Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 45: Vỏ Bọc Yếu Hèn: Diễn Kịch Tại Thanh Huyền, Mầm Mống Tri Kỷ

Ánh bình minh đầu tiên của một ngày mới len lỏi qua khe đá, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên nền hang động âm u. Tống Vấn Thiên mở mắt, cảm giác nhẹ nhõm và sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể, một sự đối lập hoàn toàn với sự kiệt quệ mà hắn đã trải qua chỉ vài ngày trước. Linh khí trong đan điền, dù vẫn còn non nớt theo tiêu chuẩn của thế gian, lại mang một sự ổn định và hài hòa lạ thường. Đó không phải là sự ổn định do Thiên Đạo ban phước, mà là một trật tự do chính hắn kiến tạo, một "hạt giống" của chân lý mới mà hắn đã gieo mầm.

Tiểu Hồ Ly, vẫn cuộn tròn bên cạnh, khẽ cựa mình. Nó ngước đôi mắt tròn xoe, đen láy nhìn hắn, trong đó không còn vẻ lo lắng mà thay vào đó là sự tin tưởng và bình yên tuyệt đối. Tiếng kêu nhỏ lanh lảnh vang lên, dịu dàng như một lời chào buổi sáng, rồi nó dụi đầu vào tay hắn, bộ lông trắng muốt mềm mại khẽ cọ xát. Tống Vấn Thiên đưa tay vuốt nhẹ đầu nó, cảm nhận sự ấm áp và trung thành không lời. Sự bình yên này là có thật, nhưng con đường phía trước thì không.

Hắn chậm rãi ngồi dậy, cảm nhận từng thớ thịt, từng kinh mạch. Mọi thứ đều đang vận hành theo một cách thức mà hắn chưa từng trải nghiệm trước đây, một sự kết nối sâu sắc hơn với bản nguyên hỗn độn, không qua lăng kính méo mó của Thiên Đạo hiện hành. Cái nguyên lý "dung hợp" mà hắn đã giác ngộ từ Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếp, giờ đây, không chỉ là lý thuyết mà đã trở thành một phần bất khả xâm phạm trong tu vi của hắn. Nó cho phép hắn điều hòa những luồng năng lượng "lệch chuẩn", biến chúng từ hỗn loạn thành có thể kiểm soát, không còn là mối đe dọa trực tiếp đến ý thức và thân thể hắn nữa. Đây là một bước tiến vĩ đại, một chân trời mới mở ra. Nhưng cũng chính vì vậy, hắn lại càng phải cẩn trọng hơn bao giờ hết.

"Thiên Đạo cũng chỉ là một người học việc... nó định hình, nhưng ta có thể định hình lại, theo cách của riêng ta." Lời lẩm bẩm từ tối qua vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn không phủ nhận quyền năng của nó, nhưng hắn phủ nhận tính "chân lý duy nhất" của nó. Sự ngạo mạn tinh tế này, chỉ mình hắn và Tiểu Hồ Ly cảm nhận được, là ngọn lửa âm ỉ trong bóng tối. Con đường này, ta tự mình mở ra, và nó sẽ không bao giờ được phép bại lộ.

Hắn đưa mắt nhìn quanh động phủ, nơi từng là chốn ẩn mình tuyệt đối, giờ đây lại càng trở nên quan trọng hơn. Đây là nơi hắn trút bỏ lớp mặt nạ yếu kém, là nơi hắn thật sự sống và tu luyện. Ngược lại, thế giới bên ngoài, nơi Thanh Huyền Tông ngự trị, sẽ là sân khấu cho màn kịch lớn nhất đời hắn. Một màn kịch mà khán giả là Thiên Đạo và vô số tu sĩ khác, còn hắn là diễn viên chính, đóng vai một kẻ yếu kém, mãi không tiến bộ, một phế vật bị bỏ quên.

Tống Vấn Thiên nhẩm tính kế hoạch. Cái nguyên lý 'dung hợp' này không chỉ giúp hắn điều hòa năng lượng mà còn có thể dùng để che giấu nó. Hắn có thể khiến linh khí trong cơ thể mình trông như hỗn loạn, như sắp tẩu hỏa nhập ma, nhưng thực chất, bên trong lại vô cùng ổn định. Đây là một màn lừa dối tinh vi, không chỉ lừa con mắt trần tục của con người, mà còn là một sự thách thức ngầm đến "ý chí" của Thiên Đạo. Nó có thể cảm nhận được dao động năng lượng, nhưng liệu nó có thể phân biệt được đâu là hỗn loạn thật sự, đâu là hỗn loạn được tạo ra một cách có chủ đích? Hắn tin là không, hoặc ít nhất, hắn hy vọng là không. Thiên Đạo, dù toàn năng, vẫn bị giới hạn bởi các quy tắc mà chính nó đã tạo ra. Và Tống Vấn Thiên đang học cách bẻ cong những quy tắc đó.

"Chúng ta đã tìm thấy con đường... một con đường mới," hắn lại thì thầm, nhưng lần này với một sự kiên định không gì lay chuyển. Con đường này không chỉ là của riêng hắn, mà là của tất cả những ai bị Thiên Đạo chèn ép, những ai bị định mệnh trói buộc. Hắn không thể cứu vớt tất cả, nhưng hắn có thể chứng minh một điều: có một lối thoát. Một chân lý khác.

Hắn đứng dậy, vươn vai. Dáng người thanh mảnh, thư sinh của hắn giờ đây ẩn chứa một sức mạnh nội tại mà không ai có thể nhìn thấu. Ánh sáng hoàng hôn từ tối qua đã nhường chỗ cho nắng sớm, chiếu thẳng vào cửa hang, nhuộm lên vách đá một màu vàng nhạt. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm, mùi đá, mùi rêu phong đặc trưng của động phủ. Rồi hắn quay lại, nhìn Tiểu Hồ Ly.

"Hồ Ly nhỏ, hôm nay, ta sẽ lại là phế vật." Hắn nói, giọng điệu chứa đựng một chút trào phúng tự giễu, nhưng ánh mắt lại sáng rực sự quyết tâm. Tiểu Hồ Ly nghiêng đầu, đôi mắt lấp lánh như hai viên ngọc bích, rồi nhảy lên vai hắn, dụi đầu vào cổ hắn. Nó không nói, nhưng hắn cảm nhận được sự đồng hành không lời từ sinh linh nhỏ bé này. Nó là người duy nhất chứng kiến con đường thật sự của hắn, là người duy nhất tin tưởng vào hắn, dù hắn có khoác lên mình vỏ bọc nào đi chăng nữa.

Hắn bước ra khỏi động phủ, đôi chân vững chãi trên nền đất ẩm ướt. Bước đi của hắn có vẻ chậm rãi, uể oải, nhưng bên trong lại tràn đầy năng lượng và sự tính toán. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu. Tống Vấn Thiên bước vào ánh nắng ban mai, bỏ lại sau lưng bóng đêm của động phủ, và mang theo mình một bí mật động trời, cùng với một ý chí sắt đá hơn bất kỳ ai. Thiên Đạo không muốn ta thành tiên? Vậy thì ta sẽ thành một thứ khác, một thứ mà Thiên Đạo không thể lý giải, không thể kiểm soát. Một thứ tự do.

***

Sáng hôm đó, Giảng Đường Thanh Huyền Tông nhộn nhịp hơn thường lệ. Không phải vì có một vị trưởng lão nào đó sẽ giảng đạo cao thâm, mà là vì đây là ngày khảo hạch định kỳ cho các đệ tử sơ cấp. Ánh nắng ban ngày chiếu xiên qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi sáng những hạt bụi lơ lửng trong không khí, nơi mùi giấy, mùi mực và mùi gỗ cũ kỹ của giảng đường hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí nghiêm túc, pha lẫn chút căng thẳng.

Sư Phó Lý, với dáng người trung bình, vẻ mặt nghiêm nghị và bộ râu bạc phơ, đứng trên bục giảng, tay chống gậy, ánh mắt quét qua hàng trăm đệ tử đang ngồi ngay ngắn phía dưới. Áo bào của học viện khoác trên người ông ta toát lên vẻ uy nghiêm của một người giữ trách nhiệm truyền đạo. Bên dưới, các đệ tử xì xào to nhỏ, thi thoảng lại liếc nhìn về phía Lâm Vân – người được coi là thiên tài của khóa này – và Tống Vấn Thiên, kẻ mà ai cũng biết là một "phế vật" có tiếng.

"Trật tự!" Sư Phó Lý gõ nhẹ gậy xuống đất, tiếng gõ khô khốc vang vọng khắp giảng đường, lập tức dập tắt mọi tiếng xì xào. "Hôm nay, chúng ta sẽ kiểm tra khả năng ổn định nguyên khí cơ bản. Đây là nền tảng của mọi công pháp tu luyện. Bất kỳ ai không thể vượt qua, sẽ phải quay lại từ đầu."

Từng đệ tử lần lượt tiến lên, đặt tay lên một khối ngọc thạch Linh Khí Trắc Thạch, vận chuyển linh khí qua đó. Khối ngọc sẽ phát ra ánh sáng và dao động để hiển thị mức độ ổn định của nguyên khí. Hầu hết đều hoàn thành một cách suôn sẻ, dù có người xuất sắc, có người chỉ đạt mức đủ. Những tiếng khen ngợi, xuýt xoa vang lên khi Lâm Vân tiến lên. Dung mạo tuấn tú của hắn, cùng với bộ y phục lụa là sang trọng, càng làm nổi bật khí chất ngạo mạn. Hắn đặt tay lên khối ngọc, linh khí tuôn trào, khối ngọc sáng rực rỡ, phát ra những dao động mạnh mẽ nhưng vô cùng đều đặn, cho thấy sự ổn định nguyên khí tuyệt vời.

"Tốt! Lâm Vân, ngươi đã tiến bộ rất nhiều!" Sư Phó Lý hiếm khi khen ngợi, nhưng lần này ông ta không kìm được. Lâm Vân khẽ nhếch mép cười, ánh mắt liếc nhìn Tống Vấn Thiên, một tia khinh thường không hề che giấu.

Sau Lâm Vân, đến lượt Tống Vấn Thiên. Hắn bước lên bục, dáng người thanh mảnh, thư sinh, bước đi có vẻ chậm chạp, có phần hơi rụt rè. Khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong mắt những người khác, đó là sự sợ hãi và cam chịu.

"Tống Vấn Thiên, ngươi lên đây." Sư Phó Lý thở dài, ánh mắt ông ta đã quá quen với sự thất vọng mà cái tên này mang lại.

Tống Vấn Thiên gật đầu, đi tới trước khối Linh Khí Trắc Thạch. Hắn đặt bàn tay lên, lòng bàn tay chạm vào mặt đá mát lạnh. Hít một hơi thật sâu, hắn bắt đầu vận chuyển linh khí. Bên trong, hắn đang bí mật kích hoạt nguyên lý 'dung hợp', điều chỉnh luồng năng lượng "lệch chuẩn" mới của mình để nó không hoàn toàn ổn định, không hoàn toàn hỗn loạn. Đó là một vũ điệu tinh vi của sự kiểm soát và buông lỏng, một màn trình diễn nghệ thuật của sự giả dối.

Linh khí bắt đầu chảy vào khối ngọc. Khối ngọc khẽ phát sáng, nhưng ánh sáng yếu ớt, chập chờn, và những dao động từ nó thì lại bất thường, lúc mạnh lúc yếu, không theo một quy luật nào. Nó giống như một dòng suối đang cố gắng chảy nhưng lại bị cản trở bởi vô số đá tảng, tạo ra những xoáy nước hỗn loạn và những tiếng ầm ĩ không đều.

"Sao lại như vậy?" Sư Phó Lý cau mày, giọng nói ông ta chất chứa sự thất vọng. "Nguyên khí hỗn loạn! Tống Vấn Thiên, ngươi lại không ổn định nguyên khí! Sao mãi không tiến bộ được?" Tiếng thở dài của ông ta nặng nề như một tảng đá đè nặng lên không khí.

Tống Vấn Thiên cảm thấy một luồng năng lượng phản phệ nhẹ từ khối ngọc, không đủ để gây tổn thương, nhưng đủ để hắn giả vờ bị ảnh hưởng. Hắn khẽ rên một tiếng, rút tay lại, lảo đảo lùi về sau vài bước, gương mặt lập tức tái nhợt. Hắn ôm ngực, thở dốc, như vừa trải qua một cơn đau đớn kịch liệt.

"Ha ha, xem kìa, Tống Vấn Thiên lại 'tẩu hỏa nhập ma' nhỏ rồi. Đúng là phế vật mãi mãi là phế vật." Tiếng cười cợt của Lâm Vân vang lên, không hề che giấu sự mỉa mai, khinh thường. Hắn vươn tay đẩy nhẹ một đồng môn khác đang đứng cạnh, như muốn họ cùng chia sẻ niềm vui trước sự yếu kém của Tống Vấn Thiên. Vài tiếng xì xào, bàn tán của các đệ tử khác cũng vang lên, ánh mắt họ nhìn Tống Vấn Thiên đầy vẻ chế giễu, thương hại.

Tống Vấn Thiên cúi đầu, mái tóc đen nhánh che đi một phần khuôn mặt. Từ khóe mắt, hắn khẽ liếc nhìn Lâm Vân. Hắn biết, Lâm Vân đang vui sướng. Và đó chính xác là điều hắn muốn. 'Thiên Đạo, ngươi có nhìn thấy không?' Hắn tự nhủ trong tâm trí, một nụ cười khẩy vô hình hiện lên trong ánh mắt sâu thẳm. 'Một kẻ yếu kém như ta, sẽ không bao giờ là mối đe dọa của ngươi. Ngươi có thể bỏ qua ta, tập trung vào những "thiên tài" như Lâm Vân. Còn ta, ta sẽ tự mở ra con đường của riêng mình, ngay dưới mũi ngươi.'

"Đệ tử bất tài, xin sư trưởng trách phạt." Tống Vấn Thiên nói, giọng điệu cam chịu, yếu ớt, đủ để nghe thấy sự tuyệt vọng trong đó. Hắn khẽ ho khan, cố tình làm cho vẻ mặt càng thêm tiều tụy.

Sư Phó Lý lắc đầu ngao ngán. "Ngươi... Ngươi lại tiếp tục phải tu luyện lại từ đầu. Nguyên khí bất ổn như vậy, không thể tiếp tục đột phá cảnh giới. Để tránh hậu họa, ta sẽ cho ngươi một lá thư giới thiệu đến Dược Điếm Phùng Xuân. Lạc Thần Y có thể giúp ngươi điều hòa nguyên khí." Ông ta nói, giọng điệu xen lẫn thất vọng và chút thương hại, nhưng vẫn giữ trách nhiệm của một sư trưởng.

Tống Vấn Thiên cúi đầu thật sâu, như chấp nhận số phận. 'Dược Điếm Phùng Xuân? Lạc Thần Y?' Hắn thầm ghi nhớ. Kịch bản đang diễn ra đúng như hắn mong muốn, thậm chí còn tốt hơn. Được một thần y kiểm tra, sẽ càng củng cố thêm vỏ bọc của hắn. Và quan trọng hơn, nó sẽ làm Thiên Đạo tin rằng hắn chỉ là một kẻ kém cỏi, không đáng để bận tâm.

Hắn lảo đảo rời khỏi giảng đường, bỏ lại sau lưng những tiếng xì xào, những ánh mắt khinh thường và cả tiếng cười nhạo của Lâm Vân. Trong sâu thẳm nội tâm, một dòng năng lượng "lệch chuẩn" đang cuộn chảy, vô cùng ổn định và mạnh mẽ. Hắn đã thành công.

***

Khi Tống Vấn Thiên bước vào Dược Điếm Phùng Xuân, ánh chiều tà đã buông xuống, nhuộm màu vàng cam ấm áp lên con phố đá cổ kính. Không khí trong dược điếm nồng nàn mùi các loại dược liệu, pha lẫn chút hương trà thảo mộc dịu nhẹ, tạo nên một cảm giác bình yên, xua tan đi sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Cửa hàng gỗ hai tầng được bài trí gọn gàng, sạch sẽ, với những quầy hàng và tủ trưng bày dược liệu được sắp xếp khoa học. Tiếng giã dược lách cách từ phía sau vọng ra, đều đặn và chậm rãi.

Tống Vấn Thiên, vẫn giữ vẻ mặt tiều tụy và bước đi có vẻ mệt mỏi, đưa lá thư của Sư Phó Lý cho một tiểu nhị. Tiểu nhị cung kính nhận lấy, rồi dẫn hắn vào một căn phòng nhỏ, ấm cúng phía sau, nơi có một người phụ nữ đang ngồi bên bàn trà.

Đó là Lạc Thần Y. Dung mạo nàng đoan trang, thanh lịch, khí chất trầm ổn và ôn hòa. Nàng mặc y phục trắng tinh, không vướng chút bụi trần, tay áo thêu hình những đóa linh thảo tinh xảo. Đôi mắt nàng sâu xa, như chứa đựng nhiều bí mật, nhưng lại toát lên sự nhân từ và trí tuệ. Nàng ngước lên nhìn Tống Vấn Thiên, ánh mắt không hề có sự đánh giá hay khinh thường, chỉ đơn thuần là sự quan sát.

"Ngươi là Tống Vấn Thiên?" Giọng nàng trong trẻo, êm dịu như dòng suối. "Sư Phó Lý đã gửi thư báo trước. Mời ngồi."

Tống Vấn Thiên khẽ cúi đầu, ngồi xuống ghế đối diện nàng. "Đệ tử Tống Vấn Thiên bái kiến Lạc Thần Y." Hắn cố gắng giữ giọng mình có chút suy yếu, nhưng vẫn đủ lễ phép.

Lạc Thần Y mỉm cười nhẹ. Nàng đặt tay lên cổ tay hắn, bắt đầu kiểm tra mạch. Ngón tay nàng mát lạnh, mềm mại, nhưng lại mang một lực đạo vững chắc. Tống Vấn Thiên cảm nhận được một luồng linh lực tinh tế từ nàng đang dò xét cơ thể mình. Bên trong, hắn vẫn duy trì sự điều hòa tinh vi của nguyên lý 'dung hợp', khiến linh khí của mình trông như hỗn loạn và yếu kém, nhưng không thực sự gây hại. Đây là một màn cân bằng cực kỳ khó khăn, đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối.

Lạc Thần Y nhắm mắt, dường như đang lắng nghe từng nhịp đập trong mạch hắn. Vài phút trôi qua trong im lặng, chỉ có tiếng giã dược lách cách từ phía sau và mùi hương dược liệu nồng nàn lan tỏa. Khi nàng mở mắt, gương mặt nàng lộ vẻ suy tư.

"Vết thương này không nặng, chỉ là chút phản phệ nhẹ do vận khí không đúng cách." Nàng nói, ánh mắt nhìn thẳng vào Tống Vấn Thiên. "Nhưng nguyên khí trong thể nội của ngươi lại có dấu hiệu bất ổn... như có một lực lượng cố tình kìm hãm, không cho nó lưu chuyển trôi chảy. Nó không phải hỗn loạn hoàn toàn, mà giống như bị trói buộc, bị chèn ép vậy."

Tống Vấn Thiên khẽ giật mình. Lạc Thần Y quả nhiên không tầm thường. Nàng đã cảm nhận được điều bất thường, dù diễn giải theo hướng "kém cỏi". Nàng đã chạm đến lớp vỏ bọc bên ngoài của hắn, nhưng chưa thể xuyên thấu vào bản chất 'lệch chuẩn' bên trong. Điều này cho thấy nàng có một sự nhạy cảm đặc biệt với năng lượng, một điều hiếm thấy ở các y giả thông thường.

"Đệ tử... đệ tử cũng không rõ." Tống Vấn Thiên nói, giọng điệu có chút mệt mỏi, cúi thấp đầu, như thể đang xấu hổ vì sự yếu kém của mình. "Mỗi khi đệ tử cố gắng vận khí, luôn cảm thấy có một lực cản vô hình."

Lạc Thần Y thở dài nhẹ. "Tâm bệnh thường khó chữa hơn thân bệnh. Bệnh tật có thể chữa, nhưng nỗi sợ hãi thì không. Nếu tâm không vững, đừng cố ép mình." Nàng nhẹ nhàng khuyên nhủ, ánh mắt chứa đựng sự đồng cảm. Lời khuyên của nàng, dù vô tình, lại càng củng cố thêm vỏ bọc của Tống Vấn Thiên. Nàng tin rằng hắn yếu kém, bị nỗi sợ hãi kìm hãm, không dám đối mặt với việc tu luyện.

Đúng lúc đó, một bóng người gầy gò, cao tuổi bước vào phòng. Ông ta mặc y phục đơn giản, tay cầm một cây châm bạc tinh xảo. Khuôn mặt ông ta hiền từ, nhưng đôi mắt lại tinh anh, sắc bén, như có thể nhìn thấu vạn vật. Đó chính là Thiên Diệp Tôn Giả, thần y lão luyện mà ai cũng kính trọng.

Thiên Diệp Tôn Giả lướt qua Tống Vấn Thiên, ánh mắt tinh anh của ông thoáng dừng lại trên hắn, một cái nhìn sâu sắc, như quét qua mọi lớp vỏ bọc. Tống Vấn Thiên cảm thấy một luồng áp lực vô hình, không phải là địch ý, mà là một sự dò xét đến tận cùng. Hắn cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng nội tâm lại dâng trào cảnh giác. Ông ta có thể nhìn thấy gì?

Thiên Diệp Tôn Giả không nói gì với Tống Vấn Thiên, chỉ khẽ gật đầu với Lạc Thần Y, rồi quay lưng bước ra, nhưng ngay khi bước qua cửa, ông ta khẽ thốt lên, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang một sức nặng lạ thường, như đang nói với chính mình, hoặc với cả không gian: "Y thuật, là đạo của sự sống. Nhưng có những 'căn bệnh' lại cần một 'phương thuốc' khác."

Lời nói ẩn ý của Thiên Diệp Tôn Giả như một tiếng sét đánh ngang tai Tống Vấn Thiên. Ông ta đã nhìn thấu? Hay chỉ là một sự trùng hợp? 'Phương thuốc khác?' Hắn thầm nhai đi nhai lại câu nói đó, trong lòng dậy sóng. Lời của Thiên Diệp Tôn Giả rõ ràng không hề đơn giản, nó hàm chứa một triết lý sâu xa, vượt xa phạm vi y thuật thông thường. Ông ta có thể đã nhìn thấu một phần nào đó bản chất của Tống Vấn Thiên, hoặc con đường hắn đang đi, hoặc ít nhất là có cái nhìn vượt ra ngoài khuôn khổ tu luyện thông thường. Ông ta không giống bất kỳ ai hắn từng gặp.

Lạc Thần Y quay lại nhìn Tống Vấn Thiên, không để ý đến lời của Thiên Diệp Tôn Giả. Nàng lấy ra một vài loại thảo dược, bắt đầu bào chế. "Ta sẽ kê cho ngươi một vài thang thuốc điều hòa nguyên khí, giúp an thần. Quan trọng nhất vẫn là tâm niệm của ngươi. Đừng quá cố chấp vào việc đột phá." Nàng khuyên.

Tống Vấn Thiên đáp lại bằng một giọng khiêm tốn, nhưng ánh mắt hắn vẫn dõi theo bóng lưng của Thiên Diệp Tôn Giả vừa khuất. Hắn đã đến Dược Điếm Phùng Xuân để củng cố vỏ bọc, nhưng lại vô tình gặp được hai nhân vật đặc biệt. Lạc Thần Y, với sự nhạy cảm tinh tế, và Thiên Diệp Tôn Giả, với những lời nói ẩn ý khiến hắn phải suy tư. Đây liệu có phải là những mảnh ghép đầu tiên cho mạng lưới đồng minh trong tương lai của hắn? Hay là những mối nguy hiểm tiềm tàng khác mà Thiên Đạo đã sắp đặt?

Hắn nhận lấy thang thuốc, cúi đầu cảm ơn Lạc Thần Y. Dù bề ngoài yếu kém, nội tâm hắn lại đang sôi sục. Sự thành công của hắn trong việc bí mật áp dụng nguyên lý 'dung hợp' đã củng cố niềm tin vào con đường 'phản Thiên Đạo', báo hiệu những tiến bộ thực sự ẩn dưới vỏ bọc yếu kém. Nhưng sự xuất hiện của Lạc Thần Y và Thiên Diệp Tôn Giả lại mở ra một chương mới đầy bí ẩn. Cuộc chiến không chỉ là chống lại Thiên Đạo, mà còn là đấu trí với những kẻ nhìn thấu, hoặc có khả năng nhìn thấu hắn. Con đường này, quả nhiên, không hề cô độc, nhưng lại càng thêm nguy hiểm và phức tạp.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free