Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 407: Vũ Khúc Vô Hình: Giải Vây Ý Chí Độc Lập
Gió lớn không ngừng quật vào chiếc áo choàng đen của Ma Tôn Huyết Hải, khiến nó bay phấp phới như một lá cờ chiến trận giữa khung cảnh hoang tàn của Vọng Tiên Đài. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của không khí, sự nặng nề của không gian. Hắn là một kẻ mạnh, nhưng đứng trước Thiên Đạo, hắn lại cảm thấy mình nhỏ bé và bất lực. Con đường của hắn, con đường của bạo lực và hủy diệt, có lẽ sẽ không dẫn đến tự do thực sự. Nhưng trong thời khắc đó, hắn không còn lựa chọn nào khác. Hắn đã bị đẩy đến giới hạn. Và trong cái thế giới đầy rẫy sự thao túng và áp đặt này, sự phản kháng của hắn, dù có bi tráng đến đâu, dù có sai lầm đến đâu, vẫn là một tiếng gầm thét của ý chí tự do, một lời tuyên bố rằng không phải mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của Thiên Đạo. Dù vậy, một hạt mầm nghi ngờ đã gieo vào tâm trí hắn, một câu hỏi về bản chất của chiến thắng và tự do, một câu hỏi mà có lẽ chỉ những thế hệ sau mới có thể tìm thấy lời đáp.
Ngay khi những nghi vấn ấy còn đang xoáy sâu trong tâm trí Ma Tôn Huyết Hải, Thiên Nguyên Giới lại rung chuyển bởi một đợt trấn áp mới, lần này còn tinh vi và tàn khốc hơn. Thiên Đạo, như một ý chí vô hình nhưng hiện hữu, đã học được bài học từ sự đối đầu trực diện với Ma Tôn. Nó không còn chỉ tạo ra thiên tai ngẫu nhiên, mà bắt đầu nhắm vào những “mầm mống” tư tưởng độc lập, những linh hồn dám nghĩ khác, dám đặt câu hỏi, dám tìm kiếm một con đường không nằm trong quỹ đạo đã định.
***
Đêm khuya tại Thiên Sát Cốc, một vùng đất hoang vu bị lãng quên, nơi đá nhọn lởm chởm vươn lên như những ngón tay xương xẩu của tử thần, cây cối khô héo và xơ xác như những bóng ma mục ruỗng. Vực sâu hun hút, không thấy đáy, phát ra những tiếng gió rít như tiếng than khóc của hàng vạn linh hồn bị giam cầm. Xen lẫn trong tiếng gió là tiếng gầm gừ đều đặn của yêu thú, vọng lên từ những hang động tối tăm, đôi khi là tiếng xương cốt va vào nhau khô khốc, và rồi lại chìm vào sự im lặng đáng sợ, ngột ngạt. Những tàn tích của thành lũy cổ xưa, những đền đài bị phá hủy, vẫn còn mang dấu vết của những trận chiến khốc liệt, nơi máu nhuộm đỏ từng phiến đá, giờ đây lại càng thêm vẻ tiêu điều, bi thương.
Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi kim loại gỉ sét, mùi đất khô cằn và một thứ mùi tử khí khó tả, nặng nề trùm lên không gian. Linh khí trong cốc bị ô nhiễm trầm trọng, đặc quánh như bùn lầy, khiến việc hấp thụ trở nên khó khăn, thậm chí còn gây tổn thương kinh mạch. Ánh sáng thường xuyên mờ ảo, nhuốm một màu đỏ sẫm như máu hoặc xám xịt như tro tàn, càng làm tăng thêm vẻ u ám, chết chóc.
Trong cái không gian nặng nề, ngột ngạt, tràn ngập sát khí ấy, một nhóm tu sĩ tán tu đang tuyệt vọng chống đỡ. Quần áo của họ rách nát, thân thể đầy vết thương do lôi kiếp và móng vuốt của yêu thú. Ánh mắt thất thần của họ phản chiếu sự kinh hoàng tột độ. Họ là những người vốn có tư tưởng khác biệt, không muốn bị ràng buộc bởi các tông môn lớn hay những quy tắc cứng nhắc của Thiên Đạo. Họ chỉ muốn tìm kiếm con đường của riêng mình, một lối đi tự do hơn. Nhưng giờ đây, tự do đó lại trở thành cái cớ để Thiên Đạo trừng phạt.
"Trời ơi! Chúng ta đã làm gì sai?" Một tu sĩ trẻ tuổi, thân hình gầy gò, thều thào hỏi, nước mắt hòa lẫn với máu trên khuôn mặt lấm lem. Hắn vừa kịp dùng một tấm phù chú cuối cùng để chặn đứng một luồng lôi kiếp nhỏ, nhưng tấm phù đã vỡ tan tành, linh lực cạn kiệt.
"Đây không phải là lôi kiếp thông thường! Nó có mục đích!" Một tu sĩ trung niên khác, thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây đã oằn mình dưới áp lực của một con ma thú biến dị, gầm lên. Hắn cố gắng đẩy lùi con quái vật với những chiếc răng nanh sắc nhọn và đôi mắt đỏ ngầu, nhưng sức lực đã dần cạn kiệt. Lôi kiếp màu tím sẫm vẫn không ngừng giáng xuống từ bầu trời đen kịt, xé nát tàn tích nơi họ ẩn náu, tạo ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc và rung chuyển cả Thiên Sát Cốc.
Những con ma thú biến dị, với hình thù quái dị, dữ tợn, không ngừng trỗi dậy từ lòng đất, từ những khe đá nứt nẻ, từ vực sâu thăm thẳm. Chúng không ngừng xông vào, cắn xé, gào rú, mang theo sát khí và sự điên loạn. Chúng không giống những ma thú thông thường, mà như những con rối bị điều khiển, không biết sợ hãi, chỉ biết tấn công cho đến khi mục tiêu bị hủy diệt.
"Thiên Đạo muốn chúng ta chết... vì chúng ta dám nghĩ khác?" Một nữ tu sĩ, vẻ mặt tái mét, vừa né tránh một tia lôi điện vừa cố gắng chữa trị vết thương cho đồng bạn. Giọng nàng run rẩy, đầy tuyệt vọng. Trong mắt nàng, không còn ánh sáng của hy vọng, chỉ còn sự bàng hoàng và kinh sợ trước một sức mạnh vô hình, tuyệt đối. Những tu sĩ này, họ chưa từng nghĩ đến việc chống lại Thiên Đạo một cách công khai như Ma Tôn Huyết Hải. Họ chỉ muốn sống theo cách của mình, không làm hại ai. Nhưng chỉ riêng việc "dám nghĩ khác" cũng đã là một tội lỗi không thể dung thứ.
Lôi kiếp không ngừng giáng xuống, không chỉ nhắm vào những tu sĩ mà còn vào cả những con ma thú biến dị. Nhưng lôi kiếp đánh vào ma thú thì dường như lại kích thích chúng trở nên cuồng bạo hơn, mạnh mẽ hơn, như thể Thiên Đạo đang dùng chính chúng để "thanh lọc" những kẻ phản kháng. Sự tuyệt vọng lên đến đỉnh điểm. Một tu sĩ trẻ tuổi khác, vừa bị một tia lôi kiếp đánh trúng, thân thể bốc cháy, ngã gục. Ánh mắt hắn trước khi tắt hẳn vẫn còn đầy sự hoài nghi và đau đớn. Tại sao? Tại sao lại như vậy? Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí của mỗi người còn sống sót, không tìm được lời giải đáp. Không khí đặc quánh mùi ozone và máu tươi, trộn lẫn với sự sợ hãi và cái lạnh thấu xương của gió sát khí. Họ biết, thời gian của mình đã hết. Thiên Đạo không cho họ một cơ hội nào.
***
Trong một điện thờ cổ xưa ẩn sâu trong lòng Hắc Ám Sâm Lâm, nơi những cây cổ thụ mục nát vươn cành như những cánh tay ma quỷ, dây leo chằng chịt bủa vây mọi lối đi, và những hang động tự nhiên mở ra những khoảng trống tối tăm. Nơi đây từng là một hang ổ của yêu ma, nhưng giờ đây đã được thanh tẩy và sử dụng làm nơi nghiên cứu bí mật. Tiếng gió hú ghê rợn xuyên qua kẽ lá mục nát, hòa cùng tiếng côn trùng kêu vo ve khó chịu và tiếng bước chân lạo xạo trên lá khô. Thỉnh thoảng, tiếng gầm gừ của yêu ma từ xa vọng lại, hoặc tiếng khóc than ảo ảnh từ những linh hồn bị giam cầm trong khu rừng, tạo nên một bản giao hưởng rùng rợn.
Mùi ẩm mốc của đất mục nát, mùi máu tanh đã phai nhạt, mùi lưu huỳnh và một thứ tà khí khó chịu đặc quánh trong không khí. Bầu không khí u ám, rùng rợn, nặng nề, tràn ngập sát khí và cảm giác sợ hãi. Ánh sáng rất yếu ớt, thường có màu xám xịt hoặc xanh đen, chỉ đủ để thấy lờ mờ những hình thù kỳ dị của rễ cây và đá tảng. Cảm giác bị theo dõi liên tục, như thể có hàng ngàn con mắt vô hình đang ẩn mình trong bóng tối, khiến người ta không khỏi rùng mình.
Bình minh u ám, sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ khu rừng, khiến tầm nhìn bị hạn chế, càng làm tăng thêm vẻ ma mị. Trong điện thờ, Ma Tôn Huyết Hải đứng sừng sững, thân hình cao lớn được bao bọc bởi một lớp ma khí đỏ rực, giờ đây đã cô đọng và có kiểm soát hơn, không còn bùng nổ dữ dội như trước. Khuôn mặt hắn vẫn ẩn hiện sự tàn độc, nhưng một tia bất lực sâu thẳm đã được thay thế bằng sự sắc bén của trí tuệ, ánh mắt hắn đầy suy tư.
Bên cạnh hắn là Trận Pháp Lão Tổ, người đã thức trắng nhiều đêm liền. Vẻ mặt ông gầy gò, hốc hác, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Tay áo của ông dính đầy bụi linh thạch và mực vẽ trận đồ, những thứ minh chứng cho sự lao lực không ngừng nghỉ. Ông đang trải ra vô số bản đồ cổ xưa, văn tự đã ố vàng, và các mẫu năng lượng được thu thập từ những nơi bị Thiên Đạo trấn áp. Ánh mắt ông, dù mệt mỏi, vẫn lóe lên sự tinh anh khi phân tích từng chi tiết nhỏ nhất.
"Ma Tôn, Thiên Đạo không muốn kẻ phản kháng chết, nó muốn kẻ phản kháng 'trở về' quỹ đạo của nó. Những lôi kiếp này là một dạng 'hiệu chỉnh' tinh vi." Trận Pháp Lão Tổ chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi hiển thị một dị tượng lôi kiếp đã diễn ra. "Chúng ta đã phân tích hàng trăm trường hợp, từ những vụ tẩu hỏa nhập ma đột ngột của tu sĩ đến những tai họa bất ngờ ập xuống các phàm nhân dám nghi ngờ Thiên Đạo. Tất cả không phải là sự hủy diệt ngẫu nhiên. Nó có một quy luật."
Ma Tôn Huyết Hải im lặng lắng nghe, ánh mắt vẫn không rời khỏi Trận Pháp Lão Tổ. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự hủy diệt, quá nhiều cái chết dưới bàn tay vô hình của Thiên Đạo. Những lời của Trận Pháp Lão Tổ đã bắt đầu gỡ bỏ những tấm màn che phủ trong tâm trí hắn.
"Nó không trực tiếp giết chết những linh hồn có tư tưởng độc lập ngay lập tức," Trận Pháp Lão Tổ tiếp tục, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi nhưng vẫn đầy sự kiên định. "Mà nó sẽ tạo ra những hoàn cảnh 'không thể tránh khỏi', những 'tai nạn' hoặc 'thiên phạt' để 'uốn nắn' họ. Nếu không uốn nắn được, nó sẽ từ từ làm suy yếu họ, đẩy họ vào chỗ chết một cách 'tự nhiên' hoặc 'tự hủy'. Lôi kiếp ở Thiên Sát Cốc vừa rồi là một ví dụ. Nó không chỉ đơn thuần là muốn hủy diệt nhóm tán tu đó. Nó muốn phá hủy ý chí phản kháng của họ, muốn họ chấp nhận số phận, chấp nhận sự kiểm soát, hoặc đơn giản là chết trong sự tuyệt vọng, để những kẻ khác nhìn vào mà sợ hãi."
Ma Tôn Huyết Hải nheo mắt. "Hiệu chỉnh? Ngươi muốn nói chúng ta phải làm gì để thoát khỏi nó?" Câu hỏi của hắn không còn mang sự phẫn nộ mù quáng như trước, mà là sự tò mò của một chiến lược gia đang tìm kiếm giải pháp.
Trận Pháp Lão Tổ gật đầu, kéo một tấm bản đồ khác lại gần, trên đó là những hình vẽ trận đồ phức tạp, chi chít ký hiệu và đường nét. "Chúng ta không thể chống lại 'quy tắc' một cách trực diện. Sức mạnh của Thiên Đạo là vô biên, nó là kẻ định ra trò chơi. Nhưng chúng ta có thể tạo ra một 'Dao' đủ độc lập để Thiên Đạo không thể 'hiệu chỉnh', mà chỉ có thể 'nhìn nhận'." Ông dừng lại, hít một hơi sâu, đôi mắt tinh anh nhìn thẳng vào Ma Tôn Huyết Hải. "Chúng ta sẽ không phá hủy lôi kiếp, Ma Tôn. Chúng ta sẽ chuyển hóa nó."
"Chuyển hóa?" Ma Tôn Huyết Hải lặp lại, trong giọng nói có chút ngạc nhiên. Hắn chưa từng nghĩ đến phương pháp này. Từ trước đến nay, Ma Đạo luôn đề cao sự hủy diệt, sự đối kháng trực diện.
Trận Pháp Lão Tổ dùng linh lực nhẹ nhàng vẽ ra một trận đồ trên mặt bàn đá. Những đường nét phát sáng, biến ảo khôn lường. "Đúng vậy. Thiên Đạo dùng lôi kiếp để 'hiệu chỉnh', để thanh lọc những 'sai lệch'. Vậy thì chúng ta sẽ tạo ra một 'Dao', một 'phương pháp' mà chính Thiên Đạo cũng phải công nhận, hoặc ít nhất là không thể phân loại là 'sai lệch' để 'hiệu chỉnh'. Chúng ta sẽ không chặn đứng lôi kiếp, mà sẽ hướng dẫn nó, sẽ hấp thụ nó, sẽ chuyển hóa năng lượng hủy diệt của nó thành một dạng năng lượng khác, không còn nguy hiểm, không còn mang ý chí 'hiệu chỉnh' của Thiên Đạo."
Ông giải thích thêm: "Khái niệm này vẫn còn rất sơ khai, nhưng nó dựa trên một nguyên lý đơn giản: 'Vạn vật đều có thể chuyển hóa'. Lôi kiếp, bản chất là một dạng năng lượng. Nếu chúng ta có thể tạo ra một 'kênh dẫn' hoặc một 'bộ lọc' đủ mạnh, đủ tinh vi, để nó không còn gây tổn hại mà còn có thể được sử dụng hoặc tiêu tán một cách vô hại. Khi Thiên Đạo thấy 'lỗi' đã được 'sửa chữa', nó sẽ không tiếp tục 'hiệu chỉnh' nữa."
Ma Tôn Huyết Hải lắng nghe từng lời, ánh mắt từ từ chuyển từ phẫn nộ sang suy tư sâu sắc. Hắn hình dung ra một con đường hoàn toàn mới, không còn là sự đối đầu bằng máu và lửa, mà là một cuộc chiến của trí tuệ, của sự lách luật, của việc tìm ra lỗ hổng trong chính quy tắc của kẻ thù. "Ngươi có chắc không, Trận Pháp Lão Tổ? Liệu Thiên Đạo có thể bị 'đánh lừa'?"
Trận Pháp Lão Tổ khẽ nở một nụ cười nhạt nhòa, đôi mắt tinh anh lóe sáng. "Không phải đánh lừa, Ma Tôn. Mà là tạo ra một 'sự thật' mới mà nó phải chấp nhận. Nó là quy tắc, vậy thì chúng ta sẽ tạo ra một quy tắc mới, một 'Dao' mới mà nó không thể bẻ cong. Phương pháp này vẫn còn nhiều rủi ro, nhưng nó là con đường duy nhất để thoát khỏi vòng lặp hủy diệt mà ngài đã nhắc đến. Chúng ta sẽ không chỉ cứu những kẻ bị Thiên Đạo nhắm đến, mà còn chứng minh rằng có một con đường khác, không cần sự ban phước hay công nhận của Thiên Đạo, nhưng cũng không cần đến sự hủy diệt mù quáng."
Ma Tôn Huyết Hải gật đầu, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên môi. "Vậy thì, hãy để nó bắt đầu. Hãy để Thiên Đạo thấy rằng, dù nó có tinh vi đến đâu, chúng ta cũng có thể tìm ra một con đường khác." Hắn đã chấp nhận rủi ro. Con đường bạo lực đã đưa hắn đến bờ vực của sự tuyệt vọng. Giờ đây, hắn sẽ thử một con đường khác, một con đường của trí tuệ, của sự chuyển hóa, một "Dao" mới mà Trận Pháp Lão Tổ đã tìm thấy. Sự thay đổi trong suy nghĩ này, dù chỉ là một hạt mầm, cũng đã là một bước ngoặt lớn trong hành trình của Ma Tôn Huyết Hải.
***
Giữa quảng trường Cổ Nguyệt Thành, một thành phố tấp nập với kiến trúc cổ điển pha lẫn hiện đại. Những tòa nhà cao tầng làm từ đá xanh và gỗ linh mộc vươn lên kiêu hãnh, các con phố rộng lớn lát đá cẩm thạch lấp lánh dưới ánh nắng chói chang. Trung tâm thành phố là Tháp Nguyệt Ảnh, một công trình cao chọc trời, phát ra ánh sáng bạc huyền ảo vào ban đêm, nhưng giờ đây lại phản chiếu ánh nắng gay gắt, tạo nên một vẻ uy nghi tĩnh lặng. Nhiều cửa hàng, tửu lâu có kiến trúc độc đáo, mái cong, chạm khắc tinh xảo, nhộn nhịp người ra vào.
Tiếng rao hàng của tiểu thương vang vọng khắp nơi, hòa cùng tiếng nói chuyện ồn ào từ các quán rượu, tiếng kiếm va chạm từ các võ đài đang tập luyện, tiếng bước chân hối hả của người qua lại, và tiếng nhạc cụ truyền thống du dương từ các tửu lâu. Hỗn hợp mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi linh dược thoang thoảng, mùi hương liệu quý hiếm, mùi rượu và mùi ẩm ướt của đá cổ tạo nên một không khí rất riêng của Cổ Nguyệt Thành. Bầu không khí nhộn nhịp, sôi động, tràn đầy năng lượng nhưng vẫn giữ được vẻ cổ kính, trang nghiêm. Linh khí trong thành phố được duy trì ở mức cao nhờ các trận pháp tụ linh, tạo ra cảm giác tự do và cơ hội luôn hiện hữu.
Nhưng giữa cái không khí yên bình, huyên náo ấy, một sự kiện kinh hoàng đột ngột xảy ra. Giữa trưa, khi mặt trời lên đến đỉnh điểm, một tu sĩ trẻ tuổi, nổi tiếng với công pháp độc đáo của mình, đang thong dong đi qua quảng trường. Hắn là một thiên tài, một người có tư chất xuất chúng, luôn tự mình tìm tòi, sáng tạo ra những chiêu thức mới, không theo lối mòn của các tông môn. Chính sự độc lập trong tư duy và công pháp của hắn đã khiến hắn trở thành "mục tiêu" của Thiên Đạo.
Đột nhiên, bầu trời quang đãng bỗng tối sầm lại. Những đám mây đen kịt từ đâu kéo đến, cuồn cuộn như những con thủy quái khổng lồ, che khuất ánh sáng mặt trời. Một tiếng sấm vang lên xé toạc màng nhĩ, và một tia lôi kiếp màu tím sẫm, dày đặc như cột trụ, giáng thẳng xuống đầu tu sĩ trẻ.
"Aaa!" Hắn kêu lên một tiếng, không kịp phản ứng. Đám đông xung quanh hoảng loạn tản ra, tiếng la hét vang lên khắp nơi. Đây là một màn "trừng phạt" công khai của Thiên Đạo, nhắm thẳng vào một cá thể, một lời cảnh báo cho tất cả những ai dám đi chệch khỏi con đường đã định. Tu sĩ trẻ tuổi vội vàng vận chuyển linh lực, cố gắng dựng lên một kết giới phòng ngự. Nhưng lôi kiếp của Thiên Đạo không phải là thứ có thể dễ dàng chống đỡ. Nó mang theo ý chí tuyệt đối, sự hủy diệt không thể chống cự. Kết giới của hắn lập tức vỡ vụn như thủy tinh. Hắn nhắm mắt lại, nghĩ rằng cái chết đã đến. Mùi ozone nồng nặc lan tỏa, không khí đặc quánh sự sợ hãi và năng lượng hủy diệt.
Khi tia lôi kiếp sắp sửa nuốt chửng thân hình gầy gò của tu sĩ trẻ, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Một kết giới màu đỏ sẫm, không phải để chống đỡ mà là để 'hòa tan', 'chuyển hóa' lôi kiếp, bỗng nhiên xuất hiện bao phủ lấy hắn. Kết giới này không hề cứng rắn, mà như một dòng xoáy mềm mại, một vực sâu vô tận, nhẹ nhàng bao bọc lấy tia lôi kiếp đang giáng xuống. Lôi kiếp không bị tiêu diệt, không bị đánh bật, mà tan biến một cách kỳ lạ, như được hấp thụ, được chuyển hóa thành một dạng năng lượng khác, vô hại, rồi tiêu tán vào không khí. Không có tiếng nổ lớn, không có sự va chạm dữ dội, chỉ có một sự tĩnh lặng đến khó tin khi tia lôi điện khổng lồ biến mất vào trong kết giới đỏ sẫm.
Đám đông bàng hoàng, đứng như trời trồng. Họ đã chuẩn bị chứng kiến một cái chết thảm khốc, nhưng thay vào đó lại là một cảnh tượng không thể giải thích.
"Cái gì vậy?! Lôi kiếp bị... nuốt chửng?!" Một người dân reo lên, không tin vào mắt mình.
Tu sĩ trẻ tuổi từ từ mở mắt, thấy mình vẫn còn sống, không hề bị thương tổn. Hắn nhìn xuống lòng bàn tay, rồi nhìn lên bầu trời đã quang đãng trở lại, không một gợn mây. "Ta... ta sống sót?" Giọng hắn run rẩy vì kinh ngạc và nhẹ nhõm.
Trong khoảnh khắc đó, trên nóc Tháp Nguyệt Ảnh, thân ảnh cao lớn của Ma Tôn Huyết Hải thoáng hiện rồi biến mất nhanh như một ảo ảnh. Ánh mắt sắc lạnh của hắn quét qua đám đông một cách nhanh chóng, mang theo một sự thỏa mãn khó lường. Hắn không xuất hiện để phô trương sức mạnh, mà chỉ để xác nhận sự thành công của "Dao" mới.
Ẩn mình trong đám đông, Trận Pháp Lão Tổ, vẫn với vẻ mặt gầy gò nhưng ánh mắt đã bớt đi phần nào mệt mỏi, khẽ vuốt chòm râu bạc. Một nụ cười nhạt nhòa nở trên môi ông, không phải là nụ cười của sự kiêu ngạo, mà là nụ cười của sự giải thoát, của một trí tuệ đã tìm thấy lời giải.
"Ma Tôn Huyết Hải?" Một tu sĩ già, kinh nghiệm đầy mình, nhìn về phía Tháp Nguyệt Ảnh, rồi lại nhìn vào nơi lôi kiếp đã biến mất. "Nhưng phương pháp này... nó không phải là hủy diệt!" Lời nói của ông chứa đựng sự bàng hoàng và một tia hy vọng le lói. Ma Tôn Huyết Hải, kẻ hủy diệt khét tiếng, lại vừa cứu một người bằng một phương pháp không hề mang tính hủy diệt. Điều này đã phá vỡ mọi nhận thức cố hữu của họ về Ma Tôn, và quan trọng hơn, về Thiên Đạo.
Sự kiện này, chỉ diễn ra trong vài hơi thở, đã gieo vào tâm trí của hàng vạn người dân Cổ Nguyệt Thành một hạt mầm nghi ngờ về bản chất của Thiên Đạo và một tia hy vọng về một con đường mới. Thiên Đạo không phải là bất khả chiến bại, và có thể bị "lách luật". Phương pháp "chuyển hóa Dao" sơ khai này, dù còn nhiều điều phải hoàn thiện, đã chứng minh rằng có một con đường tồn tại độc lập, không cần sự chấp thuận của bất kỳ ai, ngay cả Thiên Đạo. Sự thay đổi trong chiến thuật của Ma Tôn Huyết Hải, từ đối đầu trực diện sang tinh vi hơn, cho thấy sự trưởng thành trong tư duy và tiềm năng của "tư tưởng độc lập" ngay cả trong một kẻ hủy diệt.
Trong khoảnh khắc đó, giữa sự bàng hoàng và kinh ngạc của đám đông, một chân lý mới đã bắt đầu hé lộ. Thiên Đạo, với mọi sự tinh vi và áp đặt của nó, vẫn có giới hạn. Nó không thể kiểm soát mọi thứ nếu có một "Dao" đủ độc lập, đủ tinh xảo để tồn tại bên ngoài sự "hiệu chỉnh" của nó. Con đường này, dù bi tráng và đầy chông gai, đã được mở ra. Và Ma Tôn Huyết Hải, kẻ từng bị coi là hiện thân của sự hủy diệt, giờ đây lại vô tình trở thành người tiên phong cho một cuộc cách mạng của trí tuệ và ý chí tự do. Một hạt mầm hy vọng, một câu hỏi lớn về bản chất của quyền năng và tự do, đã được gieo vào tâm trí của vạn vật Thiên Nguyên Giới.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.