Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 362: Ảo Ảnh Cổ Xưa: Ánh Mắt Cổ Thanh Huyền và Chân Lý Mơ Hồ
Trong Thiên Không Chi Thành, ánh mắt của Tống Vấn Thiên ngập tràn ngọn lửa của một chân lý mới, một ‘Dao’ độc lập đang chờ được khai mở giữa thế gian. Lời thề của hắn, kiên định và bi tráng, vang vọng trong đại điện, gieo vào lòng các tu sĩ Liên Minh một hạt giống hy vọng tưởng chừng đã lụi tàn. Nhưng dù tương lai có vẻ đã được định hình bởi ý chí quật cường của Tống Vấn Thiên, thì quá khứ lại ẩn chứa những mảnh ghép rợn người, những vòng lặp tàn khốc mà không phải ai cũng có thể nhận ra. Ngọn lửa phản kháng không phải là mới mẻ, nhưng liệu cách thức của nó có thực sự thay đổi?
Năm ngàn năm về trước, trên Huyết Hải Đảo, một cuộc chiến đã diễn ra, nhuộm đỏ cả đất trời, định hình lại trật tự của Thiên Nguyên Giới theo một cách mà ít ai thực sự hiểu được.
***
Trên một vách đá cheo leo, bị bào mòn bởi gió và muối biển qua hàng ngàn năm, Cổ Thanh Huyền đứng lặng. Nơi này, dù tách biệt khỏi trung tâm hỗn chiến bên dưới, vẫn không thể thoát khỏi bầu không khí u ám, chết chóc bao trùm toàn bộ Huyết Hải Đảo. Các tàn tích của đền đài cổ kính, những bức thành quách đổ nát, chỉ còn trơ trọi những cột đá gãy đổ và các bức tường nứt nẻ, hoen ố một màu đỏ sẫm hoặc đen kịt. Đó không phải là màu của đá, mà là màu của huyết khí đã ngấm sâu vào từng thớ đất, từng viên gạch. Mùi máu tanh nồng nặc, quyện lẫn mùi đất ẩm mục, mùi tử khí và mùi kim loại gỉ sét, tạo thành một thứ hỗn tạp đến ghê người, khiến ngay cả không khí cũng trở nên đặc quánh, khó thở.
Bầu trời bị mây đen quần vũ che kín, không khí ẩm ướt và lạnh lẽo. Sương mù huyết khí dày đặc lơ lửng, tạo thành một bức màn mờ ảo, khiến mọi thứ trở nên huyền bí và rùng rợn. Tiếng sóng biển vỗ vào bờ, không phải là âm thanh vỗ về của đại dương mà nghe như tiếng than khóc ai oán của hàng vạn linh hồn bị giam cầm. Gió hú từng cơn, mang theo tiếng rên rỉ của tàn hồn, tiếng bước chân vang vọng ma mị trong các di tích hoang tàn, như thể những bóng ma của quá khứ vẫn còn lang thang nơi đây. Ánh sáng duy nhất le lói qua tầng mây đen là một thứ ánh sáng đỏ cam hoặc tím đen kỳ dị, như thể cả hòn đảo này đang chìm trong một buổi hoàng hôn vĩnh cửu của địa ngục.
Giữa khung cảnh tận thế ấy, Cổ Thanh Huyền là một sự đối lập hoàn hảo. Nàng vận bạch y, lụa trắng thêu hoa văn tinh xảo, không một vết bẩn, toát lên vẻ đẹp thuần khiết, thần thánh và một chút xa cách, như một tiên nữ giáng trần lạc bước vào cõi trần ai. Mái tóc dài óng ả màu vàng nhạt của nàng khẽ bay trong làn gió mang theo mùi máu tanh, nhưng không hề vướng bẩn. Đôi mắt xanh biếc như ngọc của nàng sâu thẳm, không chứa đựng bất kỳ cảm xúc xao động nào của thế nhân, chỉ có sự trầm tĩnh và suy tư. Nàng đứng yên bất động, như một pho tượng tạc từ băng ngọc, nhưng ánh mắt phượng sắc bén của nàng lại quét qua chiến trường bên dưới, thu vào trong tầm mắt mọi diễn biến kịch liệt nhất.
Dưới vực sâu, Huyết Hải Ma Tôn đang gầm thét. Thân ảnh khổng lồ của hắn, cao hơn trăm trượng, bao phủ bởi ma khí cuồng bạo, đỏ ngầu như máu. Mỗi động tác của hắn đều mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa, khiến không gian xung quanh vặn vẹo, méo mó. Ánh mắt đỏ ngầu của Ma Tôn tràn đầy sự điên cuồng và phẫn nộ, hắn vung đôi quyền khổng lồ, tạo ra những cơn sóng ma khí cao ngất trời, cuốn phăng mọi thứ trên đường đi. Hắn là hiện thân của sự cuồng bạo, của ý chí phản kháng đến cùng, một kẻ mà chỉ riêng danh xưng đã đủ khiến vô số tu sĩ chính đạo run rẩy.
Đối diện với Ma Tôn là hàng chục cường giả chính đạo, mỗi người đều là đỉnh cao của tu luyện, đại diện cho những tông môn danh tiếng nhất Thiên Nguyên Giới. Họ đông đảo, khí thế ngút trời, pháp bảo lấp lánh muôn màu sắc, chiếu rọi một phần nhỏ của hòn đảo, như muốn xua đi sự u ám chết chóc. Trang phục tông môn chỉnh tề của họ, dù đã vương vãi bụi bặm và vết máu, vẫn thể hiện sự đoàn kết và niềm tin sắt đá vào chính nghĩa. Họ liên tục thi triển các loại pháp thuật, kiếm quyết, thần thông, tạo thành một lưới tấn công dày đặc, cố gắng trấn áp Ma Tôn. Tiếng nổ long trời lở đất, tiếng gầm thét, tiếng va chạm của pháp bảo hòa quyện vào tiếng sóng biển than khóc, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt.
Cổ Thanh Huyền quan sát tất cả. Nàng không vội vàng phán xét, không biểu lộ sự kinh ngạc hay sợ hãi. Nàng chỉ đơn thuần là một người quan sát, một người đọc từng dòng chữ trong vở kịch đang diễn ra. Nàng thấy sự kiên định của các cường giả chính đạo, niềm tin của họ vào một 'thiên lý' không thể lay chuyển. Nàng thấy sự điên cuồng của Ma Tôn, một kẻ dám thách thức trật tự, dám dùng thân mình chống lại cả thế giới. Nhưng sâu thẳm trong tâm trí nàng, một câu hỏi mơ hồ bắt đầu nhen nhóm, một hạt giống hoài nghi nhỏ bé nhưng đầy sức nặng.
"Đây là 'chính nghĩa' ư?" Nàng tự hỏi trong thâm tâm, giọng nói nội tâm trong trẻo nhưng chứa đựng sự suy tư sâu sắc. "Hay chỉ là một vở kịch được sắp đặt từ lâu? Một màn kịch được dựng nên để củng cố một điều gì đó… không phải vì sự thật, mà vì quyền năng?"
Ánh mắt nàng lướt qua từng khuôn mặt của các cường giả chính đạo, những người mà nàng biết, đều là những nhân vật trượng nghĩa, mang trong mình lý tưởng bảo vệ chúng sinh. Nhưng chính sự chân thành, sự mù quáng trong niềm tin của họ, lại khiến Cổ Thanh Huyền cảm thấy một sự lạnh lẽo khó tả. Niềm tin đó, liệu có phải là của riêng họ, hay đã được gieo rắc, được định hình bởi một ý chí vô hình nào đó? Nàng nhìn sang Ma Tôn, kẻ đang tắm mình trong máu và lửa, một kẻ mà cả thế giới gọi là ác quỷ. Nhưng liệu có ai hỏi "tại sao" hắn lại trở thành Ma Tôn, "tại sao" hắn lại phản kháng dữ dội đến vậy?
Trong sự tĩnh lặng của vách đá, Cổ Thanh Huyền tiếp tục quan sát, để những hạt giống hoài nghi ấy từ từ nảy mầm, bám rễ sâu vào tâm hồn vốn tưởng chừng bất nhiễm bụi trần của nàng.
***
Trận chiến càng lúc càng khốc liệt, đạt đến đỉnh điểm của sự tàn bạo. Bầu trời vốn đã u ám giờ đây quần vũ những đám mây đen kịt, không phải là mây đen thông thường mà là một loại khí xoáy mang theo điện quang đỏ rực. Sấm chớp liên hồi xé toang bầu không, không phải những tia sét trắng bạc mà là những luồng năng lượng đỏ tươi, như những mạch máu khổng lồ đang giật liên hồi trên nền trời. Rồi mưa bắt đầu rơi, không phải nước, mà là những giọt máu tươi, lất phất phủ xuống Huyết Hải Đảo, khiến mùi máu tanh đã nồng nặc giờ càng trở nên đậm đặc đến buồn nôn.
Huyết Hải Ma Tôn, dù bị bao vây bởi hàng chục cường giả chính đạo, vẫn thể hiện sức mạnh phi phàm. Hắn gầm lên, ma khí phun trào như núi lửa, đánh bật nhiều tu sĩ đang cố gắng tiếp cận. Có những khoảnh khắc, Ma Tôn dường như chiếm thế thượng phong, những đòn tấn công của hắn mang theo ý chí hủy diệt mãnh liệt, tưởng chừng có thể xé nát bất kỳ ai cản đường. Tuy nhiên, Cổ Thanh Huyền, với đôi mắt xanh biếc như ngọc của mình, bắt đầu nhận ra những điểm bất thường, những 'sơ hở' khó hiểu trong cuộc chiến này.
Ma Tôn tung ra một quyền mang theo huyết khí ngập trời, lẽ ra phải đánh trúng một nhóm cường giả đang phối hợp tấn công. Nhưng đúng lúc đó, một cơn lốc xoáy bất ngờ nổi lên từ hư không, không phải do Ma Tôn hay bất kỳ ai khác tạo ra, mà như thể từ chính bầu trời giáng xuống. Cơn lốc ấy không trực tiếp cản Ma Tôn, mà lại 'vô tình' đẩy hai cường giả chính đạo vào đúng quỹ đạo của đòn đánh, khiến họ phải vội vàng né tránh, tạo ra một lỗ hổng trong đội hình. Ma Tôn có thể lợi dụng sơ hở ấy để tấn công vào điểm yếu, nhưng không hiểu sao, một vệt sét đỏ rực lại giáng xuống ngay trước mặt hắn, buộc hắn phải thu quyền phòng thủ trong tích tắc. Đòn đánh chí mạng bị bỏ lỡ.
Cổ Thanh Huyền quan sát, nhận thấy những sự kiện tương tự lặp đi lặp lại. Những đòn tấn công tưởng chừng chí mạng của Ma Tôn, những chiêu thức mà hắn dồn hết tâm huyết và ma lực để thi triển, lại 'vô tình' mở ra những sơ hở nhỏ nhặt cho đối thủ. Hoặc những 'thiên tai' nhỏ bé, như một cơn gió lốc bất ngờ làm lệch hướng pháp bảo của hắn, một vệt sét đánh trượt nhưng đủ để làm hắn phân tâm, hay thậm chí một tảng đá từ vách núi đổ xuống mà không ai thấy được nguyên nhân, lại vô tình đẩy hắn vào thế phòng thủ bị động, khiến hắn không thể phát huy hết sức mạnh.
Các cường giả chính đạo, những người vốn đã thấm nhuần tư tưởng 'Thiên Đạo phù hộ', không hề nhận ra những điều bất thường này. Họ chỉ thấy rằng Ma Tôn mạnh mẽ, nhưng luôn có những 'cơ duyên' xuất hiện đúng lúc, giúp họ tránh được hiểm nguy và phản công. Ánh mắt của họ tràn đầy niềm tin vào 'Thiên Đạo phù hộ', vào sự 'chính nghĩa' mà họ đang theo đuổi. "Ma Tôn! Ngươi nghịch thiên, ắt phải chết! Thiên Đạo sẽ không dung thứ!" một cường giả chính đạo A gầm lên, pháp bảo trên tay hắn rực sáng, lao thẳng vào Ma Tôn. Lời lẽ ấy, đối với Ma Tôn, giờ đây nghe thật chói tai và trào phúng.
Huyết Hải Ma Tôn, dù đang chiến đấu điên cuồng, giờ đây lại dần lộ vẻ hoang mang, tuyệt vọng. Hắn cảm thấy một lực lượng vô hình nào đó đang bẻ cong vận mệnh, đang dẫn dắt mọi thứ theo một kịch bản đã định. Sức mạnh của hắn, ý chí phản kháng của hắn, dường như bị một thứ xiềng xích vô hình trói buộc, không thể bứt phá hoàn toàn. Hắn gầm lên, tiếng gầm không còn chỉ là sự cuồng bạo mà còn chứa đựng sự bất lực và phẫn nộ tột cùng: "Thiên Đạo? Ngươi cũng chỉ là một con rối lớn hơn mà thôi! Ngươi đang lừa dối tất cả!"
Lời nói của Ma Tôn, dù có thể bị coi là lời lẽ điên rồ của một kẻ sắp bại, lại như một mũi kim đâm vào tâm trí Cổ Thanh Huyền. Nàng đã thấy rõ những điều bất thường ấy, những sự 'trùng hợp' quá hoàn hảo để là ngẫu nhiên. Nàng nhận ra, Thiên Đạo không chỉ đơn thuần là đàn áp, mà còn tinh vi hơn rất nhiều. Nó không trực tiếp giết Ma Tôn, mà nó 'dẫn dắt' cuộc chiến, 'tạo điều kiện' để Ma Tôn mạnh lên đến một mức độ nhất định, đủ để trở thành một kẻ thù xứng tầm, rồi lại 'dẫn dắt' hắn vào những cái bẫy vô hình, biến sự phản kháng của hắn thành một công cụ để củng cố quyền uy của chính nó.
Cổ Thanh Huyền khẽ nhắm mắt, sau đó lại mở ra. Ánh mắt xanh biếc như ngọc của nàng giờ đây sâu thẳm hơn, chứa đựng một sự thấu hiểu lạnh lẽo. "Hắn không sai..." Nàng thì thầm trong nội tâm, giọng nói chỉ đủ để chính nàng nghe thấy. "Nhưng 'kịch bản' đã được viết rồi. Thiên Đạo không chỉ là quy luật, nó là một nhà biên kịch vĩ đại, và chúng sinh chỉ là những diễn viên không hề hay biết."
Sự thật phơi bày trước mắt nàng, trần trụi và tàn khốc. Đây không phải là một cuộc chiến công bằng, mà là một màn trình diễn được sắp đặt, một trò chơi mà Ma Tôn, dù có mạnh đến đâu, cũng chỉ là một quân cờ trong tay Thiên Đạo. Ý chí của hắn, sự cuồng bạo của hắn, tất cả đều được Thiên Đạo 'nuôi dưỡng' để rồi cuối cùng 'tiêu diệt', nhằm chứng minh cho vạn vật thấy rằng, bất kỳ ai dám nghịch thiên đều sẽ phải chịu kết cục bi thảm. Niềm tin của các cường giả chính đạo, sự phù hộ mà họ cảm nhận được, chỉ là ảo ảnh do Thiên Đạo tạo ra để củng cố vị thế của mình, để biến sự phản kháng thành một phần của 'trật tự' mà nó muốn thiết lập.
***
Khi chiều tối buông xuống, mang theo một vẻ thê lương đến tận cùng, trận chiến trên Huyết Hải Đảo cuối cùng cũng đi đến hồi kết. Trời dần quang đãng, những đám mây đen kịt và sấm chớp đỏ rực dần tan bớt, nhưng huyết khí vẫn còn nồng nặc trong không khí. Một sự lạnh lẽo khó tả bao trùm lấy hòn đảo, không phải cái lạnh của đêm mà là cái lạnh của cái chết, của sự mất mát.
Trong một khoảnh khắc được Thiên Đạo vô hình tạo ra, một 'sơ hở chí mạng' xuất hiện. Ma Tôn, sau hàng giờ chiến đấu không ngừng nghỉ, ma lực đã cạn kiệt, tinh thần cũng bị những sự 'trùng hợp' liên tiếp làm cho lung lay. Hắn cố gắng tung ra đòn cuối cùng, một đòn huyết ma kinh thiên động địa, nhưng đúng lúc đó, một luồng không gian ba động kỳ lạ xuất hiện, như thể không gian bị bẻ cong, khiến đòn đánh của hắn hơi lệch hướng, mở ra một khe hở nhỏ ở ngực. Đó là một khe hở mà bình thường, với sức mạnh của Ma Tôn, không ai có thể lợi dụng. Nhưng lần này, nó được tạo ra một cách hoàn hảo, tinh vi, chỉ để chờ đợi.
Hàng chục cường giả chính đạo, những người đã mệt mỏi nhưng vẫn tràn đầy niềm tin vào 'thiên ý', lập tức nhận ra cơ hội. Họ không hề biết rằng cơ hội đó được 'ban tặng' từ trên cao. Với một tiếng hô vang trời, họ đồng loạt thi triển pháp quyết, hội tụ toàn bộ linh lực còn sót lại, tạo thành một đòn liên thủ kinh thiên động địa. Đó là một luồng sáng ngũ sắc khổng lồ, mang theo sức mạnh của hàng chục đỉnh cao tu luyện, trực diện đánh trúng vào khe hở nhỏ trên ngực Huyết Hải Ma Tôn.
Huyết Hải Ma Tôn gầm lên một tiếng cuối cùng. Đó không chỉ là tiếng gầm của sự đau đớn thể xác, mà là tiếng gào thét chứa đựng sự căm phẫn tột cùng, sự tuyệt vọng của một kẻ đã nhìn thấu được bàn tay vô hình đang thao túng tất cả, nhưng lại bất lực không thể chống cự. Hắn hiểu rằng, mình đã bị lừa dối, bị lợi dụng, bị biến thành một quân cờ trong vở kịch của Thiên Đạo. Thân thể khổng lồ của hắn bắt đầu tan rã, không phải do vết thương mà là do bị nghiền nát bởi quy tắc, bởi ý chí tối thượng. Oán niệm của hắn, ma khí của hắn, tất cả hóa thành vô số huyết quang bay tán loạn, nhuộm đỏ cả một vùng trời đã dần quang đãng, như một lời tố cáo câm lặng về sự bất công.
Các cường giả chính đạo reo hò chiến thắng. Âm thanh hân hoan của họ vang vọng khắp Huyết Hải Đảo, xua tan đi phần nào không khí u ám. "Chiến thắng vĩ đại! Thiên Đạo muôn năm!" một cường giả chính đạo B gào lên, giọng nói tràn đầy sự tự hào và niềm tin tuyệt đối. Những tu sĩ khác cũng lặp lại, ánh mắt họ tràn đầy sự tôn kính và biết ơn đối với Thiên Đạo, thứ đã 'phù hộ' họ giành được chiến thắng. Họ tin rằng chính nghĩa đã được bảo vệ, trật tự đã được duy trì, và kẻ nghịch thiên đã phải trả giá.
Nhưng Cổ Thanh Huyền chỉ thấy một vòng lặp tàn khốc, một sự sắp đặt tinh vi đã diễn ra hàng ngàn năm và có thể sẽ còn tiếp diễn. Nàng nhìn những tu sĩ đang ăn mừng, những khuôn mặt rạng rỡ vì niềm tin. Nàng nhìn những tàn tích của Ma Tôn, những huyết quang đang dần tan biến vào hư vô. Và nàng nhìn lên bầu trời, nơi vẫn còn vương vấn những đám mây đen, nơi Thiên Đạo vẫn ngự trị vô hình, không cần hiện thân mà vẫn kiểm soát mọi thứ.
"Hắn chết." Nàng khẽ thì thầm trong thâm tâm, giọng nói trong trẻo của nàng mang theo một sự lạnh lẽo đến thấu xương. "Nhưng 'chân lý' nào đã thắng? Hay chỉ là một 'chân lý' khác được củng cố?"
Câu hỏi ấy không có lời đáp. Nhưng nó đã gieo vào lòng Cổ Thanh Huyền một hạt giống hoài nghi sâu sắc, một vết nứt không thể hàn gắn trong niềm tin cố hữu của nàng vào Thiên Đạo. Nàng nhận ra rằng, việc đánh bại Thiên Đạo không đơn giản là bằng sức mạnh, mà phải là sự thay đổi về 'chân lý', một sự phá vỡ vòng lặp đã được định sẵn. Cái chết của Ma Tôn không phải là sự kết thúc của một cuộc chiến, mà là sự củng cố thêm cho trật tự Thiên Đạo, một lời cảnh báo cho bất kỳ ai dám đi ngược lại.
Từ khoảnh khắc đó, trong tâm trí Cổ Thanh Huyền, sự tồn tại của Thiên Đạo không còn là một chân lý tuyệt đối, mà chỉ là một câu hỏi lớn, một bí ẩn cần được giải đáp. Một ngày nào đó, nàng sẽ tìm thấy câu trả lời, có thể là qua một con người khác, một kẻ cũng mang trong mình ý chí phản kháng, nhưng bằng một con đường hoàn toàn khác. Con đường mà Tống Vấn Thiên đang mở ra, chính là điều mà Cổ Thanh Huyền, từ rất lâu về trước, đã mơ hồ cảm nhận được. Ngọn lửa hoài nghi trong nàng, được nhen nhóm bởi cái chết bi tráng của Huyết Hải Ma Tôn, sẽ cháy âm ỉ suốt năm ngàn năm, chờ đợi một thời khắc để bùng cháy thành một chân lý mới.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.