Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 412: Huyết Thư Dao: Tuyên Cáo Thiên Nguyên
Sương mù tan dần, không phải bởi những tia nắng ban mai dịu dàng mà bởi một luồng khí lạnh thấu xương lan tỏa từ mật thất, nơi những ý chí kiên cường đang va chạm với nỗi sợ hãi nguyên thủy. Ma Tôn Huyết Hải, sau những lời tuyên bố nặng tựa ngàn cân về “một sự hy sinh”, đã đứng dậy. Bóng hắn đổ dài trên nền đất ẩm mục, uy nghi và cô độc. Ánh mắt hắn, vốn dĩ đã mang theo tà khí của Huyết Hải, giờ đây còn ẩn chứa một sự quyết đoán đến tàn nhẫn, một quyết tâm không gì lay chuyển được. Hắn không nói thêm, chỉ dùng ánh mắt quét qua từng khuôn mặt, những người đã chọn tin tưởng, đã chọn đi theo con đường đầy chông gai này. Từng cái gật đầu chậm rãi, từng cái nghiến răng cam chịu, từng ánh mắt kiên định đáp lại ánh nhìn của Ma Tôn. Họ biết, đây là khoảnh khắc sinh tử, là điểm tựa để tương lai có thể thay đổi, hoặc vĩnh viễn chìm vào bóng tối vô tận của Thiên Đạo.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi trước khi bình minh hoàn toàn ló rạng, kế hoạch được điều chỉnh một cách chóng vánh. Không khí trong mật thất đặc quánh mùi đất ẩm, mùi lưu huỳnh nồng nặc của ma pháp, và một thứ mùi tanh nhẹ của máu, như báo hiệu một cuộc chiến không khoan nhượng, không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng ý chí, bằng niềm tin. Các tu sĩ tiên phong, dù lo sợ, nhưng vẫn cúi đầu tuân lệnh. Họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiến lên, đặt cược tất cả vào ván bài sinh tử này. Bên ngoài, những vệt sáng đầu tiên của bình minh len lỏi qua tán cây cổ thụ, nhuộm đỏ không gian. Đó không phải là một bình minh trong trẻo, mà là một ánh bình minh đỏ máu, báo hiệu một ngày nhuốm máu, một sự kiện lịch sử bi tráng sắp sửa diễn ra, nơi những người tiên phong sẽ dùng chính sinh mệnh và niềm tin của mình để chứng minh rằng Thiên Đạo không phải là chân lý duy nhất.
***
Vọng Tiên Đài, sừng sững giữa bình nguyên mênh mông, đón nhận những tia nắng đầu tiên của một ngày mới. Đài tế bằng đá nguyên khối, cổ kính và uy nghiêm, chạm khắc vô số phù văn cổ xưa và những hình ảnh các vị tiên nhân đang bay lượn, mang một vẻ đẹp thần thánh, thanh khiết. Trung tâm đài, một viên ngọc phát sáng khổng lồ được đặt trên một pháp trận phức tạp, lấp lánh thứ ánh sáng huyền ảo, như trái tim đang đập của cả một nền văn minh. Không có mái che, hoàn toàn lộ thiên, Vọng Tiên Đài như một cầu nối giữa trần gian và cõi trời, nơi linh khí cực kỳ tinh khiết và dồi dào, khiến mỗi hơi thở đều như gột rửa tâm hồn.
Bình minh, bầu trời trong xanh đến lạ lùng, như một tấm lụa trải rộng vô tận. Nắng vàng ươm chảy tràn xuống, ôm ấp lấy đài tế, tạo cảm giác được thanh tẩy, được ban phước. Nhưng dưới vẻ đẹp thánh thiện ấy, một sự áp lực vô hình đang đè nặng lên hàng vạn tu sĩ Thiên Nguyên Giới tề tựu bên dưới. Họ đến đây với đủ loại tâm trạng: tò mò, hồi hộp, hoài nghi, và cả sự sợ hãi. Tiếng gió lùa vi vút qua những khe đá, mang theo một sự im lặng gần như tuyệt đối, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng sấm vọng từ xa, hay một âm thanh mơ hồ như không gian đang vỡ vụn – những dấu hiệu của lôi kiếp hoặc biến động của Thiên Đạo. Mùi không khí trong lành hòa quyện với mùi đá cổ và một chút mùi ozone đặc trưng sau những trận lôi kiếp, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác kỳ lạ, báo hiệu một sự kiện trọng đại sắp diễn ra.
Trên đỉnh Vọng Tiên Đài, Ma Tôn Huyết Hải đứng sừng sững, thân hình hắn như một ngọn núi đá, bất khuất và đầy đe dọa. Ánh mắt hắn kiên định, quét qua biển người đang xôn xao bên dưới. Dù mang danh Ma Tôn, nhưng lúc này, sự bi tráng và nỗi phẫn nộ thầm kín trước sự thao túng của Thiên Đạo đã che lấp đi vẻ tàn nhẫn thường thấy. Tay hắn giơ cao một cuộn Huyết Thư Dao, một vật phẩm kỳ dị được làm từ da của một linh thú thượng cổ, thấm đẫm huyết khí nhưng lại toát ra một thứ ánh sáng đỏ thẫm kỳ lạ, như lời thề được khắc bằng máu và nước mắt. Bên cạnh hắn, Trận Pháp Lão Tổ với vẻ ngoài uyên bác, trầm tĩnh, nhưng ánh mắt ẩn chứa nỗi lo lắng sâu sắc. Ông thầm cầu nguyện, cho một tia hy vọng mong manh có thể xuyên thủng màn sương mù của Thiên Đạo. Lâm Tinh Nguyệt, với dáng người nhỏ nhắn, đáng yêu, đôi mắt to tròn lấp lánh như tinh tú, mái tóc xanh lá cây nhạt điểm xuyết những bông hoa nhỏ tự nhiên, đứng cạnh Bàng Hổ cường tráng. Nàng không còn vẻ tinh nghịch thường thấy, thay vào đó là sự kiên cường và sẵn sàng hy sinh. Bàng Hổ, thân hình vạm vỡ như ngọn tháp, ánh mắt trung thực và thiện lương, nắm chặt nắm đấm, sẵn sàng chiến đấu. Các tu sĩ tiên phong khác, từ những tán tu cô độc đến các tông môn nhỏ, tất cả đều mang vẻ kiên nghị và bất khuất, xếp thành hàng phía sau Ma Tôn Huyết Hải, như những chiến binh biết rõ mình đang đứng trước bờ vực sinh tử.
Ma Tôn Huyết Hải hít sâu một hơi, linh khí trong không gian như bị hút vào cơ thể hắn, khiến hắn càng trở nên hùng vĩ. Giọng hắn vang vọng, không quá lớn nhưng mang một sức mạnh xuyên thấu, như tiếng chuông từ cổ mộ vọng về, vang dội khắp Vọng Tiên Đài và lan tỏa ra xa, đến tận tai từng tu sĩ đang nín thở lắng nghe.
“Hỡi các đạo hữu của Thiên Nguyên Giới! Hỡi những linh hồn đã từng khao khát tự do, đã từng mơ ước đến sự bất tử chân chính!” Ma Tôn Huyết Hải bắt đầu, lời lẽ của hắn không hoa mỹ, nhưng chất chứa nỗi phẫn uất đã kìm nén bao đời. “Chúng ta đã bị lừa dối! Bị lừa dối từ ngàn xưa, từ khi ý thức đầu tiên về tu luyện được nhen nhóm trong Thiên Nguyên Giới này!”
Tiếng xôn xao, bàn tán bắt đầu nổi lên trong đám đông. Một số tu sĩ tỏ vẻ nghi ngờ, một số khác lại kinh ngạc. Họ chưa từng nghe ai dám công khai tuyên bố điều này.
“Thiên Đạo không phải là chân lý!” Hắn tiếp tục, giọng nói gằn từng chữ, như muốn khắc sâu vào tâm trí mỗi người. “Nó là một nhà tù vô hình! Một nhà tù được giăng mắc bằng những quy tắc, những giới hạn mà chúng ta lầm tưởng là con đường duy nhất để trường sinh, để đạt đến đỉnh cao!”
Trận Pháp Lão Tổ khẽ gật đầu, ánh mắt đầy suy tư. Ông biết, những lời này là sự thật trần trụi, là bản chất mà ông đã cố gắng phơi bày bấy lâu nay. Ông nhìn về phía đám đông, thấy sự hoang mang đang lan rộng. Đã đến lúc phải lên tiếng hỗ trợ.
“Chúng ta không chống lại thiên nhiên, không chống lại quy luật vận hành của vũ trụ!” Trận Pháp Lão Tổ lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng cũng không kém phần mạnh mẽ, bổ sung cho những lời của Ma Tôn Huyết Hải. “Chúng ta chống lại sự thao túng của ý chí tối thượng! Một ý chí đã định đoạt số phận của vạn vật, đã biến chúng ta thành những quân cờ trong trò chơi của nó!”
Lời của Trận Pháp Lão Tổ như một tia sét đánh xuống. Ý chí tối thượng? Đó là ai? Hay là Thiên Đạo? Sự nghi ngờ, sự sợ hãi bắt đầu len lỏi vào tâm trí quần chúng. Một số tu sĩ bắt đầu lùi lại, e ngại sự phẫn nộ của Thiên Đạo. Nhưng một số khác lại tỏ ra tò mò hơn, ánh mắt họ lóe lên tia suy nghĩ, như thể những lời này đã chạm đến một điều gì đó sâu thẳm trong họ mà họ chưa từng dám đối mặt.
Ma Tôn Huyết Hải giơ cao Huyết Thư Dao, ánh sáng đỏ thẫm từ nó bỗng chốc bùng lên mãnh liệt, như một ngọn lửa đang thiêu đốt màn sương mù của sự lừa dối. “Huyết Thư Dao này, được viết bằng máu của những kẻ đã ngã xuống, những kẻ đã dám nghi vấn, đã dám phản kháng! Nó là minh chứng cho một chân lý khắc nghiệt: những tu sĩ chết trong các bước đột phá không phải vì kém cỏi, mà vì họ đã tiến quá xa, đã chạm đến ngưỡng mà Thiên Đạo không cho phép!”
Những lời này, vốn dĩ là điều cấm kỵ, là một sự báng bổ không thể tha thứ, nay lại được công khai tuyên bố. Quần chúng tu sĩ bùng lên những tiếng xôn xao lớn hơn, những lời bàn tán, thắc mắc, hoài nghi lẫn bất ngờ. “Thật sao? Lời hắn nói có căn cứ không?” “Chẳng lẽ những thiên tài yểu mệnh kia… là do Thiên Đạo?” “Nhưng… tại sao lại như vậy?” Câu hỏi “tại sao” bắt đầu được nhen nhóm trong tâm trí họ, như những hạt giống đầu tiên của sự phản kháng.
Ma Tôn Huyết Hải nhìn thẳng vào đám đông, ánh mắt hắn như muốn xuyên thấu từng linh hồn. “Thiên Đạo không muốn chúng ta thành tiên! Nó chỉ muốn chúng ta mãi mãi là những sinh linh nhỏ bé, sống trong cái lồng mà nó đã tạo ra! Được phép thắng, không có nghĩa là thắng thật sự! Chúng ta tưởng mình đang nghịch thiên cải mệnh, nhưng thực chất, chỉ là đang nhảy múa theo điệu nhạc của nó!”
Lời nói của hắn dường như chạm đến một sợi dây nhạy cảm trong tâm hồn của vô số tu sĩ. Nhiều người từng có những người thân, bằng hữu tài năng nhưng yểu mệnh. Họ từng đau đớn, từng tiếc nuối, nhưng chưa bao giờ dám nghi ngờ Thiên Đạo. Giờ đây, một hạt giống của sự hoài nghi đã được gieo.
Lâm Tinh Nguyệt, đôi mắt to tròn lấp lánh, nhìn về phía Ma Tôn Huyết Hải. Nàng tin vào những lời hắn nói, bởi vì nàng đã cảm nhận được sự tinh tế và bất công trong quy luật của Thiên Đạo từ lâu. Nàng muốn thấy một con đường mà hoa cỏ có thể tự do phát triển, mà sinh linh không bị giới hạn bởi một ý chí tối thượng.
Ma Tôn Huyết Hải giơ cao Huyết Thư Dao một lần nữa, ánh sáng đỏ thẫm từ nó rọi lên khuôn mặt hắn, khiến hắn trông càng thêm bi tráng. “Hôm nay, tại Vọng Tiên Đài này, chúng ta tuyên bố con đường của riêng mình! Con đường Độc Lập! Nơi mỗi linh hồn có quyền tự do lựa chọn, tự do tu luyện, tự do định đoạt số phận của mình, không cần sự ban phước hay công nhận của bất kỳ ai, kể cả Thiên Đạo! Con đường này, ta tự mình mở ra, và ta tin, sẽ có người đi cùng ta!” Hắn gằn giọng, lời tuyên cáo vang vọng khắp không gian, như một lời nguyền rủa Thiên Đạo, nhưng cũng là một lời thề son sắt với vạn vật.
Lời tuyên cáo của Ma Tôn Huyết Hải vừa dứt, một luồng khí thế hùng tráng bùng nổ từ phía những tu sĩ tiên phong. Bàng Hổ gầm lên một tiếng, giơ cao nắm đấm, khí thế dũng mãnh lan tỏa. "Vì Tự Do! Vì Con Đường Độc Lập!" Các tu sĩ tiên phong khác cũng đồng loạt hô vang, dù giọng nói của họ còn run rẩy, nhưng đã chứa đựng sự quyết tâm không lùi bước. Hạt giống đã được gieo, và dù cho bao nhiêu bão tố, nó đã bắt đầu nảy mầm.
***
Đúng lúc lời tuyên cáo của Ma Tôn Huyết Hải đạt đến cao trào, khi những tiếng hô hào "Tự Do! Độc Lập!" còn đang vang vọng khắp Vọng Tiên Đài, một luồng ánh sáng chói lọi bỗng nhiên xé toạc bầu trời trong xanh. Ánh sáng này không phải là bình minh rực rỡ, mà là một thứ quang mang lạnh lẽo, mang theo uy áp đến nghẹt thở, khiến tất cả các tu sĩ đều cảm thấy rùng mình. Không khí từ trong lành bỗng trở nên nặng nề, như thể hàng ngàn ngọn núi vô hình đang đè nén.
Từ trung tâm luồng sáng đó, một bóng người chậm rãi hạ xuống. Hắn vận y phục trắng tinh, tựa như tuyết không vương bụi trần, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng và vô cảm như băng. Khuôn mặt hắn đẹp đẽ một cách hoàn hảo, không tì vết, nhưng lại không có chút cảm xúc nào, như một pho tượng được tạc từ ngọc. Đây chính là Zǐ Wēi Xiān Jūn, đại diện của Thiên Đạo, được hộ tống bởi hàng trăm tu sĩ trung thành, tất cả đều mang khí tức mạnh mẽ, ánh mắt kiên định như những người bảo vệ trật tự. Sự xuất hiện của hắn khiến Vọng Tiên Đài vốn đang xôn xao bỗng chìm vào một sự im lặng chết chóc. Quần chúng tu sĩ ngước nhìn, vừa kinh sợ vừa ngưỡng mộ, bởi vì Zǐ Wēi Xiān Jūn là một tồn tại gần như thần thánh trong tâm trí của họ, là hiện thân của Thiên Đạo.
Zǐ Wēi Xiān Jūn không vội vàng tấn công. Hắn chỉ đứng lơ lửng giữa không trung, ánh mắt cao ngạo quét qua Ma Tôn Huyết Hải và các tu sĩ tiên phong. Giọng hắn vang vọng, không cần dùng linh lực quá lớn, nhưng lại có sức mạnh xuyên thẳng vào tâm trí, mang theo sự lạnh lùng và uy quyền tuyệt đối của kẻ đại diện cho chân lý tối cao.
“Kẻ nghịch thiên tà ma!” Zǐ Wēi Xiān Jūn cất lời, âm thanh của hắn như tiếng chuông ngân từ cõi hư vô, đầy trang nghiêm nhưng lại thấu xương. “Dám mạo phạm thiên uy, gieo rắc tà thuyết làm lung lay căn cơ của Thiên Nguyên Giới! Ngươi, Ma Tôn Huyết Hải, và những kẻ mê muội đi theo ngươi, sẽ phải chịu sự trừng phạt nặng nề nhất của Thiên Đạo!”
Những lời buộc tội vang dội, khiến nhiều tu sĩ trong đám đông bất giác lùi lại. Họ đã quen với việc tôn thờ Thiên Đạo, quen với trật tự đã được thiết lập từ ngàn xưa. Lời nói của Zǐ Wēi Xiān Jūn đã chạm đến nỗi sợ hãi cố hữu trong tâm trí họ.
“Thiên Đạo là nguồn gốc của vạn vật, là chân lý duy nhất mà chúng ta phải noi theo!” Zǐ Wēi Xiān Jūn tiếp tục, giọng hắn vang vọng như lời kinh cầu. “Kẻ nào dám nghi ngờ, kẻ nào dám phản kháng, tất sẽ bị Thiên Đạo giáng phạt, hồn phi phách tán, vĩnh viễn không được siêu sinh! Các ngươi có dám tự mình đối mặt với thiên kiếp khủng khiếp, với sự hủy diệt mà Thiên Đạo sẽ mang đến cho những kẻ lạc lối sao?”
Cùng lúc đó, một luồng năng lượng vô hình, tinh vi đến mức khó nhận ra, từ trên cao lặng lẽ giáng xuống, bao phủ toàn bộ khu vực Vọng Tiên Đài. Đây không phải là một đòn tấn công trực diện, mà là một sự “nhiễu loạn” cực kỳ tinh xảo, một sự “hiệu chỉnh” nhận thức do chính Thiên Đạo trực tiếp ban bố. Lời nói của Ma Tôn Huyết Hải, vốn đã vang vọng và đầy sức thuyết phục, bỗng nhiên bị bóp méo trong tai của quần chúng tu sĩ. Những từ ngữ như “tự do”, “độc lập” bỗng trở thành “hỗn loạn”, “diệt vong”. “Chân lý” biến thành “tà đạo”. “Phản kháng Thiên Đạo” trở thành “hủy diệt Thiên Nguyên Giới”.
Trong phút chốc, sự hoang mang trong đám đông biến thành nỗi sợ hãi kinh hoàng. “Lời hắn nói có thật không? Sao ta lại thấy đầu óc choáng váng thế này?” Một tu sĩ thì thầm, ôm lấy đầu. “Huyết Thư Dao… đúng là tà khí! Ta cảm thấy một sự thôi thúc hủy diệt từ nó!” Một người khác hoảng loạn kêu lên. “Hắn muốn hủy diệt chúng ta! Hắn muốn kéo chúng ta vào vòng xoáy thiên kiếp!”
Mây đen bắt đầu kéo đến, che khuất ánh nắng ban mai, khiến không khí càng thêm nặng nề và u ám. Gió rít lên từng hồi, mang theo một cảm giác lành lạnh, như lưỡi dao vô hình đang cứa vào da thịt. Ánh sáng từ Huyết Thư Dao trong tay Ma Tôn Huyết Hải, vốn dĩ đỏ thẫm và hùng tráng, giờ đây dưới sự nhiễu loạn của Thiên Đạo, lại trở nên ghê rợn, như ánh máu tươi, khiến nhiều người kinh hãi lùi xa.
Ma Tôn Huyết Hải đứng đó, ánh mắt hắn sắc bén, cố gắng nhìn xuyên qua màn sương mù tinh thần đang bao phủ đám đông. Hắn cảm nhận được sự biến chất trong ánh mắt của họ, sự sợ hãi thay thế cho sự hoài nghi ban đầu. Hắn biết, đây chính là âm mưu mà Trận Pháp Lão Tổ đã cảnh báo. Thiên Đạo không cần dùng đến vũ lực, nó chỉ cần bóp méo sự thật, thao túng tâm trí, biến chính những người muốn được giải thoát thành kẻ thù của chính mình. Sự tức giận bùng lên trong lòng hắn, một nỗi phẫn nộ không thể kìm nén trước sự tinh vi và tàn nhẫn của Thiên Đạo.
Trận Pháp Lão Tổ khẽ lắc đầu, ánh mắt ông lộ rõ sự bất lực và xót xa. Thiên Địa Quy Tắc Kính trong tay ông khẽ rung lên, hiển thị những luồng sóng năng lượng phức tạp đang xâm nhập vào tâm trí quần chúng. Ông đã dự đoán được điều này, nhưng khi đối mặt trực tiếp, sự tinh vi của Thiên Đạo vẫn khiến ông phải kinh ngạc. Nó không chỉ đơn thuần là gieo rắc hoài nghi, mà còn là một sự tẩy não hàng loạt, một cuộc chiến tranh tâm lý quy mô lớn.
Lâm Tinh Nguyệt, với đôi mắt to tròn, nhìn đám đông đang hoảng loạn, lòng nàng trĩu nặng. Nàng cảm thấy một sự đau đớn khi thấy niềm tin và hy vọng vừa được nhen nhóm lại bị dập tắt một cách tàn nhẫn. "Họ... họ không hiểu Ma Tôn nói gì..." Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo của nàng giờ đây đầy bi thương.
Bàng Hổ gầm lên một tiếng giận dữ, hắn muốn xông lên giải thích, nhưng Ma Tôn Huyết Hải đã ngăn lại bằng một cái khoát tay. Hắn biết, lời nói lúc này là vô nghĩa. Khi Thiên Đạo đã quyết định bóp méo chân lý, thì mọi lời giải thích đều sẽ trở thành sự nguỵ biện.
Zǐ Wēi Xiān Jūn nhìn thấy sự hoảng loạn trong đám đông, một nụ cười lạnh lùng khẽ xuất hiện trên đôi môi hắn, nhưng lại nhanh chóng biến mất. Hắn không có cảm xúc cá nhân, hắn chỉ là một công cụ hoàn hảo của Thiên Đạo, thực hiện mệnh lệnh để duy trì “trật tự”. Với hắn, Ma Tôn Huyết Hải chỉ là một “virus” cần bị tiêu diệt, một sai lầm trong hệ thống cần phải được “hiệu chỉnh”. Hắn giơ tay lên, một luồng sáng trắng ngưng tụ trong lòng bàn tay, như dấu hiệu của sự phán xét tối cao. "Những kẻ chống đối Thiên Đạo, hãy cúi đầu nhận tội, hoặc chuẩn bị đón nhận hình phạt của vạn kiếp bất phục!"
Lời nói của Zǐ Wēi Xiān Jūn như giọt nước tràn ly, đẩy sự hoảng loạn của đám đông đến đỉnh điểm. Một số tu sĩ bị mê hoặc bởi lời lẽ của hắn, hoặc đơn giản là quá sợ hãi sự trừng phạt của Thiên Đạo, đã bắt đầu rút vũ khí, chĩa về phía Ma Tôn Huyết Hải và Liên Minh Tự Do sơ khai. Cuộc chiến không mong muốn, không phải với kẻ thù rõ ràng, mà với chính những người họ muốn thức tỉnh, đã cận kề.
***
Trong khoảnh khắc Zǐ Wēi Xiān Jūn hạ lệnh, Vọng Tiên Đài từ một nơi thánh địa bỗng chốc biến thành một chiến trường hỗn loạn. Tiếng la hét, tiếng vũ khí va chạm, tiếng hô hào và cả tiếng sấm sét rền vang từ xa hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng bi tráng của sự sống và cái chết. Mây đen đã hoàn toàn bao phủ bầu trời, che khuất mặt trời, khiến không gian chìm vào một thứ ánh sáng mờ ảo, nhuốm màu đỏ từ những đòn tấn công bùng nổ. Gió lớn rít gào, mang theo mùi máu tươi, mùi ozone nồng nặc từ các phép thuật đang được thi triển, cùng với một thứ mùi sợ hãi khó tả.
Những tu sĩ bị Thiên Đạo thao túng hoặc trung thành mù quáng đã bắt đầu tấn công Liên Minh Tự Do sơ khai. Họ xông lên như những con thiêu thân, ánh mắt mờ mịt bởi sự sợ hãi và niềm tin giả tạo đã bị gieo rắc. Những lá cờ của Liên Minh Tự Do sơ khai, với biểu tượng ngọn lửa tự do đang bùng cháy trên nền đen, nhanh chóng bị xé rách, giẫm đạp dưới chân những kẻ cuồng loạn.
Ma Tôn Huyết Hải đứng đó, thân thể hắn hứng chịu những đòn tấn công đầu tiên. Một luồng kiếm khí sắc bén xé rách y phục hắn, để lại một vết thương sâu trên vai. Máu đỏ thẫm chảy dài, nhưng hắn không lùi bước. Ánh mắt hắn lóe lên sự đau đớn, không phải vì vết thương thể xác, mà vì nhìn thấy những người mà hắn muốn cứu rỗi lại đang quay lưng, tấn công chính mình. Hắn biết, đây chính là "cái giá" mà Trận Pháp Lão Tổ đã dự đoán, cái giá của máu và nước mắt để gieo hạt giống tự do.
“Dù vạn kiếp bất phục, dù Thiên Đạo có bóp méo, chân lý này sẽ trường tồn! Tự do… là cái giá của máu!” Ma Tôn Huyết Hải gầm lên, giọng hắn khản đặc nhưng vẫn vang vọng, cố gắng xuyên qua tiếng ồn ào hỗn loạn. Lời nói này, chỉ một số ít người tỉnh táo còn sót lại trong Liên Minh, hoặc những tu sĩ quần chúng đang đứng ngoài cuộc chiến với ánh mắt giằng xé, mới có thể nghe rõ. Còn lại, phần lớn đám đông vẫn bị sự nhiễu loạn của Thiên Đạo che mờ lý trí, chỉ nghe thấy những tiếng gào thét tà ác, những lời nguyền rủa hủy diệt từ miệng Ma Tôn Huyết Hải.
Trận Pháp Lão Tổ, tay cầm Thiên Địa Quy Tắc Kính, cố gắng thiết lập một trận pháp phòng ngự. Linh lực của ông bùng nổ, tạo ra một hàng rào ánh sáng bao bọc lấy những người tiên phong. Trận pháp của ông không chỉ để phòng thủ vật lý, mà còn là một nỗ lực tuyệt vọng để chống lại sự nhiễu loạn tinh thần của Thiên Đạo, cố gắng thanh lọc tâm trí cho những người xung quanh. Nhưng sức mạnh của Thiên Đạo là quá lớn, trận pháp của ông chỉ có thể tạm thời làm chậm lại sự lây lan của nỗi sợ hãi và sự cuồng loạn. Ông biết, những gì đang diễn ra hôm nay sẽ là bài học đắt giá cho Tống Vấn Thiên ở tương lai, về sự tinh vi của Thiên Đạo trong việc thao túng không chỉ sức mạnh mà cả tư tưởng và niềm tin.
Lâm Tinh Nguyệt, với vẻ ngoài nhỏ nhắn, lại chiến đấu một cách kiên cường đến kinh ngạc. Nàng triệu hồi những dây leo gai góc từ đất mẹ, tạo thành một hàng rào phòng ngự, bảo vệ những tu sĩ tiên phong khác. Mái tóc xanh lá của nàng tung bay trong gió, ánh mắt lấp lánh sự quyết tâm và cả nỗi buồn sâu sắc. “Tiến lên! Vì tự do!” Nàng hô vang, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức mạnh, cố gắng khơi dậy ý chí chiến đấu trong những người đồng đội đang dao động.
Bàng Hổ, thân hình vạm vỡ của hắn như một bức tường thành kiên cố. Hắn vung vẩy thanh búa nặng trịch, chặn đứng những đòn tấn công tới tấp. Máu từ vết thương trên trán hắn chảy xuống, nhưng hắn không hề lùi bước. “Chúng ta sẽ không lùi bước!” Hắn gầm lên, giọng nói ồm ồm, đầy dứt khoát, như một lời thề sống chết. Hắn chiến đấu không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng cả sự trung thành và niềm tin sắt đá vào Ma Tôn Huyết Hải, vào Con đường Độc Lập.
Từng tu sĩ tiên phong ngã xuống. Một lão già với mái tóc bạc phơ, vốn là một tán tu ẩn dật, gục ngã dưới lưỡi kiếm của một kẻ cuồng loạn, ánh mắt ông vẫn còn trừng trừng nhìn về phía Ma Tôn Huyết Hải, như muốn nói rằng mình không hối hận. Một nữ tu trẻ tuổi, với nụ cười hiền hậu, bị một luồng hỏa diễm thiêu cháy, nhưng trước khi nhắm mắt, nàng vẫn cố gắng giơ tay, hướng về phía ngọn cờ của Liên Minh, như muốn giữ lấy chút hy vọng cuối cùng. Mỗi sự hy sinh là một nhát dao cứa vào lòng Ma Tôn Huyết Hải, khắc sâu thêm nỗi đau và sự bi tráng của kẻ mở đường.
Zǐ Wēi Xiān Jūn đứng trên cao, lạnh lùng quan sát cuộc hỗn chiến. Hắn không trực tiếp tham gia, chỉ thỉnh thoảng điều khiển những tu sĩ trung thành của mình, hoặc ban bố thêm những luồng nhiễu loạn tinh thần, đảm bảo rằng sự hỗn loạn và sợ hãi sẽ được duy trì. Đối với hắn, đây không phải là một cuộc chiến, mà là một màn trình diễn để khẳng định quyền uy của Thiên Đạo, để dập tắt mầm mống phản kháng ngay từ trong trứng nước. Hắn tin tưởng tuyệt đối rằng Ma Tôn Huyết Hải và Con đường Độc Lập sẽ bị chôn vùi trong lịch sử, trở thành một vết nhơ bị lãng quên.
Tuy nhiên, giữa sự hỗn loạn và máu đổ, hạt giống của Con đường Độc Lập đã được gieo. Một số tu sĩ quần chúng, dù sợ hãi, vẫn không thể hoàn toàn tin vào những lời buộc tội của Zǐ Wēi Xiān Jūn. Họ đã chứng kiến ánh mắt kiên định của Ma Tôn Huyết Hải, đã cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của hắn trước khi nó bị bóp méo. Họ nhìn thấy sự hy sinh bi tráng của những người tiên phong, những người sẵn sàng đánh đổi tính mạng vì một lý tưởng nào đó. Sự kiện này, dù bị xuyên tạc và bôi nhọ, sẽ được ghi nhớ trong lịch sử Thiên Nguyên Giới như một cuộc “Đại Chiến Ma Tôn Huyết Hải”, nhưng hạt giống của “Con đường Độc Lập” đã được gieo và sẽ nảy mầm sau này, âm thầm đợi chờ một ngày được Tống Vấn Thiên tưới tắm và phát triển thành cây đại thụ.
Trong tiếng gào thét của Ma Tôn Huyết Hải, trong sự hy sinh của các tu sĩ tiên phong, Liên Minh Tự Do sơ khai bắt đầu rút lui có trật tự trong hỗn loạn. Họ không thể chống lại sức mạnh thao túng của Thiên Đạo, nhưng họ đã công bố được thông điệp của mình, dù nó bị bóp méo đến mức nào. Cái giá của tự do là máu và nước mắt, một chủ đề bi tráng sẽ tiếp tục trong arc của Tống Vấn Thiên, khẳng định con đường độc lập luôn đầy thử thách và hy sinh. Zǐ Wēi Xiān Jūn, kẻ đại diện cho Thiên Đạo, đã được định hình là một đối thủ khó lường, không chỉ bằng vũ lực mà còn bằng sự thao túng tâm lý và nhận thức. “Huyết Thư Dao” và “Thiên Địa Quy Tắc Kính” sẽ là những vật phẩm quan trọng trong việc truyền bá chân lý sau này của Tống Vấn Thiên.
Ma Tôn Huyết Hải quay lưng lại với Vọng Tiên Đài đang chìm trong khói lửa và hỗn loạn, thân ảnh hắn đổ dài, nhưng vẫn giữ vững sự kiên định đến cùng. Hắn biết, trận chiến này mới chỉ là khởi đầu. Ngọn lửa tự do đã được thắp lên, dù nhỏ bé và le lói đến mấy, cũng sẽ không bao giờ tắt.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.