Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 423: Lời Thề Của Tự Do: Chuẩn Bị Cho Bất Diệt
Khi chiều tà buông xuống, bầu trời phía trên U Minh Cốc dần trở lại sự yên tĩnh hơn. Tiếng sấm thưa thớt dần, chỉ còn những âm thanh lách tách yếu ớt của điện năng còn sót lại trong không khí. Sương mù bắt đầu bao phủ trở lại các đỉnh núi, mang theo một làn hơi lạnh ẩm ướt. Mùi ozone nồng nặc giảm bớt, thay vào đó là mùi đất ẩm trở lại, báo hiệu sự kết thúc của một cuộc chiến.
Lôi Phách ngừng tấn công. Hắn lơ lửng giữa không trung, thân hình vẫn bao phủ bởi những tia chớp yếu ớt, nhưng đôi mắt điện quang giờ đây đã đỏ rực vì giận dữ và bối rối tột độ. Niềm kiêu ngạo của hắn đã bị lung lay dữ dội. Hắn không thể hiểu tại sao sức mạnh được Thiên Đạo ban phước, thứ mà hắn luôn tin là tuyệt đối và không thể bị xâm phạm, lại không thể xuyên phá một trận pháp tưởng chừng yếu ớt như vậy. Hắn cảm thấy mình như một con rối bị điều khiển, bị lừa dối, bị chơi đùa bởi một thứ quyền năng nào đó mà hắn không thể chạm tới. Sự tức giận sôi sục trong lồng ngực, hòa lẫn với một nỗi hoang mang sâu sắc.
Ma Tôn Huyết Hải vẫn đứng đó, trên đỉnh núi nhỏ, nhìn thẳng vào Lôi Phách. Ánh mắt hắn chứa đựng sự thương hại, như thể đang nhìn một kẻ đáng thương bị mắc kẹt trong xiềng xích mà không hề hay biết. Hắn biết, Lôi Phách không phải là kẻ xấu, hắn chỉ là một nạn nhân của Thiên Đạo, một công cụ mù quáng. Hắn không cần phải tiêu diệt Lôi Phách, mà chỉ cần gieo vào lòng hắn hạt mầm của sự nghi ngờ, hạt mầm của sự tự do.
"Ngươi nghĩ sức mạnh của ngươi là tuyệt đối?" Ma Tôn Huyết Hải cất lời, giọng nói không còn trầm ấm mà trở nên mạnh mẽ, vang vọng khắp U Minh Cốc, như một lời tuyên ngôn. "Không, đó chỉ là sự chấp thuận của một hệ thống, một hệ thống đã cũ nát và đầy rẫy sự dối trá. Dao của ta, là tự do. Dao của Thiên Nguyên Giới này, cũng có thể tự do. Ngươi không thể tiêu diệt nó, Lôi Phách, ngươi chỉ có thể chứng kiến nó vươn lên."
Những lời nói của Ma Tôn Huyết Hải như những mũi tên xuyên thẳng vào tâm trí Lôi Phách. Hắn gầm lên trong tức giận và bối rối, một tiếng gầm đầy thất bại và tủi nhục: "Ngươi... nghịch tặc! Thiên Đạo sẽ không tha cho ngươi! Ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngạo mạn của mình! Toàn bộ Liên Minh của ngươi sẽ bị nghiền nát! Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất... lời nói dối đó sẽ chôn vùi tất cả các ngươi!" Nhưng trong tiếng gầm đó, không còn sự tự tin và uy quyền như ban đầu, mà chỉ là sự tuyệt vọng và cơn thịnh nộ của một kẻ đang mất phương hướng.
Hắn không tấn công nữa. Niềm tin của hắn đã bị lung lay, và hắn không còn biết phải chiến đấu như thế nào nữa. Với một tiếng gầm cuối cùng, Lôi Phách xoay người, biến thành một tia chớp xanh tím, lao vút đi trong sự hoang mang và tức tối, biến mất vào màn sương mù dày đặc. Hắn rời đi, mang theo sự sỉ nhục và một hạt mầm nghi ngờ sâu sắc về bản chất của Thiên Đạo và sức mạnh mà hắn được ban phước.
Ma Tôn Huyết Hải đứng đó, nhìn theo bóng hắn, sau đó quay lại nhìn Liên Minh Tự Do đang tụ tập bên dưới. Một nụ cười nhẹ, đầy thấu hiểu và chiến thắng, xuất hiện trên môi hắn. Đó không phải là một chiến thắng bằng sức mạnh, mà là một chiến thắng của trí tuệ, của ý chí, và của niềm tin.
Các thành viên Liên Minh, chứng kiến toàn bộ cuộc đối đầu, giờ đây vỡ òa trong tiếng reo hò vang dội, phá tan sự tĩnh lặng của U Minh Cốc. Niềm tin của họ được củng cố hơn bao giờ hết, mạnh mẽ như những tảng đá trong hang động này. Họ đã thấy, tận mắt chứng kiến, rằng 'Dao Độc Lập' không phải là một ảo tưởng, mà là một con đường khả thi, một con đường mà họ có thể đi, bất chấp sự trấn áp của Thiên Đạo. Trong ánh mắt của mỗi tu sĩ, từ Lâm Tinh Nguyệt đáng yêu đến Bàng Hổ vạm vỡ, từ Viêm Hỏa Chân Quân kiên định đến Trận Pháp Lão Tổ uyên bác, đều rực cháy một niềm hy vọng mãnh liệt vào tự do. Họ biết, đây chỉ là khởi đầu, nhưng một khởi đầu đầy vinh quang, một khởi đầu để chứng minh rằng Thiên Đạo không phải là chân lý duy nhất. Con đường này, Ma Tôn Huyết Hải đã mở ra, và họ sẽ cùng hắn bước tiếp.
***
Đêm đã về khuya, sương mù dày đặc bao phủ U Minh Cốc như một tấm màn tang thương, màu xanh lục mờ ảo của linh thạch hiếm hoi chỉ đủ để xua đi một phần bóng tối, nhưng không thể xua tan đi cái cảm giác lạnh lẽo và ẩm ướt thấm sâu vào xương cốt. Trong một hang động sâu thẳm, nơi âm khí nồng nặc đến mức có thể làm suy yếu tu sĩ chính đạo, Ma Tôn Huyết Hải đang chủ trì một cuộc họp khẩn cấp. Mùi tử khí thoang thoảng cùng với mùi đất ẩm mốc và chút lưu huỳnh từ những tảng đá ngầm tạo nên một bầu không khí u ám, chết chóc, nhưng lại không thể dập tắt ngọn lửa ý chí trong lòng những người có mặt. Tiếng gió hú ma quái từ bên ngoài, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng rên rỉ yếu ớt từ các linh hồn vất vưởng trong cốc, càng khiến cho không gian thêm phần nặng nề.
Trên một phiến đá lớn được dùng làm bàn, Ma Tôn Huyết Hải, dáng người thanh mảnh nhưng ẩn chứa sự dẻo dai bền bỉ, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh tú, đang nhìn quanh những gương mặt căng thẳng nhưng đầy quyết tâm của các chỉ huy Liên Minh. Hắn mặc một trường bào màu xanh sẫm giản dị, không hoa văn, nhưng khí chất trầm tư và quyết đoán của hắn lại khiến mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía hắn.
"Thắng lợi vừa rồi không phải là sự kiện đơn thuần," Ma Tôn Huyết Hải cất lời, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng, "nó là một tiếng chuông cảnh báo cho Thiên Đạo, và cũng là một bài học cho chúng ta. Kẻ địch của chúng ta không phải là vô địch, nhưng chúng cực kỳ xảo quyệt." Hắn đưa tay, một luồng linh lực vô hình lướt qua, Thiên Địa Quy Tắc Kính hiện ra, lơ lửng giữa không trung, phản chiếu những tia chớp và hình ảnh mờ ảo của Lôi Phách lúc bối rối. "Lôi Phách, kẻ được Thiên Đạo ban phước, không thể hiểu được tại sao sức mạnh của hắn lại không thể phá vỡ trận pháp phòng ngự của chúng ta. Hắn đã được dạy rằng sức mạnh đó là tuyệt đối, là bất khả chiến bại. Nhưng sự thật là, đó chỉ là một sức mạnh được chấp thuận, được định đoạt bởi một hệ thống đã cũ nát và đầy rẫy sự dối trá."
Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng người, như muốn khắc sâu lời mình vào tâm khảm họ. "Dao của Lôi Phách là sự phụ thuộc. Dao của hắn bị xiềng xích bởi niềm tin mù quáng vào quyền năng của Thiên Đạo. Khi niềm tin đó lung lay, sức mạnh của hắn cũng không còn là tuyệt đối. Đây là điểm yếu cố hữu của tất cả những kẻ được Thiên Đạo ban phước. Được phép thắng không có nghĩa là thắng thật sự. Thiên Đạo không cho phép chúng ta thắng theo cách của nó, nhưng nó cũng không thể ngăn cản chúng ta tìm ra một con đường khác."
Dương Vô Song, thân hình cao lớn vạm vỡ, khuôn mặt góc cạnh toát lên vẻ kiên nghị, ánh mắt sắc bén như kiếm, đứng thẳng tắp. "Huyết Hải huynh, các kiếm tu đã sẵn sàng. Kiếm của chúng ta sẽ không cúi đầu trước bất kỳ quyền năng nào. Chúng ta đã mài giũa kiếm ý suốt những năm qua, không chỉ để chiến đấu, mà để bảo vệ Dao của chính mình." Giọng hắn trực tiếp, mạnh mẽ, không chút do dự.
Hỏa Vân Lão Tổ, thân hình mập mạp, râu tóc lòa xòa, tay phe phẩy chiếc la bàn, nở một nụ cười đầy tự tin. "Thiên Đạo cũng là một cái trận pháp thôi! Cứ tìm đúng trận nhãn là phá được! Trận pháp phòng ngự của U Minh Cốc đã được gia cố ba tầng, với sự hỗ trợ của Cổ Đại Phản Thiên Công được Ma Tôn truyền thụ. Đủ sức cầm chân kẻ địch nếu chúng dám tiến vào. Ngay cả khi chúng sử dụng lực lượng lớn hơn, chúng ta cũng có thể kéo dài thời gian để phản công." Lão ta nói, ánh mắt lấp lánh sự tinh quái, hoàn toàn tin tưởng vào những gì mình đã bố trí.
Liễu Thanh Y, dung nhan tuyệt sắc tựa băng cơ ngọc cốt, mái tóc đen dài mượt mà búi cao đơn giản, mặc bạch y tinh khôi, khí chất thanh cao thoát tục. Nàng nhẹ nhàng cất lời, giọng nói nhỏ nhẹ, chậm rãi nhưng có sức nặng. "Chúng ta đã phân phối linh đan và vật tư cần thiết cho mọi đội. Mỗi tu sĩ đều nhận được số lượng đầy đủ để duy trì tu luyện và hồi phục. Tuy nhiên, nguồn lực vẫn là một vấn đề lớn. Cuộc chiến này sẽ tiêu hao rất nhiều, và chúng ta cần chuẩn bị cho một cuộc trường kỳ kháng chiến." Nàng đưa mắt nhìn Ma Tôn Huyết Hải, trong đôi mắt phượng lạnh lùng ẩn chứa sự ưu tư thầm kín.
Mộ Dung Tĩnh, vẻ ngoài hoạt bát đáng yêu với đôi mắt to tròn, mái tóc nâu hạt dẻ được tết lệch, nhanh nhảu bổ sung: "Chúng ta đang cố gắng hết sức để tăng cường sản xuất, nhưng thời gian quá gấp rút. Nguồn nguyên liệu quý hiếm cũng đang cạn kiệt dần. Có thể chúng ta cần tìm kiếm thêm các con đường khác để bổ sung."
Bạch Lạc Tuyết, với mái tóc trắng như tuyết và đôi mắt tím nhạt sâu hút, ngồi yên lặng một góc, khẽ thở dài. Nàng không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu, khuôn mặt dịu dàng u buồn phảng phất vẻ huyền bí. Dường như nàng đã nhìn thấy một phần của tương lai đầy biến động, những hy sinh to lớn, nhưng nàng chọn không tiết lộ hoàn toàn, chỉ giữ niềm tin vào Ma Tôn Huyết Hải.
Ma Tôn Huyết Hải lắng nghe từng báo cáo, đầu óc hắn không ngừng phân tích, tính toán. Gánh nặng lãnh đạo đè nặng lên vai hắn, nhưng ý chí hắn vẫn kiên cường. Hắn biết, trận chiến sắp tới sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu vũ lực, mà còn là một cuộc đối đầu ý chí, một cuộc chiến để thay đổi nhận thức của toàn bộ Thiên Nguyên Giới. "Tốt lắm. Mọi thứ đang tiến triển. Sức mạnh ban phước của Thiên Đạo không phải là hoàn hảo, và Lôi Phách chỉ là một ví dụ. Chúng ta cần khai thác điểm yếu này. Chúng ta không chỉ chiến đấu bằng vũ khí, mà còn bằng lý lẽ, bằng niềm tin. Chiến lược của chúng ta không phải là tiêu diệt Thiên Đạo, mà là chứng minh sự tồn tại của một con đường khác, một Dao Độc Lập."
Hắn đứng dậy, bước đến tấm bản đồ chiến lược trải trên phiến đá, chỉ vào vài điểm then chốt. "Trong các trận chiến tiếp theo, chúng ta phải giữ vững tinh thần này. Mỗi đòn đánh của chúng ta không chỉ gây tổn thương vật lý, mà còn phải gieo rắc sự nghi ngờ vào tâm trí kẻ địch, đặc biệt là những kẻ được Thiên Đạo ban phước. Chúng ta phải làm cho chúng tự hỏi, tại sao lại như vậy? Tại sao sức mạnh mà chúng tin là tối thượng lại không thể khuất phục chúng ta?"
Không khí trong hang động vẫn lạnh lẽo, âm u, nhưng ánh mắt của các chỉ huy Liên Minh thì rực cháy. Họ đã thấy một con đường, một ánh sáng trong bóng tối của Thiên Đạo. Ma Tôn Huyết Hải đang chuẩn bị một chiến lược không chỉ để chiến thắng về mặt vật chất mà còn để giáng đòn vào niềm tin và triết lý của Thiên Đạo. Đây là một cuộc chiến không cân sức, nhưng họ đã sẵn sàng.
***
Trong sâu thẳm U Minh Cốc, nơi ánh sáng mặt trời không thể chạm tới, nhưng ý chí con người lại bùng cháy rực rỡ, các khu vực khác nhau trong căn cứ Liên Minh đang hoạt động hết công suất. Không khí bên ngoài vẫn ẩm ướt và lạnh lẽo, nhưng bên trong các hang động và khoang ngầm được cải tạo, sự bận rộn và nhiệt huyết đã xua tan đi cảm giác u ám. Ngày và đêm luân phiên trôi qua, nhưng nhịp độ chuẩn bị không hề suy giảm, tất cả đều gấp rút hướng tới trận chiến lớn sắp tới.
Trong khu luyện khí, tiếng búa đập chan chát vào kim loại vang vọng không ngừng, hòa cùng tiếng lửa cháy bùng từ các lò rèn khổng lồ. Mùi kim loại nóng chảy và khói than nồng nặc lan tỏa, tạo nên một bầu không khí nóng bức và ồn ào. Viêm Hỏa Chân Quân, thân hình cường tráng, râu tóc đỏ rực như lửa, đôi mắt sáng quắc, đang đích thân chỉ đạo các luyện khí sư. Hắn mặc một chiếc áo bào màu đỏ thẫm, mồ hôi nhễ nhại nhưng tinh thần lại vô cùng phấn chấn.
"Nhanh tay lên! Nhanh tay lên!" Giọng Viêm Hỏa Chân Quân vang dội, đầy nhiệt huyết. "Mỗi linh khí rèn ra lúc này đều là một tia hy vọng! Mỗi nhát búa của các ngươi đều đang đập tan xiềng xích của Thiên Đạo!" Hắn vung búa xuống một khối kim loại đỏ rực, tia lửa bắn ra tứ phía. "Lôi kiếp cũng có lúc gian lận, ta đã sớm biết rồi! Chúng ta phải rèn ra những pháp bảo đủ sức chống lại sự gian lận đó!" Các luyện khí sư khác, mặc dù mệt mỏi, nhưng nghe những lời của Chân Quân lại như được tiếp thêm sức mạnh, nhịp độ làm việc càng nhanh hơn. Từng thanh kiếm, từng chiếc giáp, từng chiếc bùa chú được hoàn thành, mang theo ý chí kiên cường của người thợ.
Cách đó không xa, trong phòng luyện đan, mùi hương nồng nàn của linh dược và chút khói nhẹ lảng bảng trong không gian yên tĩnh và tập trung. Mộ Dung Tĩnh, mặc y phục màu xanh lam tươi sáng, đôi mắt to tròn long lanh, đang cùng các đệ tử bận rộn phân loại và kiểm kê linh đan, vật tư. Vẻ hoạt bát thường ngày của nàng được thay thế bằng sự nghiêm túc và cẩn trọng.
"Đảm bảo không thiếu sót một viên linh đan nào!" Nàng dặn dò, giọng nói có chút gấp gáp. "Tất cả đều quý giá như sinh mệnh của chúng ta. Mỗi viên đan dược đều có thể cứu một chiến hữu, có thể xoay chuyển một cục diện." Nàng tự tay kiểm tra từng hộp ngọc, từng bình sứ, đảm bảo chất lượng và số lượng. Liễu Thanh Y, với khí chất thanh cao, cũng có mặt tại đây, giám sát tổng thể. Nàng khẽ gật đầu khi thấy Mộ Dung Tĩnh làm việc cẩn trọng. "Nguồn lực là xương sống của cuộc chiến này. Mộ Dung Tĩnh làm rất tốt."
Trong một hang động khác, Hỏa Vân Lão Tổ cùng các đệ tử trận pháp miệt mài bố trí các phù văn và trận nhãn cuối cùng. Ánh sáng từ các linh thạch được khảm vào vách đá và pháp trận tụ quang chiếu rọi, tạo nên những đường nét phức tạp và huyền ảo trên nền đất. "Cái này phải đặt ở vị trí này, tạo thành thế Tứ Tượng Hộ Vệ!" Lão Tổ chỉ tay, râu tóc lòa xòa, mồ hôi lấm tấm trên trán. "Thiên Đạo cũng là một cái trận pháp thôi! Cứ tìm đúng trận nhãn là phá được! Chúng ta phải tạo ra một mê cung, một tấm lưới mà ngay cả Thiên Đạo cũng khó lòng xuyên phá hoàn toàn!" Tiếng bước chân nhẹ nhàng của các đệ tử đi lại, sắp đặt các vật liệu, không một ai dám lơ là.
Còn Dương Vô Song, tại một quảng trường ngầm khác, tập hợp các kiếm tu của Liên Minh. Hắn không nói nhiều, chỉ lẳng lặng vung kiếm, từng đường kiếm sắc bén, dứt khoát. Các kiếm tu khác cũng vậy, cùng nhau mài giũa kiếm ý, trong không khí tràn ngập sát khí và ý chí chiến đấu. "Kiếm là ý chí," Dương Vô Song khẽ nói, ánh mắt kiên nghị. "Ý chí không khuất phục, kiếm không gãy! Chúng ta sẽ dùng kiếm để khắc sâu Dao Độc Lập vào tâm trí Thiên Nguyên Giới!"
Các tu sĩ khác, từ những người trẻ tuổi đến các lão già kinh nghiệm, đều khoanh chân tu luyện trong các hang động yên tĩnh. Họ cố gắng đạt đến trạng thái tốt nhất, hấp thu linh khí, củng cố tu vi. Họ biết, mỗi một chút sức mạnh tích lũy được đều là một viên gạch xây nên bức tường tự do. Trong tâm trí mỗi người, một lời cầu nguyện thầm lặng vang lên: "Vì tự do! Vì Dao của chúng ta!" Họ là những người đã từ bỏ sự an toàn dưới sự kiểm soát của Thiên Đạo, chọn bước đi trên con đường chông gai mà Ma Tôn Huyết Hải đã mở ra, một con đường mà họ tin rằng sẽ dẫn đến một tương lai rộng mở, không bị ràng buộc. Dù biết rằng trận chiến sắp tới sẽ khốc liệt, nhưng niềm hy vọng và ý chí kiên cường đã trở thành ánh sáng dẫn lối cho họ trong bóng tối.
***
Bình minh hé rạng, sương mù bên ngoài U Minh Cốc dần tan, để lộ những đỉnh núi đá lởm chởm nhuốm một màu xám bạc. Tuy nhiên, trong lòng đất, một quảng trường ngầm rộng lớn lại bừng sáng rực rỡ bởi vô số linh thạch và pháp trận tụ quang, xua đi mọi sự u ám. Bầu không khí nơi đây vừa trang trọng, uy nghiêm, lại vừa nồng nặc sát khí từ hàng vạn tu sĩ đang tề tựu. Tiếng gió lùa nhẹ từ các khe đá, cùng với sự im lặng đầy chờ đợi và tiếng bước chân đều đặn của những người cuối cùng đến vị trí, tạo nên một sự căng thẳng tột độ nhưng cũng đầy quyết tâm.
Toàn bộ Liên Minh Tự Do, từ các cường giả hàng đầu như Lạc Băng Nữ Đế với khí chất cao ngạo lạnh lùng, đến những tu sĩ cấp thấp nhất, đều đứng thẳng tắp, ánh mắt hướng về bục cao ở trung tâm. Ma Tôn Huyết Hải, dáng vẻ thư sinh nhưng khí thế lại ngút trời, bước lên bục. Ánh mắt hắn sâu thẳm, quét qua từng gương mặt, từ ánh mắt kiên định của Dương Vô Song, vẻ ưu tư của Liễu Thanh Y, sự hoạt bát của Mộ Dung Tĩnh, đến sự trầm mặc của Bạch Lạc Tuyết. Hắn nhìn thấy niềm tin, sự hy vọng, và cả nỗi sợ hãi tiềm ẩn, nhưng trên hết là ý chí không thể lay chuyển. Hắn không nói nhiều lời hoa mỹ, bởi vì những gì cần nói, hắn đã nói qua hành động và lý tưởng của mình.
"Chúng ta không chiến đấu để tiêu diệt Thiên Đạo." Giọng Ma Tôn Huyết Hải vang vọng, trầm ấm nhưng mang theo sức mạnh lay động lòng người, xuyên thấu không gian quảng trường. "Chúng ta chiến đấu để chứng minh rằng có một con đường khác. Một con đường mà ý chí của chúng ta, 'Dao của chúng ta', không bị ràng buộc bởi bất kỳ ai. Đây không phải là cuộc chiến của một người, mà là cuộc chiến của vạn vật khao khát tự do!"
Hắn dừng lại, ánh mắt rực sáng, không còn vẻ suy tư thường thấy, mà thay vào đó là sự kiên định tột cùng. "Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất. Nó chỉ là một hệ thống đã áp đặt ý chí của mình lên chúng ta quá lâu. Chúng ta không tìm kiếm sự ban phước, chúng ta tìm kiếm sự tự chủ. Chúng ta không tìm kiếm sự công nhận, chúng ta tìm kiếm sự tồn tại độc lập. Con đường này, ta tự mình mở ra, nhưng ta không hề cô độc. Bởi vì mỗi một người trong các ngươi, mỗi một linh hồn khao khát tự do, đều đang cùng ta bước đi trên con đường đó."
Lời nói của Ma Tôn Huyết Hải như những tia lửa, nhóm lên ngọn lửa trong lòng mỗi tu sĩ. Họ đã trải qua quá nhiều gian khổ, đã chứng kiến quá nhiều sự bất công. Giờ đây, họ đứng đây, không còn là những cá nhân cô độc, mà là một Liên Minh, một ý chí thống nhất. Niềm tin vào 'Dao Độc Lập' đã được củng cố vững chắc qua cuộc đối đầu với Lôi Phách, và giờ đây, nó đang biến thành một lời thề.
Đột nhiên, Dương Vô Song rút ra thanh cổ kiếm không vỏ bọc của mình, giơ cao lên trời. Ánh kiếm sáng rực, tượng trưng cho ý chí bất khuất. Theo sau hắn, hàng vạn tu sĩ đồng loạt rút ra pháp khí của mình – kiếm, đao, quyền trượng, bùa chú, mỗi thứ một vẻ, nhưng đều chứa đựng cùng một tinh thần.
Một tiếng hô vang dội, như sấm sét xé tan sự tĩnh lặng, bùng nổ từ hàng vạn yết hầu, rung chuyển cả U Minh Cốc: "Vì Tự Do! Vì Độc Lập! Vì Dao của chúng ta! Bất diệt!"
Luồng linh khí mạnh mẽ bùng nổ từ quảng trường, không còn là sự hỗn loạn mà là một dòng chảy thống nhất, cuồn cuộn dâng lên, xuyên qua lòng đất, vươn thẳng lên bầu trời, như một lời tuyên chiến hùng hồn gửi tới Thiên Đạo. Lời thề "Bất diệt" của Liên Minh đã khắc sâu vào lòng đất và không khí, không chỉ là một lời hứa, mà là một ý chí sắt đá, một niềm tin không thể phá vỡ. Ma Tôn Huyết Hải nhìn cảnh tượng đó, trong lòng trào dâng một cảm xúc phức tạp. Hắn biết, lời thề này sẽ được thử thách khốc liệt trong trận chiến sắp tới, những hy sinh sẽ là điều không thể tránh khỏi. Nhưng hắn cũng biết, đây chính là hạt mầm của một tương lai mới, một tương lai rộng mở với vô vàn khả năng cho Thiên Nguyên Giới.
Hắn khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận luồng ý chí mạnh mẽ đang hòa quyện vào nhau. Đây không chỉ là một cuộc chiến của thể xác, mà là một cuộc chiến của triết lý, của niềm tin. Thiên Đạo có thể hủy diệt thân thể, nhưng nó không thể hủy diệt ý chí tự do đã nảy mầm trong lòng vạn vật. Con đường này, dù đầy chông gai, nhưng đã được thắp sáng. Và họ, những kẻ khao khát tự do, sẽ cùng nhau bước tiếp, để chứng minh rằng Thiên Đạo không phải là chân lý duy nhất, và rằng có một chân lý tồn tại độc lập, không cần sự chấp thuận của bất kỳ ai. Chiến tranh đã cận kề.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.