Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 426: Thiên Uy Giáng Thế: Ác Mộng Của Kỷ Nguyên Cũ
Sau trận chiến đầu tiên, không gian U Minh Cốc nhuốm một màu tang thương. Khói bụi vẫn còn vương vấn trên những tàn tích đổ nát, mùi máu tanh và lưu huỳnh lẫn lộn trong không khí nặng nề. Dù phòng tuyến đã được giữ vững, nhưng cái giá phải trả là không hề nhỏ. Những tu sĩ Liên Minh Tự Do, với vẻ mặt mệt mỏi và đôi mắt đỏ hoe, đang vội vã băng bó vết thương cho đồng đội, di chuyển những thi thể không còn sự sống. Từng gương mặt thân quen nay đã vĩnh viễn nằm xuống, vùi mình trong cát bụi và đá vụn.
Liễu Thanh Y và Mộ Dung Tĩnh lặng lẽ đứng bên cạnh Tống Vấn Thiên, ánh mắt không rời khỏi bóng lưng kiên nghị của hắn. Họ hiểu gánh nặng mà hắn đang mang, cái gánh nặng của vô số sinh linh đã đặt niềm tin vào con đường mà hắn khai mở. Bạch Lạc Tuyết, với vẻ mặt tái nhợt nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên cường, đang chỉ đạo các tu sĩ y thuật, điều phối việc chữa trị và cứu hộ.
Tống Vấn Thiên vẫn đứng đó, ngọn Dao Độc Lập trong tay hắn đã thu lại vầng sáng chói lòa, chỉ còn là một ý niệm thuần túy, lấp lánh trong tâm thức. Hắn nhìn ra xa xăm, nơi những tầng mây đen vẫn còn cuộn xoáy, nơi uy áp của Zǐ Wēi Xiān Jūn vừa mới tan biến. Trận chiến này, hắn đã thắng, nhưng chỉ là một chiến thắng tinh thần, một khoảnh khắc ngắn ngủi của sự khẳng định. Thiên Đạo không lùi bước, chỉ tạm thời rút lui, nhường chỗ cho một sự phản công tàn khốc hơn.
“Cái giá… thật đắt…” Lời thì thầm của Bạch Lạc Tuyết chợt vọng lại trong tâm trí hắn. Đúng vậy, cái giá quá đắt. Nhưng liệu có con đường nào khác không phải trả giá?
Tống Vấn Thiên nhắm mắt lại. Trong thâm tâm hắn, một tấm màn vô hình được vén lên, tiết lộ những ký ức, những câu chuyện truyền miệng về một thời đại đã qua, một cảnh tượng kinh hoàng mà Thiên Nguyên Giới đã từng phải trải qua. Giờ đây, khi tự mình đối mặt với Thiên Đạo, hắn càng thấu hiểu hơn cái bản chất vô cảm, tàn bạo của nó. Thiên Đạo không chỉ là quy luật, nó là một ý chí sống động, một quyền năng tối thượng sẵn sàng nghiền nát mọi thứ không tuân theo nó. Hắn nhớ về những tài liệu cổ xưa mà mình đã dày công tìm hiểu, những truyền thuyết về 'Thiên Đạo Chi Nhãn', về những cuộc thanh tẩy kinh hoàng cách đây 500 năm. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Đó không chỉ là lịch sử, đó là một lời cảnh báo nghiệt ngã cho hiện tại.
*
Năm trăm năm trước, Thiên Nguyên Giới từng là một bức tranh sống động của sự phồn thịnh và sức mạnh. Các tông môn hùng mạnh mọc lên như nấm, cường giả tu vi thông thiên dệt nên vô số truyền kỳ. Tu sĩ tin tưởng vào Thiên Đạo, tôn thờ nó như một chân lý vĩnh hằng, một nguồn cội của mọi quy tắc và sức mạnh. Trên đỉnh Vọng Tiên Đài, một ngọn núi cao ngất trời, nơi giao thoa giữa tiên giới và phàm trần, nơi linh khí tụ hội tinh khiết nhất, luôn có hàng trăm cường giả ẩn mình tu luyện, mong cầu thấu hiểu thiên cơ, đột phá cảnh giới tối cao.
Vọng Tiên Đài sừng sững giữa không trung, được kiến tạo từ những khối đá nguyên tố khổng lồ, chạm khắc tinh xảo những phù văn cổ xưa, hình ảnh các vị tiên nhân cưỡi mây, đạp gió, ngụ ý về một con đường trường sinh bất tử. Trung tâm đài là một pháp trận tụ linh khổng lồ, được nuôi dưỡng bởi một viên ngọc màu xanh lam phát ra ánh sáng huyền ảo, liên tục hút lấy tinh hoa nhật nguyệt. Nơi đây luôn tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió lùa vi vút qua những vách đá, mang theo chút mùi ozone thanh khiết từ những trận lôi kiếp đã cũ. Bầu không khí thánh thiêng, uy nghiêm, linh khí dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tạo nên những dải lụa trắng lờ mờ bay lượn.
Ngày hôm đó, bầu trời Thiên Nguyên Giới trong xanh đến lạ, không một gợn mây, ánh mặt trời vàng óng như rót mật xuống Vọng Tiên Đài, khiến nơi đây càng thêm vẻ thoát tục. Các vị cường giả, từ Chân Quân Nguyên Anh đến Tôn Giả Hóa Thần, đang ngồi xếp bằng trên đài, đắm chìm trong sự an lạc của tu luyện. Họ tin rằng Thiên Đạo đang ban phước lành, rằng con đường của họ là đúng đắn, là được chấp thuận.
Thế nhưng, sự an lạc ấy chỉ là một ảo ảnh mong manh.
Đột nhiên, một tiếng nứt vỡ kinh hoàng xé toạc bầu trời, không phải tiếng sấm, mà là âm thanh của chính không gian đang bị xé rách. Bầu trời trong xanh phút chốc hóa thành một vực thẳm đen kịt, và từ sâu thẳm vực thẳm ấy, một luồng sáng đỏ như máu, to lớn như một ngọn núi, xuyên thủng mây đen, giáng thẳng xuống Vọng Tiên Đài. Kéo theo đó là những tiếng sấm sét dữ dội đến điên loạn, những tia chớp màu tím đen liên tục xé toạc không trung, vẽ nên một bức tranh tận thế.
Địa chấn kinh hoàng lan khắp Thiên Nguyên Giới. Vọng Tiên Đài, vốn được coi là bất hoại, giờ đây rung chuyển dữ dội. Những phù văn cổ xưa trên đá vụn vỡ, viên ngọc tụ linh nứt toác, ánh sáng xanh lam bị nuốt chửng bởi luồng sáng đỏ máu. Các cường giả trên đài, vẻ mặt từ kinh ngạc chuyển sang kinh hoàng tột độ, cố gắng đứng dậy, kích hoạt pháp bảo, pháp quyết để chống đỡ. Nhưng tất cả đều vô vọng.
Uy áp khổng lồ, không thể hình dung, từ luồng sáng đỏ máu ập xuống, đè bẹp mọi ý niệm về sự phản kháng. Các Chân Quân Nguyên Anh, vốn được coi là những đỉnh cao của tu luyện, thân thể họ bỗng nhiên nổ tung thành từng khối máu thịt, linh hồn tan biến vào hư không trước khi kịp phát ra một tiếng kêu đau đớn. Những Tôn Giả Hóa Thần, dù mạnh mẽ hơn, cũng chỉ trụ được thêm vài giây. Pháp bảo của họ vỡ vụn, pháp quyết của họ tan biến như bong bóng xà phòng, rồi chính bản thân họ cũng bị nghiền nát, hóa thành tro bụi bay theo gió.
Tiếng kêu gào thảm thiết vang vọng khắp Vọng Tiên Đài, nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng sấm sét và tiếng đá vụn vỡ. Đây không phải là lôi kiếp để đột phá, đây là sự trừng phạt, là sự xóa sổ. Thiên Đạo, không phải là một vị thần nhân từ, mà là một ý chí tàn bạo, vô cảm, đang tự tay thanh tẩy những kẻ mà nó cho là "lệch chuẩn", dù họ có đang tôn thờ nó đến đâu.
Giữa cảnh tượng hủy diệt ấy, một bóng người lạnh lẽo hiện ra. Hắn mặc trường bào màu trắng tuyết, thân hình cao ráo, gương mặt tuấn tú nhưng vô cùng vô cảm, đôi mắt sâu thẳm không hề gợn sóng. Hắn chính là Zǐ Wēi Xiān Jūn, kẻ chấp pháp của Thiên Đạo, một thực thể được sinh ra để duy trì "trật tự". Hắn đứng giữa những tàn tích, giữa tro bụi và máu thịt, không một vết bẩn nào vương trên y phục, không một cảm xúc nào hiện hữu trên khuôn mặt. Hắn nhìn xuống Thiên Nguyên Giới đang rung chuyển, một nụ cười nhạt chợt nở trên môi, vô cùng khinh miệt.
“Trật tự… phải được tái lập.” Giọng nói của Zǐ Wēi Xiān Jūn vang lên giữa tiếng gào thét của đất trời, lạnh lẽo như băng giá, nhưng lại mang theo một quyền năng không thể chống cự. Nó không phải là một lời đe dọa, mà là một lời tuyên bố, một phán quyết không thể đảo ngược. Hắn không phải là kẻ ra tay trực tiếp, hắn chỉ là biểu tượng, là ý chí của Thiên Đạo được nhân hóa, đứng đó chứng kiến và chấp thuận sự hủy diệt. Hắn là hiện thân của sự "cứng nhắc" mà Tống Vấn Thiên đã từng nói, một công cụ hoàn hảo, không có cảm xúc, không có suy nghĩ cá nhân, chỉ biết thực thi ý chí của kẻ tạo ra mình.
Sự kiện trên Vọng Tiên Đài chỉ là khởi đầu. Nó là một lời cảnh báo, một lời khẳng định về quyền năng tuyệt đối của Thiên Đạo, một sự kiện đã khắc sâu vào ký ức tập thể của Thiên Nguyên Giới như một vết sẹo không bao giờ lành. Cái gọi là "Thiên Đạo Chi Nhãn" đã mở ra, và nó không chỉ nhìn thấy, mà còn hủy diệt.
*
Từ Vọng Tiên Đài, luồng sáng đỏ máu lan ra, bao trùm cả Thiên Nguyên Giới, kéo theo những trận thiên tai liên miên không ngừng nghỉ.
Cổ Nguyệt Thành, một trung tâm phồn hoa bậc nhất thời bấy giờ, giờ đây hiện lên trong tâm trí Tống Vấn Thiên với một vẻ bi thảm. Nơi đây từng là trái tim của sự sống, của văn minh. Kiến trúc cổ điển pha lẫn hiện đại, những tòa nhà cao tầng làm từ đá xanh và gỗ linh mộc vươn lên kiêu hãnh. Các con phố rộng lớn lát đá cẩm thạch, ban ngày nhộn nhịp tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng nói chuyện ồn ào từ các tửu lâu, tiếng kiếm va chạm từ các võ đài sôi động. Mùi thức ăn đường phố, mùi linh dược, mùi hương liệu quý hiếm, và cả mùi rượu quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống. Trung tâm thành phố là Tháp Nguyệt Ảnh, một công trình cao chọc trời, phát ra ánh sáng bạc huyền ảo vào ban đêm, là biểu tượng cho sự thịnh vượng và tự do.
Ngày hôm đó, khi luồng sáng đỏ máu từ Vọng Tiên Đài lan tới, bầu không khí ôn hòa của Cổ Nguyệt Thành đột ngột chuyển sang một cơn ác mộng. Từ trên trời cao, không phải mưa, mà là những cột sáng màu máu khổng lồ, như những lưỡi dao của tử thần, giáng thẳng xuống thành phố. Chúng xuyên thủng các trận pháp phòng ngự được cho là kiên cố nhất của Cổ Nguyệt Thành một cách dễ dàng như xuyên qua giấy.
Tiếng nổ vang trời, tiếng nhà cửa sụp đổ, tiếng la hét kinh hoàng của hàng vạn sinh linh vang vọng khắp nơi, át đi mọi âm thanh của sự sống. Những tòa nhà cổ kính, kiêu hãnh, phút chốc biến thành đống đổ nát, những con đường lát đá cẩm thạch nứt toác, chôn vùi vô số người dân. Người dân thường, với khuôn mặt hốc hác, ánh mắt đầy sợ hãi tột độ, chạy trốn trong vô vọng. Họ chen lấn, giẫm đạp lên nhau, chỉ mong tìm được một nơi trú ẩn an toàn, nhưng đâu đâu cũng là sự hủy diệt.
Những tu sĩ trong thành, từ những người yếu ớt đến những cường giả trấn giữ, cố gắng phản kháng. Pháp bảo được tung ra, pháp quyết được kích hoạt, tạo nên những luồng sáng chói lòa trong nỗ lực tuyệt vọng. “Thiên Đạo sao có thể tàn bạo đến vậy?” Một tu sĩ trẻ tuổi gào lên, đôi mắt đỏ ngầu, không thể tin vào cảnh tượng trước mắt. Hắn đã từng tôn thờ Thiên Đạo, đã từng tin rằng nó là chân lý, là nguồn cội của sự công bằng. Nhưng giờ đây, Thiên Đạo hiện ra như một ác thần, tàn phá không phân biệt.
Những đòn pháp thuật của họ, vốn có thể san bằng núi sông, giờ đây tan biến như khói trước uy lực tuyệt đối của Thiên Đạo. Một cột sáng màu máu khổng lồ giáng xuống Tháp Nguyệt Ảnh, biểu tượng của thành phố. Tháp Nguyệt Ảnh vỡ vụn từng mảnh, ánh sáng bạc huyền ảo tan biến, nhường chỗ cho một hố đen khổng lồ, hút lấy mọi thứ xung quanh.
Một phần thành phố bị nuốt chửng bởi vết nứt khổng lồ trên mặt đất, sâu thẳm không thấy đáy. Từ vết nứt ấy, vô số linh hồn bị hút lên trời, tạo thành một luồng khí đen kịt, uốn lượn như một con rắn khổng lồ, bay về phía luồng sáng đỏ máu trên bầu trời. Đó là những linh hồn của người dân thường, của tu sĩ, của những sinh linh vô tội đã bị Thiên Đạo xóa sổ chỉ vì "trật tự" của nó bị đe dọa. Mùi khói bụi, mùi lưu huỳnh, mùi máu tanh, mùi tử khí nồng nặc lan tỏa, bám víu vào từng ngóc ngách của Cổ Nguyệt Thành, biến nơi từng là thiên đường thành một địa ngục trần gian.
Cảnh tượng này không chỉ là sự hủy diệt về vật chất, mà còn là sự sụp đổ của niềm tin. Những người sống sót, với ánh mắt trống rỗng và khuôn mặt hốc hác, không còn dám nhắc đến hai từ "Thiên Đạo" với sự kính sợ, mà thay vào đó là sự kinh hoàng và tuyệt vọng. Họ đã mất tất cả, mất gia đình, mất nhà cửa, mất cả niềm tin vào cái gọi là "thiên lý" mà họ hằng tôn thờ.
*
Sự tàn phá của Thiên Đạo không chỉ dừng lại ở những thành phố hay các tông môn. Nó lan tràn khắp Thiên Nguyên Giới, biến cả thiên nhiên hùng vĩ thành một chiến trường của sự hỗn loạn và hủy diệt. Trong ký ức của Tống Vấn Thiên, hình ảnh Vạn Thú Sơn Mạch hiện lên như một bức tranh bi thảm nhất.
Vạn Thú Sơn Mạch, vốn là nơi hoang dã, hiểm trở nhưng cũng tràn đầy sức sống. Những ngọn núi trùng điệp vươn lên tận trời xanh, khe núi hiểm trở ẩn chứa vô vàn bí mật, thác nước hùng vĩ đổ xuống không ngừng, và những cây cổ thụ khổng lồ, thân cành vươn cao, che phủ cả một vùng trời. Tiếng gầm thét của yêu thú, tiếng chim chóc, tiếng suối chảy róc rách, tiếng gió xào xạc qua tán lá, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hoang dã của tự nhiên. Linh khí tự nhiên ở đây dồi dào, mang theo cả sát khí và yêu khí, tạo nên một bầu không khí vừa nguy hiểm vừa bí ẩn.
Nhưng giờ đây, tất cả đã biến thành một cảnh tượng tận thế.
Đêm đó, bầu trời Vạn Thú Sơn Mạch không có trăng sao, chỉ có những luồng sáng đỏ máu và những tia chớp tím đen liên tục xé rách màn đêm. Không phải là mưa, mà là những cơn bão tố năng lượng điên cuồng, xoáy sâu vào lòng núi, xé nát những thân cây cổ thụ hàng vạn năm tuổi. Tiếng rên rỉ của đất trời, tiếng nứt vỡ của đá, tiếng đổ sập của núi non vang vọng khắp nơi, như tiếng khóc than của một sinh thể khổng lồ đang hấp hối.
Những ngọn núi sụp đổ, tạo ra những tiếng động long trời lở đất, khói bụi cuồn cuộn bay lên che kín cả bầu trời. Sông suối cạn khô trong chớp mắt, để lộ ra lòng sông nứt nẻ, hoặc biến thành những dòng dung nham nóng chảy, đỏ rực như máu. Mặt đất bị xé toạc thành vô số vết nứt khổng lồ, sâu không thấy đáy, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của chúng.
Yêu thú, từ những con cấp thấp bé nhỏ đến những yêu vương cổ xưa, hùng mạnh nhất, tất cả đều gào thét trong kinh hoàng. Chúng chạy trốn trong vô vọng, không phân biệt địch ta, không còn bản năng săn mồi, chỉ có một nỗi sợ hãi tột cùng trước quyền năng hủy diệt của Thiên Đạo. Tiếng gầm thét tuyệt vọng của chúng vang vọng khắp sơn mạch, xen lẫn với tiếng rên rỉ của những cây cổ thụ đang cháy rụi, tiếng đá lở và tiếng nước sôi sùng sục.
Những dòng linh khí hỗn loạn bùng nổ khắp nơi, phá hủy mọi thứ trên đường đi của chúng. Cây cối bị bật gốc, đá tảng bị nghiền nát, những hang động ẩn sâu trong lòng đất bị phá hủy hoàn toàn. Mùi khói bụi, mùi lưu huỳnh, mùi máu tươi của những yêu thú bị nghiền nát, mùi đất cháy hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hôi thối nồng nặc của sự chết chóc.
Cảnh tượng bi thảm của tự nhiên bị hủy hoại, nhấn mạnh sự vô thường và tàn phá của Thiên Đạo. Nó không chỉ nhắm vào con người, vào những tu sĩ dám thách thức nó, mà còn vào cả vạn vật, vào chính môi trường sống mà nó đã tạo ra. Thiên Đạo không có sự thiên vị, không có lòng trắc ẩn. Nó chỉ có "trật tự" của riêng mình, và bất cứ thứ gì cản trở "trật tự" đó, dù là sinh linh hay thiên nhiên, đều sẽ bị xóa sổ một cách tàn bạo nhất.
Những gì còn lại sau cơn thịnh nộ của Thiên Đạo chỉ là một vùng đất hoang tàn, chết chóc. Núi non tan hoang, sông hồ cạn khô, muôn loài vật biến mất, chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ. Sự kiện 'Thiên Đạo Chi Nhãn' và những thiên tai liên miên này đã trở thành một vết sẹo không thể xóa nhòa trong lịch sử Thiên Nguyên Giới, một lời nhắc nhở kinh hoàng về cái giá phải trả khi đối đầu với quyền năng tối thượng. Nó cũng là một hình ảnh phản chiếu cho mức độ tàn khốc mà Thiên Đạo có thể tung ra trong cuộc chiến hiện tại với Liên Minh Tự Do của Tống Vấn Thiên.
Những tàn tích và oán niệm còn sót lại từ kỷ nguyên này đã chìm sâu vào lòng đất, trở thành những vết thương chưa lành của Thiên Nguyên Giới, mang theo những năng lượng hỗn loạn, chờ đợi một ngày được khơi dậy, có thể là cơ duyên, cũng có thể là hiểm họa khôn lường cho những thế hệ sau. Sự bất lực của các cường giả thời bấy giờ trước Thiên Đạo nhấn mạnh rằng chỉ có một con đường "lách luật" hoặc "độc lập" như của Tống Vấn Thiên mới có hy vọng. Bởi lẽ, Thiên Đạo không phải là chân lý duy nhất, và sức mạnh đối chọi trực diện chưa bao giờ là câu trả lời.
*
Tống Vấn Thiên mở mắt, ánh mắt hắn trở lại với hiện tại, với cảnh tượng tàn khốc của U Minh Cốc sau trận chiến. Nhưng trong đôi mắt ấy, không còn là sự kinh hoàng hay tuyệt vọng, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc hơn, một ý chí kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đã thấy, đã cảm nhận được sự tàn bạo vô cảm của Thiên Đạo qua ký ức của tiền nhân. Hắn biết mình đang đối mặt với cái gì.
Cái giá phải trả cho sự tự do có thể còn đắt hơn thế này gấp vạn lần, nhưng Tống Vấn Thiên hiểu rằng, hắn không thể lùi bước. Con đường mà hắn đang đi, con đường Dao Độc Lập, chính là hy vọng duy nhất, là tia sáng le lói giữa màn đêm diệt vong. Những hy sinh trong trận chiến này, và cả những bi kịch của 500 năm về trước, đều là minh chứng cho một chân lý: ý chí tự do sẽ không bao giờ bị dập tắt, ngay cả khi đối mặt với sự hủy diệt tàn khốc nhất. Hắn không đánh bại Thiên Đạo, nhưng hắn sẽ chứng minh rằng Thiên Đạo không phải là chân lý duy nhất. Và để làm được điều đó, Liên Minh Tự Do cần phải chuẩn bị cho một cuộc chiến còn tàn khốc hơn, một cuộc chiến mà Thiên Đạo sẽ giáng xuống những đòn trấn áp tàn khốc nhất, không khác gì những gì đã xảy ra trong kỷ nguyên cũ. Tương lai của Thiên Nguyên Giới, và của cả khái niệm tu tiên, giờ đây nằm trọn trong tay hắn và những người đồng chí của hắn.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.