Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 364: Linh Hồn Thách Đấu: Quyết Đoán Của Cổ Thanh Huyền
Đỉnh núi hoang vắng, nơi Cổ Thanh Huyền ẩn mình quan sát Thôn Linh Gia, giờ đây chìm trong một bầu không khí u ám và nặng nề. Trời vẫn âm u, gió lạnh buốt rít lên từng hồi, mang theo mùi khói và máu tanh từ ngôi làng đang chìm trong lửa và hỗn loạn. Cổ Thanh Huyền ôm lấy chính mình, run rẩy không phải vì cái lạnh của gió, mà vì sự lạnh lẽo của một sự thật tàn khốc. Gương mặt thanh khiết của nàng tái nhợt, đôi mắt xanh biếc sâu thẳm chất chứa nỗi đau và sự nghi ngờ tột độ.
Nàng đã cố gắng tạo ra một "biến số", một con đường độc lập. Nàng đã âm thầm gieo mầm hy vọng, vun đắp một "Dao" khác biệt, tin rằng sự tinh vi và ẩn mình có thể thoát khỏi tầm mắt của Thiên Đạo. Nhưng Thiên Đạo đã chứng minh rằng nó có vô số cách để "nuôi dưỡng" rồi "tiêu diệt" hoặc "đồng hóa" mọi thứ. Nó không cần trực tiếp can thiệp, không cần lôi kiếp, không cần ma chướng. Nó chỉ cần điều chỉnh một chút linh khí, một chút tự nhiên, một chút nhân quả, và mọi nỗ lực phản kháng đều sẽ tự sụp đổ, hoặc bị biến thành một phần của "trật tự" mà nó muốn duy trì.
“Không... Không phải là không thể.” Nàng thì thầm, giọng nói khàn đặc, đầy bi thương, tan vào trong gió. “Mà là... quá khó.” Nàng đã từng tin rằng trí tuệ và sự tinh tế có thể lách qua kẽ hở của Thiên Đạo. Nhưng giờ đây, nàng nhận ra, Thiên Đạo không có kẽ hở. Nó là một mạng lưới phức tạp, một tấm màn vô hình bao trùm vạn vật, và mọi nỗ lực thoát ly đều sẽ bị cuốn vào, hoặc bị nghiền nát một cách "tự nhiên" nhất.
Liệu có ai có thể... thực sự thoát khỏi vòng lặp này? Con đường độc lập này... liệu có phải chỉ là một ảo ảnh? Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong tâm trí nàng, một nỗi hoài nghi sâu sắc hơn bất cứ điều gì nàng từng cảm nhận. Phép thử của nàng đã thất bại thảm hại, để lại sau lưng một Thôn Linh Gia đổ nát, một Lão Cổ Tu tuyệt vọng, và một trái tim nặng trĩu gánh nặng của sự thật.
Cái giá của sự "độc lập" dường như quá đắt, hoặc thậm chí là không thể đạt được. Thiên Đạo không phải là một kẻ thù hữu hình có thể đánh bại bằng sức mạnh. Nó là một khái niệm, một quy luật, một ý chí tối thượng đã định hình vạn vật từ thuở hồng hoang. Sự tồn tại của nó không phải là chân lý duy nhất, nhưng nó lại là chân lý duy nhất được phép tồn tại.
Từ khoảnh khắc đó, trong tâm trí Cổ Thanh Huyền, sự hoài nghi đã không còn là một vết nứt, mà là một hố sâu thăm thẳm. Nàng đã mang theo gánh nặng của sự thật này trong suốt năm ngàn năm, một nỗi bi ai và một sự hiểu biết cay đắng. Nàng đã nhìn thấy, bằng chính đôi mắt của mình, rằng Thiên Đạo không chỉ đàn áp mà còn "nuôi dưỡng và tiêu diệt", biến mọi sự phản kháng thành công cụ củng cố chính mình. Thất bại của Thôn Linh Gia, cái chết của Huyết Hải Ma Tôn, tất cả đều là bằng chứng. Liệu có một con đường khác, một yếu tố "bất khả tư nghị" nào đó, để thực sự trở thành một "biến số" mà Thiên Đạo không thể tính toán? Nàng không biết. Nhưng nàng tin, một ngày nào đó, một người nào đó sẽ xuất hiện, mang theo một "Dao" khác, một "chân lý" khác, đủ mạnh mẽ để phá vỡ vòng lặp tàn khốc này. Và khi đó, nàng sẽ phải đối mặt với người đó, không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng chính những câu hỏi triết lý đã giày vò nàng suốt năm ngàn năm qua.
***
U Minh Cốc, nơi ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm tới, chìm trong bóng đêm vĩnh cửu và sự lạnh lẽo thấu xương. Sương mù dày đặc quấn lấy những vách đá lởm chởm, tạo nên những hình thù ma quái, như những linh hồn bị mắc kẹt vặn vẹo trong cõi hư vô. Tiếng gió hú rít lên từng hồi, mang theo âm thanh mơ hồ của tiếng rên rỉ, thỉnh thoảng điểm xuyết bởi tiếng bước chân lạo xạo trên những lớp xương cốt vụn vỡ trải đầy mặt đất. Mùi tử khí nồng nặc, hòa quyện với mùi lưu huỳnh, đất ẩm mốc và chút máu khô, tạo thành một bầu không khí nghẹt thở, đầy tuyệt vọng. Ngay cả tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ sâu trong các hang động cũng mang một âm hưởng u ám, như tiếng đếm ngược của thời gian. Toàn bộ không gian được bao phủ bởi một thứ ánh sáng mờ ảo, xanh lục pha tím đen, khiến mọi vật trở nên méo mó và đáng sợ.
Giữa khung cảnh địa ngục trần gian ấy, Cổ Thanh Huyền ngồi đó, một chấm trắng thuần khiết nhưng lại mang theo nỗi tuyệt vọng sâu thẳm. Bạch y của nàng không chút vương bẩn, nhưng tâm hồn nàng lại như bị nhuốm màu đen tối của sự thật tàn khốc. Nàng nhắm mắt, linh lực thu liễm đến mức yếu ớt tựa như không có, không phải vì nàng yếu kém, mà vì nàng đang cố gắng tự phong bế mọi cảm xúc, mọi ý niệm, để đối mặt trần trụi với sự thật mà mình vừa chứng kiến. Nàng không muốn bất kỳ sự nhiễu loạn nào từ bên ngoài làm xao nhãng tâm trí đang hỗn loạn của mình.
Trong cõi nội tâm tĩnh lặng đến đáng sợ, Cổ Thanh Huyền lặp lại từng khoảnh khắc của sự kiện Thôn Linh Gia. Mỗi hình ảnh, mỗi âm thanh, mỗi mùi vị của sự đổ nát đều hiện rõ mồn một. Nàng đã từng tin rằng mình đủ thông minh, đủ tinh tế để tìm ra một kẽ hở, một con đường mà Thiên Đạo không thể can thiệp. Nhưng Thiên Đạo, với ý chí vô hình và quyền năng tối thượng, đã chứng minh sự ngây thơ của nàng. Nó không cần phô trương sức mạnh, không cần trực tiếp giáng lôi kiếp hay phái ma thần. Nó chỉ cần điều chỉnh một chút linh khí, khiến linh mạch khô cạn. Nó chỉ cần thay đổi một chút nhân quả, khiến linh thú vốn hiền lành trở nên hung tợn, khiến nội bộ gia tộc vốn gắn kết trở nên chia rẽ, nghi kỵ. Tất cả đều diễn ra một cách "tự nhiên" đến đáng sợ, như thể đó là định mệnh, là ý trời không thể chống cự.
"Thiên Đạo... Ngươi thực sự không thể bị vượt qua?" Nàng tự hỏi, giọng nói vang vọng trong tâm trí mình, khàn đặc và đầy bi thương. "Mọi nỗ lực đều vô nghĩa sao? Ta đã lầm... ta đã quá tự tin vào trí tuệ của mình." Nỗi cay đắng như một lưỡi dao sắc nhọn cứa vào trái tim nàng. Suốt bao năm qua, nàng đã sống trong một niềm tin rằng mình có thể hiểu thấu mọi quy luật, có thể tìm ra con đường thoát ly. Nhưng giờ đây, bức màn vô hình của Thiên Đạo đã bị vén lên, để lộ ra một sự thật trần trụi: nó không phải là một bức tường để phá vỡ, mà là một hệ sinh thái sống động, tự điều chỉnh, tự củng cố. Bất kỳ "biến số" nào xuất hiện cũng sẽ bị nó đồng hóa, hoặc bị nghiền nát một cách tinh vi, biến thành chất dinh dưỡng để nó tiếp tục phát triển.
Một giọt lệ trong suốt, lạnh lẽo như băng, từ khóe mắt nàng lăn dài trên gò má tái nhợt, rồi tan biến vào không khí âm u của U Minh Cốc. Giọt lệ đó không chỉ là sự tiếc nuối cho Thôn Linh Gia, cho Lão Cổ Tu, mà còn là sự bi ai cho chính nàng, cho sự cô độc của một người mang gánh nặng của sự thật. Nàng đã nhìn thấy, bằng chính đôi mắt mình, rằng Thiên Đạo không phải là một kẻ thù để đánh bại, mà là một khái niệm, một quy luật tồn tại đã ăn sâu vào vạn vật, vào mỗi hạt bụi, mỗi linh hồn. Nó không phải là chân lý duy nhất, nhưng nó lại là chân lý duy nhất được phép tồn tại, được phép định hình mọi thứ. Sự phản kháng, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng chỉ là một vòng lặp không hồi kết, một trò chơi mà Thiên Đạo luôn là kẻ chiến thắng cuối cùng, không cần phải ra tay.
Nỗi tuyệt vọng trỗi dậy như một cơn sóng dữ, nhấn chìm mọi hy vọng mỏng manh. Cổ Thanh Huyền cảm thấy như mình đang chìm sâu vào một vực thẳm không đáy, nơi không có ánh sáng, không có lối thoát. Gánh nặng của 5000 năm quan sát và suy ngẫm, giờ đây được củng cố bằng thất bại cay đắng, đè nặng lên đôi vai mảnh mai của nàng. Nhưng sâu thẳm trong sự tận cùng của tuyệt vọng, một tia sáng yếu ớt vẫn le lói, một câu hỏi khắc khoải vẫn vương vấn: liệu có thực sự không có lối thoát nào? Hay chỉ là nàng chưa tìm thấy đúng con đường?
***
Sau những ngày đắm chìm trong vực sâu tuyệt vọng của U Minh Cốc, nơi mọi niềm tin và lý tưởng đều bị nghiền nát, Cổ Thanh Huyền cuối cùng cũng rời khỏi vùng đất chết chóc ấy. Nàng không tìm thấy lời giải đáp cho nỗi bi ai của mình ở đó, mà chỉ tìm thấy sự xác nhận cho một sự thật tàn khốc. Tuy nhiên, bản chất của một kẻ tìm kiếm chân lý không cho phép nàng hoàn toàn gục ngã. Nếu không thể phá vỡ, liệu có thể nào tồn tại độc lập? Một câu hỏi ấy, dù mong manh, đã trở thành ngọn đèn dẫn lối nàng đến Vọng Tiên Đài.
Vọng Tiên Đài, một đài tế bằng đá nguyên khối sừng sững trên đỉnh núi cao nhất Thiên Nguyên Giới, nơi linh khí tinh khiết dồi dào đến mức tạo thành những làn sương mỏng lượn lờ. Toàn bộ đài tế được chạm khắc bằng những phù văn cổ xưa và hình ảnh các vị tiên nhân đang bay lượn, mang theo khí chất uy nghiêm và thanh thoát. Trung tâm đài có một viên ngọc màu xanh lam phát sáng, không ngừng hấp thụ và khuếch tán linh khí, tạo nên một trường năng lượng thuần khiết bao phủ toàn bộ khu vực. Khác với sự u ám của U Minh Cốc, Vọng Tiên Đài được tắm mình trong ánh nắng vàng rực rỡ của ban ngày, khiến mọi thứ trở nên trong trẻo và thanh tịnh. Gió nhẹ nhàng lướt qua, mang theo hương thơm của đá cổ và một chút mùi ozone sau những trận lôi kiếp xa xăm, tạo nên một sự im lặng gần như tuyệt đối, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió lùa vi vút qua các khe đá. Không khí tại đây trong lành đến mức mỗi hơi thở đều như đang tẩy rửa tâm hồn, khiến người ta cảm thấy thanh thản nhưng đồng thời cũng bị áp lực vô hình của uy năng Thiên Địa đè nặng.
Cổ Thanh Huyền, với mái tóc vàng nhạt óng ả tung bay trong gió, đứng trên đỉnh cao nhất của Vọng Tiên Đài. Bạch y tinh khôi của nàng phấp phới, hòa mình vào không gian thanh khiết. Đôi mắt xanh biếc sâu thẳm của nàng, giờ đây không còn chứa đựng nỗi tuyệt vọng mà thay vào đó là sự kiên định và khát khao tìm kiếm, nhìn thẳng vào hư không bao la. Nàng không tìm kiếm lối thoát cho bản thân, không mong cầu sự cứu rỗi, mà là một câu trả lời, một chân lý cho toàn bộ Thiên Nguyên Giới, cho vạn vật đang bị trói buộc trong vòng lặp của Thiên Đạo.
Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí thuần khiết tràn vào lục phủ ngũ tạng, xoa dịu phần nào sự mệt mỏi trong tâm hồn. Sau đó, nàng chậm rãi thi triển một bí thuật cổ xưa, một phương pháp Vấn Đạo mà chỉ những người có tư chất siêu phàm và tâm hồn thanh tịnh bậc nhất mới có thể lĩnh hội. Linh lực từ cơ thể nàng bùng phát, không phải theo cách hung hãn mà là một luồng sáng thanh khiết, màu xanh ngọc, vươn thẳng lên trời xanh, như một sợi chỉ vô hình kết nối nàng với Thiên Cơ.
Trong khoảnh khắc đó, Cổ Thanh Huyền cảm thấy ý thức mình tan hòa vào dòng chảy vận mệnh của Thiên Nguyên Giới. Nàng không còn là m���t cá thể, mà là một phần của tổng thể, cảm nhận được từng rung động, từng dao động nhỏ nhất trong bức tranh vũ trụ rộng lớn. Nàng cảm nhận được những luồng Thiên Cơ cuộn trào, những dòng chảy vận mệnh bị nhiễu loạn một cách tinh vi bởi ý chí của Thiên Đạo. Hàng tỷ, hàng vạn số phận, mỗi số phận đều là một sợi chỉ trong tấm lưới khổng lồ ấy, và Thiên Đạo khéo léo điều chỉnh từng sợi, từng nút thắt, để duy trì trật tự của riêng mình.
Và rồi, giữa những dòng chảy hỗn độn và bị thao túng ấy, nàng lờ mờ cảm nhận được một điều gì đó khác biệt. Một điểm sáng nhỏ bé, vô cùng yếu ớt, nhưng lại kiên cường đến lạ lùng, đang dần hình thành ở một tương lai xa xôi. Nó không tuân theo bất kỳ quy luật nào mà nàng từng biết, không bị Thiên Đạo thao túng, không bị nó "nuôi dưỡng" để rồi tiêu diệt. Đó là một 'biến số', một thực thể mà Thiên Đạo chưa thể hoàn toàn bao trùm, chưa thể tính toán. Nó giống như một hạt mầm bé nhỏ nhưng chứa đựng sức sống mãnh liệt, đang cố gắng nảy mầm trên một mảnh đất cằn cỗi, dưới ánh nhìn của một vị thần không muốn bất kỳ sự sống nào thoát ly khỏi vòng kiểm soát của mình.
"Nếu không thể phá vỡ, vậy có thể nào tồn tại độc lập?" Nàng tự hỏi trong tâm trí, câu hỏi này giờ đây không còn mang nỗi tuyệt vọng mà thay vào đó là một tia hy vọng mong manh. "Một 'Dao' không bị Thiên Đạo tính toán, không bị nó 'nuôi dưỡng' để rồi tiêu diệt?"
Tia hy vọng đó le lói trong lòng nàng, nhưng nó cũng là một gánh nặng mới. Nàng biết rằng sự xuất hiện của 'biến số' này sẽ không hề dễ dàng. Nó sẽ phải đối mặt với sự kiểm soát tinh vi nhất của Thiên Đạo, với mọi hình thức "thao túng tự nhiên" mà nàng đã chứng kiến. Liệu 'biến số' ấy có đủ mạnh mẽ, đủ trí tuệ để chống lại, để thực sự trở thành một 'Dao' độc lập? Hay nó cũng sẽ bị nghiền nát, bị đồng hóa, trở thành một bằng chứng nữa cho sự toàn năng của Thiên Đạo?
Cổ Thanh Huyền thu hồi linh lực, luồng sáng xanh ngọc dần tan biến vào không trung. Nàng mở mắt, đôi mắt xanh biếc giờ đây phản chiếu sự quyết tâm sắt đá. Nàng đã tìm thấy điều mình cần tìm: một mục tiêu, một hướng đi. Nàng không thể tự mình tạo ra 'Dao' độc lập đó, bởi nàng đã bị Thiên Đạo "biết" quá rõ, mọi nỗ lực của nàng đều sẽ bị nó hóa giải. Nhưng nàng có thể chờ đợi, có thể quan sát, và khi 'biến số' kia xuất hiện, nàng sẽ là người thử thách nó, là người đặt ra những câu hỏi khó khăn nhất, để xem liệu 'Dao' ấy có thực sự đủ mạnh mẽ, đủ kiên cường để đứng vững trước Thiên Đạo. Gánh nặng này, nàng sẽ tự mình gánh vác, một mình trên con đường cô độc.
***
Rời khỏi Vọng Tiên Đài, Cổ Thanh Huyền không trở về động phủ tĩnh tu như thường lệ. Nàng quay trở lại Thanh Huyền Tông, nhưng không phải để quản lý tông môn hay giao tiếp với bất kỳ ai. Thay vào đó, nàng chìm sâu vào Tàng Kinh Các, một thư viện khổng lồ chứa đựng vô số điển tịch cổ xưa, từ các công pháp thất truyền, các ghi chép về lịch sử Thiên Nguyên Giới, đến những triết lý Vấn Đạo của hàng vạn tiền bối. Không khí trong Tàng Kinh Các luôn tĩnh mịch, chỉ có mùi giấy cũ và hương trầm thoang thoảng, tạo nên một không gian thiêng liêng, tách biệt khỏi thế tục. Ánh sáng dịu nhẹ từ các pháp trận chiếu sáng từng kệ sách cao ngút, nơi hàng triệu cuốn sách được xếp đặt ngay ngắn.
Nhiều ngày đêm trôi qua, Cổ Thanh Huyền không ngừng nghiên cứu. Nàng không đọc để học công pháp, cũng không đọc để tăng cường sức mạnh. Nàng đọc để tìm kiếm. Nàng lật giở từng trang sách cổ, đôi mắt phượng chăm chú quét qua những dòng chữ đã ố vàng, tìm kiếm sơ hở trong quy tắc Thiên Đạo, những dấu vết của các 'Đạo' đã từng bị Thiên Đạo 'hóa giải' trong quá khứ. Nàng tìm hiểu về những tông môn, những cá nhân từng cố gắng thoát ly, những 'biến số' đã xuất hiện và biến mất trong dòng chảy lịch sử. Nàng muốn biết 'cái giá' của sự độc lập, và 'cách thức' để kiểm chứng nó.
Từng câu chữ, từng ghi chép đều được nàng phân tích kỹ lưỡng. Nàng nhận ra rằng, Thiên Đạo không phải là một thực thể tà ác muốn hủy diệt. Nó chỉ đơn thuần là một ý chí duy trì trật tự, một hệ thống phức tạp tự cân bằng. Những 'biến số' bị nó "tiêu diệt" hay "đồng hóa" không phải vì Thiên Đạo thù ghét chúng, mà vì sự tồn tại của chúng đe dọa đến sự cân bằng mà nó đã thiết lập. Nó không có cảm xúc, chỉ có quy luật. Và chính sự thiếu vắng cảm xúc ấy lại khiến nó trở nên đáng sợ hơn bất kỳ ma thần nào.
Nàng tìm thấy những ghi chép về các nền văn minh cổ đại, những chủng tộc từng có 'Đạo' riêng, khác biệt hoàn toàn với Thiên Đạo hiện tại. Nhưng cuối cùng, tất cả đều biến mất, hoặc bị đồng hóa, bị Thiên Đạo khéo léo bẻ cong để phù hợp với hệ thống của nó. Không có một ai, một chủng tộc nào có thể thực sự thoát ly hoàn toàn. Điều này càng củng cố thêm nhận định của nàng: Thiên Đạo không thể bị phá vỡ hoàn toàn, ít nhất là không bằng sức mạnh thông thường.
Vậy thì, làm thế nào để một 'Dao' có thể tồn tại độc lập?
Cổ Thanh Huyền chìm sâu vào suy tư, quên cả thời gian và không gian. Nàng ngồi bất động giữa hàng ngàn cuốn sách, như một pho tượng tạc từ băng ngọc. Tiếng lật sách duy nhất vang lên trong Tàng Kinh Các, trầm mặc và đều đặn. Nàng suy luận, phán đoán, kết nối những mảnh ghép thông tin rải rác. Cuối cùng, một chân lý dần hiện rõ trong tâm trí nàng, một chân lý mà nàng đã mang theo suốt 5000 năm nhưng giờ đây mới thực sự định hình.
"Thiên Đạo không phải là chân lý duy nhất," nàng thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy uy lực, "nhưng cũng không thể bị phủ nhận hoàn toàn." Câu nói này, vốn là một cụm từ đặc trưng, giờ đây không chỉ là một nhận định, mà là một sự lĩnh ngộ sâu sắc. "Cái ta cần, là một 'Đạo' có thể đứng vững trước nó, một chân lý thực sự độc lập."
Nàng nhận ra rằng, không thể chống lại Thiên Đạo bằng cách phủ nhận hoàn toàn sự tồn tại của nó, cũng như không thể phá hủy nó mà không gây ra một sự hỗn loạn không thể cứu vãn cho toàn bộ Thiên Nguyên Giới. Cái cần là một 'Đạo' có thể tồn tại song song, một 'chân lý' khác, không bị phụ thuộc vào Thiên Đạo, không bị nó đồng hóa hay tiêu diệt. Một 'Dao' mà Thiên Đạo không thể tính toán, không thể điều chỉnh, không thể biến thành một phần của trật tự của mình.
Nàng không phải người sẽ tạo ra 'Dao' đó. Nàng đã thất bại trong quá khứ. Nhưng nàng có thể là người thử thách nó. Nàng sẽ là người đặt ra những câu hỏi khó khăn nhất, những thử thách khắc nghiệt nhất, để đảm bảo rằng 'Dao' đó, khi xuất hiện, là một chân lý thực sự vững chắc, có thể tồn tại độc lập mà không cần sự ban phước hay công nhận của Thiên Đạo.
Trong một khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối, Cổ Thanh Huyền đặt tay lên ngực. Một luồng ánh sáng xanh biếc, tinh khiết và lạnh lẽo, từ sâu thẳm linh hồn nàng tỏa ra. Nó không phải là linh lực tấn công, cũng không phải là pháp thuật phòng ngự. Đó là ý chí, là sự cam kết, là toàn bộ trí tuệ và kinh nghiệm của nàng hội tụ lại. Luồng sáng ấy cuộn xoáy, hội tụ, rồi dần dần ngưng kết thành một ấn ký vô hình, nhưng lại mang một sức nặng triết lý khôn cùng. Đó là "Vấn Đạo Ấn" – một ấn ký không phải để tấn công, mà để 'kiểm chứng' bất kỳ 'Dao' độc lập nào xuất hiện trong tương lai.
Ấn ký này được khắc sâu vào linh hồn nàng, trở thành một phần không thể tách rời. Nó là lời thề của nàng, là nhiệm vụ mà nàng tự đặt ra cho bản thân. Nàng sẽ dùng toàn bộ trí tuệ và sức mạnh của mình để 'thử thách' nó, để tìm ra giới hạn của nó, để đảm bảo rằng 'Dao' đó thực sự có thể đứng vững trước ý chí tối thượng của Thiên Đạo.
Đây chính là 'lời thách đấu' của Cổ Thanh Huyền. Một lời thách đấu không bằng vũ lực, mà bằng triết lý, bằng sự thật, được khắc sâu vào linh hồn, chờ đợi Tống Vấn Thiên của 5000 năm sau. Nàng sẽ là người kiểm chứng, là người nghi ngờ, là người đẩy 'Dao' của hắn đến tận cùng giới hạn, để chứng minh rằng nó có xứng đáng trở thành một 'chân lý' tồn tại độc lập hay không. Con đường này, nàng sẽ đi một mình, như một kẻ cô độc giữa dòng chảy vận mệnh, chờ đợi một 'biến số' đủ mạnh mẽ để thay đổi tất cả.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.