Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 405: Thiên Đạo Phẫn Nộ: Thiên Nguyên Rung Chuyển
Trong cơn hoang mang tột độ của trấn nhỏ, nơi Lâm Uyên vừa chứng kiến sự suy tàn của một phàm nhân vì dịch bệnh kỳ lạ, bỗng nhiên, mặt đất bắt đầu rung chuyển. Không phải là chấn động nhẹ, mà là một cơn địa chấn kinh hoàng, nuốt chửng những ngôi nhà ngói, xé toạc những con đường lát đá vốn đã mục nát. Bầu trời, vốn đã u ám bởi mây đen, giờ đây lại càng tối sầm, không phải vì đêm buông xuống, mà là bởi một tầng khói bụi dày đặc cuộn lên từ phía xa, nhuốm màu đỏ rực của lửa và vàng ố của đất đá.
Lâm Uyên ngẩng đầu nhìn, con ngươi co rút lại. Phía chân trời, nơi Vạn Thú Sơn Mạch sừng sững, một cảnh tượng tận thế đang diễn ra. Những ngọn núi mà hắn vẫn thường ngưỡng mộ vì vẻ uy nghiêm, giờ đây đang sụp đổ như những lâu đài cát. Không phải một, mà là hàng loạt các đỉnh núi, đồng loạt nứt toác, không phải phun trào dung nham đỏ lửa, mà là những cột linh khí hỗn loạn, mang theo màu xanh xám của sự mục ruỗng và màu đỏ tím của độc tố, bùng lên tận trời xanh. Những cột linh khí này không chỉ hủy diệt cảnh vật, mà còn biến đổi mọi sinh vật xung quanh. Hắn thấy rõ, từ trong những khe nứt khổng lồ vừa xuất hiện trên mặt đất, vô số yêu thú với thân hình dị dạng, lông lá rụng trụi hoặc mọc thêm những cái vảy cứng như thép, đôi mắt đỏ ngầu như máu, gầm thét điên cuồng lao ra. Chúng không còn phân biệt đồng loại hay kẻ thù, chỉ biết cắn xé, hủy diệt mọi thứ trên đường đi.
Tiếng gầm thét của yêu thú hòa lẫn tiếng núi lở, tiếng cây cối khổng lồ đổ sập, tiếng kêu la thảm thiết của phàm nhân và tu sĩ. Không khí nồng nặc mùi đất ẩm bị xới tung, mùi máu tươi tanh tưởi, và cả một thứ mùi khét lẹt khó chịu của linh khí bị biến chất. Gió cuốn theo những hạt bụi mịn màng, phủ lên tất cả một màu xám xịt của tro tàn và sự tuyệt vọng. Lâm Uyên cảm thấy mặt đất dưới chân mình rung lắc dữ dội, như có một bàn tay vô hình đang cố gắng xé toạc cả đại địa. Hắn loạng choạng, suýt ngã quỵ.
"Cứu mạng! Cứu mạng!"
"Thiên Đạo ở đâu? Tại sao lại thế này?"
"Là Ma Tôn Huyết Hải! Hắn đã chọc giận Thiên Đạo!"
Những tiếng kêu la hoảng loạn vang lên khắp nơi. Phàm nhân chạy như điên, không phương hướng, họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết cúi đầu cầu xin, nhưng lời cầu xin của họ tan biến trong tiếng gầm rú của bão tố và tiếng gào thét của yêu ma. Các tu sĩ cấp thấp, những kẻ vừa mới đạt được chút ít sức mạnh, cố gắng dùng pháp thuật của mình để bảo vệ người thân, nhưng những cơn bão linh khí cuồng nộ từ Vạn Thú Sơn Mạch quét tới, dễ dàng xé nát pháp thuật của họ như xé giấy. Một số người cố gắng dựng lên kết giới phòng thủ, nhưng chỉ một khắc sau, kết giới đã vỡ tan tành, linh lực phản phệ khiến họ thổ huyết, ngã xuống.
Lâm Uyên chứng kiến một tu sĩ tán tu, vốn là một tiền bối mà hắn từng kính trọng, người đã dành cả đời để tích lũy công đức và tuân thủ Thiên Đạo, giờ đây đang dùng chút sức lực cuối cùng của mình để đỡ một tảng đá khổng lồ đang lăn xuống một ngôi nhà có trẻ nhỏ. Nhưng sức mạnh của tảng đá quá lớn, kèm theo một luồng linh khí độc hại từ vụ phun trào. Người tiền bối gầm lên một tiếng đau đớn, linh lực tiêu tán, thân thể bị nghiền nát thành một đống bầy nhầy. Trước khi chết, ánh mắt người đó không phải là sự hối hận hay sợ hãi, mà là một sự thất vọng tột cùng. "Thiên Đạo... ngươi... ngươi thực sự... vô tình..."
Những lời đó, dù yếu ớt, lại như một tiếng sấm sét đánh vào tâm trí Lâm Uyên. Hắn đã từng tin rằng, chỉ cần cố gắng, chỉ cần tuân theo quy tắc, Thiên Đạo sẽ ban phước. Nhưng giờ đây, những gì hắn thấy chỉ là sự hủy diệt vô cớ, không phân biệt thiện ác, không phân biệt kẻ tin hay kẻ nghi ngờ. Cả Vạn Thú Sơn Mạch, một vùng đất vốn dồi dào linh khí và sự sống, giờ đã biến thành một cảnh tượng địa ngục trần gian. Các linh mạch ngầm khô cạn đột ngột, đất đai nứt toác, để lộ ra những vực sâu không đáy, nuốt chửng mọi thứ. Những con sông lớn chảy qua vùng này cũng đổi dòng, không còn mang dòng nước trong lành mà thay vào đó là thứ chất lỏng sền sệt màu đỏ gạch, bốc lên mùi tanh tưởi, gây biến đổi cho bất cứ sinh vật nào uống phải.
Một cơn bão tuyết linh khí, một hiện tượng hoàn toàn phi tự nhiên vào ban ngày giữa mùa hè, bất ngờ ập đến từ phương Bắc. Những bông tuyết không phải màu trắng tinh khôi, mà là màu xám bạc, mang theo hàn khí thấu xương và những tia linh lực sắc bén như lưỡi dao, cắt xé da thịt. Chúng biến đổi thực vật, đóng băng ngay cả những cây cổ thụ trăm tuổi, biến chúng thành những khối băng kỳ dị. Bầu không khí trở nên lạnh buốt đến mức hô hấp cũng trở nên khó khăn. Lâm Uyên cảm thấy toàn thân cứng đờ, từng tế bào như bị đông lại. Hắn hiểu, đây không phải là thiên tai bình thường. Đây là sự can thiệp trực tiếp, một cuộc trấn áp quy mô lớn, tinh vi và tàn khốc hơn bất kỳ điều gì hắn từng chứng kiến.
Những tu sĩ tán tu từng nghe theo lời tuyên truyền của Ma Tôn Huyết Hải, mang theo những tấm phù chú màu đỏ tươi, giờ đây cũng hoảng loạn không kém. Một số người cố gắng niệm chú, kích hoạt phù chú của mình, nhưng những luồng ma khí mà họ hi vọng sẽ bảo vệ họ lại trở nên yếu ớt, dễ dàng bị xé tan bởi linh khí hỗn loạn của Thiên Đạo. Một kẻ trong số đó gào lên trong tuyệt vọng: "Ma Tôn... Ma Tôn đâu? Ngài đã hứa sẽ bảo vệ chúng tôi! Ngài đã hứa sẽ cho chúng tôi sức mạnh!" Nhưng đáp lại chỉ là tiếng gầm thét của yêu thú dị biến và tiếng xé gió của bão tuyết linh khí.
Trong cảnh tượng hỗn loạn này, Lâm Uyên cảm thấy một sự lạnh lẽo không chỉ từ môi trường bên ngoài mà còn từ sâu thẳm tâm hồn. Hắn nhìn những khuôn mặt hoảng loạn, những ánh mắt tuyệt vọng, những thân thể bị nghiền nát, và nhận ra một sự thật cay đắng: dù là Thiên Đạo hay Ma Tôn, những kẻ yếu thế như hắn, như những phàm nhân kia, mãi mãi chỉ là con tốt thí trong cuộc chiến của những kẻ mạnh. Con đường mà Ma Tôn Huyết Hải vẽ ra, liệu có phải là hy vọng, hay chỉ là một cái bẫy khác, một phương thức khác để đẩy họ vào vòng xoáy hủy diệt? Câu hỏi đó, lơ lửng trong tâm trí Lâm Uyên, nặng trĩu như tảng đá đang đè nặng lên ngực hắn, giữa bầu trời đang sụp đổ và mặt đất đang rạn nứt.
***
Trong khi Thiên Nguyên Giới đang rung chuyển trong cơn đại nạn, tại Vọng Tiên Đài, một công trình kiến trúc kỳ vĩ bằng đá nguyên khối, chạm khắc vô số phù văn cổ xưa và hình ảnh tiên nhân, nơi được coi là biểu tượng của sự uy nghiêm và thánh thiện của Thiên Đạo, bầu không khí lại cô đọng đến nghẹt thở. Đài tế không có mái che, hoàn toàn lộ thiên, để linh khí tinh khiết từ trời cao có thể trực tiếp tuôn chảy vào viên ngọc phát sáng ở trung tâm, nhưng giờ đây, linh khí đó lại mang theo một sự hỗn loạn và áp lực khủng khiếp, khiến viên ngọc chỉ còn lay lắt phát ra ánh sáng mờ nhạt.
Chiếc bàn tròn bằng ngọc thạch lớn nhất Thiên Nguyên Giới, nơi các Trưởng lão của các tông môn lớn thường tề tựu để nghị sự, giờ đây chỉ còn là một khung cảnh đầy rẫy sự căng thẳng và sợ hãi. Hơn mười vị Trưởng lão, mỗi người đều là những nhân vật có quyền thế và tu vi cao thâm, đại diện cho những tông môn đã hàng vạn năm trung thành với Thiên Đạo, đang ngồi đó, khuôn mặt tái nhợt, râu tóc rối bời, áo bào dính đầy bụi bặm và tàn tích của sự hoảng loạn. Mùi không khí trong lành đặc trưng của Vọng Tiên Đài đã bị thay thế bằng mùi ozone nồng nặc sau những trận lôi kiếp liên tiếp, và một mùi tanh nhàn nhạt của kim loại, như thể bầu trời đang nhỏ máu.
"Đây... đây là thiên phạt!" Trưởng lão Thiên Đạo Tông, một lão nhân râu tóc bạc phơ, khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ, cố gắng giữ giọng điệu uy nghiêm, nhưng đôi tay run rẩy đã phản bội sự sợ hãi tột độ trong lòng ông. Ông ta đập mạnh tay xuống bàn, tạo ra một tiếng vang khô khốc trong không gian tĩnh mịch. "Chắc chắn là Ma Tôn Huyết Hải đã chọc giận Thiên Đạo! Hắn đã tung ra tà thuật gì đó, làm nhiễu loạn thiên địa!"
"Thiên phạt ư?" Trưởng lão Vạn Kiếm Các, một kiếm tu với ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm, nhưng giờ đây lại đầy vẻ hoài nghi, lên tiếng. "Nếu là thiên phạt, tại sao lại tàn phá cả những nơi chúng ta đang bảo vệ? Thiên Đạo... không phải luôn bảo hộ chúng sinh sao? Tại sao lại để Vạn Thú Sơn Mạch biến thành địa ngục, để linh mạch khô cạn, để dịch bệnh hoành hành khắp các trấn nhỏ trung thành với chúng ta?" Giọng nói của ông ta không còn giữ được sự kiên định, mà thay vào đó là một sự run rẩy, một hạt mầm nghi ngờ đã gieo sâu vào tâm trí.
"Ngươi... ngươi dám hoài nghi Thiên Đạo?" Trưởng lão Thiên Đạo Tông giận dữ đứng bật dậy, ngón tay run rẩy chỉ vào mặt Trưởng lão Vạn Kiếm Các. "Đây là lúc toàn giới tu chân phải đồng lòng, phải tin tưởng vào Thiên Đạo! Chỉ có trấn áp Ma Tôn Huyết Hải, trả lại sự bình yên cho Thiên Nguyên Giới, thì Thiên Đạo mới giáng phước!"
"Giáng phước?" Một Trưởng lão khác, thuộc Linh Phù Môn, giọng nói đầy chua chát. "Phước ở đâu khi đệ tử của ta, những người đã tuân thủ Thiên Đạo hàng trăm năm, lại bị lôi kiếp bất ngờ đánh tan xác khi đang đột phá? Phước ở đâu khi tài nguyên linh thạch của tông môn ta bỗng dưng hóa thành tro bụi chỉ sau một đêm? Đây không phải là thiên phạt, đây là..." Ông ta dừng lại, không dám nói hết câu, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.
Không khí trở nên căng thẳng đến cực điểm, như thể một trận chiến nội bộ sắp bùng nổ ngay tại Vọng Tiên Đài. Các Trưởng lão khác, dù không dám lên tiếng công khai, nhưng ánh mắt của họ đã lộ rõ sự đồng tình với những lời hoài nghi. Họ đã chứng kiến quá nhiều điều bất thường trong vài ngày qua. Những cơn lốc linh khí cuồng nộ, những trận động đất không ngừng, những dịch bệnh biến dị chỉ tấn công những người có linh căn nhưng lại gặp trắc trở trong tu luyện, những hiện tượng thiên văn dị thường không ngừng xuất hiện. Chúng không chỉ tấn công phe Ma Tôn, mà còn tàn phá cả những vùng đất của chính đạo, những tông môn trung thành.
Trưởng lão Thiên Đạo Tông nhìn quanh, thấy sự hoang mang và nghi ngờ trong ánh mắt của đồng đạo, trái tim ông ta như bị bóp nghẹt. Ông ta đã dành cả đời để phụng sự Thiên Đạo, tin tưởng tuyệt đối vào sự công bằng và uy nghiêm của nó. Nhưng giờ đây, những gì đang di���n ra lại hoàn toàn trái ngược với mọi giáo lý mà ông ta đã học và truyền dạy. Tuy nhiên, sự cố chấp và nỗi sợ hãi mất đi quyền lực, mất đi niềm tin của quần chúng đã khiến ông ta không thể chấp nhận sự thật.
"Không! Các ngươi sai rồi!" Ông ta gào lên, giọng nói khàn đặc. "Đây chính là thử thách! Thiên Đạo đang thử thách lòng trung thành của chúng ta! Ma Tôn Huyết Hải chính là căn nguyên của mọi tai ương! Hắn đã dùng tà thuật để kích động Thiên Đạo giáng tội! Chúng ta phải tập hợp lực lượng, trấn áp Ma Tôn! Chỉ có như vậy, Thiên Nguyên Giới mới trở lại bình yên!" Ông ta cố gắng dùng giọng điệu hùng hồn nhất để trấn an, để củng cố lại niềm tin đang lung lay của mọi người, nhưng chính ông ta cũng không còn chắc chắn về những lời mình nói.
Một Trưởng lão khác, khuôn mặt xanh mét, thều thào: "Nhưng... đội quân của Ma Tôn Huyết Hải... chúng đã tràn xuống từ Hắc Ám Sâm Lâm. Chúng tàn sát dã man, không để lại một ai. Các tông môn nhỏ đã bị tiêu diệt hoàn toàn. Chúng ta... chúng ta có đủ sức để chống lại sao?" Lời nói của ông ta như một gáo nước lạnh tạt vào sự cố chấp của Trưởng lão Thiên Đạo Tông.
Đúng lúc đó, một tia chớp đỏ rực xé toạc bầu trời đêm, chiếu sáng khuôn mặt hoảng loạn của các Trưởng lão. Tiếng sấm rền vang như tiếng trống trận, khiến cả Vọng Tiên Đài rung chuyển. Từ phía xa, một luồng ma khí khổng lồ, đỏ như máu, cuồn cuộn dâng lên từ Hắc Ám Sâm Lâm, nhuộm đỏ cả bầu trời đêm, tạo thành một cảnh tượng kinh hoàng, như thể địa ngục đang trỗi dậy. Ma khí đó mang theo một sát ý tột cùng, một sự phẫn nộ không thể kìm nén, khiến tất cả các Trưởng lão đều cảm thấy một áp lực khủng khiếp, như có một bàn tay vô hình đang bóp chặt lấy trái tim họ.
Các Trưởng lão nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ tuyệt vọng. Dù cố gắng trấn an đến mấy, sự thật vẫn sờ sờ trước mắt. Thiên Đạo không bảo hộ họ, mà đang trừng phạt cả họ. Và Ma Tôn Huyết Hải, kẻ mà họ gán cho mọi tội lỗi, giờ đây lại đang mang đến một mối đe dọa thực sự, một cuộc chiến tổng lực mà họ không thể trốn tránh. Sự phân cực đã đến đỉnh điểm, và cuộc Đại Chiến Ma Tôn Huyết Hải, giờ đây đã không còn là lời đồn, mà là một hiện thực tàn khốc, đang gõ cửa từng tông môn, từng trấn nhỏ trên khắp Thiên Nguyên Giới.
***
Đêm tối buông xuống Hắc Ám Sâm Lâm, nhưng không phải là một đêm tối bình thường. Bầu trời bị bao phủ bởi một tầng ma khí dày đặc, đỏ tươi như máu, khiến ánh trăng và sao đều bị che khuất, chỉ còn lại một màu xám xịt u ám, đôi khi điểm xuyết những tia chớp đỏ tím quỷ dị. Tiếng gió hú ghê rợn lướt qua những tán cây cổ thụ mục nát, mang theo mùi ẩm mốc, mùi đất mục rữa, và cả mùi máu tanh nồng nặc. Từ sâu trong rừng, tiếng côn trùng kêu vo ve khó chịu, tiếng gầm gừ của yêu ma, và đôi khi là tiếng khóc than ảo ảnh vọng lại, càng làm tăng thêm vẻ rùng rợn của nơi đây.
Giữa trung tâm Hắc Ám Sâm Lâm, nơi một vũng máu đen ngòm cuồn cuộn như một trái tim đang đập, Ma Tôn Huyết Hải sừng sững đứng đó. Ma khí đỏ rực cuộn quanh thân hắn như một cơn lốc xoáy, khiến thân hình cao lớn của hắn trở nên mờ ảo, chỉ thấy đôi mắt sâu thẳm, đỏ như lửa địa ngục. Không còn vẻ lạnh lùng kiêu ngạo thường thấy, giờ đây khuôn mặt hắn bị bóp méo bởi sự phẫn nộ tột cùng, những đường gân xanh nổi lên trên trán, và đôi môi mím chặt đến trắng bệch. Hắn siết chặt nắm đấm, những ngón tay dài và sắc nhọn găm sâu vào lòng bàn tay, đến mức máu tươi rỉ ra, hòa vào ma khí cuồn cuộn quanh hắn.
Hắn cảm nhận được. Cảm nhận được từng tiếng rên rỉ của đại địa, từng tiếng gào thét của vạn vật trên khắp Thiên Nguyên Giới. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của những phàm nhân, sự hoảng loạn của tu sĩ, và cả sự run rẩy trong niềm tin của những Trưởng lão tự xưng là "đại diện Thiên Đạo". Đây chính là 'đòn đáp trả' của Thiên Đạo. Một đòn đáp trả tinh vi, tàn khốc, không trực tiếp nhắm vào hắn, nhưng lại gián tiếp bóp nghẹt mọi hy vọng, mọi mầm mống phản kháng mà hắn đã gieo trồng.
"Thiên Đạo... ngươi muốn hủy diệt ta?" Ma Tôn Huyết Hải cất tiếng, giọng nói trầm thấp, đầy sát khí, vang vọng khắp Hắc Ám Sâm Lâm như tiếng tử thần. "Ngươi muốn dập tắt ngọn lửa tự do mà ta đã nhóm lên? Ngươi muốn chứng minh rằng mọi sự phản kháng đều vô nghĩa, đều sẽ bị nghiền nát dưới chân ngươi?"
Một tiếng cười khẩy vang lên, nhưng không phải là tiếng cười ngạo mạn thường thấy, mà là tiếng cười điên cuồng, pha lẫn sự bi thương và nỗi đau đớn tột cùng. "Ha ha ha... Thiên Đạo! Ngươi đã thành công! Ngươi đã biến ta, kẻ khao khát tự do, kẻ muốn phá bỏ xiềng xích, thành một kẻ hủy diệt thực sự!"
Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đỏ máu, đôi mắt đỏ rực như muốn xuyên thủng tầng mây ma khí. Hắn nhớ lại những lời tuyên truyền của mình, về một thế giới không còn bị xiềng xích, nơi sức mạnh là tất cả. Hắn nhớ lại những kẻ đi theo hắn, những tu sĩ tán tu đã bị Thiên Đạo kìm hãm, những phàm nhân đã phải chịu đựng bất công. Họ đã đặt hy vọng vào hắn, tin tưởng vào con đường của hắn. Nhưng giờ đây, Thiên Đạo lại dùng chính sự tàn phá, chính những "thiên tai" này để rũ bỏ mọi trách nhiệm, để đổ hết tội lỗi lên đầu hắn, để khiến vạn vật phải bám víu vào nó trong nỗi sợ hãi.
"Ngươi nghĩ ta sẽ khuất phục sao?" Ma Tôn Huyết Hải gầm lên, ma khí quanh hắn bùng nổ dữ dội, xé tan những cây cổ thụ mục nát xung quanh, biến chúng thành tro bụi. "Ngươi đã đánh thức con quỷ thực sự trong ta! Ngươi đã đẩy ta đến giới hạn, nơi không còn đường lui, không còn sự lựa chọn nào khác ngoài hủy diệt!"
Hắn đã từng mơ về một thế giới nơi sức mạnh thực sự được tôn trọng, nơi không ai bị xiềng xích bởi ý chí của một kẻ thống trị vô hình. Nhưng Thiên Đạo đã chứng minh cho hắn thấy, con đường đó, nếu không đủ tàn nhẫn, không đủ mạnh mẽ, sẽ chỉ bị nghiền nát không thương tiếc. Những lời nói của các Trưởng lão tông môn, những kẻ vẫn còn cố chấp bám víu vào "thiên ý", chỉ là tiếng vọng xa xăm của một sự dối trá mà hắn đã quá quen thuộc.
"Nếu Thiên Đạo của ngươi muốn hủy diệt ta, vậy thì ta sẽ hủy diệt tất cả những gì ngươi bảo vệ!" Hắn tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp Hắc Ám Sâm Lâm, xuyên qua màn đêm, như một lời nguyền rủa. "Ta sẽ biến Thiên Nguyên Giới thành một biển máu, thành một chiến trường không hồi kết, nơi không còn trật tự, không còn quy tắc, chỉ còn lại sự hỗn loạn và sức mạnh thuần túy! Để xem, ai mới là kẻ đáng sợ nhất! Để xem, khi tất cả sụp đổ, ngươi sẽ bảo vệ cái gì, Thiên Đạo!"
Hắn giơ tay lên, một luồng ma khí đen kịt từ lòng bàn tay bắn ra, xuyên thủng bầu trời, tạo thành một lỗ hổng khổng lồ, từ đó vô số ma vật gào thét lao xuống, mang theo hơi thở của địa ngục. Đôi mắt hắn lóe lên một tia sáng tàn nhẫn và điên cuồng. Hắn không còn là kẻ phản kháng vì tự do, mà đã biến thành hiện thân của sự hủy diệt, một công cụ đáng sợ mà Thiên Đạo, bằng sự tàn bạo của mình, đã tự tay tạo ra.
"Toàn quân Huyết Ma Giáo!" Ma Tôn Huyết Hải gầm lên, giọng nói vang dội như sấm sét, xuyên qua từng ngóc ngách của Hắc Ám Sâm Lâm, truyền đến tai của hàng vạn ma vật và tu sĩ đã đi theo hắn. "Đã đến lúc! Đã đến lúc Thiên Nguyên Giới phải tắm trong máu! Đã đến lúc chúng ta phải chứng minh rằng, không có Thiên Đạo, chúng ta vẫn có thể tồn tại! Không có Thiên Đạo, chúng ta vẫn có thể sống sót! Hủy diệt tất cả những kẻ cản đường! Hủy diệt tất cả những gì thuộc về Thiên Đạo! Để cho chúng thấy, sự phẫn nộ của kẻ bị áp bức là đáng sợ đến nhường nào!"
Hàng vạn ma vật và tu sĩ trong Hắc Ám Sâm Lâm đồng loạt gầm thét đáp lại, tiếng kêu của chúng hòa vào tiếng gió hú, tiếng sấm sét và tiếng núi lở, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Ma Tôn Huyết Hải không còn chần chừ. Con đường đã chọn, không còn lối thoát. Hắn biết, đây là cuộc chiến không có đường lui, một cuộc chiến mà hắn sẽ phải hủy diệt mọi thứ, bao gồm cả chính bản thân mình, để chống lại một Thiên Đạo đã trở nên vô tình và tàn bạo. Hắc ám Sâm Lâm rung chuyển, và một đội quân ma quỷ khổng lồ, mang theo sự phẫn nộ và khao khát hủy diệt, bắt đầu tràn ra, tiến về phía Thiên Nguyên Giới đang chìm trong hỗn loạn, báo hiệu sự khởi đầu của một cuộc đại chiến bi tráng và đẫm máu nhất trong lịch sử.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.