Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 389: Cơ Duyên Cổ Chiến: Khắc Họa Chân Lý Của Ý Chí
Giảng Đường chìm vào sự im lặng tuyệt đối, không còn một tiếng xôn xao. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về Tống Vấn Thiên, người đang đứng trên bục giảng, giống như một ngọn hải đăng giữa biển khơi. Hắn không chỉ là một Minh Chủ, mà là một triết gia, một kiến trúc sư của một kỷ nguyên mới. Họ đã không chỉ nghe một bài diễn thuyết, mà là chứng kiến sự ra đời của một triết lý, một ‘Dao’ hoàn toàn mới. Mỗi cá nhân trong Liên Minh, sau khi chấp nhận ‘Dao Kiến Tạo’, sẽ phải trải qua những cuộc ‘thanh lọc nội tâm’ và ‘đột phá Dao’ của riêng mình. Sự đoàn kết và triết lý vững chắc này sẽ là chìa khóa để Liên Minh Tự Do đối mặt với một trận chiến cuối cùng, mang tính định mệnh, với Thiên Đạo. Một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu.
Tống Vấn Thiên rời khỏi Giảng Đường, nhưng tâm trí hắn vẫn không ngừng vận chuyển. Lời tuyên bố về "Dao Kiến Tạo" và "Vô Thiên" đã vang vọng khắp Liên Minh, gieo vào lòng người những hạt giống của niềm tin và hy vọng. Nhưng hắn biết, lý thuyết thôi chưa đủ. Hắn cần phải đào sâu hơn nữa, tìm ra tận cùng bản chất của sự thao túng, và từ đó, kiến tạo nên một con đường thật sự không thể bị Thiên Đạo bẻ cong. Gánh nặng của trách nhiệm đè nặng lên vai hắn, buộc hắn phải đối mặt với những góc khuất tăm tối nhất của lịch sử, nơi những sai lầm của tiền nhân đã trở thành bài học đắt giá.
Hắn lại một lần nữa kích hoạt Thiên Địa Quy Tắc Kính, đưa ý thức của mình quay ngược về 5000 năm trước, đến thời điểm Đại Chiến Ma Tôn Huyết Hải. Lần này, hắn không phải là một người quan sát hời hợt, mà là một nhà nghiên cứu, một triết gia đang tìm kiếm tận cùng chân lý. Ý thức của hắn xuyên qua dòng thời gian, hạ xuống Huyết Hải Đảo hoang tàn, nơi những tàn dư của một cuộc chiến khốc liệt vẫn còn in hằn sâu đậm vào từng tấc đất, từng giọt nước.
Huyết Hải Đảo! Chỉ cái tên thôi đã gợi lên một bức tranh thê lương, nhuốm màu máu và sự chết chóc. Khi ý thức của Tống Vấn Thiên "hiện diện" ở đó, một cảm giác lạnh lẽo, ghê rợn lập tức xâm chiếm tâm hồn hắn. Xung quanh hắn là một vùng đất hoang tàn, nơi những tàn tích của đền đài, thành quách bị phá hủy vẫn còn sừng sững, nhưng chỉ là những cột đá gãy đổ, những bức tường nứt nẻ, mục ruỗng. Màu đỏ sẫm của máu khô đã ăn sâu vào đá, vào đất, tạo nên một khung cảnh ảm đạm, như thể cả hòn đảo đang rỉ máu không ngừng. Ở những nơi bị tàn phá nặng nề hơn, đá đen cháy xém, tựa như bị ngọn lửa địa ngục thiêu đốt.
Không khí đặc quánh mùi máu tanh nồng nặc, mùi đất ẩm mục, mùi tử khí và mùi kim loại gỉ sét. Mùi hương này không chỉ đơn thuần là sự kết hợp của những gì còn sót lại từ chiến trường, mà nó còn mang theo một sự nặng nề, một sự dày vò của hàng triệu sinh linh đã bỏ mạng tại đây. Mỗi hơi thở như hít vào cả một bầu không khí của oán hận và tuyệt vọng. Tiếng sóng biển vỗ vào bờ không còn là âm thanh yên bình của đại dương, mà nghe như tiếng than khóc thảm thiết, tiếng gào rú của những linh hồn không siêu thoát. Tiếng gió hú ghê rợn lướt qua những kẽ đá, những hang động, tạo thành những âm thanh rít gào, như những lời nguyền rủa vĩnh cửu. Thỉnh thoảng, Tống Vấn Thiên còn "nghe" thấy tiếng rên rỉ yếu ớt của tàn hồn, những tiếng động không rõ ràng nhưng lại khiến người ta rợn tóc gáy.
Bầu không khí u ám, chết chóc, tràn ngập sát khí và oán niệm. Huyết khí nồng nặc đến mức Tống Vấn Thiên cảm nhận được sự suy yếu tiềm tàng, một lực lượng vô hình cố gắng bóp méo ý chí, làm vẩn đục tâm trí. Ánh sáng trên hòn đảo này luôn có màu đỏ cam hoặc tím đen, như thể mặt trời cũng phải cúi đầu trước sự tàn khốc của trận chiến. Ngay cả những đám mây đen kịt cũng không thể che giấu được sự rực rỡ bệnh hoạn của không gian, khiến mọi thứ trở nên ảo ảnh, bi tráng hơn.
Tống Vấn Thiên di chuyển qua các di tích đổ nát, ý thức của hắn lướt qua từng phiến đá, từng vết nứt. Hắn dùng trí tuệ siêu việt của mình để "phục dựng" lại những khoảnh khắc quan trọng của cuộc chiến. Hắn thấy những bóng hình mờ ảo của các chiến binh cổ xưa, những trận pháp khổng lồ từng sừng sững trên Huyết Hải Đảo giờ chỉ còn là những mảnh vụn vô tri. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn, nỗi sợ hãi, và cả sự cuồng tín của Ma Tôn Huyết Hải. Nhưng sâu hơn nữa, hắn nhận ra một điều kinh hoàng: đây không chỉ là một cuộc chiến giữa chính và tà. Đây là một vở kịch được Thiên Đạo dàn dựng, một cái bẫy tinh vi, nơi cả người "kháng cự" lẫn người "duy trì trật tự" đều là những con cờ.
"Đây chính là cái giá của việc đi theo con đường 'đối kháng' mà không có một 'Dao' độc lập vững chắc," Tống Vấn Thiên thầm nghĩ, giọng nội tâm trầm lắng, đầy suy tư. Hắn nhìn thấy những tu sĩ chính đạo đổ máu, những ma tu bị đẩy vào con đường cực đoan, tất cả đều là nạn nhân của một sự thao túng lớn hơn. "Thiên Đạo không chỉ tiêu diệt thân xác, mà còn bóp méo cả ý chí. Nó không cần phải đích thân ra tay, chỉ cần tạo ra một kịch bản, một ‘bối cảnh’ mà trong đó, mọi sự lựa chọn đều dẫn đến kết cục đã được định sẵn."
Hắn dừng lại trước một bức tường thành đổ nát, nơi những phù văn cổ xưa vẫn còn lờ mờ hiện hữu. Những phù văn này vốn dĩ là để bảo vệ, để củng cố, nhưng giờ đây chúng lại như đang rỉ máu, mang theo một năng lượng hỗn loạn và tuyệt vọng. Tống Vấn Thiên cảm nhận được sự bất lực của Ma Tôn Huyết Hải, một kẻ cuồng vọng nhưng cũng là một kẻ bị dồn vào đường cùng. Ma Tôn đã cố gắng "nghịch thiên cải mệnh" bằng sức mạnh, bằng sự tàn bạo, nhưng hắn đã rơi vào cái bẫy của chính cái "quy tắc" mà hắn muốn phá vỡ. Thiên Đạo đã dùng Ma Tôn như một công cụ để củng cố quyền lực của mình, để chứng minh rằng bất kỳ ai dám chống đối đều sẽ phải chịu kết cục thảm khốc. Sự tồn tại của Ma Tôn, những hành động của hắn, đã vô tình tạo ra một "phe đối lập" cần thiết để Thiên Đạo có thể thể hiện sự "chính nghĩa" và "sức mạnh tuyệt đối" của mình.
Tống Vấn Thiên nhắm mắt lại, cảm nhận dòng chảy năng lượng trong quá khứ. Hắn nhận ra một "lỗ hổng" tinh vi trong cơ chế của Thiên Đạo. Nó không trực tiếp giết chết những kẻ dám chống đối, mà nó "dẫn dắt" họ vào một con đường mà cái chết là điều tất yếu. Nó tạo ra những "kẻ thù" để rồi tự mình "đánh bại" chúng, từ đó củng cố sự thống trị. "Ma Tôn Huyết Hải, ngươi không phải là kẻ thù của Thiên Đạo, mà là công cụ hoàn hảo của nó," hắn thầm thì, giọng nói đầy sự bi tráng cho một kẻ đã chết. "Ngươi tưởng rằng ngươi đang chiến đấu vì tự do, nhưng thực chất, ngươi chỉ đang tô điểm thêm cho sự vĩ đại giả dối của nó."
Hắn dùng ý thức của mình để "phân tích" từng động thái của Ma Tôn và phản ứng của Thiên Đạo. Từ cách Ma Tôn tập hợp lực lượng, đến cách hắn triển khai trận pháp, hay thậm chí là cách hắn gieo rắc sự sợ hãi. Tất cả đều như đang nằm trong một khuôn khổ vô hình, một "kịch bản" lớn hơn. Mỗi khi Ma Tôn đạt được một bước tiến, Thiên Đạo sẽ phản ứng lại một cách "vừa đủ" để hắn không quá mạnh nhưng cũng không quá yếu, duy trì một "cân bằng" ảo. Cho đến khi, thời điểm chín muồi, Thiên Đạo sẽ tung đòn quyết định, và cái chết của Ma Tôn trở thành một lời cảnh báo hùng hồn cho toàn bộ Thiên Nguyên Giới.
Tống Vấn Thiên lướt qua một vực sâu nhuốm màu đỏ máu, nơi oán khí bốc lên nghi ngút như một cột khói tử vong. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng tột cùng của Ma Tôn Huyết Hải trước khi bị tiêu diệt, một sự tuyệt vọng không chỉ vì cái chết, mà còn vì sự nhận ra rằng mình đã bị lợi dụng, bị thao túng. Đó là một sự thức tỉnh muộn màng, một sự hối hận vô ích. Bài học này, với Tống Vấn Thiên, còn đau đớn hơn bất kỳ vết thương thể xác nào. Nó củng cố 'Dao' độc lập của hắn, một 'Dao' không chỉ kháng cự, mà phải kiến tạo, phải vượt lên trên mọi sự thao túng. Hắn cần phải tìm ra một con đường mà Thiên Đạo không thể nhìn thấy, không thể can thiệp, không thể lợi dụng.
***
Tống Vấn Thiên tiếp tục hành trình "xuyên không" trong ý thức của mình, tiến sâu hơn vào Huyết Hải Đảo, đến trung tâm của sự hỗn loạn – Ma Cung Phế Tích. Nếu Huyết Hải Đảo là nơi Thiên Đạo phơi bày sự trừng phạt, thì Ma Cung chính là nơi nó phơi bày sự thao túng.
Ma Cung Phế Tích, từng là biểu tượng cho quyền uy và sự cuồng vọng của Ma Tôn Huyết Hải, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn, ẩn mình dưới lớp bụi thời gian và ma khí dày đặc. Những bức tường đổ nát, cột đá gãy đổ, tượng đá ma quái bị vỡ vụn nằm la liệt, như những bộ xương khổng lồ của một con quái vật đã chết. Kiến trúc ban đầu hẳn phải rất hùng vĩ, với những đường nét góc cạnh, hoa văn ma mị, nhưng giờ đây chỉ còn lại vẻ tiêu điều, u ám. Càng tiến sâu vào bên trong, Tống Vấn Thiên càng cảm nhận rõ ràng hơn sự lạnh lẽo, đáng sợ và oán niệm ngưng tụ.
Tiếng gió rít qua các khe hở của những tàn tích, nghe như tiếng thì thầm của những linh hồn bị giam cầm. Tiếng đá lở, tiếng rơi vãi của các mảnh vỡ vang vọng trong không gian trống rỗng, khiến mỗi bước chân của Tống Vấn Thiên như bị khuếch đại, tạo nên một bản giao hưởng của sự hoang phế. Âm thanh rên rỉ của tàn hồn ở đây còn rõ ràng hơn trên Huyết Hải Đảo, như thể chúng bị mắc kẹt vĩnh viễn trong địa ngục trần gian này. Mùi ẩm mốc, mùi bụi, mùi máu khô đã bám rễ vào từng ngóc ngách, trộn lẫn với một mùi lưu huỳnh nồng nặc và ma khí khó chịu, khiến lồng ngực hắn như bị đè nặng.
Bầu không khí trong Ma Cung không chỉ u ám mà còn đầy ma khí và oán niệm đến mức Tống Vấn Thiên cảm thấy như có hàng ngàn ánh mắt đang dõi theo mình từ bóng tối. Một cảm giác bị theo dõi và nguy hiểm rình rập luôn hiện hữu, mặc dù hắn biết rằng mình chỉ đang tương tác với những tàn dư của quá khứ. Ánh sáng trong Ma Cung luôn mờ ảo, thường có màu đỏ sẫm hoặc xanh đen, do ánh sáng bên ngoài bị các đám mây đen và ma khí cản lại. Ngay cả ban ngày, nơi đây cũng chìm trong màn đêm vĩnh cửu.
Trong Ma Cung Phế Tích này, Tống Vấn Thiên tìm thấy những ghi chép cổ xưa, những tàn tích trận pháp và dấu vết tu luyện của Ma Tôn Huyết Hải. Chúng nằm rải rác trong các phòng ngầm, mê cung dưới lòng đất, những nơi được bảo vệ bởi những cấm chế đã suy yếu theo thời gian. Hắn phát hiện ra rằng Ma Tôn cũng đã từng cố gắng tìm một con đường "độc lập". Hắn đã nghiên cứu những công pháp cổ xưa, những pháp tắc bị Thiên Đạo cấm kỵ, thậm chí còn tìm cách "thoát ly" khỏi vòng khống chế của Thiên Đạo bằng cách hấp thụ oán khí và huyết khí để củng cố sức mạnh.
Tuy nhiên, Ma Tôn đã sa vào bẫy của Thiên Đạo một cách tinh vi. Hắn đã chọn con đường "đối kháng" trực diện bằng sức mạnh, biến mình thành một thực thể hoàn toàn trái ngược với Thiên Đạo, nhưng lại là một thực thể mà Thiên Đạo có thể dễ dàng định nghĩa và kiểm soát. "Sai lầm của Ma Tôn là muốn phá hủy Thiên Đạo từ bên ngoài," Tống Vấn Thiên tự nhủ, giọng nội tâm đầy tiếc nuối. Hắn lướt qua một tàn tích trận pháp bị phá hủy, từng là một cấm địa mạnh mẽ của Ma Tôn. "Hắn đã biến mình thành một cái gương phản chiếu, một mặt đối lập cần thiết để Thiên Đạo củng cố sự tồn tại của nó. Chân lý mới phải được kiến tạo từ bên trong, không cho Thiên Đạo có cơ hội thao túng. Mình phải tìm ra 'điểm không thể chạm tới' của ý chí."
Tống Vấn Thiên bắt đầu thử nghiệm việc "tái cấu trúc" những trận pháp bị phá hủy theo nguyên lý "Dao Kiến Tạo" của mình. Hắn không nhằm mục đích phục hồi chúng để chiến đấu, mà là để "phân tích và vô hiệu hóa" sự thao túng. Hắn dùng ý thức của mình để "chạm" vào các tàn tích, cảm nhận dòng năng lượng và quy tắc vận hành của chúng. Hắn nhận ra rằng, ngay cả trong những trận pháp tà ác nhất của Ma Tôn, vẫn có những "điểm yếu", những "lỗ hổng" mà Thiên Đạo đã khéo léo cài cắm. Ví dụ, một trận pháp hấp thụ oán khí có thể ban đầu mang lại sức mạnh to lớn, nhưng đồng thời cũng làm suy yếu ý chí, khiến Ma Tôn càng ngày càng trở nên cuồng bạo, dễ bị kích động, và dễ dàng bị Thiên Đạo "chỉ đạo" hành động mà không hề hay biết.
Hắn cố gắng tìm ra cách để một "ý chí" độc lập có thể tồn tại mà không bị Thiên Đạo nhắm đến. Điều này đòi hỏi hắn phải hiểu rõ cách Thiên Đạo "quan sát", "phân tích" và "phản ứng" với mọi ý chí khác biệt. Nếu một ý chí biểu lộ quá rõ ràng sự đối kháng, Thiên Đạo sẽ dồn ép. Nếu nó biểu lộ sự yếu đuối, Thiên Đạo sẽ thôn tính. Con đường "Dao Kiến Tạo" phải là một con đường nằm ngoài mọi định nghĩa của Thiên Đạo, một con đường mà Thiên Đạo không thể nhận diện, không thể phân loại, và do đó, không thể thao túng.
Tống Vấn Thiên chìm sâu vào nghiên cứu. Hắn không chỉ đọc những ghi chép của Ma Tôn, mà còn dùng Thiên Địa Quy Tắc Kính để "tua lại" những khoảnh khắc Ma Tôn tu luyện, những lúc hắn đối mặt với lôi kiếp, những lúc hắn cố gắng đột phá. Hắn nhận ra rằng, ngay cả những "thử thách" của Thiên Đạo dành cho Ma Tôn cũng là một phần của kịch bản. Lôi kiếp không phải để tiêu diệt, mà để "uốn nắn", để "thanh lọc" theo ý muốn của Thiên Đạo, hoặc để đẩy Ma Tôn vào con đường cực đoan hơn.
Sự khám phá này khiến Tống Vấn Thiên cảm thấy một áp lực nội tâm vô cùng lớn. Hắn nhận ra rằng việc tạo ra một "Dao" thực sự độc lập là một nhiệm vụ khó khăn gấp vạn lần so với việc chỉ đơn thuần "kháng cự". Nếu không cẩn thận, Liên Minh Tự Do của hắn cũng có thể lặp lại sai lầm của tiền nhân, trở thành một công cụ khác trong tay Thiên Đạo. Sự cô độc trong việc thấu hiểu bản chất của Thiên Đạo và gánh nặng của chân lý mới đè nặng lên hắn. Đôi lúc, một sự nghi ngờ thoáng qua: liệu con đường "kiến tạo" này có thực sự khả thi khi đối mặt với quyền năng tuyệt đối của Thiên Đạo?
Nhưng rồi, ý chí kiên định của hắn lại trỗi dậy. Hắn không thể lùi bước. Hắn phải tìm ra "điểm không thể chạm tới" đó, một "lỗ hổng" hoặc "điểm mù" trong cơ chế Thiên Đạo mà hắn có thể lợi dụng. Bản chất "không đối kháng, không thuận theo mà là kiến tạo" của 'Dao' mới phải là nền tảng cho sự tồn tại độc lập của tu sĩ trong tương lai. Hắn phải chứng minh rằng, ý chí tự do có thể tồn tại mà không cần sự công nhận của bất kỳ Thiên Đạo nào. Cuộc chiến của hắn không phải là một trận chiến sức mạnh, mà là một trận chiến của trí tuệ, của sự kiên định, và của một chân lý mới.
***
Sau nhiều ngày đắm chìm trong sự tàn khốc của Huyết Hải và ma khí của Ma Cung, ý thức của Tống Vấn Thiên dần rút lui khỏi dòng thời gian, trở về cơ thể hắn tại Thiên Không Chi Thành. Cảm giác nặng nề, u ám của quá khứ dần tan biến, nhường chỗ cho sự trong lành, thanh khiết của không khí hiện tại. Hắn cần một nơi để tổng hợp mọi quan sát và suy nghĩ, một nơi có thể giúp hắn thanh lọc tâm hồn và củng cố ý chí. Hắn quyết định đến Vọng Tiên Đài.
Vọng Tiên Đài, một đài tế bằng đá nguyên khối, sừng sững giữa Thiên Không Chi Thành, chạm khắc các phù văn cổ xưa và hình ảnh các vị tiên nhân. Nó không chỉ là một kiến trúc hùng vĩ, mà còn là một biểu tượng, nơi linh khí giao hòa với ý chí Thiên Đạo, nơi người tu sĩ có thể cảm nhận được sự uy nghiêm của vũ trụ. Trung tâm đài có một viên ngọc phát sáng, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, như một trái tim của đài tế. Không có mái che, hoàn toàn lộ thiên, Vọng Tiên Đài là nơi hứng trọn ánh sáng mặt trời, gió trời, và đôi khi là cả lôi kiếp từ trên cao.
Khi Tống Vấn Thiên ngồi thiền định trên Vọng Tiên Đài, hắn cảm nhận sự giao thoa của linh khí tinh khiết và ý chí Thiên Đạo. Tuy nhiên, khác với những tu sĩ khác, hắn không bị ảnh hưởng hay bị cuốn hút bởi quyền năng vô hình ấy. Ngược lại, hắn dùng nó làm chất xúc tác để củng cố "Dao Kiến Tạo" của mình. Tiếng gió lùa vi vút qua các khe đá, mang theo mùi không khí trong lành, mùi đá cổ và một chút mùi ozone sau những trận lôi kiếp đã qua. Sự im lặng gần như tuyệt đối bao trùm, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng sấm vang dội từ lôi kiếp hoặc tiếng vỡ vụn của không gian từ xa, như nhắc nhở về sự hiện diện không ngừng của Thiên Đạo.
Bầu không khí trên Vọng Tiên Đài thánh thiêng, uy nghiêm, tĩnh lặng nhưng cũng ẩn chứa một sự áp lực vô hình. Linh khí cực kỳ tinh khiết và dồi dào, khiến mỗi hơi thở đều mang lại cảm giác được thanh tẩy. Ánh sáng bình minh rạng rỡ, nhuộm vàng cả không gian, tạo cảm giác được gột rửa, được tái sinh.
Tại đây, dưới ánh bình minh, một "ánh sáng" lóe lên trong tâm trí Tống Vấn Thiên. Những mảnh ghép rời rạc từ quá khứ, những ghi chép của Ma Tôn, những suy nghĩ về sự thao túng của Thiên Đạo, tất cả bỗng chốc được sắp xếp một cách hoàn hảo. Hắn nhận ra rằng "pháp tắc" mới không chỉ là một con đường tu luyện, mà là một "chân lý" mà mỗi cá nhân phải tự khám phá và củng cố. Đó là một "Dao" không phụ thuộc vào Thiên Đạo, không đối kháng Thiên Đạo, mà là "vượt qua" Thiên Đạo bằng cách tạo ra một "thế giới nội tâm" hoàn toàn tự chủ.
Không phải kháng cự, cũng không phải thuận theo, mà là kiến tạo. Đây là bản chất cốt lõi của 'Dao Kiến Tạo'. Tống Vấn Thiên hiểu rằng, Thiên Đạo thao túng bởi vì nó có thể "định nghĩa" và "phân loại" mọi thứ trong phạm vi của nó. Khi Ma Tôn chọn con đường đối kháng, hắn đã tự mình đặt mình vào một trong những định nghĩa của Thiên Đạo: kẻ phản nghịch. Và kẻ phản nghịch thì phải bị trừng phạt.
Nhưng nếu một ý chí, một chân lý, một con đường tu luyện không thể bị định nghĩa bởi Thiên Đạo? Nếu nó hoàn toàn tự chủ, tự định nghĩa, không liên quan đến bất kỳ khái niệm nào của Thiên Đạo, dù là đối nghịch hay tương đồng? Khi đó, Thiên Đạo sẽ không có "điểm tựa" để thao túng. Nó sẽ không có "công cụ" để bóp méo. Nó sẽ trở thành một "vùng mù" trong tầm nhìn của Thiên Đạo.
"Không phải kháng cự, cũng không phải thuận theo... mà là kiến tạo. Tạo ra một vùng trời riêng, nơi ý chí là chân lý duy nhất!" Tống Vấn Thiên thốt lên khẽ khàng, đôi mắt hắn rạng rỡ như chứa đựng cả tinh tú. Đó là một sự giác ngộ sâu sắc, một bước ngoặt vĩ đại trong hành trình tu tiên của hắn.
Hắn cảm nhận được "hạt giống" của chân lý này bắt đầu nảy mầm trong đan điền. Không phải là một hạt giống của sức mạnh, mà là một hạt giống của ý chí thuần túy, một hạt giống của tự do. Nó không hấp thụ linh khí bên ngoài một cách ồ ạt, mà tự nuôi dưỡng bằng chính ý niệm, bằng chính sự kiên định của hắn. Luồng năng lượng thuần khiết, không thuộc bất kỳ hệ thống nào, bắt đầu luân chuyển trong cơ thể hắn, không mang theo dấu vết của chính đạo hay ma đạo, không bị ảnh hưởng bởi bất kỳ quy tắc nào của Thiên Nguyên Giới. Đó là năng lượng của tự chủ, của sự tồn tại độc lập.
Sự phát triển của "hạt giống chân lý độc lập" trong đan điền Tống Vấn Thiên báo hiệu một đột phá cảnh giới hoàn toàn mới, một cảnh giới ngoài hệ thống của Thiên Đạo. Hắn không còn là một tu sĩ "nghịch thiên", mà là một "kiến tạo giả", một người mở đường cho một kỷ nguyên mới. Hắn đã tìm thấy một "lỗ hổng" hoặc "điểm mù" trong cơ chế Thiên Đạo, không phải bằng cách phá vỡ, mà bằng cách "vượt ra ngoài" mọi giới hạn mà nó đã đặt ra.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự giao thoa của linh khí và ý chí Thiên Đạo, nhưng lần này, hắn không bị ảnh hưởng mà ngược lại, dùng nó làm chất xúc tác để củng cố 'Dao Kiến Tạo' của mình. Hắn không còn là một quân cờ trong trò chơi của Thiên Đạo. Hắn là người tạo ra bàn cờ mới, với những quy tắc hoàn toàn khác. Con đường này sẽ là một chặng đường dài và cô độc, nhưng hắn không hề đơn độc. Hắn biết rằng, khi Liên Minh Tự Do thực sự thấu hiểu và chấp nhận "Dao Kiến Tạo", khi mỗi cá nhân đều tự mình kiến tạo chân lý của riêng mình, thì đó chính là sức mạnh không thể bị phá vỡ.
Cái kết không phải là sự hủy diệt Thiên Đạo, mà là sự khẳng định một chân lý mới, một sự tồn tại độc lập. Và hắn, Tống Vấn Thiên, sẽ là người đầu tiên chứng minh điều đó. Hắn đã tìm thấy con đường.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.