Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 340: Huyết Tế Cấm Thuật: Bóng Hình Thiên Đạo Vĩnh Hằng
Trái tim nàng đau đớn như bị xé làm trăm mảnh. Niềm tin vững chắc bấy lâu nay vào sự công bằng và nhân từ của Thiên Đạo, vào lời hứa bảo vệ chúng sinh của nó, giờ đây sụp đổ hoàn toàn. Đó không phải là một sự bảo vệ, mà là một sự hy sinh lạnh lùng, được tính toán kỹ lưỡng, không chút tình người.
***
Sau khi Thiên Sát Cốc bị phong ấn
Cổ Thanh Huyền gắng gượng thoát ra khỏi rìa Thiên Sát Cốc, chỉ vài khoảnh khắc trước khi kết giới phong ấn hoàn tất. Nàng cảm thấy như toàn bộ sức lực trong cơ thể đã bị rút cạn, nhưng không phải do vết thương hay sự mệt mỏi thể chất, mà là từ một nỗi đau tinh thần tột độ. Nàng quay đầu lại, nhìn vào thung lũng đang dần bị một kết giới năng lượng khổng lồ bao phủ. Bức màn ánh sáng vàng kim, lấp lánh như tinh tú, nhưng lại mang một vẻ tàn nhẫn vô cùng, từ từ khép lại, nhốt chặt tất cả những gì còn sót lại bên trong.
Từ bên trong kết giới, những tiếng gào thét của các tu sĩ chính đạo, những lời cầu xin cuối cùng, những tiếng chửi rủa đầy căm phẫn, hòa quyện với tiếng cười man rợ của Ma Tôn Huyết Hải. Tất cả những âm thanh của sự sống và cái chết, của hy vọng và tuyệt vọng, đều bị nuốt chửng, bị bóp nghẹt. Rồi, một sự im lặng đáng sợ bao trùm. Một sự im lặng nặng nề, khiến không gian dường như ngưng đọng, chỉ còn lại tiếng gió hú thê lương mang theo hơi lạnh của tử khí, và tiếng sấm chớp không ngừng trên bầu trời đầy mây đen dày đặc.
Cổ Thanh Huyền quỵ xuống, đôi tay bấu chặt vào đất đá lởm chởm, móng tay cào cấu vào nền đất khô cằn. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa lẫn với những vệt máu khô và bụi bẩn. Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo đến tận xương tủy, không phải vì khí lạnh của Thiên Sát Cốc, mà từ chính sự tàn nhẫn, vô cảm của cái gọi là 'ý chí Thiên Đạo' mà nàng đã phụng sự bấy lâu. Mùi máu tanh vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện với mùi ozone khét lẹt từ Thiên Đạo chi lực vừa phong ấn, tạo nên một cảm giác ghê tởm, khiến nàng muốn nôn mửa.
“Đây... đây không phải là đạo... Đây là sự thao túng... sự hy sinh vô nghĩa!” Giọng nàng thì thào, khản đặc, như thể đang nói với chính mình, hoặc với một vị thần câm lặng trên cao. Nàng đã tin tưởng, đã chiến đấu, đã cống hiến tuổi thanh xuân và cả mạng sống của mình cho một lý tưởng, cho một Thiên Đạo mà nàng nghĩ là công bằng, là bảo vệ chúng sinh. Nhưng tất cả chỉ là một trò đùa tàn nhẫn.
Nàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen kịt, nơi những tia sét xé toạc màn đêm u tối. Đôi mắt xanh biếc của nàng không còn sự kính sợ, không còn niềm tin. Thay vào đó, là một sự căm phẫn đến tận cùng, một nỗi thất vọng sâu sắc. “Thiên Đạo, ngươi không phải là chân lý! Ngươi chỉ là một kẻ điều khiển tàn nhẫn!” Lời thề độc địa ấy, không thành tiếng, nhưng lại vang vọng như sấm sét trong tâm hồn nàng. Niềm tin bấy lâu nay của nàng vào sự công bằng và nhân từ của Thiên Đạo đã sụp đổ hoàn toàn, tan nát như những mảnh thủy tinh vỡ vụn.
Trong khoảnh khắc đó, Cổ Thanh Huyền cảm thấy một nỗi cô độc tột cùng. Nàng đã mất tất cả: chiến hữu, niềm tin, và cả một phần tâm hồn. Nàng không còn biết mình phải đi đâu, phải tin vào điều gì. Thiên Đạo, thứ mà nàng đã tôn thờ, đã quay lưng lại với nàng, với tất cả những người đã chiến đấu dưới danh nghĩa của nó. Cái chết của hàng vạn tu sĩ chính đạo trong Thiên Sát Cốc, không phải là sự hy sinh cho một lý tưởng cao cả, mà là một sự hy sinh vô nghĩa, bị Thiên Đạo lợi dụng để đạt được mục đích của riêng nó. Một sự thật phũ phàng, tàn khốc hơn bất kỳ lưỡi dao nào.
Nàng quỳ đó, giữa sự hoang tàn, một vết nứt sâu hoắm đã hình thành trong tâm hồn nàng, một vết nứt không thể hàn gắn. Kể từ giây phút này, Cổ Thanh Huyền không còn là Cổ Thanh Huyền của trước kia nữa. Nàng đã chứng kiến sự thật trần trụi, sự vô cảm của quyền năng tối thượng, và từ đó, một hạt mầm hoài nghi đã được gieo vào sâu thẳm tâm trí nàng, nảy nở thành một sự cô độc không thể san sẻ. Con đường phía trước của nàng, từ nay về sau, sẽ là một hành trình đi tìm kiếm một chân lý khác, một con đường mà không cần sự chấp thuận hay ban phước của một Thiên Đạo giả dối.
***
Cổ Thanh Huyền không biết mình đã quỳ bao lâu. Thời gian dường như ngừng trôi trong sự hỗn loạn của nỗi đau và sự vỡ vụn niềm tin. Khi nàng đứng dậy, cơ thể rã rời, đôi mắt nàng quét qua chiến trường Thiên Sát Cốc tàn khốc. Từ đỉnh núi nhìn xuống, cảnh tượng càng thêm thê lương. Những ngọn núi đá nhọn hoắt, lởm chởm như răng nanh của quỷ, nay nhuốm một màu đỏ sẫm của máu và ma khí. Cây cối khô héo, thân cành trơ trụi, như những bàn tay xương xẩu vươn lên cầu xin giữa vực sâu hun hút. Từng mảng đất đá bị xé toạc, để lộ ra những vết nứt sâu hoắm, từ đó những luồng khí đen kịt của tử vong không ngừng bốc lên, hòa vào bầu không khí đã quá đỗi ngột ngạt.
Những tàn tích của thành lũy, đền đài của các tông môn chính đạo giờ đây chỉ còn là đống đổ nát, gạch đá vỡ vụn, sắt thép gỉ sét. Chúng nằm rải rác giữa những xác chết chồng chất, không phân biệt chính tà, tất cả đều bị nghiền nát bởi cơn thịnh nộ của Ma Tôn Huyết Hải và sự tàn nhẫn của Thiên Đạo. Tiếng gió rít qua những khe đá, nghe như tiếng than khóc của hàng vạn linh hồn oan khuất. Đôi khi, một tiếng gầm gừ yếu ớt của một con yêu thú còn sót lại, hoặc tiếng xương cốt va vào nhau khi một cơn gió mạnh thổi qua, lại càng tăng thêm sự rùng rợn.
Mùi máu tanh nồng nặc, đến mức dường như đã ngấm vào từng tế bào trong cơ thể nàng. Nó quyện lẫn với mùi kim loại gỉ sét từ những binh khí vỡ nát, mùi đất khô cằn bị xới tung, và đặc biệt là mùi tử khí nồng nặc, chua loét từ những thi thể đang phân hủy. Linh khí trong cốc đã bị ô nhiễm nặng nề, trở nên đục ngầu và khó hấp thụ, biến nơi đây thành một địa ngục trần gian. Ánh sáng ban ngày, dù là u ám, cũng không thể xua tan được cái không khí nặng nề, tràn ngập sát khí và cảm giác chết chóc bao trùm. Bầu trời vẫn đầy mây đen vần vũ, thỉnh thoảng một tia sét lại xé ngang, chiếu rọi khung cảnh hoang tàn như một lời nguyền.
Cổ Thanh Huyền nhớ lại những khoảnh khắc cuối cùng của trận chiến. Nàng đã chiến đấu điên cuồng, đôi mắt xanh biếc rực lửa, kiếm pháp như thần, nhưng sức người có hạn. Nàng tận mắt chứng kiến từng chiến hữu, từng huynh đệ đồng môn ngã xuống. Một tu sĩ trẻ, với khuôn mặt đầy vẻ chính trực, vừa hô to "Vì Thiên Đạo, vì chúng sinh!" đã bị một chưởng của Ma Tôn Huyết Hải đánh tan xác. Một nữ tu sĩ xinh đẹp, pháp thuật xuất chúng, bị một đám ma vật xé xác thành từng mảnh trước khi nàng kịp ra tay cứu giúp. Tiếng la hét tuyệt vọng của họ, tiếng gầm thét man rợ của Ma Tôn, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự hủy diệt.
Trong khoảnh khắc đó, Cổ Thanh Huyền chỉ có thể thầm thốt lên trong nội tâm: "Thiên Đạo... Ngài ở đâu? Sao lại bỏ rơi chúng sinh của Ngài trong thời khắc này?" Niềm tin của nàng, dù đã lung lay từ mệnh lệnh tàn nhẫn của Zǐ Wēi Xiān Jūn, vẫn còn chút tia hy vọng mong manh vào sự can thiệp cuối cùng, vào một phép màu nào đó. Nhưng không, chỉ có sự im lặng lạnh lẽo từ bầu trời, và sự tàn bạo của Ma Tôn Huyết Hải.
Ma Tôn Huyết Hải, một nhân vật cao lớn, phủ trong áo giáp đen kịt, đôi mắt đỏ rực như máu, đang đứng ngạo nghễ giữa biển xác. Hắn ta tung ra một đòn tấn công hủy diệt cuối cùng, một cột ma khí khổng lồ bốc thẳng lên trời, xé toạc mây đen, đẩy toàn bộ các thế lực chính đạo còn sót lại vào bờ vực thẳm của sự diệt vong. Những tu sĩ còn sống sót, dù là những cường giả hàng đầu của chính đạo, cũng chỉ có thể gào thét trong tuyệt vọng, nhìn về phía hư vô, mong chờ một sự cứu rỗi không bao giờ đến. Cổ Thanh Huyền cảm thấy một sự bất lực cùng cực, một nỗi đau xé lòng khi nhìn thấy những gương mặt thân quen, những ánh mắt kiên cường giờ đây chỉ còn là sự tuyệt vọng và cái chết.
***
Giữa những đống đổ nát ngổn ngang, không khí vẫn căng thẳng đến nghẹt thở, sát khí vẫn nồng nặc như chưa hề tan biến. Ánh sáng yếu ớt xuyên qua làn khói bụi, chỉ đủ để chiếu rọi những cảnh tượng thê lương. Mùi máu và tử khí càng rõ rệt, bám víu lấy từng hơi thở, từng tế bào thần kinh. Từ phía sau chiến tuyến, nơi những ngọn núi đá cao chót vót bị xé toạc, Zǐ Wēi Xiān Jūn, với vẻ ngoài thanh khiết và cao quý đến khó tin, đang lơ lửng giữa không trung. Đôi mắt hắn ta lạnh lùng như băng, không một chút biểu cảm, nhìn xuống chiến trường như nhìn một ván cờ đã được định trước. Bên cạnh hắn ta là hàng chục Thiên Sứ, với đôi cánh trắng mờ ảo, dung mạo xinh đẹp nhưng đôi mắt vô cảm, cùng với các Đại Hộ Pháp mang áo choàng xám bạc, khí tức hùng hậu nhưng ánh mắt cũng trống rỗng.
Cổ Thanh Huyền, dù đang chiến đấu ở tuyến đầu, cố gắng cản bước những ma vật còn sót lại, vẫn cảm nhận được sự hiện diện lạnh lẽo này. Nàng nhìn thấy Zǐ Wēi Xiān Jūn giơ tay lên, một động tác nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sức mạnh của thiên uy. Hắn ta không nói nhiều, chỉ một câu mệnh lệnh ngắn gọn, vang vọng trong không gian như một tiếng chuông tử thần:
"Ý chí Thiên Đạo đã định. Hy sinh là cần thiết để cân bằng. Rút lui!" Giọng nói của Zǐ Wēi Xiān Jūn trong trẻo, du dương như tiếng ngọc va chạm, nhưng lại mang một sự tàn nhẫn đến thấu xương. Không một chút cảm xúc, không một lời tiếc thương, hắn ta đã tuyên án tử hình cho hàng vạn sinh linh.
Ngay lập tức, các Thiên Sứ và Đại Hộ Pháp lạnh lùng thi hành lệnh. Họ không hề quay đầu lại, không hề có ý định cứu giúp những tu sĩ chính đạo đang tuyệt vọng chiến đấu. Họ lướt đi như những bóng ma, bỏ mặc hàng ngàn tu sĩ đang bị bao vây, bị xé xác bởi quân đoàn ma vật. Những tiếng kêu gào thảm thiết vang lên: "Không! Đừng bỏ chúng tôi! Cứu mạng!" Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng đáng sợ và những ánh mắt vô cảm của các Thiên Sứ. "Đây là ý chí của Thiên Đạo. Kẻ nào chống đối, chịu chết!" Một Thiên Sứ lãnh đạm tuyên bố, khi một tu sĩ chính đạo cố gắng níu lấy vạt áo của hắn.
Cổ Thanh Huyền tận mắt chứng kiến cảnh tượng bi thương này. Nàng thấy một Đại Hộ Pháp, người từng là sư huynh của một đồng môn nàng, quay lưng bỏ đi, để lại người đồng môn kia bị hàng chục ma vật vây hãm. Ánh mắt của người đồng môn đó, trước khi bị nuốt chửng bởi bóng tối, là một sự kết hợp của tuyệt vọng, kinh hoàng và cả sự phản bội. Cổ Thanh Huyền cảm thấy một ngọn lửa phẫn nộ bùng lên trong lòng. Nàng đã từng tin rằng Thiên Đạo là công bằng, là bảo hộ chúng sinh. Nhưng giờ đây, nó lại chính là kẻ đã đẩy họ vào chỗ chết, một cách lạnh lùng và tính toán đến tàn nhẫn.
"Không thể nào... Đây không phải là Thiên Đạo mà ta đã thề nguyện phụng sự!" Nàng thì thầm, giọng nói run rẩy. Nàng đã chiến đấu với niềm tin rằng sự hy sinh của họ có ý nghĩa, rằng họ đang làm điều đúng đắn dưới sự chỉ dẫn của Thiên Đạo. Nhưng sự thật phũ phàng đã đập tan tất cả. Họ không phải là những anh hùng được Thiên Đạo bảo trợ, mà chỉ là những quân cờ bị vứt bỏ khi không còn giá trị sử dụng.
Niềm tin của nàng, vốn đã sứt mẻ sau khi chứng kiến mệnh lệnh phong ấn tàn khốc, giờ đây hoàn toàn vỡ vụn. Zǐ Wēi Xiān Jūn, đại diện của Thiên Đạo, đã không ngần ngại hy sinh vô số sinh mạng để đạt được mục đích của nó, không một chút do dự, không một chút thương xót. Nàng hiểu ra rằng cái gọi là "cân bằng" mà Thiên Đạo đề cập, thực chất là một sự tính toán lạnh lùng, một sự duy trì "trật tự" bằng bất cứ giá nào, kể cả phải giẫm đạp lên hàng vạn sinh linh vô tội. Sự tàn nhẫn này đã khắc sâu vào tâm khảm Cổ Thanh Huyền, gieo mầm cho một sự hoài nghi sâu sắc và một nỗi căm phẫn khó nguôi ngoai đối với cái gọi là Thiên Đạo.
***
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, khi Ma Tôn Huyết Hải chuẩn bị tung ra đòn kết liễu, khi tiếng la hét cuối cùng của các tu sĩ chính đạo đã tắt hẳn, một bóng người chợt xuất hiện giữa làn ma khí cuồn cuộn. Hắn ta không xuất hiện từ phía các Thiên Sứ, cũng không phải từ hàng ngũ tu sĩ chính đạo đang tan rã. Hắn ta xuất hiện từ hư vô, như một ảo ảnh được dệt nên từ chính không gian và thời gian.
Dáng người thanh mảnh nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, bền bỉ, không hề nao núng trước ma khí ngập trời. Khuôn mặt thư sinh, ngũ quan hài hòa, toát lên vẻ thông minh và suy tư sâu sắc. Đôi mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả tinh tú, thường mang một vẻ hoài nghi khó nhận thấy, nhưng giờ đây, trong ánh sáng đỏ sẫm của ma khí, chúng lại rực lên một quyết tâm sắt đá. Tóc đen nhánh, được buộc gọn gàng, bay phất phơ trong gió lạnh. Trang phục của hắn đơn giản, một trường bào màu xanh sẫm đã bạc màu vì phong trần, không phô trương nhưng lại ẩn chứa một khí chất phi thường, không hòa lẫn với bất kỳ ai.
Cổ Thanh Huyền, dù đang bị thương và kiệt sức, cũng ngẩng đầu nhìn lên. Nàng chưa từng thấy người này trước đây, nhưng khí chất của hắn ta lại khiến nàng cảm thấy một sự giao thoa kỳ lạ, một sự quen thuộc bí ẩn. Người đó chính là Tống Vấn Thiên của thời đại này.
Hắn ta chậm rãi bước về phía Ma Tôn Huyết Hải, không nhanh không chậm, như thể đang dạo chơi trong vườn nhà chứ không phải đối mặt với kẻ hủy diệt thế gian. Ma khí và tử khí đạt đến đỉnh điểm xung quanh Ma Tôn, tạo thành một vùng xoáy đen ngòm, nuốt chửng mọi ánh sáng. Mùi máu tanh đến khó chịu, quyện với mùi lưu huỳnh khét lẹt từ ma khí, khiến không gian trở nên đặc quánh. Tiếng gầm của Ma Tôn vẫn vang vọng khắp nơi, nhưng khi Tống Vấn Thiên xuất hiện, một sự im lặng kỳ lạ đột nhiên bao trùm.
Ma Tôn Huyết Hải, kẻ đang say sưa với chiến thắng, khẽ nheo đôi mắt đỏ rực. Hắn ta cảm nhận được một luồng khí tức khác lạ từ Tống Vấn Thiên, một luồng khí tức không thuộc về chính đạo hay ma đạo, một luồng khí tức ẩn chứa sức mạnh khủng khiếp nhưng lại không thể bị nắm bắt.
Tống Vấn Thiên dừng lại, đối mặt trực diện với Ma Tôn. Hắn ta giơ tay lên, không phải để tấn công, mà là để vẽ một phù văn phức tạp trong không khí. Phù văn đó không hề phát ra ánh sáng chói lọi hay năng lượng hùng hậu, mà chỉ là một đường nét mờ ảo, như một vết nứt trên tấm màn không gian.
"Thiên Đạo nếu không cứu, ta tự cứu lấy mình..." Giọng nói của Tống Vấn Thiên trầm ổn, vang vọng giữa không gian tĩnh lặng, nhưng lại như một lời tuyên thệ trước vũ trụ. "...Cấm thuật, Huyết Tế Vạn Pháp!"
Ngay khi chữ "Pháp" vừa dứt, phù văn mờ ảo kia đột nhiên bùng nổ. Không phải là một vụ nổ ánh sáng rực rỡ, mà là một sự bùng nổ của sắc đỏ thẫm, đỏ như máu, đỏ như linh hồn bị xé toạc. Hàng vạn sợi tơ máu từ trong cơ thể Tống Vấn Thiên bắn ra, không ngừng kết nối với phù văn, biến nó thành một lưới nhện khổng lồ, bao trùm lấy Ma Tôn Huyết Hải. Mỗi sợi tơ máu đều mang theo một phần sinh mệnh, một phần linh hồn của Tống Vấn Thiên, khiến sắc mặt hắn ta trở nên trắng bệch ngay lập tức.
Đây là một cấm thuật cổ xưa, một con đường điên rồ mà không ai dám chạm tới, bởi nó đòi hỏi sự hiến tế bản thân đến tận cùng. Không phải là hiến tế để cầu xin Thiên Đạo ban phước, mà là hiến tế để ép buộc Thiên Đạo phải chấp nhận, phải nhượng bộ. Nó là một sự bẻ cong quy tắc, một sự lách luật táo bạo, một con đường không được Thiên Đạo công nhận, thậm chí là bị nó căm ghét.
Ma Tôn Huyết Hải gầm lên một tiếng giận dữ. Hắn ta cảm thấy một sức mạnh vô hình đang trói buộc mình, không phải là lực lượng của chính đạo, cũng không phải là Thiên Đạo chi lực, mà là một thứ gì đó hoàn toàn xa lạ, một thứ sức mạnh đến từ ý chí thuần túy của một cá nhân. Hắn ta cố gắng vùng vẫy, ma khí cuồn cuộn muốn xé tan tấm lưới máu, nhưng càng vùng vẫy, những sợi tơ máu lại càng siết chặt hơn, hút đi sức mạnh của hắn.
Hào quang đỏ rực của cấm thuật bùng nổ, đối đầu trực diện với ma khí đen kịt của Ma Tôn Huyết Hải. Một cuộc chiến không lời diễn ra, không phải là giao tranh của phép thuật, mà là cuộc đối đầu của ý chí. Cuối cùng, ma khí của Ma Tôn Huyết Hải bị đẩy lùi từng chút một. Một phong ấn khổng lồ, được tạo thành từ những sợi tơ máu và phù văn cổ xưa, bao trùm lấy hắn ta, kéo hắn ta xuống vực sâu của Thiên Sát Cốc.
Cổ Thanh Huyền chứng kiến tất cả. Nàng thấy Ma Tôn Huyết Hải bị phong ấn, nhưng nàng cũng thấy Tống Vấn Thiên ngã xuống. Cơ thể hắn ta suy yếu nghiêm trọng, tựa như một ngọn nến sắp tàn. Làn da hắn trắng bệch như tuyết, môi hắn không còn một giọt máu, và hơi thở của hắn yếu ớt đến mức gần như không thể nhận ra. Hắn ta đã trả một cái giá quá đắt, cái giá bằng chính sinh mệnh và đạo cơ của mình.
Tuy nhiên, trước khi ý thức hoàn toàn chìm vào bóng tối, ánh mắt sâu thẳm của Tống Vấn Thiên vẫn tìm đến Cổ Thanh Huyền. Ánh mắt ấy không có sự hối tiếc, không có sự tuyệt vọng, mà chỉ có một sự bình thản đến lạ lùng, và một thông điệp vô ngôn: "Thiên Đạo không phải là chân lý duy nhất. Con đường này, ta tự mình mở ra."
Cổ Thanh Huyền cảm thấy một sự chấn động sâu sắc. Nỗi đau mất mát, sự phẫn nộ trước sự tàn nhẫn của Thiên Đạo vẫn còn đó, nhưng giờ đây, một tia sáng yếu ớt của hy vọng, một sự ngưỡng mộ đối với hành động hy sinh đầy bi tráng của Tống Vấn Thiên đã len lỏi vào tâm hồn nàng. Hắn ta đã không cầu xin Thiên Đạo, không tuân theo ý chí của nó. Hắn đã tự mình tạo ra một con đường, một giải pháp, dù phải trả giá bằng tất cả.
Nàng quỳ xuống bên cạnh Tống Vấn Thiên, bàn tay run rẩy chạm vào gò má lạnh giá của hắn. Hắn ta không phải là một Thiên Sứ vô cảm, không phải là một Đại Hộ Pháp mù quáng. Hắn ta là một con người, với ý chí mạnh mẽ và một trái tim dám đối đầu với số phận. Nỗi cô độc trong nàng dường như đã tìm thấy một sự đồng điệu. Hắn đã chứng minh rằng có một con đường khác, một con đường không cần sự chấp thuận của bất kỳ ai, ngay cả Thiên Đạo.
Một vết nứt sâu hoắm đã hình thành trong tâm hồn nàng từ những gì Thiên Đạo đã làm, nhưng chính hành động của Tống Vấn Thiên đã gieo vào đó một hạt mầm mới. Một hạt mầm của sự kiên định, của hoài nghi sâu sắc hơn, và của một quyết tâm tìm kiếm chân lý cho riêng mình. Cổ Thanh Huyền không còn là Cổ Thanh Huyền của trước kia. Nàng đã chứng kiến sự thật trần trụi của quyền năng tối thượng, và từ nay, con đường của nàng sẽ là một hành trình đi tìm kiếm một chân lý khác, một con đường mà không cần sự chấp thuận hay ban phước của một Thiên Đạo giả dối, một con đường mà Tống Vấn Thiên đã bằng xương máu của mình mở ra.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.