Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 379: Thức Tỉnh Trong Tâm Khảm: Lựa Chọn Của Tử Vi Tiên Quân
Trong hư vô mờ mịt, nơi mà Tống Vấn Thiên tưởng chừng đã tan biến, "Đạo" của hắn, giờ đây không còn phụ thuộc vào linh hồn hay thể xác, đang rung động. Nó không có hình thù, không có linh khí, nhưng nó mang một sự kiên cường đến khó tin, một sự tồn tại độc lập. Nó giống như một tia lửa nhỏ, yếu ớt nhưng không bao giờ tắt, đang chiến đấu chống lại sự tan biến hoàn toàn, chống lại sự truy lùng của Thiên Đạo đang cố gắng xóa sổ mọi dấu vết của hắn.
Trong khi đó, một giọng nói vô hình, đầy phẫn nộ và uy hiếp, vang vọng khắp Thiên Nguyên Giới, không phải bằng âm thanh mà bằng sự rung động của linh hồn, một lời cảnh báo lạnh lẽo đến tận xương tủy: "Kẻ nào dám thách thức quy tắc, kẻ đó sẽ phải đối mặt với sự hủy diệt! Đây là ý chí của Thiên Đạo!"
***
Trong không gian hư vô vô tận, nơi không có ánh sáng, không có âm thanh, không có thời gian hay phương hướng, Tống Vấn Thiên tồn tại như một tia sáng yếu ớt, một chấm nhỏ của ý chí kiên cường. Hắn không có thân thể, không có linh hồn theo định nghĩa thông thường của tu sĩ, chỉ là một "Đạo" thuần túy, một hạt mầm của chân lý độc lập vừa mới được gieo. Xung quanh hắn là sự trống rỗng lạnh lẽo, một khoảng không của sự vô cực nơi vạn vật đều có thể tan biến thành hư vô. Cảm giác cô độc dâng trào, nhưng không phải là sự yếu đuối, mà là sự cô độc của một người tiên phong, của một kẻ dám bước đi trên con đường chưa từng có ai đặt chân tới.
Tống Vấn Thiên chậm rãi cảm nhận, không phải bằng ngũ quan, mà bằng một thứ nhận thức sâu sắc hơn, vượt lên trên mọi giới hạn vật chất. Hắn đang tái cấu trúc "Đạo" của mình, từng chút một, từ những mảnh vỡ của sự hy sinh và giác ngộ. Mỗi rung động nhỏ trong hư vô đều là một phần của quá trình ấy, một sự khẳng định lại bản ngã, một sự đúc kết tinh hoa từ hành trình dài đằng đẵng của mình. Hắn nhận ra, cái chết của thể xác chỉ là một sự chuyển hóa, một bước tiến hóa tất yếu để "Đạo" của hắn có thể thoát ly khỏi những ràng buộc vật chất mà Thiên Đạo đã đặt ra. Cái giá phải trả là vô cùng đắt, nhưng sự tự do mà hắn đạt được cũng vô cùng trọn vẹn.
Hắn cảm nhận được sự kết nối mong manh với Thiên Nguyên Giới, như một sợi chỉ tơ vương vấn giữa hai thế giới. Thông qua sợi chỉ vô hình đó, hắn nhận ra áp lực vô hình từ Thiên Đạo đang đè nặng lên Tử Vi Tiên Quân. Đó là một sự kìm kẹp tàn nhẫn, một sự thao túng đến tận cùng linh hồn, biến một cá thể có ý chí thành một con rối vô tri. Ánh mắt lạnh lùng, vô cảm của Tử Vi Tiên Quân hiện lên trong "tầm nhìn" của hắn, cùng với tiếng gầm gừ phẫn nộ của Thiên Đạo vang vọng như sấm sét trong tâm thức vạn vật. Thiên Đạo đang cố gắng trấn áp mọi hoài nghi, mọi mầm mống phản kháng, và Tử Vi Tiên Quân, dù từng là một cường giả uy vũ, giờ đây chỉ là một công cụ sắc bén trong tay nó.
Tống Vấn Thiên "nhìn" thấy sự giằng xé trong nội tâm Tử Vi Tiên Quân, dù nó bị che lấp bởi lớp vỏ bọc lạnh lẽo của sự khống chế. Hắn biết, Tử Vi Tiên Quân không hoàn toàn là một kẻ ác. Hắn chỉ là một nạn nhân, một con cờ bị đẩy vào thế phải phục tùng, phải trở thành kẻ thù của chính đồng loại. Sự thật về Thiên Đạo, bản chất ký sinh của nó, hẳn đã gieo mầm nghi ngờ trong tâm trí Tử Vi, dù chỉ là một thoáng chốc ngắn ngủi khi Thiên Địa Quy Tắc Kính được kích hoạt. Hắn không thể để mầm mống đó bị Thiên Đạo bóp nghẹt.
"Thiên Đạo, ngươi có thể hủy diệt thân thể ta, nhưng không thể hủy diệt chân lý mà ta đã tìm thấy," Tống Vấn Thiên "nghĩ", ý chí của hắn kiên định như đá tảng giữa dòng nước xiết. "Và ngươi cũng không thể mãi mãi giam cầm ý chí tự do của vạn vật!" Hắn không cam tâm để Tử Vi Tiên Quân chìm sâu vào vực thẳm của sự thao túng. Hắn biết, để thực sự mở ra một con đường mới, hắn không chỉ cần chiến thắng Thiên Đạo bằng sức mạnh, mà còn phải thức tỉnh những ý chí đã bị nó kìm kẹp. Mỗi linh hồn được giải thoát là một ngọn đuốc, thắp sáng thêm con đường mà hắn đang cố gắng mở ra.
Ý chí của hắn không phải là sức mạnh bùng nổ, mà là sự kiên trì, sự sắc bén của trí tuệ, và niềm tin tuyệt đối vào chân lý mà hắn đã khám phá. Hắn quyết định mạo hiểm tất cả, dùng chính "Đạo" mới của mình làm cầu nối, một tia sáng dẫn đường xuyên qua bóng tối của sự khống chế. Hắn sẽ không dùng bạo lực, mà dùng sự thật, dùng chân lý để thức tỉnh.
Tống Vấn Thiên tập trung toàn bộ năng lượng "Đạo" của mình, một thứ năng lượng thuần túy không màu, không hình, chỉ là một sự rung động của ý chí. Hắn không còn linh khí, không còn tinh huyết, chỉ còn lại sự tinh túy nhất của bản thân. Hắn kết hợp thứ năng lượng này với những tàn dư của Thiên Địa Quy Tắc Kính, không phải là vật chất, mà là những "khái niệm" về quy tắc và phản chiếu mà nó đã tạo ra. Hắn nhớ lại khoảnh khắc Thiên Địa Quy Tắc Kính xuyên phá lớp vỏ của Thiên Đạo, phơi bày bản chất ký sinh của nó. Hắn sẽ tái tạo khoảnh khắc đó, nhưng ở một quy mô vi mô hơn, trực tiếp tác động vào một cá thể.
Một luồng ánh sáng tinh thần nhỏ bé nhưng sắc bén bắt đầu hình thành từ trung tâm "Đạo" của Tống Vấn Thiên. Nó không chói lòa, mà mang vẻ đẹp của sự trong suốt, tinh khiết, như một mũi kim được tôi luyện qua vạn kiếp. Luồng ánh sáng đó không mang theo sát khí, mà mang theo sự thức tỉnh, sự khai mở. Nó xuyên phá hư vô, vượt qua hàng vạn dặm không gian và thời gian, hướng thẳng đến tâm trí Tử Vi Tiên Quân.
"Tử Vi Tiên Quân... Ngươi đã bị thao túng quá lâu. Đã đến lúc nhìn rõ sự thật!"
Cùng lúc đó, trong sự hỗn loạn của Cổ Nguyệt Thành, chiến trường vẫn chìm trong biển lửa và tiếng gào thét. Những kiến trúc cổ kính pha lẫn hiện đại, với những tòa nhà cao tầng làm từ đá xanh và gỗ linh mộc, giờ đây bị tàn phá nặng nề. Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi khét của lửa và mùi ẩm ướt của đá cổ. Tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng nói chuyện ồn ào từ các quán rượu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là tiếng kiếm va chạm chan chát, tiếng pháp thuật nổ tung ầm ầm, tiếng la hét đau đớn của những tu sĩ ngã xuống. Bầu không khí căng thẳng, ngột ngạt đến nghẹt thở, nhuốm màu tuyệt vọng.
Tử Vi Tiên Quân, thân hình cao lớn, uy nghiêm trong bộ áo bào màu tím thẫm thêu hình sao trời, đang đứng giữa chiến trường. Đôi mắt hắn vẫn lạnh lùng, vô cảm, như nhìn thấu mọi thứ nhưng lại không cảm nhận được gì. Hắn là một bức tượng băng, một cỗ máy chiến tranh hoàn hảo dưới sự điều khiển của Thiên Đạo. Dưới chân hắn là xác của vô số tu sĩ Liên Minh Tự Do, máu nhuộm đỏ cả một góc phố lát đá cẩm thạch. Hắn vung tay, một luồng linh lực cường đại bùng nổ, phá tan một đội hình phòng thủ của Liên Minh.
"Tiêu diệt tất cả những kẻ phản loạn! Chúng là virus của Thiên Đạo!" Giọng nói của Tử Vi Tiên Quân vang vọng khắp chiến trường, lạnh lẽo và kiên định, không một chút dao động hay cảm xúc. Mỗi mệnh lệnh của hắn đều là một nhát kiếm đâm sâu vào hy vọng của Liên Minh Tự Do. Hắn không hề chùn bước, không hề do dự, sự tàn nhẫn của hắn khiến cả những kẻ trung thành với Thiên Đạo cũng phải rùng mình. Ánh mắt hắn quét qua chiến trường, không biểu lộ chút nhân từ nào, như thể đang nhìn những con kiến. Hắn là hiện thân của ý chí Thiên Đạo, một ý chí không khoan nhượng.
Liễu Thanh Y, dung nhan tuyệt sắc, tựa băng cơ ngọc cốt, đang chiến đấu cách đó không xa. Nàng nhìn thấy sự tàn nhẫn của Tử Vi Tiên Quân, lòng đau như cắt. Nàng biết, con người thật của hắn không phải như vậy. Nàng nhớ về ánh mắt của Tống Vấn Thiên khi hắn nói về việc giải thoát Tử Vi, về việc thức tỉnh ý chí của hắn. Nhưng giờ đây, nhìn thấy Tử Vi như một con quỷ không linh hồn, nàng cảm thấy một nỗi tuyệt vọng dâng trào.
Đúng lúc đó, một điều kỳ lạ xảy ra.
Tử Vi Tiên Quân đang vung tay ra lệnh, linh lực cường đại bùng nổ, nhưng đột ngột khựng lại. Cơ thể hắn bất chợt run rẩy nhẹ, như thể một dòng điện vô hình vừa chạy qua. Ánh mắt lạnh lẽo của hắn thoáng dao động, một tia mơ hồ, không thể nhận ra, lướt qua. Tay hắn chầm chậm đưa lên, ôm lấy thái dương, một biểu hiện của sự đau đớn mà từ lâu người ta không còn thấy trên khuôn mặt hắn.
"Cái gì?!" Hắn gầm nhẹ, giọng nói không còn vẻ bình thản thường ngày, mà pha lẫn một chút hoảng loạn hiếm hoi. Tiếng gầm gừ đó chỉ đủ lớn để những tu sĩ Thiên Đạo gần đó nghe thấy, khiến họ cũng phải ngạc nhiên. Chưa bao giờ Tử Vi Tiên Quân lại biểu lộ sự yếu ớt như vậy. Một luồng ánh sáng mờ ảo, không ai nhìn thấy bằng mắt thường, xuyên qua trán hắn, đi thẳng vào sâu thẳm tâm trí. Nó không phải là một đòn tấn công vật lý, mà là một sự xâm nhập tinh thần, một mũi khoan ý chí. Cơn đau không đến từ thể xác, mà từ tận cùng linh hồn, từ nơi sâu thẳm nhất của ý thức bị chôn vùi. Hắn cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đang đâm xuyên qua não hải, mỗi mũi kim đều mang theo một hình ảnh, một ký ức, một câu hỏi bị lãng quên.
Các tu sĩ trung thành với Thiên Đạo đang chiến đấu gần đó cũng cảm thấy một sự chấn động vô hình. Một luồng áp lực vô hình từ Tử Vi Tiên Quân tỏa ra, không phải là sức mạnh công kích, mà là một sự hỗn loạn nội tại. Họ nhìn nhau đầy vẻ hoang mang, không hiểu chuyện gì đang xảy ra với vị Tiên Quân tối cao của mình. Trên chiến trường Cổ Nguyệt Thành, khoảnh khắc ngắn ngủi này đã tạo ra một khoảng lặng đáng sợ, một sự đình trệ trong cuộc chiến tranh tàn khốc, như thể thời gian bỗng nhiên ngừng lại.
Trong tâm trí Tử Vi Tiên Quân, một trận chiến không tiếng động đang diễn ra, dữ dội hơn bất kỳ cuộc chiến nào trên thế gian. Luồng "Đạo" của Tống Vấn Thiên, sắc bén như một mũi khoan tinh thần, đã xuyên qua lớp vỏ bọc ý chí của Thiên Đạo, lớp phòng ngự dày đặc đã bao phủ tâm trí hắn suốt bao năm qua. Nó không phá hủy, mà là khai mở, như một tia sáng yếu ớt len lỏi vào một hang động tối tăm, chiếu rọi lên những tàn tích bị lãng quên.
Những ký ức bị phong ấn, những câu hỏi bị lãng quên, những cảm xúc bị đè nén bỗng ùa về như một dòng thác lũ. Hắn nhìn thấy lại bản thân mình trước khi bị Thiên Đạo hoàn toàn đồng hóa: một tu sĩ trẻ tuổi đầy hoài bão, một trái tim nồng nhiệt khao khát chân lý, một tình yêu chân thành dành cho Cổ Thanh Huyền. Những hình ảnh về nàng hiện lên rõ nét, nụ cười, ánh mắt, lời hứa hẹn, tất cả những gì hắn đã cố gắng chôn vùi d��ới lớp băng giá của sự phục tùng. Hắn thấy lại những đêm trăn trở, những lần hắn nghi ngờ về các quy tắc khắc nghiệt của Thiên Đạo, những lần hắn tự hỏi "Tại sao lại như vậy?", nhưng rồi lại tự trấn an mình rằng đó là ý chí tối cao, không thể nghi ngờ.
Và rồi, hắn nhìn thấy những mảnh ghép về bản chất ký sinh của Thiên Đạo mà Tống Vấn Thiên đã phơi bày. Những xúc tu ánh sáng hút cạn sinh khí, hình ảnh Thiên Nguyên Giới khô héo, sự thật phũ phàng về một kẻ cai trị không phải vì ban phước mà vì sự tồn tại của chính nó. Những hình ảnh đó, giờ đây, không còn là ảo ảnh hay huyễn hoặc. Chúng là chân lý, là sự thật mà hắn đã vô thức chối bỏ.
Hai luồng ý chí, hai thế lực đối lập, đang giằng co trong não hải Tử Vi.
Một giọng nói vô hình, đầy uy quyền và lạnh lẽo của Thiên Đạo vang dội trong tâm thức hắn, như tiếng sấm nổ giữa hư vô: "Ngươi là công cụ của ta! Phục tùng! Ngươi là cánh tay của ta, là kiếm của ta! Đừng phản kháng! Tất cả những ký ức này là ảo ảnh, là dối trá của kẻ phản loạn! Quên đi! Phục tùng!" Giọng nói đó cố gắng bóp nghẹt mọi suy nghĩ phản kháng, mọi cảm xúc cá nhân, đẩy hắn trở lại vào trạng thái vô hồn. Đó là một áp lực khổng lồ, một sự đè nén đến tận cùng ý thức, cố gắng nghiền nát hạt mầm tự do vừa nảy nở.
Nhưng cùng lúc đó, một giọng nói khác vang lên, trầm ấm và rõ ràng, không phải là mệnh lệnh, mà là sự khơi gợi, sự thức tỉnh. Đó là "Đạo" của Tống Vấn Thiên, không có sát khí, không có áp đặt, chỉ có sự thật và ý chí. "Lựa chọn, Tử Vi! Chân lý nằm trong ngươi, không phải do kẻ khác áp đặt! Ngươi có thể chọn trở thành công cụ, hoặc chọn trở thành chính mình! Được phép thắng không có nghĩa là thắng thật sự! Ngươi có muốn sống như một con rối không?"
Sự giằng xé tột độ, khủng khiếp hơn bất kỳ đòn tra tấn thể xác nào. Tử Vi Tiên Quân ôm đầu quỳ xuống, thân thể co giật kịch liệt. Hắn gào thét trong tâm thức, một tiếng thét của sự đau đớn và giằng xé tận cùng: "Không! Đây... đây không phải là ta! Ta không phải là công cụ! Ta có ý chí của riêng mình!" Những giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán hắn, nhưng không phải vì mệt mỏi, mà vì sự đấu tranh nội tâm. Từ khóe mắt hắn, một giọt nước mắt khô khốc chảy ra, rồi nhanh chóng bốc hơi, như một biểu tượng cho những cảm xúc đã bị chôn vùi nay lại được giải phóng, dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi.
Toàn thân hắn tỏa ra hai luồng năng lượng đối lập. Một luồng sức mạnh tối thượng lạnh lẽo, mang theo uy áp của Thiên Đạo, cố gắng trấn áp, bóp nghẹt mọi phản kháng. Luồng năng lượng này cuộn xoáy quanh hắn, tạo ra một cơn lốc linh lực hỗn loạn, khiến không gian xung quanh cũng phải vặn vẹo. Nhưng đồng thời, một luồng chấn động tinh thần yếu ớt nhưng kiên cường khác cũng tỏa ra, một sự rung động của ý chí tự do, của sự phản kháng. Nó như một ngọn lửa nhỏ, run rẩy nhưng bất khuất, cố gắng bùng cháy giữa biển băng giá.
Trong khoảnh khắc đó, Tử Vi Tiên Quân không còn là cường giả vô địch của Thiên Nguyên Giới, không còn là công cụ của Thiên Đạo. Hắn chỉ là một linh hồn đang đứng trước ngã ba đường, giữa sự nô lệ và sự tự do, giữa bóng tối và ánh sáng. Tiếng gầm gừ của Thiên Đạo và lời thức tỉnh của Tống Vấn Thiên vang vọng trong đầu hắn, mỗi lời nói đều là một nhát dao khắc vào tận cùng ý chí. Hắn phải lựa chọn. Đây không phải là một trận chiến quyền năng, mà là một cuộc chiến của ý chí, của chân lý.
Trên chiến trường Cổ Nguyệt Thành, mọi âm thanh của cuộc chiến dường như bị nuốt chửng bởi một tiếng im lặng đáng sợ. Các tu sĩ Liên Minh Tự Do và quân đội Thiên Đạo đều bất giác dừng lại, nhìn chằm chằm vào Tử Vi Tiên Quân, người đang ôm đầu quỳ gối giữa chiến trường. Khung cảnh hùng vĩ của thành phố giờ đây mang một vẻ bi tráng, đổ nát dưới ánh hoàng hôn nhuộm màu máu. Mùi máu và khói bụi vẫn vương vất trong không khí, nhưng giờ đây, một mùi hương thanh khiết thoáng qua, nhẹ nhàng như gió thoảng, dường như từ hư không mà đến, len lỏi vào khứu giác của những người nhạy cảm.
Trong khoảnh khắc giằng xé tột độ đó, Tử Vi Tiên Quân chợt ngẩng đầu. Ánh mắt hắn, vốn lạnh lùng vô cảm như băng giá, giờ đây không còn vẻ đóng băng ấy. Thay vào đó là sự hỗn loạn, hoang mang tột độ, như một dòng sông bị vỡ đê. Nhưng rồi, giữa dòng chảy hỗn loạn ấy, một tia sáng kỳ lạ bỗng lóe lên – một tia sáng của sự tỉnh táo, của ý chí tự do vừa được giải phóng. Tia sáng đó không rực rỡ, nhưng nó đủ mạnh mẽ để xé toạc màn sương mù của sự khống chế.
Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không, nơi Tống Vấn Thiên đã biến mất, nơi mà hắn cảm nhận được một sự tồn tại vô hình nhưng vô cùng kiên cường đang dõi theo. Ánh mắt hắn không còn nhìn vào kẻ thù, không còn nhìn vào chiến trường, mà nhìn vào một điểm vô định, như thể đang nhìn thấy một chân lý chỉ có hắn mới cảm nhận được. Một chân lý mà Tống Vấn Thiên đã đánh đổi cả thân mạng để phơi bày.
Một tiếng thở dài khẽ thoát ra từ lồng ngực Tử Vi Tiên Quân, không phải tiếng thở dài của sự mệt mỏi, mà là tiếng thở dài của sự giải thoát, của một gánh nặng ngàn năm vừa được trút bỏ. Giọng nói của hắn khẽ lẩm bẩm, run rẩy, không còn vẻ kiên định, lạnh lùng thường ngày, mà chứa đựng sự yếu ớt và một nỗi đau sâu thẳm: "Ta... không phải là công cụ..." Những lời nói đó như một lời tuyên thệ, một lời khẳng định lại bản ngã đã bị lãng quên.
Liễu Thanh Y, vẫn đang đứng giữa chiến trường, ánh mắt dõi theo từng động thái của Tử Vi Tiên Quân. Nàng hít một hơi lạnh, trái tim đập thình thịch. "Hắn... hắn đang làm gì vậy?" Nàng không dám tin vào những gì mình đang thấy. Đây là Tử Vi Tiên Quân, người đã tàn sát vô số đồng bào của nàng, người đã trở thành hiện thân của sự áp đặt của Thiên Đạo. Nhưng giờ đây, dáng vẻ run rẩy, ánh mắt hoang mang của hắn lại khiến nàng cảm thấy một sự thương cảm khó tả.
Dương Vô Song, thân hình cao lớn vạm vỡ, ánh mắt sắc bén như kiếm, cũng không khỏi sững sờ. Hắn đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt với một đòn tấn công hủy diệt từ Tử Vi Tiên Quân. "Tử Vi Tiên Quân... ngừng chiến?!" Giọng hắn thốt ra đầy vẻ kinh ngạc, không thể tin được. Toàn bộ chiến trường dường như đông cứng lại, tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào vị Tiên Quân đang đứng giữa một sự lựa chọn định mệnh. Mộ Dung Tĩnh, với vẻ ngoài hoạt bát thường ngày, giờ đây đôi mắt to tròn long lanh mở to, biểu cảm từ tò mò chuyển sang kinh ngạc tột độ. Nàng chưa từng thấy một cường giả Thiên Đạo nào lại có biểu hiện như vậy.
Và rồi, với một động tác chậm rãi, như thể đang làm một việc gì đó vô cùng khó khăn, Tử Vi Tiên Quân buông thanh kiếm trong tay xuống. Tiếng "choang" vang lên khi thanh kiếm cắm phập xuống đất, tạo ra một âm thanh nhỏ bé nhưng lại vang vọng như tiếng chuông cảnh tỉnh khắp chiến trường. Đó không chỉ là tiếng của một vũ khí rơi xuống, mà là tiếng của một xiềng xích vô hình vừa bị phá vỡ. Cùng lúc đó, một làn sóng năng lượng chấn động từ hắn lan ra, không phải là công kích, mà là một sự "ngừng lại" đầy mạnh mẽ. Nó không phá hủy, mà là một mệnh lệnh vô hình truyền tới tất cả quân lính Thiên Đạo xung quanh: dừng lại.
Các binh lính Thiên Đạo đang tấn công cũng sững sờ theo. Những kẻ đang vung kiếm, thi triển pháp thuật bỗng nhiên khựng lại giữa chừng, ánh mắt hoang mang nhìn vị Tiên Quân của mình. Sự ngưng trệ bất ngờ này đã tạo ra một khoảng trống chết chóc trên chiến trường, một sự tạm ngừng đầy căng thẳng.
Thiên Đạo phản ứng dữ dội. Một áp lực vô hình khổng lồ, nặng nề như ngàn ngọn núi, từ hư không đổ ập xuống Tử Vi Tiên Quân. Đó là sự phẫn nộ của một ý chí tối thượng, sự trừng phạt cho một hành động "phản bội" không thể tha thứ. Cơ thể Tử Vi Tiên Quân run rẩy kịch liệt, như một chiếc lá giữa cơn bão. Máu tươi rỉ ra từ khóe môi hắn, nhưng hắn vẫn đứng vững. Ánh mắt hắn, dù vẫn chứa đựng sự đau đớn, nhưng lại tràn đầy một sự kiên định mới, một ý chí không thể lay chuyển.
Hắn đã lựa chọn.
Tiếng gầm gừ phẫn nộ của Thiên Đạo vang vọng trong tâm thức vạn vật, nhưng giờ đây, nó không còn mang sức mạnh tuyệt đối như trước. Hành động của Tử Vi Tiên Quân, dù chỉ là một khoảnh khắc tỉnh táo và một sự lựa chọn đơn độc, đã trở thành một vết nứt sâu sắc trong tấm màn kiểm soát của Thiên Đạo. Nó là một đòn giáng mạnh vào niềm tin của các tu sĩ trung thành, làm suy yếu thêm sự kiểm soát của kẻ ký sinh. Sự tỉnh táo của Tử Vi Tiên Quân, dù chỉ là khoảnh khắc, đã mở ra một con đường mới cho hắn, một khả năng trở thành một đồng minh hoặc một yếu tố bất ngờ trong cuộc chiến trường kỳ này. Tống Vấn Thiên, dù ở trạng thái linh hồn, vẫn có thể tác động mạnh mẽ đến thế giới vật chất và tinh thần, khẳng định sức mạnh của "Đạo" độc lập của hắn. Và Thiên Đạo, chắc chắn sẽ không bỏ qua sự "phản bội" này. Những đòn trừng phạt khủng khiếp hơn, những thử thách khắc nghiệt hơn đang chờ đợi những kẻ dám thách thức ý chí của nó. Nhưng ngọn lửa đã được nhóm lên, và nó sẽ không bao giờ tắt.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.