Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 406: Loạn Thế Trú Ẩn: Phân Tích Thiên Cơ
Tiếng gầm thét cuồng loạn của Ma Tôn Huyết Hải vẫn còn vang vọng, xé toạc màn đêm u ám của Hắc Ám Sâm Lâm, khi hàng vạn ma vật và tu sĩ đã bị hắn triệu tập bắt đầu tràn ra khỏi nơi trú ẩn, như một làn sóng dữ dội của sự phẫn nộ và tuyệt vọng. Cả khu rừng già rung chuyển dữ dội dưới bước chân của đạo quân hùng hậu, dưới tiếng gào thét của những kẻ đã chọn đứng về phía hủy diệt để chống lại sự áp bức vô hình. Chúng không còn là những cá thể đơn lẻ bị Thiên Đạo kìm hãm, mà đã hòa mình vào một dòng chảy cuồng nộ, mang theo mùi tanh của máu, mùi ẩm mốc của đất chết và hơi thở hừng hực của sự trả thù.
Trong lòng Hắc Ám Sâm Lâm, ma khí cuồn cuộn như những con trăn khổng lồ đang lượn lờ giữa những thân cây cổ thụ mục nát, những dây leo chằng chịt quấn quýt như những sợi gân khô héo của một sinh vật đã chết từ ngàn năm trước. Dù là ban ngày, nhưng bầu trời vẫn âm u, bị bao phủ bởi một tầng sương mù dày đặc và những đám mây đen kịt không tan, khiến ánh sáng mặt trời không thể xuyên thấu, tạo nên một khung cảnh xám xịt và rùng rợn. Tiếng gió hú ghê rợn lướt qua những tán lá mục nát, tạo ra những âm thanh rít gào như tiếng khóc than của hàng vạn linh hồn bị giam cầm. Thỉnh thoảng, từ sâu trong những hang động tối tăm, lại vọng ra tiếng gầm gừ của những yêu ma đang bị đánh thức, hay tiếng côn trùng kêu vo ve chói tai, trộn lẫn với tiếng bước chân lạo xạo trên lớp lá khô mục, tất cả tạo nên một bản giao hưởng chết chóc, báo hiệu một cuộc chiến không thể tránh khỏi.
Trên một gò đất cao, nơi từng là một bàn thờ tà giáo cổ xưa, Ma Tôn Huyết Hải sừng sững như một pho tượng đá được tạc từ bóng tối. Thân hình hắn cao lớn, vạm vỡ, được bao phủ bởi một chiếc áo choàng đen tuyền, toát ra ma khí nồng nặc đến nghẹt thở. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn quét qua từng góc của công trường hỗn loạn phía dưới, nơi hàng vạn tu sĩ và phàm nhân đang hối hả dựng lên các công sự, trận pháp phòng ngự. Sự tàn khốc và kiên định in hằn trên khuôn mặt góc cạnh của hắn, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt đỏ rực kia, vẫn ẩn chứa một tia tuyệt vọng và bất lực mà chỉ những kẻ đối mặt với Thiên Đạo mới có thể hiểu được.
"Nhanh hơn nữa!" Giọng hắn gầm lên, không cần dùng linh lực, nhưng vẫn vang vọng như tiếng sấm nổ giữa không trung, trấn áp mọi tạp âm khác. "Thiên Đạo sẽ không cho chúng ta thời gian! Kẻ nào lơ là, kẻ nào lùi bước, ta sẽ tự tay kết liễu!"
Lời nói của Ma Tôn Huyết Hải như một luồng điện giật, khiến những kẻ đang làm việc dưới đây càng thêm khẩn trương. Những cây cổ thụ khổng lồ, thân cành mục nát nhưng vẫn kiên cố, bị đốn hạ bằng những nhát rìu đầy ma khí, đổ rầm xuống đất, tạo thành những hàng rào phòng thủ thô sơ nhưng kiên cố. Những tảng đá lớn, mang theo hơi thở của đất mẹ, được di chuyển bằng pháp thuật và sức người, xếp chồng lên nhau thành những bức tường đá sạm màu, nhuộm một lớp bụi của thời gian và máu. Khí tức của ma khí, mùi đất mục, mùi khói từ những tảng đá bị ma pháp cọ xát, trộn lẫn với mùi mồ hôi và sợ hãi của vạn vật, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt và căng thẳng đến cực độ.
Một tướng lĩnh Huyết Ma, thân hình vạm vỡ với cặp sừng cong nhọn hoắt và làn da xanh xám, vội vã chạy đến chân gò đất, quỳ một gối xuống, giọng nói khẩn trương xen lẫn sự mệt mỏi. "Bẩm Ma Tôn, các trận pháp phòng ngự đang được kích hoạt, nhưng ma khí hỗn loạn khắp nơi khiến việc duy trì chúng rất khó khăn! Hơn nữa, những trận lôi kiếp nhỏ lẻ từ trên trời vẫn không ngừng giáng xuống, dù không đủ mạnh để phá hủy công sự, nhưng lại làm tiêu hao linh lực của các tu sĩ, và khiến chúng sinh bất an."
Ma Tôn Huyết Hải không trả lời ngay. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng ma khí cuồn cuộn từ cơ thể mình lan tỏa ra, cố gắng ổn định những dòng linh khí hỗn loạn đang trôi nổi trong không khí. Hắn biết, đây là một trong những chiêu trò tinh vi của Thiên Đạo. Nó không trực tiếp giáng lôi kiếp hủy diệt, mà lại dùng sự quấy nhiễu liên tục, tạo ra một môi trường đầy áp lực và tiêu hao, khiến kẻ phản kháng không thể tập trung, không thể xây dựng một cách bền vững. Nó giống như một kẻ thù vô hình, không ngừng gặm nhấm ý chí và sức mạnh của đối thủ, từng chút một.
"Cứ tiếp tục duy trì!" Ma Tôn Huyết Hải mở mắt, ánh mắt lạnh lẽo như băng. "Dù có khó khăn đến mấy, cũng phải giữ vững. Đây không chỉ là cuộc chiến bằng sức mạnh, mà còn là cuộc chiến của ý chí. Thiên Đạo muốn chúng ta suy sụp, muốn chúng ta tuyệt vọng. Nhưng ta sẽ không cho phép điều đó xảy ra!"
Hắn quay sang một tướng lĩnh khác, một nữ ma tu với mái tóc đỏ rực như lửa và đôi mắt sắc bén. "Cử người đi tuần tra khắp Hắc Ám Sâm Lâm. Bất cứ kẻ nào có dấu hiệu bỏ trốn, lập tức bắt giữ. Kẻ nào cố tình gây rối, xử tử tại chỗ để răn đe. Chúng ta không có chỗ cho những kẻ yếu lòng!"
Nữ tướng lĩnh gật đầu cung kính, rồi lập tức quay đi, truyền đạt mệnh lệnh. Tiếng gào thét, tiếng hò hét, tiếng cưa đổ cây và tiếng đá lở vang lên không ngừng nghỉ. Những tu sĩ vận dụng pháp thuật, những luồng sáng xanh, đỏ, tím liên tục bắn ra, củng cố những bức tường đá, khắc ghi những trận văn phức tạp lên mặt đất. Những phàm nhân, dù thân thể yếu ớt, cũng cố gắng khuân vác, đào đất, khuôn mặt hốc hác, ánh mắt thất thần nhưng vẫn cố gắng làm việc, bởi họ biết, đây là cơ hội sống sót duy nhất của họ trong loạn thế này. Sự hỗn loạn tràn ngập khắp nơi, nhưng bên trong sự hỗn loạn đó lại ẩn chứa một ý chí sinh tồn mãnh liệt, một sự chống đối tuyệt vọng nhưng kiên cường. Mùi lưu huỳnh từ những pháp trận, mùi tà khí khó chịu của ma vật, mùi ẩm mốc của rừng sâu, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một hơi thở đặc trưng của cuộc chiến sinh tử. Ma Tôn Huyết Hải đứng đó, dõi theo từng hành động, từng hơi thở của quân lính. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp vạn lần, và Thiên Đạo, kẻ thù vô hình nhưng tàn độc, sẽ không ngừng ra tay can thiệp. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của không khí, sự ẩm ướt của sương mù, và áp lực vô hình từ bầu trời đang đè nặng lên từng tế bào.
***
Đêm khuya, sương mù dày đặc và lạnh giá bao trùm U Minh Cốc, nơi ánh sáng yếu ớt từ vài viên dạ minh châu và ngọn đèn dầu lay lắt chỉ đủ để xua đi phần nào bóng tối thăm thẳm. Sâu bên trong một hang động đá, được cải tạo thành phòng chiến lược tạm thời, Trận Pháp Lão Tổ đang cắm cúi trên một tấm bản đồ lớn trải rộng trên mặt đất. Bản đồ này không phải là một bản đồ địa lý thông thường, mà là một bức tranh phức tạp của Thiên Nguyên Giới, được vẽ vời bằng vô số ký hiệu cổ xưa, những đường nét ngoằn ngoèo biểu thị linh mạch, những vòng tròn đồng tâm biểu thị các khu vực chịu ảnh hưởng, và những điểm đánh dấu màu đỏ, đen, xanh lá cây, ám chỉ các loại thiên tai, dị tượng đã bùng phát khắp nơi.
Trận Pháp Lão Tổ, thân hình gầy gò, khuôn mặt khắc khổ với những nếp nhăn sâu hằn lên dấu vết của những đêm dài không ngủ, đôi mắt tinh anh nhưng đầy vẻ mệt mỏi, đang lướt qua từng chi tiết nhỏ. Mái tóc bạc phơ của ông được búi gọn gàng, nhưng vài sợi tóc vẫn vương vãi trên trán, thấm đẫm mồ hôi lạnh. Tay ông cầm một cây bút lông nhỏ, cẩn trọng thêm vào những ký hiệu mới, những đường liên kết mới, cố gắng tìm ra một quy luật, một trật tự trong sự hỗn loạn mà Thiên Đạo đã giáng xuống. Âm thanh duy nhất trong hang động là tiếng cọ xát nhẹ của bút lông trên giấy da, tiếng linh thạch phát ra những rung động vi tế, và thỉnh thoảng là tiếng thở dài nặng nề của các trí giả khác đang ngồi xung quanh, ghi chép và đối chiếu thông tin.
Xung quanh ông, Ma Tôn Huyết Hải đứng đó, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào bản đồ, lắng nghe từng lời phân tích của Lão Tổ. Hắn không có vẻ vội vã hay thiếu kiên nhẫn, mà thay vào đó là một sự tập trung cao độ, cố gắng thấu hiểu những gì đang diễn ra. Bên cạnh hắn, vài trí giả khác, cũng với dáng vẻ tiều tụy và tinh thần căng thẳng, đang ghi chép những dữ liệu mới nhất từ các tiền tuyến. Trên bàn đá thô sơ đặt cạnh đó, bày la bàn cổ xưa, những viên linh thạch phát sáng yếu ớt, và hàng chồng cuộn da thú ghi chép các dị tượng, các mô hình thời tiết, các biến động linh khí được thu thập từ khắp Thiên Nguyên Giới.
"Những 'thiên tai' này không hề ngẫu nhiên, Ma Tôn," Trận Pháp Lão Tổ lên tiếng, giọng khàn đặc, đầy vẻ trầm tư. Ông chỉ tay vào một khu vực trên bản đồ, nơi một dòng linh mạch lớn được đánh dấu bằng màu đỏ, biểu thị sự khô cạn. "Linh mạch khô cạn ở phía Đông, lũ lụt ở phía Tây, động đất ở Trung Nguyên, và dịch bệnh bùng phát ở các thành trấn phía Nam... Tất cả đều nhắm vào những khu vực có mầm mống 'phản kháng' hoặc những nơi chúng ta có thể tập hợp lực lượng. Đó là một sự 'chọn lọc' có chủ đích, một sự 'kiểm soát' tinh vi."
Ma Tôn Huyết Hải khẽ gằn giọng, đôi mắt đỏ rực lóe lên một tia nguy hiểm. "Ngươi nói Thiên Đạo có ý thức? Nó đang chơi đùa với chúng ta?" Hắn cảm thấy một sự phẫn nộ dâng trào trong lòng, không chỉ vì sự tàn bạo của Thiên Đạo, mà còn vì cảm giác bị thao túng, bị biến thành một con rối trong trò chơi của kẻ khác. Khao khát tự do của hắn đã bị biến thành ý chí hủy diệt, và giờ đây, hắn nhận ra rằng ngay cả sự hủy diệt đó cũng có thể là một phần trong kế hoạch của Thiên Đạo.
Trận Pháp Lão Tổ lắc đầu, thở dài một hơi nặng nề. "Không phải chơi đùa, Ma Tôn. Nó đang 'hiệu chỉnh'. Như một thợ rèn đập nát một khối sắt để tạo ra hình dạng mình muốn. Cơ chế trấn áp của nó là 'tự nhiên hóa' sự can thiệp, khiến vạn vật nghĩ đó là ý trời, là thiên tai tự nhiên, là quả báo cho những kẻ nghịch thiên. Nhưng... có một điểm yếu. Những 'lỗ hổng' trong quy tắc mà nó đang cố gắng vá lại."
Ông dùng bút lông vẽ thêm vài đường nét phức tạp trên bản đồ, nối các điểm dị tượng lại với nhau. "Hãy nhìn đây, Ma Tôn. Những nơi chịu ảnh hưởng nặng nhất của hạn hán lại là những nơi có trữ lượng linh thạch lớn, có khả năng nuôi dưỡng một tông môn hùng mạnh. Những nơi bị lũ lụt tàn phá lại là những vùng đất màu mỡ, có thể cung cấp lương thực dồi dào. Và dịch bệnh, chúng luôn bùng phát ở những thành trấn có tư tưởng cởi mở, nơi có nhiều tu sĩ tán tu tụ tập. Tất cả không phải là ngẫu nhiên. Đây là một sự 'tước đoạt' tài nguyên và 'đào thải' những mầm mống đ��c lập, dưới vỏ bọc của các hiện tượng tự nhiên."
Ma Tôn Huyết Hải cau mày, ánh mắt sắc bén hơn. "Lỗ hổng? Ngươi muốn nói là Thiên Đạo không hoàn hảo? Nó không thể kiểm soát tuyệt đối mọi thứ?"
"Không có gì là tuyệt đối, Ma Tôn," Trận Pháp Lão Tổ đáp, giọng nói trầm lắng nhưng đầy kiên định. "Ngay cả Thiên Đạo cũng phải tuân theo một 'trật tự' nào đó của riêng nó, hoặc ít nhất là một tập hợp các 'quy tắc' mà nó tự đặt ra. Khi nó muốn 'can thiệp', nó phải 'bẻ cong' những quy tắc đó, hoặc lợi dụng những 'kẽ hở' sẵn có. Và chính những 'kẽ hở' đó là cơ hội của chúng ta. Vấn đề là, chúng quá nhỏ bé, quá khó nhận ra, và nó luôn cố gắng vá chúng lại một cách nhanh chóng, tinh vi."
Một trí giả khác, một lão già với mái tóc bạc phơ và đôi mắt mờ đục, khẽ ho khan rồi nói. "Chúng ta đã phát hiện ra một số 'dao động' nhỏ trong dòng chảy linh khí ở những khu vực bị ảnh hưởng nặng nề nhất bởi 'thiên tai'. Dường như có một 'lực' nào đó đang tác động, điều hướng linh khí, nhưng nó lại rất mờ nhạt, khó nắm bắt. Nó giống như một luồng gió vô hình đang lèo lái một con thuyền lớn mà không ai thấy được bàn tay người lái."
"Hơn nữa," Trận Pháp Lão Tổ tiếp lời, "Thiên Đạo không muốn chúng ta 'sáng tạo'. Nó muốn chúng ta 'tuân theo'. Mọi sự 'vượt giới hạn' đều bị nó coi là 'sai lệch', và sẽ bị 'hiệu chỉnh'. Những công pháp chúng ta tu luyện, những đạo lý chúng ta tin tưởng, nếu không nằm trong 'khuôn khổ' của nó, sẽ bị nó giáng 'thiên kiếp' để tiêu diệt. Ma Tôn, ngài là một minh chứng sống cho điều đó. Ngài đã vượt quá 'giới hạn' mà nó cho phép, và giờ nó đang cố gắng 'hiệu chỉnh' ngài, hoặc hủy diệt ngài."
Ma Tôn Huyết Hải im lặng, cảm nhận sự lạnh lẽo từ sương mù bên ngoài thấm vào xương cốt. Hắn cảm nhận được áp lực vô hình từ Thiên Đạo, sự ngột ngạt của một kẻ bị giam cầm trong một cái lồng vô hình. Hắn nhìn xuống bản đồ, nhìn những ký hiệu phức tạp, những đường nét đan xen, cảm thấy mình đang đứng trước một bức màn bí ẩn khổng lồ, mà mỗi lần cố gắng vén lên lại chỉ thấy một lớp màn khác, tinh vi hơn, khó nắm bắt hơn. Sự giằng xé trong hắn càng lúc càng lớn, giữa khao khát tự do cháy bỏng, ý chí trả thù điên cuồng, và sự bất lực khi đối mặt với một đối thủ vô hình, bao trùm khắp vạn vật. Nỗi tuyệt vọng của Trận Pháp Lão Tổ và các trí giả cũng lan tỏa, một cảm giác mò mẫm trong bóng tối, cố gắng phân tích một "cơ chế" quá phức tạp, quá tinh vi. Cả U Minh Cốc chìm trong không khí căng thẳng và suy tư, như một cuộc đấu trí không cân sức với một ý chí siêu phàm.
***
Chạng vạng, mây đen vần vũ như những con quái vật khổng lồ đang nuốt chửng ánh sáng cuối cùng của ngày, gió lớn gào thét từng hồi, quật vào những tàn tích đổ nát của Vọng Tiên Đài. Nơi đây từng là biểu tượng của sự uy nghiêm, của quyền năng tuyệt đối của Thiên Đạo, nơi các tông môn lớn từng tụ họp để lắng nghe "thiên ý", để bàn bạc về số phận của Thiên Nguyên Giới. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn, những cột đá khổng lồ gãy gục, những bức tường từng chạm khắc tinh xảo giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ sắc cạnh, vương vãi khắp nơi. Một số nơi, đất đá vẫn còn ám dấu vết của lôi kiếp kinh hoàng, những vệt cháy đen sạm và mùi ozone nồng nặc vẫn còn vương vấn trong không khí, trộn lẫn với mùi ma khí còn sót lại từ cuộc tấn công của Ma Tôn Huyết Hải.
Ma Tôn Huyết Hải, cùng với Trận Pháp Lão Tổ, bí mật xuất hiện giữa đống hoang tàn đó. Hắn không nói gì, chỉ đứng lặng lẽ, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi những ánh chớp xanh tím của "thiên kiếp" đang liên tục giáng xuống một vùng đất xa xôi khác, như những ngón tay khổng lồ của một vị thần đang trừng phạt thế gian. Hắn cảm nhận được sự áp đặt vô hình, một sức nặng đè nén lên toàn bộ sinh linh, một sự bất lực của một kẻ mạnh đối đầu với một "ý chí" mạnh hơn, không hình dạng, không thể nắm bắt, nhưng lại bao trùm tất cả. Gió lớn táp vào mặt hắn, lạnh buốt, mang theo bụi đất và những mảnh vụn của quá khứ. Hắn đã từng nghĩ mình có thể dùng sức mạnh để đối đầu, để hủy diệt xiềng xích, nhưng giờ đây, hắn nhận ra, sức mạnh thuần túy đôi khi lại vô dụng trước một kẻ địch vô hình, có thể thao túng cả quy tắc tồn tại.
"Nếu cứ thế này, dù chúng ta có mạnh đến đâu, dù có triệu tập được bao nhiêu binh lính, cũng sẽ bị nghiền nát bởi ý chí vô hình kia," Ma Tôn Huyết Hải trầm giọng nói, giọng nói khàn đặc, mang theo một chút mệt mỏi hiếm hoi. Hắn quay đầu nhìn Trận Pháp Lão Tổ, đôi mắt đỏ rực phản chiếu ánh sáng yếu ớt của những tia sét xa xăm. "Ngươi nói có lỗ hổng... nhưng nó ở đâu? Làm sao để chống lại một kẻ không có hình dạng, không thể chạm vào, không thể đánh bại bằng vũ lực?"
Trận Pháp Lão Tổ không trả lời ngay. Ông gầy gò đứng giữa đống đổ nát, đôi mắt tinh anh nhưng đầy vẻ mệt mỏi quét qua từng mảnh vỡ, từng vết cháy xám. Ông lắc đầu, thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo biết bao suy tư và tuyệt vọng. "Chúng ta chỉ có thể cố gắng hiểu, Ma Tôn. Thiên Đạo không muốn chúng ta 'sáng tạo'. Nó muốn chúng ta 'tuân theo'. Mọi sự 'vượt giới hạn' đều bị nó coi là 'sai lệch', và sẽ bị 'hiệu chỉnh'. Ngài, và toàn bộ những kẻ theo ngài, đều là 'sai lệch' trong mắt nó."
Ông dừng lại, đôi mắt nhìn chằm chằm vào một phiến đá lớn bị lôi kiếp đánh tan tành, giờ chỉ còn là một khối than đen. "Vấn đề là, 'giới hạn' của nó là gì, và 'hiệu chỉnh' bằng cách nào... Chúng ta vẫn đang mò mẫm trong bóng tối. Nó không ra tay trực tiếp, nó thao túng quy luật, biến những phản kháng của chúng ta thành lý do để nó 'hiệu chỉnh' thế giới. Chúng ta càng phản kháng, nó càng có cớ để thắt chặt xiềng xích, để tạo ra những 'thiên tai' lớn hơn, để khiến vạn vật thêm sợ hãi, và cuối cùng, lại bám víu vào nó."
Ma Tôn Huyết Hải không nói gì, hắn chỉ đứng đó, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí, sự ẩm ướt của sương mù, và áp lực vô hình đang đè nặng lên từng tế bào. Hắn nhìn những tàn tích của Vọng Tiên Đài, biểu tượng một thời của Thiên Đạo, giờ đã bị chính hắn phá hủy. Nhưng sự hủy diệt vật chất này lại chẳng thấm vào đâu so với sự tồn tại vô hình của Thiên Đạo. Nó vẫn ở đó, vẫn bao trùm, vẫn điều khiển, dù không có bất kỳ hình dạng cụ thể nào.
"Nếu chúng ta không tìm ra 'lỗ hổng' đó, không tìm ra cách để phá vỡ vòng lặp này," Trận Pháp Lão Tổ tiếp tục, giọng nói nhỏ dần, "thì cho dù chúng ta có thành công trong việc lật đổ các tông môn trung thành với Thiên Đạo, cho dù chúng ta có biến Thiên Nguyên Giới thành biển máu... thì cuối cùng, chúng ta cũng sẽ bị 'hiệu chỉnh', bị 'đào thải'. Hoặc tồi tệ hơn, chúng ta sẽ trở thành một công cụ khác của Thiên Đạo, để nó chứng minh rằng mọi sự phản kháng đều vô nghĩa, mọi con đường khác đều dẫn đến hủy diệt."
Ánh mắt Ma Tôn Huyết Hải tối sầm lại. Hắn hiểu ý của Trận Pháp Lão Tổ. Con đường bạo lực và hủy diệt mà hắn đang đi, xuất phát từ khao khát tự do, nhưng nếu không có một nền tảng triết lý vững chắc, không có một "chân lý độc lập" thực sự để thay thế, thì nó sẽ chỉ là một cuộc nổi dậy vô nghĩa, một vòng lặp của sự tàn phá mà cuối cùng lại phục vụ cho mục đích của chính Thiên Đạo. Nỗi tuyệt vọng của Trận Pháp Lão Tổ khi cố gắng tìm kiếm manh mối giữa đống đổ nát, chỉ thấy sự hủy diệt, là nỗi tuyệt vọng của tất cả những người đang cố gắng hiểu và chống lại một ý chí siêu việt.
Sự hoang mang và nỗi sợ hãi của tu sĩ và phàm nhân khi phải lựa chọn giữa một Thiên Đạo tàn khốc và một Ma Tôn tàn bạo, giữa hai con đường đều dẫn đến bất ổn và đau khổ, đã khắc sâu vào tâm trí Ma Tôn Huyết Hải. Hắn đã từng nghĩ rằng sự hủy diệt sẽ mang lại tự do, nhưng giờ đây, hắn bắt đầu nghi ngờ. Liệu có tồn tại một con đường thứ ba, một con đường không cần đến sự chấp thuận của Thiên Đạo, nhưng cũng không cần đến sự tàn phá mù quáng?
Trận Pháp Lão Tổ quay lưng lại với Vọng Tiên Đài hoang tàn, đôi mắt mệt mỏi nhìn về phía những tia chớp vẫn còn vẫy vùng ở xa. "Chúng ta đang tìm kiếm một 'Dao', Ma Tôn. Một 'Dao' mà Thiên Đạo không thể 'hiệu chỉnh', không thể bóp méo. Nhưng cho đến khi tìm thấy, chúng ta chỉ có thể xây dựng, chiến đấu, và cố gắng sống sót trong cái vòng lặp tàn nhẫn này. Con đường này, quả thực, quá bi tráng."
Ma Tôn Huyết Hải đứng đó, bất động, gió lớn không ngừng quật vào chiếc áo choàng đen của hắn, khiến nó bay phấp phới như một lá cờ chiến trận. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của không khí, sự nặng nề của không gian. Hắn là một kẻ mạnh, nhưng đứng trước Thiên Đạo, hắn lại cảm thấy mình nhỏ bé và bất lực. Con đường của hắn, con đường của bạo lực và hủy diệt, có lẽ sẽ không dẫn đến tự do thực sự. Nhưng trong thời khắc đó, hắn không còn lựa chọn nào khác. Hắn đã bị đẩy đến giới hạn. Và trong cái thế giới đầy rẫy sự thao túng và áp đặt này, sự phản kháng của hắn, dù có bi tráng đến đâu, dù có sai lầm đến đâu, vẫn là một tiếng gầm thét của ý chí tự do, một lời tuyên bố rằng không phải mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của Thiên Đạo. Dù vậy, một hạt mầm nghi ngờ đã gieo vào tâm trí hắn, một câu hỏi về bản chất của chiến thắng và tự do, một câu hỏi mà có lẽ chỉ những thế hệ sau mới có thể tìm thấy lời đáp.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.