Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 422: Chân Lý Đối Đầu: Khẳng Định Độc Lập Giữa Sấm Sét

Đêm khuya đã tàn, nhưng màn sương dày đặc vẫn không buông tha U Minh Cốc, bao phủ mọi thứ trong một tấm màn trắng đục lạnh lẽo. Gió rít lên từng hồi ma quái, mang theo hơi ẩm và mùi đất mục nồng nặc, luồn lách qua những kẽ đá, vọng vào sâu trong căn cứ bí mật của Liên Minh Tự Do. Bên trong hang động sâu thẳm, dù những vách đá đã được Trận Pháp Lão Tổ dùng trận pháp gia cố, nhưng không khí vẫn căng thẳng đến nghẹt thở. Uy áp từ Thiên Tuyển Giả Lôi Phách bên ngoài, dù bị tấm màn trận pháp làm suy yếu, vẫn như một luồng điện từ vô hình, xuyên thấu mọi phòng ngự, khiến nhiều tu sĩ Liên Minh run rẩy, mặt mũi tái mét. Những linh hồn yếu ớt hơn thậm chí còn cảm thấy linh khí trong cơ thể bị trì trệ, huyết mạch như muốn đông cứng lại. Ánh sáng từ những ngọn đèn đá mờ ảo, hắt lên những gương mặt xanh xao, phản chiếu nỗi sợ hãi chực chờ bùng nổ.

Ma Tôn Huyết Hải đứng sừng sững giữa trung tâm căn cứ, bóng dáng cao gầy in trên vách đá lởm chởm. Hắn không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát từng biểu cảm trên gương mặt các tu sĩ, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh tú, trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một lực trấn an mãnh liệt đến lạ thường. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn trong linh hồn họ, những làn sóng nghi ngờ và sợ hãi đang dâng trào, đe dọa nhấn chìm ý chí vừa mới được nhen nhóm. Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc đối đầu sức mạnh, mà còn là một trận chiến tâm lý, một phép thử khắc nghiệt nhất cho 'Dao Độc Lập' mà hắn đang gây dựng.

"Đừng sợ hãi," giọng hắn vang lên, trầm ấm và vững vàng, như một tảng đá giữa dòng thác lũ. "Sức mạnh của hắn là vay mượn, không phải của chính hắn. Thiên Đạo ban phước, cũng là Thiên Đạo trói buộc." Hắn chậm rãi nâng Thiên Địa Quy Tắc Kính lên, luồng sáng mờ ảo từ mặt gương cổ kính chiếu rọi ra ngoài, xuyên qua tầng tầng trận pháp, như một con mắt thấu thị đang phân tích nguồn gốc sức mạnh của Lôi Phách. Trong tâm trí Ma Tôn Huyết Hải, hắn thấy rõ những sợi tơ vô hình, những quy tắc tinh vi mà Thiên Đạo đã dùng để "ban phước" cho Lôi Phách, biến hắn thành một công cụ hoàn hảo để trấn áp. Lôi Phách không phải là một cường giả tự thân tu luyện đạt đến cảnh giới đó, mà là một sản phẩm được Thiên Đạo "chế tạo," được cung cấp sức mạnh từ nguồn gốc vĩnh cửu của Thiên Nguyên Giới. Điều đó khiến hắn mạnh mẽ đến phi lý, nhưng cũng là điểm yếu chí mạng của hắn. Sức mạnh đó, về bản chất, không thuộc về hắn.

Lâm Tinh Nguyệt, với dáng người nhỏ nhắn, đáng yêu, nhưng đôi mắt to tròn lấp lánh như tinh tú của nàng giờ đây lại ánh lên sự lo âu tột độ. Nàng khẽ run rẩy, cả thân thể mảnh mai như muốn tan biến trong luồng áp lực. "Uy áp này... thật sự quá đáng sợ, Ma Tôn," nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ đã nhuốm màu sợ hãi. Nàng cảm nhận được sự đè nén từ không gian bên ngoài, như thể chính ý chí của Thiên Đạo đang trực tiếp giáng xuống, muốn bóp nát mọi sinh linh dám phản kháng. Nhưng khi nhìn vào ánh mắt kiên định của Ma Tôn Huyết Hải, một tia hy vọng lại nhen nhóm trong lòng nàng. Nàng tin vào hắn, vào con đường mà hắn đã chỉ ra, con đường của 'Dao Độc Lập' nơi vạn vật có thể tự do sinh sôi, phát triển mà không bị trói buộc.

Ma Tôn Huyết Hải khẽ gật đầu, thấu hiểu nỗi sợ hãi của nàng và của tất cả mọi người. Hắn biết, để dẫn dắt những linh hồn này vượt qua bóng tối của Thiên Đạo, hắn không thể chỉ dùng sức mạnh, mà phải dùng trí tuệ và niềm tin. Hắn quay sang Trận Pháp Lão Tổ, người đang ngồi xếp bằng, hai tay không ngừng biến ảo pháp quyết, điều khiển các trận nhãn trong bóng tối. "Trận Pháp Lão Tổ, kích hoạt tất cả các tầng phòng ngự, nhưng không phải để chống đỡ thuần túy. Hãy để chúng trở thành những chiếc phễu, những kênh dẫn, những dòng chảy." Giọng Ma Tôn Huyết Hải vang lên, mỗi từ đều chứa đựng sự tính toán tinh vi. "Chúng ta sẽ không đối đầu trực diện với sức mạnh lôi đình của hắn. Thay vào đó, chúng ta sẽ 'hướng dẫn' nó, 'phân tách' nó, và 'tiêu hao' nó bằng chính quy tắc của Thiên Đạo."

Trận Pháp Lão Tổ, khuôn mặt uyên bác và trầm tĩnh, khẽ nhíu mày nhưng nhanh chóng hiểu ra ý đồ của Ma Tôn Huyết Hải. "Biến áp lực thành cơ hội, bẻ cong quy tắc của Thiên Đạo để chống lại chính nó... Đúng là ý tưởng điên rồ nhưng đầy thiên tài!" Ông khẽ lẩm bẩm, rồi nhanh chóng bắt tay vào việc. Các luồng linh lực từ trong căn cứ cuồn cuộn dâng lên, hòa vào các trận nhãn, khiến những đường khắc trên vách đá như sống dậy, phát ra ánh sáng mờ ảo nhưng tràn đầy sức mạnh. Tiếng pháp trận bắt đầu gầm rú nhè nhẹ, như tiếng thở của một sinh vật khổng lồ đang thức giấc.

Viêm Hỏa Chân Quân, với thân hình cường tráng, râu tóc đỏ rực như lửa, đôi mắt sáng quắc như đang bốc cháy, gầm lên một tiếng. "Lôi kiếp cũng có lúc gian lận, ta đã sớm biết rồi! Ma Tôn nói đúng, sức mạnh này không phải của hắn!" Hắn vung tay, một luồng hỏa diễm rực đỏ bùng lên, hòa vào các kênh dẫn năng lượng, giúp ổn định và tăng cường sự vận hành của trận pháp. Sự dũng mãnh và niềm tin của hắn như ngọn lửa, thổi bùng lên ý chí chiến đấu trong lòng các tu sĩ khác. Bàng Hổ, vạm vỡ như một ngọn tháp nhỏ, nắm chặt nắm đấm, ánh mắt trung thực và thiện lương giờ đây ngập tràn sự kiên định. Hắn biết mình không thể hiểu hết những lời lẽ thâm sâu của Ma Tôn, nhưng hắn tin vào Ma Tôn, tin vào con đường tự do. Các tu sĩ Liên Minh, ban đầu còn hoang mang tột độ, giờ đây qua từng lời nói của Ma Tôn Huyết Hải, qua sự hành động quyết đoán của các thủ lĩnh, họ dần lấy lại tinh thần. Họ nhìn nhau, rồi nhìn về phía Ma Tôn Huyết Hải, trong ánh mắt họ không còn là nỗi sợ hãi đơn thuần, mà là sự tập trung cao độ, là ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy. Họ hiểu rằng, trận chiến này không phải là một cuộc chiến sống còn của cá nhân, mà là một cuộc chiến để khẳng định chân lý, để chứng minh rằng Thiên Đạo không phải là chân lý duy nhất.

Ma Tôn Huyết Hải khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự thay đổi trong không khí, sự chuyển biến trong tâm hồn của Liên Minh. Hắn biết, hạt mầm của 'Dao Độc Lập' đã bén rễ sâu sắc. Giờ đây, chỉ cần hắn đủ kiên định, đủ trí tuệ, hạt mầm đó sẽ nảy nở thành một cây đại thụ sừng sững, bất khuất trước mọi cơn bão táp của Thiên Đạo. Hắn mở mắt, ánh nhìn sắc bén hướng ra bên ngoài, nơi uy áp của Lôi Phách đang càng lúc càng trở nên dữ dội. Hắn đã sẵn sàng cho cuộc đối đầu.

***

Sương mù dần tan khi mặt trời nhô lên, hé lộ một bầu trời u ám lạ thường phía trên U Minh Cốc. Những đám mây đen kịt không ngừng cuộn xoáy, nặng nề như thể mang trong mình cả một biển lôi đình. Tiếng sấm rền vang không ngớt, không phải là tiếng sấm tự nhiên của đất trời, mà là âm thanh cuồng nộ của sức mạnh được Thiên Đạo ban phước. Từng tia chớp xanh tím xé toạc màn trời, chiếu sáng khuôn mặt uy nghiêm của Thiên Tuyển Giả Lôi Phách. Hắn lơ lửng giữa không trung, thân hình được bao bọc bởi những luồng sấm sét cuồn cuộn, mái tóc dựng ngược, đôi mắt như hai hố đen chứa đầy điện quang. Mùi ozone nồng nặc, khét lẹt lan tỏa khắp không gian, cùng với mùi lưu huỳnh cháy khét, tạo nên một bầu không khí cực kỳ căng thẳng, áp lực và đầy sát khí. Bất kỳ tu sĩ nào đứng dưới hắn lúc này cũng đều cảm thấy linh hồn mình như bị đè nát, mọi phản kháng đều trở nên vô nghĩa.

Lôi Phách từ trên cao nhìn xuống U Minh Cốc, nơi hắn cảm nhận được một luồng khí tức phản nghịch đang tồn tại, một mầm mống của sự độc lập mà Thiên Đạo không thể dung thứ. Hắn giơ tay lên, một luồng lôi điện khổng lồ tụ lại trên đầu ngón tay, xoáy thành một cột sáng chói lòa, phát ra tiếng rít ghê người, sẵn sàng giáng xuống nghiền nát mọi thứ bên dưới. "Ngươi, Ma Tôn Huyết Hải, dám khiêu chiến Thiên Uy?" Giọng hắn vang dội như sấm nổ, chấn động cả không gian. "Sức mạnh này sẽ nghiền nát ý đồ nghịch thiên của ngươi! Ngươi nghĩ rằng những trò lách luật rẻ tiền của ngươi có thể thoát khỏi sự trừng phạt của Thiên Đạo sao? Ngươi lầm rồi!"

Đúng lúc đó, từ một đỉnh núi nhỏ nhất trong U Minh Cốc, một bóng người thanh mảnh nhưng kiên cường chậm rãi bước ra. Đó chính là Ma Tôn Huyết Hải. Hắn không có hào quang rực rỡ, không có sấm sét bao phủ, chỉ mặc một trường bào màu xám nhạt đơn giản, mái tóc đen nhánh được buộc gọn gàng, khuôn mặt thư sinh toát lên vẻ thông minh và suy tư sâu sắc. Hắn đứng đó, đối diện với Lôi Phách, như một đốm lửa nhỏ bé nhưng không hề nao núng trước cơn bão tố. Ánh mắt hắn sâu thẳm, không chứa đựng sự sợ hãi, mà là sự thấu hiểu, thậm chí có chút thương hại.

"Ngươi nói Thiên Uy?" Giọng Ma Tôn Huyết Hải vang lên, không hề lớn, nhưng lại có sức xuyên thấu kỳ lạ, xé tan tiếng sấm rền vang. "Hay là ý chí của kẻ đang che giấu sự thật? Sức mạnh của ngươi, Lôi Phách, chỉ là một sợi dây xích vàng của Thiên Đạo mà thôi." Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt quét qua những tia chớp đang bao bọc Lôi Phách, nhìn thấu bản chất của nó. "Ngươi tự hào về nó, nhưng ngươi lại không hề biết rằng nó đang trói buộc ngươi. Nó khiến ngươi trở thành một công cụ, một con rối. Ngươi không hề có được sự tự do đích thực của một cường giả, ngươi chỉ là một kẻ được 'phù phép' để thi hành ý chí của kẻ khác."

Lời nói của Ma Tôn Huyết Hải như một nhát dao sắc bén đâm thẳng vào niềm kiêu hãnh của Lôi Phách. Thiên Tuyển Giả Lôi Phách vốn dĩ luôn tin rằng sức mạnh của mình là sự ban phước cao quý nhất, là minh chứng cho sự công nhận của Thiên Đạo. Nhưng những lời của Ma Tôn Huyết Hải lại như một lời nguyền, gieo vào lòng hắn một hạt mầm nghi ngờ nhỏ bé nhưng đầy độc địa. Hắn gầm lên một tiếng, không còn kiên nhẫn để tranh luận. "Ngươi nói nhảm! Ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngạo mạn của mình!"

Cột lôi đình khổng lồ trên tay Lôi Phách bỗng chốc hóa thành một con mãng xà điện khổng lồ, gầm thét lao thẳng xuống U Minh Cốc, nơi Ma Tôn Huyết Hải đang đứng. Sức mạnh của nó đủ để san phẳng một ngọn núi, để biến mọi thứ thành tro bụi. Các tu sĩ Liên Minh bên trong căn cứ, dù đã được trấn an, vẫn không khỏi rùng mình khi chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó. Linh khí trong không khí bị ép đến mức gần như hóa thành thực thể, tạo ra một áp lực vô hình đè nặng lên vạn vật.

Nhưng Ma Tôn Huyết Hải không hề né tránh. Hắn đứng yên, ánh mắt vẫn bình thản. Đúng lúc con mãng xà lôi điện sắp chạm đến đỉnh núi, một quầng sáng mờ ảo b��ng bùng lên từ dưới chân hắn, lan tỏa ra khắp U Minh Cốc. Đó là trận pháp của Trận Pháp Lão Tổ, được kích hoạt hoàn toàn theo chiến lược của Ma Tôn Huyết Hải. Không phải một màn chắn linh lực cứng rắn, mà là vô số những luồng năng lượng mềm mại, uyển chuyển, như những sợi tơ vô hình đan xen vào nhau.

Khi con mãng xà lôi điện chạm vào quầng sáng đó, điều kỳ lạ đã xảy ra. Thay vì bị đánh bật trở lại hay bị phá hủy, nó lại như bị hút vào một vòng xoáy vô tận. Các luồng điện năng cuồng bạo không còn giữ được hình dạng mãng xà, mà bị phân tách thành vô số hạt điện nhỏ li ti, bị hướng dẫn bởi những sợi tơ năng lượng vô hình, xoay chuyển và tiêu hao chính nó. Tiếng sấm rền vang từ con mãng xà điện giảm dần, thay vào đó là tiếng xèo xèo liên tục của điện năng bị hóa giải, bị chuyển hóa. Trận pháp không những không bị phá hủy, mà còn như một cỗ máy khổng lồ đang hoạt động hết công suất, nuốt chửng sức mạnh của Lôi Phách, biến chúng thành năng lượng của chính mình. Sự tiêu hao không ngừng, nhưng trận pháp vẫn vững chãi, thậm chí còn phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, huyền bí hơn trước.

Lôi Phách đứng trên cao, đôi mắt điện quang nheo lại, vẻ mặt từ kiêu ngạo chuyển sang kinh ngạc, rồi phẫn nộ. Hắn không thể tin vào mắt mình. Sức mạnh được Thiên Đạo ban phước, lôi đình chí cương chí dương, lại bị một trận pháp yếu ớt như vậy "hấp thụ" và "chuyển hóa"? Đây không phải là sự phòng thủ thông thường, mà là một sự bẻ cong quy tắc, một sự lách luật trắng trợn mà hắn chưa từng thấy. Hắn cảm thấy có một lực lượng vô hình đang "bẻ cong" ý chí của Thiên Đạo trong sức mạnh của mình, khiến hắn tức giận và hoang mang tột độ.

***

Bên trong căn cứ U Minh Cốc, các tu sĩ Liên Minh đứng trong trận pháp, dưới sự chỉ huy của Viêm Hỏa Chân Quân, cảm nhận rõ sự rung chuyển dữ dội từ bên ngoài. Mặc dù được bảo vệ bởi các tầng trận pháp, nhưng áp lực từ những đòn lôi đình liên tục của Lôi Phách vẫn khiến họ khó thở, linh khí trong cơ thể dao động mạnh mẽ. Tiếng pháp trận gầm rú không ngừng, như tiếng gầm của một con thú khổng lồ đang chiến đấu. Tiếng lôi điện bị hóa giải kêu xèo xèo, như vô số con rắn nhỏ đang rít lên trong không trung. Một số tu sĩ yếu hơn đã không nhịn được mà bật ra tiếng la hét khi bị dư chấn ảnh hưởng, nhưng họ vẫn không rời khỏi vị trí, cố gắng duy trì sự ổn định của trận pháp bằng linh lực của mình. Mùi linh khí hỗn loạn, mùi cháy khét của điện và mùi mồ hôi của các tu sĩ hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở.

Viêm Hỏa Chân Quân, với khuôn mặt đỏ bừng và đầy mồ hôi, vẫn gầm lên đầy dũng mãnh: "Ma Tôn nói đúng! Sức mạnh của hắn không phải là vô tận, chúng ta có thể làm được!" Hắn vung hai tay, hai luồng hỏa diễm rực rỡ từ lòng bàn tay bắn ra, hòa vào trận pháp, giúp các đường dẫn năng lượng trở nên thông suốt hơn, tăng cường khả năng hấp thụ và chuyển hóa lôi đình. Thân hình cường tráng của hắn tỏa ra một khí thế bốc lửa, như một ngọn lửa không bao giờ tắt giữa bão tố.

Trận Pháp Lão Tổ, người đang điều khiển các trận nhãn với vẻ mặt tập trung cao độ, nhìn thấy hiệu quả kinh người của chiến thuật này, không khỏi thốt lên: "Cái này... thật sự là một thiên tài! Biến hóa lôi đình thành năng lượng tinh thuần, Thiên Đạo chắc chắn sẽ giật mình!" Ông khẽ vuốt chòm râu bạc, đôi mắt tinh anh lấp lánh sự thán phục. Ông đã nghiên cứu trận pháp cả đời, nhưng chưa từng thấy ai có thể vận dụng quy tắc không gian và linh khí một cách khéo léo đến vậy, không phải để chống đỡ mà là để "thay đổi bản chất" của đòn tấn công. Ông hiểu rằng, đây không chỉ là một trận pháp phòng ngự, mà là một tuyên ngôn về sự tự do của quy tắc, một sự thách thức trực tiếp vào quyền năng tối thượng của Thiên Đạo.

Lôi Phách liên tục tấn công, mỗi đòn mang theo sức mạnh hủy diệt của Thiên Lôi, đủ để phá nát bất cứ thứ gì trên đường đi của chúng. Hắn gầm lên những tiếng đầy phẫn nộ, không thể chấp nhận được sự thật rằng những đòn đánh được Thiên Đạo ban phước của mình lại không thể xuyên phá một trận pháp dường như yếu ớt này. Hắn tung ra những cột lôi đình dày đặc, những quả cầu điện khổng lồ, những lưỡi dao sấm sét xé tan không khí. Nhưng mỗi lần như vậy, các đòn đó lại bị "hút" vào, "phân tách" và "chuyển hóa" bởi những cơ chế tinh vi do Ma Tôn Huyết Hải và Trận Pháp Lão Tổ thiết kế. Trận pháp như một sinh vật sống, hít thở và tiêu hóa năng lượng của đối phương, thậm chí còn trở nên mạnh mẽ hơn sau mỗi đòn tấn công.

Lôi Phách cảm thấy một sự bối rối sâu sắc dâng lên trong lòng. Hắn cảm giác như có một bàn tay vô hình đang "bẻ cong" ý chí của Thiên Đạo trong sức mạnh của mình, khiến nó trở nên vô dụng, thậm chí còn bị lạm dụng. Sức mạnh lôi đình của hắn, vốn dĩ là biểu tượng của sự trừng phạt và uy quyền, giờ đây lại bị biến thành nguồn cung cấp năng lượng cho kẻ thù. Điều này không chỉ làm hắn tức giận, mà còn làm lay chuyển niềm tin vững chắc của hắn vào Thiên Đạo. Hắn bắt đầu nghi ngờ. Liệu Thiên Đạo có thật sự toàn năng như hắn vẫn nghĩ? Hay có một thứ gì đó vượt ngoài sự kiểm soát của nó, một lỗ hổng trong hệ thống mà hắn, một Thiên Tuyển Giả, chưa bao giờ được phép nhìn thấy?

Ma Tôn Huyết Hải vẫn đứng đó, trên đỉnh núi nhỏ, đôi mắt sâu thẳm, không có vẻ gì là sợ hãi hay lo lắng. Hắn chỉ nhìn, nhìn thấu sự bối rối và tức giận trong ánh mắt của Lôi Phách. Hắn hiểu rằng, đây không phải là một trận chiến sức mạnh, mà là một trận chiến ý chí và nhận thức. Hắn không cần phải đánh bại Lôi Phách theo cách thông thường, mà chỉ cần làm lung lay niềm tin của hắn, làm tan rã sự kiêu ngạo được xây dựng trên một nền tảng giả tạo. Và hắn, Ma Tôn Huyết Hải, đã thành công.

Các tu sĩ Liên Minh Tự Do, từ chỗ hoang mang sợ hãi, giờ đây đã hoàn toàn lấy lại tinh thần. Họ không còn run rẩy, không còn lo lắng. Thay vào đó, trong ánh mắt họ là sự thán phục tột độ dành cho Ma Tôn Huyết Hải và một niềm tin sắt đá vào 'Dao Độc Lập'. Họ cảm nhận được rằng, con đường này, con đường mà Ma Tôn đã vạch ra, không phải là con đường tự sát, mà là con đường dẫn đến sự tự do đích thực. Đó là một con đường đầy trí tuệ, đầy biến ảo, nơi họ có thể dùng chính quy tắc của Thiên Đạo để chống lại nó, để lách luật, để tồn tại mà không cần sự ban phước hay công nhận của bất kỳ ai.

***

Khi chiều tà buông xuống, bầu trời phía trên U Minh Cốc dần trở lại sự yên tĩnh hơn. Tiếng sấm thưa thớt dần, chỉ còn những âm thanh lách tách yếu ớt của điện năng còn sót lại trong không khí. Sương mù bắt đầu bao phủ trở lại các đỉnh núi, mang theo một làn hơi lạnh ẩm ướt. Mùi ozone nồng nặc giảm bớt, thay vào đó là mùi đất ẩm trở lại, báo hiệu sự kết thúc của một cuộc chiến.

Lôi Phách ngừng tấn công. Hắn lơ lửng giữa không trung, thân hình vẫn bao phủ bởi những tia chớp yếu ớt, nhưng đôi mắt điện quang giờ đây đã đỏ rực vì giận dữ và bối rối tột độ. Niềm kiêu ngạo của hắn đã bị lung lay dữ dội. Hắn không thể hiểu tại sao sức mạnh được Thiên Đạo ban phước, thứ mà hắn luôn tin là tuyệt đối và không thể bị xâm phạm, lại không thể xuyên phá một trận pháp tưởng chừng yếu ớt như vậy. Hắn cảm thấy mình như một con rối bị điều khiển, bị lừa dối, bị chơi đùa bởi một thứ quyền năng nào đó mà hắn không thể chạm tới. Sự tức giận sôi sục trong lồng ngực, hòa lẫn với một nỗi hoang mang sâu sắc.

Ma Tôn Huyết Hải vẫn đứng đó, trên đỉnh núi nhỏ, nhìn thẳng vào Lôi Phách. Ánh mắt hắn chứa đựng sự thương hại, như thể đang nhìn một kẻ đáng thương bị mắc kẹt trong xiềng xích mà không hề hay biết. Hắn biết, Lôi Phách không phải là kẻ xấu, hắn chỉ là một nạn nhân của Thiên Đạo, một công cụ mù quáng. Hắn không cần phải tiêu diệt Lôi Phách, mà chỉ cần gieo vào lòng hắn hạt mầm của sự nghi ngờ, hạt mầm của sự tự do.

"Ngươi nghĩ sức mạnh của ngươi là tuyệt đối?" Ma Tôn Huyết Hải cất lời, giọng nói không còn trầm ấm mà trở nên mạnh mẽ, vang vọng khắp U Minh Cốc, như một lời tuyên ngôn. "Không, đó chỉ là sự chấp thuận của một hệ thống, một hệ thống đã cũ nát và đầy rẫy sự dối trá. Dao của ta, là tự do. Dao của Thiên Nguyên Giới này, cũng có thể tự do. Ngươi không thể tiêu diệt nó, Lôi Phách, ngươi chỉ có thể chứng kiến nó vươn lên."

Những lời nói của Ma Tôn Huyết Hải như những mũi tên xuyên thẳng vào tâm trí Lôi Phách. Hắn gầm lên trong tức giận và bối rối, một tiếng gầm đầy thất bại và tủi nhục: "Ngươi... nghịch tặc! Thiên Đạo sẽ không tha cho ngươi! Ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngạo mạn của mình! Toàn bộ Liên Minh của ngươi sẽ bị nghiền nát! Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất... lời nói dối đó sẽ chôn vùi tất cả các ngươi!" Nhưng trong tiếng gầm đó, không còn sự tự tin và uy quyền như ban đầu, mà chỉ là sự tuyệt vọng và cơn thịnh nộ của một kẻ đang mất phương hướng.

Hắn không tấn công nữa. Niềm tin của hắn đã bị lung lay, và hắn không còn biết phải chiến đấu như thế nào nữa. Với một tiếng gầm cuối cùng, Lôi Phách xoay người, biến thành một tia chớp xanh tím, lao vút đi trong sự hoang mang và tức tối, biến mất vào màn sương mù dày đặc. Hắn rời đi, mang theo sự sỉ nhục và một hạt mầm nghi ngờ sâu sắc về bản chất của Thiên Đạo và sức mạnh mà hắn được ban phước.

Ma Tôn Huyết Hải đứng đó, nhìn theo bóng hắn, sau đó quay lại nhìn Liên Minh Tự Do đang tụ tập bên dưới. Một nụ cười nhẹ, đầy thấu hiểu và chiến thắng, xuất hiện trên môi hắn. Đó không phải là một chiến thắng bằng sức mạnh, mà là một chiến thắng của trí tuệ, của ý chí, và của niềm tin.

Các thành viên Liên Minh, chứng kiến toàn bộ cuộc đối đầu, giờ đây vỡ òa trong tiếng reo hò vang dội, phá tan sự tĩnh lặng của U Minh Cốc. Niềm tin của họ được củng cố hơn bao giờ hết, mạnh mẽ như những tảng đá trong hang động này. Họ đã thấy, tận mắt chứng kiến, rằng 'Dao Độc Lập' không phải là một ảo tưởng, mà là một con đường khả thi, một con đường mà họ có thể đi, bất chấp sự trấn áp của Thiên Đạo. Trong ánh mắt của mỗi tu sĩ, từ Lâm Tinh Nguyệt đáng yêu đến Bàng Hổ vạm vỡ, từ Viêm Hỏa Chân Quân kiên định đến Trận Pháp Lão Tổ uyên bác, đều rực cháy một niềm hy vọng mãnh liệt vào tự do. Họ biết, đây chỉ là khởi đầu, nhưng một khởi đầu đầy vinh quang, một khởi đầu để chứng minh rằng Thiên Đạo không phải là chân lý duy nhất. Con đường này, Ma Tôn Huyết Hải đã mở ra, và họ sẽ cùng hắn bước tiếp.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free