Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 363: Hành Động Của Người Quan Sát: Phép Thử Thất Bại Của Biến Số
Huyết Hải Đảo, sau cơn cuồng phong máu lửa, chìm trong một sự tĩnh lặng đến rợn người. Không khí đặc quánh mùi tanh nồng của huyết dịch đã khô trên đất đá, xen lẫn mùi đất ẩm mục và tử khí quẩn quanh những thi thể còn sót lại. Mây đen vẫn vần vũ trên nền trời, nhưng không còn trút xuống mưa máu, chỉ còn những luồng gió lạnh buốt rít lên từng hồi, như tiếng than khóc vô tận của những linh hồn vừa tan biến. Những tàn tích của đền đài, thành quách bị phá hủy, chỉ còn là những cột đá gãy đổ, những bức tường nứt nẻ, hoang tàn và đổ nát. Mỗi bước chân vang vọng trên nền đất lởm chởm đá vụn, như tiếng bước chân của một kẻ cô độc giữa cõi hư vô.
Cổ Thanh Huyền đứng sừng sững trên một tảng đá cao, y phục lụa trắng thêu hoa văn tinh xảo khẽ lay động trong gió, mái tóc dài óng ả màu vàng nhạt bay lượn như dải lụa tiên. Đôi mắt xanh biếc như ngọc của nàng nhìn xuống chiến trường tàn khốc vừa kết thúc, nơi những cường giả chính đạo vẫn còn đang hân hoan trong chiến thắng giả tạo của mình. Tiếng reo hò "Thiên Đạo muôn năm!" vẫn còn vọng lại trong tâm trí nàng, nhưng giờ đây, nó chỉ là một âm thanh chói tai, một lời tuyên bố mù quáng. Trong tâm trí Cổ Thanh Huyền, hình ảnh Huyết Hải Ma Tôn gầm thét trong tuyệt vọng, khuôn mặt biến dạng vì nhận ra sự thao túng của Thiên Đạo, cùng với những dấu hiệu tinh vi của "sơ hở chí mạng" đã được sắp đặt, cứ lặp đi lặp lại. Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo thấu xương không phải vì gió, mà vì sự thật trần trụi vừa được phơi bày.
“Thiên Đạo... Ngươi không phải là trật tự.” Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo mà lạnh lẽo tan vào trong gió. “Ngươi chỉ là kẻ điều khiển. Ngươi không tạo ra chân lý, ngươi chỉ định nghĩa nó, rồi ép buộc vạn vật tuân theo.” Câu hỏi ấy, từng là một vết nứt nhỏ trong niềm tin, giờ đây đã mở rộng thành một vực thẳm thăm thẳm trong trái tim nàng. Nàng đã nhìn thấy cách Thiên Đạo không cần ra tay trực tiếp, không cần thể hiện sự phẫn nộ, mà chỉ cần uốn cong các quy luật tự nhiên một cách tinh vi, tạo ra những "trùng hợp" chết người, để một kẻ dám phản kháng phải tự hủy diệt. Huyết Hải Ma Tôn, dù mạnh mẽ đến đâu, cuối cùng cũng chỉ là một quân cờ bị đẩy vào đường cùng, cái chết của hắn lại càng củng cố thêm niềm tin vào "thiên ý" cho những kẻ khác. Đó là một vòng lặp tàn khốc, một sự giam cầm vô hình mà ít ai nhận ra.
Cổ Thanh Huyền khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả ngàn năm suy tư. Đôi mắt phượng của nàng ánh lên sự kiên định. Nếu mọi con đường đều dẫn đến sự kiểm soát của ngươi, vậy liệu có tồn tại một 'biến số' thực sự? Liệu có thể tạo ra một con đường, một "Đạo" hoàn toàn mới, không bị Thiên Đạo nhận ra, không bị nó đồng hóa hay tiêu diệt? Hay tất cả chỉ là ảo ảnh? Nàng không cam lòng. Cái chết của Ma Tôn không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu cho một cuộc tìm kiếm mới của nàng. Nàng không thể chấp nhận rằng sự tự do, ý chí cá nhân, chỉ là một khái niệm xa xỉ trong Thiên Nguyên Giới này. Nàng không muốn trở thành một phần của vòng lặp tàn khốc đó, không muốn thấy những "Ma Tôn" khác xuất hiện và bị tiêu diệt theo cùng một kịch bản đã được viết sẵn.
Nàng vung tay, một luồng bạch quang thuần khiết, không nhiễm chút tạp chất nào, bao phủ lấy thân thể thanh thoát của mình. Khí tức của nàng hoàn toàn biến mất, như thể nàng chưa từng tồn tại trên đỉnh Huyết Hải Đảo hoang tàn này. Trong khoảnh khắc, Cổ Thanh Huyền đã rời đi, để lại phía sau một chiến trường đầy rẫy oan hồn và một bầu trời vẫn còn nặng trĩu mây đen. Nàng không tìm kiếm sức mạnh để đối đầu trực diện, bởi nàng biết, đó là con đường tự sát mà Ma Tôn đã đi. Nàng tìm kiếm một chân lý khác, một lối thoát khác. Phải có một cách để lách luật, để bẻ cong quy tắc, để chứng minh rằng có thể tồn tại mà không cần sự ban phước hay công nhận của Thiên Đạo. Đây sẽ là phép thử của nàng, là cuộc chiến của một kẻ từng là tín đồ trung thành nhất, giờ đây lại mang trong mình hạt mầm của sự hoài nghi sâu sắc nhất. Hành trình của nàng, không ai hay biết, đã bắt đầu.
***
Vài tháng sau sự kiện Huyết Hải Đảo, Cổ Thanh Huyền xuất hiện bí mật gần Thôn Linh Gia, một ngôi làng nhỏ ẩn mình sâu trong vùng núi hẻo lánh, cách xa những con đường tu luyện chính thống. Nơi đây, các ngôi nhà được xây dựng từ đá xám và gỗ mục, mang vẻ cổ kính và có phần u ám, dường như bị thời gian và không gian lãng quên. Không có sự phô trương, không có những kiến trúc hùng vĩ, từ bên ngoài, Thôn Linh Gia trông khá bình thường, thậm chí có phần tiêu điều. Sương mù giăng lối, bao phủ lấy những đỉnh núi đá lởm chởm, khiến cho khung cảnh càng thêm âm u và bí ẩn. Một mùi đất ẩm, mùi gỗ mục, và một mùi hương lạ lẫm, nhàn nhạt của năng lượng bị "thôn phệ" quẩn quanh trong không khí tĩnh mịch. Linh khí trong khu vực này có vẻ yếu hơn bình thường, hoặc có sự dao động kỳ lạ, như thể có một thứ gì đó đang không ngừng hút cạn năng lượng từ lòng đất. Sự im lặng bao trùm, chỉ có tiếng gió rít nhẹ qua những khe đá, và thỉnh thoảng là tiếng bước chân thưa thớt của một vài tộc nhân.
Cổ Thanh Huyền đã theo dõi Thôn Linh Gia này một thời gian dài. Nàng nhận thấy, cư dân nơi đây tu luyện một công pháp cực kỳ đặc biệt, một "tà thuật" bị giới tu tiên chính thống xa lánh: Thôn Linh Quyết. Công pháp này cho phép người tu luyện thôn phệ linh khí, thậm chí là sinh mệnh lực của vạn vật để cường hóa bản thân. Chính vì vậy, Thôn Linh Gia bị cô lập, bị coi là những kẻ nghịch thiên, những mối họa tiềm tàng. Tuy nhiên, trong mắt Cổ Thanh Huyền, công pháp này lại có tiềm năng lớn. Nó "lệch chuẩn" đến mức Thiên Đạo dường như không muốn để mắt tới, vì nó phá vỡ cân bằng tự nhiên. Nếu được phát triển đúng cách, liệu nó có thể trở thành một "Dao" độc lập, một con đường mà Thiên Đạo không thể kiểm soát hay không? Đây chính là "biến số" mà nàng muốn thử nghiệm.
Nàng đứng trên một vách đá cheo leo, ẩn mình trong màn sương mù dày đặc, khí tức được che giấu đến mức ngay cả cường giả đỉnh cao cũng khó lòng phát hiện. Đôi mắt xanh biếc của nàng ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. "Nếu ta không trực tiếp đối đầu, không tạo ra sóng gió, mà chỉ âm thầm bồi đắp một 'Dao' khác biệt... liệu Thiên Đạo có thể nhận ra và kiểm soát được không? Đây sẽ là phép thử của ta." Nàng tin rằng, nếu Thiên Đạo không thể nhìn thấy, không thể định nghĩa, thì nó cũng không thể kiểm soát.
Cổ Thanh Huyền bắt đầu hành động, không phải bằng sức mạnh vũ bão, mà bằng những "cơ duyên" nhỏ bé, tinh vi, khó lòng truy vết. Nàng khẽ vẫy tay, một luồng linh khí tinh thuần mà Thiên Đạo khó lòng dò xét, hóa thành mưa nhỏ tưới mát một gốc linh thảo sắp khô héo gần nơi Lão Cổ Tu, người đứng đầu Thôn Linh Gia, thường tọa thiền. Gốc linh thảo ấy, vốn đã cằn cỗi vì sự thôn phệ linh khí của Thôn Linh Gia, bỗng nhiên tươi tốt trở lại, tỏa ra mùi hương thanh nhã, thu hút Lão Cổ Tu. Đó chỉ là một "sự trùng hợp" nhỏ, một "món quà của tự nhiên".
Không dừng lại ở đó, nàng âm thầm tạo ra những "dấu hiệu" cho Thôn Linh Gia. Một tàng kinh các cổ bị lãng quên trong một hang động bí ẩn gần làng, bỗng nhiên "hé lộ" vị trí của mình thông qua một luồng sáng yếu ớt vào đêm trăng tròn. Bên trong, có khắc ghi những bản tàn khuyết của Thôn Linh Quyết, nhưng lại chứa đựng những triết lý sâu sắc hơn, những phương pháp điều hòa linh khí bị thôn phệ, giúp giảm bớt tác dụng phụ tàn độc của công pháp này. Nàng cũng thỉnh thoảng "dẫn dắt" vô thức thông qua giấc mơ hoặc cảm ứng tâm linh cho các thành viên Thôn Linh Gia, đặc biệt là Lão Cổ Tu. Những giấc mơ kỳ lạ về những dòng linh mạch ngầm, những phương pháp cải tiến công pháp, hay những cảnh báo về sự mất cân bằng. Tất cả đều tinh vi, đều được ngụy trang dưới danh nghĩa "thiên ý" hay "cảm ngộ".
Cổ Thanh Huyền muốn biết, liệu Thiên Đạo có thể kiểm soát được những thứ mà nó không nhìn thấy, không nhận định là "mối đe dọa" hay không. Nàng không ban tặng sức mạnh, nàng chỉ gieo những hạt giống, để chúng tự nảy mầm và phát triển theo con đường của riêng chúng. Nàng muốn xem, liệu một "Đạo" mới, được hình thành từ sự lệch chuẩn và bí mật, có thể tồn tại và thậm chí thách thức "chân lý" mà Thiên Đạo đã định sẵn hay không. Khuôn mặt thanh khiết của nàng, dưới màn sương mù, ẩn chứa một sự quyết tâm lạnh lùng và một nỗi cô đơn sâu thẳm. Nàng đang đi trên một con đường không có tiền lệ, con đường của một người tìm kiếm tự do cho vạn vật, mà khởi đầu lại bằng một sự thao túng tinh vi, không khác gì Thiên Đạo đã làm với Huyết Hải Ma Tôn. Đó là một sự trớ trêu mà chỉ có nàng mới hiểu rõ.
***
Thời gian trôi qua, vài năm sau, Thôn Linh Gia đã thực sự phát triển vượt bậc nhờ những "cơ duyên" bất ngờ mà Cổ Thanh Huyền đã âm thầm ban tặng. Những bản tàn khuyết của Thôn Linh Quyết đã được hoàn thiện, không còn tàn độc như trước, mà trở nên hài hòa hơn với tự nhiên, cho phép tộc nhân thôn phệ linh khí mà không gây ra tác dụng phụ quá lớn. Linh mạch bị hao mòn quanh làng cũng dần được phục hồi, thậm chí còn trở nên dồi dào hơn nhờ những pháp trận dẫn dụ linh khí ngầm mà Lão Cổ Tu vô tình "cảm ngộ" được trong giấc mơ.
Lão Cổ Tu, với đôi mắt kiên nghị và khuôn mặt khắc khổ, nay đã bớt đi vẻ tiều tụy, thay vào đó là sự tự tin và hy vọng. Nhờ những cải tiến trong công pháp và nguồn linh khí dồi dào, ông đã thành công đột phá cảnh giới, đạt đến một tầm cao mà trước đây Thôn Linh Gia chưa từng chạm tới. Tộc nhân cũng có những bước tiến lớn, từ một cộng đồng bị xa lánh, họ đã trở nên mạnh mẽ hơn, đầy sức sống hơn. Tiếng cười nói vang vọng trong làng, không còn là sự im lặng chết chóc. Họ tin rằng, đây chính là "thiên ý", là sự ban phước từ một vị thần linh nào đó đã nhìn thấy sự kiên trì và khổ luyện của họ. Họ đã tìm thấy "đạo" của riêng mình, một con đường độc lập, không cần phải tuân theo những quy tắc cứng nhắc của giới tu tiên chính thống.
Tuy nhiên, đúng vào thời điểm họ tưởng chừng đã tìm thấy "đạo" của riêng mình, một chuỗi "tai ương" bắt đầu ập đến, không báo trước, không có dấu hiệu can thiệp trực tiếp nào. Trời bỗng nhiên vần vũ mây đen, gió rít từng cơn lạnh buốt, nhưng không phải là một trận bão thông thường. Linh mạch vốn dồi dào quanh Thôn Linh Gia, sau một đêm bỗng nhiên khô cạn. Dòng linh khí trong lòng đất như bị rút cạn bởi một bàn tay vô hình, khiến cho công pháp Thôn Linh Quyết của tộc nhân trở nên yếu kém, thậm chí còn gây ra phản phệ nhẹ. Không khí trong làng trở nên căng thẳng, linh lực suy yếu khiến họ dễ bị tổn thương.
Rồi những đàn linh thú vốn hiền lành, từng được Thôn Linh Gia dùng công pháp để "thuần hóa" một phần, bỗng nhiên trở nên hung hãn một cách bất thường. Chúng không ngừng tấn công làng, không phải vì đói khát hay thù hận, mà như thể bị một thế lực nào đó điều khiển, lao vào tấn công một cách vô thức, liều chết. Những trận chiến nhỏ lẻ nổ ra liên tục, khiến tộc nhân kiệt sức, nhiều người bị thương, thậm chí mất mạng. Lão Cổ Tu phải dốc toàn lực để chống đỡ, nhưng sự bối rối và tuyệt vọng đã bắt đầu hiện rõ trong ánh mắt ông.
Đỉnh điểm là một loại "bệnh dịch" kỳ lạ bùng phát trong làng. Nó không phải là bệnh tật thông thường, mà là một sự suy yếu tinh thần và thể chất một cách bí ẩn. Tộc nhân cảm thấy mệt mỏi, uể oải, mất đi ý chí chiến đấu và tinh thần đoàn kết. Những lời nói nghi kỵ, những mâu thuẫn nhỏ nhặt bỗng nhiên bùng phát thành xung đột nội bộ nghiêm trọng. Họ bắt đầu đổ lỗi cho nhau, cho công pháp, cho những "cơ duyên" bất ngờ đã đưa họ đến con đường này. Thôn Linh Gia, từ một cộng đồng đoàn kết, dần chìm vào hỗn loạn và tự hủy diệt.
Tất cả đều diễn ra một cách "tự nhiên", không có dấu hiệu can thiệp trực tiếp từ Thiên Đạo, nhưng lại quá "trùng hợp" để có thể là ngẫu nhiên. Cổ Thanh Huyền chứng kiến từ xa, trái tim nàng như bị bóp nghẹt. Nàng đã cố gắng hết sức để che giấu, để tạo ra một "biến số" mà Thiên Đạo không thể nhìn thấy. Nhưng Thiên Đạo đã chứng minh rằng, nó không cần phải nhìn thấy. Nó chỉ cần "điều chỉnh" một vài yếu tố "tự nhiên", bẻ cong các quy luật cơ bản, để một "biến số" tự hủy diệt hoặc bị đồng hóa. Luồng linh khí tinh thuần mà nàng đã cung cấp để cứu gốc linh thảo, giờ đây, dường như đã bị "đột biến" thành một loại độc tố vô hình, góp phần vào sự suy yếu của linh mạch. Những giấc mơ "cảm ngộ" mà nàng gieo rắc, giờ lại trở thành những hạt giống của sự nghi ngờ và xung đột.
“Không thể nào! Tại sao?” Lão Cổ Tu thốt lên trong tuyệt vọng, giọng nói khàn đặc vì khói bụi và sự tuyệt vọng. Ông đứng giữa đống đổ nát của ngôi làng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn lên bầu trời âm u. “Mọi thứ đều đang hủy hoại chúng ta... Đây là ý trời sao? Hay là... một cái giá phải trả cho con đường của chúng ta?” Ông không biết, không thể biết, rằng "ý trời" này không phải là sự phẫn nộ trực tiếp, mà là một sự "điều chỉnh" lạnh lùng và tàn nhẫn của một ý chí tối thượng không muốn có bất kỳ sự lệch lạc nào. Cổ Thanh Huyền nhìn thấy sự sụp đổ của Thôn Linh Gia, nhìn thấy ánh mắt tuyệt vọng của Lão Cổ Tu, và nàng nhận ra, phép thử của mình đã thất bại. Thiên Đạo không cần ra tay, nó chỉ cần mỉm cười, để vạn vật tự đấu tranh, tự hủy diệt, trong cái vòng lặp không thể thoát ra của nó.
***
Đỉnh núi hoang vắng, nơi Cổ Thanh Huyền ẩn mình quan sát Thôn Linh Gia, giờ đây chìm trong một bầu không khí u ám và nặng nề. Trời vẫn âm u, gió lạnh buốt rít lên từng hồi, mang theo mùi khói và máu tanh từ ngôi làng đang chìm trong lửa và hỗn loạn. Cổ Thanh Huyền ôm lấy chính mình, run rẩy không phải vì cái lạnh của gió, mà vì sự lạnh lẽo của một sự thật tàn khốc. Gương mặt thanh khiết của nàng tái nhợt, đôi mắt xanh biếc sâu thẳm chất chứa nỗi đau và sự nghi ngờ tột độ.
Nàng đã cố gắng tạo ra một "biến số", một con đường độc lập. Nàng đã âm thầm gieo mầm hy vọng, vun đắp một "Dao" khác biệt, tin rằng sự tinh vi và ẩn mình có thể thoát khỏi tầm mắt của Thiên Đạo. Nhưng Thiên Đạo đã chứng minh rằng nó có vô số cách để "nuôi dưỡng" rồi "tiêu diệt" hoặc "đồng hóa" mọi thứ. Nó không cần trực tiếp can thiệp, không cần lôi kiếp, không cần ma chướng. Nó chỉ cần điều chỉnh một chút linh khí, một chút tự nhiên, một chút nhân quả, và mọi nỗ lực phản kháng đều sẽ tự sụp đổ, hoặc bị biến thành một phần của "trật tự" mà nó muốn duy trì.
“Không... Không phải là không thể.” Nàng thì thầm, giọng nói khàn đặc, đầy bi thương, tan vào trong gió. “Mà là... quá khó.” Nàng đã từng tin rằng trí tuệ và sự tinh tế có thể lách qua kẽ hở của Thiên Đạo. Nhưng giờ đây, nàng nhận ra, Thiên Đạo không có kẽ hở. Nó là một mạng lưới phức tạp, một tấm màn vô hình bao trùm vạn vật, và mọi nỗ lực thoát ly đều sẽ bị cuốn vào, hoặc bị nghiền nát một cách "tự nhiên" nhất.
Liệu có ai có thể... thực sự thoát khỏi vòng lặp này? Con đường độc lập này... liệu có phải chỉ là một ảo ảnh? Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong tâm trí nàng, một nỗi hoài nghi sâu sắc hơn bất cứ điều gì nàng từng cảm nhận. Phép thử của nàng đã thất bại thảm hại, để lại sau lưng một Thôn Linh Gia đổ nát, một Lão Cổ Tu tuyệt vọng, và một trái tim nặng trĩu gánh nặng của sự thật.
Cái giá của sự "độc lập" dường như quá đắt, hoặc thậm chí là không thể đạt được. Thiên Đạo không phải là một kẻ thù hữu hình có thể đánh bại bằng sức mạnh. Nó là một khái niệm, một quy luật, một ý chí tối thượng đã định hình vạn vật từ thuở hồng hoang. Sự tồn tại của nó không phải là chân lý duy nhất, nhưng nó lại là chân lý duy nhất được phép tồn tại.
Từ khoảnh khắc đó, trong tâm trí Cổ Thanh Huyền, sự hoài nghi đã không còn là một vết nứt, mà là một hố sâu thăm thẳm. Nàng đã mang theo gánh nặng của sự thật này trong suốt năm ngàn năm, một nỗi bi ai và một sự hiểu biết cay đắng. Nàng đã nhìn thấy, bằng chính đôi mắt của mình, rằng Thiên Đạo không chỉ đàn áp mà còn "nuôi dưỡng và tiêu diệt", biến mọi sự phản kháng thành công cụ củng cố chính mình. Thất bại của Thôn Linh Gia, cái chết của Huyết Hải Ma Tôn, tất cả đều là bằng chứng. Liệu có một con đường khác, một yếu tố "bất khả tư nghị" nào đó, để thực sự trở thành một "biến số" mà Thiên Đạo không thể tính toán? Nàng không biết. Nhưng nàng tin, một ngày nào đó, một người nào đó sẽ xuất hiện, mang theo một "Dao" khác, một "chân lý" khác, đủ mạnh mẽ để phá vỡ vòng lặp tàn khốc này. Và khi đó, nàng sẽ phải đối mặt với người đó, không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng chính những câu hỏi triết lý đã giày vò nàng suốt năm ngàn năm qua.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.