bên trong, một phần ý chí tự do của họ đã bị tước đoạt, thay thế bằng một niềm tin mù quáng vào "ý chí Thiên Đạo".
Hắn nhận ra, cái gọi là 'chính đạo' mà họ theo đuổi, ngay từ đầu, đã là một phần trong kế hoạch kiểm soát của Thiên Đạo. Thanh Huyền Tông, với tất cả sự vĩ đại và uy nghiêm của nó, không phải là một thế lực tự do, mà là một công cụ, một quân cờ lớn được Thiên Đạo dựng lên để duy trì trật tự mà nó mong muốn. Họ không hề hay biết, rằng sự "ban phước" của Thiên Đạo, sự "thúc đẩy tu vi" của nó, chỉ là những chiếc cùm vô hình, khóa chặt họ vào một con đường đã được định sẵn, không lối thoát. Những ai "vượt giới hạn", những ai dám đặt câu hỏi, đều sẽ bị đào thải, bị "lôi kiếp" hay "tẩu hỏa nhập ma" mà chết, được ngụy trang một cách hoàn hảo.
"Ngươi thấy chưa, tiểu tử?" Giọng nói khàn khàn, đầy vẻ trào phúng của Huyết Ma Lão Tổ bỗng vang lên trong tâm trí Tống Vấn Thiên, như một tiếng cười khẩy vang vọng từ vực sâu của thời gian. "Ngay cả những kẻ tự xưng là 'chính đạo', những người mà ngươi tin tưởng, những người mà ngươi từng ngưỡng mộ, cũng chỉ là những con rối trong tay nó. Ngươi khác bọn họ, ngươi dám nhìn thẳng vào sự thật. Ngươi dám đặt câu hỏi 'Tại sao lại như vậy?'. Ngươi dám nhìn thấy những sợi tơ vô hình đó. Đó là lý do tại sao ngươi đáng để ta hợp tác. Ngươi là kẻ duy nhất có thể bẻ gãy chúng."
Khải thị kết thúc đột ngột, Tống Vấn Thiên giật mình trở lại Hang Sâu Vạn Trượng lạnh lẽo. Mùi máu tanh và ma khí nồng nặc vẫn còn đó, nhưng giờ đây chúng không còn khiến hắn cảm thấy ngột ngạt nữa. Thay vào đó, chúng như một lời nhắc nhở về thực tại tàn khốc mà hắn vừa chứng kiến. Ánh sáng đỏ thẫm của Huyết Ấn trên trán hắn dường như cũng sâu hơn, như thể nó đã hấp thụ một phần của sự thật cổ xưa kia.
Một sự phẫn nộ sâu sắc, lạnh lẽo bùng cháy trong lồng ngực Tống Vấn Thiên. Không phải sự phẫn nộ bộc phát, mà là một sự giận dữ tích tụ, một sự căm phẫn đến tận xương tủy trước sự thao túng trắng trợn của Thiên Đạo. "Được phép thắng không có nghĩa là thắng thật sự," hắn thầm nhủ, lời nói của chính hắn vang vọng trong tâm trí. Thanh Huyền Tông, Chư Tiên Trụy Lạc, tất cả đều là những quân cờ trong trò chơi của Thiên Đạo. Hắn đã hiểu rõ hơn bao giờ hết, rằng Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất. Nó chỉ là một kẻ độc tài, một kẻ thao túng vĩ đại, giam cầm vạn vật trong một cái lồng vô hình.
Tống Vấn Thiên siết chặt nắm đấm, cảm nhận sức mạnh hỗn tạp của ma khí và linh khí cuộn trào trong người. Huyết Ấn trên trán hắn vẫn còn nhức nhối, như một lời nguyền, nhưng cũng là một con mắt thứ ba, mở ra cho hắn một tầm nhìn khác, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của Thiên Nguyên Giới. "Con đường này, ta tự mình mở ra." Hắn lặp lại lời thề trong thâm tâm. Hắn sẽ đối mặt với những cám dỗ của 'ma đạo', đối mặt với nguy cơ đánh mất bản thân, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Bởi vì mục tiêu của hắn không phải là trở thành ma đầu, mà là phá vỡ xiềng xích, là mở ra một con đường tu luyện mới, một chân lý tồn tại độc lập, không cần sự chấp thuận của bất kỳ ai, ngay cả Thiên Đạo.
Hắn đã chấp nhận cái giá. Hắn đã bước qua ranh giới giữa hắc và bạch, giữa chính và tà. Và từ giờ phút này, Liên Minh Tự Do sẽ không còn là một liên minh đơn thuần, mà là một ngọn cờ phản kháng, một quân bài cuối cùng trong cuộc chiến bi tráng chống lại quyền năng tối thượng, mở ra một chương mới đầy khắc nghiệt và bóng tối.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.