Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 346: Pháp Tắc Sơ Khai: Hộ Pháp Giáng Lâm
Áp lực vô hình từ Thiên Đạo dẫu đã dịu đi phần nào sau tiếng sấm cảnh cáo, vẫn như một tấm màn lụa mỏng nhưng nặng nề bao trùm lấy không gian, khiến khí tức trong động phủ trở nên ngột ngạt hơn. Tống Vấn Thiên (cổ đại) vẫn ngồi yên đó, tựa như một pho tượng đá cổ xưa, nhưng bên trong hắn, một cỗ năng lượng đang lặng lẽ vận hành, tinh vi và phức tạp hơn bất kỳ công pháp tu luyện nào từng tồn tại trong Thiên Nguyên Giới. Hắn không ngừng điều chỉnh, hoàn thiện những phù văn và trận pháp xung quanh, biến động phủ thành một pháo đài bí mật, nơi những rung động dù nhỏ nhất cũng được che giấu, bẻ cong, hoặc hấp thụ, nhằm qua mắt ý chí tối thượng đang giám sát vạn vật. Mùi đất ẩm và đá lạnh lẽo đặc trưng của hang động hòa lẫn với một mùi hương thảo dược thanh khiết, thoang thoảng phát ra từ chính Tống Vấn Thiên, như thể cơ thể hắn đang tự biến đổi, tự tinh lọc, trở thành một phần của thứ "pháp tắc" mà hắn đang kiến tạo.
Ngay bên ngoài lớp trận pháp cuối cùng, Cổ Thanh Huyền đứng sững người, đôi mắt xanh biếc như ngọc long lanh trong bóng tối, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ những phù văn đang luân chuyển trên vách đá. Nàng đã vượt qua mọi chướng ngại, như một bóng ma lướt đi không dấu vết, linh giác sắc bén của nàng đã cảnh báo về những lớp trận pháp tinh vi được bố trí để ngăn cản sự thâm nhập. Nhưng Tống Vấn Thiên, hoặc là quá tự tin, hoặc là không ngờ rằng có kẻ nào dám mạo hiểm sinh mạng để tiếp cận hắn trong thời điểm nhạy cảm này, nên những trận pháp cuối cùng không được kích hoạt hoàn toàn. Nàng không vội vã tiến vào, mà ẩn mình trong một khe đá khuất, hít thở thật sâu để trấn an trái tim đang đập mạnh một cách bất thường.
Cảm giác về luồng năng lượng lạ lùng bên trong động phủ càng lúc càng rõ ràng. Nó không phải là linh khí thuần túy mà tu sĩ thường hấp thu, cũng không phải ma khí cuồng bạo của kẻ nghịch đồ, mà là một sự kết hợp kỳ dị, một bản giao hưởng của những thứ lẽ ra không thể tồn tại cùng nhau. Nó mang theo hơi thở của sự sống và cái chết, của sự hủy diệt và tái sinh, nhưng không theo cách mà Thiên Đạo đã định sẵn. "Đây chính là 'pháp tắc' mà hắn đã tạo ra sao?" Nàng thầm thì trong tâm trí, giọng nói nội tâm mang theo sự kinh ngạc không thể che giấu. "Nó... khác biệt đến mức nào?" Nàng đã từng chứng kiến vô số kỳ tài, vô số công pháp độc đáo, nhưng chưa bao giờ có thứ gì khiến nàng cảm thấy lạc lõng và hoài nghi về toàn bộ nền tảng tu luyện của mình như lúc này.
Ánh mắt Cổ Thanh Huyền tập trung vào Tống Vấn Thiên. Dáng người thanh mảnh của hắn toát lên vẻ cô độc và kiên định đến lạ. Khuôn mặt thư sinh của hắn giờ đây hiện rõ vẻ suy tư sâu sắc, đôi mắt nhắm nghiền như thể đang nhìn vào một thế giới khác, một chân lý khác. Tóc đen nhánh của hắn buông xõa trên vai, tạo nên một sự tương phản mạnh mẽ với khí tức đang bao quanh. Nàng cảm nhận được sự "lệch chuẩn" trong linh khí xung quanh hắn, một sự bẻ cong quy tắc tự nhiên mà Thiên Đạo không thể chấp nhận. Đó không phải là sự đối kháng trực diện, mà là một sự trốn tránh, một sự lách luật tinh vi, tạo ra một lỗ hổng trong bức tường vững chắc của Thiên Đạo.
Nội tâm Cổ Thanh Huyền dậy sóng. Từ khi sinh ra, nàng đã được nuôi dưỡng trong giáo điều về sự vĩ đại và bất diệt của Thiên Đạo. Mọi thứ trong Thiên Nguyên Giới đều vận hành theo ý chí của nó, mọi thành công hay thất bại đều là sự an bài của nó. Nàng đã từng tự hào là một trong những người bảo vệ trật tự đó, một sứ giả của Thiên Đạo. Nhưng Tống Vấn Thiên, kẻ mà nàng theo dõi đã lâu, lại đang phá vỡ mọi niềm tin của nàng, không bằng vũ lực, mà bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của quy luật.
"Tại sao Thiên Đạo lại dung thứ cho sự tồn tại này?" Nàng lại tự hỏi, một câu hỏi đầy chất phản loạn trong tâm trí nàng. Nàng không tin Thiên Đạo không biết. Với sức mạnh của nó, mọi ngóc ngách của thế giới đều nằm trong tầm kiểm soát. Chắc chắn nó đã cảm nhận được sự tồn tại của Tống Vấn Thiên, của những 'pháp tắc' sơ khai này. Vậy tại sao nó lại chỉ phản ứng bằng một tiếng sấm cảnh cáo, chứ không phải một cuộc trấn áp toàn diện? Hay là... nó chưa thể hiểu rõ được bản chất của thứ mà Tống Vấn Thiên đang kiến tạo, nên không thể trực tiếp giáng đòn hủy diệt? Ý nghĩ này khiến nàng rùng mình. Nếu đúng như vậy, Tống Vấn Thiên không chỉ đang đi trên một con đường nguy hiểm, mà còn đang mở ra một khả năng chưa từng có, một lỗ hổng trong quyền năng tối thượng.
Nàng vẫn ẩn mình, quan sát từng cử động nhỏ của hắn, cố gắng giải mã từng sợi khí tức, từng luồng năng lượng đang tuôn chảy. Mùi ozone nhè nhẹ trong không khí, một mùi hương thường xuất hiện sau những tia sét, nhưng ở đây nó lại như một dấu hiệu của sự biến đổi, một sự thay đổi trong cấu trúc của linh khí. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, muốn tiến lại gần hơn, muốn chạm vào nguồn năng lượng kỳ lạ đó, muốn hiểu rõ hơn về con đường mà Tống Vấn Thiên đang mở ra. Con đường này, dẫu đầy chông gai và nguy hiểm, lại hứa hẹn một sự tự do mà chưa từng ai dám nghĩ đến. Và nàng, Cổ Thanh Huyền, không thể đứng ngoài cuộc, dù trái tim nàng vẫn còn vương vấn nỗi sợ hãi về sự trừng phạt của Thiên Đạo.
Trong khoảnh khắc Cổ Thanh Huyền đang chìm đắm trong suy tư và sự giằng xé nội tâm, một tiếng nổ kinh thiên động địa bất ngờ vang lên, xé toạc màn đêm tĩnh lặng của sơn cốc. Âm thanh ấy không chỉ là một tiếng nổ đơn thuần, mà như một quả bom trấn động cả không gian và thời gian, khiến Cổ Thanh Huyền giật mình, theo bản năng lùi sâu hơn vào trong khe đá. Mặt đất rung chuyển dữ dội, những viên đá nhỏ từ trần động rơi xuống lả tả, hòa cùng tiếng gió rít gào như oán linh.
Trước mắt nàng, trận pháp bảo vệ kiên cố nhất của động phủ, thứ mà Tống Vấn Thiên đã tốn bao công sức để che giấu, bỗng chốc vỡ vụn như những tấm kính mỏng manh. Từng phù văn cổ xưa bùng cháy rồi tan biến, để lại những vệt sáng lấp lánh như bụi sao trong không khí, trước khi hoàn toàn bị nuốt chửng bởi một luồng sáng vàng kim chói lòa. Luồng sáng ấy không chỉ mang theo sức mạnh hủy diệt, mà còn chứa đựng một ý chí bá đạo, một sự tức giận không thể nghi ngờ, rõ ràng là đến từ Thiên Đạo. Mùi ozone trở nên nồng đậm hơn, mang theo vị kim loại tanh nồng của sự phá hủy.
Từ trong luồng sáng vàng kim, một bóng hình cao lớn, uy nghi hiện ra. Đó là một chiến thần được đúc từ ý chí và sức mạnh của Thiên Đạo. Toàn thân hắn được bao bọc trong chiến giáp màu vàng kim lấp lánh, mỗi chi tiết đều khắc họa những phù văn cổ xưa, tỏa ra khí tức áp đảo, khiến không gian xung quanh như bị nén chặt. Khuôn mặt hắn ẩn sau một chiếc mặt nạ vàng khắc phù văn tinh xảo, chỉ lộ ra đôi mắt sắc lạnh như điện, không chứa chút cảm xúc nào, chỉ có sự phán xét và hủy diệt. Hắn ta chính là Đại Hộ Pháp, một trong những cánh tay quyền năng nhất của Thiên Đạo, người mà mỗi lần xuất hiện đều đồng nghĩa với sự trấn áp những mối đe dọa cực lớn, những kẻ dám thách thức trật tự đã được định sẵn. Trong tay hắn là một thanh trường thương vàng kim, phát ra ánh sáng chói lòa, như thể được đúc từ chính những tia sét của Thiên Đạo.
Đại Hộ Pháp không nói một lời, cử động của hắn nhanh như chớp, mang theo sức mạnh của một ngọn núi sụp đổ. Hắn vung trường thương trong tay, một luồng năng lượng hủy diệt mang theo ý chí của Thiên Đạo trực tiếp nhắm vào Tống Vấn Thiên, người vẫn đang ngồi xếp bằng giữa động phủ. Luồng năng lượng ấy không chỉ là một đòn đánh vật lý, mà còn là một làn sóng tinh thần, một sự trấn áp tuyệt đối, muốn nghiền nát cả thân thể và ý chí của kẻ "dị đoan". Tiếng gió rít gào quanh ngọn thương, mang theo những mảnh đá vụn và hơi ẩm từ vách động, tạo nên một cơn lốc hủy diệt.
Cổ Thanh Huyền, chứng kiến cảnh tượng này, không khỏi kinh hoàng. Nàng đã từng thấy Đại Hộ Pháp ra tay, nhưng chưa bao giờ thấy hắn xuất hiện một cách trực diện và đầy giận dữ như vậy. Điều này cho thấy Thiên Đạo đã thực sự tức giận, đã nhận thấy mối đe dọa từ Tống Vấn Thiên là nghiêm trọng đến mức nào. Nàng cảm thấy một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không chỉ vì sức mạnh đáng sợ của Đại Hộ Pháp, mà còn vì sự lo lắng cho Tống Vấn Thiên. Liệu hắn có thể chống đỡ được đòn đánh mang theo ý chí của Thiên Đạo này không?
Một âm thanh trầm đục vang lên, như tiếng kim loại va chạm vào đá, nhưng không phải là sự va chạm trực diện. Luồng năng lượng từ trường thương của Đại Hộ Pháp, đáng lẽ phải xuyên thủng mọi thứ, lại như đâm vào một tấm màng vô hình, hoặc bị hấp thụ một phần rồi phản lại một cách khó hiểu. Ngọn thương khựng lại trong tích tắc, không thể tiến thêm, và một phần sức mạnh của nó dường như bị bẻ cong, trượt đi, chỉ để lại những vết nứt nhỏ trên nền đá ẩm ướt xung quanh Tống Vấn Thiên.
Đại Hộ Pháp khẽ nhíu mày, dù khuôn mặt hắn bị che sau mặt nạ, Cổ Thanh Huyền vẫn cảm nhận được sự ngạc nhiên thoáng qua trong đôi mắt điện quang của hắn. "Dị đoan, Thiên Đạo không dung!" Giọng nói của Đại Hộ Pháp vang vọng khắp động phủ, như tiếng sấm rền, như tiếng chuông đồng vọng từ vực sâu, mang theo uy quyền và sự phán xét tuyệt đối của Thiên Đạo. Mỗi từ thốt ra đều như những mũi tên sắc nhọn, găm thẳng vào tâm trí, muốn nghiền nát ý chí của Tống Vấn Thiên. Không khí càng trở nên nặng nề, áp lực tinh thần đè nặng lên mọi thứ, khiến những mảnh đá vụn đang rơi cũng như bị đóng băng giữa không trung.
Tống Vấn Thiên, vẫn giữ tư thế ngồi xếp bằng, nhưng đôi mắt hắn đã mở ra. Ánh nhìn của hắn sắc bén như xuyên thủng hư không, không chút hoảng sợ, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ và một chút thấu hiểu. Hắn đã dự đoán được sự can thiệp này, thậm chí còn mong chờ nó, bởi đó là bằng chứng rõ ràng nhất cho thấy con đường của hắn đang đi đúng hướng, đang thực sự chạm đến giới hạn của Thiên Đạo.
Thay vì dùng linh lực thuần túy để đối kháng, hắn vận dụng "Cổ Đại Phản Thiên Công", một công pháp không ghi trong bất kỳ điển tịch nào, một con đường do chính hắn khai sáng, dựa trên sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của quy luật. Hắn kích hoạt những "pháp tắc" sơ khai đã ấp ủ, những hạt mầm của một chân lý mới đang nảy nở trong cơ thể và linh hồn hắn. Năng lượng của hắn không va chạm trực diện với trường thương của Đại Hộ Pháp, mà như một dòng nước chảy quanh, mềm mại nhưng kiên cường. Nó không đối đầu, mà bẻ cong, làm chệch hướng, làm suy yếu uy lực của đòn đánh một cách tinh vi.
Trường thương của Đại Hộ Pháp, đáng lẽ phải xuyên thủng mọi thứ, lại như đâm vào hư không, hoặc bị hấp thụ một phần rồi phản lại một cách khó hiểu. Mỗi khi ngọn thương gần chạm đến Tống Vấn Thiên, một luồng năng lượng vô hình lại bùng lên, không phải để chống đỡ, mà để "khuếch tán", "phân rã" hoặc "uốn cong" uy lực của đòn đánh. Cổ Thanh Huyền nhìn thấy cảnh tượng này mà không thể tin vào mắt mình. Nàng đã quen với sự áp đảo tuyệt đối của Thiên Đạo, quen với việc mọi sự phản kháng đều bị nghiền nát một cách tàn bạo. Nhưng giờ đây, một người phàm trần lại có thể "lách luật" nó ngay trước mắt nàng, không bằng sức mạnh, mà bằng sự tinh tế của trí tuệ.
Tống Vấn Thiên liên tục né tránh, không phải bằng cách di chuyển thân pháp, mà bằng cách điều chỉnh trường năng lượng xung quanh mình, khiến hắn trở nên bất khả xâm phạm, hoặc ít nhất là vô cùng khó chạm tới. Hắn phân tích, và dùng những thủ đoạn tinh vi, biến ảo để chống đỡ. Mỗi cử động của hắn đều là một phép tính, một sự thấu hiểu về cách bẻ cong quy luật mà không phá vỡ nó hoàn toàn. Hắn giống như một nghệ nhân đang chơi đùa với những sợi dây của định mệnh, khéo léo gỡ rối và uốn nắn chúng theo ý mình.
Đại Hộ Pháp gầm lên một tiếng giận dữ. Cơn thịnh nộ của Thiên Đạo như muốn bùng nổ qua thân hình hắn. "Ngươi... Ngươi đã làm gì? Tại sao Thiên Đạo chi lực lại không thể trấn áp ngươi?!" Giọng hắn vang vọng, không còn vẻ uy nghi tuyệt đối, mà xen lẫn sự kinh ngạc và hoài nghi. Hắn tăng cường công kích, trường thương trong tay biến thành hàng vạn luồng sáng vàng kim, như một cơn mưa sao băng hủy diệt trút xuống Tống Vấn Thiên. Nhưng mỗi đòn đánh dù uy mãnh đến đâu cũng không thể chạm đến Tống Vấn Thiên một cách triệt để. Chúng hoặc là bị chệch hướng, hoặc là bị hấp thụ vào hư vô, hoặc là bị phản lại một phần, không đủ để gây ra bất kỳ tổn thương nào đáng kể.
Tống Vấn Thiên, trong khoảnh khắc hiếm hoi, lướt qua một suy nghĩ trong đầu: "Pháp tắc này... quả nhiên hữu dụng. Nhưng vẫn còn quá sơ khai, không thể kéo dài." Hắn cảm nhận được sự hao tổn nhanh chóng của năng lượng, của cả ý chí và linh hồn. Những "pháp tắc" này, dù hiệu quả, nhưng vẫn còn quá non nớt, chưa đủ vững chắc để chống lại sự trấn áp liên tục từ Thiên Đạo. Đây là một cuộc đấu trí và sức bền, không phải là một trận chiến quyền năng thông thường.
Cổ Thanh Huyền nín thở, đôi mắt không chớp, chứng kiến từng khoảnh khắc của trận chiến. Nàng nhìn thấy sự tức giận và bối rối của Đại Hộ Pháp, một cảm xúc mà nàng chưa từng thấy ở một đại diện của Thiên Đạo. Điều này chứng tỏ rằng thứ mà Tống Vấn Thiên đang làm nằm ngoài sự hiểu biết và kiểm soát của Thiên Đạo. Cơn giận của Đại Hộ Pháp không chỉ vì Tống Vấn Thiên dám phản kháng, mà còn vì hắn không thể hiểu tại sao sự phản kháng này lại có thể tồn tại.
Tống Vấn Thiên vẫn kiên định, ánh mắt hắn ánh lên một ngọn lửa bất khuất. Hắn biết rằng đây chỉ là bước khởi đầu. Cuộc đối đầu này không phải là một trận chiến sinh tử để tiêu diệt đối phương, mà là một phép thử, một sự khẳng định về khả năng tồn tại của con đường mà hắn đang mở ra. Mặc dù hắn đã chống đỡ thành công những đòn đánh đầu tiên, nhưng sự hao tổn và sự truy đuổi không ngừng của Thiên Đạo sẽ là một thách thức lâu dài, đòi hỏi hắn phải liên tục sáng tạo và mạnh mẽ hơn. Con đường này, hắn tự mình mở ra, và hắn sẽ không bao giờ lùi bước.
Đại Hộ Pháp gầm lên một tiếng nữa, nâng trường thương lên cao, toàn thân hắn bùng cháy bởi một luồng sáng vàng kim chói lòa hơn, ý chí Thiên Đạo ngưng tụ đến cực điểm, tạo thành một mũi nhọn sắc bén, nhắm thẳng vào trái tim Tống Vấn Thiên, quyết tâm xuyên thủng mọi phòng ngự, mọi "pháp tắc" dị đoan. Không khí xung quanh như đông đặc lại, và mùi kim loại lạnh lẽo trở nên gay gắt, báo hiệu một đòn đánh cuối cùng, mang theo toàn bộ sức mạnh hủy diệt của Thiên Đạo. Tống Vấn Thiên khẽ thở dài, hơi thở mang theo mùi thảo dược thanh khiết, đôi mắt hắn vẫn kiên định, sẵn sàng đối mặt với thử thách tiếp theo, nhưng nội tâm hắn đã bắt đầu tính toán một con đường thoát, một cách để bảo toàn hạt mầm của "pháp tắc" này.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.