Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 343: Bản Nguyên Chi Lung: Phá Vỡ Giới Hạn
Đêm buông xuống Thiên Nguyên Giới, nhưng không mang theo sự yên bình. Khắp nơi, những bóng đen Thiên Sứ, với đôi cánh thép và ánh mắt vô cảm, vẫn đang lùng sục, gieo rắc nỗi kinh hoàng. Cổ Thanh Huyền đã hòa mình vào bóng đêm, nhưng tâm trí nàng lại hướng về một nơi chốn bí mật, nơi ẩn chứa một ngọn lửa hy vọng mong manh. Nàng đã rời khỏi Cổ Nguyệt Thành, băng qua những dãy núi hiểm trở, lẩn tránh từng ánh mắt dò xét của Thiên Đạo Tông và những tu sĩ bị Thiên Đạo thao túng. Con đường nàng chọn là một con đường không có lối về, một con đường mà mỗi bước chân đều chứa đựng sự phản kháng thầm lặng.
Sâu trong một thung lũng hẻo lánh, được bao phủ bởi màn sương dày đặc và những thân cây cổ thụ rêu phong, Cổ Thanh Huyền dừng lại trước một vách đá dốc đứng. Nàng giơ tay, một phù ấn cổ xưa lóe lên trong lòng bàn tay, chạm nhẹ vào vách đá. Tức thì, một cánh cửa vô hình hé mở, để lộ ra một khe nứt nhỏ, vừa đủ một người chui lọt. Bên trong là một động phủ tự nhiên, đơn sơ nhưng an toàn, được nàng cải tạo và bố trí trận pháp che giấu cẩn mật từ nhiều ngày trước.
**Cảnh 1: Động Phủ Vô Danh**
Bên trong động phủ, không khí mát mẻ và ẩm ướt bao trùm. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ nhũ đá trên trần vọng xuống một vũng nước nhỏ phía góc động, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch, ru ngủ. Mùi đất ẩm, mùi đá và mùi rêu phong hòa quyện với hương linh thảo nồng nàn từ những dược liệu được rải khắp nơi, tạo nên một không gian vừa hoang sơ vừa thanh tịnh. Ánh sáng yếu ớt từ một viên dạ minh châu đặt trên bàn đá giữa động chiếu rọi, phủ lên mọi vật một sắc xanh nhạt huyền ảo.
Tống Vấn Thiên nằm bất động trên một tảng đá phẳng được phủ kín bằng những lá linh thảo tươi xanh. Khuôn mặt hắn trắng bệch, đôi môi tái nhợt, nhưng ngũ quan vẫn hài hòa, toát lên vẻ thư sinh yếu ớt. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ, có thể thấy một sự tập trung cao độ, một ý chí kiên cường vẫn còn ẩn chứa trong từng đường nét. Cơ thể hắn chằng chịt những vết thương, không chỉ là vết cắt hay vết bỏng, mà là những vết nứt vô hình trên kinh mạch, trên nguyên thần, hậu quả khủng khiếp của 'Huyết Tế Cấm Thuật'. Từng thớ thịt, từng sợi gân như đang gào thét vì đau đớn, nhưng hắn lại không hề rên rỉ, chỉ hít thở thật khẽ, cố gắng điều hòa khí tức.
Hắn hé đôi mắt sâu thẳm, chúng vẫn mang một vẻ hoài nghi cố hữu, nhưng giờ đây còn nhuốm thêm một tầng mệt mỏi và đau khổ khôn tả. Hắn cảm nhận được sự đau đớn dữ dội đang gặm nhấm từng tế bào, nhưng ý thức hắn lại dần trở nên rõ ràng hơn sau những ngày chìm trong hôn mê sâu. Đôi mắt hắn chậm rãi lướt qua khung cảnh xung quanh, ghi nhận từng chi tiết nhỏ nhất của động phủ. Hắn nhận ra đây không phải là nơi hắn từng biết, nhưng nó lại mang đến một cảm giác an toàn kỳ lạ.
Bên cạnh hắn, Cổ Thanh Huyền đang quỳ gối, lặng lẽ thay thuốc cho những vết thương đã bắt đầu khép miệng. Nàng mặc một bộ y phục tu sĩ màu xám tro đơn giản, mái tóc vàng nhạt óng ả nay được búi cao gọn gàng, không còn vẻ thần thánh cao quý của một vị tiên tử. Vẻ đẹp thuần khiết của nàng vẫn còn đó, nhưng đôi mắt xanh biếc như ngọc lại chất chứa một sự lo lắng sâu sắc, cùng với một ý chí kiên định đến lạ thường. Từng động tác của nàng đều nhẹ nhàng, cẩn trọng, như sợ làm vỡ một món đồ sứ quý giá. Hàng mi dài của nàng khẽ run lên mỗi khi chạm vào vết thương của hắn, phản chiếu sự xót xa trong lòng.
Hắn khẽ ho một tiếng, âm thanh nhỏ đến mức gần như bị tiếng nước nhỏ giọt nuốt chửng. Cổ Thanh Huyền giật mình ngẩng đầu, ánh mắt nàng chạm vào đôi mắt thâm thúy của hắn. Nàng nhìn thấy sự sống, sự tỉnh táo đã trở lại trong đáy mắt hắn, một tia hy vọng len lỏi qua nỗi đau.
"Thanh Huyền..." Tống Vấn Thiên cố gắng thốt ra lời, giọng hắn yếu ớt đến mức chỉ như một làn gió thoảng qua. "Nàng... không cần mạo hiểm... vì ta." Hắn biết, trong hoàn cảnh hiện tại, việc che giấu và bảo vệ hắn đồng nghĩa với việc đối đầu với Thiên Đạo, với cái giá phải trả có thể là cả sinh mạng. Hắn không muốn nàng phải gánh chịu số phận đó. Nàng đã làm đủ rồi.
Cổ Thanh Huyền khẽ lắc đầu, đôi môi mỏng của nàng mím chặt. Nàng nhìn hắn, ánh mắt nàng kiên quyết hơn bao giờ hết. "Huynh đã vì chân lý mà liều mạng." Giọng nàng nhỏ, nhưng từng từ lại như khắc vào không khí tĩnh lặng của động phủ, mang theo sức nặng của một lời thề. "Ta cũng vậy. Huynh cứ an tâm dưỡng thương, bên ngoài... ta sẽ lo liệu." Nàng đặt tay lên trán hắn, cảm nhận hơi nóng phả ra, rồi khẽ xoa dịu. Nàng không giải thích nhiều, không cần phải giải thích. Giữa họ, vào khoảnh khắc này, đã có một sự thấu hiểu sâu sắc mà không lời nào có thể diễn tả hết. Hành động của hắn tại Thiên Sát Cốc đã đánh đổ toàn bộ niềm tin của nàng vào Thiên Đạo, và cũng chính hành động đó đã gieo vào lòng nàng một hạt giống của sự phản kháng. Hạt giống ấy giờ đây đang nảy mầm, đâm rễ sâu vào trái tim nàng.
Tống Vấn Thiên muốn nói thêm điều gì đó, nhưng cơ thể hắn không cho phép. Một cơn đau buốt thấu xương chợt ập đến, khiến hắn phải nhắm mắt lại, cố gắng chịu đựng. Hắn cảm nhận được linh lực trong cơ thể mình đang tiêu hao một cách khủng khiếp, như một con sông lớn cạn dần. 'Huyết Tế Cấm Thuật' đã rút cạn sinh cơ của hắn, chỉ còn lại một chút tàn dư mong manh. Ngay cả việc hấp thu linh khí từ những lá linh thảo cũng trở nên khó khăn. Hắn biết, quá trình phục hồi sẽ kéo dài, thậm chí có thể mất hàng trăm năm, nếu không muốn nói là vĩnh viễn. Nhưng hắn không hối hận. Cái giá phải trả là lớn, nhưng những gì hắn thu được còn lớn hơn.
Cổ Thanh Huyền nhìn thấy sự vật lộn trong đôi mắt nhắm nghiền của hắn. Nàng lặng lẽ lấy ra một bình ngọc nhỏ, bên trong chứa đầy những viên đan dược xanh biếc, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ. Nàng đặt một viên vào miệng hắn, nhẹ nhàng xoa yết hầu giúp hắn nuốt xuống. Dược lực tinh thuần ngay lập tức lan tỏa khắp cơ thể Tống Vấn Thiên, làm dịu đi phần nào cơn đau, và giúp hắn chìm vào một giấc ngủ sâu hơn.
Sau khi Tống Vấn Thiên đã ngủ, Cổ Thanh Huyền đứng dậy, ánh mắt nàng lướt qua khắp động phủ. Nàng kiểm tra lại từng vết nứt nhỏ trên vách đá, từng khe hở dù là nhỏ nhất. Nàng cẩn thận đặt thêm những viên linh thạch, vẽ thêm những phù văn phức tạp lên vách động, gia cố thêm một tầng trận pháp phòng ngự vô hình bên ngoài. Trận pháp này không chỉ để che giấu khí tức của Tống Vấn Thiên, mà còn để ngăn chặn sự dò xét của Thiên Đạo, thứ mà nàng biết chắc chắn đang bao trùm khắp Thiên Nguyên Giới. Nàng biết, Thiên Đạo không chỉ truy lùng Tống Vấn Thiên mà còn truy lùng cả những kẻ dám che giấu hắn. Nàng đang đi trên một sợi dây mong manh, nhưng nàng không hề run sợ. "Sự sợ hãi này... chính là xiềng xích vô hình mà Thiên Đạo dùng để kiểm soát vạn vật," nàng đã thầm nghĩ như vậy. Và nàng sẽ không để nỗi sợ hãi đó trói buộc mình. Nàng sẽ là người bảo vệ ngọn lửa tự do này.
**Cảnh 2: Động Phủ Vô Danh (Vài ngày sau)**
Vài ngày sau, tình trạng của Tống Vấn Thiên đã ổn định hơn đôi chút. Mặc dù cơ thể vẫn còn tàn tạ, nhưng ý thức hắn đã hoàn toàn minh mẫn. Hắn không còn chìm trong giấc ngủ mê man, mà dành phần lớn thời gian nhắm mắt, không bận tâm đến thể xác yếu ớt. Tâm trí hắn như một đại dương mênh mông, không ngừng phân tích, suy luận. Động phủ vẫn yên tĩnh như vậy, tiếng nước nhỏ giọt vẫn đều đặn, mùi đất ẩm vẫn vương vấn, nhưng trong đầu hắn, một cơn bão trí tuệ đang càn quét.
Hắn tái hiện lại toàn bộ trận chiến tại Thiên Sát Cốc, không bỏ sót một chi tiết nào. Từ khoảnh khắc hắn thi triển 'Huyết Tế Cấm Thuật', sự chấn động của không gian, sự phẫn nộ của Thiên Đạo được thể hiện qua các hiện tượng tự nhiên, cho đến sự xuất hiện của Zǐ Wēi Xiān Jūn và cách y ra tay. Hắn không chỉ nhìn nhận những sự kiện này như một chuỗi hành động và phản ứng, mà hắn còn phân tích chúng dưới góc độ của những quy tắc, những "pháp tắc" ngầm mà Thiên Đạo vận hành.
Hắn bắt đầu nhận ra một "mô hình" nhất quán. Thiên Đạo không phải là một ý chí cảm tính, bốc đồng. Nó là một hệ thống khổng lồ, một bộ quy tắc được thiết lập để duy trì sự ổn định, để mọi thứ vận hành trong một khuôn khổ nhất định. Khi có bất kỳ yếu tố nào phá vỡ khuôn khổ đó – dù là một linh hồn quá thông minh, một tư duy quá độc lập, hay một công pháp quá "lệch chuẩn" – Thiên Đạo sẽ can thiệp. Nhưng sự can thiệp đó không phải là ngẫu nhiên hay tùy tiện. Nó tuân theo những "luật chơi" riêng của nó.
"Nó... không phải toàn năng." Tống Vấn Thiên tự nhủ trong tâm trí, giọng nói nội tâm hắn vang vọng, rõ ràng và kiên định. "Nó chỉ là một bộ quy tắc khổng lồ, một cái lồng vô hình. Nhưng lồng nào cũng có khe hở, quy tắc nào cũng có ngoại lệ... hoặc điểm yếu." Hắn nhớ lại lời của Thiên Cơ Lão Nhân, vị tiền bối đã từng nói với hắn: *"Thiên Đạo, cũng chỉ là một bộ quy tắc mà thôi..."* Lúc đó, hắn chỉ hiểu một phần. Giờ đây, hắn đã thực sự chạm đến cốt lõi của câu nói ấy.
Hắn bắt đầu soi chiếu lại mọi sự kiện trong cuộc đời mình, từ những lần hắn trì hoãn đột phá, giả vờ ngu dốt, che giấu thực lực, cho đến những lần hắn tu luyện những công pháp "lệch chuẩn". Thiên Đạo luôn tìm cách can thiệp, nhưng sự can thiệp đó thường mang tính "tinh vi", "ngụy trang". Lôi kiếp bất ngờ, công pháp bỗng nhiên sai lệch, người thân bằng hữu gặp nạn... Tất cả đều là những cách Thiên Đạo "uốn nắn" hắn, đẩy hắn trở lại quỹ đạo mà nó đã định sẵn.
Và tại Thiên Sát Cốc, khi hắn thi triển 'Huyết Tế Cấm Thuật', đó là một hành động phá vỡ quy tắc ở mức độ cao nhất. Hắn không chỉ "lách luật", mà còn "bẻ cong" nó, thậm chí là "xé rách" nó. Phản ứng của Thiên Đạo là gì? Nó phái Zǐ Wēi Xiān Jūn đến, một tồn tại đại diện cho quyền năng và ý chí của nó. Nhưng Zǐ Wēi Xiān Jūn cũng không thể tiêu diệt hắn ngay lập tức. Y chỉ có thể trấn áp, phong ấn, hoặc gây ra những hậu quả nghiêm trọng. Điều đó cho thấy, ngay cả Zǐ Wēi Xiān Jūn, hay xa hơn là Thiên Đạo, cũng có những giới hạn nhất định. Nó không thể tự do làm mọi thứ nó muốn, mà phải tuân theo "luật chơi" của chính nó.
Tống Vấn Thiên bắt đầu vận chuyển 'Cổ Đại Phản Thiên Công' một cách chậm rãi. Bộ công pháp này, vốn là một con đường tu luyện "lệch chuẩn", không được Thiên Đạo công nhận, giờ đây lại trở thành công cụ đắc lực để hắn soi chiếu ngược lại những quy tắc của Thiên Đạo. Mỗi khi linh lực của 'Cổ Đại Phản Thiên Công' chảy qua kinh mạch, hắn lại cảm nhận được một sự "sai lệch" so với "đại đạo" mà Thiên Đạo đã định sẵn. Nhưng chính sự "sai lệch" đó lại là chìa khóa.
Hắn bắt đầu nhận ra những "lỗ hổng" trong hệ thống Thiên Đạo. Ví dụ, Thiên Đạo muốn kiểm soát "vận mệnh", nhưng nó lại không thể kiểm soát tuyệt đối "ý chí tự do" của từng cá thể. Nó có thể tạo ra nghịch cảnh, gieo rắc nỗi sợ hãi, nhưng nó không thể hoàn toàn bóp chết một ý chí kiên định. Nó có thể định ra "đạo" của tu luyện, nhưng nó không thể ngăn cản một người tìm ra một "đạo" khác, một "đạo" không nằm trong phạm vi kiểm soát của nó.
Hắn chợt nhận ra, Thiên Đạo không sợ những kẻ mạnh mẽ, bởi vì sức mạnh cũng nằm trong phạm vi nó có thể định nghĩa và kiểm soát. Nó sợ những kẻ không chơi theo luật của nó, những kẻ dám đặt câu hỏi, dám tìm kiếm một chân lý khác. Nó sợ sự "bất định", sự "ngoài dự đoán". Và 'Huyết Tế Cấm Thuật' của hắn đã tạo ra một sự bất định khổng lồ, một vết nứt trong bức tường vững chắc của Thiên Đạo.
Hắn dùng chính "cái sai" của Thiên Đạo, những giới hạn và "lỗ hổng" của nó, để củng cố "cái đúng" trong Dao của mình. Nếu Thiên Đạo là một tấm lưới khổng lồ bao trùm vạn vật, thì hắn không cố gắng xé rách nó bằng vũ lực, mà hắn đang tìm kiếm một khe hở, một con đường vòng, để thoát ra khỏi tấm lưới đó mà không cần phải đối đầu trực diện. Hắn không muốn hủy diệt Thiên Đạo, mà hắn muốn chứng minh rằng có thể tồn tại mà không cần sự ban phước hay công nhận của nó. Con đường này không phải là một trận chiến quyền năng, mà là một cuộc chiến của ý chí, trí tuệ và sự kiên định.
Trong những ngày này, Cổ Thanh Huyền vẫn lặng lẽ chăm sóc hắn, thỉnh thoảng lại đặt thêm một chén linh dược bên cạnh. Nàng không hỏi hắn đang suy nghĩ gì, nhưng nàng cảm nhận được một luồng khí tức khác lạ đang dần hình thành xung quanh hắn, một luồng khí tức không thuộc về bất kỳ "đạo" nào mà nàng từng biết. Nàng biết, hắn đang ở trong một quá trình biến đổi sâu sắc, một quá trình mà nàng chỉ có thể bảo vệ từ bên ngoài, chứ không thể can thiệp. Bên ngoài động phủ, trời đã đổ một cơn mưa nhẹ, tiếng mưa rơi tí tách trên tán lá cây cổ thụ, tạo nên một bản nhạc nền buồn bã, nhưng bên trong, ngọn lửa trí tuệ của Tống Vấn Thiên lại bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.
**Cảnh 3: Động Phủ Vô Danh (Sáng sớm hôm sau)**
Sáng sớm hôm sau, trời đã trong xanh trở lại sau cơn mưa đêm. Những giọt sương mai đọng trên tán lá cây, lấp lánh dưới ánh nắng ban mai yếu ớt. Tuy nhiên, động phủ vẫn ẩn mình sâu trong sương mù, không một tia nắng nào có thể xuyên qua lớp trận pháp che giấu. Bên trong, không khí vẫn ẩm ướt và tĩnh mịch, nhưng lại tràn ngập một luồng khí tức kỳ lạ, như thể một điều gì đó vĩ đại sắp sửa ra đời.
Tống Vấn Thiên, sau nhiều ngày đêm suy ngẫm miệt mài, phân tích từng chi tiết, từng quy tắc, từng "lỗ hổng" của Thiên Đạo, cuối cùng cũng đã tìm thấy điều hắn tìm kiếm. Hắn đột ngột mở bừng mắt. Trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, không còn vẻ mệt mỏi hay đau đớn, mà thay vào đó là một tia sáng trí tuệ chói lọi, một ánh nhìn của sự giác ngộ. Tia sáng ấy không chỉ là sự thấu hiểu, mà còn là một ý chí kiên cường, một niềm tin bất diệt vào con đường mà hắn sắp mở ra.
Hắn đã tìm thấy nó – một ý tưởng sơ khai về một "pháp tắc" độc lập. Không phải là pháp tắc của Thiên Đạo, cũng không phải là pháp tắc đối nghịch lại Thiên Đạo một cách trực diện. Mà là một pháp tắc hoàn toàn tách biệt, một cách "tồn tại ngoài tầm với" của Thiên Đạo. Hắn nhận ra, Thiên Đạo kiểm soát vạn vật thông qua "luật nhân quả", "lôi kiếp", "thiên mệnh", "duyên phận"... Nhưng nếu có một con đường, một "Đạo", mà không bị ràng buộc bởi những thứ đó thì sao? Một con đường không cần sự ban phước, không cần sự công nhận, thậm chí không cần sự "dung thứ" của Thiên Đạo. Một con đường mà sinh diệt, luân hồi, tất cả đều do bản thân quyết định, chứ không phải do "thiên ý" định đoạt.
"Thiên Đạo... không thể định đoạt tất cả." Tống Vấn Thiên thì thầm, giọng hắn khản đặc nhưng tràn đầy hưng phấn và quyết tâm. Từng lời hắn nói ra không phải là những âm thanh đơn thuần, mà như những viên đá tảng, đặt nền móng cho một chân lý mới. "Con đường của ta... là con đường tự do. Không hủy diệt, mà là vượt thoát!" Hắn không muốn lật đổ Thiên Đạo, bởi vì điều đó sẽ chỉ tạo ra một Thiên Đạo mới, một vòng lặp vô tận. Hắn muốn chứng minh rằng có thể tồn tại độc lập, không cần sự chấp thuận của bất kỳ ai, ngay cả Thiên Đạo. Đây chính là bản chất của "Đạo" mà hắn đang tìm kiếm.
Hắn nhấc tay lên, một cách chậm rãi và đầy trang trọng. Trong lòng bàn tay hắn, một luồng khí tức vô hình bắt đầu tụ lại, không phải linh khí trời đất thông thường, mà là một loại năng lượng thuần túy hơn, nguyên thủy hơn, mang theo ý chí của chính Tống Vấn Thiên. Luồng khí tức ấy dần dần ngưng tụ, hình thành một "phù văn" đơn giản, chỉ gồm vài nét vẽ cơ bản, nhưng lại ẩn chứa sự biến hóa vô cùng, một sự phức tạp sâu sắc mà chỉ những kẻ đã thoát ly khỏi xiềng xích của Thiên Đạo mới có thể cảm nhận được.
Phù văn đó không lấp lánh hào quang, không tỏa ra khí tức mạnh mẽ. Nó chỉ âm thầm tồn tại, như một hạt giống bé nhỏ nhưng lại mang trong mình tiềm năng lật đổ cả một kỷ nguyên. Hắn cảm nhận được sự kết nối với thiên địa, nhưng không phải sự kết nối mà Thiên Đạo ban cho, thông qua các pháp tắc mà nó đã định sẵn. Mà là một sự kết nối "nguyên thủy" hơn, "tự do" hơn, với bản chất của vũ trụ, với chân lý khởi nguyên. Nó giống như một đứa trẻ vừa cắt đứt dây rốn, tự mình hít thở không khí của thế giới bên ngoài.
Đây chỉ là hạt giống, một ý niệm sơ khai, nhưng nó mang trong mình tiềm năng vô hạn. Nó là nền tảng cho một "pháp tắc" độc lập, một "Đạo" không bị Thiên Đạo kiểm soát, một con đường tu luyện tự do mà hắn sẽ xây dựng. Hắn biết, con đường này sẽ vô cùng gian nan, đầy rẫy hiểm nguy và cô độc. Thiên Đạo sẽ không bao giờ dung thứ cho một sự tồn tại nằm ngoài tầm kiểm soát của nó. Cuộc săn lùng của Thiên Sứ Diệt Vong vẫn đang diễn ra bên ngoài, và Cổ Thanh Huyền vẫn đang đối mặt với những hiểm nguy để bảo vệ hắn.
Nỗi đau thể xác vẫn còn đó, nhưng ý chí của Tống Vấn Thiên giờ đây đã mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn đã tìm thấy ánh sáng cuối đường hầm, một ngọn hải đăng giữa biển cả mênh mông của sự áp đặt. Hắn không còn là kẻ bị động chịu đựng, mà đã trở thành người kiến tạo, người mở đường. "Con đường này, ta tự mình mở ra." Hắn lặp lại trong tâm trí, không phải là một câu nói, mà là một lời thề, một tuyên ngôn với toàn bộ Thiên Nguyên Giới, với chính Thiên Đạo.
Cổ Thanh Huyền, đứng lặng lẽ ở cửa động phủ, đã cảm nhận được luồng khí tức thay đổi từ Tống Vấn Thiên. Nàng quay lại nhìn hắn, đôi mắt xanh biếc của nàng ánh lên một sự kinh ngạc, rồi sau đó là một niềm tin sắt đá. Nàng không hiểu rõ những gì hắn đang làm, nhưng nàng biết, hắn đã tìm thấy con đường của mình. Và nàng, bằng mọi giá, sẽ bảo vệ con đường đó, bảo vệ ngọn lửa tự do đang bùng cháy trong tâm hồn hắn. Cuộc săn lùng của Thiên Đạo vẫn đang diễn ra, nhưng trong động phủ vô danh này, một ý chí phản kháng mới đã trỗi dậy, kiên cường và bất khuất, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.