Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 41: Lôi Đạo Lệch Chuẩn: Dấu Ấn Nguyên Thủy và Nghệ Thuật Che Giấu
Ánh sáng đỏ cam của dung nham vẫn chiếu rọi khắp Hỏa Long Động, và giữa khung cảnh hùng vĩ đó, ba thân ảnh, một người thanh niên, một lão giả uy nghiêm, và một cậu bé nhỏ, đã cùng nhau đứng dưới một bầu trời đầy sao, nhưng lại mang trong mình một ngọn lửa khác, một ngọn lửa không thuộc về Thiên Đạo, một ngọn lửa của sự tự do. Khi vầng trăng dần lặn, nhường chỗ cho rạng đông nhuộm tím chân trời phía trên miệng động, Viêm Hỏa Chân Quân trầm mặc rời đi, để lại Tống Vấn Thiên và Tiểu Hồ Ly trong không gian vẫn còn hừng hực hơi nóng. Hỏa Linh Đồng Tử dường như đã bị dị hỏa tím sẫm của Tống Vấn Thiên hấp dẫn đến mức ngủ quên trên một tảng đá gần đó, hơi thở phập phồng như những đốm lửa nhỏ.
Tống Vấn Thiên ngồi xếp bằng trên một phiến đá đã nguội bớt, ánh lửa từ dòng dung nham đang sôi sục dưới lòng đất vẫn đủ để chiếu rọi khuôn mặt đầy suy tư của hắn. Tiểu Hồ Ly, với bộ lông trắng muốt, cuộn tròn bên cạnh, đôi mắt to tròn lanh lợi vẫn giữ vẻ cảnh giác thường trực, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn chủ nhân, như muốn hỏi điều gì đó. Hắn đang nghiền ngẫm những gì đã học được về công pháp hỏa thuộc tính 'lệch chuẩn' – mảnh ghép đầu tiên của *Cổ Đại Phản Thiên Công* mà hắn đã 'ghép nối' trong tâm thức. Lời cảnh báo của Viêm Hỏa Chân Quân về 'lôi kiếp gian lận' vẫn văng vẳng bên tai, một lời khẳng định đầy chua chát về bản chất thao túng của Thiên Đạo.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng dị hỏa tím sẫm cuộn chảy trong kinh mạch. Ngọn lửa này không chỉ là sức mạnh, mà còn là một tấm khiên, một con đường. Nó mang trong mình bản chất nguyên thủy, không bị gò bó bởi những quy tắc mà Thiên Đạo đã đặt ra. Nhưng cũng chính vì thế, nó càng trở nên nguy hiểm, bởi mỗi bước đi trên con đường này đều là sự đối đầu trực tiếp với ý chí của Thiên Đạo.
"Hỏa đạo đã thế, lôi đạo còn hung hiểm hơn," hắn thì thầm, giọng nói trầm lắng hòa vào tiếng dung nham sôi sục. "Thiên Đạo không chấp nhận sự khác biệt, vậy ta phải tạo ra sự khác biệt mà nó không thể thấy." Đối với Thiên Đạo, mọi thứ đều phải nằm trong tầm kiểm soát, được định nghĩa và thuần hóa. Những gì nằm ngoài quy luật, những gì 'lệch chuẩn', đều sẽ bị trấn áp hoặc hủy diệt. Hắn hiểu rằng, để tồn tại và phát triển công pháp này, việc che giấu là tối quan trọng, một nghệ thuật sống còn. Thiên Đạo không chỉ là một quyền năng tối thượng, nó còn là một thực thể có trí tuệ, có khả năng dò xét và can thiệp tinh vi vào vận mệnh của vạn vật. Nó không phải là một quy luật mù quáng, mà là một kẻ cai trị xảo quyệt.
Tống Vấn Thiên nhớ lại những gì đã chứng kiến trong viễn cảnh Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếp, khi hắn 'nhìn thấy' Hắc Y Lão Giả và Ảnh Vệ xuất hiện để trấn áp Ám Linh Đồng Tử. Đó không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên, mà là một sự phản ứng có ý thức, một sự thể hiện ý chí của Thiên Đạo ngay từ những buổi đầu của vũ trụ. Hắn đã thấy, đã cảm nhận được sự mệt mỏi thấu xương của những kẻ cố gắng đi ngược lại dòng chảy đã định sẵn, những kẻ đã bị nghiền nát dưới bánh xe vận mệnh. Nhưng hắn không thể lùi bước. Con đường này, dù cô độc, dù đầy chông gai, lại là con đường duy nhất dẫn đến tự do thực sự.
"Chủ nhân, có mùi nguy hiểm!" Tiểu Hồ Ly khẽ kêu lên, đánh thức Tống Vấn Thiên khỏi dòng suy tư. Nó dụi đầu vào tay hắn, đôi mắt tinh anh nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước, như thể cảm nhận được một mối đe dọa vô hình đang lơ lửng trong không khí.
Tống Vấn Thiên xoa đầu Tiểu Hồ Ly, ánh mắt dịu đi đôi chút. "Không sao, Tiểu Hồ Ly. Ta biết." Hắn hiểu, đó là sự cảnh báo từ Thiên Đạo, một sự nhắc nhở rằng hắn đang đi chệch khỏi quỹ đạo. Nhưng chính sự cảnh báo đó lại càng củng cố quyết tâm của hắn. Hắn chậm rãi mở mắt, ánh mắt kiên định, sâu thẳm như chứa đựng cả tinh tú, nhưng lại ẩn giấu một ngọn lửa phản kháng không thể dập tắt. Hắn bắt đầu kết ấn, từng ngón tay thon dài uyển chuyển như múa, điều chỉnh khí tức trong cơ thể. Hắn chuẩn bị bước vào một trạng thái nhập định sâu hơn, không phải để tu luyện hỏa pháp, mà để tìm kiếm dấu vết của lôi thuộc tính trong *Cổ Đại Phản Thiên Công*. Hỏa và Lôi thường đi liền với nhau trong các công pháp nguyên thủy, là hai thái cực của sự hủy diệt và tái sinh. Nếu hỏa pháp của hắn có thể 'lệch chuẩn', thì lôi pháp cũng vậy. Hắn cần phải tìm ra nó, để hoàn thiện mảnh ghép tiếp theo của con đường này, và quan trọng hơn, để học cách che giấu nó khỏi cặp mắt giám sát của Thiên Đạo. Hắn muốn biết, Thiên Đạo đã thao túng lôi kiếp như thế nào, và cách những kẻ phản kháng đã từng lẩn tránh nó ra sao. Hắn cần một bí mật, một chìa khóa để mở ra cánh cửa dẫn đến tự do thực sự, một chìa khóa mà Thiên Đạo không thể ngờ tới.
Không gian trong Hỏa Long Động bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ, chỉ còn tiếng dung nham sôi sục như một nhịp điệu nguyên thủy. Tống Vấn Thiên chìm sâu vào trạng thái nhập định. Ý thức của hắn không còn bị giới hạn bởi thân xác vật lý, mà du hành xuyên qua dòng chảy thời gian và không gian, tìm kiếm những ký ức, những dấu ấn nguyên thủy của lôi pháp 'lệch chuẩn' trong Thiên Đạo Chi Mộ, nơi những chân lý cổ xưa bị chôn vùi. Hắn tìm kiếm một tia sáng, một manh mối, để hiểu rõ hơn về nguồn gốc của sự thao túng và cách thức để thoát khỏi nó.
Ý thức Tống Vấn Thiên bỗng chốc bị cuốn vào một cơn bão lôi điện nguyên thủy, một cảnh tượng hùng vĩ và đáng sợ hơn bất cứ lôi kiếp nào hắn từng chứng kiến ở hiện tại. Không gian nơi đây hỗn loạn đến cực độ, không có khái niệm về đất trời hay phương hướng. Chỉ có những tia sét tím hoang dã, vặn vẹo như những con rắn khổng lồ, điên cuồng xé toạc màn đêm vĩnh cửu. Chúng không phải là những tia sét được định hình bởi quy tắc, mà là những dòng năng lượng thuần túy, nguyên sơ, mang trong mình sức mạnh hủy diệt và khai sinh. Mùi ozone nồng nặc, đến mức dường như có thể cảm nhận được bằng ý thức, tràn ngập không gian, tạo ra một cảm giác vừa choáng ngợp vừa ngột ngạt. Tiếng sấm rền vang không ngừng, không phải là những tiếng nổ đinh tai nhức óc, mà là một bản giao hưởng dữ dội của sự hỗn mang nguyên thủy, như hàng triệu trống trận đang gõ cùng lúc, rung chuyển cả ý thức của Tống Vấn Thiên. Ánh sáng chớp giật từ lôi điện tím nhuộm cả thế giới trong một màu sắc huyền ảo, chốc chốc lại biến mất, để lại một khoảng tối sâu thẳm trước khi bùng lên lần nữa.
Giữa cơn bão năng lượng cuồng bạo ấy, hắn 'thấy' một vùng không gian nhỏ, nơi những tia sét tím hoang dã bắt đầu tụ lại, không theo một quy luật hay ý chí nào cả, mà chỉ đơn thuần là sự cộng hưởng của bản nguyên. Dần dần, từ vô số tia sét nhỏ bé, một thực thể nhỏ bé nhưng tràn đầy sinh khí bắt đầu hình thành. Đó là một cậu bé nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt sáng như chứa tia sét, luôn mặc y phục màu tím, tỏa ra khí tức lôi hệ. Hắn nhận ra, đó chính là Lôi Linh Đồng Tử, một linh thể sơ khai được sinh ra từ lôi nguyên hoang dã, không chịu sự ràng buộc của bất kỳ ai. Sự ra đời của nó là một sự kiện tự nhiên, một phần của sự sáng tạo nguyên thủy, không hề có sự can thiệp hay định hướng từ bên ngoài.
Nhưng ngay lập tức, không gian rung chuyển dữ dội, như thể bản thân Thiên Đạo đã nhận ra sự tồn tại 'ngoài tầm kiểm soát' này. Một bóng người xuất hiện, cao lớn, thân hình cường tráng, khuôn mặt dữ tợn, đôi mắt như chứa sấm sét. Y phục màu tím sẫm bao phủ toàn thân, tay cầm một pháp khí hình tia sét. "Đạo của ta là đạo của sấm sét, trực tiếp và mạnh mẽ!" Y gầm lên, giọng nói vang dội như tiếng sấm nổ, tràn đầy sự kiêu ngạo và quyền uy. Tống Vấn Thiên nhận ra, đây chính là Lôi Quang Chân Nhân, một thực thể mạnh mẽ từ Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếp, kẻ đại diện cho ý chí của Thiên Đạo trong việc thuần hóa và kiểm soát lôi pháp. Hắn là một bức tượng đài của sự tuân thủ, một công cụ hoàn hảo để trấn áp những gì được coi là 'lệch chuẩn'.
"Lôi nguyên hoang dã, không thể tồn tại!" Lôi Quang Chân Nhân gầm lên một lần nữa, đôi mắt tóe ra những tia điện dữ dội. "Phải được thanh tẩy và thuần phục theo ý chí của Thiên Đạo!" Hắn giơ pháp khí hình tia sét lên cao, một đạo lôi điện khổng lồ, mang màu tím uy nghiêm nhưng lại có vẻ gì đó 'sạch sẽ', 'thuần khiết' hơn so với những tia sét hoang dã xung quanh, lao thẳng về phía Lôi Linh Đồng Tử.
Lôi Linh Đồng Tử, dù nhỏ bé, nhưng lại mang trong mình một ý chí phản kháng mãnh liệt. Cậu bé kêu lên những tiếng the thé, không phải là sợ hãi, mà là sự giận dữ, sự bất mãn với sự áp đặt. "Lôi của ta, có thể phá hủy mọi thứ!" Cậu bé reo lên, mặc dù lời nói còn non nớt, nhưng ý chí lại kiên cường như thép. Những tia sét hoang dã xung quanh dường như cộng hưởng với tiếng kêu của cậu bé, tạo thành một lá chắn tự nhiên, cố gắng bảo vệ linh thể mới sinh.
Phía xa, trong khoảng không hỗn loạn, Tống Vấn Thiên nhận ra hai bóng dáng quen thuộc. Hắc Y Lão Giả, thân hình gầy gò, khuôn mặt nhăn nheo, đôi mắt độc ác, đứng đó, tay cầm một cây trượng đen, mỉm cười một cách xảo quyệt. Bên cạnh ông ta là những Ảnh Vệ, thân hình gầy gò, di chuyển nhanh nhẹn như bóng ma, luôn mặc hắc y che kín, không lộ mặt. Họ không trực tiếp ra tay, chỉ đứng quan sát, ánh mắt lạnh lùng như đang chờ đợi hoặc thúc đẩy một điều gì đó, một trò chơi đã được định sẵn, một màn kịch mà Thiên Đạo đã dàn dựng để thể hiện quyền uy của mình. "Ha ha ha, ngươi sẽ không thoát được đâu!" Hắc Y Lão Giả cười khẩy, giọng nói như tiếng kim loại cọ xát, vang vọng khắp không gian hỗn loạn.
Lôi Quang Chân Nhân không ngần ngại, liên tục phóng ra những đạo lôi điện khổng lồ tấn công Lôi Linh Đồng Tử. Mỗi tia sét của Lôi Quang đều mang theo một ý chí cưỡng chế, muốn bẻ cong, muốn thuần hóa những tia sét hoang dã của Lôi Linh. Tống Vấn Thiên, trong viễn cảnh, cảm nhận rõ rệt sự giằng xé giữa lôi nguyên hoang dã và sự trấn áp có hệ thống. Hắn không chỉ nhìn, mà còn cảm nhận, cảm nhận sự đau đớn của Lôi Linh Đồng Tử khi những tia sét hoang dã bị bẻ gãy, cảm nhận sự phẫn nộ của lôi nguyên khi bị ép buộc phải tuân theo một quy tắc không phải của nó.
Nhưng Lôi Linh Đồng Tử không đầu hàng. Cậu bé không đủ sức mạnh để chống trả trực diện, nhưng bản năng nguyên thủy đã dạy cậu cách tồn tại. Cậu bé né tránh, hấp thu những tia sét từ môi trư��ng xung quanh, không phải để chống lại Lôi Quang, mà để che giấu bản thân giữa cơn bão, hòa mình vào sự hỗn loạn của lôi nguyên. Cậu bé không tìm cách chiến thắng, mà tìm cách lẩn trốn, tìm cách tồn tại bên ngoài sự kiểm soát. Từng tia sét tím của Lôi Linh, khi va chạm với những tia sét 'thuần khiết' của Lôi Quang, không hủy diệt lẫn nhau, mà hòa vào nhau, tạo thành một lớp màn chắn vô hình, một bức rèm năng lượng khiến Lôi Linh Đồng Tử trở nên mờ ảo, khó nắm bắt.
Tống Vấn Thiên tập trung 'cảm ngộ' cách Lôi Linh Đồng Tử né tránh, hấp thu và che giấu bản thân giữa cơn bão lôi. Đây không phải là một kỹ thuật chiến đấu trực diện, mà là một nghệ thuật ẩn mình, một phương pháp tồn tại. Cậu bé không chống lại Thiên Đạo bằng sức mạnh, mà bằng sự khôn ngoan, bằng cách trở thành một phần của thứ mà Thiên Đạo không thể nắm bắt. Hắn nhìn thấy những tia sét tím sẫm của Lôi Linh, không sáng chói rực rỡ như Lôi Quang, mà lại mang một vẻ mờ ảo, huyền bí, như thể chúng luôn ẩn chứa một bí mật, một sự khác biệt mà Thiên Đạo khó lòng phát hiện. Đây chính là quy luật của sự 'lệch chuẩn' lôi pháp – không đối đầu, mà lẩn tránh, không chiến thắng, mà tồn tại. Hắn cần phải ghi nhớ, cần phải thấu hiểu. Thiên Đạo muốn định hình lôi pháp, nhưng Lôi Linh Đồng Tử lại chứng minh rằng có một con đường khác, một con đường tự do, không bị ràng buộc.
Cảm giác áp lực từ cơn bão năng lượng dần trở nên quá sức chịu đựng. Ý thức của Tống Vấn Thiên bắt đầu lung lay, như một con thuyền nhỏ giữa đại dương bão tố. Hắn đã thấy đủ, đã cảm ngộ đủ. Hắn cần phải trở về, mang theo những kiến thức quý giá này.
Tống Vấn Thiên đột ngột mở mắt, mồ hôi ướt đẫm trán, từng giọt lăn dài xuống thái dương, nóng bỏng như những giọt dung nham. Đôi mắt hắn vẫn còn vương vấn hình ảnh lôi điện cuồng bạo và sự giằng xé từ viễn cảnh Vạn Cổ. Tiếng sấm rền vang vẫn còn vọng lại trong tâm trí, dù Hỏa Long Động lúc này chỉ còn tiếng dung nham sôi sục và tiếng gió rì rào từ miệng động. Tiểu Hồ Ly lập tức nhảy lên vai hắn, khẽ dụi đầu, bộ lông mềm mượt như muốn an ủi. Nó lo lắng ngẩng lên nhìn hắn, đôi mắt chứa đầy sự quan tâm.
Hắn cảm thấy một mối liên kết mong manh với Lôi Linh Đồng Tử, một phần của *Cổ Đại Phản Thiên Công* về lôi pháp đã được 'ghép nối' trong tâm thức hắn. Nó không mạnh mẽ và rõ ràng như sự kết nối với Hỏa Linh Đồng Tử, nhưng lại ẩn chứa một tiềm năng vô hạn, một hạt giống của sự tự do. Tuy nhiên, đồng thời với sự kết nối đó, cảm giác bị giám sát cũng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như thể Thiên Đạo đã nhận ra sự 'khác biệt' vừa mới nảy sinh trong tâm trí hắn. Một sự mệt mỏi thấu xương lan tỏa khắp cơ thể, nhưng không phải là sự mệt mỏi của thất bại, mà là sự kiệt sức của một kẻ vừa trải qua một cuộc chiến nội tâm khốc liệt.
"Thiên Đạo... Ngươi không chỉ thao túng hiện tại, mà còn muốn định hình cả quá khứ..." Tống Vấn Thiên thì thầm, giọng nói trầm lắng, pha chút chua chát. Hắn đã thấy, tận mắt chứng kiến cách Thiên Đạo cố gắng bóp méo, thuần hóa mọi thứ ngay từ buổi đầu của vũ trụ. "Nhưng ta đã nhìn thấy. Và ta sẽ tìm cách che giấu tất cả. Không ai có thể kiểm soát được con đường của ta." Câu nói này không phải là một lời tuyên chiến, mà là một lời thề, một sự khẳng định ý chí tự do của hắn. Hắn không muốn hủy diệt Thiên Đạo, mà muốn chứng minh rằng có một con đường tồn tại độc lập, không cần sự chấp thuận của bất kỳ ai.
Hắn đứng dậy, ánh mắt quét qua động phủ. Hỏa Long Động, dù hẻo lánh và tràn ngập hỏa khí, vẫn không phải là nơi tuyệt đối an toàn. Sức nóng và ánh sáng rực rỡ của dung nham dù có thể che giấu một phần khí tức, nhưng lại quá lộ liễu đối với một kẻ cần phải ẩn mình hoàn toàn. Hắn cần một nơi khác, một không gian hoàn toàn tách biệt, nơi hắn có thể tu luyện công pháp 'lệch chuẩn' mà không bị Thiên Đạo dò xét. Mùi đất ẩm và đá lạnh trong động phủ này, cùng với sự tĩnh lặng sau cơn bão ý thức, gợi cho hắn một ý tưởng.
Hắn rút ra Hư Không Ấn từ trong túi trữ vật. Ấn ký này không phải là một pháp bảo công kích, mà là một pháp khí hỗ trợ, có khả năng tạo ra không gian độc lập, che giấu khí tức và cô lập thế giới bên trong khỏi thế giới bên ngoài. Hắn đã có nó từ lâu, nhưng chưa bao giờ cảm thấy cần thiết phải sử dụng nó đến mức này. Bây giờ, nó chính là chìa khóa cho sự an toàn của hắn.
Tống Vấn Thiên kết ấn, truyền linh lực vào Hư Không Ấn. Một luồng ánh sáng mờ ảo, gần như trong suốt, bao phủ động phủ. Ánh sáng này không chói lọi, mà như một lớp màn sương mỏng, dần dần làm mờ đi mọi đường nét, mọi khí tức bên trong. Âm thanh dung nham sôi sục dường như cũng bị hút vào trong, trở nên yếu ớt hơn. Không gian như bị kéo giãn, bị bóp méo, tạo ra một sự biến dạng tinh vi mà nếu không có tu vi cao thâm, khó lòng nhận ra. Đây là bước đầu tiên để che chắn, để tạo ra một ảo ảnh, một sự "không tồn tại" trong mắt Thiên Đạo.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự thay đổi của không gian. Hư Không Ấn đã tạo ra một lớp bảo vệ ban đầu, nhưng chưa đủ. Hắn cần một không gian tu luyện tuyệt mật, hoàn toàn tách biệt khỏi sự dò xét của Thiên Đạo và mọi người xung quanh. Một nơi mà hắn có thể tự do thử nghiệm, tự do phát triển *Cổ Đại Phản Thiên Công* mà không lo bị phát hiện. Việc Lôi Linh Đồng Tử được khai sinh và kết nối với hắn, song song với Hỏa Linh Đồng Tử, cho thấy con đường của hắn sẽ không chỉ dừng lại ở một nguyên tố. Hắn có thể sẽ có một đội quân 'đồng tử' từ các nguyên tố khác nhau, mỗi đồng tử đại diện cho một khía cạnh 'lệch chuẩn' của Thiên Đạo Phản Thiên Công, một biểu hiện của sự tự do nguyên thủy.
Sự xuất hiện của Lôi Quang Chân Nhân trong viễn cảnh Vạn Cổ cũng báo hiệu rằng Tống Vấn Thiên sẽ đối mặt với những tu sĩ lôi pháp mạnh mẽ và kiêu ngạo trong hiện tại, những người vô tình hoặc hữu ý trở thành công cụ của Thiên Đạo. Kỹ thuật che giấu lôi pháp mà Tống Vấn Thiên 'cảm ngộ' trong viễn cảnh sẽ là nền tảng cho khả năng ẩn mình và lách luật của hắn trong tương lai, đặc biệt khi đối mặt với lôi kiếp hoặc các hình thức trừng phạt của Thiên Đạo. Hắn cần phải xây dựng một không gian mà ngay cả Thiên Đạo cũng khó lòng thâm nhập. Một không gian mà ở đó, chân lý không phải do Thiên Đạo định đoạt.
"Được phép thắng không có nghĩa là thắng thật sự," Tống Vấn Thiên thì thầm, nụ cười ẩn hiện trên môi. Hắn biết, con đường này còn dài, còn vô số hiểm nguy. Nhưng hắn đã không còn đơn độc như trước. Hắn có Hỏa Linh Đồng Tử, và giờ đây, hắn đã gieo mầm cho một Lôi Linh Đồng Tử tiềm năng. Quan trọng hơn, hắn đã có sự đồng cảm từ Viêm Hỏa Chân Quân. Và trên tất cả, hắn có một ý chí kiên định, một trí tuệ sắc bén, một khao khát tự do mãnh liệt. Hắn sẽ tự mình mở ra con đường này, từng bước một, trong bóng tối, che giấu mọi thứ khỏi cặp mắt giám sát của Thiên Đạo. Hắn sẽ tồn tại, không phải bằng cách chiến thắng, mà bằng cách lẩn tránh, bằng cách trở thành một bí mật mà không ai có thể giải mã.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.