Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 381: Hậu Kiếp Chân Lý: Vết Nứt Thiên Đạo, Khởi Nguyên Tân Đạo
Chiến trường Cổ Nguyệt Thành, giờ đây, chìm trong một sự im lặng chết chóc, nặng nề đến nghẹt thở. Không khí đặc quánh mùi máu tanh, mùi khét của linh lực tàn dư và mùi ẩm mốc của đá vụn vương vãi khắp nơi, một hỗn tạp ghê rợn mà ngay cả gió cũng không dám thổi bay. Từng tu sĩ, dù thuộc phe nào, đều đứng sững sờ như những pho tượng đá, ánh mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Tử Vi Tiên Quân vừa tan biến. Sự hy sinh bi tráng của một Thiên Mệnh Chi Tử, cùng với lời thét chói tai vạch trần bản chất ký sinh của Thiên Đạo, đã giáng một đòn chí mạng vào niềm tin của vạn vật. Những hạt sáng tím thẫm, tàn dư từ sự tan biến của Tử Vi, vẫn lấp lánh như những vì sao vụn vỡ, trôi lãng đãng trong không trung, chạm vào từng linh hồn, gieo rắc những hạt giống hoài nghi không thể gột rửa.
Bầu trời phía trên Cổ Nguyệt Thành, vốn đã u ám bởi mây đen chiến tranh, giờ đây lại bị xé toạc bởi một "vết nứt" màu tím thẫm khổng lồ. Vết nứt ấy không phải là một vết rách vật lý, mà là một sự biến dạng của không gian và thời gian, một lỗ hổng trong tấm màn quy tắc mà Thiên Đạo đã giăng ra. Từ trong vết nứt, một luồng khí tức cổ xưa, hỗn loạn và đầy phẫn nộ trào ra, mang theo áp lực của một quyền năng tối thượng đang bị tổn thương sâu sắc. Nhưng cùng lúc đó, một sự yếu ớt khó tả cũng ẩn hiện, như một gã khổng lồ bị thương nặng, đang cố gắng duy trì vẻ ngoài uy nghiêm cuối cùng.
Đột nhiên, một tiếng gầm thét vô hình, không đến từ bất kỳ sinh vật nào, mà vang vọng từ chính vũ trụ, từ sâu thẳm trong lòng Thiên Đạo, xé nát sự im lặng. Tiếng gầm ấy không có âm thanh cụ thể, nhưng nó rung chuyển linh hồn, làm mọi người phải ôm lấy đầu, cảm giác như có vạn ngàn mũi kim châm vào thức hải. Các tu sĩ cấp thấp lập tức bật máu tai mũi, ngã quỵ xuống đất. Vết nứt màu tím thẫm trên bầu trời, đang từ từ giãn rộng, bỗng chốc co rút lại một cách mãnh liệt. Nó xoáy tít như một cơn lốc vũ trụ, hút lấy những hạt sáng tím còn sót lại, nén ép tất cả năng lượng khổng lồ vào một điểm duy nhất. Rồi, với một tiếng xé gió kinh thiên động địa, một luồng sáng chói lòa màu tím thẫm, mang theo cơn cuồng nộ và sự rút lui đầy uy hiếp của Thiên Đạo, bắn ngược về phía chân trời, nơi Thiên Đạo Tông sừng sững tọa lạc. Luồng sáng ấy để lại một vệt dài rực rỡ trên bầu không, như một vết sẹo mãi mãi khắc sâu vào ký ức của những người chứng kiến.
"Vấn Thiên... huynh ấy đâu rồi?" Liễu Thanh Y thì thầm, giọng nàng run rẩy, đôi mắt phượng đẹp đẽ giờ đây ngập tràn lo lắng. Nàng không nhìn luồng sáng của Thiên Đạo, mà ánh mắt nàng chỉ tìm kiếm một điểm duy nhất trên chiến trường hoang tàn: nơi Tống Vấn Thiên đã ngã xuống sau khi thi triển bí pháp. Khí chất thanh cao, thoát tục của nàng giờ đây cũng không thể che giấu được sự bất an tột độ. Mái tóc đen dài mượt mà như suối của nàng khẽ bay trong làn gió lạ, cùng với bạch y tinh khôi, tạo nên một hình ảnh mong manh giữa khung cảnh đổ nát.
Bên cạnh nàng, Mộ Dung Tĩnh, với đôi mắt to tròn long lanh vẫn còn đọng lại sự kinh hãi và hoang mang, run rẩy thốt lên: "Cái đó là... Thiên Đạo đã rút lui sao? Nó... nó bị thương rồi!" Giọng nàng lạc đi, không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Thế giới quan của nàng, vốn được xây dựng trên sự vĩ đại và bất khả chiến bại của Thiên Đạo, giờ đây đang sụp đổ hoàn toàn. Tuy vậy, trong sự run rẩy đó, lại có một tia hưng phấn, một niềm hy vọng vừa chớm nở.
Các tu sĩ Liên Minh Tự Do, sau giây phút sững sờ ban đầu, bắt đầu vỡ òa trong hân hoan. Họ đã chiến đấu trong tuyệt vọng, đã chứng kiến vô số đồng đội ngã xuống, nhưng giờ đây, lời của Tử Vi Tiên Quân, cùng với sự rút lui đầy bất ngờ của Thiên Đạo, đã chứng minh rằng con đường họ chọn là đúng đắn. Một ngọn lửa hy vọng bùng cháy trong mắt họ, và những tiếng hò reo chiến thắng bắt đầu vang dội, ban đầu chỉ là những tiếng reo nhỏ lẻ, rồi nhanh chóng lan ra, biến thành một bản hợp xướng rộn ràng, xua tan không khí u ám của chiến trường. Những khuôn mặt đầy bụi bặm và thương tích của họ giờ đây rạng ngời niềm tin, những nắm tay siết chặt vũ khí không còn là để phòng thủ, mà là để ăn mừng một chiến thắng tưởng chừng không thể.
Ngược lại, các tu sĩ trung lập và thuộc phe Thiên Đạo, những người vẫn còn bàng hoàng, giờ đây đối mặt với một sự thật khó chấp nhận hơn cả cái chết. Những hạt sáng tím thẫm của Tử Vi đã xuyên qua lớp phòng ngự tâm trí của họ, gieo rắc những nghi ngờ sâu sắc nhất. Cảnh tượng Thiên Đạo rút lui như một kẻ thua cuộc, cùng với thông điệp về bản chất ký sinh của nó, đã giáng một đòn chí mạng vào niềm tin mù quáng của họ. Nhiều người bắt đầu run rẩy, không phải vì sợ hãi Thiên Đạo nữa, mà vì sợ hãi chính sự thật vừa được phơi bày. Một khoảng trống quyền lực mênh mông bỗng chốc hiện ra, không chỉ trên bầu trời, mà còn trong tâm trí họ. Một số tu sĩ hoảng loạn, không còn chút ý chí chiến đấu, quay đầu bỏ chạy tán loạn như ong vỡ tổ. Số khác, cố gắng duy trì đội hình, nhưng ánh mắt thất thần, tái nhợt của họ đã tố cáo sự hoang mang tột độ. Họ đã từng là những chiến binh kiên trung, những người tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Đạo, nhưng giờ đây, niềm tin ấy đã bị xé toạc, để lại một khoảng trống rỗng đầy đáng sợ. Thiên Đạo, dù đã rút lui, nhưng đã để lại một vết sẹo hằn sâu không chỉ trên bầu trời Cổ Nguyệt Thành, mà còn trong trái tim của hàng vạn tu sĩ, một vết sẹo của sự phản bội và dối trá.
Vài khắc sau, khi tiếng hò reo của Liên Minh Tự Do đã tạm lắng xuống, và phe Thiên Đạo đã rút lui hoặc tan rã trong hỗn loạn, ánh nắng vàng ấm áp bắt đầu chiếu rọi, xua tan không khí căng thẳng bao trùm Cổ Nguyệt Thành. Bầu trời trong xanh trở lại, như chưa hề có một vết nứt hay một cuộc chiến kinh thiên động địa nào vừa diễn ra. Trong sự tĩnh lặng tương đối đó, Liễu Thanh Y và Dương Vô Song lao đến nơi thể xác Tống Vấn Thiên đang nằm. Thân hình hắn, vốn thanh mảnh nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, bền bỉ, giờ đây nằm bất động giữa đống đổ nát, trang phục màu xanh sẫm rách nát, dính đầy bụi đất và vết máu đã khô. Khuôn mặt thư sinh, ngũ quan hài hòa của hắn tái nhợt, nhưng vẫn toát lên vẻ thông minh và suy tư sâu sắc ngay cả trong lúc hôn mê.
"Vấn Thiên!" Liễu Thanh Y quỳ xuống bên cạnh hắn, đôi tay thon dài khẽ run rẩy chạm vào gò má lạnh lẽo của hắn. Nàng cố gắng truyền linh lực vào cơ thể hắn, nhưng dường như tất cả đều vô ích, cơ thể hắn như một cái động không đáy, không phản ứng. Nước mắt chực trào ra nơi khóe mắt nàng. Dương Vô Song đứng phía sau, thân hình cao lớn, vạm vỡ, ánh mắt sắc bén như kiếm, đầy dũng khí, nhưng giờ đây cũng lộ vẻ lo lắng hiếm thấy. Hắn không nói lời nào, chỉ lặng lẽ đặt tay lên vai Liễu Thanh Y, như một lời động viên vô thanh.
Đúng lúc đó, thể xác Tống Vấn Thiên, vốn bất động như một pho tượng, bỗng rung lên khe khẽ. Một luồng ánh sáng dịu nhẹ, không chói chang mà ấm áp như ánh bình minh, bùng lên từ bên trong cơ thể hắn. Ánh sáng ấy bao bọc lấy hắn, khiến những vết thương trên người hắn nhanh chóng khép miệng, những vết bẩn tan biến. Đây không phải là linh lực chữa trị thông thường, mà là một sự tái tạo từ tận sâu bên trong, một sự thăng hoa của sinh mệnh. Ánh sáng nhẹ nhàng lan tỏa, xoa dịu những cảm xúc hỗn loạn của Liễu Thanh Y và Dương Vô Song. Mộ Dung Tĩnh cũng kịp thời chạy đến, đôi mắt to tròn mở to nhìn cảnh tượng kỳ diệu.
Ánh sáng tan biến, Tống Vấn Thiên khẽ nhắm mắt, như đang chìm đắm trong một giấc mộng dài. Hắn chậm rãi mở mắt ra, ánh mắt tuy vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi nhưng giờ đây sâu thẳm và rõ ràng hơn bao giờ hết. Chúng không còn vẻ hoài nghi thường thấy, mà thay vào đó là sự thấu hiểu tột cùng, như chứa đựng cả một vũ trụ tri thức và chân lý cổ xưa. Hắn đã trở lại, mang theo gánh nặng và sức mạnh của một "Đạo" hoàn toàn mới, một "Đạo" được tôi luyện từ hư vô, từ sự hy sinh của Tử Vi, và từ chính bản thân hắn.
"Ta... đã hiểu. Chân lý... 5000 năm trước..." Tống Vấn Thiên khẽ thốt lên, giọng hắn khàn đặc, yếu ớt nhưng đầy sức nặng, như một lời tiên tri vừa được giải mã. Hắn không nói cụ thể là gì, nhưng những lời đó lại vang vọng trong tâm trí của Liễu Thanh Y, Mộ Dung Tĩnh và Dương Vô Song, khiến họ cảm nhận được một sự thật kinh hoàng đang ẩn chứa. Hắn từ từ ngồi dậy, cử động còn có chút khó khăn. Liễu Thanh Y và Mộ Dung Tĩnh vội vàng đỡ lấy hắn, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm, mừng rỡ và cả một chút ngưỡng mộ sâu sắc.
"Vấn Thiên huynh... huynh không sao chứ?" Liễu Thanh Y hỏi, giọng nàng vẫn còn run run, nhưng đã pha lẫn niềm hạnh phúc khôn tả. Nàng cảm nhận được một sự thay đổi lớn lao trong Tống Vấn Thiên, một thứ khí chất mới mẻ, trầm ổn và uyên thâm hơn rất nhiều.
"Sư huynh, huynh đã trở lại rồi!" Mộ Dung Tĩnh mừng rỡ reo lên, đôi mắt nàng lấp lánh như sao. Nàng biết, sự trở lại của Tống Vấn Thiên không chỉ là sự trở lại của một cá nhân, mà là sự trở lại của một ngọn cờ, một biểu tượng.
Dương Vô Song chỉ gật đầu kiên nghị, khóe miệng hắn khẽ nhếch lên một nụ cười hiếm hoi. Trong ánh mắt hắn, niềm tin vào Tống Vấn Thiên càng thêm vững chắc, như thanh kiếm hắn luôn mang theo, kiên định và bất di bất dịch. Hắn không nói lời nào, nhưng sự hiện diện của hắn, sự sẵn sàng bảo vệ Tống Vấn Thiên bằng cả sinh mệnh, đã nói lên tất cả.
Tống Vấn Thiên dựa vào vai Liễu Thanh Y, cảm nhận được sự ấm áp và sự quan tâm chân thành từ những người đồng hành. Hắn khẽ thở dài, trong lòng chất chứa vô vàn cảm xúc. Hắn đã hấp thụ toàn bộ 'chân lý' mà Tử Vi Tiên Quân để lại, một kho tàng kiến thức về bản chất ký sinh của Thiên Đạo, về cách nó đã thao túng lịch sử, về những "Thiên Mệnh Chi Tử" đã bị hy sinh trong suốt 5000 năm qua, kể từ Đại Chiến Ma Tôn Huyết Hải. Tất cả những điều đó đã trở thành một phần của "Đạo" của hắn, củng cố thêm niềm tin của hắn vào con đường mình đã chọn, đồng thời cũng đặt lên vai hắn một gánh nặng trách nhiệm khổng lồ. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, nhưng giờ đây, hắn không còn cô độc. Ánh mắt hắn lướt qua những gương mặt rạng ngời của các tu sĩ Liên Minh Tự Do đang hò reo ở phía xa, trong lòng dấy lên một ngọn lửa hy vọng.
Vài giờ sau, Tống Vấn Thiên được đưa về Thiên Không Chi Thành, trung tâm chỉ huy của Liên Minh Tự Do, để hồi phục. Thành phố này, vốn được xây dựng trên một hòn đảo lơ lửng giữa tầng mây, giờ đây không khí tràn ngập sự hân hoan và tôn kính. Tiếng gió nhẹ thổi qua những tòa kiến trúc làm từ linh mộc và đá xanh, mang theo mùi không khí trong lành và mùi hương trầm dịu nhẹ. Linh khí dồi dào đến mức hóa thành sương mù nhẹ bay lượn, tạo cảm giác thần thánh và tách biệt khỏi trần thế. Ánh sáng rực rỡ từ mặt trời và các pháp trận phát sáng chiếu rọi khắp nơi, xua tan mọi bóng tối và u ám.
Tin tức về sự hy sinh của Tử Vi Tiên Quân và "chân lý cổ xưa" được phơi bày đã lan truyền nhanh chóng khắp Thiên Không Chi Thành, củng cố ý chí của mọi người. Tống Vấn Thiên, dù vẫn còn suy yếu, nhưng sự trở lại của hắn đã trở thành một biểu tượng sống cho "Tân Đạo", cho ý chí tự do. Hắn được đưa vào một gian đại điện rộng lớn, nơi mà những pháp trận tụ linh tinh xảo nhất đang vận hành, liên tục truyền linh khí vào cơ thể hắn để giúp hắn hồi phục. Các đồng minh thân cận nhất của hắn, Liễu Thanh Y, Mộ Dung Tĩnh, Dương Vô Song, cùng với những trưởng lão cốt cán của Liên Minh Tự Do, vây quanh hắn, ánh mắt đầy ngưỡng mộ và chờ đợi.
Tống Vấn Thiên ngồi trên một chiếc ghế chạm khắc tinh xảo, dù sắc mặt vẫn còn hơi tái nhợt, nhưng khí chất của hắn đã hoàn toàn thay đổi. Hắn không còn là thiếu niên thư sinh hay tu sĩ ẩn mình nữa, mà là một người lãnh đạo tinh thần, một người đã nhìn thấu bản chất của vũ trụ. Hắn khẽ hắng giọng, dùng giọng nói trầm ổn, tuy còn hơi khàn nhưng đầy sức thuyết phục, truyền đạt những gì mình đã cảm nhận và thấu hiểu sau khi hấp thụ "chân lý" từ Tử Vi Tiên Quân.
"Thiên Đạo... không phải là chân lý duy nhất." Hắn mở lời, ánh mắt sâu thẳm lướt qua từng gương mặt, gieo vào lòng họ sự kiên định không gì lay chuyển. "Nó là một thực thể ký sinh, đã tồn tại từ 5000 năm trước, sau Đại Chiến Ma Tôn Huyết Hải. Nó không tạo ra quy luật, mà nó thao túng quy luật. Nó không ban phước cho chúng ta, mà nó hút cạn tinh hoa từ chúng ta, biến chúng ta thành quân cờ trong trò chơi của nó."
Không khí trong đại điện hoàn toàn tĩnh lặng, tất cả đều nín thở lắng nghe từng lời của Tống Vấn Thiên. Những lời hắn nói, tuy đơn giản, nhưng lại mang một sức nặng ngàn cân, xé toạc mọi ảo vọng và mê tín đã ăn sâu vào tâm trí của vạn vật suốt hàng vạn năm.
"Cái chết của Tử Vi Tiên Quân, một Thiên Mệnh Chi Tử, không phải là vô nghĩa. Hắn đã dùng chính sinh mệnh mình để vạch trần bộ mặt thật của Thiên Đạo, để mở ra một khe hở trong bức màn dối trá mà nó đã giăng ra. Hắn đã cho chúng ta thấy, Thiên Đạo cũng có thể bị tổn thương, nó cũng có điểm yếu." Tống Vấn Thiên nói tiếp, trong giọng hắn không có sự thù hận, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, một niềm bi tráng cho số phận của Tử Vi. "Vết nứt trên bầu trời Cổ Nguyệt Thành chính là bằng chứng. Sự rút lui của nó, dù có vẻ là một hành động tự vệ, nhưng cũng cho thấy nó đã bị lung lay. Nó sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại này. Chắc chắn, nó sẽ chuẩn bị cho một đòn phản công tàn khốc và tinh vi hơn, một đòn mà chúng ta chưa từng đối mặt."
Liễu Thanh Y ngồi bên cạnh hắn, ánh mắt nàng dán chặt vào hắn, từng lời hắn nói đều khắc sâu vào tâm khảm. Nàng tin tưởng tuyệt đối vào hắn, vào con đường mà hắn đã khai sáng. "Vậy chúng ta phải làm gì tiếp theo, Vấn Thiên huynh?" Nàng hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định.
"Chúng ta sẽ tiếp tục con đường của mình, con đường của 'Đạo' độc lập. Chúng ta sẽ không phụ thuộc vào bất kỳ ai, bất kỳ ý chí nào ngoài chính bản thân mình," Tống Vấn Thiên đáp, ánh mắt hắn trở nên kiên quyết. "Khoảng trống quyền lực mà Thiên Đạo để lại sẽ dẫn đến những biến động lớn trong Thiên Nguyên Giới. Đây vừa là cơ hội, vừa là thách thức. Chúng ta phải củng cố lực lượng, truyền bá 'chân lý' này đến nhiều người hơn nữa, và quan trọng nhất, chúng ta phải hoàn thiện 'pháp tắc' mới của mình." Hắn khẽ đặt tay lên ngực, nơi "Đạo" của hắn đang vận chuyển, cảm nhận sự biến đổi sâu sắc trong từng tế bào, từng sợi linh lực.
"Tuyệt vời! Vậy chúng ta sẽ làm gì tiếp theo, Sư huynh?" Mộ Dung Tĩnh hăng hái hỏi, đôi mắt nàng rực lửa nhiệt huyết. Nàng là người đầu tiên cảm nhận được niềm vui sướng và hưng phấn trước viễn cảnh đấu tranh mới. "Chúng ta sẽ đi chinh phạt những kẻ còn mù quáng tin vào Thiên Đạo, để họ thấy được sự thật!"
Tống Vấn Thiên khẽ lắc đầu, nụ cười nhạt hiện lên trên môi. "Không, Tĩnh Nhi. Cuộc chiến này không phải là chinh phạt, mà là khai sáng. Chúng ta không ép buộc ai, chúng ta chỉ vạch trần sự thật. Những kẻ còn cố chấp, sớm muộn cũng sẽ tự mình nhận ra." Hắn nhìn Dương Vô Song, người đang đứng nghiêm nghị, ánh mắt rực lửa ý chí chiến đấu. "Chúng ta phải chuẩn bị cho mọi khả năng. Ngay cả trong Liên Minh của chúng ta, cũng có thể có những kẻ dao động, hoặc những kẻ có ý đồ khác. Niềm tin là thứ mạnh mẽ nhất, nhưng cũng là thứ dễ bị lung lay nhất." Hắn nói, một cách mơ hồ, nhưng đủ để gieo vào lòng các trưởng lão một hạt giống cảnh giác.
"Con đường này, ta tự mình mở ra." Hắn lặp lại câu nói quen thuộc, nhưng lần này, nó mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Đó không chỉ là lời khẳng định cá nhân, mà là lời tuyên bố cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của ý chí tự do. "Và chúng ta sẽ cùng nhau đi trên con đường đó, cho đến khi Thiên Đạo không còn là một cái bóng đè nặng lên số phận của vạn vật nữa."
Cùng lúc đó, tại Thiên Đạo Tông, đỉnh Thiên Trụ Sơn sừng sững giữa biển mây, không khí bao trùm bởi sự hỗn loạn ngầm và sợ hãi. Mây mù bao phủ dày đặc, không khí nặng nề, u ám đến nghẹt thở, như báo hiệu một cơn bão lớn đang đến. Tiếng chuông ngân vang từ các điện thờ không còn thanh tịnh, mà mang một âm điệu u buồn, chói tai. Tiếng tụng kinh nhẹ nhàng của đệ tử giờ đây trở nên yếu ớt, lạc lõng giữa tiếng gió rít qua các đỉnh núi cao.
Trên đỉnh cao nhất của Thiên Trụ Sơn, Cổ Thanh Huyền đứng bất động, mái tóc dài óng ả màu vàng nhạt buông xõa trong gió, đôi mắt xanh biếc như ngọc giờ đây vô hồn nhìn về phía Cổ Nguyệt Thành xa xăm. Nàng vẫn mặc y phục lụa trắng thêu hoa văn tinh xảo, nhưng vẻ đẹp thuần khiết, thần thánh của nàng giờ đây lại toát lên một nỗi đau đớn tột cùng. Nàng cảm nhận rõ ràng sự cuồng nộ và tổn thương của Thiên Đạo, như một thực thể sống đang gầm gừ trong đau đớn. Luồng sáng tím thẫm từ Cổ Nguyệt Thành bắn về đã khiến toàn bộ Thiên Đạo Tông rung chuyển, và một năng lượng hỗn loạn, tức giận, tràn ngập khắp nơi, khiến các đệ tử và trưởng lão đều hoảng loạn.
Nhưng đồng thời, 'chân lý cổ xưa' mà Tử Vi Tiên Quân đã truyền lại cũng đã len lỏi vào tâm trí nàng, gieo rắc những hạt giống nghi ngờ không thể dập tắt. Trái tim nàng giằng xé dữ dội giữa niềm tin mù quáng vào 'Thiên Đạo' mà nàng đã phụng sự suốt bao năm, và sự thật phũ phàng về bản chất thao túng, ký sinh của nó. Mỗi lần hít thở, nàng đều cảm thấy như có hàng ngàn con dao đang cứa vào tâm can. Nàng đã luôn tin rằng Thiên Đạo là chân lý, là nguồn gốc của tất cả, là đấng tối cao ban phước cho vạn vật. Nhưng giờ đây, tất cả đã sụp đổ.
"Thiên Đạo... Ngài thực sự... đã lừa dối tất cả sao?" Nàng thì thầm, giọng nàng run rẩy đến nỗi gần như không thành tiếng, nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má thanh tú. Nàng không thể chấp nhận. Làm sao một đấng tối cao, một quy luật bất biến, lại có thể là một kẻ ký sinh? Làm sao 'Thiên Mệnh Chi Tử' lại có thể bị hy sinh để vạch trần chính 'Thiên Đạo'?
Phía dưới, các trưởng lão và đệ tử Thiên Đạo Tông đang hoảng loạn bàn tán, cố gắng trấn an nhau, nhưng sự sợ hãi và hoài nghi đã lan rộng như một căn bệnh truyền nhiễm. "Thiên Đạo đã bị thương! Kẻ nghịch tặc Tống Vấn Thiên!" Một trưởng lão Thiên Đạo Tông, với bộ râu bạc phơ và khuôn mặt tái nhợt, gào lên trong tuyệt vọng. Hắn vẫn cố gắng bám víu vào niềm tin cũ, nhưng ánh mắt hắn đã tố cáo sự lung lay trong tâm trí. "Chúng ta phải trấn áp! Phải trừng phạt những kẻ phản nghịch!"
Nhưng lời nói của hắn không còn sức nặng. Nhiều đệ tử đã bắt đầu bỏ đi, hoặc chỉ đứng đó, ánh mắt trống rỗng, không còn chút ý chí chiến đấu. Họ đã chứng kiến Thiên Đạo rút lui. Họ đã cảm nhận được 'chân lý' mà Tử Vi đã truyền lại. Niềm tin của họ đã sụp đổ.
Cổ Thanh Huyền không để tâm đến sự hỗn loạn xung quanh. Nàng vẫn đứng bất động, ánh mắt vô hồn nhìn về phía chân trời, nơi Cổ Nguyệt Thành hiện ra mờ ảo. Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm lấy mình, không phải từ gió núi, mà từ sự cô độc tột cùng của một người đã mất đi tất cả niềm tin. Lựa chọn của nàng đang đến gần hơn bao giờ hết. Liệu nàng sẽ tiếp tục trung thành với một 'Thiên Đạo' đã lừa dối, hay nàng sẽ tìm kiếm con đường riêng, con đường của 'Tân Đạo' mà Tống Vấn Thiên đã mở ra? Sự rút lui của Thiên Đạo không phải là sự biến mất, mà là một sự tạm ngừng, một khoảng lặng chết chóc trước khi một đợt sóng thần mới ập đến. Và nàng biết, khi cơn sóng đó ập đến, nàng sẽ phải đưa ra quyết định cuối cùng, một quyết định định mệnh, không chỉ cho riêng nàng, mà có thể cho cả Thiên Nguyên Giới.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.