Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 408: Hạt Mầm Của Kháng Cự: Phổ Biến Chân Lý Sơ Khai

Hạt mầm nghi ngờ đã được gieo, nhưng để nó nảy nở thành một cây đại thụ của chân lý độc lập, cần có sự vun trồng tỉ mỉ và một con đường rõ ràng. Sự kiện lôi kiếp tan biến trong kết giới đỏ sẫm tại Cổ Nguyệt Thành đã khép lại, để lại một khoảng lặng đầy suy tư và bàng hoàng. Không khí không còn đặc quánh mùi ozone hủy diệt, mà thay vào đó là một sự tĩnh mịch khó tả, như thể cả Thiên Nguyên Giới vừa nín thở, rồi từ từ thở ra một hơi dài của sự hoài nghi. Những ánh mắt kinh ngạc, những lời thì thầm không tin nổi vẫn còn vang vọng, nhưng Ma Tôn Huyết Hải đã biến mất, như chưa từng xuất hiện. Hắn không để lại dấu vết, chỉ có một câu hỏi lớn lao lơ lửng trong tâm trí vạn vật: Liệu có một con đường khác?

Sâu thẳm dưới lòng đất Hắc Ám Sâm Lâm, nơi ánh sáng mặt trời không thể chạm tới và tà khí cuộn xoáy như những dòng sông ngầm, một mật thất được che chắn bởi vô số trận pháp cổ xưa đang ẩn mình. Không khí nơi đây mang một mùi ẩm mốc đặc trưng của đất đá ngàn năm, trộn lẫn với hương tà khí nồng nặc và chút lưu huỳnh phảng phất, gợi lên cảm giác rùng rợn, bí ẩn. Những dây leo mục nát chằng chịt trên vách đá thô ráp, lờ mờ phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ những viên dạ minh châu được đặt rải rác, tạo nên một khung cảnh u ám, như thể lạc vào một hang động của yêu ma. Tiếng gió hú ghê rợn từ bên ngoài mật thất vọng vào, nghe như tiếng ai đó đang than khóc, hòa cùng tiếng côn trùng kêu vo ve khó chịu và đôi khi là tiếng gầm gừ xa xăm của một loài yêu thú nào đó, khiến bầu không khí càng thêm nặng nề. Cảm giác bị theo dõi liên tục, một áp lực vô hình, đè nặng lên từng hơi thở của những người đang hiện diện.

Trong mật thất này, Ma Tôn Huyết Hải, với thân hình cao lớn, vạm vỡ, khuôn mặt góc cạnh toát lên vẻ kiên nghị và bất khuất, đang ngồi trên một bệ đá thô sơ. Ánh mắt sắc bén như kiếm của hắn quét qua từng người trong nhóm tu sĩ ưu tú đang ngồi đối diện, tạo ra một áp lực vô hình, khiến họ không khỏi rùng mình. Mái tóc đen dài được buộc cao đơn giản, và chiếc áo choàng luyện võ màu đen tuyền càng làm nổi bật vẻ uy nghiêm, tàn độc nhưng cũng đầy trí tuệ của hắn. Bên cạnh hắn là Trận Pháp Lão Tổ, thân hình gầy gò, trầm tĩnh, với chòm râu bạc dài và ánh mắt uyên bác, có phần mệt mỏi nhưng lại ánh lên tia hy vọng và sự kiên định. Ông ngồi thẳng lưng, tay vuốt ve một chiếc gương đồng cổ kính, Thiên Địa Quy Tắc Kính, phát ra ánh sáng mờ ảo. Nhóm tu sĩ, khoảng mười người, ngồi thành hình bán nguyệt, ánh mắt vừa cảnh giác, vừa khao khát một điều gì đó mới mẻ, một lối thoát khỏi vòng kìm kẹp vô hình của Thiên Đạo. Họ là những người đã chứng kiến sự kiện ở Cổ Nguyệt Thành, hoặc đã trải qua những lần 'hiệu chỉnh' tinh vi của Thiên Đạo, và giờ đây, sự hoài nghi trong họ đã đủ lớn để liều mình đến đây.

Không khí trong mật thất căng như dây đàn, một sự im lặng kéo dài, chỉ có tiếng gió rít bên ngoài và nhịp thở nặng nề của các tu sĩ. Ai nấy đều biết rằng mình đang đứng trước một ngưỡng cửa, một sự lựa chọn có thể thay đổi vận mệnh của họ, hoặc đẩy họ vào vực sâu vạn kiếp bất phục.

Ma Tôn Huyết Hải trầm giọng, âm thanh khàn khàn nhưng đầy uy lực, vang vọng trong mật thất, xuyên thấu vào tâm can mỗi người: "Các ngươi đã chứng kiến. Thiên Đạo không chỉ trừng phạt kẻ đối nghịch bằng lôi kiếp hủy diệt, mà còn tinh vi hơn, nó 'uốn nắn' ý chí, 'hiệu chỉnh' con đường của những ai dám đi chệch. Nó không muốn ngươi chết, nó muốn ngươi... thay đổi theo ý nó. Chúng ta sẽ không đối đầu trực diện, không dùng sức mạnh hủy diệt để chống lại nó, bởi đó là con đường tự sát. Chúng ta sẽ lách luật. Chúng ta sẽ tìm cách tồn tại bên ngoài sự kiểm soát của nó."

Lời nói của Ma Tôn không phải là một lời hứa hẹn, mà là một mệnh lệnh, một tuyên ngôn về sự phản kháng. Các tu sĩ nghe vậy, không khỏi rùng mình. Ý chí của Thiên Đạo, thứ mà họ từng tin là chân lý tuyệt đối, giờ đây lại được phơi bày như một cỗ máy thao túng khổng lồ.

Trận Pháp Lão Tổ, với vẻ bình tĩnh cố hữu, đặt Thiên Địa Quy Tắc Kính lên một bệ đá giữa vòng tròn. Chiếc kính cổ kính lập tức phát ra một luồng sáng xanh biếc, chiếu lên vách đá đối diện, tạo thành những hình ảnh, đồ thị phức tạp. Đó là những biểu đồ về linh khí vận hành, về các luồng nhân quả đan xen, về những đường biên giới vô hình của các quy tắc tu tiên. Ông khẽ vuốt chòm râu bạc, giọng nói trầm ổn, uyên bác, như tiếng suối chảy giữa rừng sâu, xoa dịu phần nào sự căng thẳng: "Thiên Đạo, xét cho cùng, cũng giống như một bộ quy tắc khổng lồ. Nó không phải là một thực thể vô hạn, mà là một hệ thống. Một hệ thống, dù hoàn hảo đến mấy, cũng có 'lỗ hổng', có 'điểm mù'. Nó hoạt động dựa trên logic và quy tắc mà nó tự đặt ra. Nó không thể tự phá vỡ mình. Nhiệm vụ của chúng ta, không phải là phá hủy hệ thống đó, mà là tìm ra những 'lỗ hổng' đó, những 'điểm mù' mà nó không thể kiểm soát, và từ đó, kiến tạo nên 'Dao' của riêng mình, một 'Dao' không bị nó định nghĩa."

Trận Pháp Lão Tổ bắt đầu giải thích sâu hơn, chỉ vào những đồ thị phức tạp trên vách đá. Ông nói về cách Thiên Đạo 'hiệu chỉnh' linh khí, làm sai lệch công pháp, gieo rắc những tư tưởng 'đúng đắn' vào tâm trí tu sĩ thông qua những ảo ảnh, những cảm giác 'thành công' giả tạo, hay những 'lôi kiếp' được ngụy trang. Những hình ảnh trên Thiên Địa Quy Tắc Kính chuyển động không ngừng, mô phỏng lại những luồng năng lượng vô hình đang cố gắng 'uốn nắn' một sợi tơ nhỏ bé, tượng trưng cho ý chí của tu sĩ. Các tu sĩ chăm chú lắng nghe, cố gắng nắm bắt từng lời, từng khái niệm. Nhiều người nhíu mày, biểu lộ sự khó hiểu, bởi những điều Trận Pháp Lão Tổ nói đã đi ngược lại mọi giáo điều mà họ được dạy từ thuở bé. Tuy nhiên, cũng có những người, ánh mắt dần sáng lên, như thể một tấm màn che đã được vén lên, cho phép họ nhìn thấy một sự thật kinh hoàng nhưng cũng đầy giải thoát.

Ma Tôn Huyết Hải vẫn trầm mặc quan sát, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng tu sĩ, như đang đánh giá sự kiên định và khả năng tiếp thu của họ. Hắn biết rằng con đường này đầy chông gai, không chỉ vì sự phản ứng của Thiên Đạo, mà còn vì sự giằng xé nội tâm của chính những người đi theo. Niềm tin vào Thiên Đạo đã ăn sâu vào xương tủy của vạn vật Thiên Nguyên Giới, được truyền từ đời này sang đời khác. Để phá vỡ niềm tin đó, cần một sự dũng cảm phi thường, không chỉ là dũng cảm đối mặt với cái chết, mà là dũng cảm đối mặt với sự thật trần trụi.

Một tu sĩ trẻ tuổi, có vẻ ngoài thư sinh nhưng ánh mắt cương nghị, khẽ hỏi, giọng nói còn mang theo sự rụt rè: "Lão Tổ, vậy làm sao chúng ta có thể 'lách luật' nó? Làm sao để Thiên Đạo không phát hiện ra 'Dao' của chúng ta là lệch lạc?"

Trận Pháp Lão Tổ mỉm cười nhạt nhòa, nụ cười ẩn chứa sự mệt mỏi của một trí giả đã cống hiến cả đời để tìm ra lời giải. "Đó chính là nghệ thuật. Thiên Đạo, nó nhận diện 'lệch lạc' không phải qua bản chất, mà qua sự 'vượt ngưỡng' hoặc 'chống đối' trực diện. Nếu chúng ta có thể làm cho 'Dao' của mình tồn tại trong những 'khoảng trống' của nó, không vượt qua ngưỡng kiểm soát, không đối đầu, mà chỉ đơn thuần là 'tồn tại khác biệt', thì nó sẽ khó lòng 'hiệu chỉnh' một cách trực tiếp. Chúng ta sẽ không cần sự ban phước của nó, cũng không cần sự công nhận của nó. Chúng ta sẽ tự mình chứng minh sự tồn tại của mình."

Ông chỉ vào một điểm trên Thiên Địa Quy Tắc Kính, nơi một luồng năng lượng nhỏ bé đang uốn lượn, lách qua vô số sợi tơ quy tắc mà không hề chạm vào chúng. "Phương pháp 'chuyển hóa Dao' sơ khai mà Ma Tôn đã dùng ở Cổ Nguyệt Thành chỉ là một ví dụ ban đầu. Nó không phải là hủy diệt lôi kiếp, mà là 'biến đổi' nó, làm cho nó không còn là 'lôi kiếp trừng phạt' nữa. Chúng ta sẽ phát triển những công pháp tương tự, những con đường tu luyện không dựa vào Thiên Đạo, mà dựa vào ý chí tự do của chính chúng ta. Đó là 'Cổ Đại Phản Thiên Công', một tiền đề mà những tiền bối đã để lại, giờ chúng ta phải hoàn thiện nó."

Những lời của Trận Pháp Lão Tổ vang vọng trong mật thất, không chỉ là những lời giải thích kỹ thuật, mà còn là một triết lý sâu sắc về tự do và ý chí. Chúng gieo vào tâm trí các tu sĩ một hạt mầm hy vọng, một tia sáng le lói trong màn đêm u tối của sự áp đặt. Họ bắt đầu cảm nhận được rằng, có lẽ, cái chết của những thiên tài trong quá khứ không phải là do kém cỏi, mà là do họ đã vô tình chạm đến 'ngưỡng' mà Thiên Đạo không cho phép, và bị 'hiệu chỉnh' một cách tàn nhẫn. Sự hiểu biết này vừa đau đớn, vừa giải thoát.

***

Trong mật thất sâu thẳm dưới lòng đất Hắc Ám Sâm Lâm, không khí vẫn cô đọng, nhưng đã mang một sắc thái khác. Mùi trầm hương nhẹ nhàng được Trận Pháp Lão Tổ đốt lên đã phần nào xoa dịu mùi ẩm mốc và tà khí, nhưng tiếng gió hú ma quái từ bên ngoài vẫn vọng vào, tạo cảm giác bị cô lập, như thể họ đang ở trong một hòn đảo nhỏ giữa đại dương hỗn loạn. Linh khí trong mật thất dao động nhẹ, không phải do biến động tự nhiên, mà là do sự tập trung cao độ của các tu sĩ khi họ cố gắng tiếp thu những khái niệm mới mẻ, đi ngược lại mọi chân lý họ từng tin tưởng.

Trận Pháp Lão Tổ, sau khi giải thích những nguyên lý cơ bản, quay sang Lâm Tinh Nguyệt. Nàng, với dáng người nhỏ nhắn, đáng yêu, đôi mắt to tròn lấp lánh như tinh tú, mái tóc dài màu xanh lá cây nhạt điểm xuyết những bông hoa nhỏ tự nhiên, toát lên vẻ tinh nghịch và ngây thơ. Nhưng trong khoảnh khắc này, vẻ hồn nhiên của nàng đã được thay thế bằng một sự tập trung cao độ và một chút căng thẳng. Nàng là người đầu tiên được chọn để thực hành cảm nhận, bởi tư chất nhạy bén và khả năng cảm ứng linh khí của nàng được đánh giá là vượt trội.

"Lâm Tinh Nguyệt," Trận Pháp Lão Tổ cất tiếng, giọng nói vẫn trầm ổn nhưng ẩn chứa sự kỳ vọng, "Nàng hãy nhắm mắt lại. Loại bỏ mọi định kiến, mọi giáo điều mà nàng đã học về Thiên Đạo. Đừng cố gắng tu luyện công pháp nào. Chỉ đơn thuần là cảm nhận. Cảm nhận 'Dao' của chính nàng, cái 'Dao' nguyên thủy nhất, không bị bất kỳ ai định nghĩa."

Lâm Tinh Nguyệt hít một hơi thật sâu, nhắm đôi mắt xanh biếc của mình. Nàng cố gắng thả lỏng tâm trí, để những suy nghĩ về sự hủy diệt của Thiên Đạo, về những lời dạy dỗ của sư môn, về những kỳ vọng của người thân, dần dần tan biến. Nàng cảm nhận linh khí xung quanh, không phải là thứ linh khí hùng vĩ mà nàng vẫn thường vận dụng, mà là một dòng chảy tinh vi, yếu ớt hơn, nhưng lại mang một sự sống động rất riêng.

Ngay lập tức, một luồng áp lực vô hình bắt đầu xuất hiện trong tâm trí nàng. Nó không phải là một tiếng gầm thét dữ dội, không phải một tia lôi kiếp chói lòa. Nó là một 'tiếng nói' thầm thì, một 'cảm giác' nhẹ nhàng nhưng kiên định, cố gắng 'uốn nắn' nàng quay lại con đường cũ. Giống như một dòng nước đang chảy sai hướng, và một bàn tay vô hình nhẹ nhàng đẩy nó trở lại lòng sông đã định. Nó không phải là sự ép buộc bằng bạo lực, mà là sự dẫn dắt bằng 'chân lý'. Một chân lý mà Thiên Đạo tin rằng là 'đúng đắn' duy nhất.

Lâm Tinh Nguyệt khẽ run rẩy, trán nàng lấm tấm mồ hôi. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự 'hiệu chỉnh' tinh vi đang cố gắng thay đổi dòng linh khí trong kinh mạch của nàng, định hình lại ý niệm về 'Dao' trong tâm thức. "Nó... nó không phải là cơn thịnh nộ," nàng khó nhọc thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng giờ đây run rẩy vì căng thẳng, "Mà là một sự... ép buộc. Một sự 'đúng đắn' mà ta phải đi theo. Nó nói rằng con đường của ta đang sai lệch."

Trận Pháp Lão Tổ không hề tỏ vẻ ngạc nhiên. Ông nhẹ nhàng hướng dẫn, giọng nói vẫn điềm tĩnh, như dòng nước mát xoa dịu tâm hồn nàng: "Đừng chống đối nó một cách trực diện, Lâm Tinh Nguyệt. Chống đối là ngươi đã chấp nhận trò chơi của nó. Hãy cảm nhận nó, hiểu nó, hiểu cách nó 'dẫn dắt', rồi tìm cách lách qua, không phải đối đầu. Hãy để 'Dao' của ngươi tự do, không bị nó định nghĩa. Hãy giống như một dòng nước nhỏ, không cần chống lại đá tảng, chỉ cần tìm một khe hở để chảy qua."

Theo lời hướng dẫn của Trận Pháp Lão Tổ, Lâm Tinh Nguyệt cố gắng không phản kháng, mà chỉ tập trung vào việc quan sát luồng áp lực vô hình đó. Nàng cảm nhận từng chút một sự 'hiệu chỉnh' đang len lỏi vào từng tế bào, từng ý niệm. Một luồng linh khí biến dị nhỏ bé, một dấu hiệu 'hiệu chỉnh' của Thiên Đạo, bắt đầu hình thành xung quanh nàng, cố gắng hòa tan vào linh khí tự nhiên của nàng, thay đổi bản chất của nó.

Đám tu sĩ khác nín thở theo dõi. Họ có thể cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đang tỏa ra từ Lâm Tinh Nguyệt, một thứ áp lực không có hình hài, nhưng lại có sức mạnh thay đổi mọi thứ. Bàng Hổ, với thân hình cường tráng, vạm vỡ như một ngọn tháp nhỏ, khuôn mặt vuông vức hơi cục mịch nhưng ánh mắt trung thực, cũng cau mày. Hắn vẫn tin vào sức mạnh tuyệt đối, và cảnh tượng này đã làm lay chuyển niềm tin cố hữu của hắn.

Trận Pháp Lão Tổ nhanh chóng hành động. Ông không sử dụng bất kỳ chiêu thức công kích nào. Thay vào đó, ông vận dụng 'phương pháp chuyển hóa Dao' sơ khai, không phải để chống lại luồng linh khí biến dị của Thiên Đạo, mà để 'che giấu' và 'hướng dẫn' nó. Một luồng ánh sáng dịu nhẹ, màu xanh biếc từ Thiên Địa Quy Tắc Kính, bao phủ lấy Lâm Tinh Nguyệt. Ánh sáng đó không hề xung đột với luồng linh khí biến dị, mà như một dòng xoáy mềm mại, một lớp áo tàng hình, nhẹ nhàng bao bọc lấy nó, rồi dần dần, dẫn dắt nó đi vào một con đường khác, một 'khe hở' mà Thiên Đạo không thể nhận diện. Luồng linh khí biến dị không bị tiêu diệt, không bị đánh bật, mà chỉ đơn thuần là bị 'chuyển hướng', không còn ảnh hưởng đến ý chí hay kinh mạch của Lâm Tinh Nguyệt.

Toàn bộ quá trình diễn ra trong sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối, chỉ có tiếng gió hú từ bên ngoài và những nhịp thở dồn dập của các tu sĩ. Ma Tôn Huyết Hải đứng sừng sững, ánh mắt sắc bén như chim ưng, cảnh giác cao độ. Bàn tay hắn đặt hờ trên chuôi thanh cổ kiếm không vỏ bọc đeo sau lưng, sẵn sàng can thiệp nếu có bất kỳ biến cố nào vượt quá tầm kiểm soát của Trận Pháp Lão Tổ. Hắn hiểu rằng, đây là một cuộc chiến của trí tuệ, một bước đi mạo hiểm, nhưng cũng là con đường duy nhất để thoát khỏi gông cùm.

Cuối cùng, luồng linh khí biến dị dần tan biến, không để lại dấu vết. Áp lực vô hình trong tâm trí Lâm Tinh Nguyệt cũng dần rút đi, như một thủy triều đã qua. Nàng vẫn còn run rẩy, nhưng đã không còn vẻ căng thẳng tột độ. Trận Pháp Lão Tổ thở phào nhẹ nhõm, nụ cười nhạt nhòa lại nở trên môi ông, một nụ cười của sự giải thoát và thành công bước đầu.

Sự kiện này, tuy nhỏ bé, nhưng đã chứng minh một điều: Thiên Đạo không phải là bất khả chiến bại, và nó có thể bị 'lách luật'. Phương pháp 'chuyển hóa Dao' sơ khai này, mặc dù còn nhiều điều phải hoàn thiện, đã cung cấp một bằng chứng sống động rằng có một con đường tồn tại độc lập, không cần sự chấp thuận hay ban phước của Thiên Đạo. Nó không phải là đối đầu bằng bạo lực, mà là khẳng định sự tồn tại bằng trí tuệ và ý chí tự do.

***

Đêm khuya đã nhường chỗ cho rạng đông, dù bên ngoài Hắc Ám Sâm Lâm vẫn bị bao phủ bởi sương mù dày đặc và bầu trời u ám, không một tia nắng nào xuyên qua được tán lá cổ thụ. Trong mật thất, không khí đã dần dịu đi sau khoảnh khắc căng thẳng tột độ. Mùi trầm hương và đất ẩm trở nên rõ rệt hơn, xoa dịu phần nào những cảm giác nặng nề còn sót lại. Tuy nhiên, cảm giác bị cô lập và bí ẩn vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở về sự nguy hiểm luôn rình rập bên ngoài.

Lâm Tinh Nguyệt từ từ mở mắt. Đôi mắt to tròn của nàng giờ đây không còn sự hoảng loạn hay căng thẳng, mà thay vào đó là vẻ kinh ngạc tột độ, trộn lẫn với sự nhẹ nhõm và một tia thấu hiểu sâu sắc. Nàng nhìn Trận Pháp Lão Tổ, rồi lại nhìn Ma Tôn Huyết Hải, ánh mắt chứa đựng sự biết ơn vô hạn. "Ta... ta đã cảm nhận được," nàng thì thầm, giọng nói vẫn còn run rẩy, nhưng đã mang một sự kiên định mới mẻ. "Nó không muốn ta chết, nó chỉ muốn ta... thay đổi. Nó muốn ta đi theo con đường mà nó cho là 'đúng đắn', con đường của 'thiên lý'. Nhưng ta đã không thay đổi. Ta đã 'đi vòng qua' nó."

Lời nói của Lâm Tinh Nguyệt vang vọng trong mật thất, như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Nàng đã không chống đối, không hủy diệt, mà chỉ đơn thuần là tồn tại một cách khác biệt. Điều này đã phá vỡ mọi nhận thức cố hữu của các tu sĩ về Thiên Đạo, về quy luật tự nhiên, và về sự bất khả xâm phạm của 'ý chí trời'.

Những tu sĩ khác nhìn nàng, rồi nhìn nhau, sự hoài nghi đã ăn sâu vào họ giờ đây đang dần được thay thế bằng một tia hy vọng mong manh, một sự tò mò cháy bỏng về con đường mới này. Bàng Hổ, dù vẫn cau mày, vẻ mặt cục mịch thường ngày đã được thay thế bằng một biểu cảm suy tư sâu sắc. Hắn, người luôn tin vào sức mạnh tuyệt đối, giờ đây phải đối mặt với một loại sức mạnh khác, tinh vi hơn, không thể nắm bắt bằng nắm đấm. Hắn đã thấy sự vô lực của sức mạnh khi đối mặt với sự thao túng của Thiên Đạo, và giờ đây, hắn đang nhìn thấy một con đường khác, một con đường của trí tuệ.

Ma Tôn Huyết Hải gật đầu nhẹ, ánh mắt sắc lạnh của hắn lướt qua Lâm Tinh Nguyệt, dường như đang đánh giá sự thay đổi trong tâm trí nàng. Hắn giơ cao Thiên Đạo Phù Văn trong tay. Tấm phù văn cổ kính, được lấy từ tàn tích của những nền văn minh cổ đại, phát ra ánh sáng mờ ảo, dường như cảm nhận được sự thay đổi tinh vi trong không khí, sự dịch chuyển trong dòng chảy của linh khí và ý chí.

"Đây là con đường duy nhất," Ma Tôn Huyết Hải trầm giọng, âm thanh vang vọng, chắc nịch, "Chúng ta không thể đánh bại Thiên Đạo bằng vũ lực, bởi nó là một hệ thống, một ý chí vô hình len lỏi vào mọi ngóc ngách của Thiên Nguyên Giới. Nhưng chúng ta có thể khẳng định sự tồn tại của mình bên ngoài sự kiểm soát của nó. Chúng ta có thể mở ra một 'Dao' mới, một chân lý độc lập, không cần sự công nhận của bất kỳ ai, ngay cả Thiên Đạo."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt đang đầy vẻ khao khát và hoài nghi. "Đây chỉ là khởi đầu. Con đường này... sẽ rất dài và đầy nguy hiểm. Thiên Đạo sẽ không dễ dàng chấp nhận sự tồn tại của những 'Dao' độc lập. Nó sẽ phản ứng mạnh mẽ hơn, tinh vi hơn. Chúng ta sẽ phải đối mặt với vô số thử thách, vô số lần 'hiệu chỉnh', và có thể là cả sự hủy diệt nếu chúng ta bất cẩn. Nhưng các ngươi đã thấy, nó có giới hạn. Nó không phải là bất khả chiến bại. Chỉ cần chúng ta đủ kiên định, đủ trí tuệ, chúng ta sẽ mở ra một kỷ nguyên mới."

Trận Pháp Lão Tổ bước đến gần hơn, đặt tay lên vai Lâm Tinh Nguyệt, ánh mắt đầy khích lệ. "Mỗi người trong các ngươi, đều có một 'Dao' riêng. Nhiệm vụ của chúng ta là giúp các ngươi tìm thấy nó, bảo vệ nó khỏi sự 'hiệu chỉnh' của Thiên Đạo, và cùng nhau, kiến tạo một con đường chung."

Lâm Tinh Nguyệt gật đầu, sự kiên định hiện rõ trên khuôn mặt trẻ trung. Nàng đã cảm nhận được sự tự do khi thoát khỏi gông cùm vô hình, và nàng biết mình sẽ không bao giờ muốn quay lại con đường cũ. Những tu sĩ khác cũng bắt đầu thảo luận sôi nổi. Những câu hỏi mới, những ý tưởng mới nảy sinh, phá vỡ sự im lặng ban đầu, thay thế bằng tiếng thì thầm của sự khám phá và khát vọng. Họ không còn chỉ là những cá thể sợ hãi, mà đã bắt đầu trở thành một nhóm nhỏ những người tiên phong, những hạt mầm của sự kháng cự.

Trong khoảnh khắc đó, giữa sự hỗn loạn và nguy hiểm của Hắc Ám Sâm Lâm, một chân lý mới đã thực sự bắt đầu hé lộ. Thiên Đạo, với mọi sự tinh vi và áp đặt của nó, vẫn có giới hạn. Nó không thể kiểm soát mọi thứ nếu có một "Dao" đủ độc lập, đủ tinh xảo để tồn tại bên ngoài sự "hiệu chỉnh" của nó. Con đường này, dù bi tráng và đầy chông gai, đã được mở ra. Và Ma Tôn Huyết Hải, kẻ từng bị coi là hiện thân của sự hủy diệt, giờ đây lại vô tình trở thành người tiên phong cho một cuộc cách mạng của trí tuệ và ý chí tự do. Một hạt mầm hy vọng, một câu hỏi lớn về bản chất của quyền năng và tự do, đã được gieo vào tâm trí của vạn vật Thiên Nguyên Giới, chờ ngày nảy nở thành một Liên Minh Tự Do hùng mạnh.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free