Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 345: Hạt Mầm Của Đạo: Thử Nghiệm Trong Bóng Tối
Ánh mắt Cổ Thanh Huyền vẫn còn vương vấn sự hoài nghi, nhưng sâu thẳm trong đó, một tia tò mò đã nhen nhóm thành ngọn lửa âm ỉ. Nàng tự nhủ rằng mình cần phải hiểu rõ hơn bản chất của 'pháp tắc' mà Tống Vấn Thiên (cổ đại) đang tạo ra, trước khi quyết định hoàn toàn tin tưởng hay phản đối. Câu nói ấy vang vọng trong tâm trí nàng, thôi thúc nàng hành động. Đêm đã khuya, ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, chỉ đủ rọi xuống một vệt sáng bạc mờ ảo, làm nổi bật đường nét uốn lượn của những ngọn núi xa xa. Không khí se lạnh, mang theo hơi ẩm của màn đêm, thấm vào từng thớ thịt.
Cổ Thanh Huyền khẽ hít một hơi thật sâu, đôi mắt xanh biếc như ngọc khẽ nheo lại, quét qua vùng ngoại vi Cổ Nguyệt Thành. Từ vị trí ẩn mình trên đỉnh núi, nàng có thể cảm nhận rõ ràng sự căng thẳng vẫn còn bao trùm, một lớp lưới vô hình của Thiên Đạo đang siết chặt. Tiếng gió hú quái dị từ xa, nghe như tiếng ai oán của hàng vạn linh hồn bị giam cầm, thỉnh thoảng lại vang lên, như lời nhắc nhở về sự hiện diện không thể lay chuyển của Thiên Đạo. Bên dưới, những lính gác Thiên Đạo vẫn tuần tra đều đặn, bước chân nặng nề, tiếng áo giáp va vào nhau khô khốc phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm khuya. Chúng là những con rối trung thành, mù quáng tuân theo ý chí tối thượng, không một chút nghi ngờ hay phản kháng. Mùi đất ẩm và lá mục mục rữa hòa lẫn với mùi thép lạnh từ vũ khí của bọn lính, tạo nên một thứ hỗn tạp khó chịu, gợi lên cảm giác về sự tàn phá và cái chết vẫn đang lảng vảng.
Cổ Thanh Huyền biết rằng mình không còn nhiều thời gian. Sự giám sát của Thiên Đạo ngày càng chặt chẽ, và động thái của Tống Vấn Thiên, dù chỉ là những dấu hiệu yếu ớt, cũng đã bị Thiên Đạo cảm nhận được. Nàng phải hành động trước khi mọi thứ trở nên quá muộn, trước khi Thiên Đạo ra tay trấn áp hoàn toàn những mầm mống phản kháng. Với một quyết tâm thầm lặng, nàng nhẹ nhàng lướt xuống sườn núi, thân pháp uyển chuyển như một bóng ma hòa vào màn đêm. Mái tóc vàng nhạt của nàng bay nhẹ trong gió, đôi khi phản chiếu ánh trăng, tạo nên một vệt sáng mờ ảo giữa bóng tối. Nàng không vội vã, mỗi bước chân đều tính toán cẩn thận, tránh xa tầm mắt và phạm vi cảm ứng của lính gác.
***
Trong động phủ vô danh, thời gian dường như trôi chậm lại, bị bẻ cong bởi ý chí kiên định của Tống Vấn Thiên. Hắn ngồi khoanh chân trên một tấm bồ đoàn cũ kỹ, đã sờn rách theo năm tháng, trên nền đất bằng phẳng được hắn cải tạo sơ sài. Xung quanh hắn, vách đá lởm chởm được khắc vẽ dày đặc những phù văn và ký hiệu cổ quái. Chúng không phải là những phù văn truyền thống của bất kỳ môn phái nào, mà là sự pha trộn kỳ lạ giữa các biểu tượng cổ xưa và những nét vẽ tự do, dường như chỉ có hắn mới có thể lý giải. Ánh sáng trong động phủ mờ ảo, chỉ đủ để nhìn rõ những đường nét khắc trên đá, tạo nên một không khí bí ẩn, gần như thần thánh.
Tống Vấn Thiên nhắm mắt, tâm niệm tập trung cao độ. Linh khí trong động phủ bắt đầu dao động một cách kỳ lạ. Nó không còn là luồng năng lượng thuần túy, trong trẻo như khi hấp thụ từ thiên địa, mà mang theo một vẻ 'biến dị' tinh vi, một sự thay đổi khó nhận ra nhưng lại vô cùng căn bản. Hắn đang cố gắng điều khiển linh khí theo 'pháp tắc' mới mà hắn đang hình thành, một con đường hoàn toàn khác biệt so với những gì Thiên Đạo cho phép. Đây không phải là tà đạo, cũng không phải là nghịch đạo theo nghĩa thông thường, mà là một sự 'lách luật' đầy trí tuệ, một cách để tồn tại mà không cần sự ban phước hay công nhận của Thiên Đạo.
Trong đan điền của hắn, một tia sáng mờ ảo, không thuộc bất kỳ thuộc tính ngũ hành nào, lóe lên rồi nhanh chóng tắt ngúm, như một hạt mầm vừa nảy nở đã bị kìm hãm bởi một lực lượng vô hình. Hắn biết đó là sự phản ứng của Thiên Đạo, một sự trấn áp tinh vi mà không cần đến lôi kiếp hay thiên phạt. Thiên Đạo không muốn bất kỳ thứ gì nằm ngoài tầm kiểm soát của nó được hình thành.
"Không đủ... vẫn còn quá mơ hồ." Hắn thầm nhủ trong tâm trí, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch của động phủ. "Thiên Đạo như một tấm lưới khổng lồ, mỗi sợi đều là một quy tắc. Ta phải tìm ra cách lách qua những sợi lưới đó, chứ không phải phá vỡ chúng."
Hắn thở dài, một tiếng thở dài mệt mỏi nhưng không hề có ý bỏ cuộc. Ánh mắt hắn lóe lên sự kiên định không gì lay chuyển được. Hắn không ngây thơ đến mức nghĩ rằng có thể phá hủy Thiên Đạo, ít nhất là ở thời điểm hiện tại. Cuộc chiến của hắn là một cuộc chiến của ý chí và trí tuệ, không phải là một cuộc chiến của sức mạnh tuyệt đối. Hắn muốn chứng minh rằng có một con đường khác, một chân lý tồn tại độc lập, không cần sự chấp thuận của bất kỳ ai, ngay cả Thiên Đạo.
Tống Vấn Thiên mở mắt, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh tú, thường mang một vẻ hoài nghi khó nhận thấy, giờ đây lại sáng rực một tia sáng của sự tập trung cao độ. Hắn lại tiếp tục điều khiển linh khí, cố gắng ép buộc nó tuân theo ý niệm của mình. Một vòng xoáy năng lượng nhỏ bé bắt đầu hình thành quanh hắn, phát ra một ánh sáng xanh lục nhạt, nhưng chỉ tồn tại được vài nhịp thở rồi tan biến vào không khí, như chưa từng xuất hiện. Đây là thất bại thứ hàng trăm, có lẽ là hàng nghìn lần.
Hắn không nản lòng. Ngược lại, mỗi thất bại lại là một bài học quý giá, giúp hắn hiểu rõ hơn về bản chất của Thiên Đạo và những giới hạn mà nó đặt ra. Hắn với tay lấy một cuốn sổ da cũ kỹ, đã sờn màu thời gian, đặt trên một bàn đá thô sơ. Cây bút lông chim lướt trên giấy, ghi chép lại những thất bại và thành công nhỏ bé, phân tích từng chi tiết, từng dao động của linh khí, từng phản ứng dù là nhỏ nhất từ Thiên Đạo.
Từng nét chữ của hắn không chỉ là ghi chép, mà còn là sự suy tư sâu sắc. Hắn viết về cấu trúc của các pháp tắc Thiên Đạo mà hắn đã cảm nhận được, những điểm yếu tiềm ẩn mà hắn đang cố gắng khai thác. Hắn hình dung Thiên Đạo như một cỗ máy vĩ đại, vận hành bởi hàng tỷ quy tắc phức tạp. Nhiệm vụ của hắn là tìm ra những khe hở trong cỗ máy đó, những điểm mà quy tắc này mâu thuẫn với quy tắc khác, hoặc những trường hợp mà Thiên Đạo không ngờ tới. Hắn đang cố gắng không phải là phá hủy cỗ máy, mà là tạo ra một cỗ máy khác, song song với nó, nhưng hoạt động theo một nguyên lý hoàn toàn khác.
Hắn nhớ lại những lời hắn đã từng nói, "Được phép thắng không có nghĩa là thắng thật sự." Thiên Đạo cho phép tu sĩ đạt đến cảnh giới cao nhất, nhưng lại siết chặt quyền kiểm soát ở những bước đột phá cuối cùng. Hắn không muốn thắng theo cách đó. Hắn muốn thắng theo cách của riêng mình, một cách mà Thiên Đạo không thể ngờ tới và không thể sao chép.
Đêm dần trôi, sự tĩnh mịch trong động phủ bị phá vỡ bởi tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một khe đá trên trần, tạo nên một nhịp điệu đơn điệu, đều đặn. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe hở của động, tạo thành những tiếng rít khe khẽ, như lời thì thầm của một thế giới đang ngủ yên. Đôi khi, một tiếng côn trùng kêu thưa thớt, rồi lại chìm vào im lặng. Bầu không khí mát mẻ, ẩm ướt, mang theo mùi đất và rêu phong đặc trưng của hang động, giúp hắn giữ được sự tỉnh táo giữa những suy tư hỗn độn.
Tống Vấn Thiên biết mình đang đi trên một con đường cô độc, một con đường chưa từng có ai đi qua. Hắn là người tiên phong, là kẻ thử nghiệm. Mỗi bước đi của hắn đều là sự khám phá, sự định hình một chân lý mới. Áp lực nặng nề đè lên vai hắn, nhưng hắn không lùi bước. Bởi vì hắn tin, sâu thẳm trong lòng, rằng "Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất." Và con đường này, hắn tự mình mở ra.
***
Bên ngoài động phủ, Cổ Thanh Huyền đã tiến đến gần hơn. Nàng ẩn mình trong một bụi cây rậm rạp, lá cây xào xạc theo mỗi làn gió nhẹ. Từ đây, nàng có thể cảm nhận rõ ràng hơn luồng năng lượng dao động kỳ lạ phát ra từ động phủ của Tống Vấn Thiên. Nó yếu ớt, mơ hồ, nhưng lại mang một "ý chí" khác lạ, một sự sống động mà nàng chưa từng cảm nhận được từ bất kỳ pháp tắc nào do Thiên Đạo ban cho. Nó giống như một tiếng vọng từ một thế giới chưa từng tồn tại, một giai điệu lạc lõng giữa bản giao hưởng vĩ đại của Thiên Đạo.
Nàng nhớ lại những lời Tống Vấn Thiên đã nói về sự thao túng của Thiên Đạo, về những giới hạn vô hình mà nó đặt ra cho mọi sinh linh. Lúc đó, nàng còn bán tín bán nghi, bởi lẽ, cả cuộc đời nàng, cả nền văn minh tu tiên mà nàng biết, đều xây dựng trên niềm tin tuyệt đối vào Thiên Đạo. Nó là Đạo, là quy tắc, là chân lý. Nhưng giờ đây, trước cảm nhận trực tiếp này, những nghi ngờ trong lòng nàng càng trở nên rõ ràng hơn, giống như những vết nứt nhỏ trên một bức tường vững chãi.
Cổ Thanh Huyền thì thầm, giọng nói trong trẻo của nàng hòa vào tiếng gió, gần như không nghe thấy: "Đây không phải là Thiên Đạo... nhưng nó cũng không phải là tà đạo. Đây là một con đường khác. Hắn thật sự đang làm điều đó." Nàng siết chặt nắm tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Sự tò mò và nghi ngờ đã biến thành một động lực mạnh mẽ, thôi thúc nàng phải tìm hiểu cho bằng được. Nàng không thể làm ngơ trước một điều có thể thay đổi toàn bộ nhận thức của nàng về vũ trụ này.
Nàng bắt đầu cẩn trọng di chuyển, tránh né các lính gác Thiên Đạo vẫn đang tuần tra không ngừng. Chúng không chỉ là những tu sĩ bình thường, mà là những kẻ đã bị Thiên Đạo tẩy não, ý chí của chúng đã hòa nhập vào ý chí của Thiên Đạo, khiến chúng trở thành những công cụ hoàn hảo để duy trì trật tự. Việc lẩn tránh chúng đòi hỏi sự tinh tế và kỹ năng bậc thầy. Nàng sử dụng một loại ẩn thân thuật cổ xưa, gần như hòa mình vào bóng đêm, chỉ còn lại một cái bóng mờ ảo lướt qua giữa những tán cây.
Khi đến gần động phủ, nàng nhận ra rằng nó không chỉ là một hang đá tự nhiên. Xung quanh lối vào, Tống Vấn Thiên đã bố trí một lớp trận pháp phòng ngự tinh vi. Chúng không phải là những trận pháp tấn công hay phòng thủ mạnh mẽ theo kiểu thông thường, mà là những trận pháp che chắn, ngụy trang, được thiết kế để đánh lừa cảm nhận của Thiên Đạo và những kẻ theo dõi của nó. Các phù văn trên đá không phát ra linh lực mạnh mẽ, nhưng lại có một sự kết nối kỳ lạ với môi trường xung quanh, biến ảo không ngừng, khiến việc dò xét trở nên vô cùng khó khăn.
Cổ Thanh Huyền là một thiên tài về trận pháp, nàng đã từng nghiên cứu vô s�� trận đồ cổ xưa, thậm chí có những trận đồ đã bị thất truyền. Nàng nhắm mắt lại, cảm nhận từng luồng linh lực nhỏ nhất, từng sợi tơ liên kết của trận pháp. Nàng nhận thấy rằng Tống Vấn Thiên không cố gắng tạo ra một lá chắn bất khả xâm phạm, mà lại tạo ra một "mê cung" linh lực, khiến cho bất kỳ ai cố gắng dò xét đều lạc lối trong những tín hiệu nhiễu loạn. Đây là một chiến thuật thông minh, một sự "lách luật" khác, bởi vì Thiên Đạo thường chỉ phản ứng mạnh mẽ với những gì nó cảm thấy trực tiếp đe dọa, chứ không phải với những gì nó không thể định vị rõ ràng.
Nàng bắt đầu phân tích, từng bước một, nàng sử dụng kiến thức sâu rộng của mình để tìm kiếm điểm yếu, những khe hở trong mê cung linh lực này. Nàng không phá hủy, cũng không gây ra bất kỳ dao động nào quá lớn, mà nhẹ nhàng luồn lách qua từng lớp phòng ngự. Đây là một cuộc đấu trí im lặng, một vũ điệu tinh vi giữa ý chí và trí tuệ. Nàng biết rằng chỉ cần một sai sót nhỏ, Thiên Đạo sẽ ngay lập tức phát hiện ra sự hiện diện của nàng. Nhưng sự thôi thúc tìm kiếm chân lý đã lấn át mọi nỗi sợ hãi. Nàng muốn biết, Tống Vấn Thiên đang ấp ủ điều gì, và liệu cái "con đường khác" mà hắn đang tạo ra có thực sự tồn tại hay không.
Tiếng gió vẫn hú, nhưng giờ đây, trong tai Cổ Thanh Huyền, nó dường như mang một âm điệu khác, một âm điệu của sự chờ đợi, của một điều gì đó sắp sửa xảy ra. Ánh trăng lưỡi liềm dần lặn xuống, nhường chỗ cho những vệt sáng đầu tiên của bình minh, nhưng trong khu rừng rậm rạp này, bóng tối vẫn còn vương vấn, che phủ mọi bí mật.
***
Bình minh ló dạng, nhưng không mang theo sự yên bình thường thấy. Bên ngoài động phủ vô danh, một cơn giông nhỏ bất ngờ ập đến, không một dấu hiệu báo trước. Sấm sét rền vang, xé toạc màn trời, ánh chớp liên tục lóe lên, chiếu sáng khung cảnh ẩm ướt một cách chói mắt. Mùi ozone đặc trưng sau sấm sét tràn ngập không khí, mang theo một cảm giác ngột ngạt và căng thẳng.
Bên trong động phủ, Tống Vấn Thiên (cổ đại) đã thức trắng đêm. Đôi mắt hắn hằn những vệt đỏ nhưng vẫn sáng quắc, tinh thần tập trung cao độ. Hắn cẩn thận đặt một lá cây khô héo, gần như đã chết, lên bàn đá thô sơ. Lá cây này đã lìa cành từ lâu, mang màu nâu xám xịt của sự tàn úa, tượng trưng cho sự kết thúc của một vòng đời mà Thiên Đạo đã định sẵn.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung ý niệm. Một luồng năng lượng cực kỳ tinh vi, không màu sắc, không thuộc tính, chậm rãi được hắn truyền vào lá cây. Đây chính là năng lượng từ 'pháp tắc' mới mà hắn đã dày công nghiên cứu, một sự kết tinh của trí tuệ và ý chí phản kháng. Hắn không cố gắng hồi sinh lá cây một cách thần kỳ, điều đó quá thô thiển và sẽ ngay lập tức bị Thiên Đạo trấn áp. Thay vào đó, hắn chỉ muốn "bẻ cong" một quy tắc nhỏ, một sự "lách luật" tinh vi.
Lá cây không lập tức hồi sinh, nhưng một điều kỳ diệu đã xảy ra. Nó ngừng héo úa. Thay vào đó, một gân lá nhỏ xíu, gần như không thể nhận thấy bằng mắt thường, bắt đầu xanh trở lại một cách chậm rãi, từ từ, như thể thời gian bị đảo ngược, hoặc quy luật sinh diệt mà Thiên Đạo đã đặt ra bị bẻ cong một cách tinh vi. Đó không phải là sự sống lại hoàn toàn, mà là một sự trì hoãn cái chết, một sự kháng cự nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa trước định luật của tự nhiên.
Cùng lúc đó, một tiếng sấm rền vang lên ngay trên đỉnh động phủ, mạnh hơn bất kỳ tiếng sấm nào trước đó, vang vọng khắp thung lũng. Đó không phải là lôi kiếp, không phải là thiên phạt hủy diệt theo cách thông thường, mà là một tiếng cảnh báo, một sự "trừng phạt" vô hình từ Thiên Đạo cho hành vi "lách luật" này. Cả động phủ rung chuyển nhẹ, những hạt bụi nhỏ từ trần đá rơi xuống, tạo nên một âm thanh vụn vặt. Luồng áp lực vô hình từ Thiên Đạo trở nên nặng nề hơn, đè nén không gian, như muốn nghiền nát mọi thứ bên trong.
Tống Vấn Thiên (cổ đại) mở mắt, ánh nhìn sắc bén của hắn quét qua lá cây, rồi nhìn về phía vách động, nơi áp lực từ Thiên Đạo đang đè nặng. Một nụ cười nhạt nhẽo, mang theo chút trào phúng, thoáng hiện trên môi hắn. "Ngươi bắt đầu cảm nhận được rồi sao?" Hắn khẽ nói, giọng trầm ổn nhưng ánh mắt ánh lên vẻ thách thức không hề che giấu. "Vậy là ta đã đi đúng hướng."
Sự thành công nhỏ bé này không chỉ là một chiến thắng về kỹ thuật tu luyện, mà còn là một sự khẳng định ý chí của hắn. Nó chứng minh rằng Thiên Đạo không phải là bất khả xâm phạm, rằng có những "khe hở" trong luật lệ của nó, và rằng con người có thể tìm thấy một con đường riêng, không cần sự ban phước của quyền năng tối thượng. Sự sống lại của gân lá không chỉ là một phép màu, mà là một hạt mầm của hy vọng, một lời tiên tri về một tương lai mà Thiên Đạo chưa từng dự liệu.
Hắn cẩn thận bao bọc lá cây lại, cất giấu nó vào trong một hộp ngọc nhỏ, niêm phong cẩn thận. Đây là bằng chứng đầu tiên, một thành quả nhỏ bé nhưng vô cùng quý giá cho con đường mà hắn đang theo đuổi. Sau đó, hắn ngồi xuống, bắt đầu điều chỉnh lại các phù văn và trận pháp trong động phủ. Nét mặt hắn trầm tư, từng động tác đều mang theo sự cẩn trọng và tính toán. Hắn biết rằng sự chú ý của Thiên Đạo đã hướng về phía hắn, và hắn cần phải tăng cường khả năng che giấu của mình, biến động phủ này thành một pháo đài bí mật, một nơi mà ngay cả ý chí tối thượng cũng khó lòng xuyên thủng hoàn toàn.
Ngay bên ngoài lớp trận pháp cuối cùng, Cổ Thanh Huyền đứng sững người. Nàng đã thành công vượt qua mọi lớp bảo vệ bên ngoài, chỉ còn một rào cản mỏng manh ngăn cách nàng với Tống Vấn Thiên. Nàng đã cảm nhận được tiếng sấm rền vang, không phải là một cơn giông tự nhiên, mà là một luồng áp lực kinh hoàng, một sự thịnh nộ vô hình từ Thiên Đạo. Nó mạnh mẽ đến mức khiến nàng, một tu sĩ ở cảnh giới cao, cũng phải rùng mình. Nhưng điều khiến nàng kinh ngạc tột độ hơn cả chính là luồng năng lượng lạ lùng mà nàng cảm nhận được từ bên trong động phủ, ngay trước khi tiếng sấm vang lên. Nó là một luồng sinh khí không thuần khiết, không thuộc về bất kỳ pháp tắc nào mà nàng biết, nhưng lại mang theo một sức sống kiên cường, một ý chí bẻ cong quy luật.
Ánh mắt nàng mở lớn, không còn vẻ hoài nghi mà thay vào đó là sự choáng váng và một chút sợ hãi. Nàng đã từng nghe về những kẻ dám "nghịch thiên", nhưng đó luôn là những câu chuyện bi thảm, kết thúc bằng sự hủy diệt hoàn toàn. Còn Tống Vấn Thiên, hắn không "nghịch", hắn "lách". Hắn không đối đầu trực diện, mà tìm cách đi vòng qua, tìm những khe hở để tồn tại. Và hắn đã thành công, dù chỉ là một phần nhỏ.
Cổ Thanh Huyền không thể rời mắt khỏi động phủ. Nàng hiểu rằng, cái gân lá xanh trở lại kia, dù nhỏ bé, lại là một sự kiện chấn động, một lời thách thức ngầm đến tận cùng bản chất của Thiên Đạo. Nó không chỉ là sự thay đổi của một chiếc lá, mà là sự lay chuyển của một nền tảng tư tưởng, một khả năng về một chân lý khác. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, phải tiến vào, phải tận mắt chứng kiến, phải hiểu rõ hơn về con đường mà Tống Vấn Thiên đang mở ra. Con đường này, dẫu đầy chông gai và nguy hiểm, lại hứa hẹn một sự tự do mà chưa từng ai dám nghĩ đến. Và nàng, Cổ Thanh Huyền, không thể đứng ngoài cuộc.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.