Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 410: Sách Lược Tiên Phong: Mật Hội Dưới Bóng Đêm
Không khí trong mật thất sâu thẳm Hắc Ám Sâm Lâm vẫn còn vương vấn dư âm của cuộc đấu tranh khốc liệt vừa qua, dù những ảo ảnh đã tan biến, nỗi sợ hãi đã bị xua đi. Phần cuối của chương trước đã khép lại bằng lời khẳng định ý chí kiên cường của Lâm Tinh Nguyệt và Bàng Hổ, cùng với sự đồng lòng của những tu sĩ tiên phong khác, rằng "Con đường này, ta tự mình mở ra!". Niềm tin vào 'Dao' độc lập đã được củng cố, nhưng đồng thời, một nhận thức sâu sắc hơn về sự tinh vi và tàn độc của Thiên Đạo cũng đã khắc sâu vào tâm trí họ. Trận Pháp Lão Tổ và Ma Tôn Huyết Hải, những người lãnh đạo thầm lặng, hiểu rõ rằng đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến trường kỳ, nơi mỗi chiến thắng nhỏ đều phải đánh đổi bằng sự cảnh giác cao độ và ý chí sắt đá.
Màn đêm buông xuống Hắc Ám Sâm Lâm, dày đặc hơn bao giờ hết, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt của trần thế. Sương mù tựa như những bàn tay vô hình, lạnh lẽo, bủa vây từng thân cây cổ thụ mục nát, từng vách đá rêu phong, khiến cả khu rừng chìm trong một bầu không khí u ám đến rợn người. Tiếng gió hú qua kẽ lá nghe như tiếng than khóc của hàng vạn oan hồn, hòa lẫn với tiếng côn trùng kêu vo ve khó chịu, đôi lúc bị át đi bởi tiếng gầm gừ xa xăm của một loài yêu ma nào đó đang ẩn mình trong bóng tối. Mùi ẩm mốc của đất mục nát, mùi máu tanh thoang thoảng từ những cuộc săn mồi vô tận, xen lẫn mùi lưu huỳnh nồng nặc và tà khí cuồn cuộn phả ra từ những khe nứt địa mạch, tạo nên một hỗn hợp khó chịu, dồn nén đến ngột ngạt. Bất cứ ai bước chân vào nơi đây cũng đều cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí, một cảm giác bị theo dõi liên tục, như thể hàng ngàn đôi mắt vô hình đang ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi một sơ hở.
Sâu thẳm trong lòng khu rừng rợn người ấy, dưới một ngọn núi đá vôi bị che khuất bởi những dây leo chằng chịt và những thân cây cổ thụ khổng lồ, một mật thất tự nhiên đã được cải tạo thành nơi ẩn náu của những kẻ "lệch chuẩn". Vô số trận pháp cổ xưa và phức tạp được Trận Pháp Lão Tổ dày công bố trí, không chỉ để che giấu sự hiện diện của họ khỏi những kẻ dò xét của Thiên Đạo, mà còn để ngăn chặn những can thiệp tâm linh, những "khảo nghiệm tâm cảnh" mà họ vừa trải qua. Ánh sáng trong mật thất yếu ớt, chỉ là những đốm lửa linh thạch lập lòe màu xanh lam, hắt lên những bóng đổ kỳ quái trên vách đá lởm chởm, càng khiến không gian thêm phần bí ẩn và căng thẳng.
Hơn một trăm tu sĩ, từ những kẻ từng là ma đầu hung ác đến những tiên nhân thanh cao, nay đều tề tựu tại đây. Mỗi người mang một vẻ ngoài riêng biệt, phản ánh xuất thân và con đường tu luyện khác nhau, nhưng trên gương mặt ai nấy đều hằn lên vẻ căng thẳng, xen lẫn mệt mỏi và một sự kiên định lạ thường. Những đôi mắt, dù còn hằn lên nét u uẩn của những nỗi sợ hãi vừa bị đánh bại, giờ đây lại lóe lên tia sáng của sự quyết tâm. Họ biết mình đang đứng trước một ngưỡng cửa định mệnh, một sự lựa chọn không thể quay đầu.
Ma Tôn Huyết Hải, thân hình cao lớn và uy nghiêm, ngồi ở vị trí chủ tọa trên một khối đá đen được mài nhẵn. Ánh mắt hắn sắc lạnh, tựa như hai lưỡi kiếm vô hình, lướt qua từng gương mặt trong mật thất. Không một ai dám đối diện trực tiếp với ánh nhìn ấy quá lâu, bởi nó ẩn chứa một sự quyết đoán tàn nhẫn, một ý chí sắt đá đã trải qua vô vàn máu lửa. Hắn không nói gì, chỉ đơn giản là hiện diện, nhưng sự hiện diện ấy đủ để khiến không khí trở nên nặng nề hơn, dồn nén hơn. Bên cạnh hắn là Trận Pháp Lão Tổ, vẻ mặt ông trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vô vàn tri thức và những lo lắng thầm kín. Ông không có vẻ ngoài hùng tráng như Ma Tôn, nhưng sự uyên bác và điềm tĩnh của ông lại tạo ra một áp lực tinh thần không kém phần mạnh mẽ.
Các tu sĩ lần lượt đến, không khí trầm lắng đến đáng sợ. Thỉnh thoảng, một tiếng thở dài khe khẽ hoặc một tiếng hít vào mạnh mẽ vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch. Một vài người tỏ ra lo lắng, những ngón tay siết chặt lấy nhau, ánh mắt dao động không yên. Họ biết rằng con đường này đầy rẫy hiểm nguy, và cái giá phải trả có thể là sinh mạng, là vĩnh viễn bị Thiên Đạo đào thải. Tuy nhiên, không một ai rời đi. Không một ai.
Ma Tôn Huyết Hải khẽ gõ nhẹ ngón tay lên bàn đá, tiếng gõ khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một hiệu lệnh vô hình. Ánh mắt hắn dừng lại trên Lâm Tinh Nguyệt, cô gái có dáng người nhỏ nhắn, đáng yêu, với đôi mắt to tròn lấp lánh như tinh tú, dù giờ đây ánh mắt ấy đã hằn lên sự kiên định lạ thường. Rồi ánh nhìn của hắn chuyển sang Bàng Hổ, thân hình cường tráng, vạm vỡ như một ngọn tháp nhỏ, khuôn mặt vuông vức dù còn chút mệt mỏi nhưng đã thay bằng vẻ cương nghị. Hắn trầm giọng, chất giọng khàn đặc mang theo sự bi tráng và uy lực, vang vọng khắp mật thất, xé toạc sự tĩnh mịch:
"Kẻ nào không đủ can đảm, hãy rời đi ngay bây giờ." Ma Tôn Huyết Hải nói, từng lời như một lưỡi dao sắc bén cứa vào màng nhĩ. "Con đường chúng ta sắp đi, chỉ có thể tiến, không thể lùi. Đây không phải là trò đùa, cũng không phải là một cuộc vui. Chúng ta đang đối đầu với một tồn tại đã định hình Thiên Nguyên Giới hàng vạn năm. Nó không có hình hài, nhưng nó hiện diện trong từng hơi thở, từng dòng chảy linh khí, từng quy tắc tu luyện. Kẻ nào còn ôm mộng được nó ban phước, kẻ nào còn sợ hãi sự trừng phạt của nó, thì tốt hơn hết là hãy biến mất ngay lập tức."
Lời nói của Ma Tôn không chứa đựng bất kỳ sự khoan nhượng nào, không một chút dao động. Nó là một lời cảnh báo lạnh lùng, nhưng cũng là một lời thử thách cuối cùng. Không gian lại chìm vào im lặng, nhưng lần này là một sự im lặng nặng nề hơn, chất chứa sự giằng xé nội tâm và quyết định. Một vài tu sĩ khẽ cúi đầu, ánh mắt lảng tránh, nhưng không ai nhúc nhích. Không ai có ý định rời đi. Họ đã trải qua những "khảo nghiệm tâm cảnh", đã nhìn thấy cái gọi là "Thiên Đạo ban phước" thực chất chỉ là một sợi dây trói buộc vô hình, và họ đã chọn con đường tự do.
Trận Pháp Lão Tổ thở dài nhẹ một tiếng, giọng ông trầm ấm nhưng đầy suy tư, vang lên sau lời nói đanh thép của Ma Tôn. "Thiên Đạo đã thay đổi chiến thuật. Từ lôi kiếp vật lý mang tính hủy diệt trực tiếp, nó đã chuyển sang 'khảo nghiệm tâm cảnh' tinh vi hơn. Nó không muốn hủy diệt chúng ta, mà muốn 'hiệu chỉnh' ý chí của chúng ta, bẻ cong niềm tin của chúng ta, khiến chúng ta tự nguyện quay trở lại con đường nó đã vạch sẵn. Đây là một dấu hiệu." Ông ngừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt, như muốn đọc thấu từng suy nghĩ. "Dấu hiệu cho thấy, phương pháp 'lách luật' ban đầu của chúng ta đã có tác dụng. Nó đã nhận ra sự 'lệch chuẩn' này. Và nó đang cố gắng đưa mọi thứ trở lại 'quỹ đạo' của nó. Chúng ta cũng phải thay đổi, không chỉ là lách luật, mà là tuyên bố sự tồn tại. Tuyên bố rằng Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất."
Những lời của Trận Pháp Lão Tổ như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí mọi người. "Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất" – câu nói ấy, từng là một sự báng bổ không thể dung thứ, nay lại được thốt ra một cách bình thản, như một chân lý hiển nhiên. Cảm giác lạnh lẽo từ môi trường xung quanh và sự nóng bỏng của quyết tâm trong lòng các tu sĩ hòa quyện vào nhau, tạo thành một luồng khí hỗn tạp, căng như dây đàn. Họ biết, cuộc chiến này không chỉ còn là của riêng họ nữa, mà là của cả Thiên Nguyên Giới.
***
Trận Pháp Lão Tổ đứng dậy, thân hình gầy gò nhưng ẩn chứa một sức mạnh trí tuệ phi thường. Ông bước đến giữa mật thất, không sử dụng bất kỳ lời nói hoa mỹ nào, chỉ đơn giản là tập trung tinh thần. Linh lực thuần túy, trong suốt như pha lê, tuôn trào từ đầu ngón tay ông, vẽ ra trên không trung một bản đồ tinh vi, một mạng lưới phức tạp của những quy tắc và dòng chảy năng lượng mà chỉ những người có kiến thức uyên thâm về trận pháp và thiên đạo mới có thể thấu hiểu. Bản đồ ấy không chỉ mô tả Thiên Nguyên Giới vật chất, mà còn phác họa những tầng sâu hơn của quy luật vận hành, của ý chí Thiên Đạo.
"Thiên Đạo không phải là toàn năng." Trận Pháp Lão Tổ bắt đầu, giọng nói ông bình tĩnh và rõ ràng, nhưng mỗi từ đều mang theo sức nặng của một sự thật đã được kiểm chứng. "Nó là một hệ thống quy tắc, một bộ máy khổng lồ được tạo ra để duy trì trật tự và sự ổn định của Thiên Nguyên Giới. Và mọi hệ thống, dù tinh vi đến đâu, cũng đều có sơ hở. 'Khảo nghiệm tâm cảnh' mà các ngươi vừa trải qua chính là bằng chứng rõ ràng nhất. Nếu Thiên Đạo có thể dễ dàng hủy diệt ý chí của chúng ta, nó đã làm rồi. Nhưng không, nó chọn cách 'hiệu chỉnh', cách bẻ cong nhận thức, cách gieo rắc sợ hãi và cám dỗ. Tại sao lại như vậy? Bởi vì nó sợ hãi nhất là ý chí tự do không thể bị bẻ cong, không thể bị kiểm soát. Nó không thể tiêu diệt một ý niệm, một niềm tin đã bén rễ trong tâm thức của vạn vật."
Ông dùng ngón tay chỉ vào một điểm trên bản đồ linh lực, nơi những đường nét phức tạp xoắn xuýt vào nhau. "Chúng ta đã phát hiện ra rằng 'Dao sơ khai' của chúng ta, dù chỉ là một phương pháp 'lách luật' thô sơ, đã tạo ra một vết nứt nhỏ trong hệ thống này. Vết nứt đó đã khiến Thiên Đạo phải thay đổi cách phản ứng, từ trực diện sang tinh vi hơn. Đây là một chiến thắng nhỏ, nhưng lại là một chiến thắng vĩ đại. Nó chứng minh rằng Thiên Đạo không phải là một bức tường thép không thể xuyên thủng. Nó có 'lỗ hổng'."
Lâm Tinh Nguyệt, với đôi mắt to tròn vẫn còn lấp lánh sự tinh nghịch nhưng giờ đã thêm phần trưởng thành, khẽ lên tiếng, giọng trong trẻo nhưng đầy kiên định. "Chúng ta đã chứng minh điều đó. Trong những ảo ảnh kinh hoàng nhất, khi Thiên Đạo cố gắng bóp méo ký ức, gieo rắc tuyệt vọng, ý chí của chúng ta đã vượt qua. Chúng ta đã tự hỏi 'Tại sao lại như vậy?' và tìm ra câu trả lời rằng đó chỉ là một sự lừa dối. Chúng ta đã nhận ra rằng được phép thắng không có nghĩa là thắng thật sự, và chúng ta đã chọn con đường tự mình mở ra. Ý chí của chúng ta đã vượt qua những ảo ảnh đáng sợ nhất, những cám dỗ ngọt ngào nhất." Nàng nắm chặt bàn tay nhỏ bé, gương mặt bừng sáng một niềm tin không thể lay chuyển.
Bàng Hổ gật đầu đồng tình, tiếng gật đầu ồm ồm vang lên. "Đúng vậy! Nó cho ta thấy vinh hoa phú quý, quyền lực tối thượng, chỉ cần ta từ bỏ con đường này. Nhưng ta đã thấy rõ sự giả dối trong đó. Ta không cần sức mạnh từ nó! Ý chí của ta đủ để ta tự mình đi trên con đường của chính ta!" Giọng hắn mạnh mẽ, dứt khoát, vang vọng như tiếng sấm trong mật thất.
Trận Pháp Lão Tổ mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi trên gương mặt trầm tư của ông. "Chính xác. Và giờ đây, chúng ta phải tận dụng những 'lỗ hổng' này, mở rộng chúng, biến chúng thành một con đường lớn. 'Dao sơ khai' chỉ là bước đầu. Chúng ta cần một phương pháp truyền bá thông điệp này, một cách để gieo rắc hạt giống của ý chí độc lập vào tâm trí của nhiều người hơn. Chúng ta không thể chiến đấu một mình. Chúng ta cần tập hợp những người dám mơ về sự độc lập, những người dám nghi ngờ Thiên Đạo."
Ông lại vẽ thêm những đường nét mới trên bản đồ linh lực, phác thảo một chiến lược tinh vi. "Chúng ta sẽ không công khai đối đầu Thiên Đạo ngay lập tức. Đó là tự sát. Chúng ta sẽ bắt đầu bằng cách truyền bá những ý niệm về sự 'hiệu chỉnh' của Thiên Đạo, về việc 'được phép thắng không có nghĩa là thắng thật sự'. Chúng ta sẽ gieo rắc những câu hỏi như 'Tại sao lại như vậy?' vào tâm trí những tu sĩ khác, đặc biệt là những người đã trải qua nhiều thất bại trong việc đột phá cảnh giới. Chúng ta sẽ hướng dẫn họ cách 'lách luật' những khảo nghiệm tâm cảnh, cách nhận diện sự lừa dối của Thiên Đạo."
Ma Tôn Huyết Hải, từ nãy đến giờ vẫn im lặng lắng nghe, giờ đây lên tiếng, giọng hắn vang vọng như tiếng chuông đồng. "Nhưng chỉ ý chí thôi là chưa đủ. Chỉ những câu hỏi thôi cũng không đủ. Chúng ta cần một kế hoạch. Một ngọn cờ để tập hợp những người dám mơ về sự độc lập. Một con đường rõ ràng để họ có thể đi theo, một con đường mà Thiên Đạo không thể nào 'hiệu chỉnh' được nữa." Ánh mắt hắn lóe lên tia lửa chiến đấu. "Chúng ta không thể chờ đợi Tống Vấn Thiên quay trở lại, không thể chờ đợi một con đường hoàn chỉnh. Chúng ta phải hành động ngay bây giờ, tạo ra nền tảng vững chắc cho tương lai. Con đường này, ta tự mình mở ra – và chúng ta sẽ cùng nhau mở ra nó."
Lời nói của Ma Tôn không chỉ là một sự khẳng định về quyết tâm, mà còn là một lời hứa hẹn, một lời kêu gọi. Không khí trong mật thất trở nên sôi động hơn, những ánh mắt nhìn nhau, những cái gật đầu khẽ khàng, báo hiệu một sự đồng lòng đang dần hình thành. Họ hiểu rằng, cuộc họp này không chỉ là để củng cố niềm tin, mà còn là để vạch ra một tương lai, một tương lai đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng tràn ngập hy vọng. Một tương lai nơi Thiên Đạo không còn là chân lý duy nhất.
***
Gần sáng, sương mù dày đặc bên ngoài vẫn bao phủ Hắc Ám Sâm Lâm, tạo nên một bức màn trắng xóa, khiến không gian trở nên mơ hồ và kỳ ảo. Ánh sáng xanh lam từ linh thạch trong mật thất càng lúc càng yếu ớt, báo hiệu một đêm dài sắp kết thúc. Ma Tôn Huyết Hải đứng dậy, thân hình cao lớn của hắn vươn thẳng, khí thế bức người, tựa như một ngọn núi sừng sững không thể lay chuyển. Hắn không có vẻ ngoài của một vị thủ lĩnh nhân từ, mà là một chiến binh tàn nhẫn, một kẻ tiên phong bi tráng, sẵn sàng đối mặt với mọi hiểm nguy.
"Vậy thì, kế hoạch của chúng ta là đây." Giọng Ma Tôn Huyết Hải vang vọng khắp mật thất, dứt khoát và mạnh mẽ, không cho phép bất kỳ sự nghi ngờ nào. "Chúng ta sẽ công khai tuyên bố 'Con đường Độc Lập' trước toàn Thiên Nguyên Giới. Không phải là một cuộc nổi dậy vũ trang, mà là một cuộc cách mạng của ý niệm, của tư tưởng. Chúng ta sẽ không chiến đấu với Thiên Đạo bằng sức mạnh trực diện. Chúng ta sẽ chiến đấu bằng ý chí, bằng sự thật, và bằng số lượng. Chúng ta sẽ gieo rắc hạt giống này khắp mọi nơi, để Thiên Đạo không thể nào 'hiệu chỉnh' hết được. Chúng ta sẽ cho vạn vật biết rằng Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất."
Hắn dừng lại, ánh mắt rực lửa quét qua từng gương mặt. "Việc này sẽ gây chấn động toàn Thiên Nguyên Giới. Thiên Đạo sẽ phản ứng dữ dội. Nó sẽ không ngừng cử các đặc sứ, tạo ra những biến cố, thậm chí là dùng đến những phương pháp tàn độc nhất để trấn áp chúng ta. Vì vậy, chúng ta phải chuẩn bị cho những cuộc chiến không cân sức. Chúng ta sẽ phân tán lực lượng, không tập trung vào một cứ điểm duy nhất. Mỗi nhóm nhỏ sẽ là một hạt giống, gieo vào những vùng đất khác nhau, từ những tông môn hùng mạnh đến những nơi hẻo lánh nhất. Chúng ta sẽ thiết lập các căn cứ bí mật, các kênh liên lạc ẩn giấu, để duy trì sự kết nối và truyền bá thông điệp."
Ma Tôn Huyết Hải vạch ra từng điểm một, mỗi lời nói như khắc sâu vào tâm trí mọi người. "Sẽ có hy sinh. Rất nhiều hy sinh. Những người yếu đuối, những người không đủ kiên định, sẽ bị đào thải. Những người thân của chúng ta, bằng hữu của chúng ta, có thể sẽ bị Thiên Đạo lợi dụng để gây áp lực. Con đường này đầy rẫy chông gai và bi tráng. Nhưng nếu chúng ta muốn tự do, muốn không còn làm con rối trong bàn tay của Thiên Đạo, thì đây là cái giá phải trả. Các ngươi có hiểu không?"
Không khí trong mật thất trở nên căng như dây đàn. Những lời của Ma Tôn không phải là một lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng, mà là một lời cảnh báo về một cuộc chiến đẫm máu.
Bàng Hổ, thân hình vạm vỡ, đứng dậy, giọng nói ồm ồm nhưng đầy kiên quyết. "Chúng ta hiểu! Chúng ta sẽ bảo vệ từng hạt mầm! Chỉ cần có người dám đứng lên, chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng! Dù có phải đổ máu, dù có phải hi sinh, chúng ta cũng không lùi bước!" Hắn siết chặt nắm đấm, ánh mắt bùng lên ngọn lửa của sự trung thành và dũng cảm.
Tuy nhiên, giữa những lời khẳng định mạnh mẽ, một tu sĩ già nua, râu tóc bạc phơ, khẽ lên tiếng, giọng run run mang theo sự hoài nghi và sợ hãi. "Liệu chúng ta có thể thành công? Thiên Đạo... nó quá mạnh! Nó đã định hình vạn vật từ thuở hồng hoang. Chúng ta chỉ là những cá thể nhỏ bé, làm sao có thể đối đầu với nó?"
Lời nói của tu sĩ ấy như một gáo nước lạnh tạt vào không khí đang bùng cháy, nhắc nhở mọi người về sự chênh lệch quyền năng khủng khiếp. Một vài tu sĩ khác cũng bắt đầu xôn xao, ánh mắt dao động, nỗi sợ hãi chực chờ bùng lên.
Ma Tôn Huyết Hải không trách móc, chỉ nhìn thẳng vào tu sĩ già. "Đúng, Thiên Đạo mạnh. Nhưng nó không phải là bất khả chiến bại. Nó sợ hãi điều gì nhất? Nó sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi ý chí độc lập. Nó sợ hãi một chân lý mới được hình thành mà nó không thể kiểm soát. Cuộc chiến này không phải là một cuộc chiến sức mạnh, mà là một cuộc chiến ý chí. Chúng ta có thể không đánh bại được nó, nhưng chúng ta có thể chứng minh rằng nó không phải là chân lý duy nhất. Chúng ta sẽ mở ra một con đường mới, một con đường mà Tống Vấn Thiên sau này sẽ hoàn thiện. Chúng ta sẽ là những người tiên phong bi tráng, đặt nền móng cho một kỷ nguyên tự do."
Lâm Tinh Nguyệt, không chần chừ, cũng đứng dậy. Dáng người nhỏ nhắn của nàng giờ đây toát lên một khí chất kiên cường. "Không ai nói con đường này dễ dàng. Nhưng chúng ta đã nếm trải sự kiểm soát của Thiên Đạo. Chúng ta đã thấy những người bạn ngã xuống vì 'lôi kiếp quá mạnh', vì 'tẩu hỏa nhập ma', nhưng thực chất là vì họ đã tiến quá xa, đã dám tự hỏi 'Tại sao lại như vậy?'. Chúng ta không thể tiếp tục sống trong sự lừa dối đó. Con đường này, chúng ta tự mình mở ra. Dù chỉ là một tia sáng nhỏ trong đêm tối, chúng ta cũng phải giữ nó cháy."
Lời nói của Lâm Tinh Nguyệt, dù trong trẻo, lại mang sức nặng của ngàn cân. Nó gợi nhắc lại những đau thương, những mất mát mà mỗi tu sĩ nơi đây đều từng chứng kiến. Nàng nhìn khắp lượt, ánh mắt đầy hy vọng và quyết tâm. "Chúng ta không phải chiến đấu vì một chiến thắng tức thì, mà vì một tương lai, một chân lý. Đây là một cuộc bỏ phiếu. Ai đồng ý, hãy giơ tay."
Trong không khí tĩnh mịch, tay nàng giơ lên đầu tiên, vững vàng. Tiếp theo là Bàng Hổ, cánh tay vạm vỡ giơ cao như một cây cột thép. Rồi Ma Tôn Huyết Hải, cánh tay hắn cũng từ từ nhấc lên, dù không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng hành động ấy lại mang ý nghĩa nặng nề hơn vạn lời nói. Trận Pháp Lão Tổ khẽ thở dài, nhưng cũng giơ tay, ánh mắt vẫn ẩn chứa sự lo lắng nhưng đã pha lẫn niềm tin.
Từng người một, các tu sĩ khác bắt đầu giơ tay. Ban đầu là chậm chạp, do dự, rồi nhanh hơn, dứt khoát hơn. Những bàn tay, dù thô ráp hay thanh tú, dù già nua hay trẻ trung, đều cùng giơ lên, hướng về phía trước, hướng về một tương lai bất định nhưng đầy khao khát. Không một ai là ngoại lệ. Tất cả đều đồng lòng, mặc dù biết rõ hiểm nguy, biết rõ cái giá phải trả.
Tiếng gió hú bên ngoài mật thất dường như cũng mạnh mẽ hơn, mang theo một dự cảm về giông bão. Nhưng bên trong, một ngọn lửa đã được nhóm lên, một liên minh đã được hình thành. Đây không phải là sự khởi đầu của một đế chế, mà là sự khởi đầu của một ý niệm. Việc công khai tuyên bố 'Con đường Độc Lập' của nhóm tiên phong này sẽ là một sự kiện chấn động, gây ra phản ứng cực kỳ dữ dội từ Thiên Đạo, nhưng cũng sẽ gieo mầm hy vọng cho tương lai. Sự kiện này sẽ được ghi nhớ trong lịch sử Thiên Nguyên Giới, trở thành một huyền thoại về những người tiên phong dám chống lại Thiên Đạo, dù có thể thất bại trong giai đoạn này. Các chiến lược 'lách luật' và 'phơi bày' Thiên Đạo mà Trận Pháp Lão Tổ đề xuất, cùng với sự hy sinh bi tráng của Ma Tôn Huyết Hải và các tu sĩ tiên phong, sẽ là những bài học quý giá, những nền móng vững chắc cho Tống Vấn Thiên ở Arc 6, nơi anh sẽ hoàn thiện 'Con đường Độc Lập', mở ra một kỷ nguyên mới cho Thiên Nguyên Giới, một tương lai mà không ai có thể đoán trước.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.