Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 339: Vết Nứt Niềm Tin: Giữa Biển Máu Thiên Sát Cốc
Tống Vấn Thiên đứng đó, giữa cảnh hoang tàn của Thiên Không Chi Thành, như một ngọn hải đăng duy nhất trong đêm tối. Hắn đã đẩy lùi được một Thiên Sứ, nhưng cả tòa thành đang oằn mình chống đỡ, những tiếng kêu gào, tiếng đổ vỡ, tiếng gầm thét của linh thú và ma vật tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Ánh sáng từ Thiên Địa Quy Tắc Kính trong tháp chỉ huy vẫn lung linh, nhưng giờ đây nó dường như cũng nhuốm màu đỏ của lửa và máu, như một lời nhắc nhở về cái giá phải trả cho con đường tự do. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu, và những "tổn thất nặng nề" mà Thiên Cơ Lão Nhân đã cảnh báo, có lẽ, chỉ còn là vấn đề thời gian. Một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, nhưng nó không phải là một kỷ nguyên của vinh quang ngay lập tức, mà là một kỷ nguyên của đau thương, của sự hy sinh, và của những cuộc chiến bi tráng chưa từng có. Nhưng dù thế nào đi nữa, hắn vẫn sẽ không lùi bước, bởi Thiên Đạo không phải là chân lý duy nhất. Con đường này, hắn tự mình mở ra, và hắn sẽ đi đến cùng.
Trong tâm trí Tống Vấn Thiên, giữa sự hỗn loạn của hiện tại, một hình ảnh chợt lóe lên – hình ảnh của một quá khứ xa xăm, nơi một linh hồn khác cũng đã từng đối mặt với sự tàn nhẫn và vô cảm tương tự của cái gọi là “ý chí Thiên Đạo”. Một hình ảnh về một biển máu và lửa, về sự hy sinh vô nghĩa, về một niềm tin sụp đổ. Đó là ký ức của Cổ Thanh Huyền, cái bóng mà Thiên Đạo đã cố gắng dập tắt suốt năm nghìn năm, nay lại trỗi dậy như một ngọn lửa u ám trong tâm hồn hắn.
***
**Thiên Sát Cốc**
Năm nghìn năm trước, Thiên Sát Cốc không phải là một cái tên đơn thuần, mà là một vết sẹo hằn sâu vào lịch sử Thiên Nguyên Giới, một nấm mồ tập thể chôn vùi vô số anh linh và cả niềm tin. Vào thời khắc ấy, Cốc này đã biến thành một lò luyện ngục trần gian, nơi gió rít lên như tiếng than khóc của hàng vạn oan hồn, tiếng gầm gừ của yêu thú và tiếng xương cốt va vào nhau tạo nên một khúc bi ca thê lương. Đá nhọn lởm chởm, cây cối khô héo vặn vẹo như những linh hồn bị tra tấn, và những vực sâu hun hút dường như nuốt chửng mọi tia sáng hy vọng. Trên nền cảnh hoang tàn ấy, những tàn tích của thành lũy, đền đài bị phá hủy còn sót lại, như những chứng nhân câm lặng cho sự tàn khốc của trận chiến đã và đang diễn ra.
Mùi máu tanh nồng nặc, quyện lẫn với mùi kim loại gỉ sét, mùi đất khô cằn và hơi thở tử khí, tạo thành một luồng khí ngột ngạt, đặc quánh đến mức gần như có thể chạm vào. Bầu không khí nặng nề, tràn ngập sát khí, đè nén lên mỗi hơi thở, mỗi nhịp đập của trái tim. Linh khí trong Thiên Sát Cốc bị ô nhiễm nặng nề, trở nên đục ngầu và khó hấp thụ, khiến các tu sĩ cảm thấy như bị rút cạn sức lực chỉ sau một thời gian ngắn. Ánh sáng le lói xuyên qua tầng mây đen đặc quánh cũng mang một màu đỏ sẫm, nhuốm màu máu và lửa, tạo nên một cảnh tượng u ám, bi thảm.
Giữa biển lửa và máu ấy, một bóng hình bạch y nổi bật lên như một đóa sen trắng tinh khiết đang nở rộ giữa vũng bùn tanh hôi. Đó là Cổ Thanh Huyền. Mái tóc vàng nhạt của nàng, thường ngày óng ả như suối mây, nay bị nhuốm bẩn bởi bụi đất và vài vệt máu khô. Đôi mắt xanh biếc như ngọc, thường mang vẻ xa cách và cao quý, giờ đây ánh lên sự kiên quyết tột độ, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi thống khổ khôn tả. Thanh kiếm trong tay nàng, phát ra luồng kiếm quang lạnh lẽo như sương tuyết, chém tan từng ma vật, từng con quỷ dữ đang ào ạt tấn công. Bạch y của nàng, vốn tinh khôi, giờ đã loang lổ những vết máu, không chỉ của kẻ địch mà còn của chính nàng.
Quân đoàn Ma Tôn Huyết Hải, dưới sự chỉ huy của Ma Tôn khét tiếng, Huyết Hải, đang dâng lên như thủy triều cuồng nộ, áp đảo mọi phòng tuyến chính đạo. Tiếng gào thét của chúng rung chuyển cả Thiên Sát Cốc, tiếng cười man rợ của những con quỷ khát máu vang vọng khắp nơi, gieo rắc nỗi kinh hoàng vào tâm trí những tu sĩ đang cố gắng chống cự.
“Không thể nào... chúng ta không thể thua!” Cổ Thanh Huyền nghiến răng, nội tâm nàng gào thét. “Thiên Đạo sẽ không để điều này xảy ra! Thiên Đạo sẽ bảo vệ những người con của mình!” Nàng tin tưởng tuyệt đối vào điều đó, vào cái gọi là "ý chí Thiên Đạo" mà nàng đã phụng sự cả đời. Nhưng hiện thực trước mắt lại là một bức tranh hoàn toàn đối lập. Từng chiến hữu thân quen, từng gương mặt tràn đầy nhiệt huyết, giờ đây lần lượt ngã xuống dưới lưỡi đao tàn nhẫn của Ma Tôn quân. “Cứu ta với!” “Ma Tôn đáng chết!” Những tiếng kêu tuyệt vọng xé nát không gian, nhưng chúng nhanh chóng bị nhấn chìm trong tiếng gầm thét của quân đoàn ma vật.
Kiếm pháp của Cổ Thanh Huyền tuyệt diệu, mỗi nhát chém đều mang theo sự tinh túy của kiếm đạo, nhưng nàng chỉ như một cánh chim đơn độc giữa bão tố. Nàng cố gắng cứu vãn tình thế, lao vào những nơi nguy hiểm nhất, giải cứu những tu sĩ đang bị bao vây. Nhưng cứ một kẻ được cứu, thì mười kẻ khác lại ngã xuống. Khí tức của Ma Tôn Huyết Hải, như một ngọn núi đen kịt, cao ngất trời, đè nén mọi hy vọng. Hắn ta đứng sừng sững giữa chiến trường, thân hình to lớn, làn da đỏ như máu, đôi mắt tóe lửa khát máu. Mỗi cử động của hắn đều mang theo sức mạnh hủy diệt, khiến đất trời rung chuyển.
Trong một khoảnh khắc sơ hở, khi Cổ Thanh Huyền đang dốc sức cứu một nhóm tu sĩ bị mắc kẹt, một luồng ma khí đen đặc, mang theo mùi máu tanh nồng nặc và sự thù hận vô biên, bất ngờ ập đến từ phía sau. Ma Tôn Huyết Hải, với một nụ cười man rợ trên môi, đã ra tay. Một chưởng lực khủng khiếp, mang theo sức mạnh của biển máu và xương khô, đánh thẳng vào lưng nàng. Cổ Thanh Huyền kịp thời xoay người, vung kiếm đỡ, nhưng sức mạnh của Ma Tôn là không thể chống lại. Thanh kiếm của nàng bị đánh bật sang một bên, và một vết thương sâu hoắm xé toạc vai trái của nàng. Máu tươi nhuộm đỏ thêm bạch y, đau đớn tê tái lan khắp cơ thể. Nàng lảo đảo lùi lại, đôi mắt xanh biếc tràn ngập sự kinh hoàng.
Ma Tôn Huyết Hải cười vang, tiếng cười ghê rợn như tiếng quỷ khóc. “Tiểu tiện nhân! Ngươi không phải đối thủ của ta! Thiên Đạo của ngươi đang ở đâu? Sao không đến cứu ngươi?” Hắn ta chế giễu, rồi lại vung tay, chuẩn bị giáng đòn kết liễu. Cổ Thanh Huyền cảm thấy một sự bất lực cùng cực. Nàng đã dốc hết sức lực, nhưng dường như tất cả đều vô nghĩa. Nàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời bị mây đen che phủ, khao khát một tia sáng, một sự can thiệp từ Thiên Đạo mà nàng đã tin tưởng bấy lâu.
***
**Vọng Tiên Đài**
Cùng lúc đó, trên đỉnh Vọng Tiên Đài, một nơi linh thiêng thường ngày bao phủ bởi mây mù và linh khí thanh khiết, giờ đây lại mang một vẻ lạnh lẽo đến thấu xương. Vọng Tiên Đài cao vút, như một ngón tay chỉ thẳng lên trời xanh, nơi mà các tu sĩ tin rằng là nơi Thiên Đạo ngự trị. Trời quang mây tạnh trên đỉnh đài, nhưng từ phía Thiên Sát Cốc, những đám mây đen kịt đang cuồn cuộn kéo đến, như những con quái vật khổng lồ đang nuốt chửng ánh sáng, tạo nên một ranh giới rõ rệt giữa sự yên bình giả tạo và địa ngục trần gian.
Giữa sự tương phản khắc nghiệt ấy, Zǐ Wēi Xiān Jūn xuất hiện, thân hình hắn cao lớn, y phục trắng tinh thêu hoa văn tinh xảo, không một hạt bụi bám vào. Nét mặt hắn lạnh lùng như băng đá, đôi mắt sâu thẳm không hề gợn sóng cảm xúc, chỉ phản chiếu một sự tin tưởng tuyệt đối vào sứ mệnh của mình. Bên cạnh hắn là vài Thiên Sứ lấp lánh ánh vàng, dung mạo xinh đẹp đến mức siêu phàm, nhưng đôi mắt chúng cũng vô cảm, trống rỗng như những pho tượng. Chúng mặc y phục trắng muốt, tỏa ra ánh sáng thần thánh, nhưng khí chất lại lạnh lẽo như những lưỡi dao sắc bén.
Zǐ Wēi Xiān Jūn nhìn xuống chiến trường đang nhuốm máu ở Thiên Sát Cốc, nơi hàng vạn sinh linh đang giãy giụa trong đau đớn và tuyệt vọng. Hắn không hề chớp mắt, không hề biểu lộ một chút động lòng trắc ẩn nào. Đối với hắn, đó chỉ là những quân cờ đang di chuyển trên bàn cờ lớn của Thiên Đạo.
Trong khoảnh khắc sinh tử, khi Ma Tôn Huyết Hải chuẩn bị giáng đòn cuối cùng lên Cổ Thanh Huyền, nàng và một vài tu sĩ còn sống sót, những người đã cố gắng rút lui lên sườn núi, nhìn thấy Zǐ Wēi Xiān Jūn. Một tia hy vọng mong manh bùng lên trong lòng họ. Nàng, dù bị thương nặng, vẫn gắng gượng cất tiếng, tiếng nói yếu ớt nhưng đầy khẩn cầu: “Zǐ Wēi Xiān Jūn! Xin ngài hãy chi viện! Thiên Sát Cốc sắp thất thủ! Hàng vạn sinh linh đang lâm nguy!” Nàng tin rằng Thiên Đạo sẽ không bỏ rơi những người con trung thành của mình, sẽ không để tà ma lộng hành.
Nhưng đáp lại lời cầu xin khẩn thiết của nàng là một sự im lặng đáng sợ. Zǐ Wēi Xiān Jūn vẫn bất động, ánh mắt vô cảm lướt qua nàng như thể nàng chỉ là một hạt bụi nhỏ bé. Rồi, hắn cất giọng, âm thanh trong trẻo nhưng lạnh lùng đến tột độ, như tiếng chuông ngân vang từ cõi hư vô, không chút cảm xúc: “Để Ma Tôn tiến sâu hơn vào Thiên Sát Cốc, sau đó phong ấn toàn bộ thung lũng. Sự hy sinh này là cần thiết để triệt tiêu vĩnh viễn mầm họa.”
Cổ Thanh Huyền đứng sững sờ, như bị sét đánh ngang tai. Nàng không thể tin vào những gì mình vừa nghe. “Nhưng... nhưng như vậy là bỏ mặc hàng vạn sinh linh! Có cách nào khác không? Chúng ta vẫn có thể chống cự! Chúng ta vẫn có thể đẩy lùi chúng!” Nàng tuyệt vọng hỏi, giọng nói run rẩy, hy vọng cuối cùng đang dần tan biến.
Zǐ Wēi Xiān Jūn quay đầu lại, đôi mắt vô cảm đối diện với nàng. Ánh mắt hắn như lưỡi dao băng, cắt nát mọi hy vọng còn sót lại. “Ý chí Thiên Đạo đã định. Sự hy sinh của một phần nhỏ là cần thiết để bảo toàn đại cục. Kẻ nào kháng lệnh, sẽ bị coi là nghịch thiên.” Hắn lặp lại, ngữ điệu không một chút dao động, như thể đang đọc một chiếu chỉ đã được định sẵn từ muôn đời. “Không có ‘cách khác’ khi Thiên Đạo đã an bài. Ngươi nghi ngờ ý trời?” Câu hỏi cuối cùng, không mang tính chất chất vấn, mà là một lời cảnh cáo lạnh lùng, như một lưỡi kiếm vô hình đâm thẳng vào niềm tin của Cổ Thanh Huyền.
Sự tàn nhẫn và vô cảm của Zǐ Wēi Xiān Jūn, cùng với những lời lẽ biện minh cho sự hy sinh vô nghĩa, khiến Cổ Thanh Huyền cảm thấy một sự lạnh lẽo thấu xương, không phải từ gió núi, mà từ tận sâu thẳm tâm hồn. Nàng nhìn những tu sĩ còn lại, ánh mắt họ tràn ngập sự tuyệt vọng và nỗi kinh hoàng. Họ đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, đã cống hiến tất cả cho chính đạo, cho Thiên Đạo, nhưng giờ đây lại bị bỏ rơi, bị biến thành vật tế thần một cách tàn nhẫn.
Zǐ Wēi Xiān Jūn không đợi thêm. Hắn phất tay. Một luồng Thiên Đạo chi lực khổng lồ, sáng chói như mặt trời, nhưng lại mang theo sự lạnh lẽo của cái chết, bắt đầu hội tụ. Từ bốn phía Thiên Sát Cốc, những cột sáng khổng lồ dâng lên, kết nối với nhau, tạo thành một kết giới năng lượng vô hình nhưng cực kỳ kiên cố. Kết giới ấy dần dần co lại, phong tỏa toàn bộ Thiên Sát Cốc, bất chấp tiếng kêu gào thảm thiết của các tu sĩ chính đạo đang bị kẹt bên trong. Tiếng thét của họ, tiếng rên rỉ của những người bị thương, tiếng gầm gừ của ma vật, tất cả đều bị nuốt chửng bởi bức màn năng lượng đang hình thành.
Cổ Thanh Huyền đứng sững sờ, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng này. Trái tim nàng đau đớn như bị xé làm trăm mảnh. Niềm tin vững chắc bấy lâu nay vào sự công bằng và nhân từ của Thiên Đạo, vào lời hứa bảo vệ chúng sinh của nó, giờ đây sụp đổ hoàn toàn. Đó không phải là một sự bảo vệ, mà là một sự hy sinh lạnh lùng, được tính toán kỹ lưỡng, không chút tình người.
***
**Sau khi Thiên Sát Cốc bị phong ấn**
Cổ Thanh Huyền gắng gượng thoát ra khỏi rìa Thiên Sát Cốc, chỉ vài khoảnh khắc trước khi kết giới phong ấn hoàn tất. Nàng cảm thấy như toàn bộ sức lực trong cơ thể đã bị rút cạn, nhưng không phải do vết thương hay sự mệt mỏi thể chất, mà là từ một nỗi đau tinh thần tột độ. Nàng quay đầu lại, nhìn vào thung lũng đang dần bị một kết giới năng lượng khổng lồ bao phủ. Bức màn ánh sáng vàng kim, lấp lánh như tinh tú, nhưng lại mang một vẻ tàn nhẫn vô cùng, từ từ khép lại, nhốt chặt tất cả những gì còn sót lại bên trong.
Từ bên trong kết giới, những tiếng gào thét của các tu sĩ chính đạo, những lời cầu xin cuối cùng, những tiếng chửi rủa đầy căm phẫn, hòa quyện với tiếng cười man rợ của Ma Tôn Huyết Hải. Tất cả những âm thanh của sự sống và cái chết, của hy vọng và tuyệt vọng, đều bị nuốt chửng, bị bóp nghẹt. Rồi, một sự im lặng đáng sợ bao trùm. Một sự im lặng nặng nề, khiến không gian dường như ngưng đọng, chỉ còn lại tiếng gió hú thê lương mang theo hơi lạnh của tử khí, và tiếng sấm chớp không ngừng trên bầu trời đầy mây đen dày đặc.
Cổ Thanh Huyền quỵ xuống, đôi tay bấu chặt vào đất đá lởm chởm, móng tay cào cấu vào nền đất khô cằn. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa lẫn với những vệt máu khô và bụi bẩn. Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo đến tận xương tủy, không phải vì khí lạnh của Thiên Sát Cốc, mà từ chính sự tàn nhẫn, vô cảm của cái gọi là 'ý chí Thiên Đạo' mà nàng đã phụng sự bấy lâu. Mùi máu tanh vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện với mùi ozone khét lẹt từ Thiên Đạo chi lực vừa phong ấn, tạo nên một cảm giác ghê tởm, khiến nàng muốn nôn mửa.
“Đây... đây không phải là đạo... Đây là sự thao túng... sự hy sinh vô nghĩa!” Giọng nàng thì thào, khản đặc, như thể đang nói với chính mình, hoặc với một vị thần câm lặng trên cao. Nàng đã tin tưởng, đã chiến đấu, đã cống hiến tuổi thanh xuân và cả mạng sống của mình cho một lý tưởng, cho một Thiên Đạo mà nàng nghĩ là công bằng, là bảo vệ chúng sinh. Nhưng tất cả chỉ là một trò đùa tàn nhẫn.
Nàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen kịt, nơi những tia sét xé toạc màn đêm u tối. Đôi mắt xanh biếc của nàng không còn sự kính sợ, không còn niềm tin. Thay vào đó, là một sự căm phẫn đến tận cùng, một nỗi thất vọng sâu sắc. “Thiên Đạo, ngươi không phải là chân lý! Ngươi chỉ là một kẻ điều khiển tàn nhẫn!” Lời thề độc địa ấy, không thành tiếng, nhưng lại vang vọng như sấm sét trong tâm hồn nàng. Niềm tin bấy lâu nay của nàng vào sự công bằng và nhân từ của Thiên Đạo đã sụp đổ hoàn toàn, tan nát như những mảnh thủy tinh vỡ vụn.
Trong khoảnh khắc đó, Cổ Thanh Huyền cảm thấy một nỗi cô độc tột cùng. Nàng đã mất tất cả: chiến hữu, niềm tin, và cả một phần tâm hồn. Nàng không còn biết mình phải đi đâu, phải tin vào điều gì. Thiên Đạo, thứ mà nàng đã tôn thờ, đã quay lưng lại với nàng, với tất cả những người đã chiến đấu dưới danh nghĩa của nó. Cái chết của hàng vạn tu sĩ chính đạo trong Thiên Sát Cốc, không phải là sự hy sinh cho một lý tưởng cao cả, mà là một sự hy sinh vô nghĩa, bị Thiên Đạo lợi dụng để đạt được mục đích của riêng nó. Một sự thật phũ phàng, tàn khốc hơn bất kỳ lưỡi dao nào.
Nàng quỳ đó, giữa sự hoang tàn, một vết nứt sâu hoắm đã hình thành trong tâm hồn nàng, một vết nứt không thể hàn gắn. Kể từ giây phút này, Cổ Thanh Huyền không còn là Cổ Thanh Huyền của trước kia nữa. Nàng đã chứng kiến sự thật trần trụi, sự vô cảm của quyền năng tối thượng, và từ đó, một hạt mầm hoài nghi đã được gieo vào sâu thẳm tâm trí nàng, nảy nở thành một sự cô độc không thể san sẻ. Con đường phía trước của nàng, từ nay về sau, sẽ là một hành trình đi tìm kiếm một chân lý khác, một con đường mà không cần sự chấp thuận hay ban phước của một Thiên Đạo giả dối.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.