Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 411: Đường Độc Lập: Âm Mưu Dưới Ánh Bình Minh
Tiếng gió hú bên ngoài mật thất dường như cũng mạnh mẽ hơn, mang theo một dự cảm về giông bão. Nhưng bên trong, một ngọn lửa đã được nhóm lên, một liên minh đã được hình thành. Những bàn tay giơ cao trong ánh nến chập chờn, tựa như những lời thề được khắc sâu vào đêm tối, vào trái tim của những kẻ dám thách thức Thiên Đạo. Không một ai là ngoại lệ. Tất cả đều đồng lòng, mặc dù biết rõ hiểm nguy, biết rõ cái giá phải trả. Sự kiện này sẽ được ghi nhớ trong lịch sử Thiên Nguyên Giới, trở thành một huyền thoại về những người tiên phong dám chống lại Thiên Đạo, dù có thể thất bại trong giai đoạn này. Các chiến lược 'lách luật' và 'phơi bày' Thiên Đạo mà Trận Pháp Lão Tổ đề xuất, cùng với sự hy sinh bi tráng của Ma Tôn Huyết Hải và các tu sĩ tiên phong, sẽ là những bài học quý giá, những nền móng vững chắc cho Tống Vấn Thiên ở Arc 6, nơi anh sẽ hoàn thiện 'Con đường Độc Lập', mở ra một kỷ nguyên mới cho Thiên Nguyên Giới, một tương lai mà không ai có thể đoán trước.
Đêm khuya, trước bình minh, mật thất sâu trong Hắc Ám Sâm Lâm chìm trong một bầu không khí u ám và nặng nề, nhưng cũng đầy quyết tâm. Sương mù dày đặc giăng mắc bên ngoài, luồn lách qua những khe đá, mang theo cái lạnh ẩm ướt và mùi đất mục nát đặc trưng của nơi rừng thiêng nước độc. Tiếng gió hú ghê rợn, cùng với tiếng côn trùng kêu vo ve khó chịu và đôi khi là tiếng gầm gừ yếu ớt của yêu ma từ xa, tạo nên một bản giao hưởng rùng rợn, như thể chính Thiên Đạo cũng đang thở dốc, oán hờn trước sự ngạo mạn của những sinh linh bé nhỏ. Bên trong mật thất, ánh nến leo lét yếu ớt soi rọi những khuôn mặt căng thẳng nhưng không hề nao núng.
Ma Tôn Huyết Hải, với vầng trán nhíu chặt và ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa gánh nặng ngàn cân, đang kiểm tra lần cuối một cuộn huyết thư cổ. Cuộn huyết thư này, được làm từ da của một linh thú thượng cổ, đã được tẩm ướp qua hàng vạn năm, những sợi gân máu vẫn còn hằn rõ trên bề mặt. Nó không chỉ là một văn bản, mà còn là một di sản, là xương máu của bao thế hệ tiền bối đã cố gắng tìm kiếm chân lý thoát khỏi sự trói buộc của Thiên Đạo. Từng dòng chữ cổ ngữ được viết bằng máu linh thú, nay đã khô cằn nhưng vẫn toát ra một thứ linh lực thâm trầm, chứa đựng những nguyên lý cốt lõi của 'Con đường Độc Lập' – cái 'Dao' sơ khai mà họ sẽ công bố.
Hắn khẽ vuốt ve bề mặt huyết thư, cảm nhận sự thô ráp của giấy, sự lạnh lẽo của linh lực đã ngưng đọng. Mùi máu tanh thoang thoảng từ huyết thư hòa lẫn với mùi lưu huỳnh và tà khí khó chịu trong mật thất, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng, vừa cổ kính vừa đầy nguy hiểm. Hắn nâng cổ tay, một giọt máu tươi đỏ thẫm từ đầu ngón tay nhỏ xuống, hòa vào một pháp ấn nhỏ cuối cùng trên huyết thư, khiến cả cuộn giấy khẽ rung lên, một ánh sáng đỏ mờ ảo bùng lên rồi vụt tắt. Đây là ấn tín cuối cùng, là lời thề ước bằng chính sinh mệnh của hắn, rằng Huyết Thư Dao này sẽ được truyền bá.
"Huyết thư này, là xương máu của bao thế hệ. Nó phải được trao tận tay vạn chúng sinh, dù có phải đổ máu, dù có phải trả giá bằng sinh mạng của chúng ta," Ma Tôn Huyết Hải cất giọng trầm đục, như tiếng đá tảng nghiền nát, vang vọng trong mật thất tĩnh lặng. Ánh mắt hắn quét qua Trận Pháp Lão Tổ, Lâm Tinh Nguyệt và Bàng Hổ cùng vài tu sĩ cốt cán khác, như muốn khắc ghi lời thề ấy vào tận linh hồn mỗi người.
Trận Pháp Lão Tổ, với vẻ ngoài uyên bác và trầm tĩnh, đang đứng bên cạnh một pháp trận phòng hộ đang chớp tắt nhẹ nhàng, như trái tim của mật thất đang đập. Ánh mắt sâu thẳm của ông không rời khỏi những ký hiệu cổ xưa trên pháp trận. Ông không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng của sự chiêm nghiệm ngàn năm. "Mỗi từ, mỗi nét bút đều phải chính xác. Thiên Đạo sẽ tìm mọi kẽ hở để bóp méo, xuyên tạc. Chúng ta không thể sai sót." Giọng ông bình thản, nhưng ẩn chứa sự cảnh giác cao độ, như một người đã nhìn thấu vô vàn âm mưu và cạm bẫy. Ông đưa tay điều chỉnh một pháp ấn nhỏ, khiến ánh sáng của pháp trận ổn định hơn, như muốn củng cố thêm lớp phòng vệ mong manh của họ.
Lâm Tinh Nguyệt, dáng người nhỏ nhắn, đáng yêu, với đôi mắt to tròn lấp lánh như tinh tú, giờ đây toát lên một khí chất kiên cường khó tả. Mái tóc dài màu xanh lá cây nhạt của nàng, điểm xuyết những bông hoa nhỏ tự nhiên, khẽ lay động trong không khí. Nàng khẽ thở dài, nhưng trong hơi thở ấy không phải là sự sợ hãi, mà là sự quyết tâm. "Chúng ta đã sẵn sàng, Lão Tổ. Trái tim và ý chí của chúng con đã được tôi luyện. Chân lý này phải được phơi bày." Giọng nói trong trẻo của nàng vang lên, mang theo một niềm tin sắt đá, như muốn xua đi cái u ám của mật thất. Nàng và Bàng Hổ đang ôn lại các điểm chính trong bài diễn thuyết mà họ sẽ trình bày trước vạn chúng sinh, những lời lẽ giản dị nhưng mạnh mẽ, khơi gợi ý chí tự do.
Bàng Hổ, thân hình cường tráng, vạm vỡ như một ngọn tháp nhỏ, gật đầu đầy kiên định. Khuôn mặt vuông vức của hắn, dù có vẻ hơi cục mịch, nhưng ánh mắt lại trung thực và thiện lương. Hắn siết chặt nắm đấm, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo vải thô. "Ma Tôn yên tâm, huynh đệ chúng con sẽ bảo vệ đến cùng." Giọng nói ồm ồm, to rõ của hắn vang lên, như một lời khẳng định hùng hồn về sự trung thành và dũng cảm. Hắn đứng vững chãi như một bức tường thành, sẵn sàng đối mặt với mọi hiểm nguy.
Không khí trong mật thất trở nên căng thẳng tột độ. Mỗi người đều cảm nhận được áp lực vô hình từ Thiên Đạo, như một con mắt khổng lồ đang theo dõi từng cử động của họ. Mùi tà khí từ rừng sâu như đang len lỏi vào, cố gắng lung lay ý chí của họ. Nhưng những con người nơi đây đã trải qua vô vàn khảo nghiệm, đã chứng kiến quá nhiều sự bất công. Ngọn lửa trong tim họ không dễ dàng bị dập tắt. Họ biết rằng, dù đêm có tối đến mấy, bình minh vẫn sẽ ló rạng. Và bình minh của ngày mai sẽ là thời khắc chân lý của họ được cất lên, dù phải đổ máu để bảo vệ nó. Sự thô ráp của giấy huyết thư, sự lạnh lẽo của không khí, tiếng gió hú ghê rợn, tất cả như đang nhắc nhở họ về con đường chông gai phía trước. Nhưng tất cả đều sẵn sàng.
***
Cùng lúc đó, cách Hắc Ám Sâm Lâm hàng vạn dặm, trong một căn phòng bí mật nhất của một chi nhánh Thiên Cơ Lầu cũ nát, một bầu không khí hoàn toàn khác đang bao trùm. Bên ngoài, trời đã trong xanh, những tia nắng ban mai đầu tiên bắt đầu len lỏi qua kẽ lá, mang theo sự trong lành và hy vọng. Nhưng bên trong, căn phòng vẫn chìm trong một thứ ánh sáng mờ ảo, u ám, như thể thời gian và không gian đều bị bóp méo. Kiến trúc của Thiên Cơ Lầu luôn khiêm tốn bên ngoài, nhưng bên trong lại rộng lớn và phức tạp, với vô số tầng hầm, phòng ẩn, được bảo vệ bởi những pháp trận tinh vi có khả năng cách âm và che giấu linh khí. Mùi mực, mùi giấy cũ, mùi hương liệu trấn an thần trí hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian vừa trang trọng vừa bí ẩn, nơi mọi bí mật đều có thể được tiết lộ, hoặc mãi mãi bị chôn vùi.
Trận Pháp Lão Tổ, hay đúng hơn là một phân thân linh hồn của ông được tách ra từ trước, đang một mình vận dụng Thiên Địa Quy Tắc Kính. Đây là một bảo vật vô giá, có khả năng phản chiếu những quy tắc vận hành của Thiên Địa, nhìn thấu những biến động nhỏ nhất trong dòng chảy thiên cơ. Bề mặt gương gợn sóng như mặt nước, phản chiếu những hình ảnh mơ hồ, những dòng chữ cổ ngữ của 'thiên cơ' đang bị nhiễu loạn. Ánh sáng mờ ảo từ mặt gương hắt lên khuôn mặt già nua của ông, khiến những nếp nhăn càng hằn sâu, nhưng đôi mắt ông vẫn sắc bén, tinh tường.
Trận Pháp Lão Tổ nhíu mày. Ông đã đoán trước được Thiên Đạo sẽ phản ứng, nhưng cách phản ứng này lại tinh vi hơn ông tưởng. Không phải là một đòn sấm sét hủy diệt, không phải là lôi kiếp vật lý hay áp lực linh lực trực tiếp. Mà là một sự 'hiệu chỉnh' sâu xa hơn, một âm mưu thao túng nhận thức. Ông cảm nhận được sự bất thường đang lan tỏa trong dòng chảy thiên cơ, như một thứ độc dược vô hình đang được gieo rắc. Ông lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng, gần như chỉ là tiếng thở dài: "Lưới trời lồng lộng... nhưng không phải để bắt kẻ gian, mà để bóp méo sự thật... Nó đang cố gắng làm vẩn đục nguồn nước trước khi chúng ta phơi bày."
Bên cạnh ông, Linh Hồn Phán Thư được đặt mở, lật đến những trang ghi chép về các vụ 'tẩu hỏa nhập ma' hay 'phản bội' trong quá khứ. Đây là những ghi chép mà Trận Pháp Lão Tổ đã dành hàng ngàn năm để thu thập, phân tích, tìm kiếm những điểm chung, những quy luật ẩn giấu đằng sau những 'tai nạn' được Thiên Đạo ngụy trang. Ông chợt nhận ra, những vụ việc đó không phải là ngẫu nhiên, mà là những tiền lệ cho một âm mưu tương tự đang diễn ra.
Bỗng nhiên, trong Thiên Địa Quy Tắc Kính, một hình ảnh phản chiếu mờ ảo xuất hiện. Đó là Zǐ Wēi Xiān Jūn, một đại diện của Thiên Đạo, lạnh lùng và cao ngạo. Hắn không có cảm xúc cá nhân, chỉ là một công cụ hoàn hảo của Thiên Đạo, tin tưởng tuyệt đối vào sứ mệnh duy trì 'trật tự Thiên Đạo'. Trong hình ảnh phản chiếu, Zǐ Wēi Xiān Jūn đang thực hiện một nghi thức cổ xưa, những ấn quyết phức tạp được kết nối với vô số sợi tơ linh lực vô hình, len lỏi vào tâm trí của những kẻ yếu kém, dễ bị lung lay. Hắn không hủy diệt, hắn thao túng. Hắn không trấn áp bằng sức mạnh, hắn gieo rắc những 'hạt giống' ngờ vực và mâu thuẫn, biến chúng thành tà đạo trong mắt đồng loại.
Giọng nói của Zǐ Wēi Xiān Jūn, dù chỉ là phản chiếu, vẫn vang vọng trong căn phòng bí mật, lạnh lùng và vô cảm, như từ hư vô vọng lại: "Ý chí Thiên Đạo là thiên lý. Kẻ nào cố gắng thay đổi, sẽ tự diệt vong... hoặc trở thành kẻ phản bội trong mắt đồng loại." Mỗi lời nói đều như những mũi kim độc, đâm thẳng vào tâm trí, cố gắng bẻ cong niềm tin, gieo rắc sự chia rẽ. Đây chính là chiến thuật mới của Thiên Đạo: không đánh bại kẻ địch, mà biến kẻ địch thành kẻ thù của chính đồng loại.
Trận Pháp Lão Tổ dùng linh lực mạnh mẽ để ổn định Thiên Địa Quy Tắc Kính, cố gắng nhìn rõ hơn âm mưu này. Ông lật nhanh Linh Hồn Phán Thư, ánh mắt lướt qua những dòng chữ, tìm kiếm những tiền lệ, những giải pháp. Ông biết rằng đây không phải là một cuộc chiến sức mạnh, mà là một cuộc chiến của niềm tin và nhận thức. Nếu Thiên Đạo thành công trong việc làm vẩn đục nguồn nước, thì dù lời nói của họ có đúng đến đâu, cũng sẽ bị coi là tà thuyết, là sự phản bội. Ông cảm nhận được áp lực vô hình từ Thiên Đạo đang tăng lên, không phải là áp lực vật lý, mà là áp lực lên tâm trí, lên ý chí. Sự im lặng trong căn phòng giờ đây không còn là sự yên tĩnh, mà là sự im lặng đáng sợ của một cuộc chiến ngầm, nơi chiến trường là tâm trí của vạn chúng sinh. Mùi kim loại từ các pháp khí trong phòng dường như cũng trở nên gay gắt hơn, như báo hiệu một cuộc xung đột khốc liệt sắp sửa bùng nổ.
***
Trong Hắc Ám Sâm Lâm, sương mù vẫn còn dày đặc, phủ một lớp màn trắng xóa lên những cây cổ thụ mục nát, khiến cảnh vật càng trở nên u ám và bí ẩn. Không khí ẩm lạnh len lỏi vào tận xương tủy, mang theo một dự cảm không lành. Trận Pháp Lão Tổ, sau khi hoàn thành việc điều tra thiên cơ, đã quay trở lại mật thất. Khuôn mặt ông hiện rõ sự lo lắng, những nếp nhăn trên trán càng sâu hơn, ánh mắt không còn vẻ điềm tĩnh như trước. Ông bước vào, không khí trong mật thất vốn đã căng thẳng giờ đây càng trở nên nặng nề hơn. Tiếng gió hú bên ngoài dường như cũng mạnh mẽ hơn, mang theo một dự cảm về giông bão.
Ma Tôn Huyết Hải, Lâm Tinh Nguyệt và Bàng Hổ cùng các tu sĩ cốt cán khác đều nhìn về phía ông, chờ đợi tin tức. Họ cảm nhận được sự thay đổi trong thần thái của Lão Tổ, biết rằng có điều gì đó không ổn.
Trận Pháp Lão Tổ khẽ thở dài, giọng nói trầm lắng nhưng đầy sức nặng: "Thiên Đạo không tấn công trực diện. Nó sẽ làm vẩn đục nguồn nước, khiến người ta tự quay lưng lại với chân lý của chúng ta. Nó sẽ gieo rắc hoài nghi, khiến mọi nỗ lực của chúng ta trở thành trò cười, hoặc tệ hơn, trở thành tà đạo trong mắt thế nhân." Ông miêu tả lại hình ảnh Zǐ Wēi Xiān Jūn trong Thiên Địa Quy Tắc Kính, kể về nghi thức thao túng nhận thức mà hắn đang thực hiện, cách Thiên Đạo không dùng sức mạnh mà dùng sự biến chất của tâm trí để chống lại họ.
Những lời của Trận Pháp Lão Tổ như một gáo nước lạnh dội vào ngọn lửa quyết tâm vừa được nhen nhóm. Âm mưu của Thiên Đạo tinh vi đến mức có thể biến những người ủng hộ thành kẻ thù, gieo rắc hỗn loạn từ bên trong, khiến cho lời nói của họ trở nên vô nghĩa. Vài tu sĩ tiên phong bắt đầu hoài nghi, lo sợ. Ánh mắt họ dao động, nhìn nhau đầy bất an. Nỗi sợ hãi về hậu quả của việc chống lại Thiên Đạo lại trỗi dậy, sự ngờ vực liệu họ có đang đi đúng đường khi đối mặt với sự thao túng tinh vi của nó. Tiếng thì thầm lo lắng bắt đầu vang lên trong mật thất, hòa lẫn với tiếng côn trùng kêu vo ve khó chịu từ bên ngoài.
Ma Tôn Huyết Hải, sau một thoáng suy tư, ánh mắt hắn lóe lên tà khí nhưng lại đầy chính nghĩa, kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết gánh nặng của một thủ lĩnh, sự giằng xé giữa việc bảo vệ đồng đội khỏi âm mưu của Thiên Đạo và quyết tâm phơi bày chân lý. Nhưng hắn cũng biết, con đường này không thể lùi bước. "Dù nó có biến cả trời đất thành bùn nhơ, chúng ta vẫn phải gột rửa. Công bố vẫn sẽ diễn ra." Giọng hắn gằn từng chữ, đầy uy lực, xua tan đi những tiếng thì thầm lo lắng. "Nhưng chúng ta cần một lá chắn... một minh chứng không thể chối cãi."
Lâm Tinh Nguyệt, dù trong lòng cũng có chút lo âu, nhưng vẫn giữ vững niềm tin. Nàng nhìn Ma Tôn Huyết Hải, hỏi với giọng trong trẻo nhưng đầy kiên quyết: "Minh chứng gì, Ma Tôn? Chúng ta còn có thể làm gì?"
Ma Tôn Huyết Hải chậm rãi quay người, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt, từ những tu sĩ già nua đến những người trẻ tuổi, từ Bàng Hổ vững chãi đến Lâm Tinh Nguyệt kiên cường. Hắn biết cái giá phải trả sẽ rất lớn, nhưng đây là con đường duy nhất để chống lại sự thao túng của Thiên Đạo. "Một sự thật còn lớn hơn cả lời nói... một sự hy sinh."
Lời nói của Ma Tôn Huyết Hải như một tia sét đánh xuống, khiến tất cả chìm vào im lặng. Một sự hy sinh. Ai sẽ là người phải hy sinh? Hy sinh vì điều gì? Câu hỏi ấy lởn vởn trong tâm trí mỗi người, mang theo một nỗi đau thấu tận tâm can.
Trận Pháp Lão Tổ khẽ nhắm mắt, như đang chấp nhận một số phận đã định. "Vậy thì, chúng ta cần thay đổi kế hoạch. Nhanh chóng. Trước khi bình minh hoàn toàn ló rạng." Ông biết rằng "lá chắn" hay "sự thật lớn hơn" mà Ma Tôn Huyết Hải nhắc đến có thể là một loại minh chứng không thể chối cãi hoặc một hành động hy sinh bi tráng sẽ định hình Đại Chiến Ma Tôn Huyết Hải. Các 'lỗ hổng' trong hệ thống của Thiên Đạo mà ông đã phát hiện và khai thác sẽ là bài học quý giá cho Tống Vấn Thiên ở tương lai, nhưng ở hiện tại, cái giá phải trả cho việc công bố 'Con đường Độc Lập' sẽ rất lớn, báo hiệu sự khởi đầu của Đại Chiến Ma Tôn Huyết Hải và những mất mát khủng khiếp.
Ma Tôn Huyết Hải không nói thêm. Hắn đứng dậy, ánh mắt quét qua từng người, ra lệnh điều chỉnh kế hoạch khẩn cấp. Mùi đất ẩm mốc, mùi lưu huỳnh và tà khí trong mật thất càng trở nên nồng nặc, như báo hiệu một cuộc chiến không khoan nhượng. Các tu sĩ tiên phong, dù lo sợ, nhưng vẫn cúi đầu tuân lệnh. Họ biết rằng đây không phải là lúc để lùi bước. Họ bắt tay vào việc chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, cho một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng ý chí, bằng niềm tin.
Bên ngoài, sương mù bắt đầu tan dần, những vệt sáng đầu tiên của bình minh len lỏi qua tán cây. Nhưng không phải là một bình minh trong trẻo, mà là một ánh bình minh đỏ máu, như dự báo về một ngày nhuốm máu, một sự kiện lịch sử bi tráng sắp sửa diễn ra, nơi những người tiên phong sẽ dùng chính sinh mệnh và niềm tin của mình để chứng minh rằng Thiên Đạo không phải là chân lý duy nhất.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.