Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 403: Cổ Phản Ứng: Mầm Chân Lý Nảy Nở và Khống Chế Tinh Vi
Tống Vấn Thiên vẫn đứng bên cửa sổ Tàng Kinh Các, ánh mắt xuyên qua màn đêm lấp lánh ánh đèn của Thiên Không Chi Thành, hướng về bầu trời thăm thẳm. Những hạt mầm chân lý mà Mộ Dung Tĩnh và đồng minh của nàng đang gieo rắc khắp Thiên Nguyên Giới, dù nhỏ bé, lại mang theo một sức mạnh tiềm tàng, một lời hứa về một tương lai rộng mở. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ là một cuộc đối đầu sức mạnh, mà còn là một trận chiến của ý chí và chân lý. Thiên Đạo sẽ không dễ dàng buông tha, nó sẽ dùng mọi thủ đoạn tinh vi nhất để bóp nghẹt 'Dao' độc lập, để duy trì sự độc quyền về chân lý của mình.
Bên cạnh hắn, Cổ Thanh Huyền khẽ bước tới, tay nàng khẽ đặt lên bệ cửa sổ lạnh lẽo. Gương mặt nàng vẫn thanh khiết như nguyệt quang, nhưng ẩn chứa nét ưu tư sâu sắc. "Ngài đang suy nghĩ về điều gì, Tống công tử?" Giọng nàng trong trẻo, tựa suối chảy.
Tống Vấn Thiên khẽ lắc đầu, ánh mắt không rời khỏi những vì sao xa xăm. "Ta đang nghĩ về sự tinh vi của Thiên Đạo. Những 'biến cố' hiện tại, những quy tắc bị 'vặn vẹo', nó không phải là sự kiện ngẫu nhiên. Nó là một mẫu hình, một cách thức phản ứng đã được lặp đi lặp lại trong dòng chảy lịch sử. Đặc biệt là trước Đại Chiến Ma Tôn Huyết Hải năm ngàn năm trước."
Cổ Thanh Huyền khẽ gật đầu, ký ức của nàng, vốn được Thiên Đạo phong ấn và thao túng, giờ đây đang dần được phục hồi dưới sự trợ giúp của Tống Vấn Thiên và 'Dao' độc lập. Nàng chính là một pho sách sống về những bí mật đã bị chôn vùi. "Quả thực là như vậy. Thiên Đạo không trực tiếp ra tay, mà nó 'uốn nắn' thực tại, 'bẻ cong' các quy tắc cơ bản để đạt được mục đích của mình. Nó giống như một người thợ thủ công tài ba, thay vì đập phá, lại khéo léo điều chỉnh từng sợi dây, từng bánh răng của cỗ máy thế giới."
Tống Vấn Thiên quay lại nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm. "Và những 'biến cố nhỏ' đó, chính là cách Thiên Đạo gieo rắc nỗi sợ hãi, bóp nghẹt những mầm mống tư tưởng độc lập ngay từ khi chúng mới chớm nở. Ta cần phải hiểu rõ hơn những gì đã xảy ra trong quá khứ, những phản ứng đầu tiên của Thiên Đạo khi đối mặt với sự hoài nghi, để chúng ta có thể chuẩn bị tốt hơn cho hiện tại."
Cổ Thanh Huyền khẽ nhắm mắt, một luồng ánh sáng yếu ớt lướt qua trán nàng, như đang lật giở những trang ký ức cổ xưa. "Đúng vậy. Trước khi Ma Tôn Huyết Hải trỗi dậy, đã có một thời kỳ mà những hạt mầm nghi ngờ bắt đầu nảy nở khắp Thiên Nguyên Giới. Đó là một thời đại mà Thiên Đạo, như một kẻ chăn cừu cảm nhận được mối đe dọa từ những con cừu lạc lối, bắt đầu dùng những phương thức tinh vi để 'định hướng' lại đàn cừu của mình..."
Nàng dừng lại, như đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức vụn vỡ. Không gian xung quanh Tống Vấn Thiên và Cổ Thanh Huyền dường như mờ đi, những bức tường Tàng Kinh Các tan biến, thay vào đó là một cảnh tượng khác, cổ xưa và xa lạ...
***
**Cảnh 1: Linh Điền Thảo Dược - Năm Ngàn Năm Trước**
Sương mù lãng đãng bao phủ Linh Điền Thảo Dược vào một buổi sớm mai tinh mơ, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh còn đang chật vật xuyên qua tán lá cổ thụ. Không khí trong lành, ẩm ướt, mang theo mùi đất mới, mùi cỏ cây xanh non và thoang thoảng hương thơm dịu nhẹ của vô số linh thảo. Những luống đất được vun xới cẩn thận, chạy dài tít tắp, trên đó là hàng ngàn cây linh dược đang vươn mình đón những giọt sương mai. Một hệ thống kênh dẫn nước đơn giản, được chạm khắc từ những phiến đá xanh, uốn lượn mềm mại qua các luống, đưa dòng linh tuyền mát lành tưới tắm cho từng gốc cây. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng côn trùng rỉ rả dưới lớp lá ẩm, và tiếng gió nhẹ rì rào qua những ngọn cây cao tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thanh bình. Đây là một nơi mà bất kỳ tu sĩ nào cũng mơ ước được tu luyện, một chốn ẩn dật tràn đầy sức sống và linh khí dồi dào.
Thế nhưng, sự yên bình đó đã bị phá vỡ bởi một nỗi lo lắng âm ỉ, ngày càng lớn dần trong lòng những người trông coi linh điền. Lý Phong, một tu sĩ cấp thấp với mái tóc điểm bạc và khuôn mặt khắc khổ, đang quỳ gối giữa một luống linh chi tím. Đôi tay chai sần của hắn run rẩy vuốt ve những chiếc nấm vốn phải căng tràn sức sống, nay lại héo úa, chuyển sang một màu nâu xám đáng sợ. Mùi hương dịu nhẹ ban đầu giờ đây đã bị thay thế bằng một thứ mùi ngai ngái, mục rữa.
"Linh khí lại suy yếu nữa rồi..." Lý Phong thều thào, giọng nói khản đặc vì thất vọng. "Không lẽ... không lẽ Thiên Đạo thực sự không muốn chúng ta tiến bộ sao?" Hắn không dám nói to, chỉ dám thì thầm, nhưng ánh mắt lại ngập tràn sự hoài nghi và bất lực. Cái cảm giác có một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy cổ họng, không cho hắn thở, không cho hắn vươn lên, đã đeo bám hắn suốt mấy tháng qua.
Trần Hạo, một tu sĩ trẻ hơn, nhưng cũng không kém phần mệt mỏi, bước tới bên cạnh Lý Phong. Hắn cúi người kiểm tra một cây Bách Niên Linh Nhũ thảo, loài cây vốn nổi tiếng với khả năng hấp thụ linh khí cực mạnh. Giờ đây, những cánh lá của nó đã khô quắt, thân cây trơ trụi như một cành củi mục. "Không thể nào, Lý huynh. Loài Bách Niên Linh Nhũ thảo này, dù ở nơi linh khí cằn cỗi nhất cũng khó mà héo tàn nhanh đến vậy. Ấy vậy mà, chỉ trong một đêm... toàn bộ linh điền đều biến sắc."
Trần Hạo đứng thẳng dậy, đôi mắt hắn lướt qua những luống linh thảo đang chết dần. Một làn sương mỏng như có linh tính đang bốc lên từ những gốc cây, không phải sương sớm, mà là linh khí đang bị rút cạn một cách vô hình. "Ta nghe nói ở Lạc Diệp Cốc, linh thảo cũng héo úa một cách kỳ lạ, không có dấu hiệu của bệnh tật hay sâu bọ phá hoại. Rồi cả ở Vân Trung Sơn, dòng linh tuyền vốn chảy xiết quanh năm bỗng nhiên cạn khô không một lời giải thích. Chẳng lẽ... tất cả đều là trùng hợp sao?" Giọng hắn tuy thì thầm, nhưng lại ẩn chứa sự phẫn nộ không thể kìm nén.
Lý Phong đứng dậy, đôi mắt hắn nhìn xa xăm, xuyên qua làn sương mù, như đang cố gắng nhìn thấu một bức màn vô hình. "Trùng hợp ư? Khi một sự việc xảy ra ở một nơi, có thể gọi là trùng hợp. Nhưng khi nó xảy ra khắp nơi, với cùng một mẫu hình, thì đó không còn là trùng hợp nữa, Trần đệ." Hắn nắm chặt bàn tay, những ngón tay gầy guộc run rẩy. "Ta đã trải qua ba lần đột phá, ba lần đều thất bại không rõ nguyên do. Linh khí đột ngột hỗn loạn, công pháp bỗng nhiên sai lệch, hoặc lôi kiếp mạnh đến mức không thể chống đỡ. Ban đầu ta nghĩ là do mình kém cỏi, nhưng giờ đây..."
Hắn quay sang Trần Hạo, ánh mắt đầy sự giằng xé. "Giờ đây, ta bắt đầu nghĩ, có lẽ, có một thứ gì đó... không muốn chúng ta tiến bộ. Một thứ gì đó đang cố tình hạn chế sự phát triển của chúng ta."
Trần Hạo nhìn vào mắt Lý Phong, hắn thấy sự hoài nghi và sợ hãi đã bắt đầu bén rễ sâu trong trái tim của người tu sĩ già. Điều đó cũng chính là điều mà hắn đã cảm nhận được từ lâu. "Thiên Đạo... có phải là Thiên Đạo không, Lý huynh?" Hắn thì thầm, cái tên "Thiên Đạo" thốt ra từ miệng hắn không còn là sự tôn kính, mà là một sự chất vấn đầy dè dặt.
Lý Phong không trả lời, nhưng ánh mắt hắn đã nói lên tất cả. Cả hai đều biết rằng nói ra điều này là một sự đại nghịch bất đạo, có thể rước họa sát thân. Nhưng cái cảm giác bị kìm hãm, bị tước đoạt cơ hội tu luyện, lại đau đớn hơn cả cái chết. Họ đã dành cả đời để theo đuổi con đường trường sinh, vậy mà giờ đây, chính cái "thiên mệnh" mà họ tôn thờ lại đang trở thành gông cùm trói buộc họ.
Họ tiếp tục kiểm tra linh điền, cố gắng tìm cách cứu vãn những linh thảo quý giá, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Linh khí trong linh điền ngày càng suy yếu, kéo theo đó là sự suy sụp trong tinh thần của họ. Những tin đồn về "ý trời" không còn là những câu chuyện phiếm, mà dần trở thành một sự thật đáng sợ, gặm nhấm niềm tin của họ vào con đường tu tiên truyền thống. Sự hoang mang, bất lực hiện rõ trên khuôn mặt của những tu sĩ cấp thấp, những người vốn chỉ muốn an phận tu luyện, nhưng giờ đây lại bị đẩy vào một cuộc chiến vô hình, không lối thoát. Họ không biết rằng, những "biến cố nhỏ" này, chính là những đòn trấn áp đầu tiên của Thiên Đạo, nhắm vào những mầm mống hoài nghi, những tiếng nói yếu ớt muốn thoát ly khỏi vòng kiểm soát của nó.
***
**Cảnh 2: Quán Trà Vọng Vân - Năm Ngàn Năm Trước**
Khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm màu cam đỏ rực rỡ lên những mái ngói cong vút, Quán Trà Vọng Vân trở nên tấp nập hơn. Kiến trúc bằng gỗ lim cổ kính, với những cửa sổ lớn nhìn ra con đường đá cổ và dòng sông lấp lánh ánh chiều tà, tạo nên một không gian ấm cúng, thư thái. Bên trong, mùi trà Long Tỉnh thơm ngát hòa quyện cùng hương trầm dịu nhẹ, lan tỏa khắp căn phòng. Tiếng chén trà va chạm lách cách, tiếng nhạc cụ nhẹ nhàng vang lên từ một góc quán, và tiếng người nói chuyện thì thầm tạo nên một bầu không khí yên bình, có phần mơ màng.
Tuy nhiên, trong một góc khuất, nơi ánh sáng yếu ớt của đèn lồng chưa thể vươn tới, có một nhóm tán tu đang tụ tập. Họ không có y phục tông môn rực rỡ, chỉ là những bộ đạo bào bạc màu, khuôn mặt hằn lên những dấu vết của gió sương và những lần đột phá thất bại. Tiếng nói chuyện của họ không phải là những câu chuyện phiếm về thị phi hay linh đan diệu dược, mà là những lời thì thầm đầy căng thẳng, xoay quanh những "biến cố" kỳ lạ đang xảy ra khắp Thiên Nguyên Giới.
Lâm Thanh, một tán tu với ánh mắt sắc sảo và vẻ mặt kiên định, là người chủ trì cuộc trò chuyện. Hắn khẽ đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng sắc lạnh trong không gian tĩnh lặng. "Ta đã trải qua ba lần lôi kiếp mà không thành công, mỗi lần đều có cảm giác như có một bàn tay vô hình đang cản trở. Linh khí dồi dào là thế, công pháp đã nắm vững, nhưng cứ đến khắc mấu chốt, lại có một điều gì đó sai lệch. Không phải tẩu hỏa nhập ma, cũng không phải do ta yếu kém, mà là một sự can thiệp khó hiểu." Hắn nói, giọng trầm đục, như đang cố kìm nén một nỗi uất hận sâu sắc.
Dương Khải, một tán tu khác có vẻ ngoài thư sinh, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự mệt mỏi và hoài nghi, khẽ thở dài. "Chuyện đó không chỉ xảy ra với Lâm huynh. Ta cũng vậy. Và ta đã nghe được rất nhiều câu chuyện tương tự từ những đạo hữu khác. Linh mạch cạn khô, linh thảo héo úa, lôi kiếp bất thường... Những hiện tượng này không chỉ nhắm vào những tu sĩ đơn lẻ, mà còn ảnh hưởng đến cả những tông môn nhỏ, những linh địa phàm tục." Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, tựa như nỗi bất mãn đang dâng lên trong lòng hắn.
"Phải chăng, cái gọi là 'thiên mệnh' chỉ là một gông cùm?" Dương Khải nói tiếp, giọng hắn nhỏ dần, nhưng mỗi từ lại nặng trĩu. "Chúng ta sinh ra đã được định đoạt, rằng ai có thể thành tiên, ai sẽ mãi mãi chôn vùi dưới cõi trần này? Ai có thể đạt được đỉnh cao, ai sẽ chỉ là quân cờ trong một ván cờ lớn hơn? Nếu Thiên Đạo không muốn chúng ta tiến bộ, vậy thì sự tu luyện của chúng ta có ý nghĩa gì?"
Những lời nói của Dương Khải vang vọng trong tâm trí của những tán tu khác, những người đã từng trải qua vô số thất bại, vô số lần bị Thiên Đạo "vô tình" cản trở. Một làn sóng hoài nghi lan tỏa trong nhóm, khiến bầu không khí vốn yên bình của quán trà trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Có người khẽ gật đầu tán thành, có người cúi đầu suy tư, nhưng cũng có người tỏ ra lo sợ, đưa mắt nhìn quanh như thể sợ hãi có người đang nghe lén.
"Nếu thiên mệnh là gông cùm, vậy thì chúng ta phải tìm con đường của riêng mình!" Lâm Thanh đột nhiên đập mạnh tay xuống bàn, tiếng động vang lên khiến vài người giật mình. Ánh mắt hắn bùng lên ngọn lửa của sự phản kháng. "Một con đường không bị Thiên Đạo định đoạt, một 'Dao' của riêng chúng ta, do chính chúng ta tạo ra!"
Lời nói của Lâm Thanh như một tia sét đánh xuống, xuyên thủng màn sương mù của sự sợ hãi và bất lực. Có người lập tức phản bác: "Lâm huynh, đừng nói lời cuồng ngôn! Chống lại thiên mệnh là tự tìm cái chết! Ngươi không sợ bị Thiên Đạo trừng phạt sao?"
Lâm Thanh cười khẩy, nụ cười đầy cay đắng. "Trừng phạt? Chúng ta còn gì để mất nữa? Cuộc đời tu luyện của chúng ta đã bị nó trừng phạt mỗi ngày rồi! Ta không cam chịu, không thể cam chịu mãi thế này!"
Đúng lúc đó, một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực vang lên từ một góc tối gần đó, cắt ngang cuộc tranh luận. "Con đường của riêng mình? Ngươi có đủ dũng khí để chống lại cả trời không?"
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía người vừa nói. Đó là một nam tử vận hắc bào, dáng người cao lớn, khí chất ẩn chứa sự mạnh mẽ đến kinh người. Gương mặt hắn góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm, ẩn chứa một sự bất mãn đã tích tụ từ rất lâu. Hắn không nói nhiều, chỉ lắng nghe, nhưng sự hiện diện của hắn đã khiến cả nhóm tán tu phải nín thở. Người này chính là Huyết Hải Đạo Quân, người sau này sẽ trở thành Ma Tôn Huyết Hải vang danh thiên hạ, kẻ thù không đội trời chung của Thiên Đạo.
Huyết Hải Đạo Quân đứng dậy, chậm rãi bước về phía nhóm tán tu. Mỗi bước đi của hắn đều mang theo một áp lực vô hình, một khí chất cuồng ngạo không thể che giấu. Hắn không nhìn ai cụ thể, chỉ lướt qua từng người, ánh mắt sắc như dao găm, như đang thăm dò sâu thẳm nội tâm của họ.
"Dũng khí là một chuyện, nhưng con đường mà các ngươi muốn đi, đã có ai từng thử chưa?" Huyết Hải Đạo Quân hỏi, giọng hắn tuy bình tĩnh nhưng lại chứa đựng một thách thức không thể chối từ. "Trong lịch sử Thiên Nguyên Giới, đã có bao nhiêu người muốn nghịch thiên cải mệnh, nhưng cuối cùng lại tan biến vào hư vô? Cái gọi là 'tự do' mà các ngươi khao khát, có phải chỉ là một ảo ảnh do sự yếu đuối và bất lực của các ngươi tạo ra?"
Những lời nói của hắn như những mũi tên độc, đâm thẳng vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của những tán tu. Họ sợ hãi, nhưng cũng bị thu hút bởi khí chất của hắn. Huyết Hải Đạo Quân không phải là người khuyên nhủ, mà là kẻ thách thức, kẻ đang đẩy họ đến bờ vực của sự lựa chọn.
"Chúng ta... chúng ta phải làm gì?" Một tán tu khác lắp bắp hỏi.
Huyết Hải Đạo Quân khẽ nhếch môi, nụ cười nửa vời không rõ là khinh bỉ hay khích lệ. "Làm gì ư? Đó là câu hỏi các ngươi phải tự hỏi mình. Thiên Đạo không cho các ngươi con đường, vậy các ngươi có dám tự mình xé toạc một con đường mới không? Hay các ngươi sẽ chấp nhận số phận, chấp nhận rằng mình chỉ là những quân cờ bị nó tùy ý điều khiển, cho đến khi bị vứt bỏ?"
Hắn không chờ đợi câu trả lời, chỉ liếc nhìn mảnh ngọc giản mà Lâm Thanh vô tình để lộ ra trên bàn, trên đó khắc họa một 'Dao' mơ hồ, một biểu tượng của sự độc lập mà Tống Vấn Thiên ở hiện tại đang theo đuổi. Huyết Hải Đạo Quân khẽ cười nhạt, rồi quay lưng bước đi, để lại một khoảng không im lặng đầy ám ảnh. Hắn không nói gì thêm, nhưng những lời nói và khí chất của hắn đã gieo mầm một hạt giống khác trong lòng những tán tu – hạt giống của sự nổi loạn cực đoan. Hắn đã thấy, đã nghe, và đã bắt đầu hiểu được nỗi bất mãn đang sôi sục dưới bề mặt của Thiên Nguyên Giới.
***
**Cảnh 3: Hắc Ám Sâm Lâm - Năm Ngàn Năm Trước**
Đêm tối buông xuống Hắc Ám Sâm Lâm, bao trùm mọi thứ trong một màn sương mù dày đặc và u ám. Ánh trăng bị những tầng mây đen kịt che khuất hoàn toàn, khiến khu rừng chìm vào bóng tối thăm thẳm. Tiếng gió hú ghê rợn lướt qua những tán cây cổ thụ mục nát, tạo ra những âm thanh rùng rợn, như tiếng khóc than của vô số linh hồn bị giam cầm. Mùi ẩm mốc, mùi đất mục nát, mùi máu tanh thoang thoảng và một thứ mùi lưu huỳnh khó chịu hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí nặng nề, tràn ngập sát khí và cảm giác sợ hãi. Đây không còn là khu rừng đơn thuần, mà là một vùng đất chết, nơi tà khí cuồn cuộn không ngừng.
Ma Tôn Huyết Hải, sau khi rời khỏi Quán Trà Vọng Vân, đã tiến sâu vào nơi này. Hắn không còn là Huyết Hải Đạo Quân với vẻ ngoài kiên định và chất vấn, mà đã hoàn toàn lột xác, khí chất bao trùm sự tà dị và cường bạo. Hắn đứng trên một tảng đá lớn, nhìn về phía chân trời, nơi ánh trăng vẫn bị mây đen che khuất. Đôi mắt sâu thẳm của hắn giờ đây đỏ rực, phản chiếu những hình ảnh của quá khứ, của những bất công mà hắn và những người như hắn đã phải chịu đựng dưới cái gọi là 'thiên mệnh'.
"Thiên Đạo... Ngươi không cho ta con đường, ta sẽ tự mình xé toạc con đường đó!" Hắn độc thoại, giọng nói trầm thấp, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của khu rừng. Mỗi từ thốt ra đều mang theo một nỗi căm ghét tột độ, một sự phẫn nộ đã tích tụ qua hàng ngàn năm tháng bị đè nén. "Ngươi coi vạn vật là quân cờ, định đoạt số phận của mỗi sinh linh. Ngươi cho rằng mình là chân lý duy nhất, là đấng tối cao không thể chất vấn. Nhưng ta nói cho ngươi biết, Thiên Đạo, quyền năng của ngươi chỉ là một chiếc lồng giam, và ta... ta sẽ phá tan chiếc lồng đó!"
Hắn hồi tưởng lại những lần đột phá thất bại, những giấc mơ về trường sinh bất tử bị Thiên Đạo dập tắt một cách tàn nhẫn. Hắn nhớ lại những lời thì thầm của những kẻ khác, những kẻ cũng bị ruồng bỏ, bị gán mác "tà ma ngoại đạo" chỉ vì muốn tìm kiếm một con đường khác, một chân lý khác. Hắn thấy sự tuyệt vọng trong ánh mắt của Lý Phong, sự phẫn nộ trong lời nói của Lâm Thanh. Tất cả những cảm xúc đó, giờ đây, đang bùng cháy trong lồng ngực hắn, biến thành một ngọn lửa hận thù không thể dập tắt.
Ma Tôn Huyết Hải vung tay, một luồng ma khí đen kịt bùng lên từ lòng bàn tay hắn, xoáy mạnh vào không trung. Cùng lúc đó, những tiếng gầm gừ ghê rợn vang lên từ sâu trong rừng, và những yêu ma cấp thấp bị khí tức của hắn thu hút, bắt đầu bò ra từ những hang động tối tăm. Chúng không tấn công, mà quỳ rạp xuống, run rẩy trước uy áp của hắn. Hắn không quan tâm đến chúng, chỉ tập trung vào việc thi triển công pháp mà hắn đã tự mình sáng tạo, một công pháp đi ngược lại hoàn toàn với Thiên Đạo, một công pháp lấy oán hận làm gốc, lấy sinh linh làm chất dẫn.
"Đường chính đạo không dung, vậy ta sẽ đi ma đạo!" Hắn cười lớn, tiếng cười vang vọng trong đêm tối, nghe rợn người. "Nếu Thiên Đạo muốn bóp nghẹt mọi con đường, vậy ta sẽ mở ra một con đường bằng máu, bằng xương cốt của những kẻ ngu muội tin vào nó!"
Ma khí cuồn cuộn bốc lên từ cơ thể hắn, biến vùng rừng xung quanh thành một cõi âm u, chết chóc. Cây cối héo úa trong chớp mắt, đất đai nứt nẻ, và linh khí vốn đã yếu ớt trong khu rừng hoàn toàn bị nuốt chửng, thay thế bằng ma khí nồng nặc. Hắn không ngần ngại, không hề do dự khi thi triển những chiêu thức tàn bạo nhất, hút lấy sinh mệnh từ những sinh vật nhỏ bé xung quanh để củng cố sức mạnh của mình.
Trong bóng tối, một vài bóng người xuất hiện, những tu sĩ tán tu từng nghe lời hắn ở quán trà. Họ là những kẻ đã mất hết hy vọng vào con đường chính đạo, những kẻ đã bị Thiên Đạo ruồng bỏ và giờ đây, tìm thấy một tia sáng, dù là tà ác, trong lời nói và sức mạnh của Ma Tôn Huyết Hải. Ánh mắt họ vừa sợ hãi, vừa cuồng nhiệt. Họ sợ hãi sức mạnh tàn bạo của hắn, nhưng lại cuồng nhiệt trước lời hứa về một con đường, dù là con đường ma đạo, để thoát khỏi sự kìm kẹp của Thiên Đạo.
"Các ngươi... có muốn sức mạnh? Có muốn tự do?" Ma Tôn Huyết Hải quay lại, ánh mắt đỏ rực quét qua từng người. "Nếu muốn, hãy từ bỏ tất cả những gì Thiên Đạo đã ban cho các ngươi. Hãy từ bỏ những giáo điều ngu muội, những lời hứa hão huyền. Hãy đi theo ta, và ta sẽ cho các ngươi thấy, Thiên Đạo không phải là chân lý duy nhất!"
Những tán tu đó không ngần ngại quỳ xuống, chấp nhận con đường tà ác. Họ đã bị đẩy đến bước đường cùng, và trong mắt họ, bất kỳ con đường nào, dù tăm tối đến đâu, cũng tốt hơn việc tiếp tục sống trong sự áp bức và bất lực. Con đường cực đoan của Ma Tôn Huyết Hải, tuy chống lại Thiên Đạo, lại vô tình bị Thiên Đạo lợi dụng để củng cố quyền lực của mình, tạo ra một mối đe dọa mới, khiến những tu sĩ chính đạo càng phải bám víu vào "thiên mệnh" để chống lại ma đạo. Điều đó, Ma Tôn Huyết Hải chưa thể nhận ra trong cơn cuồng nộ của mình.
Những "biến cố nhỏ" do Thiên Đạo gây ra, những lời chất vấn và hoài nghi, cùng với sự xuất hiện của một Ma Tôn Huyết Hải đầy thù hận, đã tạo nên một bức tranh hỗn loạn và bi tráng của Thiên Nguyên Giới năm ngàn năm về trước. Đây là những dấu hiệu đầu tiên của một cuộc chiến tranh giành quyền lực và chân lý, một cuộc chiến mà Tống Vấn Thiên ở hiện tại đang phải đối mặt, nhưng với một nhận thức sâu sắc hơn, một con đường khôn ngoan hơn.
Cảnh tượng Hắc Ám Sâm Lâm tan biến, Tống Vấn Thiên lại thấy mình đứng trong Tàng Kinh Các, ánh mắt trầm tư. Cổ Thanh Huyền đứng bên cạnh, gương mặt nàng hiện rõ vẻ mệt mỏi sau khi truy xuất những ký ức cổ xưa.
"Những gì ngài thấy, Tống công tử, là khởi đầu của sự thao túng. Thiên Đạo không giết chết những kẻ hoài nghi ngay lập tức. Nó bóp nghẹt họ bằng cách vặn vẹo quy luật tự nhiên, gieo rắc nỗi sợ hãi và tuyệt vọng, sau đó, khi có một kẻ như Huyết Hải Đạo Quân xuất hiện, nó lại 'đẩy' hắn vào con đường cực đoan, biến hắn thành một Ma Tôn, để những kẻ khác nhìn vào đó mà sợ hãi, để càng tin tưởng vào sự 'chính đạo' của Thiên Đạo." Cổ Thanh Huyền khẽ nói, giọng nàng đầy chua chát.
Tống Vấn Thiên gật đầu, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. "Ta hiểu rồi. Thiên Đạo không tấn công trực diện, nó thao túng tâm lý, thao túng thực tại, tạo ra những 'kẻ thù' để củng cố vị thế của mình. Ma Tôn Huyết Hải, dù có ý chí phản kháng mạnh mẽ, nhưng lại rơi vào bẫy của nó, trở thành một công cụ mà chính hắn muốn lật đổ. Cái giá phải trả là sự tàn bạo và mất mát không thể tả."
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mầm 'chân lý độc lập' đang được gieo rắc khắp nơi. Hắn biết, Thiên Đạo đã nhận ra những hạt mầm đó, và nó sẽ không để yên. Những 'biến cố nhỏ' như linh khí suy yếu, linh thảo héo úa... chúng không còn là câu chuyện của quá khứ. Chúng là hiện thực đang diễn ra.
"Vậy thì, chúng ta sẽ không đi theo vết xe đổ của Ma Tôn Huyết Hải. Chúng ta sẽ không để Thiên Đạo lợi dụng sự căm ghét và tuyệt vọng của chúng ta để tự hủy hoại mình." Tống Vấn Thiên nói, giọng hắn vang vọng, đầy quyết tâm. "Cuộc chiến này, sẽ không phải là một cuộc chiến của quyền năng hay bạo lực thuần túy. Nó sẽ là một cuộc chiến của trí tuệ, của ý chí, và của một chân lý mới. Thiên Đạo sẽ phát động đợt trấn áp đầu tiên của nó, không phải bằng lôi kiếp hay thiên tai, mà bằng cách vặn vẹo chính những định luật cơ bản của thế giới này. Nhưng lần này, chúng ta đã chuẩn bị."
Ánh mắt Tống Vấn Thiên bừng sáng. Hắn biết, những gì Ma Tôn Huyết Hải đã trải qua là một bài học đắt giá. Thiên Đạo sẽ lại dùng những chiêu trò tương tự, nhưng Tống Vấn Thiên sẽ không để mình và những người đồng minh rơi vào cái bẫy đó. Con đường hắn mở ra, sẽ là con đường của ánh sáng, của sự tự do thực sự, không phải là bóng tối của sự trả thù mù quáng.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.