Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 380: Tử Vi Ký Hồn: Chân Lý Cổ Xưa Vỡ Ốp
Áp lực vô hình khổng lồ, nặng nề như ngàn ngọn núi, từ hư không đổ ập xuống Tử Vi Tiên Quân. Đó là sự phẫn nộ của một ý chí tối thượng, sự trừng phạt cho một hành động "phản bội" không thể tha thứ. Cơ thể Tử Vi Tiên Quân run rẩy kịch liệt, như một chiếc lá giữa cơn bão. Máu tươi rỉ ra từ khóe môi hắn, nhưng hắn vẫn đứng vững. Ánh mắt hắn, dù vẫn chứa đựng sự đau đớn, nhưng lại tràn đầy một sự kiên định mới, một ý chí không thể lay chuyển. Hắn đã lựa chọn. Tiếng gầm gừ phẫn nộ của Thiên Đạo vang vọng trong tâm thức vạn vật, nhưng giờ đây, nó không còn mang sức mạnh tuyệt đối như trước. Hành động của Tử Vi Tiên Quân, dù chỉ là một khoảnh khắc tỉnh táo và một sự lựa chọn đơn độc, đã trở thành một vết nứt sâu sắc trong tấm màn kiểm soát của Thiên Đạo. Nó là một đòn giáng mạnh vào niềm tin của các tu sĩ trung thành, làm suy yếu thêm sự kiểm soát của kẻ ký sinh. Sự tỉnh táo của Tử Vi Tiên Quân, dù chỉ là khoảnh khắc, đã mở ra một con đường mới cho hắn, một khả năng trở thành một đồng minh hoặc một yếu tố bất ngờ trong cuộc chiến trường kỳ này. Tống Vấn Thiên, dù ở trạng thái linh hồn, vẫn có thể tác động mạnh mẽ đến thế giới vật chất và tinh thần, khẳng định sức mạnh của "Đạo" độc lập của hắn. Và Thiên Đạo, chắc chắn sẽ không bỏ qua sự "phản bội" này. Những đòn trừng phạt khủng khiếp hơn, những thử thách khắc nghiệt hơn đang chờ đợi những kẻ dám thách thức ý chí của nó. Nhưng ngọn lửa đã được nhóm lên, và nó sẽ không bao giờ tắt.
Trên chiến trường Cổ Nguyệt Thành, bầu không khí đông cứng bởi sự căng thẳng tột độ bỗng chốc bị xé toạc bởi một luồng ánh sáng chói lòa, màu vàng kim rực rỡ, mang theo ý chí cuồng nộ của Thiên Đạo. Ánh sáng này không tấn công những kẻ khác, mà tập trung hoàn toàn vào Tử Vi Tiên Quân, giam cầm hắn trong một lồng năng lượng áp bức. Tiếng la hét kinh hãi vang lên từ phía các tu sĩ Liên Minh Tự Do, nhưng nó bị nuốt chửng bởi tiếng gió hú quái dị, như vô số linh hồn oan khuất đang gào thét, phát ra từ chính luồng sáng rực rỡ kia. Mùi cháy khét, mùi máu tươi và mùi linh khí hỗn loạn đặc quánh trong không khí, tạo nên một bức tranh hỗn mang của sự hủy diệt và tuyệt vọng.
Tử Vi Tiên Quân, thân ảnh cao ngạo, uy nghiêm ngày nào, giờ đây quằn quại trong lồng giam ánh sáng. Cơ thể hắn, vốn là dung mạo phi phàm, toát ra khí chất thần tiên, bắt đầu nứt toác từng thớ thịt, từng mạch máu, như một khối ngọc bích đang vỡ vụn dưới áp lực khủng khiếp. Máu tươi không ngừng rỉ ra từ khóe môi, từ khóe mắt, từ những vết nứt trên da thịt, hòa cùng ánh sáng chói lòa tạo nên một cảnh tượng bi thương đến thấu xương. Hắn không hề phát ra một tiếng kêu đau đớn nào, nhưng sự vặn vẹo của cơ thể, sự co rút của các cơ bắp, và ánh mắt giằng xé nội tâm đã nói lên tất cả nỗi thống khổ mà hắn đang chịu đựng. Ánh sáng từ hư vô càng lúc càng mạnh, muốn nghiền nát hắn thành tro bụi, xóa bỏ hoàn toàn dấu vết của một kẻ dám phản bội.
Liễu Thanh Y, dung nhan tuyệt sắc tựa băng cơ ngọc cốt, giờ đây tái nhợt như tờ giấy. Nàng đứng cách đó không xa, đôi mắt phượng lạnh lùng thường ngày giờ tràn ngập sự kinh hoàng và đau đớn. Nàng đã từng căm hận Tử Vi Tiên Quân vì những hành động tàn bạo dưới sự khống chế của Thiên Đạo, nhưng chứng kiến cảnh tượng này, trái tim nàng như bị xé nát. Một tiếng thét bi thương bật ra từ cổ họng: "Tử Vi Tiên Quân! Đừng... đừng chịu đựng nữa!" Lời nàng nói yếu ớt, lạc lõng giữa tiếng gió hú và áp lực từ Thiên Đạo, nhưng nó chứa đựng tất cả sự xót xa và bất lực. Nàng muốn lao tới, nhưng một bức tường vô hình của ý chí Thiên Đạo đã ngăn cản nàng, đẩy nàng lùi lại. Nàng chỉ có thể bất lực nhìn người từng là đối thủ không đội trời chung, người từng là biểu tượng của sự áp bức, giờ đây đang tan chảy trong đau đớn.
Dương Vô Song, thân hình cao lớn vạm vỡ, siết chặt thanh cổ kiếm không vỏ bọc trên lưng, khuôn mặt góc cạnh toát lên vẻ kiên nghị giờ lại phủ một lớp kinh ngạc và phẫn nộ. Hắn chưa từng chứng kiến sự tàn bạo đến mức này, ngay cả từ Thiên Đạo. Ánh mắt sắc bén như kiếm của hắn dõi theo từng vết nứt trên cơ thể Tử Vi, từng giọt máu rơi xuống mặt đất. "Đây là... sự trừng phạt của Thiên Đạo sao? Thật tàn nhẫn!" Giọng hắn trầm đục, vang dội, đầy phẫn uất. Cảm giác bất lực dâng trào trong hắn, khi một cường giả như Tử Vi Tiên Quân, người mà hắn từng nghĩ rằng có thể chống lại bất cứ điều gì, lại bị nghiền nát một cách dễ dàng đến vậy. Các tu sĩ Liên Minh Tự Do xung quanh cũng không khỏi rùng mình. Họ đã chuẩn bị cho chiến tranh, cho sự hy sinh, nhưng cảnh tượng này vượt xa mọi tưởng tượng về sự tàn khốc của Thiên Đạo.
Mộ Dung Tĩnh, với đôi mắt to tròn long lanh, giờ đây mở to đến mức không thể tin vào những gì mình đang thấy. Vẻ hoạt bát thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự hoang mang và sợ hãi tột độ. Nàng đã từng chứng kiến Tống Vấn Thiên hy sinh, nhưng đó là một sự hy sinh đầy tráng lệ, đầy hy vọng. Còn đây, là một sự trừng phạt nghiệt ngã, một màn tra tấn công khai, nhằm răn đe tất cả những kẻ dám phản bội. Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, một nỗi sợ hãi nguyên thủy trước quyền năng tuyệt đối và tàn bạo của Thiên Đạo. "Tại sao... tại sao lại phải thế này?" Nàng thì thầm, giọng nói run rẩy, như một câu hỏi không lời gửi đến cõi hư không.
Các tu sĩ trung lập và thuộc phe Thiên Đạo, những người còn đứng trên chiến trường, cũng không khỏi kinh hãi. Họ đã từng sùng bái Thiên Đạo, tin rằng nó là sự công bằng tuyệt đối. Nhưng cảnh tượng Tử Vi Tiên Quân bị nghiền nát, không phải vì chiến đấu, mà vì một hành động "ngừng lại", vì một khoảnh khắc tỉnh táo, đã gieo rắc những hạt giống hoài nghi đầu tiên trong tâm trí họ. Một số người thậm chí còn run rẩy, lùi lại, không dám nhìn thẳng vào ánh sáng chói lòa kia. Ý chí của Thiên Đạo, giờ đây, không còn là sự uy nghiêm, mà là sự tàn bạo và độc đoán đến ghê rợn. Bầu trời Cổ Nguyệt Thành vẫn vần vũ mây đen, thỉnh thoảng có sấm sét yếu ớt từ xa, như thể cả thiên địa cũng đang thương xót cho số phận bi tráng của Tử Vi Tiên Quân.
Giữa nỗi đau đớn tột cùng và sự nghiền nát của Thiên Đạo, một tia sáng yếu ớt, nhỏ bé hơn cả một đốm lửa, đang chập chờn trong không gian hư vô vô tận. Đó là linh hồn của Tống Vấn Thiên, đã tái cấu trúc sau sự hy sinh của hắn. Tia sáng ấy không có hình dạng rõ ràng, chỉ là một ý thức thuần khiết, một "Đạo" không bị vật chất ràng buộc. Hắn cảm nhận được nỗi thống khổ của Tử Vi Tiên Quân, cảm nhận được ý chí cuồng nộ của Thiên Đạo đang cố gắng xóa sổ một linh hồn vừa thức tỉnh.
Trong tâm thức Tử Vi Tiên Quân, một biển ký ức hỗn loạn đang cuộn trào. Ký ức về một Thiên Đạo uy nghiêm, nơi hắn đã từng thề nguyện trung thành, những lời hứa về sự bất tử và quyền năng. Nhưng xen kẽ vào đó là những tia sáng của tự do, những lời thì thầm của Tống Vấn Thiên từ chương trước, những chân lý về bản chất ký sinh, về sự thao túng, về việc "được phép thắng không có nghĩa là thắng thật sự". Những lời ấy, như những hạt mầm được gieo vào một mảnh đất cằn cỗi, giờ đây đang nảy mầm mạnh mẽ dưới áp lực khủng khiếp của Thiên Đạo.
Linh hồn Tống Vấn Thiên, dù yếu ớt, nhưng "Đạo" của hắn lại vô cùng kiên cố. Hắn không chiến đấu trực diện với Thiên Đạo trong tâm thức Tử Vi. Hắn biết rằng đó là con đường tự sát. Thay vào đó, hắn tập trung toàn bộ "Đạo" của mình, phóng thích một luồng "chân lý" tinh thần, không phải là sức mạnh tấn công, mà là ánh sáng soi rọi. Luồng chân lý ấy nhẹ nhàng xuyên qua biển ký ức hỗn loạn của Tử Vi, không phá hủy, không ép buộc, mà chỉ "thắp sáng" những góc khuất, những sự thật đã bị chôn vùi. Hắn "thầm thì", không bằng lời, mà bằng ý thức, bằng sự cộng hưởng của "Đạo": *Người không chết vì phản bội, mà chết vì đã thức tỉnh. Hãy để sự tỉnh táo của người vạch trần chân tướng...*
Tử Vi Tiên Quân, trong cơn đau đớn thể xác tột cùng, tâm thức hắn bỗng trở nên sáng rõ một cách lạ thường. Những ký ức bị lãng quên, những đoạn quy tắc mâu thuẫn trong công pháp, những cảm giác bất an mơ hồ về Thiên Đạo từ hàng ngàn năm trước bỗng chốc hiện rõ mồn một. Hắn thấy lại hình ảnh về Đại Chiến Ma Tôn Huyết Hải 5000 năm trước, không phải là câu chuyện được Thiên Đạo kể lại, mà là một sự thật trần trụi hơn. Hắn thấy Thiên Đạo, không phải là vị thần tạo hóa, mà là một thực thể quyền năng đã "thôn phệ" một phần của thế giới, "ký sinh" lên nó, và dùng những quy tắc do chính nó tạo ra để duy trì sự sống. Hắn thấy những "Thiên Mệnh Chi Tử" khác, những người đã từng đứng ở vị trí của hắn, cuối cùng cũng bị nghiền nát khi họ chạm đến một ngưỡng nào đó mà Thiên Đạo không cho phép, cái chết của họ được ngụy trang thành tai nạn, tẩu hỏa nhập ma.
Sự thật ấy, được Tống Vấn Thiên "thắp sáng", không phải là điều mới mẻ hoàn toàn, nhưng giờ đây nó đã được sắp xếp lại một cách mạch lạc, rõ ràng trong tâm trí Tử Vi. Cơn giằng xé nội tâm đạt đến đỉnh điểm. Một bên là sự trung thành đã ăn sâu vào cốt tủy, một bên là ý chí tự do, là bản ngã vừa được tìm thấy. Hắn cảm thấy mình như một con rối đã bị giật dây hàng ngàn năm, và giờ đây, những sợi dây ấy đang cố gắng siết chặt hắn đến chết. Nhưng chính sự siết chặt ấy lại càng củng cố ý chí phản kháng trong hắn.
*Thiên Đạo... Ngươi... chỉ là kẻ ký sinh!* Một tiếng gầm thét trầm đục, không phải bằng âm thanh mà bằng ý chí thuần túy, vang vọng trong không gian tâm thức Tử Vi. Đó là tiếng thét của sự giải thoát, của sự căm phẫn, của một linh hồn đã tìm lại được tự do. Hắn không còn là công cụ, không còn là Thiên Mệnh Chi Tử mù quáng. Hắn là Tử Vi Tiên Quân, một cá thể độc lập, và hắn đã lựa chọn.
Trong khoảnh khắc đó, linh hồn Tống Vấn Thiên cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ Tử Vi Tiên Quân. "Đạo" của hắn, giờ đây, không chỉ là của riêng hắn, mà đã hòa quyện với ý chí kiên định của Tử Vi. Một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của Thiên Đạo, về những lỗ hổng trong sự kiểm soát của nó, về cách nó đã thao túng lịch sử và vận mệnh, được truyền đến Tống Vấn Thiên. Hắn biết rằng, khoảnh khắc này, sẽ thay đổi tất cả. Dù phải trả giá bằng cả sinh mạng, nhưng Tử Vi Tiên Quân đã trở thành một ngọn hải đăng, soi đường cho những kẻ khác. Tống Vấn Thiên, trong trạng thái hư vô, cảm thấy "Đạo" của mình đang biến đổi, mạnh mẽ hơn, thuần khiết hơn, như một dòng sông vừa được hợp lưu thêm một nhánh lớn.
Trở lại chiến trường Cổ Nguyệt Thành, áp lực khủng khiếp từ Thiên Đạo đạt đến đỉnh điểm, tưởng chừng như thân xác Tử Vi Tiên Quân sẽ hóa thành tro bụi ngay lập tức. Các tu sĩ Liên Minh Tự Do nhắm mắt lại, không dám nhìn cảnh tượng bi thương này. Tu sĩ trung lập và phe Thiên Đạo run rẩy, một số người đã quỳ sụp xuống vì sợ hãi.
Nhưng rồi, một điều không tưởng đã xảy ra.
Tử Vi Tiên Quân, trong lồng giam ánh sáng rực rỡ, bỗng ngừng run rẩy. Hắn ngẩng đầu lên, khuôn mặt đã biến dạng vì đau đớn, nhưng đôi mắt tím thẫm của hắn, vốn lạnh lùng vô cảm, giờ đây lại sáng rực lên một cách kỳ lạ, tràn đầy một sự thanh thản đến bi tráng. Một nụ cười nhẹ nhàng, đầy chua xót nhưng cũng đầy tự hào, nở trên khóe môi hắn. Nụ cười ấy không phải của sự đầu hàng, mà là của sự chiến thắng, một chiến thắng của ý chí trước quyền năng tuyệt đối.
"Thiên Đạo... Ngươi không phải là CHÂN LÝ! Ngươi chỉ là... kẻ ký sinh!"
Tiếng gầm thét ấy không phải từ cuống họng của Tử Vi Tiên Quân, mà là một luồng ý niệm mạnh mẽ, một thông điệp tinh thần được phóng thích từ tận sâu linh hồn hắn. Nó vang vọng khắp không gian, xuyên qua mọi rào cản, không chỉ trên chiến trường Cổ Nguyệt Thành mà còn lan truyền đến từng ngóc ngách của Thiên Nguyên Giới, đến từng tu sĩ, từng sinh linh có linh hồn. Đó là một tiếng nổ lớn không phải từ sức mạnh vật lý, mà từ sự vỡ vụn của một 'bức màn' vô hình đã che giấu sự thật hàng vạn năm.
Cùng lúc đó, toàn bộ cơ thể Tử Vi Tiên Quân bỗng chốc bốc cháy. Không phải là ngọn lửa hủy diệt thông thường, mà là một ngọn lửa màu tím kỳ dị, thiêu đốt chính sinh mệnh hắn. Trong ánh lửa ấy, không có sự đau đớn, chỉ có sự giải thoát và một luồng năng lượng khổng lồ tuôn trào. Luồng năng lượng ấy không tấn công, mà biến thành vô số những hạt sáng li ti, bay lượn trong không trung. Mỗi hạt sáng chứa đựng một phần "chân lý cổ xưa", một phần ký ức bị lãng quên về nguồn gốc và bản chất thực sự của Thiên Đạo.
Liễu Thanh Y, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt tuyệt sắc. Nàng hiểu, nàng đã hoàn toàn hiểu. Tử Vi Tiên Quân, người mà nàng từng căm hận, đã dùng cả sinh mạng để vạch trần sự thật. "Tử Vi..." Nàng thì thầm, giọng nghẹn lại trong cổ họng, không còn lời nào để nói. Nàng cảm nhận được những hạt sáng kia, chúng chạm vào tâm thức nàng, và một dòng thông tin khổng lồ ùa vào. Về Thiên Đạo không phải là tạo hóa, mà là một thực thể đã "nuốt chửng" một phần "Đạo" nguyên thủy của thế giới, về Đại Chiến Ma Tôn Huyết Hải 5000 năm trước không phải là sự kiện diệt ma, mà là cuộc chiến Thiên Đạo dùng để củng cố quyền lực, loại bỏ những tồn tại "lệch chuẩn", những "chân lý" khác.
Dương Vô Song, thân hình cao lớn vạm vỡ, cũng sững sờ. Hắn cảm nhận được sự bi tráng của khoảnh khắc này, cảm nhận được sự giải thoát của Tử Vi Tiên Quân. Những hạt sáng chạm vào hắn, và hắn cảm thấy một sự phẫn nộ dâng trào trong lòng. "Ký sinh... Thiên Đạo... thật sự là kẻ ký sinh!" Hắn nghiến răng, thanh kiếm trên lưng khẽ rung lên như muốn chém nát hư không.
Mộ Dung Tĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, giờ đây tràn ngập sự kinh hãi và hoang mang. Những hạt sáng lấp lánh như những vì sao rơi xuống, xuyên qua lớp phòng ngự của nàng, chạm vào linh hồn nàng. *Không thể nào... Thiên Đạo... ký sinh ư?* Nàng thốt lên, giọng nói run rẩy, không thể chấp nhận sự thật tàn khốc này. Toàn bộ thế giới quan của nàng đang sụp đổ.
Các tu sĩ Liên Minh Tự Do, dù đau đớn trước sự hy sinh của Tử Vi, nhưng niềm tin trong họ lại được củng cố. Họ đã chiến đấu vì một "Đạo" độc lập, và giờ đây, lời của Tử Vi Tiên Quân đã chứng minh sự lựa chọn của họ là đúng đắn. Một ngọn lửa hy vọng bùng cháy trong mắt họ.
Ngược lại, các tu sĩ trung lập và thuộc phe Thiên Đạo, những người còn đang bàng hoàng, giờ đây đối mặt với một sự thật khó chấp nhận. Những hạt sáng ấy không thể bị ngăn cản, chúng xuyên qua tâm trí họ, gieo rắc những nghi ngờ sâu sắc nhất. Cảnh tượng Tử Vi Tiên Quân hy sinh, cùng với những chân lý được truyền đi, đã giáng một đòn chí mạng vào niềm tin mù quáng của họ. Nhiều người bắt đầu run rẩy, không phải vì sợ hãi Thiên Đạo, mà vì sợ hãi chính sự thật vừa được phơi bày.
Khi ngọn lửa tím thiêu đốt hoàn toàn thân xác Tử Vi Tiên Quân, hắn không biến thành tro bụi, mà tan biến thành một làn khói tím mờ ảo, hòa vào không trung. Cùng lúc đó, luồng ánh sáng chói lòa từ Thiên Đạo bao trùm hắn cũng vụt tắt, như một ngọn nến bị thổi bay. Bầu trời Cổ Nguyệt Thành, vốn u ám, bỗng xuất hiện một 'vết nứt' màu tím thẫm khổng lồ, như một vết thương hở trên bức màn không gian. Vết nứt ấy không hề nhỏ, nó trải dài hàng ngàn dặm, và từ trong đó, một luồng khí tức cổ xưa, hỗn loạn và đầy phẫn nộ tràn ra, nhưng cũng ẩn chứa một sự yếu ớt khó tả.
Trong không gian hư vô vô tận, linh hồn Tống Vấn Thiên, vẫn là một tia sáng nhỏ bé, bỗng chốc cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ, thuần khiết và đầy "chân lý" ùa đến. Đó là tất cả những gì còn lại từ sự hy sinh của Tử Vi Tiên Quân, một phần "Đạo" của hắn, giờ đây đã được thanh lọc và hợp nhất với "chân lý cổ xưa" mà hắn vừa vạch trần. Tống Vấn Thiên không hề chần chừ, hắn mở rộng "Đạo" của mình, hấp thụ toàn bộ luồng năng lượng ấy. Tia sáng của hắn bỗng chốc bùng lên mãnh liệt, không còn mờ ảo nữa, mà trở nên rực rỡ, mạnh mẽ hơn gấp bội. Hắn cảm nhận được sự biến đổi sâu sắc trong chính "Đạo" của mình, một sự thăng hoa không ngờ, một bước tiến vượt bậc mà hắn chưa từng dám nghĩ tới khi còn ở trạng thái vật chất.
Hắn không chỉ hấp thụ sức mạnh, mà còn hấp thụ toàn bộ 'chân lý' mà Tử Vi đã truyền lại. Sự thật về bản chất ký sinh của Thiên Đạo, về cách nó đã thao túng lịch sử, về những "Thiên Mệnh Chi Tử" đã bị hy sinh. Tất cả trở thành một phần của "Đạo" của hắn, củng cố thêm niềm tin của hắn vào con đường mình đã chọn.
Tiếng gầm gừ phẫn nộ của Thiên Đạo lại vang lên, nhưng lần này, nó không còn mang theo sự tự tin tuyệt đối. Vết nứt màu tím thẫm trên bầu trời Cổ Nguyệt Thành chính là bằng chứng cho thấy sự kiểm soát của nó đã bị lung lay, một lỗ hổng đã xuất hiện, có thể bị khai thác trong tương lai. Sự hy sinh của Tử Vi Tiên Quân, một Thiên Mệnh Chi Tử, đã trở thành một bước ngoặt lớn, không chỉ cho Liên Minh Tự Do, mà cho cả Thiên Nguyên Giới. Nhiều "Thiên Mệnh Chi Tử" khác, ở những nơi xa xôi, cũng cảm nhận được sự chấn động này, những hạt giống hoài nghi đã được gieo vào tâm trí họ, khiến họ bắt đầu tìm kiếm con đường riêng, không còn mù quáng tin vào Thiên Đạo.
Trong một nơi nào đó, Cổ Thanh Huyền, người vẫn đang hôn mê, bỗng chốc khẽ động mi mắt. Một tia sáng yếu ớt lóe lên trong tiềm thức nàng, như thể nàng cũng đang cảm nhận được sự chấn động vừa rồi, như thể nàng cũng đang bắt đầu thức tỉnh trước những bí mật sâu xa hơn của Thiên Đạo. Cuộc chiến, giờ đây, đã không còn là cuộc chiến của sức mạnh vật chất đơn thuần. Nó đã trở thành một cuộc chiến của niềm tin, của chân lý, và của ý chí tự do. Ngọn lửa đã được nhóm lên, và nó sẽ không bao giờ tắt.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.